GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 55

Vậy là muốn anh bế.

Sau khi thực tập tại Thụy Đạt gần nửa tháng, Thả Huệ mới miễn cưỡng thích nghi được với cường độ công việc ở đây. Cô được tiếp xúc với rất nhiều nghiệp vụ, đều là những kiến thức trong sách giáo khoa đã được học qua nhưng lại không được giảng giải rõ ràng như vậy.

Điều khiến cô đặc biệt không ngờ tới là người hướng dẫn cô lại là người đứng đầu của văn phòng luật Thuỵ Đạt tại Bắc Kinh, luật sư Đới danh tiếng.

Ngày đầu tiên đi thực tập, Đới Vĩnh Lợi đã gọi cô vào văn phòng, câu hỏi đầu tiên là: “Chung Thả Huệ, em đến đây để làm đẹp hồ sơ xin việc hay là thật sự muốn học hỏi điều gì đó từ Thuỵ Đạt?”

Thả Huệ không hiểu sao cô ấy lại hỏi như vậy, lẽ nào còn có người đến đây để lười biếng, làm việc cho có sao?

Cô nghiêm túc gật đầu: “Em muốn học cách trở thành một luật sư ạ.”

Đới Vĩnh Lợi nói: “Vậy thì tốt, bắt đầu từ hôm nay em đi theo tôi, trước tiên đi xuống bộ phận hành chính xin một chiếc máy tính cho em, sau đó in những email tôi gửi cho em ra, đối chiếu lại theo đúng định dạng tiêu chuẩn, nếu không hiểu định dạng thì hỏi luật sư Tiền, xét thấy đây là lần đầu em làm nên giao lại cho tôi trước ba giờ chiều nay, OK không?”

Chuỗi chỉ dẫn dài này khiến cho Thả Huệ phải mất một lúc lâu mới tiêu hóa hết. Càng về sau, cô càng cảm thấy mình phải mang theo một chiếc máy ghi âm vì tốc độ nói của cô Đới thật sự quá nhanh.

Không chỉ tốc độ nói nhanh, Thả Huệ cảm thấy ngưỡng mộ cô Đới ở mọi phương diện. Cô Đới luôn có thể nhanh chóng tìm thấy tài liệu mình cần trong biển tài liệu khổng lồ. Với hàng chục đầu việc đang chờ xử lý, cô ấy có thể đưa ra giải pháp cho từng việc một cách nhanh chóng.

Rõ ràng là một giờ sáng vẫn còn gửi email cho cô nhưng sáng hôm sau khi họp giao ban thì cô Đới vẫn có thể tràn đầy năng lượng để phân công công việc.

Nửa đêm mệt mỏi nằm trên người Thẩm Tông Lương, Thả Huệ luôn nói: “Thì ra làm một luật sư thành công, thật sự không chỉ là thi cử đỗ đạt, viết vài bài luận xuất sắc là xong, còn mệt mỏi hơn em tưởng tượng.”

Thẩm Tông Lương vỗ vỗ mặt cô: “Không phải luật sư nào cũng nhất định phải vào công ty luật, quan trọng là em phù hợp với việc gì. Nếu em chỉ thích nghiên cứu học thuật thì đương nhiên ở lại trường sẽ tốt hơn. Đi thực tập chỉ là để em trải nghiệm công việc đó, còn đến cuối cùng em có ở lại hay không là do em quyết định.”

Thả Huệ gật đầu như hiểu như không: “Nhưng mà luật sư Đới rất giỏi, dù là năng lực nghiệp vụ hay quản lý thời gian, em chỉ mong có thể giống như chị ấy là tốt rồi.”

Thẩm Tông Lương cười: “Không cần ghen tị với chị ấy, làm tốt việc của mình là được rồi, sự xuất sắc cũng có nhiều loại, tương lai em chưa chắc đã thua kém cô ấy.”

