GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 61

Đã lâu như vậy rồi.

Bốn năm sau, tại khu Trung Hoàn ở Hong Kong.

Tối bảy giờ, một trận mưa lớn bất ngờ chặn đường Thả Huệ.

Cô xách một chiếc cặp da màu nâu, quay trở lại tòa nhà của công ty để xin lễ tân một chiếc ô.

Aron của công ty luật Duy Đỗ bước ra từ thang máy: “Có cần tôi đưa cô một đoạn không? Gần đây tôi vừa mua xe mới.”

Aron là người vùng Vịnh Lớn, tốt nghiệp từ Ivy League ra, lại từng làm việc nhiều năm tại một công ty luật ở Mỹ, năm ngoái mới được điều sang Hong Kong. Anh ta thuộc kiểu người thích khoe khoang, lúc nào cũng muốn đem những trải nghiệm huy hoàng ở Phố Wall ra nói mãi không ngừng. Trong tòa nhà này có không ít cô gái ngưỡng mộ anh ta. Làn sóng này còn lan đến cả Thụy Đạt, ngay cả Thả Huệ cũng có nghe nói qua.

Thời gian trôi qua, anh ta nhận ra cô gái Giang Thành này rất khác biệt, bình thường đi làm hay về nhà, gặp nhau trong thang máy hay phòng tập thể dục, cô hầu như không nói chuyện với anh ta, cũng chưa từng liếc nhìn anh ta lấy một lần.

Bản tính hiếu thắng của đàn ông trỗi dậy, Aron không hiểu sao mình lại rất hứng thú với cô nên luôn muốn tìm cơ hội tiếp cận cô.

Nhưng Thả Huệ từ chối ngay mà không cần suy nghĩ: “Không cần đâu, tôi tự về được.”

Aron nói: “Vậy tôi đợi cùng cô một lát nhé.”

Năm nay cô cũng đã hai mươi lăm tuổi, đối mặt với sự nhiệt tình đột ngột này, Thả Huệ đại khái có thể biết ý đồ của anh ta là gì và cảm thấy điều đó thật buồn cười.

Quả nhiên không lâu sau, anh ta đứng bên cạnh cô, bắt đầu thao thao bất tuyệt về lịch sử làm việc ở Mỹ của mình, mong chờ phản ứng của đối phương.

Thả Huệ kiên nhẫn nghe xong, mỉm cười dịu dàng với anh ta: “Chẳng lẽ chưa từng có ai nhắc anh rằng anh đã nhầm lẫn hào quang của nền tảng với năng lực của chính mình sao? Chúng ta làm luật sư, ở đâu cũng chỉ là công việc mang tính cung cấp dịch vụ thôi, chẳng có gì đáng để tự hào cả.”

Giống như cô, sau khi tốt nghiệp Đại học Oxford, cô nhận được lời mời làm việc từ chi nhánh Thụy Đạt tại Hong Kong. Hai năm trôi qua, từ một người mới vào nghề đến mức còn không biết dùng Outlook, đến nay cô đã có thể cùng người phụ trách tham gia vào dự án IPO lớn nhất năm, hỗ trợ An Đằng thuận lợi niêm yết trên NASDAQ, huy động được 4.65 tỷ đô la Mỹ.

Nhưng ngay cả như vậy, Thả Huệ cũng chỉ ngồi trong văn phòng nhỏ hẹp, giờ làm việc có tính phí như một cái roi thúc ép cô làm việc không ngừng, khiến cho cô chỉ có thể cắm mặt vào màn hình rà soát từng chữ, từng điều khoản pháp lý mà thôi.

Nụ cười của Aron tắt hẳn, giống như cơn mưa nhỏ bắt đầu rơi bên ngoài tòa nhà.

Cái người tên Ziana này, nói chuyện có thẳng thắn quá không vậy? Chẳng phải chỉ là tốt nghiệp Oxford, được tổng bộ ưu ái chút nên mới được tham gia vào dự án niêm yết của Tập đoàn Kim Cống sao? Thấy cô ta có chút nhan sắc nên mới nói chuyện với cô ta vài câu, vậy mà cô ta lại còn làm giá như vậy.

