GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 62

Buồn cười chết mất.

Nói chuyện đến khuya, Ấu Viên buồn ngủ không chịu nổi nữa bèn đi ngủ trước.

Nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ trên lầu đóng lại, Thả Huệ mới ép cung Trang Tân Hoa: “Cậu khai thật đi, chuyện ba mẹ cậu ấy rốt cuộc có nghiêm trọng không?”

Trang Tân Hoa tặc lưỡi một tiếng: “Tóm lại là lành ít dữ nhiều. Cậu nghĩ đi, ngay cả mặt mũi ông nội cậu ấy mà người ta còn không nể kìa.”

Xung quanh khói sương mờ mịt, Thả Huệ hít một hơi: “Không sao, mình sẽ chăm sóc tốt cho cậu ấy.”

“Ai cần cậu chăm sóc? Cậu tự chăm sóc tốt cho bản thân là giỏi lắm rồi.” Trang Tân Hoa liếc cô một cái: “Viên Viên ấy à, đời này tôi sẽ lo cho cậu ấy đến cùng. Ba mẹ tôi mà không đồng ý thì tôi sẽ xin cục điều chuyển đi New York rồi mang cậu ấy đi cùng, bên đó vừa hay cũng thiếu một chức vụ.”

Đêm trên núi mát lạnh như nước, mây đen trên trời dần trôi xa, chim chóc trốn trong bóng cây kêu ríu rít.

Thả Huệ “Ồ” một tiếng đầy ẩn ý: “Cậu thích Viên Viên nhà tôi đúng không, tôi đã sớm nhìn ra rồi.”

Giờ ai cũng đều đã trưởng thành rồi, chuyện hồi nhỏ cũng có thể đem ra kể thành chuyện cười.

Trang Tân Hoa lắc đầu cười nói: “Sai rồi, trước đây tôi thật lòng thích cậu! Suýt chút nữa đã tỏ tình rồi đó, cuối cùng thì bị người ta cướp mất rồi.”

Thả Huệ như nghe thấy một điều không tưởng: “Đầu óc cậu lúc đó không tỉnh táo nên không phân biệt rõ mình đang nghĩ gì thôi.”

Trang Tân Hoa đưa tay ra sau gáy, vươn vai: “Ừ, là cậu đã cứu mạng tôi nhưng người ở bên tôi lâu nhất là Viên Viên. Cũng không biết có phải là thích hay không nhưng tôi biết tôi không thể nhìn cậu ấy sống khổ được, nếu không thì tôi sẽ đau lòng hơn cả cậu ấy nữa.”

Mắt Thả Huệ lấp lánh ánh nước, cô mỉm cười gật đầu.

Tuyệt quá, đây đúng là tin tốt nhất.

Một biến cố y hệt nhưng lại xảy ra với Ấu Viên mười lăm năm sau. May mà cô ấy đã trưởng thành, là một người phụ nữ trí thức có suy nghĩ và năng lực, còn có một người sẵn sàng vì cô ấy mà xông pha lửa đạn.

Không giống mười lăm năm trước của Thả Huệ, mỗi đêm đều bị dọa cho tỉnh giấc, ngồi bật dậy thì lối diện với bốn bức tường xám xịt rồi lại bật khóc. Không ai có thể nói cho cô biết tương lai ở đâu hay rốt cuộc còn có tương lai hay không?

Sau khi suy nghĩ, Thả Huệ vẫn lo lắng hỏi: “Dương Vũ Mông khỏe không? Với tính cách của cô ấy thì không chịu nổi cảnh sa sút đâu.”

Trang Tân Hoa lắc đầu: “Không tốt lắm, cô ấy không thể tiếp tục làm việc đơn vị nữa nên đã xin nghỉ phép dài hạn ở nhà.”

Nghe vậy, Thả Huệ vuốt lại tấm chăn trên người: “Aida, người lớn làm tội, trẻ con cũng phải chịu khổ theo.”

“Ai nói? Dương Vũ Mông cũng không ít lần dựa vào gia đình mà tác oai tác quái! Cậu quên cô ấy đã bắt nạt cậu thế nào rồi sao?” Trang Tân Hoa dùng ngón tay chỉ vào cô, tức giận nói: “Cậu phải học cách ghi thù đi chứ! Chú Thẩm nói cái này đều do bọn họ tự gieo gió gặt bão…”

Thả Huệ chậm rãi xoay cái ly trên tay: “Anh ấy nói gì?”

Trang Tân Hoa nói: “Chú ấy nói, chỉ một mình gây chuyện đã đành, ba người liên thủ phối hợp, đúng là tự tìm đường chết.”

