Cô đến không đúng lúc.
Đã là nửa đêm, bóng cây và tiếng xe cộ trên đường không ngừng lướt qua bên màn cửa. Thả Huệ áp điện thoại vào tai, vừa chú ý lắng nghe tiếng động ngoài cửa, vừa nói chuyện với Thẩm Tông Lương.
Cô không cần soi gương cũng biết lúc này mình trông rất buồn ngủ. Sau một tràng ngáp dài, Thẩm Tông Lương mới nói: “Em mở mắt không lên rồi kìa, mau ngủ đi.”
“Dạ, hôm nay phải đi máy bay nên em mệt quá.”
“Ngoan ngoãn nằm ngủ đi.”
Thẩm Tông Lương cúp điện thoại, ngẩng đầu lên thì thấy dì Vương đang bưng một cái khay sơn mài đen bước ra từ phòng khách chạm trổ lộng lẫy.
Bà nhìn thấy cậu hai đứng cạnh chậu cây kim ngân, bữa tối cậu đã uống hai ly rượu vàng nhắm với thịt cua nên giờ mắt vẫn còn long lanh nước, dưới ánh đèn trông cậu như một vị công tử phong lưu đa tình.
Đúng là không thể tin hoàn toàn vào vẻ ngoài của đàn ông, nhìn thì thế này nhưng lời nói ra lại sắc bén như dao.
Cô Từ kia thì dịu dàng tình tứ, mỗi câu nói ra đều dùng để nịnh nọt nhà họ Thẩm. Còn lời của cậu hai thì không mấy dễ nghe, ngược lại còn mượn cớ này để giáo huấn người ta. Phu nhân đã nháy mắt nhắc nhở cậu hai nhưng cậu ấy lại vờ như không thấy.
Thấy dì Vương tới, Thẩm Tông Lương bỏ lá cây mình vừa ngắt vào khay, bảo bà vứt đi. Anh thu điện thoại lại nói: “Dì Vương, nhờ dì nói với mẹ con là con xin phép về trước.”
Dì Vương không dám nhận việc này: “Bà ấy đang không vui, con muốn đi thì tự mình nói.”
Thẩm Tông Lương cố tình hỏi: “Con đã về nhà, đã ăn cơm cùng bà ấy rồi, còn ở lại đến khuya, bà ấy còn không vui cái gì nữa?”
Dì Vương nói: “Lúc về, cô ba nhà họ Từ vừa lên xe đã oà khóc kia kìa, bị con dọa cho sợ luôn rồi.”
“Dì cũng thấy mà, con thậm chí còn không nói lớn tiếng nữa là.” Thẩm Tông Lương vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng: “Lão Từ nhà cô ta to gan lớn mật lắm mà, vậy mà lại sinh được cô con gái yếu đuối như vậy sao?”
Giọng dì Vương đầy vẻ lo lắng: “Cứ chờ xem, phu nhân sẽ không bỏ qua chuyện này đâu, con càng như vậy thì bà ấy sẽ càng phải sắp xếp.”
Dì Vương thầm nghĩ, đúng là cậu hai có cần gì lớn tiếng đâu, chỉ cần cái vẻ mặt lạnh lùng kia thôi cũng đã đủ khiến người ta sợ hãi rồi.
Thẩm Tông Lương nhếch một bên khóe môi: “Tuỳ bà ấy vậy.”
Nói rồi, anh sải bước đến tiền sảnh, gọi lớn: “Mẹ, con đi đây.”
Cô Diêu vẫn dựa trên ghế sofa giận dỗi, quay mặt đi, không thèm để ý đến anh. Dù vậy, Thẩm Tông Lương vẫn nói thêm: “Đêm giao thừa con với anh cả sẽ về, mẹ đừng mời người ngoài nữa đó.”
Ngay lập tức, một chiếc gối bay thẳng vào trán anh, anh nhanh tay bắt lấy rồi ném trả lại lên ghế sofa.
Dì Vương đứng ở hành lang bất lực lắc đầu, đúng là nợ nần duyên phận mà.
_
Thả Huệ thi IELTS ở Giang Thành.
Bài thi nói bắt đầu lúc bốn giờ hai mươi phút chiều, cô đi tàu điện ngầm sớm một tiếng, đợi sẵn bên ngoài phòng thi, làm các thủ tục chuẩn bị như lấy dấu vân tay và chụp ảnh. Đến lượt cô , giám khảo là một ông lão người da trắng hiền lành, thái độ suốt buổi thi rất thân thiện, hỏi một đáp một, Thả Huệ cho rằng mình đã làm khá tốt.