Anh ta cười lạnh một tiếng rồi trực tiếp bước ra ngoài.

Thả Huệ lập tức mở ô rồi cầm bằng hai tay rồi đi về phía ga tàu điện ngầm.

Khi cô mới đến Hong Kong, vẫn chưa quen dùng thẻ Octopus nên lúc nào cũng lười nạp tiền vào đó. Sau khi bị Ấu Viên phê bình hai lần vì cứ sống như một khách du lịch ở Hong Kong thì Thả Huệ mới dần thay đổi.

Vụ án đang xử lý hiện đã bước vào giai đoạn khai báo, cần phải viết rất nhiều tài liệu như ý kiến pháp lý, báo cáo công việc của luật sư, còn có phản hồi từ phía sàn giao dịch gửi về cùng các vấn đề đang chờ trả lời.

Thả Huệ đã liên tục tăng ca suốt bốn ngày, đêm khuya vẫn phải uống cà phê để giữ tỉnh táo.

Hôm nay là thứ Sáu, cô vốn muốn về sớm vì dạo gần đây tinh thần Ấu Viên không tốt vì luôn lo lắng tình hình ở nhà. Nhưng hết việc này cứ nối việc khác, đợi cô xử lý xong xuôi rồi bắt tàu điện ngầm về nhà thì cũng đã hơn chín giờ.

Cô về đến nhà, đặt ô vào chiếc thùng ô màu hồng ở cửa rồi lau đi những giọt nước trên tóc.

Thả Huệ mở cửa nói: “Công nhân pháp lý về rồi đây tiến sĩ Phùng ơi.”

Nửa ngày rồi vẫn không nghe thấy tiếng trả lời, cô lẩm bẩm: “Ơ, mưa to vậy mà cũng ra ngoài rồi sao?”

Rồi cô quay qua tấm bình phong gấp ba ở lối vào, bỗng nhiên nhìn thấy Ấu Viên đang ủ rũ ngồi trên ghế sofa.

Thả Huệ giật mình: “Cậu ở nhà mà sao không nói gì? Hôm nay không có tiết, cậu chưa tỉnh ngủ sao?”

Phùng Ấu Viên tốt nghiệp thạc sĩ tại Đại học Trung văn Hong Kong, đấu tranh rất lâu thấy vẫn không muốn đi làm nên bèn xin vào làm nghiên cứu sinh dưới sự hướng dẫn của giáo sư để tiếp tục học lên tiến sĩ.

Hai năm trước Thả Huệ bị ốm ở Oxford, Ấu Viên đã đến chăm sóc sóc cô hai ba tháng, sau khi cùng cô hoàn tất một loạt thủ tục tốt nghiệp thì hai người đã cùng nhau đến Hong Kong.

Thuê nhà ở Hong Kong không phải là chuyện dễ dàng, những chỗ tốt một chút, diện tích nhà chỉ có mười mét vuông, nhìn chẳng khác nào một cái lồng chim nhưng tiền thuê nhà hàng tháng đã vượt quá một vạn rưỡi. Sau khi hết thời gian thực tập, với mức lương của Thả Huệ thì vẫn miễn cưỡng có thể chi trả được, cô cũng có thể chịu khổ.

Nhưng Ấu Viên đi xem một vòng rồi bĩu môi nói: “Cậu đưa cho mình một vạn rưỡi này đi, mình chia cho cậu một phòng để ở, đúng lúc bà Phùng ở nhà cũng không yên tâm.”

Thả Huệ nói: “Hai vạn đi, nhà của cậu xa hoa quá, mình ở cũng không yên lòng.”

“Tùy cậu thôi.”

Cứ thế, hai người lại giống như trở về thuở ấu thơ, cùng ăn cùng ở.

Vương Tự Chân biết được thì liền nói với bạn thân: “Hai chị em có duyên quá, Thả Huệ đến đây rồi thì tôi cũng yên tâm hơn nhiều, dù sao thì con gái tôi cũng không có nhiều kinh nghiệm bằng con bé.”

Ấu Viên hừ một tiếng: “Chính vì có con ở đây nên cậu ấy mới đến, đúng không? Chứ giáo sư của cậu ấy hy vọng cậu ấy sẽ ở lại London kia kìa.”