Thả Huệ cười.

Trang Tân Hoa bắt chước Thẩm Tông Lương rất không giống, giọng nói phải trầm hơn nữa, ngữ điệu phê phán cũng phải nặng hơn một chút.

Thả Huệ đứng dậy: “Tôi đi ngủ trước đây, ngày mai không ra sân bay tiễn cậu nữa, đi đường bình an nhé.”

Sau khi Trang Tân Hoa đi, họ vẫn ở trong căn biệt thự này cho đến khi Ấu Viên tốt nghiệp. Phùng Tắc Phong bị giam giữ nên Ấu Viên về nhà ở với mẹ, cô vứt bỏ dáng vẻ tiểu thư kiêu kỳ trước đây để vào đại học Sư phạm, bắt đầu từ vị trí giảng viên để tích lũy kinh nghiệm.

Còn về Thả Huệ, cô đã về Giang Thành trước ngày tốt nghiệp của Ấu Viên một tuần, bắt đầu một sự nghiệp mới.

Không phải là đãi ngộ ở Thụy Đạt không tốt, mức lương hàng năm mà công ty dành cho cô không hề thấp, con đường thăng tiến cũng rất rõ ràng, chỉ là Thả Huệ không yên tâm để Đổng Ngọc Thư ở nhà một mình.

Ba tháng trước khi cô quyết định xin nghỉ việc, Đổng Ngọc Thư bị trượt chân khi tắm ở nhà nên trật khớp tay phải, ngoài ra còn bị nứt xương hai chỗ. Trong nhà không có ai nên bà đã tự mình gắng gượng bò ra ngoài, dùng điện thoại gọi 120 rồi mới được đưa đến bệnh viện.

Ngày hôm sau, khi Thả Huệ đang họp thì nhận được điện thoại của cậu ruột, cô bị cậu mắng cho một trận té tát.

Cậu giận dữ không kiềm chế được, vừa mở miệng đã gọi thẳng tên cô: “Chung Thả Huệ, mày đúng là đủ lông đủ cánh rồi, lòng dạ cũng độc ác hơn rồi, ngay cả mẹ ruột mình mà cũng không lo! Mẹ mày rốt cuộc đã làm gì sai để mày đi du học cũng không chịu về, tốt nghiệp đi làm rồi vẫn không chịu về, gia đình nuôi mày lớn khôn, còn thiếu nợ mày sao? Cậu không cần biết mày ở Hong Kong kiếm được bao nhiêu tiền, sự nghiệp thăng tiến cỡ nào, hoặc là mày tìm người giúp việc đến chăm sóc bà ấy, hoặc là mày về nhà ngay cho cậu!”

Bên kia truyền đến tiếng Đổng Ngọc Thư giật lấy điện thoại: “Em thì biết cái gì! Đưa đây, đừng lớn tiếng với con gái chị!”

Thả Huệ tạm thời ra khỏi phòng họp, cô cúi đầu sờ lên thẻ làm việc trên ngực, trong khoảnh khắc đó cô đã hạ quyết tâm.

Cô nhẹ giọng nói: “Con sẽ xử lý xong công việc ở đây rồi về nhà sớm, thời gian này sẽ làm phiền cậu rồi ạ.”

Ngày hôm sau cô bắt đầu tìm việc, sau khi cân nhắc nhiều lần, cô đã gửi hồ sơ đến tập đoàn Hoa Giang.

Hoa Giang là một doanh nghiệp trăm năm, sở hữu một vị trí rất quan trọng trong lòng người dân Giang Thành. Thả Huệ nhớ bà ngoại luôn nói, số tiền đầu tiên bà kiếm được trên thị trường chứng khoán là khi mở tài khoản ở sàn giao dịch chứng khoán Hoa Giang.

Đến bây giờ, các doanh nghiệp dưới trướng Tập đoàn Hoa Giang đã chạm đến con số hai nghìn doanh nghiệp, hoạt động trong đủ mọi lĩnh vực từ tài chính, công nghiệp nặng, vật liệu mới, bất động sản, v.v.

Thả Huệ ứng tuyển vào vị trí phó trưởng phòng bộ phận pháp chế của chi nhánh Hoa Giang tại Giang Thành. Dù vị trí này yêu cầu rõ là phải vượt qua kỳ thi pháp lý và có chứng chỉ CPA[1] nhưng sự cạnh tranh vẫn vô cùng khốc liệt. Cô đã tham gia kỳ thi viết được tổ chức tại tòa nhà Hoa Giang ở Hong Kong và đạt vị trí thứ nhất. Bộ phận nhân sự thông báo cho cô buổi phỏng vấn sẽ diễn ra sau hai tuần nữa, địa điểm là ở Giang Thành. 

