GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 56

Môn đăng hộ đối.

Lúc đột nhiên nhận được điện thoại của mẹ, Thả Huệ đang ở trong thư viện viết luận văn, bên ngoài là bầu trời xanh thẳm, có vài đám mây lãng đãng trôi, đất trời chìm trong ánh nắng trong veo.

Cô ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an mơ hồ, rõ ràng hai ngày trước mẹ con cô mới nói chuyện xong, theo lẽ thường thì Đổng Ngọc Thư sẽ không liên lạc với cô thường xuyên như vậy.

Thả Huệ nhanh nhẹn đáp lời: “Mẹ.”

Giọng Đổng Ngọc Thư không biểu lộ cảm xúc gì, bà chỉ nói: “Con gái, mẹ đang ở trước nhà cũ của bà ngoại, mật mã cửa là bao nhiêu?”

Thả Huệ hơi giật mình, trong lúc hoảng loạn cô suýt nữa nói sai: “256… à không, là 258712 ạ.”

Đổng Ngọc Thư mở cửa rồi nói: “Được rồi, tan học con về ngay đi, mẹ đang đợi con.”

Thả Huệ cầm điện thoại ngây người rất lâu, cô không biết có chuyện gì xảy ra, tại sao mẹ lại đột nhiên đến mà không hề báo trước cho cô một tiếng nào. Hơn nữa cô đã lâu không về nhà của bà ngoại, đồ đạc trong nhà đều được phủ một lớp vải chống bụi, mẹ nhìn thấy sẽ lộ tẩy ngay.

Thả Huệ không dám chậm trễ, cô vội vàng thu dọn đồ đạc, khoác ba lô lên rồi đi. Thả Huệ cũng không dám gọi bác Phương, cô tự mình bắt tàu điện ngầm về nhà.

Đổng Ngọc Thư tay chân nhanh nhẹn nên đã dọn dẹp xong xuôi ở đây. Khi Thả Huệ bước vào, bà vỗ vỗ hai tay dính bụi rồi ném tới một đôi dép lê. Cô miễn cưỡng thay vào rồi dựa vào bàn ăn đặt ba lô xuống: “Mẹ, sao mẹ đến mà không nói cho con biết, để con đi đón mẹ.”

Đổng Ngọc Thư rót cho cô một ly nước: “Không cần, mẹ đã sống và làm việc ở đây mười lăm năm rồi, quen thuộc mọi thứ hơn con.”

Thả Huệ nhận lấy ly nước bà đưa uống một ngụm, cô chớp chớp mắt, bất an hỏi: “Mẹ đến từ lúc nào ạ?”

“Buổi sáng.” Đổng Ngọc Thư tiếp tục lau bàn, nói: “Đi gặp dì Tự Chân của con trước, còn có mẹ của bạn trai con nữa.”

Đổng Ngọc Thư đi tàu cao tốc đến, bà Phùng đã đi đón bà. Hai người đã sớm gặp nhau ở Giang Thành khi Vương Tự Chân đến đó công tác rồi.

Đổng Ngọc Thư đi một đoạn dài mới ra đến bên ngoài, trời hơi nóng, chiếc váy dài bà cố tình chọn có chất liệu không thoáng khí nên mồ hôi túa ra bắt đầu dính vào lưng nhớp nháp. Ngược lại, Vương Tự Chân đứng bên xe, chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần lụa tơ tằm, trông vừa nghiêm chỉnh lại thoải mái.

Đổng Ngọc Thư nhớ lại những buổi tiệc rượu năm xưa, họ rạng rỡ ngồi bên cạnh chồng mình, nhàn nhã trò chuyện về kinh nghiệm nuôi dạy con gái, quen biết nhau đến nay cũng đã gần mười tám năm.

