GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 54

Không được nói.

Đêm trong căn nhà sâu rất tĩnh lặng, thỉnh thoảng từ đầu ngõ vọng lại vài tiếng mèo kêu mềm mại, rải rác trong ánh trăng đầu hè.

Không lâu sau khi uống thuốc, Thả Huệ đã ngả vào lòng Thẩm Tông Lương ngủ thiếp đi.

Thẩm Tông Lương nhìn cô trầy trật một lúc lâu, cuối cùng mới nhắm mắt lại, trên mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Bởi vì giây trước đó, họ vẫn đang nghiêm túc thảo luận rốt cuộc cô nên đến văn phòng luật nào để thực tập. Một văn phòng luật có thể cho Thả Huệ cơ hội học hỏi nhiều, có thể giúp cô phát triển sự nghiệp, vừa phải làm cho mẹ cô hài lòng.

Một câu Thả Huệ thường hay hỏi là: “Mẹ có không vui không?” 

Cô dường như rất sợ mẹ mình không vui, hoặc sợ mẹ có chút bất mãn với cô.

Thẩm Tông Lương hiểu, hai mẹ con đã sống nương tựa nhau nhiều năm, tình thân khắn khít sâu đậm là chuyện thường tình.

Anh nhẹ nhàng đặt cô lên gối.

Thẩm Tông Lương chỉnh dáng nằm của cô, anh hít hà mùi hương thoang thoảng trên người cô rồi điều chỉnh tư thế ngủ thoải mái. Anh gạt mái tóc xõa xuống một nửa của cô ra thì nhìn thấy trên ngực trên cổ là những dấu vết mờ ám.

Biết da cô mỏng, cung biết sức khỏe cô không tốt nên Thẩm Tông Lương đã rất kiềm chế không xoa bóp mạnh để tránh làm cô bị thương nhưng cũng có một vài khoảnh khắc anh không nhịn được. Ví như đêm nay, Thả Huệ đi ngủ mà trên người vẫn còn dấu vết mà anh để lại, là một ngoại lệ hiếm hoi.

Anh cúi đầu, hôn lên trán cô một cái, rồi nói một lời xin lỗi. Thả Huệ mơ màng lẩm bẩm một tiếng, không nghe rõ là gì nhưng cô lại ôm ghì lấy eo anh, không cho anh động đậy.

Thẩm Tông Lương đành phải nằm nghiêng một tay ôm cô, một tay tiếp tục nghiên cứu.

So sánh đội ngũ luật sư xong thì lại đi so sánh mức đãi ngộ, lương bổng, môi trường làm việc, năm xưa khi anh đi du học, chọn trường cũng không tỉ mỉ đến mức này.

Cuối cùng anh nhìn trúng văn phòng luật quốc tế Thụy Đạt, được thành lập năm 1940 tại New York, được Vault bình chọn là văn phòng luật uy tín nhất nước Mỹ, đặc biệt hơn nữa là người phụ trách chi nhánh tại Bắc Kinh của văn phòng là đàn chị học cùng trường của Thẩm Tông Lương, tên là Đới Vĩnh Lợi.

Thế là anh lại như một người cha già làm tất cả vì tương lai của con gái, đêm hôm khuya khoắt vẫn lọ mọ mò kính trên tủ đầu giường đeo vào, cầm điện thoại gọi một cuộc, để sắp xếp chỗ thực tập cho cô mà anh không tiếc dùng đến cả quan hệ cá nhân của mình.

Đới Vĩnh Lợi là người luôn muốn giải quyết công việc một cách nhanh chóng. Muộn thế này rồi nhưng chị vẫn còn ở văn phòng luật làm thêm giờ, nhìn thấy tin nhắn của Thẩm Tông Lương thì lập tức gọi điện lại.

Thẩm Tông Lương vừa vỗ về Thả Huệ, vừa nhỏ giọng nói ngắn gọn về vấn đề cần trao đổi, đầu dây bên kia đồng ý rất nhanh, chị bảo Thả Huệ thứ Hai tuần sau cứ đến thẳng văn phòng là được nhưng Thẩm Tông Lương lại thấy không ổn, vẫn nên đi theo quy trình nộp hồ sơ rồi phỏng vấn, tốt nhất là nên có một thư mời chính thức được gửi đến Thả Huệ để tránh bị người ta dị nghị.

Quan trọng nhất là anh sợ Thả Huệ biết được chuyện sẽ trách anh nhờ vả người khác sau lưng cô. Đới Vĩnh Lợi không nói nhiều, sau khi đồng ý thì chị nói sẽ sớm giao lại việc này cho cấp dưới, sau đó chị nhanh chóng cúp máy rồi quay lại với công việc của mình.

