GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 46

Về sớm.

Tuyết rơi suốt cả đêm, đến gần chạng vạng thì vài tia sáng nhàn nhạt mới chịu lách mình ra khỏi tầng mây. Lớp băng phủ trên ngói lưu ly tan ra, chảy dọc theo mái hiên xuống hành lang, kèm theo âm thanh vỡ vụn lạo xạo.

Thả Huệ đã nằm trên giường cả ngày, lúc này đầu óc cô cứ ong ong, mắt không sao mở ra được. Cô trùm chăn kín đầu, cách ly bản thân với những tiếng động bên ngoài nhưng chẳng mấy chốc cửa đã bị mở ra.

Thẩm Tông Lương tung màn giường mạnh như một cơn gió, Thả Huệ dụi mắt: “Mấy giờ rồi ạ?”

“Cô hai ơi, trời tối rồi.”

Cô quấn chăn ngồi dậy, chỉ để lộ ra một khuôn mặt nhỏ: “Em khát quá.”

“Uống nước.” Thẩm Tông Lương đã sớm đoán trước nên đưa ngay cho cô một ly nước ấm: “Chậm thôi.”

Thả Huệ uống xong, lại được voi đòi tiên: “Em có thể ăn trên giường không?”

Sau khi nghe xong, Thẩm Tông Lương khẽ nhíu mày: “Em thấy như vậy có còn ra thể thống gì không?”

Thả Huệ rất biết điều, chậm rãi lắc đầu: “Đúng là không ra thể thống gì.”

Thẩm Tông Lương vén chăn của cô lên: “Vậy thì mặc quần áo tử tế rồi xuống giường thôi, anh không ở nhà là em cứ ở lì trên giường.”

Thả Huệ xỏ dép, thắt dây áo choàng rồi đi rửa mặt. Vì đầu óc vẫn chưa tỉnh táo nên cô cầm bàn chải đánh răng định đưa vào miệng người trong gương.

Thẩm Tông Lương giữ tay cô lại: “Đưa vào miệng mình đi.”

Cô đánh răng hai cái, nhe cái miệng nhỏ đầy bọt trắng cười với anh: “Hôm nay anh tan làm sớm vậy?”

Thẩm Tông Lương nghe không rõ: “Đánh răng xong rồi hãy nói chuyện với anh, đánh răng xong tự mình ra ngoài.”

“Dạ.”

Anh ra ngoài gọi điện thoại dặn dì Tuỳ: “Mang cơm lên phòng ngủ.”

Dì Tuỳ kinh ngạc hỏi: “Cậu hai, cậu bắt đầu ăn cơm trong phòng ngủ từ khi nào vậy?”

Quy củ của nhà họ Thẩm nghiêm khắc, khi ông cụ còn sống thì mỗi khi ăn cơm cả nhà đều im lặng chẳng dám hé răng, chứ đừng nói đến việc mang cơm lên phòng. Thẩm Tông Lương thường nói cái quy củ này của nhà mình cũng có điểm tốt, tránh được màn kịch giáo huấn con cái trên bàn ăn, cơm ai người nấy ăn. Còn bây giờ anh lại là người đầu tiên phá vỡ quy tắc này.

Thẩm Tông Lương thở dài: “Hết cách rồi dì, nuôi trúng một cô nàng lười biếng ạ.”

Dì Tuỳ hiểu ra, là Thả Huệ ngủ cả ngày không chịu dậy, cô nhõng nhẽo một tiếng thì lão nhị cũng hết cách với cô.

Cứ cách vài ngày thì mấy chuyện tương tự lại diễn ra trong nhà. Thẩm Tông Lương tác phong cứng rắn, có đủ sự quyết đoán của ông cụ thời xưa nhưng khi đối mặt với cô bạn gái nhỏ của anh là mọi chủ trương, nguyên tắc  đều phải tạm gác sang một bên. Thế mà Thả Huệ vẫn luôn nói anh nóng tính hung dữ, cô nào biết bản thân mình đã trở thành một ngoại lệ trong lòng anh rồi.