Mưa gió cuồng nộ tràn vào cảng Victoria, mấy tòa nhà cao tầng sừng sững đối diện được ánh đèn rực rỡ bao trùm bây giờ chìm trong một làn khói màu xám xanh nặng nề, Thả Huệ đóng chặt rèm cửa lại, như nhìn thấy một cảnh trong bộ phim Modern Times.

Cô ấy rót cho Ấu Viên một ly nước: “Hôm nay vẫn chưa gọi được điện thoại về nhà à?”

“Gọi được rồi.” Ấu Viên nhận lấy nước rồi đặt xuống, xoa tóc ngồi dậy: “Là thư ký nghe máy, nói ba mẹ mình gần đây rất bận.”

Chuyện này quả thực rất bất thường, dù có bận đến mấy thì bọn họ cũng sẽ không đến mức không để ý đến cô con gái cưng nhà họ.

Nhưng đặt vào bối cảnh tình hình bất ổn hiện nay, thì cũng không còn quá xa lạ nữa. Trong một hai năm gần đây, tình hình ở Bắc Kinh biến đổi như gió mây vần vũ, ngày càng phức tạp.

Khởi đầu cho một loạt biến động lớn là tin tức về cái chết của Từ Mậu Triều. Mùa thu năm ngoái khi anh ta đang đi xe đạp trên đường vành đai số ba thì bị một chiếc xe thể thao mất lái đâm văng vào cột cầu, xe cứu thương đến chưa kịp đến thì người đã tắt thở ngay tại chỗ.

Khi Thả Huệ nghe tin, cô vẫn đang ở phòng tư liệu để photocopy tài liệu, nhìn thấy bài đăng trên trang cá nhân của Trang Tân Hoa bày tỏ sự thương tiếc thì cô cau mày đọc đi đọc lại mấy lần, cho đến khi người bên cạnh thúc giục cô: “Vẫn chưa xong sao?”

Cô đáp lời nói xong rồi, sau đó ôm tập tài liệu, lê từng bước chậm chạp về văn phòng. Đến khi cô hoàn hồn lại, muốn xem lại lần nữa thì bài đăng của Trang Tân Hoa cũng đã bị xóa vì bị gia đình quở trách, không ai dám bàn luận về chuyện này nữa.

Số phận đúng là thích đùa giỡn với con người, một sinh mạng tươi đẹp, phóng khoáng như vậy, cứ thế mà kết thúc một cách vội vã.

Sau khi lo liệu tang lễ cho Từ Mậu Triều xong, chưa đầy nửa năm sau, ba của anh ta đã gặp chuyện. Cùng bị đưa đi còn có ba của Ngụy Tấn Phong, người luôn thân thiết với ba của Từ Mậu Triều. Tiếp đó, ngay cả cậu Nguỵ đang du học ở Canada cũng mất liên lạc, thậm chí ba của Dương Vũ Mông cũng bị liên lụy.

Khi Ấu Viên nói với cô những điều này, Thả Huệ có dự cảm không tốt. Không ai hiểu rõ hơn cô về tội danh bè phái là gì, cuộc đời cô cũng chính vì hai chữ này mà rơi xuống vực sâu.

Cô không khỏi nghĩ đến Thẩm Tông Lương, nghĩ đến việc bà Thẩm từng có ý chọn con gái nhà họ Nguỵ làm con dâu, chỉ là không biết ngoài chuyện đó ra thì còn có những trao đổi lợi ích nào khác hay không. Thả Huệ lo lắng nhà không biết họ Thẩm có thể tồn tại qua cơn sóng gió này không nhưng sau đó cô lại nghĩ, Thẩm Tông Lương là một người khôn ngoan và mạnh mẽ như vậy, anh sẽ biết cách bảo vệ bản thân mình thôi.

Từ cuối năm ngoái, mỗi tối trước khi đi ngủ cô đều xem tin tức và giữ liên lạc với Trang Tân Hoa.

Không có tin tức đối với cô mà nói chính là tin tức tốt nhất, nếu nhà họ Thẩm có chuyện gì thì báo chí không thể im hơi lặng tiếng được.