Thẩm Tông Lương buông điện thoại xuống, Thả Huệ nằm trong lòng anh cựa quậy hai cái, anh lại vội vàng vỗ về, chính anh cũng bị sự cẩn thận như đi trên băng mỏng này làm cho sợ hãi, anh tự ấn vào xương lông mày mình rồi cười.

Ngày hôm sau Thả Huệ ngủ rất muộn, gần mười giờ mới vươn vai thức giấc, suýt chút nữa thì ngã xuống thảm. Cô ngồi dậy, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài một lúc rồi xuống giường, giữa hai chân chợt thấy đau nhói.

Thả Huệ vội vàng vịn lấy giường, cô bước từng bước vào phòng tắm để vệ sinh cá nhân. Lúc ra ngoài cô đã thay một bộ váy dài bằng lụa màu vàng chanh, trông rất đỗi dịu dàng.

Cô đến thư phòng tìm Thẩm Tông Lương, cuối tuần trên chiếc bàn dài của anh luôn luôn chuẩn bị sẵn bữa sáng cho cô. Thả Huệ ăn một miếng bánh ngọt rồi uống một ngụm sữa, cô liếc nhìn máy tính: “Đây là hồ sơ của em sao?”

“Ảnh thẻ của em không giống thế này.” Thẩm Tông Lương sửa lại tài liệu của cô với vẻ mặt vô cảm, anh tập trung gõ những thông tin anh cho là quan trọng: “Những hoạt động ngoại khóa không quan trọng của em, thêm vào cho có lệ là được rồi, hoàn toàn không cần viết nhiều như vậy, không có đơn vị tuyển dụng nào xem những thứ này đâu.”

Cô không phục, đặt ly xuống nói: “Đó là tài năng của em, em là trưởng ban văn nghệ đó, hơn nữa còn chủ trì rất nhiều chương trình văn nghệ rồi, mấy cái này cũng không được viết sao?”

Thẩm Tông Lương chỉnh lại kính: “Nếu em định ứng tuyển vào đoàn Ca múa nhạc Không quân thì lời này coi như anh chưa nói.”

“…”

Thả Huệ ngồi bên cạnh, nhìn anh nộp hồ sơ cho bộ phận nhân sự của Thụy Đạt. Cô “A” lên một tiếng: “Đừng tự rước nhục nữa mà, làm sao Thụy Đạt có thể nhận em? Thạc sĩ của trường em còn chưa chắc đã được nhận đâu, dù chỉ ứng tuyển thực tập sinh thôi cũng không có cơ hội.”

Thẩm Tông Lương đóng máy tính lại, mệt mỏi nhắm mắt: “Thụy Đạt tốt thật đó, nhưng cũng không phải là không thể với tới. Em thi IELTS được 8.5, nói tiếng Anh tốt hơn người bình thường, đây là lợi thế của em.”

Thả Huệ nghĩ nghĩ, thử thì cứ thử thôi, cũng chẳng mất gì.

Cô gái nhỏ xoa xoa vai cho Tông Lương: “Vất vả cho ngài rồi.”

Thẩm Tông Lương nắm lấy tay cô, đặt lên ngực mình xoa xoa, anh nói: “Chỗ này đau hơn, em có lòng thì xoa chỗ này đi.”

Thả Huệ thò đầu nhìn: “Ngực anh sao vậy?”

“Hôm qua em đè lên người anh ngủ đến tận nửa đêm.”

“À, dáng ngủ em vốn rất xấu, xin lỗi anh.”

Cái cô này, đúng là nói cái gì cũng tin. Thẩm Tông Lương thấy bộ dạng cô thành khẩn xin lỗi thì bật cười. Anh kéo cô ngồi lên đùi mình, ghì trán cô hỏi: “Bé ngoan, còn thấy đau không?”

Nói đến đây, anh lại không kiềm được mà nghĩ đến tối hôm qua.

Anh còn chưa kịp ưỡn hông được mấy cái thì cô đã nắm chặt cổ áo sơ mi của anh, chân đạp loạn xạ. Cơ thể cô càng về sau càng nhạy cảm, bụng dưới phẳng lì nhẵn nhụi bị đẩy nhô lên, mỗi lần anh ra vào một lần trọn vẹn là Tiểu Huệ như sắp không thở nổi.

Vì vậy, ánh mắt Thẩm Tông Lương ẩn sau cặp kính nhìn cô cũng trở nên vô cùng sâu lắng.

