Có là gì đâu.
Một buổi chiều nọ, khi xuân đi hạ tới, Ấu Viên đến đón Thả Huệ để đưa cô đi bệnh viện 301 khám bệnh. Trước đó, cô đã liên tục ho nửa tháng, trong thời gian đó còn bị sốt hai lần.
Mấy tháng nay, Thả Huệ vẫn luôn bận rộn hoàn thiện luận văn tốt nghiệp của mình. Trong thời gian đó cô đã từ chối mọi lời mời giao lưu, hoàn toàn tự giam lỏng mình, không muốn gặp bất kỳ ai.
Ấu Viên và Trang Tân Hoa thỉnh thoảng đến thăm cô, cũng không bao giờ nhắc đến Thẩm Tông Lương, chỉ kể cho cô vài chuyện vụn vặt.
Nhưng Chu Linda và Thả Huệ học cùng trường, cô ấy lại là em họ của Chu Phú, đôi khi trên đường gặp nhau, Thả Huệ có thể đọc ra từ ánh mắt khinh bỉ và coi thường của cô ấy rằng có rất nhiều lời đồn đại về cô đang lan truyền trong giới con nhà quyền quý.
Đây cũng là điều khó tránh khỏi, cô đã đùa giỡn tình cảm của Thẩm Tông Lương, là một chuyện kỳ lạ và mới mẻ đến nhường nào, làm sao mọi người có thể không bàn tán sau lưng cho được.
Đối với những chuyện thế tục không thể tránh khỏi này, Thả Huệ không để tâm. Cô đã mất Thẩm Tông Lương, còn có cú sốc nào lớn hơn chuyện này sao? Một chút thị phi này có là gì đâu?
Ban ngày thì không sao, Thả Huệ sắp xếp thời khóa biểu của mình thật kín, khi bận rộn thì thấy cũng không sao. Đến tối, khi vầng trăng non treo trên ngọn ngô đồng lưa thưa trước cửa, nỗi hoài niệm và đau đớn như đã hẹn trước ghé thăm, giằng xé trong lòng cô không ngừng.
Đôi khi Thả Huệ không ngủ được, nửa đêm cô bò dậy, bật đèn rồi tưới nước cho cây lưỡi hổ trên ban công trong ánh sáng vàng vọt, rồi ngồi thẫn thờ cho đến sáng. Sau đó cô lại hoàn thành kế hoạch ban ngày như một con robot tê dại, như thể cô đã tiến hóa đến trạng thái không cần ngủ, cũng không cần ăn uống.
Không biết có phải giác quan của cô có vấn đề hay không, khi ở bên Thẩm Tông Lương, cô luôn cảm thấy đêm không đủ dài. Váy ngủ thường xuyên ướt đẫm, tắm xong, gối đầu lên tay anh ngủ một giấc, chưa ngủ được bao nhiêu thì trời đã sáng tỏ.
Nhưng bây giờ không hiểu sao, trời tối ngày càng nhanh, ngày càng lúc càng ngắn, ban ngày cô dường như luôn bị thứ gì đó thúc giục, chớp mắt một cái đã đến hoàng hôn, sau đó là màn đêm dài lê thê và cô đơn đang chờ đợi cô.
Lần trước Trang Tân Hoa đến, phát hiện mấy chậu lưỡi hổ đã bị úng rễ, anh ta vẫy tay gọi Ấu Viên lại xem, Ấu Viên ngạc nhiên vô cùng: “Thả Huệ chăm mấy cái cây này giỏi lắm mà, cậu ấy không biết là lưỡi hổ không được tưới nước thường xuyên sao? Tưới nhiều nước quá sẽ chết đó.”
Trang Tân Hoa chỉ tay về phía trước, giọng điệu như đang thuật lại sự thật: “Giờ cậu ấy còn biết cái gì nữa đâu? Cậu nhìn bộ dạng thoi thóp của cậu ấy đi, đây còn là Thả Huệ mà chúng ta quen biết sao?”
“Cậu im miệng lại đi, đừng nói nữa.”
Vì vậy, khi Ấu Viên đến thăm cô hai lần, thấy cô ho rất nặng nên đã kéo cô đến bệnh viện. Ấu Viên vừa đi vừa nói: “Nhân tiện để dì Hách kê cho cậu ít thuốc hay dùng nhé. Sắp sang Anh rồi, phải mang theo chứ, bên đó ra ngoài mua cũng phiền, cậu thấy sao?”
Thả Huệ ôm ngực nói không cần: “Mấy thứ đó để mình về nhà rồi chuẩn bị sau, chưa cần vội đâu.”
“Cũng được, dì chắc chắn sẽ giúp cậu chuẩn bị cẩn thận. Vậy khi nào cậu về Giang Thành?”
