GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 50

Tối nay không đi nữa.

Với câu hỏi đường đột đó, ngay cả Trần Vân Canh cũng nghi ngờ.

Tay cầm đũa của ông khựng lại, nghĩ rằng hai người họ có chuyện gì đó, nhưng vì nể mặt cô gái nhỏ nên ông không hỏi gặng trước mặt nhiều người như vậy.

Đường Nạp Ngôn nhận lời nhờ vả từ ai kia nên không dám nói nhiều: “Không sao, đã đi bệnh viện rồi.”

“Ồ.” Thả Huệ thấy Từ Mậu Triều nhìn mình chằm chằm, ngay cả Trang Tân Hoa cũng nhìn sang thì lúc này mới thấy không ổn: “Không sao là tốt rồi.”

Lôi Khiêm Minh nâng ly trước, thay cô giải vây: “Chúc ông Trần sức khỏe dồi dào, sống lâu trăm tuổi ạ.”

Một đám người ào ào đứng dậy, Trần Vân Canh cười nhận lời: “Ừ ừ ừ, ông sống trăm tuổi để còn nhìn mấy đứa lớn khôn chứ.”

Hồ Phong lại nâng ly riêng: “Ông ơi, Hoán Chi ở Đức không về nên con xin thay mặt cậu ấy mời ông một ly.”

“Được lắm.” Trần Vân Canh uống nửa chén rượu trắng: “Nó là con ngựa không cương, không bằng một góc mấy đứa nghe lời ông.”

“Đâu ạ, là con không có bản lĩnh gì, ba con biết con thế nào, cũng lười không lo cho con.”

Lời này khiến mọi người có mặt đều bật cười.

Chỉ có Thả Huệ hai mắt trống rỗng, tầm mắt dừng lại ở cành mai đỏ cắm trong bình ở góc tường.

Trong đám người này, Đường Nạp Ngôn có địa vị cao hơn một chút nên mới dám nói đùa, anh nói: “Cũng chưa chắc đâu, ở đây cũng có người đã được sắp xếp nhưng lại bị trường học gửi trả về kìa.”

Từ Mậu Triều cũng không dám giận, chỉ chắp tay nói: “Anh Nạp Ngôn, tha cho em được không ạ?”

“Được chứ.” Hồ Phong cụng ly với anh ta: “Bị giáo huấn cho một trận rồi, biết tu tâm dưỡng tính quá.”

Từ Mậu Triều cười nói: “Cái này thì có là gì! Tu tâm dưỡng tính là vì bị mắng nhiều, cậu còn chưa nghe chú út mắng tôi thế nào đâu.”

“Chú ấy mắng thế nào? Bọn em cũng muốn nghe.” Thẩm Đường Nhân nói.

“Chú ấy nói, bị trường trả về thì chỉ chứng tỏ một điều, ngay cả cái đại học gà mờ nhất cũng có tiêu chuẩn nhất định chứ không phải cứ thấy tiền là mờ mắt, cái thứ gì đưa đến cũng nhận, sau này bớt phỉ báng người ta lại.”

Giọng điệu anh ta rất giống với cái vẻ kiêu ngạo không ai sánh bằng của Thẩm Tông Lương cùng sự hài hước vốn có của anh.

Mọi người cười ầm lên, Thả Huệ cũng cúi đầu mím môi, quả thật nghe rất giống anh.

Nhưng cô không biết bây giờ anh thế nào rồi, anh đang giận cô đến mức nào, cơ thể bị thương ra sao, hai chuyện này cứ lởn vởn trong lòng cô không nguôi.

Ăn cơm xong, Thả Huệ bị Trần Vân Canh gọi riêng lại.

Cô không né tránh, đêm nay là một đêm đẹp, cô đỡ ông Trần đi dạo trong vườn. Vườn cây sum suê, dù là giữa mùa đông vẫn tràn đầy sắc xanh, trong sân có ánh sao điểm khắp nơi.

Trần Vân Canh lơ đễnh hỏi một câu: “Cả buổi tối ông thấy con cứ thần thần bí bí, có chuyện gì vậy?”