Thả Huệ gật đầu: “Cảm thấy chỗ nào cũng nhức mỏi, không đi bước lớn được, chắc chắn là không ra ngoài được rồi.”

Thẩm Tông Lương nghĩ ra một cách, anh nói: “Hay là lấy xe lăn trong nhà ra dùng đi?”

“Anh tự ngồi đi, em thì không cần.”

Nói xong cô liền muốn tránh xa anh, Thẩm Tông Lương kéo lấy cánh tay mảnh khảnh của cô: “Đừng đi, ở lại đây với anh, được không?”

“Ừm.”

Thả Huệ ngồi vào vị trí của anh, cầm bút luyện viết “Hàn Thực Thiếp”.

Thẩm Tông Lương nhìn một lúc thì bắt đầu chỉ ra vấn đề của cô: “Cấu trúc chữ trong bài này rất mới lạ và độc đáo, lúc em viết nét móc và thu bút nhớ phải…”

Nói đến giữa chừng, anh phát hiện ra người nhỏ bé trước mặt đang trừng mắt nhìn anh. Thẩm Tông Lương ngừng giáo huấn lại, nâng mặt cô lên dịu dàng hỏi: “Sao vậy? Anh không được nói sao?”

Thả Huệ bực mình nói: “Không ai thèm thích một ông già hay lải nhải đâu.”

“Ông…” Thẩm Tông Lương không tin vào tai mình: “Em nói anh sao?”

Hôm qua anh còn vì chuyện này mà buồn lòng, hôm nay lại chính tai nghe thấy cô nói nên nhất thời càng khó chấp nhận hơn.

Cô lại quay đầu viết chữ: “Ừm, tóm lại là anh chỉ được nhìn em viết, không được nói.”

“Rồi rồi rồi, em cứ viết chữ của em đi.”

Nhưng tổng giám đốc Thẩm, người tinh thông việc này, thật sự không thể chịu được việc người khác làm hỏng một tấm danh thiếp như vậy. Anh bèn nắm lấy tay Thả Huệ, không nói một lời, dẫn dắt cô viết.

Thả Huệ quay mặt đi, cọ cọ hai cái vào má anh, cô nói: “Lúc anh ở lầu trên nhà em cũng đã dạy em viết chữ như vậy.”

Thẩm Tông Lương nói: “Lúc đó em còn rất sợ anh, cứ gọi anh là tổng giám đốc Thẩm, bây giờ thì hoàn toàn khác rồi.”

“Tại anh hết đó.” Thả Huệ mắt dán vào động tác lên xuống của anh: “Ai bảo anh nuông chiều em như vậy làm gì.”

Anh dừng bút, cười liếc cô một cái: “Em cũng biết như vậy hả?”

Thả Huệ nghiêng đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi anh một cái: “Nhưng em cũng rất yêu anh.”

“Đây là lúc em có thể nói từ ‘nhưng’ sao?”

“Làm sao, em cứ nói đó.”

Thẩm Tông Lương luôn vô cùng bao dung với cô: “Rồi rồi em thích thì cứ nói, đến giờ ăn rồi, hôm nay  emmuốn ăn gì?”

“Ăn ở nhà đi, em không ra ngoài đâu.”

“Cũng được.”

Ngày nhận được offer, Thả Huệ đang cùng Ấu Viên thi đấu trên sân của nhà họ Lôi. Kỹ thuật chơi golf của cô là Thẩm Tông Lương dạy, khởi đầu hơi muộn một chút nhưng trời sinh cô học hỏi rất nhanh, ngoài ra cô còn có một thầy giáo rất giỏi bên cạnh.

Ấu Viên nói: “Nếu hôm nay mình thắng thì sao?”

“Lần trước mình thắng, phần thưởng đợt đó cậu còn chưa làm xong, bây giờ còn hỏi…”

Chưa nói xong, điện thoại đã ting một tiếng, một email hiện ra. Thả Huệ tháo găng tay ra xem, mới đọc hai dòng thì hai mắt đã sáng rực, cô reo lên: “Wow!”

Lôi Khiêm Minh ở bên cạnh nhìn sang: “Tự nhiên cậu ấy wow cái gì vậy?”

Từ Mậu Triều vừa nhặt cây gậy đánh golf lên vừa cười một tiếng: “Cậu quản làm gì, cô ấy muốn wow thì wow, chắc là chuyện thực tập thôi.”

Hồ Phong cũng cười: “Anh hiểu cô ấy lắm à?”

