GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 57

Ánh trăng sáng.

Mây đen nặng trĩu cả ngày, đến đêm cuối cùng cũng trút xuống được một cơn mưa nhỏ, tí tách rơi trên những tán lá xanh mướt.

Thả Huệ ngồi trong phòng bệnh, cô bê một chiếc ghế đến ngồi bên giường canh Đổng Ngọc Thư truyền dịch.

Bác sĩ xem báo cáo, chẩn đoán là do cơn đau thắt ngực gây ra, đề nghị điều trị bằng thuốc. Đồng thời dặn dò Thả Huệ phải tránh để bệnh nhân xúc động mạnh, cần nằm nghỉ nhiều, giữ tâm trạng vui vẻ, Thả Huệ gật đầu đồng ý.

Đêm khuya, Thả Huệ ngẩng đầu nhìn bình dịch, còn lâu mới hết, cô tiện tay chỉnh lại chăn cho mẹ đang ngủ.

Cô đi đến bên cửa sổ, màn mưa mỏng manh như sương như khói nhuộm bầu trời thành màu xám xanh, Thả Huệ đan hai tay vào nhau, đứng ngây ngốc một lúc lâu, đôi mắt vốn ướt át ngày thường giờ đây tựa như giếng cạn mất đi ánh sáng. Cô không nhìn thấy phía trước, cũng không nhìn thấy tương lai, chỉ có nhịp tim đều đặn nơi lồng ngực nhắc nhở cô rằng cô vẫn đang sống trong khoảnh khắc này.

Điện thoại trên bàn bắt đầu rung lên, Thả Huệ bước nhanh đến nghe máy. Cô khẽ bắt máy rồi lặng lẽ đóng cửa phòng bệnh.

Trên hành lang có gắn vài bóng đèn sợi đốt, sáng đến mức không mở mắt nổi, Thả Huệ cúi đầu nhìn giày: “Dạ, em đang ở bệnh viện, nhưng em không sao, là mẹ em bị bệnh.”

Đầu dây bên kia rất im lặng, Thẩm Tông Lương vừa họp xong, đang ngồi trong văn phòng. Cuộc họp này rất dài, dài đến nỗi ông Thiệu cũng mệt mỏi, không nhịn được muốn hút thuốc nên đã phát cho mỗi người một điếu theo lệ. Cấp trên phát thuốc lá, thường là phải hút ngay trong cuộc họp nhưng Thẩm Tông Lương đợi thật lâu mới châm thuốc, hút chưa được hai hơi thì đã tan họp.

Anh đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi: “Mẹ đến thăm em à?”

Thả Huệ nói: “Ừm nhưng chắc là do đi đường xa mệt mỏi nên bà ấy thấy tức ngực.”

Thẩm Tông Lương vịn tay vịn ghế hỏi: “Có nghiêm trọng không? Ở bệnh viện nào? Anh qua xem.”

Thả Huệ vội nói: “Mẹ em không sao rồi, anh không cần phải đến đâu, nhưng mà chắc là tối nay em phải chăm sóc mẹ nên không về nhà được, anh nghỉ sớm đi.”

Anh hiểu rồi, Thả Huệ có lẽ vẫn chưa nói rõ mối quan hệ của họ với mẹ cô.

Thẩm Tông Lương im lặng một lát: “Thuê hộ lý chăm sóc đi, sức khỏe của em không thể thức đêm được đâu, lại cùng nhau ngã bệnh thì sao.”

Thả Huệ dịu dàng nói: “Không cần thức đêm đâu, em chỉ trông chừng mẹ truyền nước xong thì em sẽ ngủ bên cạnh, anh đừng lo.”

“Ừ, vậy em nhớ cẩn thận nhé, có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”

Trong hành lang trống trải tĩnh mịch vang lên tiếng bước chân mạnh mẽ, Thiệu Thành Cương đi tới, thấy đèn trong văn phòng phó tổng vẫn còn sáng, bèn gõ cửa, thân mật bày tỏ sự quan tâm của cấp trên: “Tông Lương à, không có việc gì thì về sớm đi, đừng làm việc muộn quá.”

Thẩm Tông Lương gảy tàn thuốc hai lần, tay kia giơ lên nói: “Được, tôi xem xong tài liệu này là về.”

Thiệu Thành Cương gật đầu, không nói gì nữa mà ra về.

Nghe tiếng cửa thang máy đóng lại, Thẩm Tông Lương lại thả lỏng xương sống, anh dựa vào lưng ghế rít một hơi thuốc thật sâu, hút gần hết anh mới ngậm điếu thuốc ở khóe môi, cầm điện thoại gọi về nhà.

