GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 44

Chỉ là một giấc mộng Nam Kha.

Ánh nắng tĩnh lặng, chiếu lên đám cỏ dại xanh lạnh ở góc tường, chiếu qua lớp màn voan trắng bên cạnh song cửa, trở nên xám xịt.

Thẩm Tông Lương đưa một tay che mắt, nhàn nhạt nói: “Đừng đi, anh đau đầu.”

Thả Huệ đặt chén xuống, đưa tay vuốt trán anh, lại bị anh nắm lấy, cô giãy giụa: “Anh thả ra, em không đi.”

Hai tay đều bị anh giữ chặt như vậy, thật khó chịu.

Anh không mở mắt, giọng nói trầm thấp dịu dàng: “Lên đây, nằm với anh.”

“Ừm…chỉ nằm thôi thì được, không được làm gì khác.”

Thả Huệ đã rút ra kinh nghiệm xương máu cho mình, cô quyết định làm quân tử trước, nói rõ điều kiện với anh.

Thẩm Tông Lương nhắm mắt: “Nhìn bộ dạng anh thế này thì còn làm được gì nữa.”

Cô cười khúc khích: “Nói như anh già lắm rồi vậy.”

Thả Huệ đáp một câu rồi nhanh chóng cởi giày, thả lỏng bím tóc rồi nằm xuống bên cạnh anh. Cô cựa quậy hai cái, cách xa anh một chút, sau khi dừng lại thì căn phòng chợt rơi vào im lặng.

Nhất thời cũng khó ngủ lại, ánh mắt Thả Huệ đều dừng trên dãy đồ trang trí đầu giường, toàn bộ là gỗ tử đàn được chạm trổ hoa văn tinh xảo.

Đang ngẩn người thì Thẩm Tông Lương đột nhiên xoay người, cánh tay rắn chắc của anh áp tới. Đầu mũi anh hơi lạnh, anh dùng sức hít một hơi ở bên cổ cô: “Hôm nay dậy sớm vậy?”

Thả Huệ bị anh ôm vào lòng, cơ thể khẽ run rẩy, hơi thở sắp trở nên loạn xạ. Cô nhắm mắt, không còn tâm trí nhìn dãy đồ thủ công tinh xảo kia nữa. Thả Huệ thừa nhận, cơ thể cô trở nên rất nhạy cảm dưới bàn tay của anh.

Cô nuốt nước bọt đáp: “Không ngủ được mấy.”

“Sao vậy?” Thẩm Tông Lương xoa cúc áo trên áo cô: “Lạ giường à?”

“Không biết, lần thứ ba mở mắt thì trời đã sáng nên em về luôn.”

Thả Huệ không muốn thú nhận thêm nữa, nếu nói nữa thì anh sẽ moi hết tim gan của cô ra mất. Cô đưa tay ôm lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh: “Hôm qua anh ngủ muộn lắm à?”

Thẩm Tông Lương ôm cô thật chặt rồi trách móc: “Em chẳng quan tâm anh sống chết ra sao, gọi điện thoại cũng lười nghe.”

Cô nhỏ giọng giải thích: “Em đi dạo với Ấu Viên nên không mang điện thoại.”

Anh tiếp tục thay cô bịa chuyện: “Không mang điện thoại, nên hai người đi dạo đến sáng rồi em về nhà luôn à?”

Thả Huệ cười, cô cựa quậy không yên trong lòng anh: “Anh đừng nói nữa được không.”

Thẩm Tông Lương ấn mạnh cô lại: “Anh là người giữ lời nhất, chưa bao giờ chủ động phạm sai lầm, trừ khi em quyến rũ anh.”

Cô lập tức ngoan ngoãn nằm yên, giống như hộp nhạc đột nhiên bị rút dây cót, không còn một tiếng động.

Anh ngửi tóc của cô một lúc rồi bắt đầu chất vấn cô: “Vậy nói về hôm qua, buổi sáng bị bắt nạt sao không nói cho anh biết?”

“Không nghiêm trọng đến vậy đâu.” Thả Huệ né tránh trọng điểm, chỉ trả lời: “Chỉ là một công việc bán thời gian thôi, em không muốn đi cãi nhau với cô ấy.”

Thẩm Tông Lương thở dài, vỗ lưng cô nói: “Đừng chỉ biết trốn tránh mọi chuyện, có những người em nhất định phải tính toán rõ ràng với họ, nếu không họ sẽ được đằng chân lân đằng đầu. Cũng đừng quá hiểu chuyện, thỉnh thoảng bướng bỉnh một chút cũng không sao.”

