“Đã yêu nhau bao lâu rồi?”
Trên tầng lầu trống trải này chỉ có hai văn phòng, văn phòng còn lại thuộc về Tổng giám đốc Đới nhưng ông ấy sẽ không bao giờ đến nữa.
Sau khi lão Lưu gặp chuyện, ông ta đã sắp xếp lại vị trí nhân sự hết lần này đến lần khác, bất kể về thâm niên hay năng lực nghiệp vụ, ông ta đều xứng đáng là ứng cử viên duy nhất cho chức Chủ tịch này, ông ta cho rằng lẽ ra chức vụ đó phải do ông ta đảm nhiệm.
Khi tổng bộ vì cân nhắc trẻ hóa đội ngũ nên đã chọn Thẩm Tông Lương tinh ranh tháo vát. Tổng giám đốc Đới thấy không phục nên đã tìm cớ nhập viện, vừa đường đường chính chính dưỡng bệnh vừa nhận được một khoản lương cao.
Ngay tuần trước, Thẩm Tông Lương đã đích thân đến thăm ông ta, không biết hai người đã nói gì mà sau khi Thẩm Tông Lương rời đi thì ông ta cam tâm tình nguyện xin nghỉ hưu sớm, trước khi đi còn cảm động rơi nước mắt.
Khiến một đám lãnh đạo cấp cao bề ngoài tỏ ra khách quan, lý trí, nhưng thực chất lại chờ xem nội bộ đấu đá phải thất vọng.
Từ đó về sau lại có thêm một bí ẩn chưa có lời giải về về vị chủ tịch Thẩm nọ. Trong phòng trà, trong phòng vệ sinh, cuộc thảo luận về anh ngày càng trở nên sôi nổi, mỗi lần như vậy Thả Huệ đều chỉ nghe mà không nói, cô chỉ cười rồi bỏ đi.
Trong hành lang tĩnh lặng, một chút ánh sáng mờ ảo lọt qua khe cửa sổ, bóng của mấy chậu cây ở góc tường khẽ lay động trên sàn nhà màu đỏ sẫm.
Thẩm Tông Lương ngồi xuống ghế sofa văn phòng màu đen: “Không có gì đâu, em ngồi đi.”
“Vậy tôi mở cửa nhé.” Thả Huệ nói rồi định đi: “Kẻo người khác tưởng chúng ta làm gì đó, ảnh hưởng không tốt lắm.”
Thẩm Tông Lương khẽ quát: “Đứng lại! Em mà mở cửa thì ảnh hưởng còn tệ hơn.”
Trong lòng anh giờ rối như tơ vò, ai biết lát nữa anh sẽ làm gì, ngay cả bản thân anh cũng không biết.
Thả Huệ quay đầu lại, tiếng giày cao gót ma sát trên sàn nhà phát ra âm thanh sắc nhọn, cô hơi nâng cao giọng hỏi: “Vậy tại sao ngài nhất định phải gọi tôi lên vào giờ nghỉ trưa, định khoe khoang quyền lực của ngài với tôi sao?”
“Tôi thì có thể khoe khoang cái gì chứ? Tôi có cái vốn liếng đó sao?” Thẩm Tông Lương đặt tay lên tay vịn, ngẩng đầu nhìn cô: “Giờ em đã lớn rồi, có còn nghe lời tôi như hồi nhỏ không?”
Giọng anh trầm khàn, bất ngờ lại ẩn chứa vài phần yếu đuối và bất lực rõ rệt, giống như một người cha dần mất đi địa vị, hoàn toàn không thể quản được đứa con gái đã lớn của mình nữa.
Chân cô đang căng cứng bỗng chốc thả lỏng, trong căn phòng tối, cô nhìn thấy vài sợi tóc bạc lốm đốm mọc ở thái dương xen lẫn với mái tóc đen nhánh của anh. Tuy tóc bạc đã lẫn với tóc đen, nhìn thoáng qua sẽ không thấy rõ lắm, nhưng cô có thể nhìn thấy rất rõ.