Thả Huệ tắm xong, tóc búi thành một búi lỏng, cô thay một chiếc váy ngủ bằng vải bông rồi đi ra. Cô ngửi thấy mùi thức ăn thoang thoảng, khịt khịt mũi rồi vén màn châu đi ra: “Thơm quá.”

“Lại ăn cơm.” Thẩm Tông Lương dang hai đầu gối ngồi bên bàn: “Đều là mấy món em thích ăn.”

Sau khi cô ngồi xuống, nôn nóng cầm đũa nếm thử một miếng cá: “Ôi, đúng là hương vị này rồi.”

Cô ỷ mình có tuổi trẻ nên đã duy trì một lịch sinh hoạt vô cùng rối loạn, không hề biết giữ gìn sức khỏe là gì. Từ lúc bước chân vào cửa, Thẩm Tông Lương đã ôm một bụng lửa giận, nhưng ngọn lửa giận của anh lại nhanh chóng bị dập tắt bởi vài câu nói và nụ cười của cô.

Anh cầm đũa gắp cho cô thêm một miếng: “Ăn nhiều một chút.”

“Dạ.” Đói cả ngày nên Thả Huệ ăn rất vui vẻ, hoàn toàn không để ý thái độ của anh, còn ân cần nói: “Anh cũng ăn đi.”

Lúc này Thẩm Tông Lương mới thử một ngụm canh, anh lập tức chuyển đề tài hỏi: “Mấy ngày nay anh không có ở nhà, mỗi ngày em có chạy bộ không?”

Thả Huệ lắc đầu: “Không ạ. Anh không ở nhà thì em diễn cho ai xem.”

Anh ngẩng đầu khỏi chén: “Hóa ra bảo em chạy bộ là vì sức khỏe của anh đúng không? Còn phải diễn cho anh xem nữa chứ.”

Thả Huệ nuốt miếng cơm trong miệng xuống, cô bĩu môi nói: “Hôm qua anh vừa dạy em mà, hai người ở bên nhau phải chân thành, không được nói dối, sao bây giờ nói thật cũng không được vậy?”

Thẩm Tông Lương bị nghẹn đến mức lập tức ôm ngực, khẽ rên lên một tiếng. Thả Huệ vội vàng đặt chén xuống, ngồi sang bên cạnh anh, đưa tay vuốt ve: “Anh không sao chứ?”

Anh nén giận, thở ra một hơi thật sâu: “Không chạy bộ thì thôi, vậy còn thuốc dưỡng dạ dày thì sao, em có uống đúng giờ không?”

Đợi nửa ngày không nghe thấy câu trả lời, Thẩm Tông Lương mím chặt môi, quay đầu nhìn cô.

Thả Huệ vịn mép bàn: “Anh muốn nghe lời thật lòng hả?”

“Em nói đi.”

“Không, em uống một nửa, đổ một nửa.”

“…”

Thẩm Tông Lương tức muốn chết.

Thật không ngờ anh vẫn thường hay ra ngoài khoe khoang, nói Thả Huệ nhà anh ngoan ngoãn, hiểu chuyện biết nhường nào, chẳng bao giờ để anh lo lắng.  Hóa ra chút chống đối ương ngạnh trên người cô đều dùng để đối phó với anh.

Đến nước này, anh cũng không muốn truy cứu nữa, có nói nhiều cũng vô ích.

Mặt mày Thẩm Tông Lương lạnh lùng, anh chỉ vào chỗ ngồi của cô: “Được rồi, em về chỗ ngồi đi, ăn cơm trước đã.”

Thả Huệ nhìn anh, trong lòng có chút sợ hãi: “Anh không sao chứ?”

“Không sao.” Thẩm Tông Lương múc cho cô một chén canh: “Đột nhiên nhớ tới ba anh thôi.”

