Sao lại muốn gặp em?
Thẩm Tông Lương nghe xong, anh cầm ly rượu trở về sofa, khoanh chân nói: “Các cậu không hiểu đâu, đó chưa phải là chuyện phiền phức nhất.”
“Nào, nói ra nghe xem nào.” Đường Nạp Ngôn ngồi xuống chiếc ghế dài bên cạnh: “Để hai đứa tôi nghe chung cho vui.”
Thẩm Tông Lương dùng ngón tay cái đẩy hộp thuốc lá rồi mạnh tay ném một điếu thẳng vào mặt anh ta. Đầu bên kia tươi cười đón lấy rồi bật lửa châm thuốc, rít sâu một hơi.
“Có một cậu thanh niên, trông cũng khá điển trai, kinh tế nhìn có vẻ cũng ổn.” Thẩm Tông Lương châm thuốc, anh nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó, từ tốn rít một hơi rồi thở dài: “Buổi tối đón, buổi sáng đưa, cười nói vui vẻ, ân cần không gì sánh bằng.”
Đường Nạp Ngôn nhìn bộ dạng thất bại của anh, nhịn không được bật cười.
Chu Phú đã ngà ngà say, anh ta lắc lư một chút rồi hỏi anh: “Đã có một gã thanh niên trai tráng như vậy rồi mà cậu vẫn còn giữ được bình tĩnh, đáng nể đấy.”
Một lúc sau, Thẩm Tông Lương nhả ra hai làn khói trắng rồi bật cười tự giễu. Anh rũ tàn thuốc, ánh mắt dán chặt vào đốm lửa lập lòe: “Vậy cậu nói xem tôi phải làm sao? Ngay cả hỏi cô ấy tôi còn không dám.”
“Có gì mà không dám hỏi!” Chu Phú đặt ly rượu xuống bàn trà, bắt chước giọng điệu của Thẩm Tông Lương: “Cậu cứ mạnh dạn hỏi cho tôi! Sao nhỉ…”
“Tiểu Huệ à, đó có phải là bạn trai của em không? Hai người đã phát sinh quan hệ gì chưa?”
Nghe những lời thô tục như vậy thì Thẩm Tông Lương lập tức nhíu chặt mày. Anh ngước mắt lên, nhìn Chu Phú trêu chọc: “Bình thường ở nhà cậu có bị cô Trình mắng là đồ lưu manh không?”
Chu Phú cười cười, chột dạ sờ mũi: “Có, cái gì cô ấy cũng mắng…”
Anh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: “Bị mắng là phải lắm.”
Đường Nạp Ngôn nói: “Cậu sợ nghe Chung Thả Huệ trả lời có sao?”
Thẩm Tông Lương lắc đầu: “Cũng không hẳn vậy. Vấn đề này chẳng có ý nghĩa gì cả, cho dù cô ấy có yêu ai đi nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì đâu. Tôi phải làm thế nào thì vẫn sẽ làm thế ấy, trước khi bị cô ấy bức cho phát điên thì tôi cũng phải sống đã chứ.”
Nghe người ngồi trên vị trí cao hút thuốc, bình tĩnh nói ra những lời điên rồ như vậy.
Chu Phú rùng mình: “Chà, bao nhiêu năm rồi không thấy cậu như vậy, đúng là máu lửa thật.”
“Ừ, cậu không thể cứ như vậy mãi được.” Đường Nạp Ngôn gật đầu đồng ý: “Mấy năm nay cậu cứ thoắt ẩn thoắt hiện, không gặp ai, cũng không xuất hiện ở bất kỳ đâu. Mọi thứ ổn định rồi, đám nhóc mới đến Bắc Kinh chỉ được nghe danh cậu chứ không thấy người. Mẹ nó, bọn nó thấy tôi dễ nói chuyện nên cứ chạy đến hỏi tôi mãi.”
Thẩm Tông Lương cười một cách chán nản.
Trong hai năm hỗn loạn nhất, khi mọi viễn cảnh trước mắt trở nên mù mịt thì anh chọn lui về ở ẩn, không muốn tiếp xúc quá nhiều với người lạ. Đúng là trong lòng anh có vết thương thật, nhưng đó không phải là tất cả.
Ẩn mình chờ thời, dùng mà tỏ ra không dùng, là cách Thẩm Tông Lương ứng phó ngay từ khi mọi biến động bắt đầu, cũng là việc anh quen làm và làm giỏi nhất.
Anh dập tắt điếu thuốc rồi nói: “Dễ thôi, lần sau cậu cứ nói tôi chết rồi là xong.”