Thả Huệ không biết nên nói gì, nói thế nào để không làm Ấu Viên khó chịu nhưng cô hiểu, ba mẹ Phùng hẳn là đã bị hạn chế tự do đi lại rồi.

Cô miễn cưỡng cười: “Có lẽ ba mẹ cậu thật sự rất bận thôi, chúng ta đợi thêm một chút nữa đi.”

Ấu Viên ủ rũ quay đầu lại nhìn ra những con thuyền trong màn mưa ngoài cửa sổ: “Sẽ không ổn đâu, mình không thể chờ họ được nữa.”

Thả Huệ biết lời mình nói nghe sáo rỗng thế nào, Ấu Viên từ nhỏ đã lớn lên trong cái giới đó, một chút động tĩnh cũng đã đủ khiến cô kinh sợ, huống chi là những điềm gở liên tiếp này.

Mắt Thả Huệ đỏ hoe, cô tiến lên ôm Ấu Viên nói: “Không sao, cậu còn có mình mà, giờ mình kiếm được tiền rồi, mình sẽ nuôi cậu học tiến sĩ. Cậu cứ tiếp tục làm tiểu thư đi, để chị đây liều mạng làm việc, sẽ đủ tiền thôi.”

Ấu Viên bị lời bộc bạch của cô làm cho bật cười: “Vậy cậu đừng để bản thân kiệt sức, thật đó.”

Tối thứ Sáu hôm đó, hai cô gái cùng nhau uống rượu, chẳng thấy buồn ngủ chút nào.

Ấu Viên nhìn trần nhà nói: “Dương Vũ Mông trước đây luôn nói ánh mắt của cậu khiến cô ấy khó chịu. Có người hỏi cô ấy tại sao thì cô ấy rằng nói dù gia cảnh nhà tôi rất tốt nhưng khi Chung Thả Huệ nhìn tôi thì lại luôn khiến tôi cảm thấy mình thật đáng thương.”

Cô ấy ngừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Bây giờ mình đã hiểu rồi Thả Huệ, sau khi gia đình cậu gặp biến cố, cậu quay lại cái giới này, thấy những người vì danh lợi mà ham sống sợ chết, tất nhiên là sẽ thấy mỉa mai tự tận đáy lòng, không đáng để bận tâm.”

Thả Huệ ngồi trên thảm, lắc lắc ly rượu: “Có sao?”

“Ừ, bản thân cậu không nhận ra nhưng sự thật là vậy.”

Cô từ từ ngả đầu dựa vào ghế sofa.

Những chuyện này, không tự mình trải qua thì không thể biết, ai cũng hiểu đạo lý trèo cao té đau nhưng không ai muốn bị rơi xuống cả. Bọn họ cũng sẽ không nghĩ đến nếu có một ngày gia đình sụp đổ thì phải làm sao? 

Thứ gọi là giàu sang quyền thế, trong mắt Thả Huệ, luôn giống như một lời nguyền mang theo điềm báo.

Sáng thứ Bảy, hai người bị tiếng gõ cửa làm tỉnh giấc.

Ấu Viên để chân trần đi mở cửa, là Trang Tân Hoa bay từ thủ đô đến. Ấu Viên vừa nhìn thấy anh thì tủi thân trong lòng dâng trào, cô nhào vào lòng anh với dáng vẻ tóc tai bù xù: “Ba mẹ tôi xảy ra chuyện gì rồi phải không?”

Trang Tân Hoa ôm Ấu Viên lên rồi chậm rãi đặt cô xuống ghế sofa, giọng anh gấp gáp nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng, anh giúp cô vén tóc ra sau.

Trang Tân Hoa nói: “Ngoan, với tình hình bây giờ thì ai cũng không nói trước được, căn nhà này cậu không ở được nữa, thu dọn đồ đạc rồi đi với mình.”

Ấu Viên đi được hai bước thì lại hỏi về ông Dương ở Bắc Kinh.

Trang Tân Hoa quát lên: “Đừng nhắc đến bạn trai của cậu nữa! Mấy tháng nay anh ta không liên lạc với cậu, lẽ nào cậu còn chưa nhìn rõ con người anh ta sao?”