Ra ngoài, Đổng Ngọc Thư vội vàng hỏi cô thế nào, Thả Huệ cười nói: “Khá tốt nhưng vẫn không thể đọc thuộc lòng bài mẫu đã chuẩn bị săn, chắc là giám khảo sẽ nhìn ra được.”
Cô đã từng làm phiên dịch nhiều lần, quen giọng người nước ngoài nói chuyện nên hoàn toàn không căng thẳng. Đổng Ngọc Thư đã dạy nhiều lứa học sinh nên bà cũng có kinh nghiệm về phương diện này.
“Con cũng không được quá chủ quan, vẫn phải đợi kết quả. Mẹ có một học sinh nam, nói chuyện với giám khảo thân như anh em, còn hẹn nhau xem bóng đá, kết quả lại chỉ được có 4.5 điểm.”
“…”
Qua mùng bảy, họ hàng gần như đã về hết, Đổng Ngọc Thư cũng đã bắt đầu đi dạy thêm.
Vào thời điểm này những năm trước, Thả Huệ đã sớm thu dọn đồ đạc để chuẩn bị về trường.
Thời gian ngọt ngào giữa cô và mẹ rất ngắn ngủi, ở nhà không được mấy ngày nhưng lại phải chịu đựng những điều cô ghét.
Tối mùng tám, Đổng Ngọc Thư đi làm về, nhìn thấy Thả Huệ đang nằm trên ghế sofa chơi điện thoại. Bà không chịu nổi cảnh này, vừa cởi áo khoác ra vừa hỏi: “Thi xong IELTS là được thư giãn rồi phải không! Con định bao giờ về trường?”
Thả Huệ đã chờ mẹ hỏi câu này từ lâu, cô mãn nguyện cất điện thoại: “Vậy…con mua vé chiều mai nhé?”
“Cũng được, trước khi đi thì đi thăm ba con đi.”
Thả Huệ hơi đỏ mặt, vì muốn về mà cô đã cố gắng hết sức để bày ra vẻ mặt này.
Dù gì thì cô cũng không thể nói thật, vì nếu nói thật thì trong lòng cô có một thôi thúc không thể kìm nén, cô phải vội vã quay về để gặp Thẩm Tông Lương thì cái cảm giác thôi thúc trong lòng cô mới có thể dịu đi.
Có lẽ Đổng Ngọc Thư sẽ ngồi xuống phán xét cô cả đêm, hỏi cô có bị điên không.
Trong cô có quá nhiều nỗi nhớ rời rạc không thể ghép lại trong suốt bao đêm như vậy. Thật khó để Thả Huệ có thể nói ra cô thực sự nhớ nhất điều gì ở Thẩm Tông Lương, cô chỉ biết là cô rất nhớ anh vậy thôi.
Có lẽ nỗi nhớ là một biểu tượng và ẩn dụ của tình yêu, không thể miêu tả và diễn tả bằng lời một cách trọn vẹn. Có vậy thì mới khiến cho bao văn nhân từ xưa đến nay đã viết nên những vần thơ về nó.
Tối qua Thả Huệ gọi điện cho Ấu Viên để nói về chuyện này, Ấu Viên cười nói: “Thẩm Tông Lương đã biến cậu thành một nhà thơ rồi, anh ta cừ thật đấy.”
Buổi tối tranh thủ dọn dẹp đồ đạc, Thả Huệ vốn định gửi một tin nhắn cho Thẩm Tông Lương nhưng Đổng Ngọc Thư lại gọi nên cô đặt điện thoại xuống, đi vào phòng khách.
Hóa ra mẹ là muốn cho cô tiền.
Đổng Ngọc Thư cầm một phong bì: “Ngày mai con tự đi bỏ vào ngân hàng đi, đến trường còn có mà dùng.”
“Không cần nhiều vậy đâu mẹ.” Thả Huệ nhét lại vào tay bà: “Con thiếu tiền thì sẽ nói với mẹ.”
Đổng Ngọc Thư nắm lấy tay cô: “Vậy sao mẹ chưa bao giờ nghe con nói?”
“Vậy…vậy thì chứng tỏ là không thiếu ạ.” Thả Huệ chớp mắt nói.
Nhìn là biết cô đang che giấu điều gì đó.
Đổng Ngọc Thư cứng rắn nhét vào tay cô: “Cầm lấy, mẹ ở một mình cũng không cần tiêu gì nhiều, mỗi ngày ăn uống tạm bợ là được rồi, nhưng con thì khác. Lên năm ba rồi, hè cũng phải đi thực tập chứ? Không có tiền là không được đâu.”