Là dì Vương nghe máy, giọng nói nghe không có gì khác thường: “Lão nhị à?”

Anh vòng vo rất lâu, đến cuối mới hỏi: “Hôm nay mẹ con có gặp ai không?”

“Không, buổi sáng đánh mấy ván bài với bà Ngụy thôi.” Dì Vương hồi tưởng lại: “Đến trưa thì bà ấy về nhà ăn trưa, sau đó thì không ra ngoài nữa.”

Thẩm Tông Lương gật đầu: “Dạ, dì đừng nói là con gọi về nhé.”

Anh từ từ đặt điện thoại về bàn, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn, vô số tòa nhà cao tầng bị khóa trong màn mưa phùn mờ ảo, hoà thành một mảng trong làn sương mờ ảo.

Có lẽ anh quá đa nghi rồi, mẹ của Thả Huệ đến đây thì lại bệnh ngã, chắc là bà ấy nhớ thương con gái quá thôi.

Về đến nhà, Thẩm Tông Lương dặn dì Tuỳ chuẩn bị chút đồ đạc để qua bệnh viện thăm hỏi. Dì Tuỳ đến lúc hơn mười giờ, phòng bệnh cấp cứu vừa có một nhóm người say rượu gây rối, đầu quấn băng la hét um sùm. Bà đi tìm một lúc thì thấy Thả Huệ đang ngủ gục bên một chiếc giường bệnh.

Bà đi tới, đặt đồ xuống rồi vỗ nhẹ vào vai Thả Huệ, cô ngồi thẳng dậy, mắt vẫn còn ngái ngủ, cô nói với bà: “Dì Tuỳ, dì đến rồi.”

Dì Tuỳ gật đầu, bà xoa xoa mặt cô: “Cậu hai vừa về đến nhà là đã bảo dì chuẩn bị quần áo, chăn mền, còn có mang đồ ăn khuya cho con đây. Cậu ấy lo là mẹ con còn chưa biết chuyện của hai đứa nên không ttiện đích thân đến. Con đi ăn chút gì đi, dì trông mẹ con cho.”

“Dạ con cảm ơn dì.” Thả Huệ lảng tránh vấn đề chính đáp: “Con đói quá.”

Thả Huệ mang hộp cơm ra hành lang ăn, dù không muốn ăn cho lắm nhưng cô vẫn nếm thử từng món một, đến cuối bữa, cảm giác no căng khiến cô buồn nôn. Cô biết Thẩm Tông Lương sẽ để ý, nếu cô không ăn nhiều thì anh sẽ lại lo lắng. 

Thả Huệ nghĩ, chẳng mấy chốc nữa là cô phải chọc giận anh rồi, tạm thời cứ để anh vui vẻ đi đã.

Khi quay về phòng bệnh, cô đưa lại hộp cơm cho dì Tuỳ: “Con ăn gần hết rồi, dì về đi ạ.”

Ngay cả dì Tuỳ cũng giật mình, bà cười nói: “Ôi chao, hôm nay đúng là con mệt thật rồi, ăn nhiều như vậy.”

Thả Huệ cười không nói gì.

Đổng Ngọc Thư tỉnh lại thì trời cũng đã gần sáng, bà xoa đầu con gái, nhớ lại bộ dạng khóc lóc của cô hôm qua là lòng bà lại thấy chua xót. Tính tình của Thả Huệ rất dịu dàng, chưa bao giờ cô có cảm xúc mãnh liệt như vậy, ngay cả khi biết ba mình sắp qua đời thì cô cũng chỉ trốn trong chăn lén lút lau nước mắt mà thôi.

Tình cảm đôi lứa là thứ tình cảm chân thành và thuần khiết nhất. Lòng bà cũng dần có chút lung lay, liệu bà có làm sai không? Nếu Thả Huệ tan nát cõi lòng, sau này cô sẽ không bao giờ mở lòng nữa thì sao?

Nhưng rất nhanh bà đã lắc đầu để xua tan đi những suy nghĩ này. Tình cảm nam nữ so với tiền đồ thì có là gì! Tương lai còn sợ không tìm được những chàng trai tài giỏi xứng đôi với cô sao? 

Đúng là lo bò trắng răng.

Lúc này, Thả Huệ cũng bị ánh nắng chói chang làm tỉnh giấc. Cô ngẩng cổ lên, ánh mắt ngơ ngác như một chú nai con vừa mới sinh không lâu.

