GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 58

Đi mấy ngày rồi?

Trời tối, đường núi dài hun hút quanh co, lại là ban đêm nên Ấu Viên lái xe lên rất cẩn thận.

Từ lúc nhận được điện thoại của Thả Huệ vừa khóc vừa nói là cô đã bắt đầu căng thẳng. Không biết cô ấy đã chịu ấm ức gì ở chỗ bà Thẩm mà có thể khóc dữ dội như vậy.

Ấu Viên lái xe, mắt không ngừng tìm kiếm bóng dáng Thả Huệ trên đường.

Gió đêm lướt qua đám cây cối trong rừng phát ra tiếng xào xạc, cuối cùng cô nhìn thấy Thả Huệ đang ngồi xổm bên đường dưới một ngọn đèn đường có mấy con thiêu thân vờn quanh.

Cô ôm lấy đầu gối, đôi mắt cô mở trừng trừng nhưng lại trống rỗng vô hồn, nước mắt trên mặt còn chưa kịp khô thì đã có những giọt mới tuôn rơi. Vai cô rung lên kéo theo nửa người trên cũng run theo, nhìn cô không giống như đang khóc mà giống như bụng dạ cô đang quặn thắt, muốn nôn hết cả ruột gan ra ngoài.

Ấu Viên vội vàng dừng xe lại rồi chạy xuống: “Sao vậy?”

Thả Huệ chậm rãi ngẩng đầu lên bĩu môi: “Ấu Viên, cậu đưa mình về nhà đi.”

“Mình đưa cậu về.” Ấu Viên đỡ cô dậy: “Đi nào.”

Sau khi đỡ Thả Huệ vào xe, Ấu Viên quay người lại lấy ra một chiếc chăn mỏng đắp cho cô, sau đó rót một ly trà nóng từ bình giữ nhiệt, nhét vào tay Thả Huệ: “Bây giờ còn lạnh không?”

Thả Huệ im lặng lắc đầu, răng cô đánh vào nhau lập cập, cô uống một ngụm.

Uống xong, cô nhìn ra ngoài cửa sổ với đôi mắt đỏ hoe: “Viên Viên, mình và Thẩm Tông Lương coi như xong rồi.”

Ấu Viên cũng không kìm được nỗi chua xót trong lòng, cô thở dài trách móc Thả Huệ: “Mình cũng không hiểu cậu, chia tay thì chia tay thôi. Cậu còn muốn giúp anh ta duy trì mối quan hệ mẹ con hoà thuận. Chuyện này vốn là lỗi của mẹ anh ta! Nếu không phải bà ấy phản đối kịch liệt, còn cố ý gọi mẹ cậu đến trước mặt để sỉ nhục một trận thì chuyện sao có thể thành ra thế này?”

Càng nói càng tức giận, Ấu Viên hoàn toàn đặt mình vào hoàn cảnh đó, cô ấy trợn tròn hai mắt: “Nếu là mình thì bà già kia còn yên ổn ngồi uống trà được sao? Hừ, không làm cho nhà họ gà bay chó sủa thì không xong với mình đâu! Dù cho Thẩm Tông Lương cuối cùng vẫn cưới người khác thì mình cũng không quan tâm, miễn mình vui là được!”

Thả Huệ cười khổ một tiếng, đây quả thật không phải phong cách hành sự của cô. Ngay cả cãi nhau với người khác cô cũng chưa từng cãi, lỡ lớn tiến với Đổng Ngọc Thư hai câu mà cô còn khóc, cô nào có cái bản lĩnh đó.

Ấu Viên ôm lấy cô: “Thôi mà, nói thật thì mình nghĩ dì làm vậy cũng đúng, như vậy là còn ít đó. Cậu phải suy xét thực tế, lãng mạn viển vông cũng không biến ra cơm ăn được, yêu qua yêu lại thì có ích gì?”

Thả Huệ từ từ tựa đầu vào người Ấu Viên: “Mình hiểu.”