Chiếc boomerang của số phận cuối cùng cũng rơi trúng anh. Khi anh cứng đầu cứng cổ không chịu nghe lời, chắc tâm trạng của ông cụ cũng giống như anh bây giờ vậy, bây giờ đến lượt anh nếm trải mùi vị này rồi.

Cơm còn chưa ăn xong thì Thả Huệ nhớ đến món đồ hôm qua cô mua cho anh, lại vội vàng đặt đũa xuống. Thẩm Tông Lương gọi một tiếng: “Đang ăn cơm mà em đi đâu vậy?”

Cô lục trong túi ra một cái hộp rồi chạy về phía anh.

Thả Huệ vuốt tóc, đẩy hộp quà về phía anh: “Tặng anh, quà năm mới.”

Thẩm Tông Lương mở ra, là một chiếc cà vạt màu xám, rất hợp với màu bộ vest của anh.

Chỉ là logo trên đó quá nổi bật, đeo ra ngoài để họp hành xã giao hàng ngày thì không tiện.

Nhưng anh vẫn rất vui, cuối cùng cũng chịu cười một chút: “Đẹp lắm, cảm ơn em.”

“Anh thích là được ạ.”

Thả Huệ lại ngồi xuống, một lúc sau Thẩm Tông Lương mới nhận ra, cô đã mua đồ nhưng hôm qua anh lại chẳng nhận được tin nhắn nào từ ngân hàng.

“Cái này em tự dùng tiền của mình mua à?”

“Dạ, làm gì có ai tặng quà mà dùng tiền của người khác ạ?”

Thẩm Tông Lương lại cầm chiếc cà vạt lên: “Em lấy tiền ở đâu ra vậy?”

Thả Huệ giơ chiếc thìa lên nói: “Em ở nhà anh, anh lại không bắt em trả tiền ăn ở nên em vẫn còn dư một chút. Có điều…mua cái này xong thì em cũng hết tiền mua vé máy bay về nhà rồi, anh đặt vé cho em được không?”

Thẩm Tông Lương dặn cô: “Lần sau muốn mua gì thì cứ dùng thẻ anh đưa cho em là được, chuyện vé máy bay để anh lo.”

“Dạ.”

_

Thẩm Tông Lương mua cho cô một vé hạng nhất bay đi Giang Thành vào chiều Chủ Nhật tuần này. Anh đưa cô ra sân bay, rồi đích thân đẩy vali đi cùng cô đến tận cửa kiểm tra an ninh.

Thả Huệ vịn vào tay cầm: “Được rồi, anh mau về đi, em đi đây.”

Thẩm Tông Lương dùng mu bàn tay lướt nhẹ trên má cô: “Đến nơi thì gọi điện báo bình an cho anh, được không?”

Ở bên cạnh anh lâu như vậy, Thả Huệ đại khái có thể đoán được một chút tâm tư của Thẩm Tông Lương,

Anh nói chuyện chưa bao giờ lớn tiếng, giọng điệu luôn đều đều như biên tập viên dẫn chương trình của một chương trình thời sự. Giọng nói vừa chậm rãi vừa dịu dàng như bây giờ của anh là giọng điệu mà Thả Huệ chỉ từng nghe thấy trên giường.

Cô đoán, có lẽ Thẩm Tông Lương có hơi không nỡ để cô đi.

Thả Huệ nắm lấy tay anh: “Ăn Tết xong em sẽ về mà, nhất định sẽ về sớm để gặp anh.”

Anh cười: “Giọng uốn lưỡi của em nghe như tiếng Nga vậy, đừng nói nữa.”

Bị anh trêu như vậy, Thả Huệ cũng hơi thấy chạnh lòng.

Cô đi đến cửa kiểm tra an ninh, rồi bỗng quay người lại chạy về nhào vào lòng anh. Thẩm Tông Lương dang tay ôm lấy cô, trong khoảnh khắc ấy có trăm mối cảm xúc dâng trào trong lòng, anh khẽ nhắm mắt lại.