Đổng Ngọc Thư nói: “Mẹ không sao rồi, chúng ta đi thôi.”

“Không được, phải đợi bác sĩ khám xong, bác sĩ nói đi mới được đi ạ.”

“Ừ, vậy con ngủ thêm một lát nữa đi.”

Thả Huệ lắc đầu: “Con đi mua bữa sáng cho mẹ nhé, mẹ muốn ăn gì ạ?”

Đổng Ngọc Thư nắm lấy cổ tay cô: “Không cần đâu, xuất viện rồi mẹ con mình ăn cùng nhau, mẹ đã khỏe hơn nhiều rồi.”

“Vậy cũng được ạ.”

Lấy thuốc xong thì họ bắt taxi về nhà, tắm rửa xong lại ra ngoài, ăn uống ở một quán ăn sáng gần đó. Thả Huệ gọi một đĩa bánh bao thịt và sữa đậu nành, Đổng Ngọc Thư gọi một chén gan xào mà lâu rồi bà không nếm thử.

Bà nếm một miếng, Thả Huệ hỏi mùi vị thế nào, Đổng Ngọc Thư khó khăn nuốt xuống: “Còn dở hơn cả trước đây.”

Thả Huệ cắn bánh bao nói: “Con chưa bao giờ gọi món đó cả, nhưng sữa đậu nành ở đây khá ngon.”

Đổng Ngọc Thư ở Bắc Kinh hai đêm.

Sau ngày hôm đó, bà không nhắc đến Thẩm Tông Lương nữa vì trong lòng thấy có lỗi. Thả Huệ nhìn thấu tâm tư của mẹ nên cô luôn lái câu chuyện sang hướng khác để bà không quá khó xử, đây là sự ăn ý quen thuộc của hai mẹ con. Cô chưa bao giờ mong mẹ có thể xin lỗi cô cả, mẹ có thể nguôi giận và nói chuyện bình tĩnh là được.

Sau khi tiễn mẹ ra sân bay, Thả Huệ đi theo địa chỉ hỏi được từ Ấu Viên rồi bắt taxi đến nhà bà Thẩm.

Cô dừng lại ở cổng một lúc, nhìn xa xăm về ngọn núi xanh dịu dàng hùng vĩ, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng suối róc rách trong rừng, khái niệm về thời gian ở đây dường như cũng trở nên vô cùng mờ nhạt.

Thả Huệ nhớ lại lời than thở của Thẩm Tông Lương trước đây. Anh nói mỗi người một số mệnh, ba anh sống ở một nơi đắc địa như vậy nhưng cũng không thấy sống thọ bao nhiêu, vẫn ra đi quá sớm. Còn bà Diêu thì tính cách cực kỳ cứng rắn, chẳng nuôi dưỡng được chút dịu dàng nào từ thiên nhiên cây cỏ cả.

Anh luôn có những nhận định bất ngờ về người và việc xung quanh mình, Thả Huệ rất thích nghe anh nói chuyện.

Người mở cửa là dì Vương, nhìn thấy là Thả Huệ thì bà giật mình, sau đó mới khách sáo cười một tiếng: “Cô Chung.”

“Xin hỏi phu nhân có ở đây không?” Thả Huệ nói thẳng: “Tôi có việc, cần gặp bà ấy nói chuyện trực tiếp.”

Dì Vương khựng lại một chút, bà gật đầu: “Phu nhân đang ở trong sân uống trà, mời cô đi theo tôi.”

Đến trước cánh cửa đá chạm trổ tinh xảo, bà quay đầu nói: “Cô chờ một chút để tôi đi hỏi phu nhân trước.”

Thả Huệ nói: “Không sao, tôi sẽ đợi ở đây.”

Cô tỉ mỉ đánh giá cánh cửa chạm khắc, trên đó khắc hoa văn hồ lô tượng trưng cho sự vĩnh cửu trường tồn, nhìn là biết tốn không ít tâm tư.

Cô khịt mũi trong lòng, người tỉ mỉ chau chuốt đến từng chi tiết nhỏ nhặt như vậy, quả thật sẽ không để con trai mình mắc phải một sai sót nào, dù là sai sót nhỏ nhất. Cũng sẽ không cho phép vì lỗi lầm hay sự buông thả của anh mà dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng hơn.

Diêu Mộng không ngờ cô lại đến, bà siết chặt đốt ngón tay đang cầm ly trà: “Sợ gì chứ, cứ cho cô ta vào.”