“Bướng bỉnh sao?” Thả Huệ uể oải nói trong lòng anh: “Nhưng Thẩm Tông Lương, em đã không còn biết cách bướng bỉnh nữa rồi.”

Mười năm trước cô Chung rất biết cách bướng bỉnh.

Đồ ăn phải là đồ ngon nhất, đồ mặc phải là đồ đẹp nhất, xe đưa đón ở nhà phải là xe đắt nhất, tiệc sinh nhật phải tổ chức thật hoành tráng. Ở lớp luôn giành giật sự chú ý, nhảy múa, piano, cái gì cũng muốn trở thành người xuất sắc nhất. Vì một cơ hội được lên tivi phỏng vấn mà cô đã tập lời thoại ở hành lang một mình vào giờ tan học, cùng mẹ ép ba đi chạy vạy quan hệ.

Những hành động từng khiến Dương Vũ Mông và những người khác tức sôi máu, đôi khi Thả Huệ nghĩ lại thì cảm thấy vô cùng xa lạ, như thể cô đang hồi tưởng cuộc đời của một người khác. Cô bé kiêu ngạo xa hoa như sống ở một chiều không gian khác đó thật sự là cô sao?

Cô hít hít mũi: “Năm đó nhà xảy ra nhiều chuyện, ông nội mất, ba phá sản, em và mẹ chuyển đến sống trong một con hẻm nhỏ. Ban đầu thật sự không quen, mùa đông nửa đêm dậy đi vệ sinh em đều phải chạy, có lần trượt chân ngã, bong gân chân phải nằm liệt giường một tuần.”

Thẩm Tông Lương siết chặt tay đang ôm lưng cô: “Đáng thương quá.”

“Sau đó đến Giang Thành, cả nhà bọn em chen chúc trong căn gác xép nhỏ, hàng xóm nấu ăn là nhà tôi lại ngửi thấy mùi dầu mỡ cay xè không chịu nổi. Lúc đó không có điều kiện lắp bình nóng lạnh, ngày nào cũng phải đun nước nóng để tắm, đều là ba đun xong rồi mang vào cho em. Em phải tranh thủ lúc không có ai để nhanh chóng tắm rửa. Sau này ba mất, em phải tự đun tự tắm, cứ thế gắng gượng hết năm này qua năm khác, lúc đó cũng không thấy khổ mấy nhưng giờ nhớ lại những ngày tháng mờ mịt đó thì lại hoàn toàn không biết mình đã trải qua thế nào…”

Cô nói không nên lời, mắt đã cay xè.

Thẩm Tông Lương cũng nghe ra giọng cô ở cuối câu hơi run rẩy: “Thôi nào, tất cả đã qua rồi.”

Trong gió sớm, bụi trúc đuôi phượng ngoài cửa sổ đan xen vào nhau, phủ lên song cửa hoa văn hình thoi, đổ xuống một tầng bóng trong veo.

Thẩm Tông Lương cảm thấy trên lớp áo ngủ lụa trước ngực anh phủ một mảng ẩm ướt mỏng manh.

Thả Huệ cọ cọ má sang hai bên: “Không nói cho anh biết là vì chuyện này thật sự rất nhỏ. Một là, Dương Vũ Mông là bạn học của em, em biết tính tình cô ấy thế nào, cùng lắm thì cũng chỉ đến mức đó thôi. Hai là em đã quen rồi, không quen báo tin xấu cho gia đình.”

Thẩm Tông Lương đau lòng xoa xoa gáy cô.

Nghe cô nói vậy, anh đột nhiên ngừng động tác: “Bây giờ, anh cũng được tính là người nhà của em rồi sao?”

“Ừ.” Thả Huệ buông eo anh ra, ngẩng đôi mắt ướt át nhìn anh: “Em có quá tự đề cao mình không?”

“Nói bậy.” Thẩm Tông Lương bị cô chọc cười: “Sao em lại nghĩ vậy?”

Cô dựa vào một lúc rồi lại gối lên cánh tay anh: “Hừ, suy cho cùng vẫn phải trách anh!”

Thẩm Tông Lương khó hiểu: “Sao lại trách anh rồi?”

Thả Huệ sờ yết hầu của anh: “Ai bảo anh quyến rũ quá làm chi để cô ấy thích chứ?”

“Tiểu Dương thích anh ư? Là loại thích nào vậy?”

Trong mắt anh, Dương Vũ Mông hoàn toàn là một hậu bối ngang ngược.