Chu Phú: “Nói vậy cũng không sai, ngoài việc còn thở thì chẳng khác gì đã chết.”
“…”
_
Giang Thành sau tiết Thanh Minh, gió đêm vẫn còn mang theo cái lạnh táp vào mặt người ta không thương tiếc.
Thẩm Tông Lương không ở lại lâu, khi tiếng sáo trúc trong hội quán vang lên ngày càng dồn dập, trong lòng anh bỗng trở nên bứt rứt, anh nói vài câu rồi vội vã rời đi.
Trước khi về khách sạn, anh ghé qua ngôi nhà nhỏ ở đường Ích Nam xem một lượt, nhà đã được sửa sang rất tốt, không lâu nữa là có thể dọn vào.
Ở khách sạn Đông Giao quá lâu sẽ tạo ra một tín hiệu xấu cho toàn bộ tập đoàn, như thể anh chỉ là một người đến đây làm khách, ngay cả nơi ở cố định cũng không có. Mặc dù mục đích chuyến đi này của Thẩm Tông Lương, nói thẳng ra là để phô diễn thành tích, làm bước đệm chuyển tiếp cho nước cờ tiếp theo, nhưng thái độ cần có vẫn phải thể hiện ra.
Khi về phòng, Thẩm Tông Lương gặp hai nhân viên phục vụ đang bưng bó hoa bách hợp đặt ở đầu giường ngủ của anh ra. Thấy anh họ lập tức dừng lại, đứng thành một hàng trên hành lang, tránh sang một bên, cúi đầu chào: “Chủ tịch.”
Thẩm Tông Lương nhìn lướt qua rồi mơ hồ nhớ lại, đây hình như là bình hoa đặt ở đầu giường của mình. Điếu thuốc kẹp trên ngón tay vẫn còn cháy, anh hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“À, là thế này ạ…” Một trong những nữ phục vụ nói: “Trước khi trưởng phòng Chung đi, cô ấy đã dặn tôi đừng để hoa bách hợp ở đầu giường của ngài, đặc biệt là ở trong phòng kín. Mùi của hoa bách hợp sẽ khiến người ngủ trong phòng bị đau đầu.”
Lòng Thẩm Tông Lương khẽ động một cái nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng: “Đi đi.”
Sau khi đợi các nhân viên rời đi, anh không thể chờ đợi được nữa mà đưa điếu thuốc lên môi rít một hơi.
Thẩm Tông Lương nở một nụ cười trong làn khói lượn lờ, con sói nhỏ này vẫn còn quan tâm đến anh chứ chưa hoàn toàn mất hết lương tâm.
Anh sải bước vào trong phòng, rèm cửa đang được mở ra, vạn dặm nhân gian hiện ra trong mắt anh. Vì một chậu hoa đã tàn mà tâm trạng vốn đã lên xuống cả đêm của Thẩm Tông Lương dường như đã khá hơn. Anh đứng trên ban công, bình tĩnh hút hết điếu thuốc kẹp trong tay, để cho gió lạnh thổi qua vai mình.
Vậy mới nói, tình yêu sẽ không vì những ngày không gặp gỡ mà dừng lại, nó vẫn sẽ lớn lên một cách hoang dại và tự do.
Thẩm Tông Lương lấy điện thoại ra xem, Tiểu Huệ chắc đã về nhà và xong việc rồi vì vài phút trước cô đã chia sẻ trên mạng xã hội một bài báo từ tạp chí Pháp chế, bài báo nói về tranh cãi vốn có về quyền lợi và nghĩa vụ tài sản.
Anh nhớ lại khi còn sống ở ngõ Tây Bình, vì trong nhà có một cô gái nhỏ theo học ngành luật nên anh thường xuyên bị ép nghe những cuộc bàn luận trong giới học thuật, trong đó có chủ đề này.
Thẩm Tông Lương nhớ ngày hôm đó, khi anh bày ra bàn tập luyện chữ đã lâu không động đến, anh đang viết rất cẩn thận thì Tiểu Huệ nghịch ngợm chui từ dưới bàn lên.
Ngày đó Tiểu Huệ còn nhỏ, cô có đủ mọi cách để có thể dễ dàng nắm chắc anh trong lòng bàn tay rồi đùa giỡn.
Cô gái nhỏ mút mát dục vọng ướt át của anh với đôi mắt lấp lánh ánh nước, xúc cảm mà cô mang lại khiến cho hơi thở của anh rối loạn, cổ tay anh run lên, mực trên giấy bị kéo thành một vệt dài thô kệch khiến cho một nhà sưu tầm như anh không có cách nào nhìn nổi.