Thả Huệ đương nhiên không dám nói thật.

Cô nửa thật nửa giả kể cho ông nghe: “Có một chứng bệnh nan y ạ. Con dường như đang đi trên một con đường ngày càng tối, không nhìn thấy đích đến ở đâu, dường như rất gần, lại dường như rất xa, con không biết phải làm sao.”

Trần Vân Canh cười: “Ông nội con khi làm thư ký cho ông đã viết một bài báo rất nổi tiếng. Trong đó có một câu rất thích hợp để nói với con lúc này.”

Thả Huệ đỡ ông ngồi xuống ở đình nước: “Là gì ạ?”

Trần Vân Canh nói: “Ông ấy nói, thực ra đích đến ở đâu, con đường sẽ đi như thế nào, không quan trọng lắm, hoàn toàn không cần phải dự liệu trước khó khăn, bởi vì khi đi tiếp con nhất định sẽ biết. Chỉ cần là con đường mình đã chọn thì không cần hối tiếc.”

Cô gật đầu, nhỏ giọng lặp lại: “Mình đã chọn thì không cần hối tiếc.”

Nói xong, Thả Huệ nở nụ cười với Trần Vân Canh: “Con cảm ơn ông.”

Trần Vân Canh ừ một tiếng: “Trời không còn sớm nữa, để tài xế đưa con về.”

“Dạ.” Thả Huệ nhanh chóng thu dọn đồ đạc: “Dù sao Ấu Viên cũng về trước rồi.”

Cô đi cùng bác Nguyên qua hành lang trống, nhìn thấy Đường Nạp Ngôn đang đứng hút thuốc trước cây cột buộc ngựa. Thả Huệ suy nghĩ một chút rồi nói với bác Nguyên: “Không cần cho tài xế đưa con nữa đâu, phiền phức quá ạ, con ngồi xe của anh Nạp Ngôn là được ạ.”

Đường Nạp Ngôn ở cổng lớn nghe cô nói vậy thì khựng lại một chút.

Cô nhóc này sao hôm nay lại thân thiết với anh thế? Chắc là có mục đích gì đây.

Thả Huệ vẫn khách sáo hỏi anh: “Anh Nạp Ngôn, anh có thể đưa em về được không ạ?”

Anh dập tắt điếu thuốc: “Việc đó thì có gì khó đâu, lên xe đi.”

Cô nói lời cảm ơn rồi cúi người ngồi vào ghế sau. Đường Nạp Ngôn chống tay vào cửa xe, suy nghĩ một chút rồi vẫn ngồi vào ghế phụ. Anh làm vậy hoàn toàn là để tránh hiềm nghi, giảm bớt các phiền phức không cần thiết.

Không còn cách nào khác, lão Thẩm quá coi trọng cô gái này, có thể nói là chiều chuộng vô pháp vô thiên, chiều đến mức không còn ra thể thống gì nữa. Người ta đuổi anh ra ngoài, anh vẫn sai dì Tuỳ đi đưa thuốc, đưa bánh ngọt, gọi điện thoại cũng không ít. Ngay cả Chu Phú cũng bất lực nói, nếu đã quan tâm đến mức độ này thì thà trực tiếp dùng kiệu tám người khiêng về nhà đi còn hơn, muốn hành mệt chết ai chứ?

Đường Nạp Ngôn cân nhắc một chút, nếu bị lão Thẩm biết Chung Thả Huệ xuống núi cùng anh, hơn nữa còn ngồi ngay bên cạnh anh, khoảng cách không xa lắm thì có lẽ anh sẽ tự rước họa vào thân mất, anh không thể để lại mầm họa này được.

Những tính toán nhỏ nhặt này, Thả Huệ đương nhiên không nghĩ tới.

Thả Huệ ngồi ngay ngắn đúng mực, cô hỏi Đường Nạp Ngôn: “Thẩm Tông Lương có nhà không ạ?”

Tay Đường Nạp Ngôn đang trả lời tin nhắn của em gái, nhất thời không đề phòng. Anh buột miệng nói: “Đang nằm ở nhà đấy, vết thương của cậu ấy giờ có muốn đi lại cũng không được.”