Bà nhìn sang thì thấy một cô gái nhỏ trầm tĩnh, dịu dàng đứng ngoài cửa, hai tay đặt trước bụng, ngay cả tư thế đứng cũng rất đoan trang.

Dì Vương dẫn cô đến rồi khéo léo lui xuống, không dám đứng nghe bên cạnh. Cô dịu dàng lên tiếng: “Con chào bác gái, con là Chung Thả Huệ.”

Diêu Mộng không nhận lời, bà nhướng đôi mắt tinh tế lên nói: “Hình như cô không nên gọi tôi là bác gái, loạn vai vế rồi.”

Bà nói cũng không sai, theo lý mà nói, vai vế của Diêu Mộng đáng lẽ phải ngang với ông nội của cô. Chỉ là ý của bà ấy không phải như vậy, bà ấy chỉ cho rằng cô không xứng để gọi bà bằng hai chữ này thôi.

Không sao, Thả Huệ cũng không để tâm những chuyện này, cô đổi lại cách xưng hô: “Bà Thẩm.”

Bên kia khẽ hất cằm về phía ghế: “Ngồi đi.”

Diêu Mộng uống một ngụm trà, nói với vẻ mặt như đã nhìn thấu tất cả: “Thấy mẹ cô đưa ra điều kiện chưa đủ nên cô đến để thương lượng thêm sao?”

“Không, mẹ tôi hoàn toàn có thể đại diện cho tôi, ý của bà ấy cũng là ý của tôi. Hôm nay tôi đến đây là để giải quyết sòng phẳng với bà Thẩm.”

Trong ánh mắt kinh ngạc của Diêu Mộng, Thả Huệ siết chặt chiếc máy ghi âm trong túi, ấn nút bật nguồn.

Cô rũ mắt, nói rành rọt từng chữ một: “Tôi muốn nói với bà là ngay từ đầu, tôi tiếp cận con trai bà là vì có mục đích rõ ràng. Ngay cả khi không đi du học được thì kiếm thêm được chút tiền cũng tốt. Về hoàn cảnh gia đình tôi, bà cũng đã rất rõ rồi, nên nếu tôi có suy nghĩ như vậy thì cũng không có gì lạ, phải không?”

Diêu Mộng cười khinh bỉ: “Không, cô mà không có suy nghĩ gì mới là lạ.”

“Đúng vậy. Nếu không thì anh ấy lớn hơn tôi nhiều như vậy, có gì đáng để tôi phải bận tâm đâu chứ?” Thả Huệ cố gắng giữ nụ cười trên môi, hoàn toàn là dáng vẻ tiểu nhân đắc ý: “Anh ấy cũng từng nói với tôi rằng muốn cho tôi đi du học nhưng lúc đó tôi nghĩ anh ấy chắc là đang thử tôi thôi, bà biết đó, đàn ông ai mà chẳng thích làm mấy trò này. Tôi từ chối rất khéo, và vì thế anh càng yêu tôi hơn.”

Nghe những chuyện tình cảm sướt mướt này khiến cho Diêu Mộng cảm thấy đau đầu, bà nói: “Cô nói thẳng vào vấn đề chính đi, tôi rất bận.”

Thả Huệ đáp một tiếng: “Vốn dĩ tôi định đợi đến tháng một năm sau, khi nộp đơn vào trường thì sẽ làm nũng để anh ấy giúp một tay, ai ngờ nhờ vả bà còn dễ dàng hơn dỗ dành anh ấy nhiều. Vậy thì tôi nói thẳng luôn vậy, học phí phiền bà chuyển vào thẻ của tôi, đến lúc nộp đơn nhập học cũng nhờ bà giúp đỡ một chút.”

“Tôi đã hỏi rồi, thành tích của cô không có vấn đề gì, chỉ là một lá thư giới thiệu thôi mà, hoàn toàn không thành vấn đề. Đương nhiên, tôi sẽ sắp xếp cho cô một căn nhà, để cho cô sống trong nhung lụa, thoải mái hoàn thành việc học.” Diêu Mộng gần như nghiến răng nói, nói xong còn ném nắp ly xuống bàn.

Thả Huệ đột nhiên cười: “Vậy thì quá tốt rồi, nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin phép về trước. Làm phiền bà lâu như vậy, thật sự xin lỗi.”

Nói rồi, Thả Huệ nhấn nút tạm dừng, cô lấy ra chiếc máy ghi âm ra đặt vào tay Diêu Mộng.

Bà ngẩng đầu hỏi: “Đây là cái gì vậy?”