Từ Mậu Triều rút ra một cây phù hợp mình rồi nói: “Không phải cô ấy đang dồn hết tâm sức vào đó sau, cái này còn cần phải hiểu à?”

Ngụy Tấn Phong thấy bất bình thay chị gái, tùy tiện tiếp lời: “Còn ngày đêm bám lấy chú út nữa, đều là sở trường của cô ta cả.”

Từ Mậu Triều tặc lưỡi một tiếng: “Mày nói chuyện có thể khó nghe hơn được nữa không?”

“Tôi nói cô ấy thì liên quan gì đến anh chứ!” Ngụy Tấn Phong gay gắt đáp trả: “Anh là người của cô ấy hay sao mà vội vàng như vậy?”

Từ Mậu Triều nghẹn lời một lúc, tức giận xấu hổ đập cây gậy xuống đất: “Mày nói lại lần nữa cho tao!”

“Làm gì, lại muốn đánh nhau à, đến đây!”

Ngụy Tấn Phong xắn tay áo, hai người lại lao vào nhau, đánh nhau túi bụi. Bên cạnh không có ai trấn áp được, kéo mãi mới kéo ra được, lúc tách ra trên mặt cả hai đã bầm một mảng.

Chẳng ai hiểu vì sao hai người này lại đánh nhau. Từ Mậu Triều đánh xong, mắng mỏ xong thì bỏ đi, để lại một đám người bàn tán xôn xao. Chỉ có Lôi Khiêm Minh và Hồ Phong nhìn nhau, cười một cách kỳ quái.

Ấu Viên nhìn một lúc lâu: “Sao lại đánh nhau nữa rồi?”

Thả Huệ cũng không hiểu, lúc đó cô đang vui vẻ thì bên kia lại đột nhiên náo loạn, cô cau mày: “Ừ, tự nhiên lại lao vào nhau.”

Ấu Viên lắc đầu: “Đồ thần kinh, không phát điên thì họ không sống được à?”

“Chơi golf đi, bọn mình cũng không quản được.”

“Ừ.”

Tối hôm đó khi ăn cơm ở nhà, Chu Phú và Đường Nạp Ngôn cũng có mặt. Trong lúc họ nói chuyện, Thẩm Tông Lương thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Thả Huệ nhưng cô chỉ vội vàng ăn hai miếng cơm rồi đặt chén xuống.

Dì Tuỳ bưng canh vào phòng ăn, suýt chút nữa thì cô va vào làm đổ cả người lẫn khay. Thẩm Tông Lương lên tiếng: “Đứng lại, uống hết canh hầm rồi đi.”

Thả Huệ nhỏ giọng xin lỗi dì Tuỳ, rồi ngoan ngoãn quay về chỗ ngồi, cô xoa bụng: “Em no rồi, hôm nay không uống được không ạ?”

“Em ăn được mấy miếng cơm mà đã no rồi?” Thẩm Tông Lương ra hiệu cho dì Tuỳ múc canh: “Canh bổ này là hầm riêng cho em, em không uống thì ai uống?”

Thả Huệ nhìn thấy canh thì đã muốn nôn, cô bĩu môi: “Nhưng em thật sự không uống nổi nữa.”

Thẩm Tông Lương thổi thổi cho cô, anh dỗ dành: “Hôm nay em uống xong thì anh sẽ bảo nhà bếp tuần này không cần hầm nữa.”

“Thật khôg? Anh không lừa em chứ.” Thả Huệ giơ ngón út lên: “Vậy móc ngoéo với em đi.”

Anh gạt tay cô ra: “Anh đã nói không hầm là không hầm, em uống đi.”

Dì Tuỳ cười nói: “Tiểu thư bận chuyện gì sao? Sao lại vội vàng thế?”

Thả Huệ uống một ngụm: “Ngày mai con đi thực tập rồi đó dì Tuỳ, vui không ạ?”

Nhìn dáng vẻ trẻ con của cô thì Thẩm Tông Lương mỉm cười cúi đầu. Anh khuấy khuấy chén canh trước mặt nói: “Đúng vậy, cánh của cô Chung đã cứng cáp rồi, sắp bay ra khỏi nhà, không cần chúng ta nữa.”

Nghe những lời ủ rũ vô cớ này, Chu Phú ngồi tại chỗ cười khẽ, liếc nhìn Đường Nạp Ngôn.

Anh đang lo lắng cô bạn gái nhỏ của mình sắp bay ra khỏi lồng vàng của anh rồi sẽ không quay về nữa.