Cô đếm, Thẩm Tông Lương năm nay cũng ba mươi… ba mươi sáu tuổi rồi.
Lại đến rồi.
Sự thương xót và đau lòng, thậm chí cả tình cảm ngưỡng mộ không đúng thân phận, lại bắt đầu xâm chiếm lòng cô với sức mạnh vô địch.
Thả Huệ cảm thấy sợ hãi, cô cứ chần chừ mãi không chịu bước lên. Hai chân cô như bị đóng đinh trên sàn nhà: “Anh muốn xem tài liệu thì xem, tôi ở đây, có chỗ nào cần giải thích thì tôi giải thích cho anh nghe, nói mấy lời này làm gì?”
Cô ngồi xuống, vô thức ngồi gần anh một chút.
Thẩm Tông Lương lấy ra một cuốn hồ sơ, lật hai trang: “Quý trước tập đoàn có nhiều vụ kiện không?”
“Không nhiều. Thường thì vào nửa cuối năm sẽ dày đặc hơn một chút.” Thả Huệ mở sổ ghi chép công việc trên đùi nói: “Trước khi trưởng phòng Điền đi nghỉ phép, bọn tôi đã chạy đi chạy lại với bên tòa án để xử lý xong hai vụ án bị kéo dài từ năm ngoái.”
Anh cười đầy ẩn ý: “Cô ấy đang mang thai thì các em chạy kiểu gì?”
Thả Huệ cúi đầu: “Cô ấy mang bụng bầu đợi trong xe, cũng coi như đồng cam cộng khổ rồi.”
Thẩm Tông Lương phản bác cô: “Thật sao? Khi em phối hợp làm việc với người phụ trách vụ án, cô ấy ngồi trong xe bật điều hòa, ai khổ?”
Cô nói không lại anh, yếu ớt hỏi ngược lại: “Làm việc chẳng phải đều như vậy sao, giải quyết được vấn đề là được rồi, cần gì phải tính toán như vậy.”
“Thái độ tốt đấy, nhưng đây không phải là cách em báo cáo công việc với cấp trên, cần phải có trọng tâm rõ ràng.”
Thẩm Tông Lương vứt tập tài liệu xuống bàn, ngả lưng vào ghế, ngón tay gõ gõ như thể đang muốn cảnh cáo cô: “Đây không phải là trường học, không phải em cứ cắm đầu học hành rồi thi được điểm tuyệt đối là thầy cô sẽ khen em. Cứ luôn nhút nhát không tranh không giành, công việc dồn lên người sẽ ngày càng nhiều, công lao cũng chưa chắc ai thấy.”
Hiểu rồi, anh gọi cô lên không phải vì muốn xem tài liệu. Thả Huệ đứng quay lưng lại với ánh sáng, cô hé mắt khẽ liếc anh một cái.
Cô ngồi thẳng dậy, hai tay đặt trên đầu gối rồi khẽ đáp lời anh: “Là thế này, chủ tịch Thẩm, nếu không nhờ có tôi thì hai vụ án năm ngoái đến giờ vẫn chưa thể kết thúc được. Trưởng phòng Điền chẳng làm gì cả, chỉ có tôi là giỏi giang thôi, một tay tôi chống đỡ hết cả cái phòng Pháp chế ở đây đó.”
Thẩm Tông Lương đan hai tay đặt trên đùi. Anh nhìn cô với ánh mắt thích thú, giọng nói nhàn nhạt: “Hửm? Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với em, vậy mà em lại hờn dỗi rồi đùa giỡn với tôi à Tiểu Huệ?”
Mặt Thả Huệ bỗng đỏ bừng.
Vừa nãy là do cô nhất thời xúc động nên mới nói năng như vậy, sao giọng cô lại nũng nịu thế, nhìn cô như vậy thì có khác gì đang làm nũng với anh đâu.
Thả Huệ cho rằng, một mình cô đi qua bao mưa gió bão bùng những năm qua, bản thân đã sớm chai sạn rồi, chẳng còn là một cô gái nhỏ ngây thơ ngày nào.
