Hai mươi tuổi.
Vào một buổi tối mưa tạnh gió êm, bà Thẩm mới biết con trai mình bị thương. Bà sốt ruột sai dì Vương đi mời bác sĩ, xong lại đích thân tìm nhiều loại cao dán thượng hạng, sai người mang đi cùng.
Khi Dì Vương đến ngõ Tây Bình thì trời đã tối, mưa cũng đã ngớt. Lúc phu nhân mới gả đến, bà từng lặng lẽ ở đây vài năm cùng phu nhân, không làm phiền đến ai.
Bà quen đường quen lối đi đến bên ngoài phòng ngủ rồi gõ cửa. Lúc đó Thẩm Tông Lương đang tắm, Thả Huệ ngẩng đầu lên khỏi mớ bài tập trên bàn, cô hỏi một câu: “Ai vậy ạ?”
Một giọng nữ trong trẻo vang lên, cổ tay dì Vương đang giơ lên cao khựng lại, cậu hai cho phép người khác vào phòng từ khi nào nhỉ?
Bà thầm nghĩ rồi cười cười: “Tôi là dì Vương đây, nghe nói lão nhị bị thương ở eo nên đến xem sao.”
Hóa ra là người của bà Thẩm.
Thả Huệ đặt bút xuống rồi mở cửa không chút do dự.
Sau chuyện lần trước, cô đã nghĩ rất thông suốt, chỉ cần có thể ở bên cạnh Thẩm Tông Lương cho đến ngày nào đó không thể ở lại được nữa thì cô sẽ dứt khoát rời đi, không cần nhìn sắc mặt người khác. Những người khác này, cũng bao gồm cả bà Thẩm.
Vừa nhìn thấy Thả Huệ thì dì Vương gần như ngây người vì nhan sắc rạng rỡ của cô. Cô nhóc mặc một chiếc váy màu đỏ nhạt, khoác một chiếc khăn choàng bằng lông cừu trắng trên vai, da trắng như tuyết, ánh mắt long lanh, tựa như một đoá hoa lê nở muộn trong ngày đông giá rét, mà đoá hoa này mang một vẻ đẹp kiều diễm có thể lấn át tất cả các loại hoa trong vườn.
Cô nhẹ nhàng hỏi: “Dì tìm Thẩm Tông Lương ạ? Anh ấy vẫn đang tắm bên trong, mời dì vào.”
Dì Vương ậm ừ hai tiếng: “Phu nhân sai tôi đến đưa chút đồ. Còn có bác sĩ Chu, ông ấy đang đợi ở ngoài sảnh chưa vào.”
“Dạ, vất vả cho dì rồi.” Thả Huệ gật đầu rồi rót cho bà một ly trà: “Mời dì ngồi, dì uống chút nước đi ạ.”
Sau khi xong việc, cô quay về bàn học để tiếp tục việc học của mình.
Dì Vương mượn lúc uống trà để đánh giá cô gái này. Trên người cô có một loại khí chất thật hiếm có, ôn hòa điềm tĩnh, không nhìn nhiều cũng không hỏi nhiều, chỉ có đôi mày luôn cau lại, dường như lòng cô luôn có phiền muộn, mà sự phiền muộn đó lại càng làm tăng thêm vẻ đoan trang xinh đẹp của cô.
Chẳng mấy chốc, cánh cửa phòng tắm bật mở, Thẩm Tông Lương vẫn vịn tường đi ra: “Tiểu Huệ, ai đến vậy em?”
“Là dì.” Dì Vương vội đặt tách trà xuống, vén rèm châu ra nghênh đón anh: “Càng lớn càng không biết chừng mực, sao bị thương mà không báo cho gia đình một tiếng?”
Thẩm Tông Lương cười, dìu tay bà đến bên bàn: “Mẹ con đang bận rộn phiền lòng nhiều việc nên con không muốn làm phiền mẹ nữa.”
“Không cần giấu nữa đâu, dì cũng biết tại sao con không nói rồi!” Dì Vương nói rồi liếc mắt về phía bàn làm việc: “Phu nhân biết được từ miệng người khác, suýt nữa thì tức chết, đêm khuya còn bắt dì chạy một chuyến.”
Trong lúc họ nói chuyện, Thả Huệ vẫn ở bên cạnh lắng nghe nhưng cô cúi đầu viết bài, giả vờ tập trung vào việc đang làm, lúc này vốn không phải là lúc cô nên lên tiếng.
Thẩm Tông Lương nói: “Sắp khỏi hẳn rồi dì còn đến làm gì? Để con cho tài xế đưa dì về.”