Ấu Viên nói: “Cậu là người hiểu chuyện, chỉ là do cậu quá yêu anh ấy, nhất thời không chấp nhận được nên mới ở mãi trong ngõ cụt không ra được, đợi một thời gian nữa là sẽ ổn thôi. Cậu đừng buồn, ngày tốt đẹp đang chờ cậu phía trước, cậu lương thiện, tốt bụng như vậy, ông trời rồi sẽ phù hộ cậu thôi.”

Thả Huệ nhắm mắt lại, nước mắt hai hàng tuôn trào, cô nghẹn ngào không nói nên lời. Cô làm gì còn dám nghĩ tới những ngày tốt đẹp nữa, ngày đó biết bao giờ mới tới?

Trong hai người họ, nếu phải có một người được hạnh phúc thì cô nguyện đó sẽ là Thẩm Tông Lương.

Xe đi vào nội thành, Ấu Viên cũng không chắc Thả Huệ rốt cuộc muốn đi đâu nên hỏi lại: “Về nhà cậu à?”

Thả Huệ nói: “Về ngõ Tây Bình đi, mẹ mình đã đi rồi, không về thì anh ấy sẽ hỏi mất.”

“Chẳng phải cậu muốn chia tay với anh ấy sao?” Ấu Viên nhíu mày hỏi.

Thả Huệ cúi đầu, khẽ chỉnh lại chiếc trâm cài bạch kim trên vạt áo chéo: “Chắc một hai tháng nữa đi. Đột ngột nói ra như vậy, anh ấy sẽ nghi ngờ mất. Vậy thì tất cả những điều mình làm cho anh ấy sẽ đổ sông đổ biển mất.”

Ấu Viên nghe vậy vẫn thấy tức giận: “Cậu vì anh ta mà chịu đựng bao nhiêu thứ, vậy mà Thẩm Tông Lương lại chẳng biết gì cả. Còn anh ta thì hay rồi, cứ ung dung hưởng thụ cuộc sống giàu sang, cưới một người vợ môn đăng hộ đối, mẹ con đồng lòng, vợ chồng hòa thuận, một đường thăng tiến suôn sẻ, hừ!”

Ấu Viên lại nói một tràng dài về tương lai của Thẩm Tông Lương, thậm chí cả chức vụ gì, có mấy đứa con đều đã được cô ấy mường tượng ra cả rồi.

Thả Huệ cảm thấy tim mình rối như tơ vò, càng xoắn càng chặt, bóp nghẹt lấy cô một cách đau đớn. Cô lặng lẽ chống cằm, nghe một lúc lâu mới khẽ nói một câu: “Vậy thì tốt quá rồi, đó là số mệnh của anh ấy.”

Ấu Viên vịn vào vô lăng, nhỏ giọng nói: “Thật không công bằng.”

“Đừng nói vậy, Viên Viên.” Thả Huệ xoa cổ tay Ấu VIÊN: “Bi kịch của mình không phải do anh ấy gây ra, ngược lại, trong hai năm qua, nhờ có anh ấy mà mình đã bớt oán trách số phận nhiều rồi.”

Ấu Viên không biết nói gì nữa: “Cậu đó, lúc nào cũng vậy.”

Thả Huệ không nói gì.

Cô đã sớm nhìn thấy kết cục này rồi mà, đúng không? Cô đã tự nhủ với mình, chỉ ở bên anh nhất thời, không cầu trọn vẹn, cũng không hỏi tương lai. Những chuyện trước đó, chẳng qua là biết rõ nhưng vẫn cố tình giả vờ hồ đồ để hưởng thụ chút niềm vui tự lừa dối bản thân mà thôi. Giờ chỉ là xảy ra một chút sai sót thôi, vẫn còn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Thả Huệ xuống xe ở đầu ngõ, lúc vào nhà thì trời đã tối, đêm mùa thu mang một màu xanh thẫm ai oán.

Cô chậm rãi bước vào nhà, đi qua hành lang thì thấy đèn chùm phòng khách đang sáng, có bốn năm người ngồi quay lưng về phía cô, Thẩm Tông Lương dựa vào một chiếc ghế bành, trên người là chiếc áo sơ mi phẳng phiu, vẻ ngoài thanh quý đoan trang còn hơn mấy ngày trước.