Thời gian để lại dấu vết trên mỗi người theo một cách riêng biệt, đã mười tám năm trôi qua mà nhìn Vương Tự Chân vẫn như thuở mới gả chồng, bà được chăm sóc tốt, vẫn giữ được nụ cười hiền hậu. Đổng Ngọc Thư tự nhìn lại bản thân mình, tóc mai đã bắt đầu điểm sương gió, nét già nua đã bắt đầu xuất hiện sau những năm tháng khổ cực.

Vương Tự Chân nhận lấy hành lý của bà: “Ngọc Thư, đi đường thuận lợi hết hả?”

Đổng Ngọc Thư cười nói: “Cũng được. Lâu rồi không đi xa, đúng là hơi mệt.”

Vương Tự Chân suy nghĩ một chút: “Vậy để tôi đưa chị đến khách sạn nghỉ ngơi trước, chuyện con bé thì từ từ rồi nói.”

“Tôi đến đây chính là vì chuyện của con bé, tôi cũng không có nhiều thời gian nên chúng ta đi thôi.”

Vương Tự Chân để bà lên xe trước.

Khi Vương Tự Chân đi công tác ở Giang Thành, là Đổng Ngọc Thư tự mình tìm đến khách sạn để hỏi thăm tình hình gần đây của Thả Huệ.

Vương Tự Chân không phải là người nhiều chuyện, bà cũng sợ mẹ con họ vì thế mà làm ầm ĩ với nhau nên đã che giấu giúp cho Thả Huệ. Nhưng ý tứ của Đổng Ngọc Thư rất rõ ràng, bà hỏi thẳng: “Có phải Thả Huệ đang yêu đương với con trai nhà họ Thẩm không? Đồng nghiệp cũ của tôi nói thấy con bé đi vào biệt viện của nhà họ Thẩm ở ngõ Tây Bình rồi không ra ngoài nữa, mấy lần đều như vậy.”

Vương Tự Chân ấp úng một chút: “Ngọc Thư, con bé hai mươi tuổi rồi, cũng không còn nhỏ nữa, nó sẽ lo liệu tốt chuyện của mình, chúng ta làm mẹ, cũng không cần quản nhiều như vậy đâu.”

Đổng Ngọc Thư lắc đầu: “Chị đừng trách tôi nói lời khó nghe nhé Tự Chân, chứ cửa nhà họ Thẩm cao như vậy, ngay cả ông nội nó lúc còn sống cũng không trèo lên được thì Thả Huệ nó lo liệu được cái gì? Cậu hai nhà họ Thẩm lớn hơn con bé bao nhiêu tuổi, có khi nó bị lừa mà chẳng biết đó, với đám người như bọn họ mà nói thì làm gì có tình yêu, tôi không tin cậu ta sẽ cưới con gái tôi đâu.”

Nhất thời, Vương Tự Chân cũng không còn lời nào để nói.

Nếu là bà ở trong hoàn cảnh của Đổng Ngọc Thư, chồng chết, dốc hết tâm huyết nuôi dạy một cô con gái xinh đẹp ngoan ngoãn lại ham học, bây giờ còn chưa tốt nghiệp đại học thì đã bị cuốn vào cái vòng xoáy sâu không đáy của nhà họ Thẩm. Kết quả không cần nghĩ cũng biết, tương lai chẳng còn, lại còn lãng phí thanh xuân vô ích, đến cuối cùng có khi danh tiếng cũng chẳng giữ được, chỉ nghĩ đến đó thôi là bà đã muốn phát điên rồi.

Từ Giang Thành về lại Bắc Kinh chưa được hai ngày thì bà Thẩm lại tìm đến bà, nhờ bà mời Đổng Ngọc Thư đến Bắc Kinh một chuyến, nói là có chuyện muốn bàn bạc.

Vương Tự Chân nói với Đổng Ngọc Thư, giọng cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng hết mức có thể, nói rằng nếu chị không muốn đến thì tôi có thể giúp chị tìm cách từ chối.

Nhưng Đổng Ngọc Thư nói bà muốn đi, chuyện liên quan đến con gái bà, không có chuyện gì là không quan trọng cả.