Thả Huệ hiểu sự kiên quyết của bà nhưng khi cô cầm phong bì này trên tay thì nó như biến thành một hòn đá đè trong lòng cô nặng trĩu.
Trong bất kỳ mối quan hệ thân thiết nào, ngay cả giữa mẹ và con gái, chỉ cần một bên có cảm giác hy sinh mãnh liệt thì bên kia sẽ không thể tránh khỏi cảm giác gánh chịu áp lực tâm lý cực lớn. Điều này không khác gì việc dùng đạo đức để ràng buộc cô cả, nếu cô không chăm chỉ, không nỗ lực, không nghe lời thì chính là có lỗi với sự hy sinh của mẹ.
Thả Huệ siết chặt những ngón tay trắng nõn, cô cúi đầu: “Con biết rồi, cảm ơn mẹ.”
Cô phải nhận, đây là một sự đảm bảo với mẹ, để mẹ yên tâm. Cô cũng phải thành công, để mẹ có thể ngẩng cao đầu vì Đổng Ngọc Thư thường nói một câu: “Mẹ chỉ có thể trông cậy vào con để nở mày nở mặt thôi.”
Đổng Ngọc Thư kiểm tra đồ đạc của cô: “Có muốn mang thêm gì cho Ấu Viên không?”
Thả Huệ nói: “Con đã mua rồi, không cần đâu ạ.”
Bà gật đầu rồi hỏi: “Trang Tân Hoa thế nào rồi? Học hành có tốt không?”
Thả Huệ cười: “Người ta đã cao lớn hơn nhiều rồi, cũng chững chạc hơn ạ, nhưng thành tích thì cứ thế thôi, dạo trước còn đang loay hoay vì bài luận cuối kỳ.”
“Sao vậy?”
Thả Huệ kể về việc Trang Tân Hoa thức khuya: “Cậu ấy học quan hệ quốc tế, đề tài luận văn bốc thăm được là “Làm thế nào để thúc đẩy bình thường hóa quan hệ Trung Đông”. Trang Tân Hoa liều mạng uống cà phê, tóc tai rụng hết, cuối cùng dồn nén đến mức suýt đập máy tính, nói rằng nếu quan hệ Trung Đông mà có thể bình thường hóa được thì cậu ta sẽ chặt đầu mình.”
Đổng Ngọc Thư cười gật đầu: “Thằng bé này lương thiện, tính tình cũng tốt, lại còn đẹp trai. Mẹ nhớ hồi nhỏ nó rất lễ phép.”
“Dạ, mẹ ơi, con đi ngủ trước đây.”
“Ừ.”
Sáng sớm hôm sau, Thả Huệ không đợi chuông báo thức reo mà tự mình dậy. Cô ăn mì chay ở nhà rồi cùng Đổng Ngọc Thư đến nghĩa trang thăm Chung Thanh Nguyên.
Nghĩa trang nằm ở đường Kỷ Thanh, hai mẹ con phải đổi mấy chuyến xe mới đến nơi.
Mộ phần của Chung Thanh Nguyên có vị trí rất tốt, lúc ông vừa qua đời là thư ký của ông Trần đã đến ngay để lo liệu hậu sự.
Đổng Ngọc Thư mang theo một gói Hoàng Hạc Lâu, châm ba điếu đặt trước bia mộ.
“Ông nội con quê ở Hồ Bắc, hai cha con đều thích hút loại thuốc này, bữa nào cũng không thể thiếu.”
Thả Huệ gật đầu, đặt bó hoa lên bậc đá: “Ba, con đến thăm ba đây.”
Đổng Ngọc Thư cũng nói: “Con gái cưng của anh đã hai mươi tuổi rồi, nếu anh ở trên trời có linh thiêng thì hãy phù hộ cho con bé một đời thuận buồm xuôi gió nhé. Anh yên tâm, dù em có khổ đến đâu thì em cũng sẽ cho con bé đi du học, cho con bé một tương lai xán lạn, nếu không thì anh sẽ trách em mất.”
Thả Huệ rũ mắt, lặng lẽ dùng tay áo lau bụi trên ảnh ba.
Cô nghĩ thầm, liệu mẹ có thực sự hiểu ba không? Nếu ba còn sống thì chưa chắc ba đã bắt cô ra nước ngoài, ba sẽ nói: “Con gái ngoan của ba tự quyết định là được, ba tin con có thể làm được.”