Ánh mắt cô lướt qua anh một chút rồi ra hiệu về hướng phòng ngủ, Thẩm Tông Lương chậm rãi gật đầu, rồi tiếp tục quay sang nói chuyện với khách.

Thả Huệ cởi quần áo, đi tắm. Mấy ngày nay cô đã quá lao tâm tổn sức, về đến nơi có anh thì cô chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon.

Cô thắt dải lụa áo choàng tắm, đi đến bên tủ thấp sau tấm bình phong, rót một ly rượu mạnh để uống. Rượu trôi xuống cổ họng, vị cay xộc làm Thả Huệ nhận ra một sự thật bi ai.

Dường như chỉ khi ở bên cạnh Thẩm Tông Lương thì cô mới có thể làm một cô bé vô lo vô nghĩ. Cô không cần phải giả vờ làm người lớn để xử lý những khó khăn mà bản thân không hề giỏi giang.

Nhưng duyên phận chỉ ngắn ngủi như vậy, nó không phải là dòng sông chảy mãi không ngừng, mà là giọt sương trong vườn buổi sớm, lặng lẽ tụ lại rồi lại lặng lẽ tan đi, trong chớp mắt là đã kết thúc.

Trong lòng là nỗi thất vọng tràn trề, Thả Huệ lại uống thêm một ngụm rượu, cũng không thấy khó uống cho lắm.

Khi Thẩm Tông Lương bước vào, một bóng hình uyển chuyển dừng ở trên tấm bình phong thêu mây màu xanh lục sẫm, ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim hót ai oán thê lương, không biết là loài chim nào bay vào sân.

Anh bước trên tấm thảm mềm mại, đi nhanh về phía trước, làm cho Thả Huệ giật mình. Cô như một đứa bé phạm lỗi, muốn giấu cái ly ra sau lưng vì không muốn để lại dấu vết.

Bộ dạng đó của cô khiến Thẩm Tông Lương muốn cười: “Kịp không? Hay là để anh ra ngoài trước, em giấu xong thì anh lại vào?”

Thả Huệ không dám nhìn anh, ánh mắt lảng tránh: “Em tưởng là nước nên uống nhầm.”

Cô vừa mới khóc xong, giọng vẫn còn nghèn nghẹn, khiến Thẩm Tông Lương tưởng rằng cô bị cảm. Anh bế cô lên, đặt cô ngồi lên chiếc tủ thấp, một tay cầm chiếc cốc như vật chứng phạm tội, tay còn lại vòng quanh người cô.

Thẩm Tông Lương nhẹ giọng ra lệnh: “Bị bệnh à? Thè lưỡi ra đây anh xem nào.”

Thả Huệ há miệng, cô ừm một tiếng rồi thè lưỡi ra cho anh xem: “Có sao không ạ?”

Thẩm Tông Lương nói: “Không, chắc là do uống rượu thôi.”

Cô nhân cơ hội này đòi xuống: “Ai cũng nói anh cứ thích làm quá mọi chuyện lên, em khỏe mạnh thế mà lại nói em bị bệnh.”

Thẩm Tông Lương kiên quyết không cho cô xuống: “Về mà không nói anh tiếng nào, hôm nay anh đã sắp xếp rất nhiều lịch trình, biết vậy anh đã từ chối bớt rồi.”

“Đừng từ chối, công việc của anh quan trọng mà.” Thả Huệ vòng hai tay qua cổ anh, dịu dàng nói: “Ngày nào em chẳng ở đây đợi anh?”

Cô gái nhỏ của anh thật sự quá hiểu chuyện, chỉ cần nói vài câu là đã khiến anh rung động, giống như cánh tay cô đang quấn trên người anh, xúc cảm mềm mại tinh tế cùng với mùi hương dịu dàng xâm chiếm các giác quan của anh.

Ngón tay cái của Thẩm Tông Lương từ từ xoa bóp gáy cô: “Đi mấy ngày rồi?”