Ánh nắng ban mai chiếu vào cửa kính lớn của phòng khách phản chiếu màu xanh nhạt của biển.

Ấu Viên ngập ngừng nói: “Tôi biết chứ, chỉ là tôi không cam tâm nên muốn hỏi một chút thôi mà.”

“Vậy thì cậu hãy cam tâm đi.”

Thả Huệ bị tiếng quát này làm cho tỉnh giấc, cô dụi mắt ngồi dậy ở đầu bên kia tấm thảm làm Trang Tân Hoa giật mình, anh ta nói: “Sao lại còn một người nữa ở đây vậy? Không ai thích ngủ trong phòng hết à?”

Cô chống lên bàn trà nhìn Trang Tân Hoa, bốn năm không gặp, dáng vẻ  của anh ta đã trầm ổn hơn, tiến bộ hơn trước rất nhiều.

Thả Huệ đứng dậy, ngẩng đầu uống cạn nửa ly nước: “Khát chết mất.”

Ánh mắt Trang Tân Hoa hoàn toàn không rời khỏi người cô. Anh ta bắt đầu nghi ngờ, mấy năm nay Chung Thả Huệ có phải đang tu hành tại gia không? Sao khí chất của cô lại càng ngày càng thoát tục đến vậy? Một dáng vẻ dịu dàng không vướng bụi trần, như một vầng trăng thanh lạnh giữa bầu trời mùa đông.

Hai năm trước, nghe nói cô bị bệnh rất nặng ở Oxford, lại còn muốn tự tử. Ấu Viên nói ngày hôm đó nếu cô về không kịp thì có lẽ Thả Huệ đã nhảy lầu rồi, chuyện này đã khiến Trang Tân Hoa lo lắng một thời gian.

Sau đó, tài liệu PDF nói cô là một cao thủ đào mỏ cứ thế dần chìm nghỉm, dù cho có tìm kiếm bằng bất kỳ từ khóa nào cũng không thấy. Không lâu sau, không biết sao Nguỵ Thời Vũ lại bị gãy chân, tính tình trở nên rất nóng nảy, gia đình đưa cô ta đến viện dưỡng lão ở ngoại ô thành phố rồi không bao giờ xuất hiện nữa.

Ai là người đứng sau chuyện này, Trang Tân Hoa đại khái có thể đoán ra một chút. Anh nhìn cô uống nước như vậy, không nhịn được mà cười rung vai một cái.

Thả Huệ đặt ly nước xuống hỏi anh: “Cậu Trang cười gì vậy ạ?”

Trang Tân Hoa xua tay: “Không có gì, cậu cũng đi thu dọn đồ đạc đi.”

Anh chỉ là đang nghĩ đến những trò cười đã xảy ra vì cô trong bốn năm qua. Có không ít người muốn lấy lòng chú út nhưng không được, bèn nảy ra ý đồ xấu xa, tranh nhau đưa những cô gái trẻ đẹp đến bên cạnh anh.

Thật kỳ lạ, không biết bọn họ tìm được các cô gái này ở đâu, mỗi người còn giống Chung Thả Huệ hơn cả Chung Thả Huệ nữa, ngay cả cách đi đứng, nói cười cũng bị người ta cố ý huấn luyện, nhìn lướt qua thì đúng là giống thật.

Mỗi lần đưa đến là Thẩm Tông Lương lại nổi giận, anh đứng dậy phẩy tay áo bỏ đi.

Trong một bữa tiệc, Trang Tân Hoa từng nghe lén Thẩm Tông Lương vừa hút thuốc vừa nói với Đường Nạp Ngôn: “Bọn họ sợ tôi sống quá thoải mái nên cứ cách một thời gian lại đến nhắc nhở tôi rằng con sói nhỏ đó không cần tôi nữa.”

Anh đứng trong vườn, đột nhiên cảm thấy mấy chữ sói nhỏ này sao lại mang theo một chút bi thương và nuối tiếc vậy nhỉ?

Còn về việc Thả Huệ hỏi anh đang cười gì à?

Chắc là cười những kẻ nịnh bợ kia, nhận thức về dung mạo và phẩm hạnh của cô Chung trong họ vẫn còn dừng lại ở bốn năm trước nhưng nào có ai hay, bản thân cô giờ đây đã thăng hoa rồi.