Cuộc gặp mặt này diễn ra rất nhanh, bà Thẩm tạm thời rời khỏi bàn chơi bài của các phu nhân quyền quý, chưa nói được mấy câu thì đã kết thúc. Khi Đổng Ngọc Thư đề xuất sắp xếp việc học tập và sinh hoạt của con gái bà ở Oxford, trong lòng bà Thẩm thậm chí còn cảm thấy bất an, sao yêu cầu lại đơn giản đến vậy?

Đổng Ngọc Thư chỉ cười, bà nói, có nói ra thì phu nhân cũng sẽ không hiểu đâu.

Trên đời này không ai hiểu con gái bà hơn bà. Đổng Ngọc Thư tin rằng Thả Huệ chắc chắn đã nhận được thứ mà cô thiếu vắng và khao khát bấy lâu từ Thẩm Tông Lương nên người thanh niên này mới có vị trí quan trọng trong lòng cô đến vậy.

Cô không phải là người dễ dàng bộc lộ bản thân, lúc học ở Giang Thành, cả lớp đều thích cô nhưng cô không có lấy một người bạn nào, từ nhỏ đến lớn, bạn thân của cô chỉ có Ấu Viên.

Tuy Thả Huệ không nói với bà về những chuyện này nhưng bà cũng có thể đoán ra vài phần. Đại khái là trong lòng Thả Huệ mang theo một ý nghĩ hy sinh thân mình vì đại nghĩa, ngày ngày ở bên cạnh cậu thanh niên kia, cho đến khi không thể tiếp tục nữa thì sẽ chia tay trong êm đẹp, vì vậy cô cho rằng hoàn toàn không cần thiết phải để gia đình biết chuyện.

Tất cả những manh mối vụn vặt khi nối lại với nhau thì chỉ cho ra được một đáp án duy nhất có ba chữ, cô yêu anh, yêu rất nhiều.

Nếu đã như vậy, với tính của Thả Huệ thì ắt hẳn cô sẽ không thể nào đem chuyện tình cảm ra để trao đổi điều kiện với anh, bị người mình yêu xem thường đối với Thả Huệ mà nói thì còn khó chịu hơn cả cái chết.

Con gái không cân nhắc nhưng Đổng Ngọc Thư không thể không cân nhắc. Sau khi bà đã trải qua những năm tháng khổ cực một mình, chịu đựng biết bao nhiêu ánh mắt khinh khỉnh, chỉ để hiểu ra được một đạo lý, khi có thể đấu tranh cho bản thân mà không đấu tranh thì sau này sẽ hối hận đứt gan đứt ruột.

Đổng Ngọc Thư đã cân nhắc, nhưng bà cũng chỉ dám cân nhắc đến mức độ đó thôi. Đây đã là một sự mạo hiểm đối với mối quan hệ mẹ con của họ rồi. Bà có thể đoán trước được phản ứng của Thả Huệ sau khi biết chuyện. Cô chắc chắn sẽ khóc lóc chất vấn bà tại sao lại làm vậy, tại sao lại biến cô thành một kẻ bỉ ổi, đê tiện, chỉ biết lợi dụng người khác.

Giống như bây giờ vậy.

Đổng Ngọc Thư ngồi đối diện cô, bình tĩnh nói với Thả Huệ rằng bà đã gặp bà Thẩm, Thả Huệ ngẩng đầu lên nhìn mẹ mình với ánh mắt không thể tin nổi, những giọt lệ vẫn còn đọng trên mi mắt cô như những giọt nước trên lá tử đinh hương mùa thu, sắp không chịu nổi sức nặng mà rơi xuống.

Cô run rẩy lặp lại: “Mẹ bảo mẹ anh ấy phải trả học phí và sinh hoạt phí của con ở Oxford? Còn bắt bà ấy tìm hiệu trưởng để viết thư giới thiệu?”

Đổng Ngọc Thư nói: “Đối với bà ấy, đây chỉ là một khoản tiền nhỏ nhưng đây là lại là khoản tiền mà mẹ làm việc cật lực cả đời cũng không kiếm được.”