Sao anh lại càng ngày càng trở nên uỷ mị thế này? Giống như đang tiễn con gái cưng đi du học vậy? Tiểu Huệ cũng đâu có ở lại Giang Thành mãi không về đâu?

Hai người lặng lẽ ôm nhau một lúc lâu, Thả Huệ hôn lên má anh: “Em đi thật đây.”

Nói xong cô không nán lại nữa, cô quay người, bước chân vội vã rời đi.

Thẩm Tông Lương đứng một mình rất lâu trong sảnh sân bay người qua kẻ lại tấp nập, tiếng loa thông báo thúc giục hành khách lên máy bay vang lên liên tục, ồn ào chói tai.

Ra khỏi sân bay, anh lại nhận được tin nhắn từ cô Diêu, vẫn là giọng điệu ra lệnh quen thuộc, yêu cầu anh tối nay nhất định phải về nhà một chuyến.

Thẩm Tông Lương tắt màn hình, bỏ điện thoại vào túi áo khoác. Anh đứng trong gió, chụm tay châm một điếu thuốc.

Không cần đoán thì anh cũng biết mẹ anh, người luôn ra lệnh kia, muốn anh đi xem mắt ai.

Trước đây anh không đi là vì còn đang lo cho sự nghiệp của mình anh chẳng còn tâm trí đâu mà đi xem mắt, mà bản thân anh cũng không muốn kết hôn quá sớm.

Giờ thì toàn bộ kế hoạch của anh đều đã bị xáo trộn, bên cạnh anh giờ có thêm một cô nhóc khiến anh không yên lòng nên nhiều việc phải được lên kế hoạch lại. Nhưng anh cũng không quá vội, những vấn đề đó anh có thời gian giải quyết từng cái một, vì Thả Huệ vẫn còn nhỏ mà.

Anh ấy chậm rãi hút hết điếu thuốc, hút đến cuối cùng thì lông mày mới dần giãn ra.

_

Thả Huệ về nhưng không báo cho Đổng Ngọc Thư biết thời gian cụ thể. Cô kéo vali đến cửa nhà thì bị chặn ở ngoài như dự đoán. Cô gọi điện thoại cho mẹ thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại của bà reo lên qua cánh cửa. Không còn cách nào, Thả Huệ đành ngồi phịch xuống vali, cứ thế trượt qua trượt lại trước cửa thang máy.

Mãi đến hơn tám giờ Đổng Ngọc Thư mới về.

Khi bà ra khỏi thang máy, đèn cảm ứng vừa vụt tắt rồi sáng lên, bà nhìn thấy một chiếc vali trượt tới làm cho Đổng Ngọc Thư giật mình: “Aiya, cái gì vậy?”

“Là con gái của mẹ đó!” Thả Huệ đợi đã lâu nên đã bắt đầu thấm mệt, cô tức giận nói: “Mẹ đi đâu vậy?”

Đổng Ngọc Thư vỗ vỗ ngực như thể bà vừa thoát nạn trong gang tấc: “Con về khi nào mà không nói cho mẹ biết? Muốn dọa chết mẹ hả?”

Thả Huệ đứng dậy, xoa xoa đầu gối nói: “Con cứ tưởng mẹ sẽ ở nhà chứ, sao mẹ không mang theo điện thoại?”

Đổng Ngọc Thư cầm chìa khóa mở cửa: “Mẹ đi dạy học thêm ở lớp đối diện đường, dạy tiếng Anh cho mấy sinh viên nghệ thuật.”

Thả Huệ đẩy vali vào: “Ồ, cô Đổng lại đi kiếm thêm tiền tiêu vặt rồi.”

“Mẹ phải để dành tiền cho con đi du học mà.”

Thả Huệ lại thò đầu ra: “Dép của con đâu? Sao con không thấy?”

