GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 66

Cảm ơn… Chủ tịch.

Đêm khuya tháng tư, mây đen tầng tầng lớp lớp trên bầu trời che khuất ánh trăng, khách sạn Đông Giao nằm trên sườn đồi, bóng của hàng thông xanh biếc đổ xuống mặt hồ.

Thẩm Tông Lương tỉnh dậy trong phòng suite, cổ họng nóng rát và khàn đặc như một đống than vừa cháy thành tro, đó là tác dụng ngược của vại rượu hoa quế tối qua.

Chu Phú đã đặc biệt đến Giang Thành để tổ chức một bữa tiệc tại tư dinh, Thẩm Tông Lương đến khá muộn. Ngay cả Chu Vô Lộc cũng đến mời anh một ly, nói lời cảm ơn đứa cháu giỏi giang là anh đã đến Hoa Giang để ổn định lại cục diện.

Thẩm Tông Lương uống rồi nói: “Mấy lời tâng bốc kiểu này thì miễn đi ạ, ở đâu cũng là làm việc thôi.”

Đợi bác mình rời đi thì Chu Phú mới ngồi xuống, gắp một đũa thức ăn rồi nói: “Vậy thì khác biệt vẫn lớn lắm chứ, Đông Viễn sao so được với nơi này, con người cũng không bằng. Sao? Hôm nay có gặp Chung Thả Huệ không?”

Thẩm Tông Lương đặt đũa xuống, anh dang rộng hai chân, chống hai tay lên đầu gối, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.

Anh cười nhạo một tiếng: “Cậu nói xem, có thể không gặp sao?”

“Phản ứng của cô ấy thế nào?”

Phản ứng của Tiểu Huệ quả thực không có nhiều biến động cho lắm, dù sao cũng đã trải qua vài năm rèn luyện, trưởng thành hơn nên tính tình cũng dịu dàng trầm tĩnh hơn nhiều so với trước đây. Cô mặc bộ váy công sở ôm dáng đơn giản, đứng bên bàn nói chuyện với mọi người trong phòng ban, ánh đèn làm nổi bật đôi mắt sáng ngời của cô, giống như một đóa mộc lan trắng ngần nở rộ trên cành.

Anh nhớ lại ánh mắt họ nhìn nhau qua cửa thang máy, đuôi mắt cô ửng lên một màu đỏ mơ hồ, đôi môi hơi chu ra như thể đang ôm một bụng tâm sự khó nói.

Vì vậy, ngay cả trong những khuôn phép lễ giáo đang trói buộc cô, Thẩm Tông Lương vẫn có thể nhìn thấy nỗi không cam lòng, tủi thân và u uất mà cô đã dồn nén bấy lâu.

Cô đang oán giận điều gì? Oán giận bản thân năm xưa lựa chọn đi lựa chọn lại rồi đã đưa ra một quyết định sai lầm nhất? Có phải vậy không?

Vậy thì bây giờ chẳng phải anh đã đến rồi sao? Tại sao cô không đến trước mặt anh mà nói?

Thẩm Tông Lương cầm ly rượu lên lắc đầu: “Còn thế nào được, ngay cả nhìn tôi cô ấy cũng không dám, còn sợ tôi hơn cả trước đây.”

Chu Phú cười: “Còn chẳng phải là do nhìn cậu đáng sợ quá sao? Đám hậu bối có mấy ai là không sợ cậu, ngay cả thằng nhóc Từ Mậu Triều ngày thường oai phong lẫm liệt bao nhiêu, cậu vừa đến là ngoan ngoãn lại ngay.”

Nhắc đến cái tên này, Thẩm Tông Lương tự mình rót một ly rượu: “Thằng nhóc đáng thương.”

Không biết ai đó đã từng nói: “Sống như vậy coi như cũng đủ rồi đi, ít nhất là vẫn chết trong huy hoàng, còn hơn để cậu ấy sống đến bây giờ thì cũng sẽ thành cô hồn dã quỷ lang thang khắp nơi như Ngụy Tấn Phong, có khi còn khó chịu hơn.”