Thả Huệ bật phắt dậy: “Vậy con có thể không đi Oxford học, con có thể chấp nhận về Giang Thành học thạc sĩ mà.”

“Con không thể chấp nhận như vậy!”

Đổng Ngọc Thư đột ngột đập mạnh cái giẻ lau trên tay xuống, lớn tiếng hét vào mặt cô. Những giọt nước mắt chưa rơi trước đó tức khắc tụ lại thành một dòng sông nhỏ, chảy dài trên má cô.

Thả Huệ mếu máo khóc: “Thẩm Tông Lương sẽ nhìn con thế nào đây? Vì một cái trường rách nát mà mẹ khiến con không thể ngẩng đầu trước mặt anh ấy được nữa!”

“Đây không phải là một cái trường rách! Chung Thả Huệ, đây là một tấm bằng danh giá hàng đầu, nó sẽ mang lại cho cuộc đời con rất nhiều thứ, hữu dụng hơn nhiều so với những tự tôn và kiêu hãnh mà con không thể buông bỏ! Con còn trẻ, có thể con sẽ không hiểu tại sao mẹ làm vậy. Đợi đến sau này, khi Thẩm Tông Lương vứt bỏ con để cưới một cô gái khác, thậm chí không còn nhớ con là ai nữa, đến lúc đó, con sẽ cảm ơn mẹ vì đã đưa ra lựa chọn này thay cho con!”

Thả Huệ lập tức hét lên: “Lựa chọn như vậy chính là để anh ấy cho rằng con tiếp cận anh ấy, nói yêu anh ấy, tất cả đều là có mục đích hay sao?”

Cô hoàn toàn không còn tâm trí để nghĩ đến giá trị của tấm bằng tốt nghiệp từ Oxford đó, trong đầu cô lúc này chỉ còn lại những ý nghĩ về Thẩm Tông Lương. Thả Huệ cảm thấy như trời đất đang sập xuống, trong mắt anh, cô hoàn toàn trở thành một kẻ tội đồ, bẩn thỉu như một vũng bùn.

Đúng là trẻ con, toàn nói những lời mê sảng.

Đổng Ngọc Thư cảm thấy buồn cười vì cô: “Con cần gì phải khiến cho bản thân trở nên hoàn hảo không tì vết trong lòng cậu ta như vậy? Là muốn trong mấy chục năm sau của cuộc đời cậu ta, mỗi khi nhớ đến con thì lại thở dài tiếc nuối không thôi? Hay là mỗi lần nhìn thấy người vợ môn đăng hộ đối nhưng chẳng có chút tình cảm nào của mình thì cậu ta lại nhớ đến những điều tốt đẹp của con?”

“Mẹ!” Thả Huệ bịt tai lại hét lên: “Mẹ không cần nhấn mạnh mấy chữ môn đăng hộ đối như vậy, con biết con và anh ấy không môn đăng hộ đối.”

Đổng Ngọc Thư quát lại không chút nương tay: “Biết rồi thì im ngay cho mẹ! Đừng có phát điên nữa, mẹ còn chưa tính sổ chuyện con lừa mẹ đâu, vậy mà con lại còn dám ở đây ngang ngược. Con ở bên cậu ta lâu như vậy rồi, mẹ chỉ xin nhà họ có một chút như vậy, con gầm gừ với mẹ làm gì? Mẹ một thân một mình nuôi con khổ cực như vậy, mẹ làm vậy là sai sao?”

Lần nào cũng vậy, mỗi lần Thả Huệ không nghe lời, không chịu nghe theo ý kiến của mẹ thì bà lại lôi ân tình ra để chèn ép cô. Dường như đó là một tấm kim bài miễn tử, vì bà đã vất vả nuôi nấng cô khôn lớn nên có thể thay cô quyết định mọi thứ, cho dù là sai thì cũng đáng được tha thứ.