Đổng Ngọc Thư quay đầu chỉ: “Tự mà lấy trong tủ giày đi, con có phải khách khứa đâu mà phải hầu hạ con.”

Thả Huệ thay dép rồi chạy lạch bạch đến bên mẹ: “Cô Đổng, ôm con một cái đi.”

Đổng Ngọc Thư bị dáng chạy như chim cánh cụt nhỏ của cô làm cho bật cười: “Ôm gì mà ôm, người con đầy bụi bặm kia kìa, mau đi tắm rửa thay đồ đi.”

Ở Giang Thành không có hệ thống sưởi nên trong nhà cũng lạnh chả khác gì ngoài trời. Tắm xong, Thả Huệ run rẩy quấn mình trong bộ đồ ngủ dày cộm.

Thả Huệ ra ngoài tìm mẹ, cô nghe tiếng nước chảy rào rào vang lên từ bếp, là Đổng Ngọc Thư đang sơ chế tôm, bà ậm ừ một tiếng: “Con uống hết chén canh gừng kia đi cho ấm người.”

Thả Huệ ngước cổ lên uống một hơi cạn sạch.

Cô đặt chén xuống: “Muộn thế này mẹ còn làm tôm rang sao? Vừa phải rửa, vừa phải rút chỉ tôm, phiền phức lắm, mẹ nghỉ ngơi đi.”

Đổng Ngọc Thư vừa xả tôm dưới vòi nước, vừa liếc cô một cái: “Chẳng thấy con làm được gì, chỉ có miệng nhỏ là nhanh nhẹn lắm.”

Thả Huệ biết mẹ đang vui, vì lúc mẹ vui thì bà sẽ hay mắng yêu con gái, bao năm nay vẫn vậy. Trải qua những năm tháng cực khổ đã khiến cho Đổng Ngọc Thư đã mất đi vẻ dịu dàng ngày xưa, tính khí cũng chẳng còn tốt đẹp gì.

Hai mẹ con ngồi xuống, ăn một bữa cơm đoàn viên đạm bạc. Thả Huệ ăn ngon lành, hai má phồng lên như một chú sóc nhỏ.

Ăn xong cô chủ động đi rửa chén, Đổng Ngọc Thư đứng bên cạnh lau khô chén cho cô.

Đang rửa dở chừng thì điện thoại trong túi Thả Huệ reo lên. Cô đang đeo găng tay cao su cả hai tay nên không tiện nghe máy. Đổng Ngọc Thư lấy ra giúp cô, nhìn màn hình hiển thị tên người gọi: “Thẩm nào vậy con?”

Thả Huệ cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp, cô căng thẳng nặn ra một lý do: “Một… một giáo sư dạy luật kinh tế ạ.”

Nghe xong Đổng Ngọc Thư đã thấy có gì đó không đúng: “Bây giờ bọn trẻ tụi con đi học vẫn còn giữ số điện thoại của giáo sư sao?”

Thả Huệ đành cắn răng, tiếp tục bịa chuyện: “Do môn này con học không tốt lắm nên giữ liên lạc để xin giáo sư tài liệu ạ.”

“Ồ, vậy thì con nghe đi.” Đổng Ngọc Thư bớt nghi ngờ, lý do này nghe cũng tạm chấp nhận được. Thả Huệ kiên quyết lắc đầu: “Thôi, giờ con không có thời gian, để lát con gọi lại cho thầy ấy sau.”

Đổng Ngọc Thư vừa lau chén, vừa nói: “Giáo sư của bọn con quan tâm sinh viên ghê.”

“Dạ, thầy ấy là người có đạo đức sư phạm ạ.”

Thả Huệ cố gắng hết sức để biểu cảm của mình trông bình thường như mọi khi. Cô cũng không nói sai, Thẩm Tông Lương rất thích hợp làm giáo viên. Ở trên giường, lúc anh dỗ dành cô đổi đủ mọi tư thế thì phải nói là vô cùng kiên nhẫn.