“Thật sự đã khỏi hẳn rồi sao?”
Anh đứng dậy đi hai bước: “Thật mà, ngày mai con đi làm lại rồi.”
Lúc này dì Vương mới yên tâm gật đầu: “Vậy thì không cần đi khám bác sĩ nữa, nhưng thuốc thì con cầm đi.”
Thẩm Tông Lương không nhận một thứ nào: “Thuốc cũng không cần để lại cho con đâu, để lại cho con cũng lãng phí thôi.”
“Ừ, vậy dì về trước, con cứ ngồi đi.”
“Để con tiễn dì.”
Dì Vương đi đến cửa thì lại quay đầu nhìn Chung Thả Huệ. Cô hoàn toàn đứng ngoài cuộc, như thể chưa hề nghe thấy cuộc nói chuyện của họ, cũng không có hứng thú tham gia. Nếu không phải trời sinh tính tình lạnh nhạt thì chính là không định có bất kỳ liên quan nào với nhà họ Thẩm nên mới có thái độ thờ ơ như vậy.
Ánh mắt dì Vương lướt qua rèm châu, bà nhỏ giọng hỏi: “Sau này con sẽ kết hôn ở đây, nuôi người trong lòng ở đây thì có còn ra thể thống gì không? Trong nhà lại không thiếu phòng.”
Thẩm Tông Lương hỏi lại: “Sao dì lại cho rằng con không thể cưới Tiểu Huệ?”
Dì Vương liên tục nói: “Ừ ừ ừ, chuyện của con ai cũng không quản được nhưng cửa của phu nhân thì khó qua đó, con định tính thế nào?”
“Không qua được thì thôi!” trong lòng Thẩm Tông Lương đã có tính toán, anh khẳng định: “Con kết hôn thì cần gì phải qua cửa của bà ấy? Nếu Tiểu Huệ bằng lòng gả cho con thì đến lúc đó con sẽ thông báo cho mẹ, đó cũng coi như là lòng hiếu thảo của con rồi, nếu bà ấy không đến thì con cũng đành chịu thôi.”
Dì Vương nghẹn lời, chỉ vào anh nói: “Con cứ làm xằng làm bậy đi.”
Bà lại ngồi xe quay về bên bà Thẩm, suốt dọc đường lo lắng bất an. Diêu Mộng vẫn chưa ngủ, bà đang đọc một bài viết của ông cụ dưới đèn đọc sách trong phòng.
Bà cất giọng hỏi: “Đi thăm lão nhị về rồi à, nó thế nào rồi?”
Dì Vương vừa đặt đồ xuống, vừa nói: “Khá hơn nhiều rồi nên giục tôi về chăm sóc phu nhân.”
“Thằng nhóc đó mà cũng còn nhớ đến tôi sao?” Diêu Mộng biết rõ vị trí của mình trong lòng con trai: “Nó không trách cứ tôi thì tôi đã cảm ơn trời phật lắm rồi.”
“Cậu hai được dạy dỗ đàng hoàng, sao lại như thế được ạ?”
Diêu Mộng đóng sách rồi lại hỏi: “Nó ở nhà một mình à? Hay có người khác ở đó?”
Dì Vương cũng không dám giấu: “Còn có… cô Chung, đang học bài trong phòng cậu ấy.”
“Con bé đó lại dọn vào ở rồi phải không?”
“Dạ.”
Diêu Mộng ngả người trên sập nhắm mắt hồi lâu, ngay cả khi dì Vương muốn xoa thái dương cho bà, bà cũng nhẹ nhàng đẩy ra.
Khi mở mắt ra lần nữa, bà đã có một ý định: “Hình như bà Phùng có quen biết với mẹ của con bé đó phải không? Một thời gian nữa, tôi sẽ tìm cơ hội mời bà Chung đến Bắc Kinh chơi, nghe đâu con bé đó nghe lời mẹ nó lắm.”
Dì Vương ngạc nhiên: “Ý bà là muốn để cho bà Chung khuyên nhủ cô ấy?”
Diêu Mộng trừng bà ấy một cái: “Dì già cả nên lú lẫn rồi à? Khuyên nhủ thì có tác dụng gì chứ? Đương nhiên là phải cho nhà họ chút lợi lộc rồi, cô ta tiếp cận lão nhị chẳng phải vì cái này sao? Muốn cái gì thì tôi cho cái đó! Nhân lúc còn sớm thì lo đuổi đi để thiên hạ được thái bình. Trông cái bộ dạng yêu mị đó đi, tôi nhìn đã thấy phiền.”
