Nghe thật khó chịu.
Ngoài cửa sổ, bầu trời như một tấm lụa sa tanh màu xanh mới dệt, thỉnh thoảng sẽ có một tia nắng chiếu xuyên qua từng tầng mây mỏng.
Quan Bằng vừa đi vừa nói: “Chủ tịch, tôi xin giới thiệu sơ qua với ngài, tầng một, hai, ba là các bộ phận kinh doanh cơ bản, bây giờ chúng ta đi lên hội trường lớn để họp, đi thang máy từ đây, cẩn thận.”
Một nhóm người đi trước, Thả Huệ đi không nhanh không chậm, giữ một vị trí không mấy nổi bật, cô cúi đầu không nói gì.
Chỉ là, từ khi Thẩm Tông Lương đến thì tim cô đã đập loạn xạ không lúc nào dịu lại.
Những người phía trước lần lượt đi vào thang máy, Thả Huệ đang định bước vào thì phát hiện bên trong đã gần đầy người. Cô do dự không biết nên bước tiếp hay đi chuyến sau với những người đi sau.
Quan Bằng không muốn chen chúc quá bèn nói: “Tiểu Chung, hay là em đợi một lát nhé.”
Cô mừng còn không kịp, vừa định đáp lời thì lúc này Thẩm Tông Lương lại lên tiếng với vẻ mặt nho nhã: “Không sao, còn vào được một người nữa.”
Thả Huệ cứng rắn bước vào, khi đưa ánh mắt chào hỏi trưởng phòng Quan thì không khỏi liếc sang Thẩm Tông Lương bên cạnh.
Ánh mắt cô cứ thế chạm phải ánh mắt anh, một đôi mắt trầm lắng như thể đang bị một mảng sương mờ bao phủ. Cả một quá khứ mênh mang như đang ùa về trong ánh mắt anh, khiến đầu ngón tay Thả Huệ run lên, cô gần như không đứng vững.
Trước mặt bao nhiêu người thế này, không chủ động chào hỏi là không được, cô chỉ có thể khẽ cất lời: “Cảm ơn chủ tịch.”
Ánh mắt Thẩm Tông Lương sâu thẳm như hồ nước lạnh, trên mặt anh không lộ ra chút cảm xúc dư thừa nào. Sau bao nhiêu năm, anh lại không nhận ra cô ngay lập tức mà chỉ nheo mắt hỏi: “Vị này là…”
Không biết có phải khí thế của chủ tịch quá mạnh mẽ hay không nhưng Phạm Chí Vũ để ý thấy một Thả Huệ vốn luôn bình tĩnh trước mọi biến động, vậy mà khi đối diện với vị lãnh đạo mới này thì cô lại vô cớ trở nên giống một cô gái nhỏ.
Giọng nói cô thậm nghe còn hơi rụt rè, âm điệu hơi run rẩy: “Chào chủ tịch, tôi tên là Chung Thả Huệ.”
Sau đó, một giọng đáp lại đầy xa cách và khách sáo vang lên: “Vào đi.”
Thả Huệ cầm theo sổ ghi chép, chỉ cho mình một giây để hít sâu rồi bước vào với vẻ mặt bình thường.
Một câu “vào đi” không chút hơi ấm, tựa như lời tụng niệm của các giáo sĩ châu Âu thời Trung Cổ, nghe thì từ bi nhưng lại khiến chút hồng hào còn sót lại trên mặt Thả Huệ biến mất sạch sẽ cùng với chút mập mờ kỳ lạ kia.
Lông mày cô khẽ nhúc nhích, cô bước nhanh vào trong: “Cảm ơn Chủ tịch.”
Đến lúc này, Thả Huệ đã chắc chắn rằng chủ tịch Thẩm sinh ra là để trở thành một tay chơi lão luyện trong chốn thương trường. Anh đến Giang Thành lần này chỉ đơn thuần vì tiền đồ cá nhân mà thôi còn bản thân anh đã sớm quên mất cô là ai rồi.
Nỗi bồn chồn bất an hai ngày qua lại trở thành một cơn ảo tưởng không thực tế trước vẻ mặt nghiêm nghị cứng nhắc của Thẩm Tông Lương, đúng là cô đánh giá cao bản thân quá rồi.
Thả Huệ mím chặt môi, cô không biết giữa sự trả thù và sự lạnh lùng thì cái nào sẽ khó chấp nhận hơn.