Cô đột nhiên ngồi dậy, tóc tai bù xù hỏi anh: “Tương lai của em ở đâu?”

“Nói cho anh biết, em muốn đi đâu?” Thẩm Tông Lương bình tĩnh hỏi.

Thả Huệ mím môi suy nghĩ một lát rồi nói: “Em không biết.”

Cô nghĩ, dù sao thì cô cũng sẽ không ở bên cạnh anh.

Thẩm Tông Lương vẫn nằm đó, ngón tay anh luồn vào mái tóc đen dày của cô, anh nhìn vào mắt cô nói: “Đủ lông đủ cánh rồi, trong lòng đang tính toán làm sao để rời khỏi anh, đúng không?”

Trong khoảnh khắc bị nói trúng tim đen, Thả Huệ có chút hoảng loạn. Cô nhanh chóng chớp chớp mắt hai cái: “Anh kỳ quá đi, chúng ta không phải đang nói về công việc sao?”

Đêm đó trời mưa rất to, nước mưa tí tách đập vào cửa sổ rồi lại chảy dài xuống. Ánh mắt Thẩm Tông Lương nhìn lên trần nhà, một luồng khí lạnh chạy dọc người anh, như thể anh đang đứng giữa sân trong cơn mưa gió dồn dập.

“Vì e dè gia đình anh nên sau này em không muốn ở bên cạnh anh nữa, anh nói có sai không?”

Giọng anh lạnh lẽo, như được vọng lại từ một cái giếng cổ sâu không thấy đáy. Thả Huệ xoay người, nằm quay lưng lại với anh: “Không sai.”

Khi nhìn vào mặt anh, cô không dám cũng không đành lòng nói với anh như vậy nên đành phải quay lưng lại với anh. Nửa ngày sau cô mới nghe Thẩm Tông Lương dịu dàng nói: “Anh hiểu, một bà Thẩm chua ngoa như vậy làm cho em sợ là chuyện bình thường. Nhưng Tiểu Huệ, anh muốn nói cho em biết, chuyện của anh chỉ có anh mới có quyền quyết định thôi, em hiểu không?”

Cô co người lại, nhanh chóng gật đầu: “Hiểu.”

Thẩm Tông Lương gối đầu lên cánh tay, anh cười một tiếng. Trả lời nhanh như vậy, anh thậm chí còn nghi ngờ cô có nghe rõ anh đang nói gì không, nhưng có vài chuyện anh buộc phải nói rõ với cô, đã nói đến đây rồi thì đành phải nói tiếp, Thẩm Tông Lương nói: “Nếu em muốn rời bỏ anh, chỉ có một lý do anh có thể chấp nhận, đó là em không còn yêu anh nữa. Ngoài lý do đó ra thì anh sẽ không đồng ý bất kỳ lý do nào khác.”

Khi nói đến câu “không còn yêu anh nữa”, Thẩm Tông Lương cảm thấy trái tim mình co thắt dữ dội, không biết có phải ảo giác hay không nhưng dường như cả dạ dày anh cũng đau theo. Chỉ nghĩ đến thôi, anh đã thấy bản thân mình thật đáng thương nhưng ngoài miệng vẫn phải giả vờ bình tĩnh, nói rằng đó là lý do anh có thể chấp nhận.

Khoảnh khắc này, giọng nói run rẩy của anh đã bị Thả Huệ nhạy bén nắm bắt được. Ngoài trời mưa to như vậy, có trời mới biết cô đã nghe thấy âm thanh run rẩy của anh bằng cách nào nhưng cô đã nghe thấy, nghe thấy sự yếu đuối, nghe thấy sự không nỡ buông bỏ của anh.

Trước đó, Thả Huệ đã ép mình cứng rắn, giờ đây trái tim lạnh lùng đó cũng mềm lại trong chốc lát. Cô cố tình nằm cách xa anh một khoảng, giờ đây cô lại gần như dùng cả tay chân bò tới, cả người phủ lên người anh. Thả Huệ hôn lên má anh: “Áp lực công việc lớn quá sao anh? Sao lại suy nghĩ lung tung như vậy?”