Nhiều lần trước đây, Thả Huệ đều im lặng trước câu nói này, cô sẽ lau nước mắt rồi nói con về phòng làm bài tập, đó là biểu hiện sự nhượng bộ của cô. Nhưng lần này Thả Huệ không như vậy nữa, cô đối đầu với mẹ qua một chiếc bàn ăn dài, cất giọng cay nghiệt: “So với việc mẹ phải cầu xin họ như vậy thì thà cứ để con nhảy lầu đi còn hơn!”

Khuôn mặt Đổng Ngọc Thư bắt đầu run rẩy, bà không dám tin, không dám tin đứa con gái vốn luôn dịu dàng ngoan ngoãn của bà lại nói với bà như vậy. Đôi mắt bà cay xè, nước mắt trào ra, bà run rẩy nói: “Chung Thả Huệ, con đừng nhầm lẫn, mẹ là vì muốn tốt cho con. Đối với con gái mà nói thì chỉ có học vấn và sự nghiệp là đáng tin cậy nhất, con đừng mơ mộng viển vông về đàn ông nữa.”

Thả Huệ vẫn cố chấp lắc đầu: “Xin mẹ đừng đánh tráo khái niệm, con nói con muốn bỏ học bao giờ? Con cũng chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ dựa vào Thẩm Tông Lương, nhưng mẹ không nên độc đoán như vậy.”

“Ừ, mẹ độc đoán đó.” hơi thở Đổng Ngọc Thư dần trở nên gấp gáp, bà ôm ngực ngồi xuống, chỉ chỉ ra ngoài cửa: “Vậy bây giờ con đi nói với Thẩm Tông Lương đi, nói đó đều là chủ ý của mẹ cậu ta, còn con chẳng biết gì cả, vẫn còn trong trắng ngây thơ. Đi đi, trước khi mẹ cậu ta và cậu ta cười nhạo con.”

Nghe xong, tiếng khóc của Thả Huệ càng thêm phần tủi thân: “Sao con có thể nói như vậy được!”

Thấy sắc mặt Đổng Ngọc Thư ngày càng tái nhợt, Thả Huệ nước mắt lưng tròng, chạy đến bên Đổng Ngọc Thư: “Mẹ, mẹ không sao chứ?”

Đổng Ngọc Thư cau mày, bà bấu víu vào ghế sofa: “Trong túi mẹ có một lọ nitroglycerin, con lấy ra dùm mẹ đi.”

Thả Huệ lau nước mắt chạy tới, luống cuống đổ hết đồ đạc ra, tìm được thuốc rồi lại chạy về.

Đổng Ngọc Thư ngậm một viên thuốc nuốt xuống rồi nhắm mắt dựa vào ghế không nói gì.

Thả Huệ ở bên cạnh: “Mẹ, con đỡ mẹ lên giường nằm nhé.”

Đổng Ngọc Thư vẫy tay: “Không cần, gần đây mẹ cứ hay bị đau thắt ở ngực uống thuốc là khỏi thôi.”

“Trước đây mẹ đâu có bệnh này.” Thả Huệ nắm tay bà hỏi: “Có phải dạy thêm quá sức không?”

Đổng Ngọc Thư nói: “Biết chuyện của con rồi thì có ngày nào mẹ được yên giấc đâu, con nghĩ đi?”

“Con không cố ý giấu mẹ.” Giọng Thả Huệ dịu xuống: “Hơn nữa, con đã định chia tay với anh ấy  rồi.”

Đổng Ngọc Thư nắm ngược lại tay cô, giọng điệu gần như cầu xin: “Nếu đã định chia tay, vậy thì con hãy nghe lời mẹ, đừng quá để ý đến cậu ta nữa, được không?”

Thả Huệ vẫn không đồng ý: “Không nói chuyện này nữa, con đỡ mẹ lên giường nghỉ ngơi trước đã.”

“Mẹ không đi! Con cũng đừng đỡ mẹ.” Đổng Ngọc Thư đột nhiên đẩy cô ra: “Con không chịu ra nước ngoài học thì đừng lo mẹ sống chết ra sao nữa.”