“Hai ngày nữa là lễ bế giảng, mình còn phải lên phát biểu nữa, xong việc là về.”
Hai người họ đi song song nói chuyện, gần đến văn phòng của viện trưởng Hách thì chạm mặt Thẩm Đường Nhân và Dương Vũ Mông.
Ban đầu, Dương Vũ Mông không nhìn thấy họ, cô khoác tay Đường Nhân cười nói: “Đã bảo cậu chỉ bị đau bụng thông thường thôi mà, cứ làm mình sợ hãi.”
Đường Nhân ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn còn nụ cười vì mình không sao, không ngờ lại nhìn thấy Chung Thả Huệ, nụ cười của cô nàng từ từ tan biến sạch sẽ.
Dương Vũ Mông nhìn theo ánh mắt của cô ấy, mấy tháng không gặp, Chung Thả Huệ vẫn giữ được đôi mắt long lanh hoa đào ấy, chỉ là nhìn cô gầy hơn, sắc mặt trắng bệch.
Cô nàng “Ồ” lên một tiếng, giọng điệu chua ngoa bật ra: “Sinh viên xuất sắc của khoa Luật Đại học Oxford cũng đi khám bệnh à?”
“Cô đừng có kiếm chuyện nữa, Dương Vũ Mông.” Ấu Viên chỉ vào cô ta mắng trước: “Nói thêm một lời vô nghĩa nữa thì hôm nay tôi sẽ không tha cho cô đâu.”
“Ơ?” Dương Vũ Mông giả vờ ngạc nhiên nói: “Có người vì muốn vào trường tốt mà không cần mặt mũi nữa, tôi nói một câu cũng không được sao?”
Thả Huệ cười lạnh, nhàn nhạt nói: “Nói thì được, nhưng cô có diễn kịch trước mặt tôi thì cũng vô ích thôi. Thẩm Tông Lương cũng sẽ không cảm kích cô đâu, vẫn nên giữ sức lại đi, đối thủ thực sự của cô sẽ là người khác.”
Còn Thẩm Đường Nhân thì vẫn giữ vững gia giáo của nhà họ Thẩm, dù trong lòng có coi thường đến đâu thì ngoài mặt vẫn khách sáo như cũ, không làm người ta mất mặt trước đám đông, cô cười nói: “Chúc mừng cậu, tôi còn không đi được, cuối cùng chỉ có cậu là được nhận.”
Thả Huệ gật đầu không nói gì, cô đi về phía văn phòng của viện trưởng Hách. Vài giây sau, Ấu Viên đi theo cô: “Cậu đừng để ý Dương Vũ Mông, tính cô ta vậy đấy.”
Thả Huệ cười: “Còn có chuyện cậu không biết đâu, trước đây cô ta đã đi mách lẻo với Thẩm Tông Lương, kể hết chuyện hồi nhỏ cho anh ấy. Ngày mình chia tay anh ấy, anh ấy đã nói cho mình biết.”
“Thật sao? Cô ta thật là…” Ấu Viên nhanh chóng nhận ra điểm mấu chốt: “Tổng giám đốc Thẩm đến cuối cùng mới nói ra, rõ ràng là anh ấy không tin.”
Nhắc đến anh một cách đột ngột như vậy, Thả Huệ đứng trong hành lang bệnh viện mà lòng trống trải, cô thấy buồn bã vì sự thiên biến vạn hoá của cuộc đời.
Ấu Viên thấy cô lại im lặng thì lại mắng: “Đều tại Dương Vũ Mông, cái miệng cứ ba hoa không ngừng, cậu không cảm thấy khó chịu chứ?”
Thả Huệ lắc đầu: “Không sao, tâm trạng mình vốn đã không tốt lắm.”
Câu trả lời của Thả Huệ làm Ấu Viên nghẹn lời, cô nàng ậm ừ một lúc lâu cũng chỉ có thể nói: “Ra nước ngoài sớm một chút cũng tốt, môi trường mới, bạn bè mới sẽ khiến cậu vui vẻ lên.”
Để an ủi Ấu Viên, Thả Huệ cũng cười gật đầu: “Ừ, ai cũng nói vậy.”
Lấy thuốc ở bệnh viện xong, Ấu Viên đưa Thả Huệ về, cô nói: “Tối nay ba mình bảo mình đến Vạn Hòa ăn cơm, mình đi trước đây.”
Thả Huệ dặn dò: “Ừ, cậu đi đường cẩn thận, đừng có phóng nhanh.”
“Ừ, cậu mau vào đi.”
Ấu Viên về nhà muộn, thay quần áo xong liền đến Vạn Hòa gặp Phùng Tắc Phong để hội họp.
Phùng Tắc Phong gọi điện thoại mắng cô: “Tự con nói muốn học thạc sĩ ở Hong Kong nên ba đã hẹn giáo sư con thích đến Bắc Kinh rồi, vậy mà con lại không đến!”