“Ba ngày, có chuyện gì không anh? Em không đếm.”

Thả Huệ cụp mắt xuống, sờ vào yết hầu nhô lên của anh, chẳng hiểu sao lúc này trông nó rất quyến rũ. Thẩm Tông Lương bị sự khám phá ngây thơ của cô làm cho tâm trí xao động.

Sau đó, cô hạ thấp người ngậm lấy khiến cho anh tự nguyện ngẩng đầu lên, ngực như bị một phát súng bắn trúng, cảm giác nghẹt thở mãnh liệt khiến anh đứng không vững.

Anh thiếu kiên nhẫn vứt cái ly đi, nghe thấy nó lăn xuống rồi rơi một cách nặng nề trên tấm thảm. Thẩm Tông Lương nắm lấy mắt cá chân cô, dùng sức đẩy toàn bộ người cô vào tường, anh áp sát vào cô rồi bắt đầu hôn mãnh liệt.

Đôi môi mỏng manh của anh lướt từ trên xuống dưới, dần dần khiến cho cô trở nên mềm nhũn ướt át. Anh hôn đến mức ngay cả bản thân anh cũng hơi mất tỉnh táo: “Còn hỏi anh sao? Em nói thử anh nghe xem.”

Thả Huệ giãy giụa, các ngón tay bám vào những đường vân tinh xảo trên tủ, đôi chân cô run rẩy nhưng không thể co lại. Cô nâng đầu anh lên một chút, để cho anh hôn lên gò má đỏ bừng của mình, cô khẽ thở hổn hển: “Mấy ngày nay anh… ngủ không ngon à?”

Cô còn dám hỏi sao?

Thẩm Tông Lương dồn hết cơn giận vào bụng, vì sự lạnh nhạt của cô mấy ngày nay, vì cô đã không cho anh chút danh phận nào.

Từ lúc Đổng Ngọc Thư đến rồi đi, Thả Huệ chưa từng đề cập đến việc muốn anh gặp mẹ cô, mà anh cũng hiểu chuyện không hỏi. Rõ ràng là cô không có ý định giới thiệu anh với mẹ cô, ngay cả nghĩ cũng không nghĩ đến.

Mỗi khi đêm xuống, anh lại bị nỗi uất ức này làm cho nghẹn đến khó chịu. Sau đó anh nghĩ cách tự an ủi bản thân mình, có lẽ do mẹ cô quá nghiêm khắc nên cô không dám để lộ chút sơ hở nào, cho dù bạn trai cô là Trang Tân Hoa thì cũng vậy, chứ không phải vì anh lớn tuổi.

Thẩm Tông Lương không trả lời, anh vùi mình vào mà không báo trước, dục vọng như màn đêm vô tận nuốt chửng lấy anh.

Hôn nhau lâu như vậy, đến lúc này Thả Huệ mới có cảm giác chân thật vô cùng. Cô như một quả mơ chín mọng, rung rinh hai cái trên cành cây rồi mềm nhũn rơi vào tay anh, trong lòng bàn tay lưu lại những dấu vết ẩm ướt.

Cô ngẩng mặt lên, hôn anh bằng đôi mắt đẫm lệ, trên bụng dưới trắng nõn, mịn màng như tuyết trắng ẩn hiện đường cong nhô lên, đó là sự ra vào mạnh mẽ, chặt chẽ của Thẩm Tông Lương. Anh đã mất đi sự dịu dàng kiềm chế thường ngày, chưa đến ba phút là Thả Huệ đã ngậm lấy môi anh, vừa khóc vừa rúc vào lòng anh, để lại một mảng xuân tình ẩm ướt trên mặt đất.

Thẩm Tông Lương ôm lấy cô, phản ứng căng thẳng ở da đầu vẫn chưa kết thúc khiến anh thấy tê dại vô cùng. Anh mơ hồ nghĩ, có lúc anh thật sự rất hèn nhát, chỉ một lòng muốn chết trên người cô mà thôi.