“Tiểu Chung là phó trưởng phòng Pháp chế, trưởng phòng Điền đang nghỉ thai sản nên bây giờ cô ấy phụ trách chính công việc của phòng Pháp chế.” Quan Bằng giới thiệu chi tiết cho anh nghe, nói xong, dường như anh ta vẫn chưa thấy đủ nên lại nói thêm một câu: “Cô ấy là sinh viên xuất sắc tốt nghiệp từ Oxford, một mỹ nhân tri thức Tây học.”
Có thể đừng giới thiệu cô như vậy không?
Anh có thể đừng nói nữa được không…
Thả Huệ cảm thấy khó xử đến mức hai tay không biết đặt đâu, cô rũ mắt đứng trong góc thang máy, cả người cứng đờ ra, không biết phải làm sao.
Từ trước đến nay, bất kể trong hoàn cảnh nào thì cô đều rất ngại mỗi khi nhắc đến việc mình tốt nghiệp Oxford, đặc biệt là trước mặt người quen. Nhưng mọi người ai cũng đều hỏi cô rất nhiệt tình, các cậu mợ trong nhà, các em khóa dưới không thân thiết, mỗi lần tụ họp là bọn họ đều xúm lại hỏi cô làm sao mới có thể vào Oxford, hoặc sẽ khen rằng cô giỏi quá.
Những lời này Thả Huệ đã nghe đến phát chán.
Mọi người đều đang ca ngợi quãng thời gian đau khổ nhất của cô.
Phải nói thế nào nhỉ?
Nói rằng hai năm học ở Oxford là khoảng thời gian cô cực kỳ chán ghét thế giới nên cô hoàn toàn không có tâm trí để chiêm ngưỡng những kiến trúc cổ kính, cũng không hòa nhập được vào nền văn hóa sâu sắc ở đó hay sao? Rằng cô đã dồn hết chút tâm huyết cằn cỗi còn sót lại để có thể tốt nghiệp, suýt nữa thì đã bỏ mạng ở Anh.
Sẽ không có ai hiểu cho cô, thậm chí bọn họ sẽ mắng cô là kẻ giả tạo.
Ngay khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại cô mới nghe Thẩm Tông Lương nhàn nhạt lên tiếng: “Tập đoàn ta nhiều nhân tài quá.”
Thả Huệ cố gắng hết sức nặn ra một nụ cười khiêm nhường đầy mệt mỏi, không thốt ra nổi một lời khách sáo nào.
Chủ đề không dừng lại ở cô, Quan Bằng tiếp tục giới thiệu về tình hình tập đoàn, Thả Huệ đứng bên cạnh lắng nghe, ánh mắt dừng lại trên những mũi giày da sáng bóng, không dám liếc nhìn lung tung.
Đến hội trường lớn, Thả Huệ tự giác nhường đường lui về cuối đội hình để cấp trên vào trước.
Khi còn làm luật sư nghiệp vụ ở Thụy Đạt, cô không phải bận tâm đến nhiều chi tiết nhỏ nhặt và rườm rà như vậy. Cô chỉ cần xác nhận phần việc mình phụ trách là chính xác, phản hồi công việc kịp thời là đủ. Thỉnh thoảng, vì tính hợp lý của một điều khoản, cô còn có thể tranh luận lý lẽ với cấp trên đến đỏ mặt tía tai.
Nhưng ở Hoa Giang thì lại rất khác, mạng lưới quan hệ chằng chịt như dây leo bám trên tường, dù là đi ăn ở căng tin, đi thang máy hay rót trà thì mọi việc đều có quy tắc.
Thả Huệ ghét nhất là phải bận tâm những chuyện vụn vặt này nhưng không có nghĩa là cô không làm được. Từ nhỏ cô đã nhìn thấy cách ông nội cư xử ôn hòa với mọi người, cô cũng đã quen rồi, có gì khó khăn đâu? Chỉ là khiêm nhường hơn trong cử chỉ lời nói, ít phát biểu ý kiến, cười nhiều hơn thôi mà.
Chức vụ có chữ phó không được sắp xếp chỗ ngồi ở phía trên, Thả Huệ tìm được bảng tên của mình ở hàng ghế thứ hai bên dưới, cô ngồi xuống mở sổ tay ra.
Cô ngước nhìn lên trên, trong một khoảnh khắc, cô mơ hồ cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn mình, Thả Huệ nghiêng đầu sang trái nhưng lại không thấy gì cả, ai cũng đều đang bận rộn với các mối quan hệ xã giao của mình.
Sau khi Thẩm Tông Lương ngồi xuống, anh mở khuy áo vest rồi tựa người ra sau, vừa lật tài liệu được chuẩn bị sẵn, vừa nghe Quan Bằng báo cáo.
Chắc chắn không thể là anh ấy được.
Thả Huệ cúi đầu, chán chường nghịch chiếc máy tính xách tay của mình.