Cô nâng váy lên, đi qua con đường vòng quanh Mai Hương Viên dưới ánh hoàng hôn vàng óng, nghe thấy có người đang nói chuyện trong sân.
Hình như là Chu Phú, giọng anh ta rất trong trẻo nên rất dễ nhận ra, anh nói: “Mấy hôm trước tôi gặp hiệu trưởng của Linda, nghe nói Chung Thả Huệ là sinh viên tốt nghiệp loại xuất sắc, còn được phát biểu trong lễ tốt nghiệp nữa. Lão Mã đã đích thân trao bằng tốt nghiệp cho cô ấy, đúng là là không tầm thường.”
Tiếp theo là một giọng nam trầm thấp, anh nói: “Với sự chăm chỉ của cô ấy thì điều này không có gì đáng ngạc nhiên.”
Chu Phú đương nhiên không phải vì nghe thấy chuyện này, anh là lo cho bạn mình nên mới khơi mào câu chuyện.
“Đánh giá khách quan quá nhỉ.” Chu Phú đưa qua một ly trà: “Vậy hai tháng nay cậu liều mạng họp hành, kiểm tra, tập trung vào công việc, ước gì có thể sống luôn ở văn phòng, không phải là để trốn tránh thực tại chứ?”
Thẩm Tông Lương uống một ngụm trà rồi khẽ cười nhạt: “Tôi chưa yếu đuối đến vậy đâu, chỉ là ở tập đoàn có nhiều việc thôi.”
Một lúc sau, Chu Phú lại nói: “Tôi thấy, dù cho mục đích của cô ấy không hoàn toàn trong sáng, thì cũng không phải là hoàn toàn không có tình cảm với cậu. Nếu không thì sao có thể giả vờ giỏi như vậy được, còn lừa được cậu chứ.”
Thẩm Tông Lương cũng nghĩ vậy, nhưng bằng chứng trước mắt không đủ để củng cố cho suy đoán này của anh.
Cụ thể có chuyện gì đang xảy ra thì có lẽ chỉ có bà Diêu là tường tận, nhưng không rõ có phải do bà ấy chột dạ hay không nhưng chưa đợi anh tìm đến thì bà đã cùng dì Vương đi nghỉ dưỡng ở phía Nam rồi.
Tin tức được thông báo ra ngoài là bà ấy nhớ ba anh nên đến nơi chồng từng làm việc để ở một thời gian. Thẩm Tông Lương nghe thấy mà bật cười, ai biết là bà ấy nhớ nhiều hay sợ nhiều. Cũng coi như đây là bản lĩnh của bà ấy, chỉ cần một chút thủ đoạn đã khiến con trai trở tay không kịp.
Thẩm Tông Lương bất lực thở dài: “Chẳng phải là lừa được tôi rồi sao?”
“Nếu cậu thực sự không nỡ thì bây giờ cũng có thể giữ cô ấy lại.”
Không biết đã qua bao lâu, con mèo Ấu Viên trốn ở phía sau một cây Tùng La Hán, chân cẳng đều đã tê dại. Lúc này, cô mới nghe Thẩm Tông Lương chậm rãi mở miệng, như thể anh đã trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội.
Anh thờ ơ nói: “Thôi, cũng không phải là người không thể không có, đi rồi thì thôi.”
Ấu Viên không dám chậm trễ nữa, cô đi thẳng về khu vườn ở phía Tây. Vậy nên cô đã không nghe được câu nói của Chu Phú vài phút sau: “Mong rằng trong lòng cậu cũng nghĩ như vậy.”
Thẩm Tông Lương nhìn chằm chằm cái ly trên tay, lớp sứ trắng mịn phản chiếu một vệt vàng nhạt. Ánh sáng mờ ảo này khiến anh nhớ lại rất nhiều buổi chiều quấn quýt bên nhau, sau một đợt sóng tình mãnh liệt, Thả Huệ bất lực nằm gục trên ngực anh, mềm nhũn ngủ thiếp đi. Ngủ đến chiều dậy, anh còn phải dịu dàng dỗ cô ngồi lên người mình.
Anh nhớ dáng vẻ cô run rẩy co rúc vào lòng anh, gắt gao siết lấy anh, hút lấy anh, đưa anh đến chín tầng mây cao vời vợi. Trong khoảnh khắc đó, gương mặt nhỏ của cô ửng hồng, đẹp như một đoá sơn trà vừa mới nở.
Khi đó, dục vọng cuồn cuộn tuôn trào, đâu ai ngờ sẽ có kết cục như hôm nay?
Thẩm Tông Lương ngẩng đầu nhìn trời, dường như hoàng hôn hôm đó và hôm nay cũng không có gì khác biệt lắm. Ánh nắng vàng thê lương dừng ở trên những ngọn cây xanh mướt, mang một vẻ suy tàn lộng lẫy, như tấm màn của một vở kịch đang hạ xuống.