Thẩm Tông Lương bế cô gái nhỏ lên, anh nôn nóng đè cô lên bàn rồi hôn cô đến mức hai cánh môi anh đào kia không thể nào khép lại được. Khi đó cô nhìn anh bằng ánh mắt ướt át, cô lau khóe môi rồi trừng mắt nhìn anh: “Anh không thể nhẹ nhàng hơn một chút sao?”
Đôi môi anh đè lên vành tai mỏng manh của cô: “Còn em thì sao? Phá hỏng tập chữ mà anh đã tốn rất nhiều tiền mới có được, phải tính sao đây?”
Giọng của Tiểu Huệ mang theo vẻ nũng nịu: “Chú này, chú ngồi thẳng quá làm em không nuốt hết được, chú hạ thấp xuống một chút, để em ăn thêm một lát nữa được không?”
“Không được.” Thẩm Tông Lương kéo cô sát vào người mình rồi cởi hết quần áo của cô dưới ánh đèn mập mờ sau đó anh mạnh mẽ ưỡn hông tiến vào: “Cái miệng nhỏ của em quậy quá rồi.”
Chiếc quần tây đắt tiền của anh cuối cùng bị vứt vào thùng rác vì đã thấm đẫm chất lỏng mang theo mùi hương dụ hoặc của cô gái nhỏ, giống như khăn lau nước dãi của em bé trong giai đoạn mọc răng, hoàn toàn không thể mặc lại được nữa.
Thả Huệ tắm xong lại ngoan ngoãn chui vào lòng anh, bắt chước giọng điệu hô hào của giáo sư để nói với anh: “Hiện nay vẫn chưa tách riêng quan điểm về quyền tài sản và nghĩa vụ, Quốc hội cũng không ủng hộ, nhưng không sao đâu các em à, mỗi năm Quốc hội có bao nhiêu người? Chúng ta mỗi năm đào tạo ra bao nhiêu người? Một ngày nào đó, lĩnh vực pháp luật dân sự sẽ là thế giới của việc tách quyền tài sản và nghĩa vụ!”
Sau này, Thẩm Tông Lương lật xem bộ luật Dân sự mới ban hành, nhìn chung vẫn áp dụng hệ thống tách quyền tài sản và nghĩa vụ, đồng thời cung cấp hướng dẫn rõ ràng ở cấp thực tiễn.
Nhưng cô gái nhỏ cười nói với anh vào đêm đó thì đã không còn ở bên cạnh anh nữa.
Thẩm Tông Lương đóng rèm, một tay anh cởi cúc áo sơ mi rồi bước vào phòng tắm. Anh chỉnh nhiệt độ nước sang chế độ nước lạnh rồi đứng dưới vòi sen rất lâu. Anh mang theo một thân đầy nước lạnh bước ra ngoài, giống như một cây bạch dương toàn thân phủ đầy sương tuyết, đứng cô đơn bên đường vào một buổi sáng mùa đông nào đó.
Anh không vội lau khô người mà chỉ quấn một chiếc khăn tắm che đi phần thân dưới. Anh chống tay lên bồn rửa mặt thở hổn hển rất lâu, nước nhỏ giọt từ cằm xuống sàn nhà.
Trước đây sau khi tắm nước lạnh xong thì luồng nhiệt nguy hiểm bốc lên từ tận sâu trong xương cốt kia sẽ giảm đi nhiều, nhưng hôm nay cơ thể anh cảm thấy rất lạ, là vì trong căn phòng này vẫn còn vương vấn mùi hương của cô sao? Hay là vì lúc nãy cô ngồi quá gần anh?
Thẩm Tông Lương bực bội giật khăn tắm ra rồi lại tự mình tắm lại một lần nữa.
Không nhớ ai đã nói, con người một khi quá đắm chìm trong hồi ức thì đó không phải là điềm lành, nhưng nếu ngay cả hồi ức mà anh cũng không giữ được thì anh sẽ còn lại gì đây?
_
Một ngày thứ Ba cuối tháng Tư, vừa họp với bộ phận Pháp chế của tổng bộ xong, Thả Huệ cầm sổ ghi chép, cô không về văn phòng mà đi thẳng đến căng tin nhân viên ăn cơm.
Cô lấy khay ăn từ tủ tiệt trùng, đưa vào cửa sổ: “Dì múc cơm dùm con ạ.”
“Hôm nay ăn cơm muộn vậy?” dì cười tủm tỉm nhận lấy: “Con có ăn cải thìa không?”
Thả Huệ nói: “Có ạ, vừa họp với tổng bộ xong ạ, lãnh đạo còn phải chịu đói để họp nên bọn con đâu dám thúc giục.”