Nữ đồng nghiệp phía sau bàn luận: “Chủ tịch hội đồng quản trị còn trẻ vậy sao, trông nho nhã quá.”
“Cũng không còn trẻ nữa đâu, nghe nói năm nay ba mươi sáu tuổi, sớm đã đủ thâm niên công tác rồi. Làm lão Tứ lão Ngũ ở Đông Viễn lâu như vậy, cuối cùng cũng leo lên được vị trí số một rồi.”
“Thôi đi, thâm niên công tác chỉ là điều kiện đủ chứ không phải điều kiện cần.”
“Đương nhiên, còn phải xem người ta họ gì nữa, là họ Thẩm của Thẩm Trung Thường đó.”
Thả Huệ ưỡn thẳng lưng, vô cảm lật qua một trang tài liệu mới, không tham gia vào cuộc trò chuyện đó.
Khi mọi người đã có mặt đông đủ, Quan Bằng giới thiệu ngắn gọn nhưng đầy khí thế, tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường.
Thẩm Tông Lương đứng dậy, cúi đầu chào mọi người phía dưới, anh ngồi xuống trong tiếng vỗ tay rồi đưa tay kéo micro trước mặt lại.
Anh nói: “Hôm nay là ngày đầu tiên tôi nhậm chức nhưng tôi cũng không xa lạ gì với mọi người cả, như Liêu Công Lâm của Chứng khoán Hoa Giang, Ngô Hồng Minh của Tín thác Hoa Giang, đều đã từng làm việc cùng nhau ở Bắc Kinh rồi, đúng không?”
“Dạo gần đây tập đoàn xảy ra không ít chuyện, thật sự đã rối loạn một thời gian dài rồi. Từ bây giờ trở đi, đối với các hoạt động của tập đoàn, chúng ta phải chú trọng từ tư tưởng, gánh vác từ tác phong…”
Thả Huệ ngồi bên dưới, chỉ thấy đôi môi mỏng của anh mấp máy, còn anh nói gì thì cô không nghe lọt một chữ nào. Cô vẫn giữ vẻ mặt đờ đẫn suốt hai tiếng đồng hồ, người bên cạnh vỗ tay thì cô cũng vỗ tay, còn giả vờ ghi chép hai dòng. Đợi đến khi về văn phòng xem lại thì mấy chữ cô viết còn chẳng thể ghép được thành một câu, hoàn toàn vô nghĩa.
Lãnh đạo mới nhậm chức, theo lệ thường thì buổi tối sẽ có tiệc chiêu đãi tại Khách sạn Hoa Giang Đông Giao.
Khi Phạm Chí Vũ đi hỏi thăm thì Quan Bằng nháy mắt nói không cần, chủ tịch hội đồng quản trị mới không thích mấy chuyện này.
Anh ta tặc lưỡi hai tiếng: “Đúng là không để lộ ra bất kỳ một kẽ hở nào mà.”
Trưởng phòng Quan thúc giục anh ta quay về bộ phận làm việc: “Là chuyện tốt mà, nhân tiện xoá sổ luôn những tệ nạn trước đây đi.”
Khoảng bảy giờ tối, Thả Huệ vẫn còn ở văn phòng sắp xếp tài liệu tuyên truyền, ngày mai cô sẽ đến Chứng khoán Hoa Giang để họp và hướng dẫn các đồng nghiệp về quy chế mới.
Phần quy chế này là mới được xây dựng nên nhiều người không quen với mảng kiểm soát và tuân thủ nội bộ, có phát tài liệu xuống thì bọn họ cũng không hiểu rõ nên Thả Huệ thường xuyên nhận được điện thoại hỏi han đủ thứ.
Vốn dĩ tháng trước cô đã định làm một buổi hướng dẫn chi tiết cho các bên như chứng khoán, tín thác và ngân hàng nhưng việc bị điều động công tác đột xuất đã làm xáo trộn kế hoạch của Thả Huệ, nhân lúc có chút thời gian rảnh, cô dự định dành hai ngày để hoàn thành nó.
Cô kiểm tra lại một lượt PPT, sao chép vào USB rồi lại cho vào túi.
Bước ra khỏi văn phòng, Thả Huệ nói với đồng nghiệp ở các bàn làm việc bên ngoài: “Ngày mai buổi sáng tôi vắng mặt, có việc gì thì gọi điện cho tôi.”
Miêu Miêu hỏi: “Chị đi công tác ạ?”
Thả Huệ đi đến bên cô, đặt xuống một hộp bánh macaron: “Không, đến chứng khoán Hoa Giang để họp với các giám đốc chi nhánh.”