Thả Huệ nhịn không được liếc xéo anh: “Ngài Thẩm này, ngài nghĩ sao? Phụ nữ với đàn ông thì còn có thể là loại nào nữa?”

Thẩm Tông Lương tặc lưỡi một tiếng: “Cô ấy cứ gọi anh là chú mà, thì làm sao lại thích kiểu đó được.”

Cô giận anh thiên vị như vậy: “Sao lại không được! Em cũng gọi anh là chú mà, hôm qua trên giường gọi mấy chục lần rồi.”

Anh bỗng nhiên hiểu ra, như tìm được mấu chốt của nỗi lòng: “Anh nói mà, bảo sao mỗi lần động vào em là lại cảm thấy tội lỗi vô cùng, hóa ra nguyên nhân là ở đây.”

Thả Huệ dứt khoát ngồi phắt dậy: “Dùng chuyện này để trốn tránh trách nhiệm chuyện kia thì không ai giỏi hơn anh.”

Thẩm Tông Lương cũng ngồi thẳng dậy, nghiêm mặt: “Em đang nói chuyện với ai đó?”

Vốn dĩ là lời nũng nịu khi hai người đang tình tứ, cô thấy anh nghiêm túc thì bắt đầu sợ.

Thả Huệ dùng ngón tay gõ lên môi, lắp bắp nói: “Em… em đùa thôi… không có ý…”

Thẩm Tông Lương không nhịn được cười: “Nhìn em sợ chưa kìa!”

“Sợ chết mất.” Tim Thả Huệ đập thình thịch, cô dựa vào người anh: “Anh không được mắng em.”

“Không mắng, không mắng.” Thẩm Tông Lương ôm cục cưng của mình vào lòng, nhẹ nhàng lắc lư: “Em ngoan thế này, anh sao mà nỡ mắng em.”

Thả Huệ ngây ngốc cười trong lòng anh: “Vậy em làm gì cũng được ạ?”

“Ừ, dù trời có sập xuống thì anh cũng đi vá cho em.”

Trên bàn gỗ lê ngoài rèm châu, lư hương ba chân đốt long não suốt nửa đêm vẫn còn hơi nóng, mùi hương thanh mát lan tỏa, trong gió văng vẳng một khúc nhạc du dương, Thả Huệ nhắm mắt lắng nghe, dường như là một điệu nhạc trong “Tứ mộng bát không.”

“Ân tình nhiều cũng là hư ảo, duyên tình nhiều cũng là hư ảo, tất cả chỉ là một giấc mộng Nam Kha[1].”

_

Tháng Giêng ở Bắc Kinh là lạnh nhất.

Sau mồng chín tháng giêng thì trời hầu như không có ngày nào nắng đẹp, tuyết cứ rơi rả rích.

Thả Huệ mỗi ngày đi học đều phải vượt ra hai lần rào cản tâm lý. Một là trèo ra khỏi vòng tay ấm áp của Thẩm Tông Lương, hai là ăn mặt chỉnh tề, băng qua đoạn đường phủ sương giá để lên xe.

Ngày hôm đó là kỳ thi cuối kỳ, cô chỉ còn một môn cuối cùng.

Đêm qua ôn bài đến khuya, đứng trước bồn rửa mặt đánh răng, Thả Huệ mệt đến nỗi mắt không mở ra nổi. Cô cầm cặp sách đi ra ngoài, dì Tuỳ đưa cho cô chiếc bình giữ nhiệt: “Thả Huệ, thi tốt nhé.”

Sống ở đây một thời gian dài, bà đã coi cô nhóc ngoan ngoãn này như con gái.

Thả Huệ nhận lấy bình: “Dì Tuỳ, dì pha gì vậy ạ?”

“Cậu hai mang nhân sâm rừng về, uống vào bổ khí huyết lắm.”

Cô nhét bình giữ nhiệt vào cặp rồi đeo găng tay rồi ra khỏi nhà. Thả Huệ đứng bên cửa xe, quay đầu vẫy tay với dì Tuỳ: “Con đi đây, trời lạnh, dì mau vào nhà đi ạ.”

Lên xe, Phương Phác nói: “Cô Chung, thi xong thì chuẩn bị về nhà ăn Tết chứ?”

Cô gật đầu: “Dạ, con đang xem mua vé máy bay ngày nào.”

Đến trước lớp học, cô đặt cặp sách xuống, vặn nắp chai uống một ngụm lớn. Một vị đắng xộc thẳng lên não, chẳng kém gì thuốc bắc cô uống hàng ngày. Thả Huệ khẽ xuýt xoa một tiếng, đầu óc cô lập tức tỉnh táo hơn nhiều, có nhiều tinh thần để viết bài hơn.