“Nói bậy nói bạ.” Thả Huệ tức giận đến mức nói cả tiếng Giang Thành: “Dì Tuỳ, dì đừng để ý đến anh ấy.”

Thẩm Tông Lương nói: “Được rồi, uống hết canh rồi đi thử quần áo của em đi.”

Cô uống cạn bát canh, đưa đáy chén sáng bóng cho Thẩm Tông Lương xem: “Em uống xong rồi.”

Thẩm Tông Lương hất đầu về phía cửa: “Đi đi, đi chậm thôi, không được chạy.”

“Dạ, mọi người cứ ăn từ từ ạ.”

Sau khi Thả Huệ đi rồi, Đường Nạp Ngôn mới buông đũa nói: “Tôi thấy Tổng giám đốc Thẩm sau này nuôi con gái tốt lắm đây, kinh nghiệm đầy mình.”

Chu Phú đùa nói: “Hay là cậu mua cho bé cưng nhà cậu một cái hợp đồng bảo hiểm đi, khỏi phải lo lắng mỗi ngày nữa.”

Thẩm Tông Lương thở dài: “Có đôi khi tôi thật sự muốn đưa cô ấy về Mỹ, tùy tiện tìm một công việc rồi sống hết đời, mặc kệ mớ bòng bong này đi.”

Đường Nạp Ngôn nhìn quanh, không biết đang tìm bóng dáng ai, anh ta sững sờ: “Tôi cứ tưởng cậu chỉ chơi bời cho vui thôi chứ, hết hứng thì thôi. Nếu ba cậu mà nghe được mấy lời này của cậu thì chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, vì một người phụ nữ mà bỏ cả cơ nghiệp.”

Chu Phú cũng khuyên nhủ: “Sự huy hoàng của nhà họ Thẩm đang có là do ông nội cậu dùng công lao đổi lấy, được ba cậu bảo vệ vẻ vang suốt năm mươi năm trời, giờ đến lượt anh cả cậu tiếp nối, thêm mười mấy năm nữa thì anh ấy cũng sẽ nghỉ hưu, nếu cậu mà đi thì nhà họ Thẩm còn biết trông cậy vào ai để được che chở nữa đây?”

“Đừng hồ đồ nữa, ba mươi năm làm ăn của nhà họ Thẩm đâu phải là muối bỏ bể, đạo lý này ngay cả thằng nhóc Từ Mậu Triều cũng hiểu, nó chơi thì chơi nhưng chuyện lớn vẫn nghe theo sắp xếp của gia đình.”

Thẩm Tông Lương nghe mà đau đầu: “Thôi đi, mấy chuyện này bộ tôi không hiểu sao? Cần hai người các cậu nói à!”

Tiễn hai người họ đi rồi, Thẩm Tông Lương một mình đứng trong sân hút thuốc, trên đầu là ánh trăng đỏ lờ mờ. Trong bóng tối lờ mờ dưới ánh trăng, sự tĩnh lặng như bao trùm lấy bốn phía, chỉ có tiếng bụi cỏ đuôi phượng lay động xào xạc trong gió.

Trong lòng anh hiểu, cho dù anh có thể buông bỏ để lui về ở ẩn thì đó cũng chỉ là giấc mộng viển vông của riêng anh, Tiểu Huệ chưa chắc đã đồng ý.

Cô còn quá trẻ, thế giới còn chưa đi hết một phần ba, làm sao biết cái gì phù hợp với mình?

Có lẽ đợi đến một ngày cô lớn thêm vài tuổi, có đủ trải nghiệm, hiểu sâu hơn về xã hội rộng lớn này thì dần dà cô sẽ không còn ngưỡng mộ một ông già như anh nữa. Lúc đó cô sẽ thấy Thẩm Tông Lương cũng chỉ có vậy thôi. Khi đó, anh có thể ích kỷ, tự ý định đoạt mọi thứ cho cô không? 

Anh không thể, anh không có quyền đó.

Tổng giám đốc Thẩm nhíu mày, dập tàn thuốc đã dài một đoạn vào gạt tàn men để bên cạnh.

Anh đi bộ một quãng đường dài quanh bờ hồ, cho đến khi nỗi sầu bị gió cuốn bay đi thì mới trở về.

Thẩm Tông Lương đẩy cửa phòng ngủ bước vào.

Anh bình tĩnh hỏi: “Tiểu Huệ, em chọn quần áo xong chưa?”

Tiếng cô vọng lại từ phòng tắm: “Dạ rồi, em đi tắm đây.”

“Ừ, có gì thì gọi anh.”


Comments

Gửi bình luận