Thả Huệ quay người lại, cô hít hai hơi sâu, chớp mắt liên tục: “Những lời chúng ta vừa nói, tôi đã ghi âm lại hết, đến lúc đó bà đưa cho Thẩm Tông Lương nghe đi, như vậy thì bà sẽ không phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào, anh ấy cũng sẽ…không còn lưu luyến tôi nữa.”

Nắm chặt chiếc bút đen thon dài trong tay, Diêu Mộng cười lạnh một tiếng: “Cô không làm kinh doanh thì quả thật là phí quá.”

“Tôi xin phép.”

Đường ra khỏi khu vườn rất dài, lúc đầu Thả Huệ còn cố gắng giữ cho bước chân mình bình thường, càng về sau càng loạn choạng, cô gần như vô thức lê bước ra ngoài. Cuối cùng cũng ra khỏi cổng lớn, đến khi nghe thấy tiếng lách cách phía sau, cô mới vội vàng bước thêm mười mấy bước nữa, mỗi bước đi đều như giẫm trên lưỡi dao, khiến cô máu thịt be bét.

Đến khi thực sự không đi nổi nữa, Thả Huệ mới vịn vào bức tường đá phủ đầy rêu rồi ngồi thụp xuống, bật khóc nức nở.

Trong cái bài toán không có lời giải mà ai cũng cho mình đúng này, Thả Huệ đã gánh hết mọi lỗi lầm để có thể giải quyết bài toán thế kỷ này. Dù sao cũng phải có người gánh vác lỗi lầm này mà phải không? Vậy thì để cô làm đi, hơn nữa đoạn tình cảm này cũng do cô bắt đầu, vốn dĩ là lỗi của cô.

Có thể làm cho mẹ hài lòng, sau này Thẩm Tông Lương nhớ về cô cũng chỉ có vẻ khinh bỉ, không ảnh hưởng đến tình cảm của anh và người vợ mới cưới, vậy thì bà Thẩm càng vui mừng.

Hôm đó mẹ cô đã nói rất nhiều lời khó nghe nhưng có một câu bà nói rất đúng.

Đúng vậy, sớm muộn gì cũng chia tay, cô cần gì phải giữ hình ảnh tốt đẹp trong lòng Thẩm Tông Lương? Là vì muốn cho dù cô không ở bên nhưng vẫn chiếm được vị trí quan trọng nhất trong lòng anh, hơn cả vợ anh, trở thành ánh trăng sáng không ai sánh bằng sao?

Nếu sau này Thẩm Tông Lương sống trong uất hận không nguôi, cô có thể nhận được lợi lộc gì đây?

Nghĩ đi nghĩ lại, cô đã làm một việc hoàn toàn đúng đắn, mà đã gọi là đúng đắn thì đáng lẽ cô phải cười mới đúng. Nhưng trong lòng cô giờ phút này chỉ cảm nhận được sự đắng cay tột cùng, Thả Huệ thực sự không cười nổi, cô kéo khóe miệng mãi cũng chỉ biến ra được một bộ dạng khóc lóc khó coi.

Nhiệt độ trên sườn núi xuống thấp, trong ánh nắng rực rỡ chiếu xuống lại nổi lên một cơn gió lạnh. Tay Thả Huệ chống lên tường, cô cúi người đón một trận gió, lạnh toát từ đầu đến chân.

Cô nhớ lại ngày đó ở ngõ Tây Bình, anh hỏi cô có muốn đi Oxford không, lúc đó cô nghĩ thế nào nhỉ?

Thả Huệ đã nghĩ, dù có chia tay thì cô cũng không thể bị Thẩm Tông Lương coi thường được.

Nhưng giờ đây cô lại tự tay hủy hoại tất cả.

Cô nuốt hết mọi uất ức, vứt bỏ sự thanh cao không đáng giá kia vào vũng bùn, để rồi khi bò dậy, ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra mình là ai nữa. Cô đã trở thành một Chung Thả Huệ khác, trở thành một người phụ nữ mưu mô, đầy toan tính, đến bên anh cùng những mục đích xấu xa.

Khi nói chuyện với bà Thẩm, Thả Huệ đã dồn hết sức lực để diễn ra một bộ dáng tiểu nhân đắc ý. Trên lưỡi cô có đầy những mảnh vụn thủy tinh dối trá, phải nuốt cả máu lẫn nước mắt mới có thể thốt ra những lời đau lòng đến tận cùng ấy.


Comments

Gửi bình luận