Tối nay khách rất đông, đều là học trò và bạn cũ của ba anh, đa số đều giữ những vị trí không nhỏ nên thật sự không thể chậm trễ.

Thẩm Nguyên Lương đã tiếp khách một mình khá lâu, thấy sắp đến giờ cơm nên anh sắp xếp xe đưa khách khứa đến Vạn Hòa trước, nói lát nữa mình sẽ tới.

Thẩm Tông Lương nói đi thay quần áo nhưng vào phòng ngủ rồi mà mãi vẫn không chịu ra, hoàn toàn không thấy bóng dáng đâu. Anh nghĩ trong nhà chỉ có em trai mình thôi nên bèn đi xuyên qua đám trúc đuôi phượng um tùm, đi đến bên cửa sổ định gọi Thẩm Tông Lương.

Chưa kịp lên tiếng, anh đã nghe thấy một trận động tĩnh mơ hồ, trầm thấp, hình như là thằng em trai điềm đạm của anh đang dỗ dành ai đó: “Hôm nay làm hơi mạnh, em có đau không?”

Không nghe thấy tiếng ai trả lời, ngược lại có một loạt những âm thanh nhỏ vụn vang lên, là tiếng môi lưỡi quấn quýt, hình như có ai đó đang hôn em trai anh.

Khi Thẩm Nguyên Lương nhận ra thì biểu cảm của anh như nghe sét đánh bên tai, anh hối hận vì đã đến, vội vã quay người bỏ đi.

Không lâu sau, Thẩm Tông Lương bước ra với dáng vẻ sạch sẽ, gọi một tiếng anh.

Thẩm Nguyên Lương liếc anh một cái: “Em thay quần áo lâu thật đấy.”

Thẩm Tông Lương sững người rồi khẽ cười một tiếng: “Em không cẩn thận làm ướt quần áo nên tắm luôn một thể.”

“Ướt quần áo mà nhìn em vui vẻ quá nhỉ?” Thẩm Nguyên Lương nói bóng nói gió: “Ai làm ướt em?”

Thẩm Tông Lương nghĩ anh mình mà hỏi dồn dập thế này thì tám chín phần là đã biết rồi, vậy nên anh thừa nhận luôn: “Để anh cả chê cười rồi, là một cô gái mà em không thể rời xa nửa bước.”

“Em đó, ngày thường thì chẳng thèm để mắt đến ai.” Thẩm Nguyên Lương thở dài lắc đầu: “Yêu vào thì lại là bộ dạng này, là con nhà ai đó?”

Thẩm Tông Lương nói: “Anh cũng quen đó, là cháu gái của Chung Vũ Bình.”

“Là cô bé đó à, nếu thư ký Chung vẫn còn thì còn dễ nói, chứ bây giờ thì…” Thẩm Nguyên Lương suy nghĩ một chút, tỏ thái độ bi quan: “Không dễ dàng đâu, mẹ em sẽ hẳn là sẽ đấu với em một trận, bị dồn đến đường cùng, nói không chừng bà ấy còn lên Bát Bảo Sơn khóc than với ông cụ đó.”

Anh xoay xoay khuy măng sét: “Bà ấy cứ làm loạn của bà ấy, em chỉ cần giữ được Tiểu Huệ là đủ rồi.”

Thẩm Nguyên Lương nói những lời đó, vốn chỉ là để thử lòng Thẩm Tông Lương, xem anh có mấy phần chân tâm, nhưng câu trả lời của Thẩm Tông Lương đã khiến cho Thẩm Nguyên Lương khiếp sợ.

Anh ngồi trong xe, đột nhiên chất vấn em trai mình: “Giữ được cô ấy là đủ rồi, vậy còn nhà họ Thẩm thì sao? Em không cần nữa à?”

Thẩm Tông Lương cười: “Anh yên tâm, em sẽ để cho nhà họ Thẩm bại trong tay em đâu.”

Thẩm Nguyên Lương nhận được lời hứa này của em trai thì gật đầu: “Nhớ lấy lời em nói đó.”


Comments

Gửi bình luận