Nhưng ký ức là thứ có thể đưa con người ta quay về quá khứ một cách nhanh nhất. Một khi Thẩm Tông Lương xuất hiện, chỉ cần nói chuyện với anh vài câu là dáng vẻ non nớt ấy lại tự nhiên lộ ra, dù có muốn giấu cũng không giấu nổi.
Cô cúi đầu vuốt bụi vải trên mặt váy, khẽ nói đã hiểu.
Dáng vẻ này của cô lại quá đỗi ngoan ngoãn, sau khi đã trải qua bao năm tháng thì đã lắng đọng thành một nét dịu dàng đằm thắm hơn.
Cô ngồi ngay ngắn, cả người chìm trong ánh mắt của Thẩm Tông Lương, như đóa bạch sơn rơi từ trên cành xuống rồi đắm mình trong dòng suối trong mát.
Yết hầu trên cà vạt lăn lên, dục vọng u ám của anh lại lặng lẽ trỗi dậy trong không gian nghiêm túc này. Không thể nhìn tiếp nữa, Thẩm Tông Lương nghĩ vậy rồi lại cầm tài liệu lên: “Tôi còn muốn xem thêm một lát, nếu em mệt thì…”
“Tôi không mệt.” Thả Huệ vội vàng cắt lời anh: “Anh còn chưa mệt mà.”
Thẩm Tông Lương nhếch mép cười: “Em đừng có so đo với tôi, tôi quen ngủ bốn năm tiếng một ngày rồi.”
Thả Huệ buột miệng nói: “Vẫn còn vậy sao? Nhưng năm nay anh đã không…”
“Không gì?” Thẩm Tông Lương cầm một tập tài liệu nhìn cô: “Không còn trẻ nữa?”
“Dù thế nào đi nữa thì sức khỏe rất quan trọng, anh phải chăm sóc bản thân cho tốt.”
Sau khi bị bệnh, Thả Huệ mới biết tại sao người lớn luôn thích chúc người khác sức khỏe như vậy. Vì đối với bệnh nhân mà nói, dù cho cảnh sắc nhân gian ngoài kia có rực rỡ đến đâu thì khi chiếu vào mắt họ sẽ chỉ còn lại một màu xám xịt, một con người từng hoạt bát lại dần dần bị cuốn vào bóng tối trong bất lực.
Thả Huệ lặng lẽ suy nghĩ rất lâu, cho đến khi Thẩm Tông Lương gọi cô: “Em đang nghĩ gì vậy?”
Cô lập tức lắc đầu, vẻ mặt nhìn một cái là biết ngay trong đầu cô đang có gì đó mờ ám.
Thẩm Tông Lương bình tĩnh lật sang một trang: “Chắc không phải đang nghĩ về bạn trai sắp đi công tác của em chứ?”
Trên mặt anh vẫn thản nhiên, không để lộ ra bất kỳ điều gì, như thể chỉ đang hỏi thăm về bạn trai mới của tình cũ chứ không hề có ý gì khác.
Nhưng đầu óc Thả Huệ lúc này lại đang suy nghĩ lung tung nên cô đã hoàn toàn nắm bắt sai trọng tâm.
“Ở căng tin anh đã nghe thấy rồi sao? Cái đĩa đó là anh ném cho tôi xem sao?”
Vậy thì đúng là bạn trai rồi, nếu không phải thì cũng sắp rồi.
Thẩm Tông Lương nhận ra lực tay mình cầm bút quá mạnh mới dần dần nới lỏng các khớp ngón tay ra. Ánh mắt anh vẫn dừng trên các điều khoản trong tài liệu: “Nhà làm gì?”
Thả Huệ lắc đầu, đầu ngón tay gảy gảy chiếc cúc tròn: “Không rõ.”
“Sao em lại cẩu thả như vậy? Ngay cả chuyện này mà cũng không biết?” Thẩm Tông Lương vốn định cười một chút nhưng lại không thể: “Là người thế nào?”