Chu Phú rót thêm rượu cho anh: “Số phận thằng bé hẩm hiu quá, vốn dĩ…”

“Được rồi, đừng nhắc mấy chuyện này trước mặt Đường Nhân.” Thẩm Tông Lương cẩn thận dặn dò: “Cậu biết con bé đã làm loạn bao lâu không? Tôi phải khuyên mãi thì mới chịu gả đến nhà họ Chúc đó.”

Lúc đầu, Đường Nhân bất chấp tất cả đòi ra nước ngoài. Nửa đêm cô trèo qua bức tường đỏ của đại viện, nhưng bị bảo vệ chặn lại. Sau đó, cô tự nhốt mình trong phòng, suốt ngày không ăn không uống tử tế, chẳng ai khuyên nhủ được cô.

Anh cả và chị dâu thật sự không còn cách nào nên mới phải mời Thẩm Tông Lương đến một chuyến. Anh mở cửa phòng, nhìn thấy Đường Nhân thì gần như không nhận ra cô được nữa, tóc tai bù xù, gò má hóp lại, đôi mắt vô hồn.

Thẩm Tông Lương gần như không thể tưởng tượng được, đứa cháu gái ngoan ngoãn hơn hai mươi năm của anh sao lại có thể làm loạn đến mức này?

Sau này anh mới hiểu, cũng không hẳn chỉ vì một mình Ngụy Tấn Phong, mà là cô muốn trút hết những uất ức đã phải nhẫn nhịn suốt bao năm qua. Từ trước đến nay, cô luôn bị ép phải sống theo một khuôn phép quá gò bó.

Lúc này anh lại nghĩ đến Chung Thả Huệ.

Nghĩ đến Tiểu Huệ của anh cũng ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy, luôn biết quan tâm đến cảm xúc của người khác. Không biết sau khi tốt nghiệp đến Hong Kong, cô đã vượt qua được giai đoạn đau đớn của sự trưởng thành hay chưa?

Sáu năm nay, việc lo lắng cho cô dường như đã trở thành một thói quen.

Khi ở Bắc Kinh mưa xối xả, anh bị kẹt trong văn phòng không ra ngoài được nhưng cứ phải kiểm tra thời tiết ở Oxford liên tục. Khí hậu bên đó thất thường, chẳng ai đoán trước được nên anh chỉ có thể dặn bà quản gia và tài xế nhất định phải đến đón cô đúng giờ, đừng để lỡ việc.

Bà Brown rất giỏi giao tiếp, bà đã khiến cho sản nghiệp của nhà họ Diêu ngày càng phát triển, nhưng bà lại không thích người kiệm lời như Thả Huệ. Bà nói rằng từ khi đến Anh, cô chưa từng cười, ngoài giờ lên lớp, việc cô thường làm nhất là ôm một cuốn sách ngồi trong vườn rồi đắm chìm vào thế giới của riêng cô suốt cả buổi chiều.

Bà thực sự không hiểu, cô Chung vừa xinh đẹp đáng yêu lại thông minh này, cô đang được hưởng một nền giáo dục cao cấp nhất, ăn, ở, đi lại đều đã có người chăm lo, nhưng sao đôi mày cô cứ phải chau lại, có gì mà phải lo nghĩ nhiều đến vậy?

Thẩm Tông Lương nghe báo cáo xong, nhất thời cũng không biết phải làm sao, anh chỉ có thể dặn bà chăm sóc cho cô thật tốt, những chuyện khác thì không cần quan tâm. Trên đời này có những cửa ải quan trọng mà chúng ta chỉ có thể tự mình gắng gượng vượt qua.

Anh như trở thành một người cha đang mâu thuẫn với cô con gái nhỏ của mình. Nhìn cô giận dỗi bỏ đi, tự cho rằng mình đang làm điều đúng đắn nhất trên đời, có kéo cũng không kéo lại được, khiến anh hoàn toàn bó tay với cô. Vậy nên anh chỉ có thể âm thầm mượn tay người khác để bày tỏ chút quan tâm nhỏ bé, mà lại còn không được để cho cô biết.

Vì anh không ở bên cạnh cô, không nắm bắt được những cảm xúc thay đổi khôn lường của cô, cũng không biết ai đó đã nói gì, vô tình phạm phải điều kiêng kỵ lớn nhất của cô, khiến cho cô phải khóc như vậy. Nếu cô đã không muốn nhắc đến con người như anh, thì thôi cứ im lặng không nhắc tới nữa vậy.