Thi xong, cô nhận được điện thoại của Ấu Viên, hỏi trưa nay ăn trưa ở đâu.

Thả Huệ vừa thu dọn cặp sách, vừa kẹp điện thoại vào vai nói: “Thẩm Tông Lương đi công tác rồi, không có ở nhà, chúng ta ra ngoài ăn đi?”

Ấu Viên mừng rỡ, cô nói: “Được thôi, ăn xong cậu đi xem show ở Hermes với mình nhé?”

“Được, dù sao cũng thi xong rồi, mình được nghỉ hai ngày.”

“Vậy thì càng tốt, tối đi bar chơi một chuyến luôn, tuyệt cú mèo!”

Hai cô gái đến Quốc Tử Giám ăn món Hoài Dương rồi đi xe của nhà họ Phùng. Thả Huệ nghĩ, Bác Phương bình thường đưa đón cô cũng vất vả, có thể nghỉ thì cố gắng cho bác ấy nghỉ.

Quán này mới mở, chi phí bình quân đầu người từ hai nghìn trở lên, đắt đến vô lý.

Thả Huệ lật thực đơn, cũng không hiểu mấy tên món ăn lắm, chỉ tùy tiện gọi mấy món.

Ấu Viên cũng đã gọi xong, trả thực đơn lại cho nhân viên phục vụ: “Lấy mấy món này, mang rượu của ông Dương ra đây.”

“Ông Dương là ai vậy?” Thả Huệ hỏi.

Cô cười: “Là… bạn trai mình.”

Thả Huệ ồ một tiếng: “Là cái người mà cậu nói xạo là cậu múa bale đạt cấp mười đó hả?”

Ấu Viên chống cằm nói: “Anh ấy sớm đã nhận ra không phải rồi! Người ta còn để lại cho mình đường lui nữa, thật là một người lịch thiệp.”

Thả Huệ cười, ghé sát lại hỏi: “Vậy cậu định khi nào mới cho mình gặp người lịch thiệp đó?”

“Cậu cứ chờ đi.” Ấu Viên uống một ngụm trà nóng: “Sẽ có cơ hội thôi.”

“Ừ, vậy mình sẽ chờ.”

Phòng riêng này được bài trí tao nhã nhưng bức tranh trên tường lại không hợp thời, Thả Huệ không thích. Ấu Viên từ nhỏ đã quen thuộc với những thứ này nên cũng có chút kinh nghiệm, cô nhận xét: “Hơi bị tầm thường rồi.”

Thả Huệ cũng nói: “Ừ, nhìn là biết người vẽ đang làm theo khuôn mẫu, giữa các đỉnh núi lại tạo ra nhiều khúc quanh như vậy, một lối mòn dễ thấy.”

Tranh không ra gì nhưng đồ ăn ở đây lại ngon một cách bất ngờ. Có lẽ Thả Huệ đã lâu không ăn món Hoài Dương nên hôm nay cô đã ăn hết cả một bát cơm.

Ăn xong, hai người lại cùng nhau đi xem biểu diễn.

Ở quầy điểm danh VIP, mỗi người nhận được một bao bút hình ngựa được làm thủ công, Thả Huệ chọn màu xanh, còn Ấu Viên lấy màu nâu.

Buổi biểu diễn này mời hơn mười vị khách VIP, những người mẫu cao ráo mặc đồ mới đi lại trong cửa hàng. Sau khi kết thúc, có người trực tiếp bảo nhân viên bán hàng của mình mang quần áo ưng ý đến thử.

Thiết kế tổng thể của bộ sưu tập mới theo mùa vẫn tiếp nối phong cách cổ điển của thương hiệu, đường cắt rất đơn giản.

Tiếc là cô Phùng không chọn được món nào, chỉ mua bừa một chiếc áo khoác dáng dài màu đen khi chọn đồ.

Dạo gần đây Ấu Viên đã gầy đi một chút, khi nhà thiết kế đo lại số đo cho cô ấy, Thả Huệ đã vòng sang phía bên kia. Cô cầm một chiếc cà vạt dệt hoa màu xám lên nói với nhân viên bán hàng: “Cái này có thể gói lại giúp tôi được không?”

Thả Huệ thường đến cùng Ấu Viên nên nhân viên bán hàng ở đây rất quen với hai người.

Nhân viên bán hàng nói được, khi gói đồ, cô ấy lại cười hỏi: “Tặng bạn trai ạ?”