Nhưng cô vốn đã quen với việc ngoan ngoãn nghe lời và im lặng trước mặt mẹ, đặc biệt là khi nhắc đến chuyện này.
Thả Huệ biết, chỉ cần cô hơi trái lời là Đổng Ngọc Thư sẽ nổi trận lôi đình, mắng cô không có tiền đồ. Trong chấp niệm của mẹ, dường như đi du học luật hai năm là cô sẽ được dát một lớp vàng, sẽ có được một tương lai vô cùng xán lạn.
Ra khỏi nghĩa trang, Đổng Ngọc Thư muốn đưa cô ra ga tàu cao tốc nhưng Thả Huệ từ chối: “Trời lạnh thế này, mẹ cứ chạy tới chạy lui vì con làm gì? Mẹ về sớm đi ạ.”
Đổng Ngọc Thư gật đầu: “Ừ, vậy con đi cẩn thận nhé, đến nơi thì báo cho mẹ biết.”
“Con biết rồi.”
Thả Huệ ngồi trong xe taxi, không ngừng vẫy tay chào Đổng Ngọc Thư, cô vẫy đến nỗi đau cả tay. Đến khi không nhìn thấy mẹ nữa thì cô quay đầu lại, trốn vào trong xe, vội vàng lau nước mắt.
Cô không thích sự sắp đặt của mẹ, cũng ghét mẹ luôn ép buộc cô nhưng cô rất yêu mẹ.
Trên tàu cao tốc người đông đúc, Thả Huệ không dám ngủ một chút nào, cứ nhìn ra ngoài cửa sổ ngẩn ngơ.
Khi đến nơi thì trời đã gần tối, trên trời không một bóng mây, mặt trời ẩn mình trong gió, tỏa ra ánh nắng vàng rực rỡ.
Đã đến đây rồi nên Thả Huệ định về thẳng nhà để tạo cho Thẩm Tông Lương một bất ngờ. Cô bắt taxi về ngõ Tây Bình, trả tiền xong, người lái xe giúp cô mang hành lý ra.
Cửa lớn không đóng chặt, trong sân không có một người giúp việc nào, chỉ có lá xanh đang lay động trong ánh hoàng hôn.
Thả Huệ thực sự đã hết sức, cô đặt vali ở cửa, chuẩn bị đi tìm dì Tuỳ.
Cô vừa rẽ qua bình phong thì đã thấy một đám người ngồi quanh chiếc bàn đá khắc hình rồng trong sân.
Đã lâu không gặp, anh vẫn vậy, vẫn là phong thái không vướng chút bụi trần. Còn hai người phụ nữ ngồi hai bên anh, cô đều không quen biết.
Thả Huệ dừng lại, không dám vội vàng tiến tới.
Cho đến khi cô nghe bà Thẩm lên tiếng: “Cứ ở lại ăn tối đi, sau này hai đứa ở bên nhau thì Thời Vũ cũng sẽ chuyển đến đây ở.”
Trong đầu Thả Huệ ong lên một tiếng, hai tai ngay lập tức ù đi, cô không còn nghe thấy gì nữa.
Ngay cả nụ cười lấp lánh trên mặt cô chứa chút mong chờ được gặp Thẩm Tông Lương cũng bị gió thổi tan, giống như nụ xuân trên cành chờ mãi không thấy tuyết tan, cứ vậy mà tàn lụi trong gió bắc.
Hóa ra là mẹ của hai bên đang gặp mặt để bàn chuyện hôn sự của con cái mình.
Vậy là do cô đến không đúng lúc rồi.
Phía sau Thẩm Tông Lương dường như có ai đó nói một câu, giọng nghe rất nhẹ, nhưng Thả Huệ không nghe rõ, cô sợ mình bị phát hiện nên vội vàng chạy đi.
Chắc cũng là đồng ý tán thành gì đó thôi, cô nghĩ.
Dù sao dáng vẻ của anh trông rất thư thái, không hề có chút miễn cưỡng nào.
Cô che miệng, trong đầu chỉ có một ý nghĩ, phải nhanh chóng rời khỏi đây. Bốn người trước mắt, sau này mới là một gia đình đường hoàng, còn cô là cái gì?
Cô chỉ là một người ngoài cuộc đã được định sẵn là sẽ bị vùi lấp trong dòng sông thời gian.
Thả Huệ không dám ở lại nữa, cô không thể chấp nhận mình bị người ta mỉa mai rồi bị đuổi ra ngoài, sự khó xử và tuyệt vọng đó sẽ khiến cô nghẹt thở.