Để đảm bảo an toàn, cô đã đặc biệt xin nghỉ hai ngày để bay tới đó. 

Bốn năm chưa về lần nào, cô ngồi trên xe taxi đi xuyên qua những tòa nhà cũ mới xen kẽ, cảm thấy vừa quen thuộc lại xa lạ. Những thành tựu khoa học công nghệ mới nổi lướt qua trước mắt cô, quả thực là một tốc độ phát triển đáng phấn khởi.

Không ngoài dự đoán, các giám khảo chính của buổi phỏng vấn đều là những lãnh đạo cấp cao của chi nhánh nhưng Thả Huệ đã quen với những cảnh tượng này, cô thực sự không căng thẳng nên đã giữ vững được phong độ. Sau buổi phỏng vấn, ba người cuối cùng được chọn đều được thông báo về nhà chờ tin, cô thậm chí còn chưa về đến nhà thì đã bay về lại Hong Kong.

Những năm gần đây, cô và Đổng Ngọc Thư rất ít liên lạc với nhau.

Mỗi lần cô nhấc máy đều không biết phải nói gì với mẹ, Đổng Ngọc Thư thì cứ kể đi kể lại vài câu chuyện cũ, lần nào Thả Huệ ngoan ngoãn ậm ừ trả lời cho qua chuyện. Dần dần, hai mẹ con có thể chẳng nói lời nào suốt mấy tháng.

Thả Huệ cũng không dám chắc trong lòng mình đối với mẹ hoàn toàn không có chút khúc mắc nào. Có sự xa cách, có sự oán trách, chỉ là cô không thể nói ra.

Cả hai đều đứng trên lập trường của mình, giữ lại những suy nghĩ cố chấp trong lòng mình, không ai chịu nhường ai. Cô nghĩ, nếu nói ra mà chẳng thay đổi được điều gì, còn gây ra một trận cãi vã xé lòng nhau thì hà tất phải nói ra làm gì.

Hơn một tuần sau cô mới nhận được điện thoại thông báo trúng tuyển, danh sách cũng được công bố đồng bộ trên trang web chính thức.

Thả Huệ thở phào nhẹ nhõm, cô chính thức bắt đầu làm thủ tục bàn giao công việc. Không ít đồng nghiệp cảm thấy tiếc cho cô, ngay cả cấp trên trực tiếp của cô cũng lên tiếng níu kéo nhưng Thả Huệ cười nói: “Biết làm sao được, tôi là con gái duy nhất trong nhà, người Trung Quốc coi trọng hiếu đạo và tình thân nhất, không thể không về.”

“Được rồi.” Cấp trên của cô nói: “Chúc cô con đường sự nghiệp thăng tiến.”

Thả Huệ đứng dậy và bắt tay với quý ông người Anh này: “Cảm ơn.”

Sau khi về nhà, cô tạm biệt Ấu Viên, hẹn sau này sẽ gặp nhau ở Giang Thành, Ấu Viên nói: “Ủa? Sao cậu không đến Bắc Kinh tìm mình? Vé máy bay đắt lắm.”

“Cậu biết rõ mà còn hỏi!” Thả Huệ đang đắp mặt nạ, tức giận đánh cô một cái: “Mình sẽ bao vé cho cậu, được chưa?”

Ấu Viên rất đáng ghét giật mặt nạ của cô ra: “Vậy thì được, mỗi ngày không làm nũng trước mặt cậu một chút là cả người ngứa ngáy khó chịu.”

Thả Huệ cười cười rồi đứng dậy, đi rửa sạch tinh chất trên mặt.

Ấu Viên lại đi theo: “Đợt này mình về nhà, nhà mình không còn huy hoàng như trước nữa nên không gặp được chú Thẩm, cũng không hỏi thăm được tình hình gần đây của chú ấy.”

“Ai cần cậu hỏi thăm về anh ấy đâu chứ?” Thả Huệ khó hiểu, cô đóng vòi nước rồi rút khăn lau mặt: “Cậu cứ ngoan ngoãn ở yên đó, đừng có chê lương thấp mà không chịu đi làm đàng hoàng, biết chưa?”

Ấu Viên gật đầu: “Biết rồi.”