_
Bắc Kinh chưa từng có một mùa đông nào khiến Thả Huệ cảm thấy nhẹ nhàng như vậy, mùa đông rất nhanh đã rời đi.
Học kỳ hai năm ba cũng không có gì đặc biệt, ngoài việc học tập bận rộn hơn hai năm trước thì vào ngày sinh nhật của cô hồi tháng năm, Thẩm Tông Lương đã tặng cô một con ngựa.
Đó là một con ngựa Hãn Huyết, đầu nhỏ cổ cao, tứ chi thon dài, toàn thân mang một màu vàng nhạt, trông rất cao lớn và xinh đẹp.
Tối hôm đó, Thẩm Tông Lương đã tổ chức tiệc cho cô trong một khu nghỉ dưỡng, mời gần hết bạn bè cùng lớp của cô. Vì vậy, những người từng học cùng cô đều biết, Thả Huệ có một người bạn trai rất giỏi giang, lại còn là chú út của cô Thẩm.
Thả Huệ cũng được thông báo một cách rất gấp gáp, thay xong lễ phục là lên xe xuất phát. Thả Huệ vừa đến nơi, cắt bánh xong thì trên bầu trời đã xuất hiện những chùm pháo hoa rực rỡ.
Thả Huệ bị tiếng nổ đùng đoàng làm cho giật mình, cô phải bịt tai lại nép vào lòng Thẩm Tông Lương, cô lớn tiếng hỏi: “Không phải cấm đốt pháo sao?”
Thẩm Tông Lương ôm cô, ghé sát tai cô nói: “Đây là ngoại ô, hơn nữa anh cũng đã xin phép trước rồi.”
“Sao anh không báo trước cho em một tiếng?” Thả Huệ khẽ liếc anh một cái: “Lại còn dám lừa gạt em, không để cho em có thời gian chuẩn bị gì cả.”
Anh thổi hơi nóng vào tai cô: “Anh mà nói với em thì em nhất định sẽ liệt kê ra một trăm lý do để từ chối, nên anh không muốn nghe. Hai mươi tuổi là một bước ngoặt của cuộc đời, cần phải làm cho long trọng một chút, nếu không sẽ không ‘trấn’ nổi số mệnh đâu.”
Thả Huệ không muốn nghe những điều mê tín phong kiến này từ miệng anh, cô cười: “Anh đúng là học rộng hiểu sâu quá.”
Đến cuối cùng con ngựa được chuẩn bị mới được dắt ra.
Dù có trầm tĩnh hơn người khác thì đến cuối cùng Thả Huệ cũng chỉ là một cô bé chưa trải sự đời. Cô “wow” một tiếng, thoát ra khỏi vòng tay của Thẩm Tông Lương rồi xách váy chạy đến bên nó, đưa tay thưởng thức bộ lông mịn màng của nó.
Thẩm Tông Lương đi theo, vòng tay ôm cô từ phía sau hỏi: “Thích không?”
“Ừm, cái này chắc phải được chuẩn bị từ rất lâu, phải ký hợp đồng, vận chuyển bằng đường hàng không, còn phải thông quan nữa.”
“Em lo mấy cái đó làm gì, em thích là được rồi.”
Thả Huệ cũng không để ý có đông người hay không, cô xoay người ôm lấy anh: “Em thích, Thẩm Tông Lương, em rất thích.”
Đã lâu rồi cô không có một buổi tiệc sinh nhật nào ra hồn. Đổng Ngọc Thư nếu nhớ thì chỉ nấu cho cô một chén mì, thêm một quả trứng. Còn nếu mẹ không nhớ thì thôi, mẹ đã bận rộn lắm rồi nên cô sẽ không chủ động nhắc tới.
Lúc này, cô mở miệng cười thật tươi, trong mắt cũng lấp lánh ánh nước. Thẩm Tông Lương cong ngón tay lau đi giọt lệ nơi khóe mắt cô: “Đi, anh đưa em đi dạo một vòng.”
Thả Huệ ngây ngô hỏi: “Được không? Em không biết cưỡi ngựa lắm.”
“Anh biết, em cứ ngồi lên là được.”
“Dạ.”
Dưới vô số ánh mắt ngưỡng mộ, hai người chậm rãi cùng nhau cưỡi ngựa rồi biến mất trên bãi cỏ dưới ánh trăng.
Chu Phú là người đầu tiên hoàn hồn, anh giơ giơ cái ly nói: “Chúng ta cứ uống rượu của chúng ta đi, đã mở nhiều rượu thế này rồi.”
