Lái nhanh một chút.
Đêm đông giá rét thấu xương, Thẩm Tông Lương khoác áo măng tô cashmere màu đen, bước ra từ sân bay với ánh mắt mệt mỏi.
Đường Nạp Ngôn đã đợi bên ngoài hai mươi phút, vừa thấy anh là anh ta vội bước nhanh tới giật lấy vali.
“Mới không gặp có hơn một tháng.” Thẩm Tông Lương rít một hơi thuốc, liếc anh ta: “Cậu trở thành người nóng vội từ khi nào thế?”
Đường Nạp Ngôn thúc giục anh vào trong: “Sếp Thẩm khoan cười đã, đợi tôi báo cáo tình hình cho ngài trước đi rồi tính.”
Thư ký Hoàng thấy vậy, biết cấp trên đã có hẹn nên chào tạm biệt rồi lên một chiếc xe khác rời đi.
Sau khi lên xe, Thẩm Tông Lương xoa thái dương bằng bàn tay đang kẹp thuốc: “Tôi thấy hơi mệt, không đi ăn nữa, đưa tôi về luôn đi.”
Tối nay Đường Nạp Ngôn đến sân bay đón Thẩm Tông Lương, vốn là muốn khao anh một bữa, tiệc rượu cũng đã sắp xếp xong xuôi đâu vào đó.
Đường Nạp Ngôn vừa đến sân bay thì người giúp việc trong nhà đã gọi điện báo cô hai đã lẻn ra ngoài. Nghe tin cô muốn đến quán bar tìm vui thì Đường Nạp Ngôn đau cả đầu.
Anh ta đang tập trung lái xe nên cũng chưa vội nói chuyện này.
Đường Nạp Ngôn hỏi anh: “Nửa tháng không gặp cục cưng nhà cậu, chắc là nhớ cô ấy lắm rồi chứ gì?”
“Chưa gì đã hỏi tôi mấy chuyện này.” Nghe vậy, Thẩm Tông Lương trừng mắt nhìn anh ta: “Có hơi đường đột không vậy?”
Đường Nạp Ngôn lắc mạnh tay: “Lão Thẩm, tôi mặc kệ trước mặt cô bé đó cậu có thể giả vờ giỏi thế nào, ý chí có kiên định ra sao, bây giờ cậu có chắc là cô ấy đang ở nhà không?”
Về điểm này Thẩm Tông Lương vẫn rất tự tin.
Anh nhả khói, cười nói: “Tiểu Huệ rất ngoan, cô ấy làm mãi còn không hết bài tập nên buổi tối không ra ngoài đâu.”
Đường Nạp Ngôn ồ một tiếng: “Vậy biết đâu hôm nay…cô ấy thi học kỳ xong rồi thì sao?”
Nghe anh ta cứ cố tình làm ra vẻ bí hiểm nên Thẩm Tông Lương cũng thấy phiền. Anh gạt điếu thuốc ra khỏi môi: “Rốt cuộc cậu muốn nói gì thì nói thẳng đi.”
Đường Nạp Ngôn đặt tay lên vô lăng nói: “Hiện tại, Tiểu Huệ ngoan ngoãn nhà cậu và em gái tôi đang ở trong quán bar tìm vui.”
Thẩm Tông Lương nhíu mày: “Bar nào vậy?”
“Cũng không đâu xa lạ, là quán bar của Thiên Lân.”
Anh thở ra một hơi, thong thả dập tắt điếu thuốc: “Lái xe qua đó đi.”
Đường Nạp Ngôn ồ lên: “Tổng giám đốc Thẩm, tôi rất ngưỡng mộ cậu ở điểm này, quyết đoán nhanh nhẹn.”
“Đừng nói nhảm nữa, cậu để ý đèn tín hiệu giao thông đi, không còn là cái thời bác cậu phụ trách mảng giao thông của thành phố đâu. Tôi chợp mắt một lát đây.”
Xe phóng rất nhanh, khi họ đỗ xe xong thì đã quá mười một giờ.
Thẩm Tông Lương cố gắng mở hai mắt, khoác một chiếc áo khoác trên cánh tay rồi bước vào nơi ồn ào náo nhiệt này.
Thẩm Tông Lương ghét tiếng ồn nhất, thứ nhạc chói tai này là khắc tinh của anh. Mỗi khi nghe thấy thì anh chẳng thấy có gì gọi là phấn khích, mà trái tim thì lại âm ỉ đau. Anh nhìn quanh, cuối cùng khóa ánh mắt vào chiếc bàn rộng ở chính giữa.