Họ mang theo không ít đồ, mười mấy thùng lớn chất đầy xe làm Trang Tân Hoa bê mỏi cả tay.

Thả Huệ thấy vậy bèn nói: “Để tôi lái xe cho, vất vả cho cậu rồi.”

Trang Tân Hoa gửi địa chỉ cho cô: “Ngôi nhà này là của một người bạn tôi, các cậu cứ ở tạm đi, cậu ấy hiện đang ở Úc nên ở bao lâu cũng được.”

“Bạn thân à?” Ấu Viên ngồi ở ghế sau hút sữa chua: “Ai vậy, mình có quen không?”

Trang Tân Hoa ngồi ghế phụ, chột dạ nhìn Thả Huệ: “Đừng hỏi nữa, bạn của tôi sao các cậu biết hết được.”

Ấu Viên cắn ống hút, nghi ngờ anh ta đang bịa chuyện bạn bè, vốn định mắng một câu nhưng nghĩ đến Trang Tân Hoa không vì hoạn nạn mà bỏ bạn bè nên cô im lặng không nói nữa.

Trang Tân Hoa sắp xếp cho các cô xong thì gọi một bữa trưa kiểu Trung Quốc về nhà ăn, anh không muốn ăn lắm nên chỉ ngồi bên cạnh nhìn hai người họ.

Hai cô gái đã không ăn gì từ tối qua nên giờ đây bưng chén ăn lấy ăn để. Thả Huệ tự mình nếm thử thấy ngon nên gắp cho vào chén của Ấu Viên: “Cậu ăn cái này đi, thơm lắm.”

Thứ Hai Trang Tân Hoa còn phải về sở làm việc nên không thể ở lại quá lâu. Anh chỉ ở lại một đêm, ba người ngồi trong sân trên núi Thái Bình nói chuyện thời thơ ấu.

Ấu Viên nói: “Nhớ không? Năm học lớp hai, cậu ta ngã vào bồn hoa của trường, bị gai xương rồng đâm đầy mặt.”

Thả Huệ mỉm cười uống một ngụm trà: “Đúng vậy, đến giờ mình vẫn không biết là ai mà ác thế, đặt nhiều chậu xương rồng trong bụi cây như vậy.”

“Còn có thể là ai, Từ Mậu…”

Người xưa đã khuất, Trang Tân Hoa xua tay không nói nữa, anh nâng ly rượu lên uống cạn nửa ly. Thả Huệ nhìn chằm chằm ly thủy tinh nói: “Giá như biến cố này kết thúc sớm hơn thì tốt.”

Trang Tân Hoa thở dài: “Ai ai cũng nhòm ngó cái vị trí đó cả, ai cũng đang chọn phe, xem bao giờ mới định đoạt được nhưng mà chắc cũng sắp rồi. Chú Thẩm nói…”

Hiện giờ Trang Tân Hoa và Thẩm Tông Lương qua lại khá nhiều, anh ngưỡng mộ nhân phẩm và kiến thức của chú mình, cảm thấy khâm phục chú ấy trên mọi phương diện nên suýt nữa thì buột miệng nói ra.

Thả Huệ chỉ cười một tiếng: “Không sao, anh ấy nói gì, cậu nói đi.”

Dù sao thì những khoảnh khắc đau khổ nhất cũng đã qua rồi.

Lúc vừa mới đến Oxford, mọi thứ cũng không khá hơn là mấy, dường như khi cô rời xa Thẩm Tông Lương thì cả thế giới cũng bắt đầu đối xử lạnh nhạt với cô.

Thả Huệ mỗi ngày đều ôm sách đến lớp, viết luận văn, hoàn thành việc học theo đúng trình tự như một cái xác sống, không màng đến chuyện thế sự. Cô đi xuyên qua những tòa nhà trăm năm tuổi nối liền nhau, nhìn những gương mặt xa lạ, luôn cảm thấy cuộc sống chỉ đến thế là cùng.