Dương Vũ Mông chỉ uống một ngụm rồi liền phun hết vào cái ly: “Sao rượu này lại chua vậy!”
“Nước bọt của cô chua thì có!” Ấu Viên nhịn không được cãi lại: “Rượu champagne này mà cô dám nói không ngon à?”
Đường Nạp Ngôn cười: “Lão Thẩm là người coi trọng thể diện nhất, vậy mà cũng vì Tiểu Huệ nhà cậu ta mà phá lệ rồi.”
“Nụ cười của mỹ nhân đáng giá ngàn vàng mà, cậu ấy đã quy củ bao nhiêu năm nay rồi, thỉnh thoảng thế này cũng không sao. Huống hồ khách mời cũng đâu phải là hạng con buôn, cũng không có chuyện chuyển giao lợi ích gì nên không sao đâu.”
Đường Nạp Ngôn ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết nơi chân trời: “Nói thì cũng đúng, chút phô trương này cũng chẳng ảnh hưởng gì lớn, nhưng sao tôi cứ thấy…”
Chu Phú cầm ly rượu trong tay, quay đầu nhìn anh: “Thấy gì?”
“Thôi, cũng không phải là điềm lành gì, không nói nữa.”
“Vậy thì uống rượu thôi.”
Thẩm Tông Lương cùng Thả Huệ cưỡi ngựa đến một ngọn đồi nhỏ. Tầm nhìn bỗng nhiên được mở rộng, bóng dáng xa xa của những đỉnh núi xanh mờ ảo ẩn hiện, gió thổi tung tà váy mềm mại của cô.
Anh cúi đầu, cọ cọ vào má cô: “Người em nóng quá.”
“Ừm, em uống mấy ly rồi.” Thả Huệ nhắm mắt nói.
Thẩm Tông Lương nhớ lại lần đầu họ gặp nhau, anh bật cười: “Tối hôm đó trong vườn nhà họ Phùng, nhìn thấy em thì anh đã nghĩ, sao lại có một nàng tiên ở đây thế này?”
Thả Huệ đưa tay ra sau, ôm lấy cổ anh: “Nhưng chưa gì thì anh đã dạy dỗ tiên nữ rồi, anh nói là anh không thích con gái uống rượu.”
“Sao em lại giỏi cắt nghĩa theo ý mình thế?” Thẩm Tông Lương cọ cọ vào lòng bàn tay cô, “Rõ ràng là em nói không thích anh hút thuốc trước mà.”
Cô nói không lại nên bắt đầu làm nũng: “Vậy anh không thể nhường em sao?”
“Anh nhường, sớm biết có ngày hôm nay thì anh nhất định sẽ nhường.”
Thả Huệ đột nhiên xoay người: “Ngày hôm nay thế nào?”
Thẩm Tông Lương nâng khuôn mặt trắng nõn của cô lên, cúi xuống hôn thật sâu: “Là một ngày không thể rời khỏi em nữa, như thế này này.”
Nụ hôn của anh quá đỗi dịu dàng, đầu lưỡi ấm nóng và mềm mại khiến cho Thả Huệ tưởng như mình đang chạm vào trái tim đang đập rộn ràng của anh, đến cả nhịp tim cô cũng rối loạn theo.
Dưới sự kích thích của rượu và hormone, cô bị hôn đến quay cuồng, giờ phút này cô đã không còn biết mình đang ở đâu. Chỉ biết cơn gió lướt qua tai rất nhẹ nhàng, từ ấm áp trở nên bỏng rát, có lẽ đó không phải là gió, mà là nụ hôn của Thẩm Tông Lương.
Thả Huệ đưa tay chạm lên môi anh, từ từ di chuyển theo lồng ngực anh rồi run rẩy áp sát vào, cổ và thân người cong lại, cô khẽ bật ra một tiếng rên mỹ miều.
Không biết cô đang nói gì, Thẩm Tông Lương hôn lên má cô, tiếp theo là môi và đầu lưỡi ướt át của anh. Anh hôn càng lúc càng sâu: “Anh biết, nhưng bên ngoài không thể cởi quần áo, để anh bế em về nhé.”
Sự kiềm chế này chỉ tồn tại khi ở bên ngoài, một khi trở về biệt thự riêng của khu nghỉ dưỡng, Thẩm Tông Lương chẳng buồn giữ ý tứ gì nữa.