Ở đó có năm sáu cô gái ăn mặc lộng lẫy ngồi cùng nhau, cười nói rôm rả. Cô gái nhỏ nhà anh mặc một chiếc váy đỏ cúp ngực, khăn choàng cashmere vắt trên lưng ghế. Giữa muôn vàn ánh sáng, bờ vai và cần cổ trắng ngần của cô tựa cánh hoa mộc lan mềm mại vươn ra. Một mảng đỏ thẫm kia như một đốm lửa lập tức bùng cháy dữ dội trong lòng anh.
Diêu Thiên Lân nghênh đón: “Anh trai yêu dấu của em, ngọn gió nào đưa anh đến đây vậy? Dạo này em không phạm tội gì đâu đó nha.”
“Biết rồi.” Thẩm Tông Lương lạnh lùng đáp anh: “Không đến để tìm cậu.”
Diêu Thiên Lân thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục mời: “Ngồi trong phòng riêng đi? Để em đi lấy rượu.”
“Không cần đâu.” Đường Nạp Ngôn chỉ vào chỗ trống trong sảnh: “Cứ ngồi đó đi.”
Vứt áo khoác xuống, Thẩm Tông Lương mệt mỏi ngồi xuống, anh uống một ngụm rượu cho đỡ mệt. Uống xong anh lại nhìn về phía bên kia, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho cô.
Qua lại hai ba lượt, anh nhìn thấy Thả Huệ thở hổn hển, tuyệt vọng ngả vào người bạn thân ngồi bên cạnh. Thẩm Tông Lương khẽ cười rồi tùy tiện vứt điện thoại sang một bên, chờ cô đến nói dối bên tai anh.
“Các chị em đang bàn kế sách đó.” Đường Nạp Ngôn nâng ly rượu, liếc nhìn về phía bên kia: “Cứ chờ đi, rồi cô ấy sẽ qua đây để qua loa lấy lệ với anh em mình thôi.”
Ở đầu bên kia, Thả Huệ hoảng hốt ngẩng mặt lên: “Chết rồi, Thẩm Tông Lương ở bên kia.”
Cô suýt đau tim vì sợ, trái tim đang đập thình thịch loạn xạ, không biết sao anh lại đột nhiên quay về, lại còn đột nhiên xuất hiện ở chỗ này, khiến cô trở tay không kịp.
Đôi mắt Ấu Viên đảo qua đảo lại: “Ở đâu? Anh ta ở đâu?”
“Cậu đừng nhìn nữa!” Thả Huệ giữ chặt người cô ấy: “Mình nói với anh ấy là mình đang đọc luận văn, vậy mà giờ anh ấy lại bảo mình mang luận văn qua cho anh ấy xem, mình đào đâu ra luận văn bây giờ!”
Ấu Viên rít lên: “Trời ơi cậu đúng là cái đồ mọt sách mà, cậu nghĩ anh ta có thật sự muốn xem luận văn không? Luận văn có thể đẹp bằng cậu sao?”
Thả Huệ vén tóc nói: “Chắc chắn là không rồi, vậy mình đi đây.”
Thả Huệ vừa định đứng dậy, chuẩn bị đến chỗ Thẩm Tông Lương để thú nhận và xin khoan hồng thì Ấu Viên kéo tay cô lại, Thả Huệ ừ một tiếng: “Sao vậy?”
“Vừa nãy ai mặt dày nói không sợ Tổng giám đốc Thẩm nhỉ?”
“…”
Thả Huệ liếc cô ấy một cái, kéo chiếc khăn choàng của mình, cầm túi rồi rời đi. Cô cẩn thận đi xuyên qua đám đông, trước tiên chào Đường Nạp Ngôn: “Anh Nạp Ngôn cũng ở đây ạ?”
Đường Nạp Ngôn cười đáp lời cô: “Ừ, Trang Tề đâu?”
“Cô ấy vừa vào nhà vệ sinh rồi ạ.”
“Vậy để anh đi xem, hai người ngồi đi.”
Sau khi Đường Nạp Ngôn đi rồi thì Thả Huệ vẫn đứng thẳng không nhúc nhích.
Thẩm Tông Lương cầm ly rượu chậm rãi ngước mắt lên, nơi đáy mắt là mây đen dày đặc, anh gật đầu: “Không ai phạt em cả, ngồi đi.”
“Ồ.”
Thả Huệ đáp một tiếng rồi bước lên một bậc thang, ngồi lên đùi anh.
Thẩm Tông Lương không hề nhúc nhích, sau khi đặt ly rượu hình vuông xuống, ánh mắt anh di chuyển từ dưới lên trên. Anh nhìn vào mắt cô, chậm rãi hỏi: “Anh có bảo em ngồi đây không?”