Cô đẩy vali hành lý lao ra ngoài với đôi mắt ướt nhoè. Cô chỉ biết là mình phải rời khỏi đó thật nhanh nhưng lại không rõ mình nên đi đâu. Cô chạy loạn trong con hẻm quen thuộc, hoàn toàn không để ý đến phương hướng.
Lúc này, có một nam sinh đi xe đạp rẽ ra, đâm sầm vào cô. Thả Huệ chống tay ra sau, ngã sõng soài trên đất, lòng bàn tay đau rát.
Người nọ dừng lại, thong thả dắt xe đến đỡ cô dậy: “Em gái, không sao chứ?”
Thả Huệ vẫy tay, cô dùng mu bàn tay dụi dụi mắt hai ba lần: “Không sao.”
“Này, là Chung Thả Huệ đúng không?”
Thả Huệ hít hít mũi, lúc này cô mới nhìn rõ kẻ trang bị kín mít, đi xe đạp không nhìn đường này là Từ Mậu Triều.
Cô gật đầu.
Từ Mậu Triều hiếm khi lịch sự: “Nhà chú Thẩm ở ngay phía trước mà, em bị lạc à?”
Thả Huệ nhìn lòng bàn tay bị trầy xước của mình, tự mình lắc đầu: “Không, tôi về nhà mình.”
“Ồ.” Từ Mậu Triều nghi ngờ nhìn cô: “Vậy có cần tôi gọi tài xế đến đưa em đi không?”
“Không cần, cảm ơn.”
Từ Mậu Triều không phải là người biết thương hoa tiếc ngọc. Đối với anh ta mà nói thì bản thân anh là quan trọng nhất, từ khi sinh ra, chỉ có người khác chiều chuộng anh ta mà thôi. Con gái nói không cần thì anh ta chưa bao giờ đoán là thật hay giả, đã nói không cần thì là không cần.
Anh ta gật đầu rồi lại đạp chiếc xe đạp cưng của mình lao đi.
Thả Huệ nhìn anh ta lao đi như một mũi tên, không biết người xui xẻo tiếp theo sẽ là ai. Trong ngõ nhỏ mà còn đi nhanh như vậy thì chẳng phải là đang đi tìm người để đâm sao?
Cũng chính cú ngã này đã khiến cho Thả Huệ nhớ ra đường về nhà.
Cô đi ra đường lớn, tùy tiện vẫy một chiếc taxi để về khu chung cư cũ. Sau khi ở đây được sửa sang lại thì Thả Huệ cũng không quay về đây nữa.
Trời tối nổi gió, Thả Huệ lê bước trên con phố cũ kỹ, cành cây khô rụng đầy đất kêu răng rắc.
Thả Huệ bước vào tòa nhà gỉ sét, cố gắng hết sức mang vali lên lầu. Cô thở hổn hển, đứng trên cầu thang ngẩn ngơ suy nghĩ: Dạo này đúng là bị nuôi cho hư rồi, không có dì Tuỳ giúp, chẳng phải cô cũng tự mình có thể mang vali lên sao?
Lâu rồi không về, cũng đã quên mất nơi này trông thế nào.
Chỉ có thể nói thẩm mỹ của Ấu Viên rất tốt, đã trang trí căn hộ một người ở này rất tinh tế, tường cũng đã được sơn lại màu trắng sữa.
Thả Huệ đặt hành lý xuống, trong nhà không có gì ăn, đã muộn thế này cộng thêm mệt mỏi cả chặng đường dài nên cô cũng không muốn đi siêu thị mua thêm đồ nữa, dứt khoát gọi đồ ăn ngoài.
Khi ăn món lẩu không tê không cay đó, cô nhìn ra ngoài cửa sổ rồi thầm nghĩ, đây mới là cuộc sống bình thường phù hợp với quỹ đạo trưởng thành của cô.
Trước đây cô đã bị Thẩm Tông Lương làm cho mê muội đến mức không phân biệt được đúng sai, cô thật sự đã nghĩ bản thân đã quay trở về năm cô mười tuổi, lại trở thành cô công chúa được nâng niu trong lòng bàn tay.
Làm sao cô có thể quên được rằng Thẩm Tông Lương sẽ không ở lại trong cuộc đời cô quá lâu.
Anh là ai? Anh là con trai út của Thẩm Trung Thường, là người sẽ gánh vác kỳ vọng của mọi người, là người sẽ chèo lái con thuyền Đông Viễn.
Còn cô, đứng ở ngưỡng cửa của tuổi hai mươi, định mệnh bắt buộc cô phải bỏ lỡ chuyến tàu ấy.


Gửi bình luận