“Oa.” Miêu Miêu cầm ngay một cái lên ăn, cô nàng liếm ngón tay nói: “Sao chị không bảo họ đến phòng họp của chúng ta? Còn để chị phải chạy qua đó.”
Thả Huệ lắc đầu thở dài: “Em đi từ ngân hàng ra mà còn không hiểu sao? KPI của bọn họ nặng như vậy, ngày nào cũng bận chết đi được, làm gì có thời gian. Cùng là trâu ngựa với nhau cả mà, đừng làm khó người ta quá.”
Câu nói của cô khiến những người chưa tan làm hay đang chuẩn bị tan làm đều bật cười.
“Không khí làm việc của bộ phận Pháp chế tốt thật.”
Một giọng nam trong trẻo theo gió trôi vào, ngay sau đó, một nhóm người từ hành lang bước vào. Thẩm Tông Lương đi ở giữa họ, dáng người anh cao lớn, ánh đèn trần chiếu xuống trước mặt anh tạo thành một bóng dài trên sàn.
Ánh mắt anh quét thẳng về phía cô, Thả Huệ thậm chí còn chưa kịp phản ứng, cô mặc bộ vest liền thân vừa vặn, cô đứng tựa vào bàn, ánh mắt vô cùng mềm mại.
Sau đó mọi người đều đứng dậy, Vương Lạc Châu còn quệt chút vụn bánh trên môi, lắp bắp gọi một tiếng Chủ tịch. Lúc này Thả Huệ mới hoàn hồn, thu chân lại rồi đứng thẳng dậy, sau đó mới cất tiếng chào.
Thẩm Tông Lương gật đầu, anh khen lấy lệ một câu: “Trưởng phòng Tiểu Chung hài hước quá.”
Trưởng phòng Tiểu Chung.
Gọi gì mà khó nghe chết đi được, Thả Huệ càng nghe càng thấy bực mình, thật muốn cắn một phát vào lưỡi anh, để anh nói năng cho đàng hoàng, giống như những ngày cô vẫn còn được nũng nịu trong vòng tay anh.
Nhưng bây giờ đã không còn là trước kia nữa, cô đã sớm mất đi quyền được làm nũng với anh rồi.
Không ngoài dự đoán, Thẩm Tông Lương đến từng bộ phận để thị sát, không ở lâu đã rời đi.
Thả Huệ cũng cầm túi xách, bước từng bước chậm rãi rời khỏi toà nhà.
Hôm qua xe của cô bị nổ lốp nên đã được gửi đến trung tâm 4S, sáng nay Thả Huệ bắt taxi đi làm.
Đứng trước tòa nhà, cô lấy điện thoại ra, đang do dự không biết nên đi bộ đến ga tàu điện ngầm hay gọi xe thì thì một chiếc G trắng dừng lại trước mặt cô.
Vương Bỉnh Văn hạ cửa kính xe xuống: “Lên xe đi, anh đưa em về nhà.”
“Hả?” Thả Huệ không muốn nên cô không nhúc nhích bước nào: “Sao có thể làm phiền anh được.”
Nhưng Vương Bỉnh Văn vẫn nở một nụ cười dịu dàng: “Không phiền đâu, anh cố ý đến đón em mà, lên đi.”
“À…dạ…”
Trước khi lên xe, Thả Huệ vô thức nhìn lên lầu, không biết cô đang sợ điều gì. Đây cũng không phải là lần đầu tiên Vương Bỉnh Văn đến đây, mọi người trên dưới đều biết có một chàng trai trẻ từ viện nghiên cứu thường đến tìm cô.
Nhưng hôm nay cô cảm thấy có gì đó không giống mọi khi, lòng cô bỗng nhiên lo lắng.
Sẽ không bị Thẩm Tông Lương nhìn thấy chứ? Lúc này chắc anh phải đến bộ phận Tài chính rồi mà bộ phận Tài chính lại nằm ở tầng cao, tầm nhìn rộng rãi.
Thấy cô cứ chần chừ không lên, ngay cả Vương Bỉnh Văn cũng hỏi: “Em đang nhìn gì vậy? Còn đồng nghiệp nào muốn đi cùng không?”
Thả Huệ nói không có ai rồi mở ghế phụ ngồi vào.
Lạ thật, bị anh nhìn thấy thì sao chứ, có gì mà phải sợ. Chia tay sáu năm rồi, cô đã sớm thoát khỏi sự kiểm soát của anh rồi. Đâu còn như hồi trước, được nam sinh đưa về nhà còn phải báo trước với anh.
Cô lắc đầu rồi kéo dây an toàn.