Ai ngờ mặt Thả Huệ biến sắc, cô đột nhiên nâng cao giọng, chống tay vào ghế trước, cả người nghiêng hẳn về phía trước: “Sao ạ? Thế mà còn gọi là không nghiêm trọng sao?! Rốt cuộc anh ấy bị làm sao vậy chứ, lớn tuổi vậy rồi mà còn không cẩn thận.”

Lớn tuổi là bao nhiêu tuổi? Anh và Thẩm Tông Lương bằng tuổi nhau, Đường Nạp Ngôn cảm thấy hơi bị xúc phạm nha!

Nhớ lại trước đây Thả Huệ không như vậy, nói chuyện làm việc đều rất có chừng mực, đùa giỡn cũng có thể khiến người ta nhận ra là đùa. Chắc hẳn đây là tật xấu bị sếp Thẩm chiều hư rồi. Cậu ta ngày đêm chiều theo ý cô, thậm chí còn dạy dỗ cô trở nên tùy hứng kiêu ngạo đến mức này.

Đường Nạp Ngôn thu điện thoại lại, quay sang nói với cô: “Hôm nay đi kiểm tra nhà máy, một tấm thép lớn không được cố định chắc chắn bị rơi xuống, lão Thẩm lao tới cứu công nhân đó. Công nhân không sao, còn cậu ấy thì bị thương ở lưng.”

Anh đúng là, đúng là…

Thả Huệ thật sự không biết nên nói gì về anh cho phải, móng tay cào loạn trên miếng đệm da.

Nhưng đây là chuyện cứu người, cô cũng không thể không biết điều mà nói những lời không nên nói trước mặt Đường Nạp Ngôn.

Đường Nạp Ngôn nhìn bộ dạng sốt ruột của cô, cũng không giống như là muốn chia tay lão Thẩm cho lắm.

Vậy thì…khoảng thời gian lạnh nhạt xa cách này, tất cả đều là đang giận dỗi thôi. Thấy Thẩm Tông Lương không khỏe nên cũng không còn tâm trạng để cùng anh giận dỗi nữa.

Đường Nạp Ngôn thừa thắng xông lên hỏi một câu: “Thả Huệ, hay là anh đưa em qua đó thăm cậu ấy nhé?”

Một lúc sau anh mới nghe thấy Thả Huệ trả lời, cô nói: “Dạ, làm phiền anh rồi.”

Đường Nạp Ngôn gật đầu: “Không phiền, anh cũng phải qua đó một chuyến.”

Trong ngõ Tây Bình không có thói quen thắp đèn, buổi tối luôn tối om. Cây đa to lớn ẩn mình trong bóng trăng, bị gió thổi lúc ẩn lúc hiện, khó có thể diễn tả nên lời sự lạnh lẽo đang bao trùm ở đây.

Là Thẩm Tông Lương tự nói, nhà lúc nào cũng đèn đuốc sáng choang ồn ào, để người ngoài thấy thì họ sẽ nghĩ nhà này lúc nào cũng yến tiệc khách khứa, tụ tập bè bạn, để cho tiếng xấu truyền ra ngoài không tốt lắm.

Thả Huệ chưa từng gặp người bảo thủ cẩn trọng trong tác phong đến vậy. Huống chi anh mới ba mươi tuổi, sau này lớn thêm vài tuổi nữa, chẳng phải sẽ thành một ông già sao?

Cô đi sau Đường Nạp Ngôn xuyên qua hành lang quanh co khúc khuỷu, trong phòng ngủ truyền đến vài tiếng kêu. Thả Huệ kinh hãi trợn tròn mắt, Đường Nạp Ngôn quay đầu an ủi cô: “Chắc là đang châm cứu, không sao đâu.”

Sao có thể không sao?

Gãy xương còn phải dưỡng trăm ngày, huống chi là bộ phận quan trọng như vậy.

Đường Nạp Ngôn gõ cửa, là dì Tuỳ mở cửa.

Bà không đành lòng nhìn nữa, chỉ  lắc đầu nói: “Lần này thân thể cậu hai bị thương nặng rồi.”