“Vậy dì múc cho con nhiều một chút.”
“Đủ rồi dì, múc nhiều quá con cũng không ăn hết, lãng phí.”
Cô bưng cơm đi được hai bước thì nhìn thấy trên bàn cạnh cửa sổ có một bóng lưng cao lớn. Thả Huệ không đi tới nữa mà tùy tiện tìm một chỗ trống cách đó ba bốn bàn rồi ngồi xuống ăn.
Mấy hôm trước cô đã nghe mọi người trong bộ phận bàn tán, bọn họ nói chủ tịch Thẩm rất gần gũi với mọi người. Ngài ấy không ăn riêng mà sẽ dùng bữa tại căng tin của nhân viên, khi gặp mặt thì sẽ ngồi nói chuyện với mọi người.
Ngay cả điện thoại Thả Huệ cũng không xem, cô muốn tranh thủ ăn xong thì đi nghỉ trưa luôn để tránh đụng mặt Thẩm Tông Lương. Cô húp một ngụm canh, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy có người bước vào căng tin. Người nọ mặc đồ thường ngày, chân đi một đôi giày thể thao phiên bản giới hạn, tay xách một túi giấy.
Cô căng thẳng mấp máy môi muốn lên tiếng nhưng mãi vẫn không nói thành lời.
“Thả Huệ!” Vương Bỉnh Văn lập tức tìm thấy cô trong căng tin rộng rãi: “Sao em vẫn chưa ăn cơm xong vậy?”
Tiếng kêu của anh ta khiến Thẩm Tông Lương đang ăn cơm phía trước cũng quay đầu lại, vẻ mặt âm trầm không vui.
Thả Huệ thật sự muốn cầm cái ly giữ nhiệt bên cạnh lên để che mặt lại, cô lên tiếng: “Ừ, em họp muộn ạ.”
Vương Bỉnh Văn kéo ghế ra rồi đặt đồ xuống: “Chiều nay anh đi công tác rồi, mua trà chiều cho em đây.”
Thả Huệ xấu hổ vô cùng, mặt mũi cô đỏ bừng hết cả lên, cô dùng đũa chọc chọc cơm trong chén: “Cảm ơn anh, nhưng hình như em đã nói với anh, em không có thói quen ăn mấy thứ này.”
Anh ta vẫn cười: “Vậy thì anh cũng không thể đến tay không được, em không ăn thì chia cho đồng nghiệp cũng được mà.”
Thả Huệ không muốn tiếp tục nói về thói quen ăn uống nữa, đặc biệt là khi phía trước có Thẩm Tông Lương đang ngồi. Với khoảng cách này thì bọn họ nói gì anh đều có thể nghe được. Cô ừ một tiếng: “Lần này anh đi công tác ở đâu?”
Vương Bỉnh Văn nói: “New York, tham dự một hội thảo học thuật, đi hơn nửa tháng. Đợi khi anh về thì em đến nhà anh ăn cơm một bữa nhé, ba mẹ anh nói muốn gặp em đó.”
“Hả?” Thả Huệ kinh ngạc há hốc miệng: “Sao ba mẹ anh lại muốn gặp em?”
Vương Bỉnh Văn an ủi cô: “Em đừng sợ, anh đến nhà em làm khách bao nhiêu lần rồi mà, mỗi lần anh đến, cô Đổng đều làm một bàn đồ ăn đầy ắp cho anh, ba mẹ anh coi trọng chuyện có qua có lại mà.”
Thả Huệ thở phào nhẹ nhõm, cô ngây thơ hỏi lại: “Vậy thì anh nên mời cô Đổng mới phải chứ.”
“Haha.” Vương Bỉnh Văn đột nhiên cười lớn: “Thả Huệ em hài hước thật đó, nếu em thích thì tất nhiên có thể mời cô giáo đi cùng, anh rất hoan nghênh.”
Cô mím môi, im lặng cúi đầu gắp thức ăn bỏ vào miệng.
Anh ta thấy như vậy rất hài hước sao? Đây vốn dĩ cũng không phải là chuyện của cô, cô thấy sao thì nói vậy thôi.
Ánh nắng trước mặt bị che khuất đi phân nửa rồi lại nhanh chóng chiếu tới. Thả Huệ ngẩng đầu nhìn, hóa ra là Thẩm Tông Lương đi ngang qua.
Anh cầm đĩa thức ăn đi đến chỗ thu dọn, lúc ném đĩa vào bồn rửa, tiếng va chạm vang lên rất lớn. Cả người Thả Huệ run lên, Thẩm Tông Lương dùng sức như vậy, giống như muốn đâm vào tim cô vậy.