Gần đây thời tiết Giang Thành oi bức, không khí ban đêm trở nên ẩm ướt và nặng nề, Thẩm Tông Lương vén chăn ngồi dậy, anh đi đến bên cửa sổ rót một ly nước, một vài đám mây đen lơ lửng như bông gòn bị gió cuốn tới rồi lại dần dần bị gió thổi tan.

Thẩm Tông Lương xoa xoa thái dương, sao càng ngủ đầu càng đau thế này. Anh uống hơn nửa ly nước, trong đầu toàn là khoảnh khắc Thả Huệ liếc nhanh trước khi bước lên chiếc xe kia.

Cô đang sợ ai nhìn thấy? Là đang tránh né ai? Có phải là anh không?

Khi nhìn lên trên, Chung Thả Huệ đang nghĩ gì, có phải là muốn xem xem liệu anh có hét lên từ phía bên kia cửa kính: “Tiểu Huệ, em đứng lại.”

Thẩm Tông Lương siết chặt ly nước, các khớp ngón tay trắng bệch, anh còn có cái tư cách đó sao?

Anh là ai? Là một người đàn ông lớn hơn cô rất nhiều tuổi, trước đây còn thường thích kiểm soát cô, có lẽ Tiểu Huệ đã chán ngán anh từ lâu lắm rồi.

Cô đã nói rất rõ ràng trong đoạn ghi âm đó: “Nếu không thì anh ấy lớn hơn tôi nhiều như vậy, có gì đáng để tôi phải bận tâm đâu chứ?”

Thẩm Tông Lương hiểu, mọi chuyện đều là do bà Diêu gây ra. Bà bắt nạt Tiểu Huệ vì tuổi cô còn nhỏ, chưa có kinh nghiệm, không đối phó được với những mâu thuẫn phức tạp trong gia đình. Chưa kể là trước đó bà còn nắm thóp mẹ cô, người đã không cho phép cô được quyền lên tiếng.

Cứ thế là cô buông tay, vứt hết những lá bài mà mình đang nắm trong tay rồi bỏ đi.

Nếu chỉ nghe riêng câu nói đó, nhất là khi cô nói bằng giọng điệu trong trẻo mềm mại của mình, thì nghe vừa chân thật lại vừa đau lòng đến nhói tim.

Những năm qua, anh thường mơ thấy Tiểu Huệ chỉ vào mình lặp lại câu nói này, rồi giật mình tỉnh dậy, cả người toàn là mồ hôi lạnh. Anh phải thở đều vài hơi, đợi cho bản thân bình tĩnh lại rồi mới đi tắm cho tỉnh táo.

Anh luôn mặc một chiếc áo choàng ngủ lỏng lẻo, một mình dựa vào chiếc ghế bành gỗ mun mà cô từng nằm đọc sách rồi hút thuốc trong phòng tối, nhìn bầu trời ở phía đằng xa dần sáng lên.

Ai nói lời của bé con không làm người ta đau lòng chứ?

Sáng hôm sau, Thẩm Tông Lương vẫn dậy sớm nửa tiếng, tắm rửa, cạo râu, chỉnh trang đầu tóc rồi thay một bộ vest màu xanh sẫm.

Hôm nay có lịch đi thị sát một vài công ty con bên dưới, Quan Bằng dẫn theo những người phụ trách các bộ phận kinh doanh là Phạm Chí Vũ, đích thân đến Đông Giao đón Thẩm Tông Lương. Quan Bằng thấy anh bước ra từ đại sảnh, dáng người thẳng tắp, bước chân vững vàng. Phạm Chí Vũ thầm thở dài: “Lão Lưu đúng là không thể so sánh với chủ tịch mới của chúng ta.”

“Chắc chắn rồi, chênh lệch bảy tám tuổi, không cùng một thế hệ.”

Thẩm Tông Lương đến gần, Quan Bằng kịp thời mở cửa xe ra để anh ngồi vào trước. Phạm Chí Vũ ngồi lên ghế lái, anh nói: “Chủ tịch, hôm nay tôi lái xe.”