“Không ạ.” Thả Huệ buông tay đang quàng cổ anh ra: “Vậy em đi xuống.”
Nhưng giây tiếp theo, eo cô bị một bàn tay to lớn giữ lấy: “Ngồi cũng ngồi rồi, ngồi yên cho anh.”
Thả Huệ thăm dò đưa tay ra thấy anh không né tránh thì cô đánh bạo lau đi chút rượu dính trên khóe môi anh.
Cô khẽ nói: “Em nói vậy… là vì sợ anh lo lắng thôi, nếu em nói em đang ở quán bar, anh chắc chắn sẽ hỏi rất nhiều.”
Thẩm Tông Lương tỏ vẻ bỗng nhiên hiểu ra: “Ồ, nói vậy thì đây là lỗi của anh rồi, là anh đã quản quá nhiều.”
Vẻ mặt của anh lúc này quá quyến rũ.
Thả Huệ cố gắng mím môi nhịn cười: “Em nào có ý đó, anh nói oan cho em rồi.”
Tay anh từ đầu đến cuối vẫn rất lịch lãm đặt trên eo cô, không dùng chút sức lực nào. Ánh đèn mờ ảo chiếu lên mặt anh, khắc hoạ ra dáng vẻ bình tĩnh, kiềm chế.
Thẩm Tông Lương nhìn cô với vẻ thích thú: “Em học được cái tài biện luận này ở đâu vậy? Đổ tội cho người khác thì giỏi lắm.”
Xem ra nói chuyện sự việc với anh không giải quyết được vấn đề rồi. Thả Huệ đổi chiến lược dùng chính sách mềm mỏng. Cô khẽ vuốt ve đôi mày anh, ôm lấy cổ anh, nhẹ nhàng dỗ dành: “Nhìn anh mệt lắm rồi, mình về trước được không? Về đến nhà em sẽ dỗ anh.”
Thẩm Tông Lương trông vẫn bình tĩnh nhưng ánh mắt đã có chút mơ màng: “Được.”
“Dạ.” Thả Huệ vui vẻ đứng dậy rồi giúp anh cầm áo khoác: “Đi thôi.”
Anh nhìn bộ dạng trẻ con của cô, cục tức nghẹn nơi lồng ngực bỗng chốc tan biến.
Thẩm Tông Lương khoác chiếc áo choàng lên người cô: “Mặc vào, em ra ngoài mà ăn mặc mỏng manh quá, đừng để bị cảm lạnh.”
Thả Huệ muốn nói không cần nhưng lúc này cô không muốn cãi nhau với anh nữa nên đành ngoan ngoãn quấn mình vào trong áo, đi theo anh ra khỏi cửa.
Khi hai người họ ra ngoài thì chạm mặt Tần Hiểu Nhạc đang đi vào.
Thả Huệ nhìn thẳng về phía trước, không nhìn thấy bạn gái cũ Trang Tân Hoa, cũng vì bọn họ chưa từng gặp nhau nên cô cũng không hề biết đây là ai. Nhưng Hiểu Nhạc thì lại nhìn rõ được dáng vẻ của cô, nhan sắc tuyệt trần, xinh đẹp hơn cả cảnh sắc ngày xuân.
Diêu Thiên Lân nhận lấy túi của bạn gái, nói muộn rồi sao còn đến đây?
Tần Hiểu Nhạc lại tự nói: “Hóa ra em trông giống cô ấy, bảo sao…”
“Hừ, Trang Tân Hoa là cái đồ khốn nạn.”
“Ai vậy?” Đợi Diêu Thiên Lân nhìn lại thì phía bên chỉ còn lại một luồng không khí lạnh lẽo.
Tần Hiểu Nhạc lắc đầu, không muốn nhắc lại chuyện này nữa: “Không có ai cả, chúng ta vào đi.”
_
Trên đường về nhà, Thẩm Tông Lương chỉ im lặng nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thả Huệ hỏi anh: “Anh về sớm hơn dự định ạ?”
“Cũng không hẳn.”
Cô lại nói: “Anh ăn tối trên máy bay à? Chắc không ngon đâu.”
“Ừ.”
Thả Huệ đã lâu không gặp anh, trong lòng nhớ nhung nên không ngừng nói chuyện với anh, cô hỏi: “Giang Tô chơi vui lắm đúng không? Em biết nói một chút tiếng Tô Châu đó, ngọt ngào lắm luôn.”
Thẩm Tông Lương thật sự là chịu không nổi nữa, đang cố gắng vận dụng toàn bộ sức lực để chống đỡ những giây phút cuối cùng. Chỉ là cố tỏ ra trầm tĩnh một chút thôi mà đối với anh lại trở nên khó khăn đến vậy.