Quay đầu lại, thấy Thả Huệ đang ở phía sau thì bà như thấy ân nhân cứu mạng. Dì Tuỳ kéo cô lại: “Cô Chung, cô đừng đi nữa, cô chăm sóc cậu ấy đi, cứ để tôi làm thì cũng không tiện.”

Thả Huệ phóng tầm mắt qua vai Đường Nạp Ngôn, nhìn vào bên trong một cái.

Dưới tấm màn che bằng lụa, Thẩm Tông Lương nằm đó, vai rộng chân dài, anh nằm úp người xuống nên không nhìn thấy mặt, trên lưng cắm đầy những cây kim bạc trắng mảnh mai. Những cây kim đó khẽ lay động dưới ánh đèn, khiến cho trái tim của Thả Huệ cũng rung động theo.

Chắc hẳn đau lắm.

Khoé mắt cô bỗng dưng cay xè, cô nói với dì Tuỳ: “Dì yên tâm, tối nay con không đi nữa.”

Dì Tuỳ dọn một chiếc ghế cho bác sĩ rồi lại hỏi: “Cái này phải châm bao lâu vậy ạ?”

Bác sĩ không dám ngồi, ông xua tay nói mình đứng được rồi: “Mười lăm phút nữa tôi rút kim.”

Cuối cùng Thả Huệ ngồi xuống.

Cô lấy từ trong túi ra một chiếc khăn lụa màu xanh đậm, gấp đôi lại vừa đủ che trán. Thả Huệ đưa tay tới, lau mồ hôi trên thái dương của Thẩm Tông Lương.

Anh vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bị động tác này làm cho không vui nên anh khịt mũi một tiếng. 

Nhưng khi anh mở mắt ra nhìn thì lại thấy người ngồi trước mặt là Chung Thả Huệ. Cô đã cởi áo khoác, hôm nay cô mặc một chiếc áo len mỏng trễ vai màu trắng, để lộ xương quai xanh tinh xảo xinh đẹp.

Thẩm Tông Lương nghi ngờ mình bị châm kim đến hồ đồ rồi, chắc là anh đang nằm mơ.

Anh nắm lấy tay cô trước rồi chậm rãi nhìn quanh, những người nên có mặt đều ở đây. Đường Nạp Ngôn tiến lên giải thích: “Bọn tôi vừa ăn cơm ở chỗ ông Trần, em ấy nói muốn đến thăm cậu.”

Thả Huệ hỏi: “Anh thấy thế nào rồi? Còn đau không?”

Thẩm Tông Lương vừa định nói không đau lắm thì bác sĩ đã đáp lời trước: “Sao có thể không đau chứ? Ít nhất còn phải đau bảy tám ngày nữa.”

Nghe vậy, Thả Huệ nắm chặt khăn tay, nhíu hai hàng lông mày lại nói: “Lâu vậy sao?”

“Không sao đâu.” Thẩm Tông Lương vỗ vỗ mu bàn tay cô: “Cái này coi như tai nạn lao động, tiện thể ở nhà nghỉ ngơi một thời gian.”

Thả Huệ nghe lời nói vô lý của anh, cô không nhịn được mà trừng mắt nhìn anh: “Cái này mà gọi là nghỉ ngơi gì chứ.”

Cả căn phòng im lặng, không biết từ lúc nào, mọi người đã lui ra ngoài.

Có lẽ để bác sĩ tiện châm kim, tất cả đèn đều được bật lên nên rất chói mắt. Trong thứ ánh sáng đặc quánh này, Thả Huệ nhìn thấy ánh mắt của Thẩm Tông Lương tĩnh lặng và thẳng thắn, dừng lại trên người cô.

Cô cúi đầu, nghiêng người không dám nhìn anh.

Thẩm Tông Lương nắm tay cô, dè dặt hỏi: “Hôm nay em không đi nữa chứ?”

Lời nói đó khiến Thả Huệ bật cười.

Cô hỏi ngược lại: “Anh…anh còn không tự lo cho bản thân được thì em đi kiểu gì?”