Tuần trước, cô nhờ Đường Nạp Ngôn gửi đến cho anh một phong bì, bên trong là một tấm ảnh cũ và chiếc vòng cổ phỉ thuý anh tặng cô.
Đó là tấm ảnh được chụp trong ngày sinh nhật cô, là cảnh anh cúi xuống chỉnh sửa tà váy cho cô. Ở mặt sau của tấm ảnh là hai hàng chữ viết tay thanh tú, ngay ngắn của cô.
“Mong tiên sinh giữ gìn sức khỏe, từ nay mỗi người một lối, số mệnh rẽ đôi.”
“Nguyện người và em từ nay không còn gặp gỡ, ngày sau chẳng thể tương phùng.”
Thẩm Tông Lương không hiểu nổi, sao cô có thể viết ra những lời tuyệt tình như vậy lên tấm ảnh mà cô thích nhất. Khiến anh nhìn vào là tức sôi máu, suýt nữa đã kích động chạy đi kéo cô lại giữa đêm tối!
Muốn đi Oxford sao? Đừng hòng đi đâu cả! Bất kể cô có yêu anh hay không, cô có mục đích gì đi nữa thì chỉ cần cô ngoan ngoãn ở bên cạnh anh là đủ rồi.
Thẩm Tông Lương tức giận đến run tay, anh bật bật lửa năm sáu lần mới châm được điếu thuốc. Dù cô còn trẻ, nói năng có thể thiếu chừng mực, nhưng đâu có ai vừa hung hãn vừa ép người đến mức như vậy, gần như muốn dồn người ta vào chỗ chết!
Vì vậy, mọi nghi ngờ của Chu Phú đều đúng.
Anh không nghĩ như vậy, anh đương nhiên không nghĩ như vậy.
_
Sau khi kết thúc các hoạt động ở trường, Thả Huệ tạm biệt Ấu Viên rồi trở về Giang Thành. Đổng Ngọc Thư rất tích cực chuẩn bị mọi thứ cho cô, cả những thứ cần thiết lẫn không cần thiết.
Thả Huệ ngồi trên ghế sofa, lạnh lùng nhìn mẹ bận rộn vui vẻ, cũng lười nhắc nhở mẹ rằng những thứ này khi sang Anh đều không dùng đến. Cô mặc kệ bà muốn là gì thì làm, chỉ cần đừng hỏi han gì đến cô là được. Bây giờ cô ghét nhất là nói chuyện với người khác, cả ngày lười mở miệng. Cô cũng không còn ở nhà bao lâu nữa, sớm sẽ không còn phải sống trong cảnh im lặng mỗi ngày.
Hai ngày trước khi đi, Đổng Ngọc Thư dẫn cô đến Cửu Phong Tự cầu bình an. Ngôi chùa được xây trên đỉnh núi cây cối rậm rạp, lầu son mái biếc đứng giữa cột đỏ tường vàng, tiếng chuông vang vọng bên tai, cảm giác trang nghiêm ùa đến.
Thả Huệ được mẹ dẫn đi thắp hương bái lạy, thắp hương xong cô cũng không quan tâm mẹ nói gì với các nhà sư, tự mình đi ra ngoài.
Cô đứng bên lan can, nhìn xuống phía dưới là những cánh đồng ruộng bậc thang và dòng người tấp nập, nhìn từ xa trông cực kỳ bé nhỏ.
Ở nơi đất Phật thiêng liêng ấy, cô lại bất chợt nhớ đến câu chuyện trong kinh Đạo. Chuyện kể rằng, khi ấy Cứu Khổ Thiên Tôn đi khắp mười phương cõi, dùng thần lực uy nghi để cứu vớt chúng sinh thoát khỏi lầm than nhưng chúng sinh nào có hay biết, chỉ như người mù nhìn thấy nhật nguyệt trên cao.
Thả Huệ bỗng nhiên cười một tiếng.
Thấy không, khi chúng sinh muôn loài không chịu giác ngộ thì ngay cả Thái Ất Thiên Tôn từ bi vô lượng cũng không biết phải làm sao.
Nhìn xuống từ trên cao quá lâu khiến cô sinh ra cảm giác chóng mặt kỳ lạ, không hiểu sao lại muốn nhảy xuống từ đây. Đây là lần đầu tiên trong đời Thả Huệ nghĩ đến cái chết để kết thúc tất cả, ngay cả chính cô cũng giật mình.
Nhưng rất nhanh, Đổng Ngọc Thư đã gọi từ phía sau: “Con gái.”
Hai tay Thả Huệ vịn lan can, cô đáp một tiếng: “Dạ, con đây.”


Gửi bình luận