“Hình như là suy nghĩ của anh có vấn đề rồi, đúng không Tiểu Huệ? Em sẽ không không yêu anh.”

Thẩm Tông Lương ôm chặt lấy cô, dồn hết sức lực trên cánh tay, như thể cô là báu vật anh đã từng đánh mất một lần rồi. Thả Huệ bị anh siết đến gần như nghẹt thở: “Đúng đúng đúng, anh nới lỏng ra một chút trước đã, em không thở được.”

Thẩm Tông Lương buông cô ra nhưng tay anh kéo đầu cô lại gần hơn: “Hôm nay em còn chưa nói yêu anh, sao không nói nữa?”

“Em yêu anh, Thẩm Tông Lương.” Thả Huệ cúi xuống dịu dàng hôn anh: “Em sẽ mãi mãi yêu anh.”

Cô không lừa dối anh, Thả Huệ tin chắc mình sẽ không bao giờ yêu ai khác nữa nhưng cô cũng không thể mãi mãi ở bên anh.

Thẩm Tông Lương nhắm mắt lại, đắm chìm trong sự an ủi to lớn mà cô mang lại. Cô gái nhỏ của anh được dạy dỗ rất tốt, nhận ra sự yếu đuối và khó chịu của anh nên đã ngoan ngoãn đến hôn anh.

Trong phòng ngủ vang lên tiếng nước róc rách khe khẽ, Thẩm Tông Lương rõ ràng đang nằm nhưng lực hôn cô còn dữ dội hơn bình thường.

Thả Huệ mềm nhũn trên người anh: “Không phải anh nói ngày mai buổi sáng còn có cuộc họp sao?”

Chỉ bị anh hôn như vậy thôi đã khiến cô run lên bần bật, cô cố gắng kẹp chặt hai chân lại. Thẩm Tông Lương dùng chăn quấn lấy cô: “Anh dậy được, không sao.”

Tuy đã là tháng bảy nhưng ban đêm điều hòa để quá thấp nên anh vẫn lo cô bị cảm lạnh. Anh hôn lên mặt cô, giọng khàn khàn nói: “Em tự lên hay để anh bế?”

Thả Huệ lắc đầu rất mạnh: “Em không lên, sẽ làm bẩn khắp nơi mất.”

Thẩm Tông Lương ôm cô xoay người lại, anh nhấc cô lên rồi tiến vào: “Vậy là muốn anh bế.”

Thả Huệ cào loạn trên gối hai cái, cảm giác đầy đặn và căng tức đột nhiên ập đến khiến cô khẽ kêu lên một tiếng, cô vô thức mút lấy ngón tay anh thò vào từ phía sau.

Cô bị Thẩm Tông Lương quấn chặt trong chăn, giống như một con bồ câu trắng non nớt bị nhốt trong chiếc lồng phủ vải đen, chú bồ câu đột nhiên mất phương hướng, hoảng loạn vỗ cánh điên cuồng.

Không lâu sau, Thẩm Tông Lương cúi xuống hôn lên dái tai cô, anh xin lỗi bằng chất giọng trầm khàn: “Anh hơi mất kiểm soát, Tiểu Huệ, anh có làm em đau không?”

“Không… không có.” Thả Huệ cảm thấy thoải mái đến mức rơi nước mắt, ngoài điều đó ra, cô không nói thêm được lời nào nữa.

Trong đêm khuya mưa gió ấy, Thả Huệ mệt mỏi chìm vào giấc ngủ giữa cơn thất thần kéo dài, cả căn phòng tràn ngập thứ mùi hương ám muội.

Trời sáng, lúc Thẩm Tông Lương trở mình, cô vẫn lờ mờ có cảm giác. Thả Huệ mơ màng hỏi anh: “Trời sáng rồi ạ?”