Cô gái nhỏ ngoan ngoãn, dịu dàng, đáng yêu trong lòng anh, luôn biết nói đủ điều để khiến anh vui lòng.
Những ngày ở bên ngoài, không có một ngày nào anh không nghĩ đến cô.
Anh đã quen với mỗi ngày sau khi tan làm hoặc xã giao xong thì đều lập tức về nhà gặp cô.
Thả Huệ luôn ngồi bên bàn làm việc của anh, mày như trăng non, khuôn mặt trắng trẻo dịu dàng cúi xuống, yên lặng làm bài.
Thẩm Tông Lương không thích làm phiền cô nhưng lần nào anh cũng bị Thả Huệ phát hiện, rồi cô sẽ buông bút, mang theo một luồng hương thơm ấm áp nhào vào lòng anh, ngay cả lời oán trách cũng nhẹ nhàng mềm mại, nói cô đã đợi anh rất lâu rồi.
Không biết tự lúc nào, cô đã luôn làm anh rung động, từ thể xác cho đến suy nghĩ.
Ban đêm là lúc anh dễ nhớ cô nhất, nhớ khi cô nức nở biến thành một vũng nước, nhớ cảm giác cô ngậm mút ngón tay anh như một đứa trẻ, cảm giác ấy vẫn còn lưu lại ở nơi tận cùng các dây thần kinh, kích thích anh ngồi bật dậy giữa đêm khuya, đi vào phòng tắm dùng nước lạnh rửa mặt, để cho cơ bắp căng thẳng hưng phấn được thả lỏng.
Thẩm Tông Lương cho rằng mối quan hệ này bắt đầu từ Thả Huệ nhưng với sự từng trải và tuổi tác của mình, anh vẫn là người nắm thế thượng phong.
Những ngày đi công tác này anh mới nhận ra, làm gì có cái gọi là cục diện tốt đẹp chứ?
Cô gái nhỏ yếu đuối dịu dàng này giống như đang tỉa tót hoa cỏ trong sân, tiện thể cũng tỉa tót anh một phen.
Anh nuốt nước bọt xuống, mở mắt nhìn ra đường, thiếu kiên nhẫn thúc giục tài xế: “Lái nhanh một chút.”
Trong khoang xe tối mờ, Thả Huệ không nhìn rõ những chi tiết nhỏ nhặt này, chỉ biết giọng anh nghe không vui. Cô chớp mắt, cho rằng Thẩm Tông Lương vẫn còn giận nên ủ rũ im lặng.
Phương Phác dừng xe xong, còn chưa kịp mở cửa thì Thẩm Tông Lương đã bước xuống.
Thả Huệ khoác áo của anh, bàn tay nhỏ nhắn của cô bị anh nắm chặt trong lòng bàn tay. Thẩm Tông Lương đi rất nhanh khiến cho cô gần như phải chạy theo bước chân anh.
Gặp dì Tuỳ trên hành lang, bà dừng lại chào Thẩm Tông Lương: “Cậu về rồi ạ?”
Thẩm Tông Lương chỉ lạnh nhạt ừ một tiếng, Thả Huệ ở phía sau cười áy náy, lại không kịp giải thích rằng anh đang không vui.
Thả Huệ bị đẩy vào phòng ngủ thoang thoảng mùi hương an thần trầm lắng. Áo khoác trên người cô rơi xuống thảm, cô cúi xuống, định nhặt lên. Nhưng giờ phút này Thẩm Tông Lương nào có quan tâm những chuyện đó, anh túm lấy cánh tay trắng nõn của cô rồi ngồi xuống cái ghế dài ở cuối giường.
Thả Huệ bị anh ôm trọn trong lòng, đối diện với đôi mắt đen láy của anh, dục vọng ẩn chứa bên trong không hề được che đậy, đang cuồn cuộn dâng lên như sóng triều.
Không biết vì sao đến lúc này, Thẩm Tông Lương lại không muốn chủ động nữa. Anh chờ cô gái nhỏ đến hôn anh, lời nói đã thẳng thắn đến mức không thể thẳng thắn hơn nữa.
Anh khó khăn nuốt nước bọt: “Giờ đã về nhà rồi, em định dỗ anh thế nào đây?”
Không biết Khả Huệ nghĩ gì, nhưng Thẩm Tông Lương lại thấy rất ngượng ngùng. Trước mặt cô, anh lúc nào cũng có thể buông những lời nghe rất hèn mọn, như đang vẫy đuôi cầu xin sự thương xót.