“Đúng vậy, người khác đụng vào anh là toàn thân anh thấy khó chịu, giờ anh chỉ có thể dựa vào em thôi. Tiểu Huệ, em sẽ không bỏ rơi anh, đúng không?”

Nói rồi, như nôn nóng muốn nhận được câu trả lời của cô, Thẩm Tông Lương mặc kệ mũi kim trên lưng, vẫn chống khuỷu tay ngồi dậy.

Thả Huệ sợ đến tái mặt, cô ấn anh thật chặt: “Đúng đúng đúng, anh nói gì cũng đúng.”

Từ lúc cô về nhà ăn Tết, đến lúc xảy ra chuyện này, Thẩm Tông Lương đã lâu không nghe cô nói chuyện mềm mỏng như vậy nên trong lòng thấy ngứa ngáy vô cùng. Anh khẽ nuốt nước bọt: “Anh dặn bác Phương lấy hết hành lý của em về đây, được không?”

Sợ anh lại làm càn nên Thả Huệ vội gật đầu: “Được được, anh đừng lo mấy chuyện này nữa, cứ nằm yên đi.”

Lúc này, ngoài cửa có người gõ ba tiếng: “Cô Chung, tôi vào được không?”

Thả Huệ nói: “Dì Tuỳ, mời vào.”

Chẳng mấy chốc bác sĩ đã rút kim, lại kê thêm thuốc đắp ngoài, nói ngày mai sẽ đến. Ông nói với Thả Huệ: “Mấy ngày này phải đặc biệt chú ý, lúc ngủ buổi tối…”

“Viện trưởng Tiêu, chú chờ một chút.”

Thả Huệ đột nhiên kêu ông dừng lại, mọi người đều nhìn cô. Dưới bao ánh mắt, cô vượt qua rèm châu chạy đến bàn học để lấy giấy bút. Vài giây sau, cô  lại quay về, hơi thở có phần gấp gáp: “Xong rồi, chú nói đi, con sẽ ghi lại, như vậy sẽ không quên.”

Thẩm Tông Lương nằm trên giường nghe vậy thì bật cười, anh nói với Đường Nạp Ngôn đang đứng cạnh: “Nhìn cô ấy kìa, đúng là mọt sách mà.”

Đường Nạp Ngôn tỏ vẻ khinh bỉ đối với hành vi được voi đòi tiên của anh, anh ta nói: “Mọt sách mà cậu lại mê mẩn. Hôm nay, nếu không có tôi thì cậu có thể nhận được sự chăm sóc này sao? Cậu nói xem, định cảm ơn tôi thế nào?”

Thẩm Tông Lương liếc nhìn Thả Huệ: “Cảm ơn cái gì mà cảm ơn! Tôi đã bảo cậu đừng nói cho cô ấy biết rồi mà, không biết cô ấy chịu không nổi mấy cú sốc này à?”

“Thôi thôi thôi, vậy là lỗi của tôi rồi.” Đường Nạp Ngôn vỗ vỗ đầu gối: “Đi thôi, chúng ta không làm vướng chân vướng tay ở đây nữa.”

Thẩm Tông Lương gọi anh lại: “Đợi đã, hợp đồng hai ngày nữa sẽ gửi đến văn phòng của cậu, đã thẩm định xong rồi.”

Đường Nạp Ngôn lập tức thay đổi thái độ: “Biết ngay mà, sếp Thẩm của chúng ta chưa bao giờ bạc đãi anh em cả.”

Anh nghe không lọt tai những lời này, chỉ nhíu mày mắng: “Cút xéo đi.”

Bên này, Thả Huệ viết gần hết một trang giấy mới miễn cưỡng ghi nhớ xong.

Nào là không được lao lực, không được để bị lạnh, ăn nhiều đạm, nên nằm ngửa, có thể đặt một chiếc gối dưới eo để giảm bớt áp lực nhưng một thời gian sau thì phải lấy ra.

Cô tiễn viện trưởng Tiêu ra ngoài: “Cảm ơn chú, chú đi chậm thôi.”

Dì Tuỳ bảo cô về phòng: “Để dì tiễn viện trưởng Tiêu lên xe, con mau vào đi, đừng để bị cảm lạnh.”