Tại sao cô lại cảm thấy mình vừa mới nằm xuống thôi mà.

Thẩm Tông Lương cài khuy măng sét chỉnh tề, anh hôn cô: “Trời sáng rồi, anh đi họp đây.”

Cô mơ màng ôm lấy anh, Thẩm Tông Lương đành phải dừng tay, anh cúi xuống, hai tay ôm lấy cô. Giọng Thả Huệ hỏi anh nghe vô cùng mềm mại: “Anh ngủ không được bao lâu, có mệt lắm không?”

Anh cúi người cười khẽ: “Không, anh cần ngủ nhiều như em.”

“Anh đi đường cẩn thận nhé.”

Cuộc họp vào thứ Bảy phần lớn thời gian sẽ không có việc gì đặc biệt quan trọng, chủ yếu là để lướt qua một số chính sách và chủ trương mới. Vì vậy, người đến thưa thớt đã đành, còn toàn là dáng vẻ uể oải, nghĩ đến sau khi họp xong sẽ được phát tài liệu thì chẳng ai muốn nghe. Những người của đơn vị khác ở phía sau nhìn thấy những đồng chí phụ trách chính ngồi phía trước ai cũng đều uể oải như vậy thì càng thêm lơ là.

Thẩm Tông Lương ngồi hàng đầu tiên, sổ ghi chép cuộc họp mở ra trước mặt, bên tay anh có một chiếc ly sứ và một chiếc ly thủy tinh, ly sứ pha trà, ly thủy tinh đựng nước tinh khiết.

Anh mặc vest chỉnh tề, ngồi thẳng lưng, trông tinh thần rất phấn chấn. Chỉ là đôi khi trong lúc nghe những bài phát biểu dài dòng khô khan, trong đầu anh thỉnh thoảng lại nảy ra những suy nghĩ không liên quan đến cuộc họp.

Ví dụ, khi phía trên vừa nhắc đến việc cải cách phân quyền, quản lý và phục vụ năm nay đạt hiệu quả rõ rệt, Thẩm Tông Lương đang cúi đầu viết một dòng chữ thì bỗng nghe thấy một tiếng gọi mềm mại non nớt. Cây bút trong tay anh khựng lại, anh ngẩng đầu lên nhìn quanh một cách ngơ ngác, vẫn là những người ấy, không hề thay đổi.

Thẩm Tông Lương chống cằm, anh xoa mạnh thái dương rồi hít hai hơi thật sâu.

Anh phải thừa nhận, dù đã làm bao nhiêu lần nhưng anh vẫn đắm chìm vào cơ thể cô. Làm chuyện đó với cô gái mình thích, nhìn cô khóc lóc dưới thân anh, nhìn cô cắn cổ tay anh khi làm ga giường ướt đẫm, thật sự rất gây nghiện.

Đó là một loại khoái cảm lan từ thể xác đến tinh thần, cảm giác giống như công thành đoạt đất, không gì là không thể phá vỡ, ngay cả người lý trí tỉnh táo như anh cũng hoàn toàn không thể chống cự lại. Nghĩ lại thì thật mỉa mai làm sao, thứ mà trước đây anh từng khinh thường, cho là mê sắc thì hỏng việc, thì đến bây giờ, chẳng ai đắm chìm vào nó hơn chính bản thân anh.

Đến giờ cơm tối, Thẩm Tông Lương về nhà trước để đón Thả Huệ.

Ông chủ Quách tổ chức một buổi tiệc hoa sen ngay tại hội sở riêng của mình, mời không ít người đến dự.

Thả Huệ nhận được điện thoại nên sớm đã thay một chiếc váy lụa không tay thêu hoa, vừa đoan trang lại tươi sáng.

Cô đứng dưới gốc cây nói chuyện với dì Tuỳ, để xe bên ngoài đợi một lát. Trong lúc chờ cô ra, Thẩm Tông Lương chống khuỷu tay lên cửa kính, dựa vào ghế sau, lặng lẽ thất thần.