Thả Huệ mỉm cười gật đầu: “Dạ, tặng bạn trai.”

Ấu Viên muốn quẹt thẻ cho Thả Huệ nhưng lại bị cô từ chối: “Không cần, mình còn một ít tiền đây.”

“Vậy cậu cứ giữ lại mà dùng đi.”

“Dùng cái gì mà dùng, thẻ mà Thẩm Tông Lương cho mình, mình còn chưa dùng đến đây.”

Hai người đi chơi cả ngày bên ngoài, Thả Huệ than mệt không chịu nổi, muốn về đi ngủ, nhưng Ẩu Viên nói không: “Hiếm hoi lắm bọn mình mới có thời gian, chơi thêm chút nữa đi, đi uống một ly.”

Cuối cùng Thả Huệ bị cô ấy dẫn đến một  quán bar trên đường Công Thể Bắc. Ẩu Viên đã muốn đến đây từ lâu nhưng mãi vẫn chưa có dịp.

Cô ấy chọn một chỗ ngồi trong góc, cởi khăn quàng cổ ra rồi mở một chai champage.

Hai người đến sớm, vẫn còn chưa có nhiều khách nên bên trong rất vắng vẻ.

Trên sân khấu có một nam sinh đang hát nhạc Quảng Đông, giọng hát đầy tình cảm kia khiến cả người anh ta vô cùng có sức hút.

Thả Huệ vỗ vỗ Ẩu Viên: “Cậu nhìn xem, hát hay lắm, chỉ là nghe không hiểu gì.”

“Mình không thèm xem.” Ẩu Viên nhấp một ngụm rượu nói: “Có gì đâu mà xem.”

Thả Huệ quay lại ngồi ngay ngắn: “Hửm? Sao lại thế?”

Ẩu Viên hừ một tiếng: “Anh ta chính là ông chủ ở đây, Diêu Thiên Lân, bạn trai cũ của mình đó. Nhìn anh ta giả vờ hát làm mình buồn nôn chết đi được.”

“Vậy sao cậu lại nhất quyết đến đây?”

Ấu Viên liếc nhìn đồng hồ: “Lát nữa Trang Tề cũng sẽ đến, cô ấy thích chỗ này.”

Thả Huệ ngạc nhiên nói: “Anh trai cô ấy quản cô ấy nghiêm vậy mà lại cho phép cô ấy đến quán bar sao?”

“Vậy sao cậu lại dám đi theo mình?” Ẩu Viên nhìn cô ấy: “Chẳng lẽ Thẩm Tông Lương quản cậu không nghiêm sao?”

Thả Huệ thề thốt nói: “Anh ấy nói rồi, anh ấy bao dung lắm, mình làm gì cũng được.”

Người càng lúc càng đông, mấy cô nhóc bắt đầu uống rượu, ồn ào náo nhiệt hơn, mọi người chẳng ai muốn về.

Thả Huệ cũng rất thư giãn, gương mặt nhỏ ửng hồng, cô dựa vào vai Ẩu Viên, nghe Trang Tề bọn họ nói chuyện.

Khoảng hơn mười một giờ, điện thoại của cô rung lên, là tin nhắn của Thẩm Tông Lương.

S: [Muộn rồi, em ngủ chưa?]

Thả Huệ nhìn chằm chằm rất lâu, khó khăn lắm mới ghép các chữ lại với nhau. Cô lắc lắc đầu, tập trung tinh thần trả lời anh.

Chung Thiết Trụ: [Sắp rồi ạ, đang nghiên cứu bài luận của giáo sư, em đi tắm ngay đây.]

S: [Ừ, đừng cố sức quá, sức khỏe mới quan trọng.]

Chung Thiết Trụ: [Dạ. Anh đang ở đâu vậy? Vẫn ở Nam Kinh sao?]

Gửi xong cô liền đặt điện thoại sang một bên.

Dạo này, Thẩm Tông Lương đi công tác ở Giang Tô, hai ba ngày lại đổi một chỗ nên chẳng ai biết anh đang ở đâu.

Vài giây sau, điện thoại của cô lại vang lên.

S: [Đang ở băng ghế thứ hai bên tay trái của em, mang bài luận của em đến anh xem xem.]

Chung Thả Huệ: “…”

Cô vứt điện thoại rồi ngã thẳng vào lòng Ấu Viên.

_

[1]南柯梦 – Nam Kha mộng: ám chỉ một giấc mộng phù du, hư ảo, mọi sự chỉ là ảo mộng, không có thực.


Comments

Gửi bình luận