Thả Huệ duỗi chân ra, hình như vị trí vẫn không thay đổi. Lần trước cô ngồi ở đây nên đã điều chỉnh đến mức này, cũng đã hơn một tháng trôi qua rồi.
Vương Bỉnh Văn dường như nhận ra sự do dự của cô: “Không cần điều chỉnh đâu, ngoài em ra thì không có ai ngồi cả.”
“Vậy ạ?” Thả Huệ đặt túi lên đầu gối rồi hỏi: “Viện của các anh không có đồng nghiệp nữ sao?”
“Viện của bọn anh lớn như vậy, đương nhiên cũng có vài người.” Vương Bỉnh Văn vừa lái xe vừa chỉnh lại cặp kính không gọng trên mũi: “Nhưng anh chưa từng chở họ.”
Thả Huệ gật đầu, không đáp lại những lời rõ ràng có mục đích kia của anh ta. Cô lịch sự bày tỏ lòng biết ơn: “Hôm nay thật là trùng hợp, làm phiền anh rồi.”
Vương Bỉnh Văn nói: “Không có gì. Được đón em tan làm anh rất vui, nếu không phải hôm nay em không lái xe thì còn lâu anh mới có cơ hội này. À, em ăn tối chưa? Chưa ăn thì đi ăn cùng anh đi?”
Thả Huệ vội từ chối: “Không cần đâu, em ăn ở căng tin rồi.”
“Vậy à, vậy anh tự về nhà ăn chút gì đó vậy.”
Đi được nửa đường, khi rẽ, ánh mắt Vương Bỉnh Văn lướt qua cô theo chuyển động của xe. Khuôn mặt Chung Thả Huệ chìm trong bóng đêm, đôi mắt cô như một hồ nước xuân long lanh, làn da trắng đến mức khiến người ta hơi lóa mắt.
Anh ta mỉm cười quay đầu lại: “Hôm nay mệt lắm phải không, hình như là chủ tịch mới của các em đã nhậm chức rồi.”
“Anh biết cả chuyện này sao?” Thả Huệ ngạc nhiên hỏi lại: “Em còn tưởng anh chỉ biết vùi đầu vào làm thí nghiệm thôi chứ.”
Vương Bỉnh Văn nói: “Là ba anh nói đấy, vì nhà của bà chú ấy ở đường Ích Nam còn chưa dọn xong nên chú Thẩm hiện đang ở khách sạn Đông Giao.”
Cô gật đầu, hóa ra anh sắp chuyển đến nhà bên cạnh nhà Vương Bỉnh Văn, con phố đầy hơi thở lịch sử đó từng có nhiều danh nhân sinh sống thời Dân Quốc.
Thế giới này có lẽ chỉ bé bằng bàn tay mà thôi, những người xung quanh đếm đi đếm lại thì có thể đều quen biết nhau cả.
Thả Huệ xuống xe ở cửa nhà, cô xách túi đứng yên, ngại ngùng nói: “Vương Bỉnh Văn, sau này nếu anh bận thì đừng đến đón em nữa, không tiện.”
Vương Bỉnh Văn dường như không hiểu, còn nói: “Sao vậy, dạo này anh không bận, cũng không có gì không tiện cả.”
“Nhưng mà em thấy không tiện.” Giọng Thả Huệ đột nhiên lạnh đi: “Em đã nói rồi, em là một con quỷ độc thân, không yêu đương cũng không kết hôn. Đừng lãng phí thời gian quý báu của anh với em nữa. Điều kiện của anh tốt như vậy, anh thích ai cũng được mà.”
Một tia thất vọng thoáng xuất hiện trên khuôn mặt nho nhã, dịu dàng của Vương Bỉnh Văn.
Vương Bỉnh Văn nhẹ giọng đáp: “Nhưng anh thích em thì phải làm sao đây Thả Huệ? Thật ra ngày hôm nay của anh không thuận lợi chút nào, dữ liệu thí nghiệm bị sai, còn bị thầy mắng suốt một lúc lâu. Nhưng khi gặp em, được nói chuyện với em một chút thì anh chẳng còn buồn nữa.”
Vương Bỉnh Văn bày tỏ tình cảm một cách đơn giản và chân thành như vậy, Thả Huệ vốn là người dễ mềm lòng nên nhất thời cô không biết phải đáp lại thế nào.
Vương Bỉnh Văn xoay vô lăng: “Anh đi trước nhé, em mau vào đi, nhớ ngủ sớm.”
“Này!” Thả Huệ đuổi theo hai bước rồi lại dừng lại, cô nhỏ giọng nói: “Em còn chưa nói xong mà…”


Gửi bình luận