Anh lặng lẽ suy nghĩ, đến khi cửa xe mở ra, một làn hương thoang thoảng chui vào. Thả Huệ nhẹ nhàng lên tiếng: “Anh đợi em có lâu không?”

“Anh đợi em bao lâu cũng được mà.”

Cô cúi đầu cười: “Sao đột nhiên lại tâng bốc em thế?”

“Lại đây, ngồi lên người anh đi.” Thẩm Tông Lương chậm rãi đưa tay về phía cô: “Tiểu Huệ, hôm nay anh rất nhớ em.”

Bác Phương nghe thấy anh nói như vậy thì quen tay kéo tấm chắn của chiếc Maybach lên. Trong khoang xe yên tĩnh, Thả Huệ đỏ mặt ngồi qua: “Em có một tin tốt muốn nói với anh.”

“Ừ.” Anh nặng nề khép mắt lại, nhẹ nhàng hôn lên má cô: “Em nói đi, anh đang nghe.”

Hơi thở của Thả Huệ dần trở nên hỗn loạn theo nụ hôn của anh, cô mơ màng xoay mặt theo cử động của anh: “Giáo sư nói với em là luận văn của em đã được đăng tải rồi.”

Bàn tay to lớn của Thẩm Tông Lương đặt lên eo cô: “Thật sao? Vậy thì tốt quá.”

Thả Huệ khéo léo đưa ra ý kiến: “Ừm…nhưng anh có thể đừng hôn em nữa không? Chiếc váy hôm nay em mặc rất dễ nhăn, em không muốn bị người khác bàn tán.”

“Ra vậy.” Anh đột nhiên cười: “Thôi được rồi, anh sẽ không làm gì nữa hết.”

Đến trước căn nhà nhỏ nơi cô đã từng ăn hoành thánh, dưới cây liễu rủ cách cửa không xa, bên cạnh bàn đá có mấy người đang ngồi.

Thẩm Tông Lương nheo mắt lại, như nhớ ra điều gì đó. Anh đột nhiên dừng bước, nói với cô: “Em vào trước đi, anh ra ngoài hút điếu thuốc.”

Thả Huệ ngoan ngoãn dạ một tiếng: “Em đi tìm Ấu Viên.”

Nhìn bóng dáng cô qua những tảng đá bên hồ, rồi dần dần xa khuất, lúc này Thẩm Tông Lương mới vừa hút thuốc, vừa chậm rãi bước đến chỗ mấy người kia.

Chuyện xảy ra trên sân golf hôm đó, anh đã nghe vài người kể đi kể lại. Lúc đầu là Chu Phú gọi điện, nói chuyện chính xong thì anh ta lại nói lan sang vài chuyện khác. Anh ta kể hôm đó, khi mấy đứa nhóc đang chơi golf với nhau thì cậu Ngụy và cậu Từ lại đánh nhau rồi.

Lúc đầu Thẩm Tông Lương không để tâm cho lắm, anh phủi tàn thuốc rồi hỏi: “Lại là vì Đường Nhân sao?”

“Không phải, nghe thằng Khiêm Minh nói thì hình như là vì cô bé nhà cậu đó, nghe cũng lạ thật nhỉ?”

Một bàn người đang nói chuyện thì đứng dậy, Từ Mậu Triều cũng quay người lại, gọi một tiếng chú út.

Thẩm Tông Lương kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay đưa tới nhấc cằm anh ta lên, vẫn còn thấy được vết bầm tím lờ mờ. Người bị bóp mặt không biết anh muốn làm gì nên chỉ cười hỏi: “Sao thế ạ? Chú muốn xem tướng sao ạ?”

Thẩm Tông Lương cũng cười, chậm rãi nhả khói: “Tôi thấy mắt cậu lồi ra, môi trắng bệch không dày, là tướng sắp gây đại họa đó cháu trai.”