Cô hít một hơi rồi nói: “Như anh thấy đó, xuất thân từ gia đình trí thức tiêu chuẩn, cởi mở, lạc quan, lúc nào cũng cười.”
Không để tâm đến gia đình người đó nhưng lại đánh giá người đó cao một cách đáng ngạc nhiên.
Thẩm Tông Lương gập lại tập hồ sơ trên tay lại: “Chẳng trách Quan Bằng nói ngay cả những người cổ hủ như họ cũng rất thích bạn trai của em.”
Thả Huệ bất lực cười: “Trưởng phòng Quan nói vậy sao? Có lẽ là lần trước đi ăn cùng các trưởng phòng, tình cờ gặp Vương Bỉnh Văn ở nhà hàng nên anh ấy đã bao cả mấy bàn tiệc, đã ăn cơm của người ta thì không thể không khen vài câu được.”
“Vậy sao?” khóe miệng Thẩm Tông Lương giật giật hai cái: “Đã yêu nhau bao lâu rồi?”
Đến đây Thả Huệ mới nhận ra câu hỏi đã đi chệch hướng. Từ lúc cô không phủ nhận thân phận của Vương Bỉnh Văn thì Thẩm Tông Lương đã tự đưa ra kết luận.
Nhưng cô chẳng có gì để giải thích cả, Vương Bỉnh Văn đã mua chuộc hết những người xung quanh cô, khiến cô trở thành một hòn đảo nhỏ bị cô lập giữa hồ, tất cả những ai chèo thuyền ngang qua đều mặc định rằng hòn đảo này vốn sinh ra đã nằm trong hồ.
Hơn nữa, cô cũng không quan tâm Thẩm Tông Lương nghĩ gì, anh nghĩ thế nào cũng được.
Dù sao anh cũng chỉ là một người qua đường, ghé lại một hai năm rồi sẽ rời đi. Việc cô có bạn trai hay không, kết hôn hay không kết hôn, đều không liên quan đến anh.
Thả Huệ cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ cùng anh hoá giải những hiểu lầm bao năm qua trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy. Mọi thứ giống như một dòng sông chảy xiết không thể vượt qua, cô không muốn tốn công sức để hóa giải nữa.
Ở tuổi đôi mươi, khi phải rời xa người mình yêu, cô từng vì không vượt qua được ngọn núi ấy mà đau buồn, khóc lóc như một chú mèo con bị bỏ rơi. Nhưng Thả Huệ của hiện tại lại nghĩ, không vượt qua được thì thôi, tìm một khoảng đất trống ngồi nghỉ dưới chân núi cũng rất tốt.
Daisy, bác sĩ tâm lý của Thả Huệ ở Hong Kong thường xuyên liên lạc với cô qua email. Daisy luôn nói rằng sau khi trị liệu, tâm hồn của cô cũng sẽ có độ dẻo dai cao như cơ thể.
Thực ra cũng chẳng có gì khó, quan trong nhất là phải học cách chấp nhận. Chấp nhận mọi việc sẽ không như ý, chấp nhận sinh ly tử biệt, chấp nhận sự nhỏ bé và tầm thường của bản thân, chấp nhận mọi thứ số phận gán lên người mình, chấp nhận tất cả.
Về câu hỏi yêu nhau bao lâu, cô không trả lời được nên chỉ ngập ngừng nói: “Ở công ty, tôi không muốn nói chuyện riêng tư, nếu anh không còn việc gì nữa thì tôi xin phép… a!”
Thả Huệ đứng dậy quá gấp nên mặt trong đầu gối bị một chiếc đinh ở mép ngoài ghế sofa cào vào. Da cô mỏng nên máu từ vết thương bắt đầu tuôn ra, nhỏ giọt xuống sàn nhà.
Thẩm Tông Lương vứt tài liệu qua một bên, anh nhanh chóng đứng dậy đưa cô đến ghế của mình rồi ngồi xuống kiểm tra cho cô, anh ngồi lên một góc bàn trà: “Tôi có thể nhấc chân em lên không?”