Đặc biệt là khi về nhà bà Thẩm, vừa nghĩ đến những thứ này đến từ đâu là cô lại cảm thấy tồi tệ vô cùng. Không biết những ngày tháng bùn lầy ô uế khó chịu này bao giờ mới kết thúc.

Đôi khi ngồi trong lớp nghe giáo sư giảng bài, cô thật sự mong những thứ như động đất, hỏa hoạn xảy ra, tốt nhất là được đưa lên tin tức thời sự, vậy thì cô có thể chết mà không cần bận tâm những gánh nặng quanh mình.

Chết đi rồi thì sẽ không còn những đau khổ này nữa, đúng không?

Mỗi lần nhớ về Thẩm Tông Lương, cô cũng không thấy vui vẻ gì. Cô đã phải dùng một phương thức quản lý cực đoan để kiểm soát cảm xúc của mình. Chỉ cần vừa nghĩ đến anh thì cô liền điên cuồng ra lệnh cho bản thân dừng lại ngay lập tức, nhưng thường thì lần phản kháng tiếp theo sẽ còn dữ dội hơn lần trước.

Những ký ức đẹp đẽ và tinh tế đó, về sau lại trở thành nguồn gốc của áp lực mà cô không thể thoát ra được, dần dần phun trào không ngừng như núi lửa. Cô biết tâm lý của mình có vấn đề nghiêm trọng nhưng lại không chịu đi khám bác sĩ.

Cô đã sống những ngày như vậy hai năm, cuối cùng vào một ngày nọ, cô quyết định rời khỏi thế giới này. Cô đã mang cả ghế ra ban công ngồi rất lâu, rồi đứng dậy định nhảy xuống. Khi dựa vào lan can, cô nhìn thấy trên màn hình tivi màn ảnh rộng trong phòng khách đối diện đang chiếu phim tài liệu, một người chăn cừu và một đàn cừu giữa thảo nguyên mênh mông, cô lập tức bị vẻ đẹp thanh khiết và tĩnh lặng đó làm cho rung động, nghĩ đến còn bao nhiêu phong cảnh thiên nhiên chưa từng thấy thì cô lại do dự.

Lúc này Ấu Viên về, cô ấy vừa kéo vừa bế Thả Huệ vào, vừa khóc vừa tát cô một cái: “Cậu điên rồi phải không?”

Cô ấy dùng sức quá mạnh, Thả Huệ khóc, khóc xong rồi lại cười, cô lau nước mắt: “Hôm nay tạm không chết nữa, đợi có dũng khí đi qua khúc đó rồi nói tiếp.”

Sau này người hướng dẫn của cô nói với cô một câu, nếu thật sự không buông bỏ được, không quên được tình yêu này thì hãy mang theo nó mà bước tiếp, đừng luôn đối đầu với chính mình.

Người ta đến lúc khó khăn cùng cực thì phải dũng cảm lên, vậy là Thả Huệ lại tiếp tục bước đi, tiếp tục đối đầu với cuộc sống.

Cô bắt đầu tiếp nhận điều trị, mỗi ngày đều uống thuốc chống trầm cảm đúng giờ, sau đó liều lượng thuốc giảm dần, các chỉ số đều dần trở về bình thường.

Tính đến tối nay, Thả Huệ đã ngừng thuốc được nửa năm.

Thẩm Tông Lương trở thành một mảng ký ức xa xôi và mơ hồ đối với cô, đánh dấu những năm tháng tươi đẹp ấy.

Cứ thế, anh bị niêm phong cùng năm tháng.

Trang Tân Hoa nhìn biểu cảm của cô rất tự nhiên, hẳn là có thể bình tĩnh nhắc đến rồi nên anh ta yên tâm nói: “Chú Thẩm nói đợt súng đạn cuối cùng trước khi chiến tranh kết thúc luôn dữ dội nhất, điều này cho thấy cục diện sắp định đoạt rồi.”

Thả Huệ cúi đầu cười một tiếng, chỉ có anh mới nói ra được những lời sâu sắc như vậy.

Ánh trăng sáng vằng vặc trên núi dừng ở trên người, cô ngửa đầu, ngẩn người rất lâu.

Hóa ra cô rời xa anh đã lâu như vậy rồi.

Đã bốn năm rồi.


Comments

Gửi bình luận