Từ Mậu Triều còn định cười cợt với anh, nào ngờ bàn tay anh đang giữ cằm đột nhiên dùng sức, Thẩm Tông Lương ra tay cực mạnh, như thể dồn hết một bụng lửa giận ra. Anh đột nhiên hất mặt anh ta ra, khiến cho Từ Mậu Triều suýt nữa thì ngã sõng soài xuống đất.

Từ Mậu Triều đứng không vững, miễn cưỡng vịn vào bàn mới không bị ngã.

Thẩm Tông Lương dùng điếu thuốc chỉ vào anh ta: “Vứt hết những ý nghĩ vớ vẩn trong đầu cậu đi.”

Câu đố mà chỉ mình anh ta biết đáp án này lại khiến anh ta rùng mình trong ánh chiều tà.

Từ Mậu Triều lo lắng gật đầu: “Biết rồi ạ.”

Trước khi tiệc bắt đầu, Thả Huệ nói chuyện với Ấu Viên được một lát thì Trang Tân Hoa đẩy cửa bước vào. Nhân viên phục vụ rót trà cho Trang Tân Hoa, rồi hỏi anh ta theo quy trình rằng có cần kiêng món gì không, trà là trà Thái Bình Hầu Khôi, có cần đổi không.

Trang Tân Hoa đều xua tay nói không cần, bảo họ nhanh chóng đi xuống.

So với Trang Tân Hoa thì Thả Huệ lịch sự hơn nhiều, ít nhất là cô vẫn nghe người ta nói xong rồi mới dịu dàng nói cảm ơn.

Trang Tân Hoa uống một ngụm trà làm dịu cổ họng trước, thấy ly của Ấu Viên đã cạn thì rót luôn cho cô. Ấu Viên ngồi đối diện anh ta, cô chống cằm, ra vẻ đoan trang giả tạo nói: “Cảm ơn.”

Tay Trang Tân Hoa đang rót trà khựng lại, ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Thả Huệ nhưng cô nhún vai, hai tay buông thõng tỏ vẻ bất lực.

Anh ta bĩu môi, lần này cũng không vạch trần Ấu Viên mà chỉ hùa theo đáp lời: “Không cần khách sáo.”

Đợi anh ta nếm thử một miếng bánh cuốn sợi bạc rồi đẩy sang: “Cô Phùng nếm thử đi, tay nghề của ông chủ Quách khá lắm, không hề ngán chút nào.”

Ấu Viên vẫn giữ vẻ kiêu kỳ, giọng ngọt ngào nói: “Cậu Trang quan tâm đến tôi quá nhỉ?”

Lúc này Trang Tân Hoa hoàn toàn không nhịn được nữa, anh ta chỉ vào Ấu Viên nói: “Đầu óc cậu bị chập hả? Hay tối qua đi đêm bị dính thứ gì rồi! Nói chuyện cho đàng hoàng đi.”

Ấu Viên vẫn đang diễn rất nhập tâm, cô lắc lư cái đầu: “Tôi vẫn luôn như vậy mà, có lẽ anh mới quen tôi nên không biết thôi.”

“Thôi đi!” Trang Tân Hoa nhổ một bãi nước bọt: “Tôi biết cậu từ cái lúc cậu còn lăn lộn ăn vạ trên đất kia kìa!”

“Xin cậu đó, nếu tôi có làm sai cái gì thì cậu cứ nói thẳng ra được không, đừng có như vậy, nghe thấy ghê quá, hay là để tôi gọi mẹ tôi đến bắt mạch cho cậu nhé?”

Ấu Viên vỗ vỗ Thả Huệ, ra hiệu cho cô đổi chỗ với cô ấy. Thả Huệ còn chưa ngồi xuống thì Ấu Viên bên kia đã túm lấy cổ Trang Tân Hoa. Giọng Ấu Viên trở nên vô cùng sắc bén: “Cậu đã làm gì, trong lòng cậu không biết sao? Tôi sắp bị cậu hại chết rồi!”