“Vất vả rồi.” Thẩm Tông Lương nhàn nhạt gật đầu: “Đi thôi, trước tiên đến Chứng khoán Hoa Giang.”

Quan Bằng giải thích: “Phạm Chí Vũ phụ trách những mảng này, ngài cần gì cứ hỏi cậu ấy.”

Thẩm Tông Lương không có ý kiến, anh nói: “Suy nghĩ rất chu đáo.”

“Chủ tịch.” Quan Bằng liếc nhìn sắc mặt anh: “Hôm qua ngài ngủ có ngon không?”

Anh dựa vào ghế, ngả người ra sau một chút, khoanh chân nói: “Cũng tạm.”

Thấy vị này trông như chẳng muốn trò chuyện chút nào, Quan Bằng hậm hực ngậm miệng lại.

Xe chạy đến trước tòa nhà của Chứng khoán Hoa Giang, Quan Bằng xuống xe trước rồi giữ cửa cho Thẩm Tông Lương ra ngoài. Anh cài khuy áo vest rồi bước xuống xe, dáng vẻ đĩnh đạc, nghiêm chỉnh.

Ánh nắng chiếu lên mặt, Thẩm Tông Lương nhíu mày theo phản xạ.

Chỉ trong chốc lát, chiếc xe trắng hôm qua lại xuất hiện. Lần này Thẩm Tông Lương nhìn rất rõ, bên ghế lái là một thanh niên có khuôn mặt rất trắng trẻo cùng mái tóc đen nhánh, khi tháo dây an toàn cho Chung Thả Huệ thì anh ta nhìn cô cười vô cùng dịu dàng, trông như rất sẵn lòng làm những việc này cho cô.

Buổi tối đón cô tan làm, sáng sớm lại đưa cô đi làm, vậy tối qua bọn họ đã ở cùng nhau sao?

Thẩm Tông Lương đột nhiên cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, cố nuốt mấy cái nhưng vẫn còn cảm giác tắc nghẽn mạnh mẽ, anh đưa tay định nới lỏng cà vạt thì mới nhận ra mình đang ở đâu rồi lại đưa tay xuống.

Trước khi anh đến Giang Thành, Đường Nạp Ngôn đã dự đoán chính xác: “Cậu đi thì cũng được thôi, trăm lợi không hại, nhưng tôi khuyên cậu đừng đặt kỳ vọng quá cao vào Chung Thả Huệ, kẻo bị cô ấy làm cho tức chết. Nếu lời tôi nói có khó nghe thì cậu cũng đừng trách.”

Khó nghe, nhưng đó là sự thật.

Dù anh có không muốn nghe đến đâu thì cũng phải đối mặt với sự thật thôi

Sao bên cạnh Tiểu Huệ lại có thể thiếu những người khác giới ưu tú được ? Thẩm mỹ của xã hội này còn chưa tệ đến mức đó.

Thẩm Tông Lương nhắm mắt mấy giây, anh nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, khi mở mắt ra anh nói: “Đi thôi, chúng ta vào trong đi.”

Quan Bằng không hề hay biết gì về chuyện vừa xảy ra, anh ta bước lên bậc thang trước: “Chủ tịch cẩn thận.”

Thả Huệ xuống xe, nói lời tạm biệt với Vương Bỉnh Văn.

Cô nhìn thấy một đám người đông đảo thì vội lùi vào bồn hoa bên cạnh, đợi bóng dáng họ đi xa rồi cô mới mỉm cười bước vào phòng giao dịch, chào hỏi các đồng nghiệp đang bận rộn.

Lư Đình nghe thấy giọng cô thì đi từ phía bên cạnh thang máy ra đón: “Trường phòng Chung đến rồi à, đi thôi, phòng họp đã chuẩn bị xong rồi.”

“Đợi một chút.”Thả Huệ giữ lấy cánh tay cô ấy, nhẹ giọng nói: “Đợi chủ tịch và mọi người vào trước đã, chúng ta cứ từ từ, không vội.”