Vương Bỉnh Văn hoàn toàn không để ý: “Em cứ đồng ý với anh trước đi, được không?”
Cô cười cười: “Gần đây em bận lắm, hơn nữa chuyện gặp gỡ ba mẹ hai bên này hình như cũng không phù hợp với chúng ta cho lắm.”
Anh dùng lời lẽ ôn hòa để thuyết phục cô: “Không phải là gặp gỡ ba mẹ hai bên, chỉ là đến nhà anh làm khách thôi, không phải chúng ta đang tìm hiểu nhau sao?”
Thả Huệ lắc đầu: “Vương Bỉnh Văn, em nói với anh lần nữa, giữa em và anh không có bất kỳ mối liên hệ nào cả, anh là học trò của mẹ em và bà ấy rất thích anh, chỉ vậy thôi.”
Vương Bỉnh Văn còn muốn nói nhưng điện thoại của Thả Huệ đặt trên bàn đã rung lên.
Cô giơ tay, ra hiệu cho anh chờ một chút: “Trưởng phòng Quan?”
Quan Bằng nói: “Ồ, Tiểu Chung à, chủ tịch muốn xem báo cáo quý này của phòng Pháp chế, em mang đến văn phòng anh ấy ngay bây giờ đi.”
“Bây giờ ạ?” Thả Huệ liếc nhìn đồng hồ, sao tự dưng lại gấp gáp vậy.
Cái người kia là mình đồng da sắt hay sao? Ngay cả giờ nghỉ trưa cũng dùng để làm việc.
Quan Bằng khẳng định chắc chắn: “Ừ, ngay bây giờ, anh ấy đang chờ đó, biết làm sao được, yêu cầu của lãnh đạo mà, em chịu khổ một chút nhé.”
“Dạ.” Thả Huệ có lý do để nghi ngờ ai kia đang kiếm cớ gây sự: “Em đi ngay đây.”
Vương Bỉnh Văn đứng dậy hỏi: “Không có chuyện gì chứ?”
Vương Bỉnh Văn luôn như vậy, không biết là ngốc thật hay luôn giả ngốc, anh ta luôn làm như không nghe thấy mỗi khi cô từ chối như vậy.
Nhưng hôm nay Thả Huệ không có thời gian nói thêm, cô thu dọn đồ đạc: “Xin lỗi, em phải làm việc rồi, anh đi đường bình an nhé.”
“Ừ, chờ anh về rồi lại đến tìm em.”
Thả Huệ thở dài một tiếng, cô không đáp lời, chỉ nhẹ nhàng rời khỏi nhà ăn.
Cô về văn phòng trước để tìm hết các tài liệu liên quan, sau đó ôm một chồng hồ sơ dày cộp lên tầng tám.
Rèm trong văn phòng Chủ tịch đều đã được kéo xuống, đèn cũng chỉ bật hai cái, cả văn phòng tối om.
Thẩm Tông Lương ngả người ra sau trên ghế xoay, trầm mặc hút một điếu thuốc, ánh lửa lờ mờ chiếu sáng sống mũi cao thẳng của anh. Anh cau mày, dường như việc hút thuốc này khiến cho anh rất đau khổ.
Đúng, là rất đau khổ.
Khi mấy chữ này hiện lên trong đầu Thả Huệ thì cô đã tự mình xác nhận đi xác nhận lại.
Anh đã vượt qua được cục diện hiểm ác như vậy rồi. Nhà họ Thẩm không những không sụp đổ mà còn nhận được phần thưởng cực kỳ lớn, vậy thì anh đang khổ vì điều gì?
Thả Huệ giơ một tay lên gõ cửa: “Chủ tịch.”
Qua làn khói lượn lờ, Thẩm Tông Lương nhìn cô thật lâu, anh nheo mắt lại như không nhìn rõ người đến là ai. Đến khi Thả Huệ sắp không trụ nổi, chồng tài liệu trong tay nghiêng ngả thì anh mới nói: “Vào đi.”
Thả Huệ đặt tài liệu lên bàn trà, nhẹ nhàng thở ra một hơi: “Tất cả báo cáo trong quý trước của phòng Pháp chế đều ở đây.”
Thẩm Tông Lương bước tới bên cửa dưới ánh mắt kinh ngạc không yên của cô, anh dứt khoát đóng cửa lại rồi khóa trái.
Cô nhìn một loạt hành động của anh, bối rối đứng yên tại chỗ: “Sao… sao lại khóa cửa vậy ạ?”


Gửi bình luận