Đổng Ngọc Thư run rẩy vịn bàn đứng dậy rồi đi thu dọn vali hành lý trong phòng khách khiến cho Thả Huệ sợ chết khiếp, cô không biết mẹ muốn làm gì. 

Cô dè dặt đi theo phía sau: “Mẹ, con đưa mẹ đi bệnh viện khám nhé, được không?”

“Không cần đâu, con mua cho mẹ một vé tàu cao tốc rồi đưa mẹ ra nhà ga luôn đi, mẹ về Giang Thành.”

Thả Huệ tức giận giậm chân đùng đùng: “Nhìn mẹ như vậy mà còn đi tàu cao tốc nổi sao?”

Thấy Đổng Ngọc Thư ngày càng yếu, vậy mà bà còn muốn ngồi xổm xuống mở rương: “Vậy thì cũng không cần con lo, sống chết có số cả rồi, con nhớ đừng chôn mẹ chung với ba con, mẹ không có mặt mũi nào gặp ông ấy đâu.”

“Được rồi!” Thả Huệ cắn răng lên tiếng: “Con đi học, con đi học là được chứ gì?”

Tay Đổng Ngọc Thư lúc này mới ngừng lại: “Nằm xuống ghế sofa nghỉ một lát đã, mẹ khó chịu quá.”

Thả Huệ không dám chậm trễ nữa, cô vội vàng gọi 120.

Khi bấm số tay cô cứ run lên, trong đầu toàn là cảnh tượng đáng sợ lúc ba cô qua đời. Cô rót một ly nước ấm, quỳ bên cạnh ghế sofa: “Mẹ, mẹ uống nước được không?”

Đổng Ngọc Thư lắc đầu, giọng nói yếu ớt nói: “Con gái, đừng trách mẹ, được không?”

Nước mắt lại một lần nữa nghẹn lại trong cổ họng Thả Huệ, cô cũng không nói được tiếng nào, chỉ có thể liều mạng gật đầu.

Hai mươi phút sau xe cứu thương mới tới, nói là do đường ở đây khó vào quá. Đến bệnh viện, Thả Huệ luôn ở bên cạnh Đổng Ngọc Thư, không dám rời đi nửa bước.

Cho đến khi y tá kéo rèm lên nói: “Rồi, ở đây có bác sĩ làm kiểm tra rồi, cô đi đóng tiền trước đi.”

Thả Huệ xác nhận hết lần này đến lần khác: “Mẹ tôi không sao chứ ạ?”

Bác sĩ trực nói: “Hiện tại không có vấn đề gì, còn cụ thể hơn thì phải làm kiểm tra mới biết được.”

Cô gật đầu, cầm theo một xấp hoá đơn viện phí, đi bộ trong hành lang bệnh viện một cách vô hồn.

Thả Huệ không mang theo đủ tiền nên cô đành lấy thẻ của Thẩm Tông Lương trong túi ra ứng trước. Khi người nhân viên đưa tấm thẻ đen đó lại cho cô từ ô cửa sổ của quầy thanh toán, Thả Huệ nhận lấy, cô rũ mắt nhìn, ngón tay cô vuốt ve dòng chữ tiếng Anh mạ vàng trên đó, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó nói thành lời.

Vốn dĩ cô còn muốn đợi đến mùa đông để chuẩn bị cho anh một bữa tiệc sinh nhật thật chu đáo, vì lần trước anh đi công tác nên phải nói chúc mừng sinh nhật qua màn hình điện thoại, hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì.

Bây giờ xem ra chẳng còn cơ hội nữa rồi.

Nhận ân huệ của bà Thẩm rồi, còn muốn bám lấy con trai người ta, trên đời làm gì có đạo lý như vậy.

Thả Huệ nghĩ vậy, những giọt nước mắt tròn xoe như ngọc trai rơi trên tấm thẻ màu đen.


Comments

Gửi bình luận