Đêm cuối cùng, hai người họ ngồi trong sân ngắm trăng, dưới chân núi là muôn vàn ánh đèn lấp lánh. Cây ngô đồng giữa sân rất cao lớn, trông như sắp chạm tới trời nhưng nhìn nó trơ trụi, không có chút sức sống nào.

Ấu Viên tùy tiện hỏi một câu: “Lâu như vậy rồi sao vẫn không thấy nó đâm chồi nhỉ?”

Thả Huệ ngước đầu lên: “Có lẽ nó đã chết khô vào lúc bọn mình không biết rồi, chỉ còn lại một cái cành khô trụi lủi ở đây thôi.”

Câu trả lời này khiến cho Thả Huệ nhớ lại bản thân mình trong vô vàn những đêm tối mù mịt. Cô và cây ngô đồng này có lẽ cũng không khác nhau là mấy. Có lẽ khi rời xa Thẩm Tông Lương thì cô vốn đã chết rồi, người sống sót trong thân xác này là một Chung Thả Huệ khác.

Khi thời gian dần trở nên vô nghĩa, chẳng ai biết khoảnh khắc nào sẽ trở thành vĩnh cửu.

Ấu Viên nói: “Đợi cậu về thì chắc dì sẽ lại giục cậu kết hôn nhỉ?”

Thả Huệ ngả người trên ghế: “Theo tính cách của bà ấy thì chắc chắn là sẽ giục đó, nhưng mình không có ý định đó.”

“Thật ra nếu có người phù hợp thì cậu có thể cân nhắc.”

Một lúc lâu sau, Thả Huệ nhìn những chiếc lá sắp rụng trên đầu, ánh trăng thưa thớt chiếu xuống không soi sáng được sự u ám trong đáy mắt cô.

“Viên Viên, mình gặp Thẩm Tông Lương lúc mình còn quá nhỏ, anh ấy đối xử với mình quá tốt nên cũng đã tạo ra một khởi đầu rất tệ cho cuộc đời mình. Năm đó rời xa anh ấy, tâm trí cũng chưa đủ trưởng thành, có thể nói đến bây giờ vẫn chưa hồi phục. Sau khi trải qua nhiều chuyện, mình mới bị buộc phải nhìn nhận hiện thực, không còn cố chấp tin vào sự trọn vẹn nữa.”

Một lát sau, không biết Thả Huệ nghĩ đến điều gì, cô mỉm cười lắc đầu: “Chính anh ấy khiến mình cảm thấy đàn ông trên đời này ai cũng nên giống anh ấy, kiên nhẫn, dịu dàng, có học thức, có phong độ. Nhưng hiện thực lại nói cho mình biết trên đời này có đầy rẫy những kẻ tự cao tự đại, keo kiệt, lạnh lùng, họ sẽ không quan tâm đến cảm xúc của chúng ta mà chỉ biết nghĩ cho bản thân họ thôi.”

“Chưa kể là đám đàn ông ngoài kia còn hay trăng hoa, đến cả cơ thể mình cũng không kiểm soát được.” Ấu Viên nói thêm: “Nói vậy, việc chú Thẩm giữ mình trong sạch quả thật hiếm có khó tìm đó. Nhớ lại năm đó chú ấy đến quán bar tìm cậu, sợ người khác đụng vào chú ấy như sợ tà, nghĩ lại thấy buồn cười chết mất.”

Thả Huệ nói: “Học ở nước ngoài hai năm, đã nhìn thấy biết bao tình yêu đầy mưu mô, mình nhận ra rằng phần lớn đàn ông đều là những kẻ cơ hội, chỉ muốn thêm chứ không bớt. Cũng đúng, đó chính là bộ gen cơ bản của đàn ông mà.”

Ấu Viên đột nhiên ngây thơ hỏi: “Cậu xem, bây giờ bà Thẩm đã được đưa đi dưỡng bệnh rồi, bà ấy cũng không còn tiếng nói nữa, sao cậu không đi tìm Thẩm Tông Lương để giải thích? Kể cho anh ấy nghe chuyện năm xưa, như vậy thì cậu cũng không phải sống quá khổ cực như vậy nữa.”

Những chiếc lá vàng rơi trên mặt đất bị gió cuốn lên, như những mảnh giấy bị thổi bay lên sườn đồi dốc đứng.

Thả Huệ cười nói: “Thôi, năm năm trước vì muốn học hành, muốn có tương lai nên mình đã làm anh ấy đau lòng rồi bỏ mặc anh ấy bao nhiêu năm. Bây giờ đến lúc phải bàn chuyện kết hôn thì lại quay về cầu xin sự tha thứ của anh ấy, để anh ấy vá lại cuộc đời hoàn hảo cho mình, sao mình làm vậy được? Chắc chắn anh ấy sẽ bảo mình đi soi gương đi.”