Lư Đình phụ trách công việc của bộ phận kinh doanh, những vấn đề liên quan đến quy định và tuân thủ thì Thả Huệ đều trao đổi với cô ấy, hai người làm việc rất ăn ý.

Lần đầu tiên gặp vị phó trưởng phòng này, Lư Đình đã rất ngạc nhiên. Cô nghe nói cô Chung tốt nghiệp ngành luật ở Oxford, từng là nhân tố chủ chốt khi còn làm việc ở văn phòng luật Thụy Đạt. Trong đầu Lư Đình đã hình dung ra dáng vẻ của người này, có lẽ là kiểu phụ nữ thành đạt sở hữu vẻ đẹp thông minh và sắc sảo.

Nhưng nhan sắc Chung Thả Huệ hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Cô ấy sở hữu một khuôn mặt trắng trẻo, thanh tú với tỷ lệ vô cùng hoàn mỹ. Khi cô đứng dậy mời Lư Đình ngồi xuống bằng một chất giọng mềm mại đã khiến cho cô ấy hoàn toàn sững sờ.

Làm gì có người phụ nữ thành đạt sắc bén nào đâu chứ? Rõ ràng đây vẫn là một nữ sinh chưa tốt nghiệp mà!

Lư Đình cũng nhỏ giọng nói: “Có giám đốc Liêu đi cùng rồi mà, bọn họ có bao giờ để mắt đến đám tôm tép bọn mình đâu mà.”

“Sao lại nói vậy được.” Thả Huệ cười, vỗ nhẹ vào tay cô ấy: “Trường phòng Lư mới là trụ cột ở Chứng khoán Hoa Giang của chúng ta mà.”

Nhân lúc Thẩm Tông Lương đang họp ở trên, Thả Huệ kiểm tra xem tài liệu tuyên truyền phòng chống rửa tiền của bộ phận kinh doanh đã được đặt đúng chỗ chưa, áp phích được phát xuống đã dán chưa, rồi cô định đi chụp vài tấm ảnh để dùng khi viết báo cáo.

Cô đang đứng quay lưng về phía thang máy để chụp ảnh nên không để ý có một nhóm người đi ra. Thả Huệ vừa kiểm tra ảnh xem có bị thiếu góc không, vừa lùi lại nên không cẩn thận va phải một cánh tay rắn chắc.

Thẩm Tông Lương đỡ lấy cô: “Cẩn thận.”

Thả Huệ vén tóc, cô đỏ mặt vội vàng quay người lại rồi lùi ra hai bước, cô lí nhí nói: “Cảm ơn… Chủ tịch.”

Đôi mắt sau cặp kính của anh sâu thẳm như đáy giếng, Thả Huệ chỉ dám liếc nhìn một cái rồi lại cúi đầu, vì cô sợ mình sẽ lại ngã vào đó rồi không thoát ra được.

Thẩm Tông Lương không nói gì, anh thậm chí còn không gật đầu đã đi mất. Thả Huệ nhìn theo bóng lưng anh, ngay cả nhìn cô một cái anh cũng không muốn.

Khóe miệng cô khẽ động đậy, sao lúc nãy cô lại không nghe thấy động tĩnh gì vậy?

Cứ vậy mà đâm sầm vào người anh, thật mất mặt.

Sau khi mọi người đã đến đông đủ, Thả Huệ ngồi trên bục bắt đầu nói về những quy định mới, cô nói: “Hôm nay đã làm mất thời gian của mọi người rồi, chúng ta cố gắng xử lý thật nhanh, giải thích rõ những mục thường được hỏi nhất để sau này có thể làm việc dễ dàng hơn.”

“Đầu tiên là cải thiện cơ chế phân loại, từ việc sửa đổi ngay lập tức đồng loạt sang sửa đổi tại chỗ, sửa đổi ngay lập tức và sửa đổi theo từng giai đoạn. Thế nào là theo từng giai đoạn? Có một số vấn đề khó khăn, phức tạp, không thể khắc phục trong thời gian ngắn, nếu thật sự có yếu tố bất khả kháng hoặc tình huống đặc biệt thì sẽ cần một thời hạn thích hợp. Tôi sẽ lấy một ví dụ…”

Cô giải thích vừa rõ ràng vừa dễ hiểu, lại kết hợp với những vấn đề cụ thể phát hiện khi kiểm toán tại Lâm Thành, khiến các trưởng bộ phận liên tục gật gù. 