Anh khóa chặt cửa lớn, rèm cửa được kéo lại che kín phòng khách rộng lớn. Thẩm Tổng Lương kéo Thả Huệ đến bên tấm thảm lụa mềm mại trống trải kia, bỏ qua phong thái quân tử khiêm tốn có chừng mực từ trước tới nay, đầu óc anh bị những suy nghĩ xấu xa chiếm lấy, anh chỉ biết giờ khắc này anh muốn hôn cô thật thoả thích.
Tuổi hai mươi của Thả Huệ đã lặng lẽ đến trong khu nghỉ dưỡng xanh tươi này.
Ngày hôm sau, Thả Huệ ngủ đến trưa mới dậy, bên cạnh đã trống rỗng.
Sau khi rửa mặt, cô mặc quần áo chỉnh tề rồi đi kiểm tra phòng khách đầu tiên. Cô nhớ lại trước khi bị anh bế lên lầu thì tấm thảm đắt tiền kia đã nhăn nhúm, khắp nơi đều là dấu vết ám muội của hai người.
Thả Huệ vội vàng chạy xuống, quả nhiên, đã được thay một tấm thảm mới. Cô đỏ mặt, đi đến khoảng sân rộng rãi, ngồi xuống bên cạnh Thẩm Tông Lương.
Gió nhẹ nắng đẹp, trên tay anh là một ly cà phê, anh đang nhàn nhã đọc báo.
“Em dậy rồi à?” Thẩm Tông Lương đẩy một ly trà sang cho cô: “Uống cho ấm giọng.”
Cô ôm lấy ly trà uống: “Ai thay thảm vậy anh?”
Thẩm Tông Lương nói: “Đương nhiên là nhân viên phục vụ rồi, không lẽ là anh.”
Thả Huệ xoắn hai ngón tay: “Vậy…vậy chẳng phải là nhân viên phục vụ ở đây đều biết, biết…”
“Biết đó là dấu vết ai để lại sao?” Thẩm Tông Lương nghiêm túc hỏi.
Cô tức giận véo đùi anh một cái: “Anh còn nói nữa.”
“Rồi rồi rồi, anh không nói nữa.” Thẩm Tông Lương cười vui vẻ, anh gấp tờ báo lại: “Em yên tâm, ở đây không ai dám nói gì đâu. Muộn rồi, em ăn chút gì đi.”
Thả Huệ cầm một miếng bánh sandwich, trừng anh một cái.
Cũng không biết là ai làm loạn cả đêm còn chưa đủ, tắm gội xong, đặt cô lên giường rồi lại ôm mặt cô hôn hôn, hôn đến nỗi cô phải khóc thút thít, vùi gương mặt nhỏ đỏ bừng vào gối. Hôn hít thoả thích xong anh lại ôm cô vào lòng nằm nói chuyện cho cô nghe.
Thả Huệ liếc nhìn tờ báo trên tay anh, màu sắc đã ngả vàng, nhìn không giống báo mới. Cô lại gần hơn để nhìn, cho đến khi dòng chữ “Thư ký trưởng Chung Vũ Bình” đập vào tầm mắt cô.
Cô bỗng ngẩng đầu lên: “Đây là bài viết do ông nội em viết sao?”
Thẩm Tông Lương ừ một tiếng: “Báo cũ nhiều năm rồi nhưng vẫn có ý nghĩa sâu sắc. Giống như bài viết của ông nội em đây, dùng để chỉ đạo công việc thư ký hiện nay cũng không lỗi thời.”
Thả Huệ không hiểu anh nói gì, cô chỉ cảm thấy tờ báo này rất quý giá: “Thẩm Tông Lương, anh có thể tặng tờ báo này cho em được không?”
Thẩm Tông Lương cười nói: “Em thích thì cứ lấy đi, có cái gì mà anh không cho em đâu.”
Thả Huệ cẩn thận gấp báo lại, cô hít hít mũi nói: “Ông nội em mất lúc em còn quá nhỏ, chưa làm gì được cho ông.”
Anh véo má cô: “Sau này nếu có thêm đồ vật gì khác thì anh đều giúp em giữ lại, được không?”
Thả Huệ rất vui, chợt cô liếc mắt thấy sườn đồi thì nhớ lại chuyện tối qua. Sắc mặt cô bỗng thay đổi, cô nắm lấy cánh tay Thẩm Tông Lương: “Ngựa…ngựa chưa cưỡi về.”
Thẩm Tông Lương còn tưởng có chuyện gì, anh cười khẩy: “Đã sắp xếp xong rồi cô nương ơi! Đợi em nhớ ra thì chắc nó chạy về tới quê cũ luôn quá!”


Gửi bình luận