Trong phòng quá nóng, hương trong phòng làm cho mặt Thả Huệ nóng bừng. Khi hai người họ ôm nhau thì lộ rõ sự chênh lệch chiều cao rất lớn, rất tiện để cô tự đưa mình đến gần anh.
Cô nhắm mắt lại, hàng mi dày đặc lướt trên mặt Thẩm Tông Lương, trao cho anh một nụ hôn dài dịu dàng.
Thả Huệ khẽ hôn lên môi anh, giống như chú mèo con vừa tròn một tháng tuổi liếm nước, hoàn toàn không chạm vào bên trong.
Thẩm Tông Lương chìm trong sự dịu dàng này, tiếng tim đập thình thịch vang bên tai anh. Chẳng mấy chốc anh không kiềm chế được nữa, anh đưa tay giữ lấy gáy cô, mạnh mẽ ngậm lấy môi cô.
Ngón tay anh vuốt lên, dùng lực nơi kẽ tay tách môi cô ra, thoải mái trêu đùa đầu lưỡi của cô.
“Nhóc lừa đảo.”
Thẩm Tông Lương gạt bỏ mọi vật cản trước mắt, giọng anh trầm thấp: “Mấy ngày nay, em có nhớ anh một chút nào không?”
“Có.” Thả Huệ rúc vào lòng anh, trong động tác không mấy dịu dàng của anh, cô hôn anh một cách say đắm: “Ngày nào em cũng nhớ.”
Thẩm Tông Lương xúc động mãnh liệt: “Em có biết anh nhớ em nhiều thế nào không? Biết không hả?”
Cơ thể cô căng cứng, cô thất thần áp mặt lên cánh tay ấm áp của anh, thút thít khóc.
“Bé ngoan, lại đây với anh.” Thủ phạm vẫn đang dỗ dành cô: “Hôn anh đi, được không? Như lúc nãy ấy.”
Thả Huệ hơi nhổm dậy, điều này khiến cô càng thêm khó chịu nên nụ hôn của cô lúc này còn nhẹ hơn cả lúc trước, cả người hoàn toàn mất hết sức lực.
Đêm đó, trong đầu Thả Huệ chỉ còn một suy nghĩ, cô sẽ không bao giờ đến quán bar nữa.
Khi nằm xuống giường thì đã là bốn giờ sáng, cô đã hoàn toàn kiệt sức.
Trong khoảng sân vắng lặng, tĩnh mịch, vang lên tiếng gió tuyết kèm theo tiếng cành trúc gãy răng rắc dưới sức ép của sương giá.
Thẩm Tông Lương nằm lên giường, cả người sảng khoái, anh khẽ gạt tóc cô ra: “Ngủ rồi à?”
Thả Huệ hít sâu một hơi, xoay người ôm lấy anh: “Ừ, sắp rồi.”
Anh thấy mặt cô vẫn đỏ một cách kỳ lạ: “Vẫn còn co giật à? Anh nhìn xem nào.”
Thả Huệ từ chối: “Anh đừng nhìn, anh nhìn thì lại có chuyện đó.”
Tay Thẩm Tông Lương dừng lại trên mặt cô: “Ừ, nhưng mà…đây là lỗi của một mình anh sao?”
Trong trận chiến mà cô đã khơi màu ban nãy, Thẩm Tông Lương đã gần như mất hết tỉnh táo. Anh đã không còn biết mình là ai, cô gái nhỏ trên người anh là ai, ai đã phái cô đến? Anh chỉ biết mình muốn chìm đắm không ngừng.
Trước khi ngủ thiếp đi, Thả Huệ nhẹ nhàng dặn anh: “Ngày mai em sẽ dậy muộn, anh đừng gọi em.”
Thẩm Tông Lương hôn lên trán cô: “Anh sẽ cố gắng thật làm thật nhẹ, không làm em tỉnh giấc đâu.”
“Dạ.”
Anh còn rất nhiều lời muốn hỏi.
Thẩm Tông Lương không thích cắm mặt vào điện thoại cả ngày, vì như vậy thì nhìn bản thân anh rất lề mề, rườm rà.
Bao ngày không gặp, vừa rồi lại còn giận dỗi một trận, những lời muốn nói đều bị gác lại.
Anh vỗ lưng cô: “Thi cuối kỳ có tốt không?”
Thả Huệ hoàn toàn không có tinh thần trả lời, cô đưa tay bịt miệng anh: “Anh đừng nói nữa.”
Thẩm Tông Lương bật cười: “Được rồi, được rồi, không nói nữa, em ngủ đi.”


Gửi bình luận