Thả Huệ ở lại bộ phận kinh doanh cả ngày, đến tối mới tan làm.

Sau khi tan làm thì việc đầu tiên cô làm là đi lấy xe vì nếu không lái xe nữa thì Vương Bỉnh Văn sẽ phải chuyển đến ở dưới nhà cô mất.

Sáng nay cũng là một sự cố ngoài ý muốn, cô vừa mở mắt đã nhận được điện thoại của anh ta, Vương Bỉnh Văn nói: “Có làm phiền em không? Anh đoán giờ này em chắc đã dậy rồi, rửa mặt xong xuống nhà, anh đưa em đi làm nhé.”

Thả Huệ vừa mặc quần áo vừa nói: “Anh ấy chạy từ đường Ích Nam đến đây cũng phải mất tận hai mươi phút, dậy sớm vậy.”

Đổng Ngọc Thư sửa lại cổ áo cho cô: “Đây mới gọi là thật lòng thật dạ, cậu ấy đã đợi con mười mấy phút rồi, còn mua sẵn cả bữa sáng, con mau xuống đi.”

Cô đi tàu điện ngầm đến cửa hàng 4S rồi lái xe về tòa nhà tập đoàn vì Lạc Châu nói có hai báo cáo đang chờ ký, đây là báo cáo sẽ cần trong cuộc họp ngày mai.

Khi chờ đèn đỏ, Thả Huệ nhận được điện thoại của Ấu Viên, giọng cô nàng rất phấn khích: “Mình nghe nói Thẩm Tông Lương đi Giang Thành nhậm chức rồi à?”

Thả Huệ đặt tay lên vô lăng nói: “Cô giáo Phùng này, tin tức của cậu hơi bị chậm rồi đó, anh ấy đến từ hôm qua rồi cơ.”

“Biết làm sao đây, tai mắt của mình không còn nhanh như trước đây nữa, hai người sao rồi?” Ấu Viên hỏi.

Qua màn hình, Thả Huệ cũng có thể nhìn ra dáng vẻ cô nàng đang vươn cái cổ dài ra để hóng chuyện.

“Sao trăng cái gì? Câu không thấy được cái dáng vẻ cao ngạo kiệm lời của anh ấy đâu, nhìn thôi là chẳng ai muốn động vào rồi. Nếu một người qua đường như mình mà dám động tay động chân thì chắc anh ấy sẽ đẩy mình ra rồi bảo mình tránh ra xa một chút.”

Đáp lại cô là một tràng tiếng đập bàn dữ dội.

“Mà cậu biết gì không? Bực bội nhất là ngay cả giám đốc Liêu và giám đốc Ngô chẳng liên quan gì đến nhau nhưng Thẩm Tông Lương lại nhớ tên họ, vậy mà anh ấy lại chẳng biết mình tên gì, cứ suốt ngày gọi Trưởng phòng Tiểu Chung, nghe có điên không?”

Bên phía Ấu Viên nổ ra một tràng cười dữ dội không thể nào dừng lại được, cô ấy cười đến nỗi suýt nữa đã hét lên: “Để tiến sĩ ngôn ngữ học đây nhắc cho cậu nhớ, trên đời này có một thành ngữ gọi là ‘càng lấp liếm càng lộ tẩy’”

Thả Huệ tức giận vén cổ áo lên: “Không có chuyện đó đâu. Làm ơn mau chóng bàn giao xong rồi về đi, đi làm vốn dĩ đã mệt mỏi lắm rồi, lại còn thêm bạn trai cũ đến góp vui nữa.”

“Miệng lưỡi cứng quá nhỉ.” Ấu Viên dừng lại một chút rồi vạch trần cô không thương tiếc: “Mình thấy anh ấy vừa đến là cậu nói chuyện thú vị hơn nhiều rồi đó.”

Thả Huệ dừng xe rồi điều hòa lại hơi thở: “Không nói nữa, mình còn phải tăng ca đây.”