Trông bộ dạng đó, Thả Huệ thấy đau cả đầu, nhìn cô cứ như một hồn ma đòi mạng.

Trang Tân Hoa cũng sắp nghẹt thở: “Chẳng qua là tôi chỉ nói với ba cậu là bạn trai cậu chẳng ra gì thôi mà? Tôi thật sự là vì muốn tốt cho cậu, cái gã đó nhìn là biết rất hay nịnh hót, chẳng xứng với cậu chút nào!”

Thả Huệ bật cười, cũng không biết Trang Tân Hoa làm sao nhìn ra được là người ta hay xu nịnh nữa. Lúc này Ấu Viên mới buông tay, cô tức giận đấm bàn: “Tôi thích người ta là được rồi, cần gì cậu nhìn trúng! Lại còn dám đi mách lẻo, mấy tuổi rồi mà còn làm vậy, thật đáng ghét.”

Cười xong, Thả Huệ hỏi Ấu Viên: “Ba cậu muốn cậu chia tay với anh Dương à?”

Ấu Viên bĩu môi, uất ức nói: “Tra hỏi mình cả buổi, còn cắt đi một nửa tiền tiêu vặt, không cho mình ra ngoài buổi tối nữa, giống như đang thẩm vấn tội phạm vậy.”

Nói rồi Ấu Viên càng nghĩ càng tức, cô lại chỉ vào Trang Tân Hoa mắng: “Nhờ phúc của cậu hết đó!”

Trang Tân Hoa lấy ra một tấm thẻ: “Đây đây đây, tiền tiêu vặt của tôi cho cậu hết, được chưa?”

Ấu Viên miễn cưỡng nhận lấy: “Xem như cậu vẫn còn chút lương tâm.”

Cô cất thẻ đi rồi lại lấy ra một tấm ảnh đưa cho Thả Huệ: “Này, mình rửa ra cho cậu rồi.”

Đây là tấm ảnh chụp trong buổi tiệc sinh nhật linh đình của Thả Huệ hai tháng trước. Hôm đó Thả Huệ mặc một chiếc váy đuôi cá bằng voan được đính nhiều đá quý và hạt cườm, phản chiếu thành những ánh sao lấp lánh. Lúc bước lên bậc thang, giày cao gót của cô dẫm lên tà váy, Thẩm Tông Lương đang cầm một ly champagne, anh đứng cách đó vài bậc, cúi người giúp cô sửa váy.

Cảnh này bị Ấu Viên bắt gặp, cô nàng điên cuồng bấm máy ảnh.

Mặc dù trong tấm ảnh này khuôn mặt của Thả Huệ không lộ ra, chỉ có một bóng lưng mảnh mai ẩn sau lớp váy mỏng nhưng tấm lưng của cô lấp lánh ánh sáng khiến cho cảm tấm hình bừng sáng.

Thả Huệ rất thích bức ảnh này nên đã nài nỉ Ấu Viên rửa ra cho cô. Ấu Viên làm việc chậm chạp nên đến tận hôm nay mới thực hiện lời hứa, Thả Huệ xem đi xem lại rồi vui vẻ bỏ vào túi.

Ấu Viên lại hỏi về việc thực tập của Thả Huệ: “Thế nào? Ở các công ty nước ngoài có nhiều người giỏi không?”

“Nhiều đến mức đáng ghét luôn, khi bọn họ họp mình chẳng hiểu gì cả.” Thả Huệ lắc lắc tách trà nói: “Mình cứ nghĩ, bản thân mình chẳng có tài đức gì mà lại chen được chân vào đây. Chắc là cô Đới chọn mình lúc đang tăng ca nên đầu óc không tỉnh táo cho lắm.”


Comments

Gửi bình luận