Nói một hơi xong, cô cầm lấy cái ly trên bàn uống một ngụm.

Thả Huệ thầm nghĩ, Thẩm Tông Lương không chủ động đến tìm cô để tính sổ là cô đã phải thắp hương để cảm tạ trời đất rồi.

Ấu Viên suy nghĩ một chút: “Cũng đúng, người ta là Thẩm Tông Lương mà, đâu phải là Trang Tân Hoa để cho chúng ta thích gọi lúc nào thì gọi.”

Thả Huệ suýt sặc nước, cô nói: “Cũng không được đối xử với Trang Tân Hoa như vậy, như vậy là không công bằng với cậu ấy.”

“Nhưng đó là suy nghĩ của mẹ cậu, chứ không phải là điều cậu muốn.”

Cô khinh khỉnh cười nhạt: “Cũng giống nhau thôi, không phải mẹ mình tranh đấu là vì mình sao? Người đi học ở Oxford cũng đâu phải bà ấy, mấy lời này có nói ra cũng không ai tin đâu.”

Ấu Viên chống cằm thở dài nói: “Cũng đúng, thôi vậy, có ở bên nhau thôi mà cũng khó khăn quá.”

Thả Huệ nâng cái ly lên chạm vào cô: “Được rồi, ngày mai mình đi trước, khi nào cậu về đến nhà thì báo cho mình một tiếng.”

“Ừ, cậu nhớ cẩn thận.”

“Ngủ ngon.”

_

Máy bay hạ cánh lúc trời nhá nhem tối, Thả Huệ bắt taxi về nhà.

Đổng Ngọc Thư đang ngồi trên ghế sofa ăn cháo, nhìn cô đẩy năm sáu chiếc vali lớn vào nhà.

Thả Huệ bình tĩnh gọi một tiếng mẹ, rồi tự mình nhanh nhẹn dọn dẹp, lấy đồ ra bày biện. Đèn chính trong phòng khách đều được bật sáng, Đổng Ngọc Thư nhìn con gái rất lâu.

Con gái bà nay đã lớn, mày mắt lanh lợi, mặc một chiếc váy vest đen trắng tối giản, nhìn càng thêm năng động. Mái tóc dài trước đây của cô đã đã được cắt đến vai, uốn thành những lọn tóc mềm mại, cô bước đi với dáng vẻ tự tin, uyển chuyển, thật sự đã trưởng thành rồi.

Đổng Ngọc Thư đặt chén xuống: “Công việc ổn hết rồi hả con?”

Thả Huệ ôm mấy cuốn pháp điển tiếng Anh lên nói: “Dạ, chi nhánh ở Giang Thành của tập đoàn Hoa Giang đang thiếu người, con vừa thi đậu, về đây làm việc cũng tốt.”

Bà xoa xoa cánh tay vẫn còn hơi đau của mình: “Không cần phải cố tỏ ra nhẹ nhàng như vậy đâu, mẹ biết con trách mẹ làm con vướng bận, đáng lẽ con đã có thể thăng chức thành luật sư đối tác ở Thuỵ Đạt rồi.”

Đổng Ngọc Thư là người mạnh mẽ, ngồi trên máy bay trở về, Thả Huệ đã biết mẹ sẽ nói vậy.

Cô thậm chí còn chuẩn bị sẵn câu trả lời: “Giữa người nhà với nhau, không có gì để trách móc cả. Hồi nhỏ mẹ cũng không thấy con là gánh nặng, còn dốc hết sức nuôi dạy con, đúng không?”

Lòng Đổng Ngọc Thư có chút xúc động, bà không ngờ sau chuyện đó mà Thả Huệ vẫn không giận bà, bà còn tưởng con gái bà đã sớm hận bà đến thấu xương.

Thả Huệ đặt sách xuống, cô vén tóc lên rồi ngồi xuống cạnh Đổng Ngọc Thư: “Mẹ, con đã về thì sẽ không đi nữa. Chuyện cũ mình không nhắc lại nữa, chúng ta cứ sống hòa thuận với nhau đi, được không mẹ?”

Đổng Ngọc Thư gật đầu, nhân lúc con gái ngồi xổm xuống sắp xếp hành lý, bà giơ tay lên lau nước mắt.

_

[1] CPA: Chứng chỉ Kế toán Công chứng


Comments

Gửi bình luận