Khi Thả Huệ quay về, cô gặp Đường Nạp Ngôn đang đi ra, anh nói: “Hôm nay làm phiền em rồi. Thả Huệ, lần sau nếu có cần thì cứ gọi anh đưa đi nhé, anh rảnh lắm.”

Cô ngơ ngác đáp một tiếng: “Anh Nạp Ngôn, anh đang nói gì vậy ạ?”

Đường Nạp Ngôn chỉ vào trong phòng: “Không có gì, em vào đi, cổ của người trong kia đã vươn ra hai dặm rồi, đang đợi em về đó.”

“À, dạ.”

Thẩm Tông Lương đã xoay người ngồi dậy, dưới eo được kê một chiếc gối mềm mại, dựa vào đầu giường. Anh đang mặc đồ ngủ, chắc là đã tắm trước khi người của bệnh viện y học cổ truyền đến, vậy nên Thả Huệ cũng không còn việc gì để làm.

Hai người đã lạnh nhạt với nhau mấy ngày nay, bây giờ đột nhiên bốn mắt nhìn nhau khiến cô thật sự có chút không quen.

Thả Huệ cúi mặt, ngồi cạnh anh một lúc, cô bỗng hỏi: “Anh ăn tối chưa? Có muốn ăn chút gì không?”

Thẩm Tông Lương gật đầu: “Anh ăn rồi, không ăn thì không châm cứu được.”

“À.”

Một kế hoạch đổ bể, Thả Huệ lại lên kế hoạch khác: “Anh có ăn táo không? Em gọt cho anh một quả.”

Anh nhàn nhạt nói: “Vừa cứng vừa chua, anh không ăn đâu.”

Cô lại cúi đầu trầm tư, chưa từng cảm thấy nói chuyện lại khó khăn đến vậy. Đợi đến khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, Thả Huệ lại nói: “Anh có muốn…”

“Em cứ ngồi yên đi, anh cũng không khó chiều đến thế đâu.” Thẩm Tông Lương dứt khoát kéo tay cô, nhìn cô mỉm cười dịu dàng: “Hôm nay ngoan hơn rồi, không vừa mở mắt ra đã cãi nhau với anh như dạo trước nữa.”

Thả Huệ đỏ mặt, lại ngượng ngùng cười: “Làm gì có ạ.”

Thẩm Tông Lương nghi ngờ hỏi: “Hửm, không có sao? Là ai đã đuổi anh ra khỏi nhà cô ấy?”

Vì căng thẳng nên cô không ngừng gấp chiếc khăn tay trong tay, hình vuông, hình tam giác, đủ kiểu. Đột nhiên khăn tay bị Thẩm Tông Lương giật lấy, anh nhận ra: “Cái này nhìn quen quá, là đồ của anh đúng không?”

Thả Huệ giật lại: “Năm ngoái trước hôm Quốc khánh anh đưa cho em lau mồ hôi, giờ là của em rồi.”

Không cần ngửi thì mùi hương cơ thể thiếu nữ thoang thoảng đã xộc vào mũi anh.

Thẩm Tông Lương cảm thán: “Đúng vậy, nó đã có mùi của em rồi, nó cũng không nhận ra anh nữa rồi.”

Thả Huệ lại gấp hai lần, tùy tiện đặt lên tủ đầu giường, cô nói: “Thời gian này em hay mất ngủ, em lấy nó che mặt để ngủ, vậy mà lại ngủ rất nhanh.”

Cô luôn nói mình không hiểu tình yêu nhưng lại rất giỏi trong việc vô tình nói ra những lời tình tứ động lòng người.

Thẩm Tông Lương nhìn cô, cả người cô trắng nõn nhỏ nhắn kết hợp với mày mắt tĩnh lặng, chỉ cần cô cúi đầu rũ mắt thôi cũng đã rất quyến rũ rồi.

Anh cố gắng nuốt nước bọt, vỗ vỗ tấm ga giường: “Tiểu Huệ, em ngồi xa anh quá, lại đây ngồi với anh đi.”


Comments

Gửi bình luận