Làm xong việc nhà thì Thả Huệ mới ngồi xuống xem tivi cùng Đổng Ngọc Thư.

Đổng Ngọc Thư nói sang chuyện khác, không hỏi thêm về điện thoại của giáo sư nữa, bà hỏi con gái: “Con chuẩn bị thi IELTS thế nào rồi?”

Thả Huệ bóc một múi quýt: “Dạ… mục tiêu bảy, phấn đấu tám.”

Đổng Ngọc Thư hài lòng xoa đầu cô: “Vậy là tốt rồi.”

Bà biết tính cách con gái, chuyện chưa chắc chắn thì cô chưa bao giờ nói ra. Thả Huệ nói mục tiêu bảy, phấn đấu tám thì chín mươi phần trăm sẽ đạt tám điểm trở lên.

Trên tivi đang chiếu một bộ phim tiên hiệp, nam nữ chính đều là diễn viên thế hệ mới, rất nổi tiếng. Thả Huệ ôm chân xem một lúc, sắp đến đoạn kết rồi mà vẫn còn một đoạn cao trào, nam chính vì cứu chúng sinh mà đành phải làm khổ nữ chính trước.

Cô lại nhớ đến một đêm nọ, khi Thẩm Tông Lương bình luận về loại phim cổ trang này rồi khẽ bật cười thành tiếng.

Ngày hôm đó cô nằm trên đùi anh, hình như cũng đã xem một bộ phim tương tự, chủ đề cũng giống hệt. Thẩm Tông Lương lật tạp chí trên đầu cô, lúc đó khịt mũi một tiếng: “Trong vòng hai ba năm nay, sáu cõi chúng sinh đã được đám người này cứu mười mấy lần rồi, chưa đủ hay sao? Chậc, bọn họ thật sự không có đề tài nào khác để quay sao?”

Đổng Ngọc Thư hỏi cô đang cười gì, Thả Huệ chỉ nói: “Không có gì ạ, con muốn đi ngủ.”

“Đi đi, nhớ đắp chăn cẩn thận đó.”

Thả Huệ về phòng, cẩn thận đóng cửa, cô suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn không khóa trái cửa. Lỡ đâu mẹ muốn vào thì sao, làm vậy thì có khác nào lạy ông tôi ở bụi này đâu chứ.

Cô dựa vào đầu giường, trước tiên gửi tin nhắn cho Thẩm Tông Lương, hỏi anh đã ngủ chưa. Rất nhanh, điện thoại của anh lại gọi đến.

Thả Huệ vuốt màn hình, nhỏ giọng hỏi: “Alo? Thẩm Tông Lương?”

“Còn có thể là ai nữa?” Thẩm Tông Lương đứng ở hành lang noãn các, tay đang tỉa một chậu hoa hồng: “Vừa nãy mẹ em ở bên cạnh à?”

Thả Huệ nhỏ giọng nói: “Dạ, hai mẹ con em đang rửa chén thì anh gọi đến.”

Thẩm Tông Lương nhíu mày cười: “Trời đất, em ở nhà còn tự tay rửa chén cơ à?”

“Tất nhiên rồi, em là một đứa con ngoan mà.” Thả Huệ tự tâng bốc mình.

Anh nhặt một chiếc lá cây lên: “Khi nào em về? Anh nhất định sẽ không để em phải rửa chén đâu.”

Thả Huệ dỗi hờn nói: “Nghe xem anh vừa nói gì kìa, em vừa mới về đến nhà thôi mà.”

Thẩm Tông Lương cười: “Em tưởng anh say rượu mới nói mấy lời này à?”

“Anh còn ở bên ngoài à?” Thả Huệ hỏi.

Anh ấy liếc nhìn vào phòng khách: “Anh đang ở chỗ mẹ anh, chắc sẽ về nhà sớm thôi.”

“Tại sao?”

“Sợ là lời anh nói quá khó nghe, bà ấy sẽ tức giận.”

“…”


Comments

Gửi bình luận