Cô gật đầu đầy lo lắng: “Hình như cái ghế sofa này cũ quá rồi phải không? Sao lại có đinh? Vừa nãy anh có thấy nó bị gỉ không? Có cần đi tiêm phòng uốn ván không?”
Vết thương rất nông, theo lý mà nói thì không sao nhưng Thẩm Tông Lương đối với cô lúc nào cũng cẩn thận lo lắng nên nhất thời anh cũng thấy không an tâm.
Anh lấy bông gòn lau sạch máu cho cô, sau đó dán thêm một miếng băng cá nhân: “Vẫn nên đi tiêm cho chắc.”
“Chắc là sẽ đau lắm.” Thả Huệ vẫn nghiêng người quan sát vết thương của mình, mãi nghĩ đến việc tiêm đau thế nào nên cô quên mất rằng cẳng chân trắng nõn của cô vẫn đang vắt trên người Thẩm Tông Lương.
Anh cũng không nhắc nhở, cứ để mặc cô nhìn như vậy. Vẫn còn là một bé con mà thôi, tiêm một mũi mà cũng phải ngó trước nhìn sau lâu như vậy.
Thẩm Tông Lương nói: “Chiều nay em xin nghỉ sớm rồi đi tiêm đi, đừng chậm trễ.”
“Không cần đâu.” Thả Huệ không chấp nhận lời khuyên của anh: “Tan làm rồi đi cũng được, không cần về sớm đâu. Ai biết anh có phải đang giăng bẫy tôi không, tôi vừa đi thì biết đâu lần sau anh lại phê bình tôi trong đại hội thì sao?”
Thẩm Tông Lương tức đến không nói nên lời, anh nói: “Trong đầu em suốt ngày nghĩ cái gì vậy?”
Thấy bầu không khí càng lúc càng trở nên mập mờ, Thả Huệ vội vàng thu chân về, cô nói: “Sắp đến giờ làm việc rồi, tôi về trước đây.”
Nghe thấy tiếng khóa cửa mở ra, sau tiếng “Cạch” là tiếng giày cao gót của cô xa dần.
Tay Thẩm Tông Lương cầm hộp thuốc, nơi đầu ngón tay dường như vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại trên chân cô lúc nãy, anh phải nhanh chóng xua tan cảm giác đó đi.
Không biết gã bạn trai rất vui vẻ hoạt bát kia của cô có phải là một người rộng lượng không? Nếu biết cô đã ở trong văn phòng lãnh đạo cả buổi trưa, rồi lại mang về một chiếc quần tất bị rách và một vết thương đỏ dài như vậy thì anh ta sẽ phản ứng thế nào?
Cảm giác này đối với Thẩm Tông Lương mà nói thì có thể xem là mới lạ, lại vô cùng khó chịu.
Đáng lẽ ra anh không nên hỏi cô, vì không những không hỏi ra được gì mà ngược lại còn tự mình ôm một bụng oán giận.
Trong chuyện tình cảm, anh trước nay vốn không có kinh nghiệm, cũng không hiểu sao mọi thứ lại rơi vào tình cảnh dở dang thế này?
Chẳng lẽ anh phải bóp cằm cô gái nhỏ, gằn giọng chất vấn: “Cậu ta dựa vào cái gì mà ở bên em? Tôi đã làm cho em bao nhiêu thứ, em không biết sao? Tại sao em không thể mãi mãi yêu tôi!’
Thẩm Tông Lương đi đến bên bàn làm việc, cầm một điếu thuốc lên châm lửa rồi rít một hơi thật sâu. Anh nở một nụ cười xấu xa, anh nghĩ, có lẽ ngày đó cũng sắp đến rồi.
Sớm muộn gì thì anh cũng sẽ xé toạc sự giáo dưỡng và điềm tĩnh đã tích lũy bao năm qua, bị cô ép đến mức làm ra chuyện như vậy.


Gửi bình luận