Cô tắt máy, xách túi ở ghế phụ rồi đi thang máy lên văn phòng. Vương Lạc Châu đã đợi sẵn, thấy cô thì liền chạy tới, vội vàng nói: “Xin lỗi trưởng phòng, hai bản này đều cần chị ký tên, còn chỗ này thì cần chủ tịch ký ạ.”

Thả Huệ nhíu mày: “Là báo cáo cần cho buổi họp ngày mai, sao không đưa cho chị sớm hơn?”

“Dạ trước đó đã ký rồi nhưng em đã kiểm tra và có sửa lại một chỗ nhỏ nên cần phải ký lại rồi tải lên hệ thống. Ban ngày chị không có ở đây nên là… là em chậm trễ, em xin lỗi ạ.”

Thả Huệ suy nghĩ một chút, hỏi: “Vậy à? Vậy người của bộ phận kinh doanh đâu cả rồi? Báo cáo của họ sao lại đẩy cho em xử lý?”

“Họ nói do phần của họ không có vấn đề gì nên nếu cần trình ký lại thì phải là em trình ạ.”

Cái quái quỷ gì thế này?

Một đám những kẻ giỏi đổ lỗi nhất đều tập trung về bộ phận kinh doanh, thấy Lạc Châu là một cô bé dễ nói chuyện nên chuyện gì cũng đùn đẩy cho cô ấy.

Thả Huệ nói: “Không sao, đưa đây, để chị đi tìm chủ tịch.”

Mọi người trong bộ phận làm việc cẩu thả, cô cũng không thể không chịu trách nhiệm được.

Vương Lạc Châu xấu hổ đỏ mặt: “Trường phòng, lúc nào em cũng làm phiền chị hết.”

Thả Huệ xoa má cô bé: “Đừng nghĩ vậy, may mà vẫn sửa kịp trước cuộc họp, nếu không thì sẽ phiền phức lắm. Lần sau em phải cẩn thận hơn nhé, được không?”

Cô cầm lấy tài liệu, trước tiên gọi điện xin chỉ thị từ Quan Bằng: “Trường phòng, anh biết chủ tịch Thẩm đang ở đâu không ạ?”

“Anh đưa anh ấy về Đông Giao rồi, muộn thế này rồi, có chuyện gì sao?”

Thả Huệ lật lật tài liệu trong tay: “À có một báo cáo đã được trình ký trước đó nhưng có chút vấn đề nên cần phải sửa lại, hiện tại đang cần trình ký lại. Trước đó Chủ tịch Thẩm chưa đến nên em đã trình cho Tổng giám đốc Đới ký, bây giờ không tiện trình ký lại nữa.”

Quan Bằng dặn dò cô: “Cũng đúng, nhưng em phải cẩn thận nhé, hôm nay anh ấy mệt cả ngày rồi, tâm trạng có thể không tốt lắm. Hơn nữa đây cũng không phải chuyện tốt gì, em nhớ giữ chừng mực kẻo lại bị mắng.”

Từ sáng sớm hôm nay, Quan Bằng đã đi cùng Thẩm Tông Lương cả ngày, hầu hạ cẩn thận nhưng vẫn chưa từng thấy vị này cười lấy một cái, ngoài phát biểu bình thường trong cuộc họp thì rất lười nói chuyện riêng.

Thả Huệ nói: “Cảm ơn trưởng phòng đã nhắc nhở, em sẽ cẩn thận.”

Cô cất điện thoại vào túi, ngồi trên xe tự trấn an bản thân.

Trưởng phòng Quan có ý tốt, nhưng anh ấy nào biết trước mặt Thẩm Tông Lương tội lỗi của cô đã chồng chất như núi, chỉ một bản báo cáo này thì có là gì.

Gặp mặt riêng thế này, nếu anh có muốn mắng hai câu thì cô cũng đành chịu trận, vì đó là quyền của anh mà.

Thả Huệ khởi động xe, cô hít sâu hai hơi rồi bắt đầu lái về hướng khách sạn Đông Giao.

_

[Tác giả có lời muốn nói]

Còn kéo dài một đoạn dài nữa.

Nội tâm của sếp Thẩm: Tiểu Huệ, mau nói yêu anh đi, xin em đó.


Comments

Gửi bình luận