GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 73

Con hãy nhớ lời mẹ.”

Gió và mưa phùn đến muộn, rửa sạch ánh nắng gay gắt ban ngày.

Thả Huệ đứng trong phòng, cắn môi nhìn chằm chằm vào chậu chuối dính mưa trên bệ cửa sổ, lắng nghe kỹ động tĩnh bên ngoài cửa phòng.

Cô sợ Vương Bỉnh Văn sẽ nói ra điều gì đó.

Trước khi anh ta đi công tác Tô Thành thì đã đến tập đoàn để tạm biệt cô nhưng bị lễ tân chặn lại không cho lên.

Kể từ lần trước anh ta đến căng tin tìm cô thì bộ phận Hành chính đã ban hành một quy định mới, người không phải nhân viên nội bộ thì không được tự do ra vào. Ý của Quan Bằng là chủ tịch cho rằng việc quản lý trước đây quá lỏng lẻo, có thể tiềm ẩn rủi ro rất lớn.

Cô lễ tân tên Tiểu Việt gọi điện thoại cho Thả Huệ, chẳng hiểu sao lại thiếu tế nhị bật loa ngoài.

Lúc đó Thả Huệ đang bận quay cuồng, chỉ thuận miệng đáp một câu: “Sao anh ta lại đến nữa vậy? Cô cứ bịa đại một lý do nói tôi không có ở đây là được.”

Sau đó Tiểu Việt nói với Thả Huệ về chuyện này, cô ấy kể rằng lúc đó mặt Vương Bỉnh Văn đỏ bừng rồi anh ta ủ rũ bỏ đi.

Cũng không phải là Thả Huệ sợ Vương Bỉnh Văn buồn, nếu như anh ta chịu từ bỏ thì coi như tốt cho cả đôi bên. Điều cô lo sợ là Đổng Ngọc Thư sẽ vịn vào cớ đó làm quá lên, mẹ cô có tài hùng biện được rèn luyện từ những năm tháng đứng lớp dạy dỗ học trò nên Thả Huệ rất sợ cãi nhau với bà.

Vương Bỉnh Văn không nói gì cả, anh ta cười khổ sở: “Dạ thôi không cần đâu cô ơi, em ấy phải đi công tác thì để em ấy nghỉ ngơi sớm đi, em xin phép đi trước.”

Đổng Ngọc Thư tiễn Vương Bỉnh Văn vào thang máy, bà quay về đặt đồ xuống rồi đi vào phòng hỏi con gái: “Hôm nay thằng bé này làm sao vậy nhỉ? Đến mà chẳng chịu vào nhà, có phải là con đã nói gì với nó rồi phải không?”

“Con đâu biết.” Thả Huệ rũ mắt, cúi người gấp quần áo trong tay: “Anh ấy không vào thì mẹ không cần phải pha trà, nhàn cho mẹ rồi còn gì.”

Đổng Ngọc Thư ấn mạnh vào trán cô: “Con ơi con ơi, rốt cuộc bao giờ con mới nghĩ thông đây? Mẹ pha một ly trà thì có sao, chỉ cần hai đứa có thể thành đôi thì ngày nào mẹ cũng pha trà được.”

Những lời này khiến cho lòng Thả Huệ lạnh đi, cô nói: “Mẹ làm giáo viên thì cũng rõ là anh ấy cũng đâu có gì quá ghê gớm đâu. Có cần thiết phải hạ mình thấp đến vậy không?  Đừng nói là con không muốn gả cho anh ta, cho dù có nghiêm túc yêu đương thì cũng phải là bình đẳng. Trước đây con và…”

“Con và ai?” Đổng Ngọc Thư lập tức trợn mắt nhìn cô: “Với cái người nhà họ Thẩm đó đúng không? Hai năm đó cậu ta chiều chuộng con lên tận trời rồi phải không? Dỗ dành đến mức con không coi ai ra gì, không còn phép tắc. Ngay cả mẹ ruột như mẹ cũng không dạy dỗ nổi con nữa.”

Nghe mẹ nói một hơi quá nhiều, ngực Thả Huệ phập phồng: “Anh ấy dạy con rất nhiều đạo lý nhưng không dạy con những điều mẹ nói, mẹ đừng đổ oan cho người ta.”

Đổng Ngọc Thư nghe vậy liền cười mỉa mai: “Mẹ có ăn gan hùm gan báo thì cũng không dám nói oan cho cậu ta đâu. Mẹ nói mà, sao ai con cũng không vừa ý, trong lòng cứ nhớ mãi một người như thế thì còn nhìn trúng được ai nữa? Lần này đi công tác lại có thể gặp cậu ta rồi, con vui lắm chứ gì?”

Gió đêm mang theo chút hơi lạnh thổi tới, tay Thả Huệ nắm chặt khiến cho chiếc váy lụa dài trong tay nhăn lại. Dưới ánh đèn, cổ tay trắng như tuyết của cô hơi run rẩy: “Sao mẹ lại nói những lời này, có gì để con vui đâu chứ? Mấy năm nay vì sao ngay cả gặp người ta con cũng không dám, mẹ không biết sao?”

“Thấy chưa, mẹ biết lắm mà! Trong lòng con chưa bao giờ nguôi ngoai việc mẹ ép con chia tay cậu ta để đi học mà! Con đừng tưởng mẹ không nhìn ra, mỗi lần nhắc đến Oxford hay chuyện con đến đó học thạc sĩ là con lại bực bội ra mặt, giống như đó là một điều cấm kỵ không thể nhắc tới vậy.”

Thả Huệ ném chiếc váy vào vali: “Con không có như vậy.”

Đổng Ngọc Thư đi một vòng trong phòng, đi được một nửa thì bà quay lại dùng ngón tay chỉ vào cô: “Con tưởng là không đi học nữa thì nhà họ sẽ đối xử tốt với con sao? Con đã gặp mẹ của cậu ta chưa? Lúc nói chuyện, bà ấy có thèm nhìn thẳng con lấy một lần không? Người ta không thích con bám lấy con trai họ, chỉ muốn đuổi con đi ngay lập tức thôi con có biết không?”

Thả Huệ đứng trước mặt mẹ, vẻ mặt lạnh nhạt nhưng tiếng nức nở đã bật ra: “Con biết, mẹ có thể ra ngoài trước được không? Con muốn nghỉ ngơi.”

Đổng Ngọc Thư cũng không đành lòng nói tiếp, giọng nói sắc bén dịu đi đôi chút: “Con gái, đừng trách lời mẹ nói khó nghe. Đây mới chỉ là một người trong nhà họ Thẩm thôi mà con còn không chịu nổi cái liếc mắt của mẹ cậu ta, nếu thật sự gả vào đó, đối mặt với cả một gia đình lớn như vậy, con sẽ phải chịu nhiều ấm ức hơn nữa. Mẹ cũng từng gả cao nên mẹ hiểu, con hãy nhớ lời mẹ, mẹ sẽ không hại con đâu.”

“Mẹ.” Thấy Đổng Ngọc Thư sắp đóng cửa, Thả Huệ lại gọi bà một tiếng, mắt vẫn còn đẫm lệ: “Ông bà nội đối xử với mẹ không tốt sao?”

Đổng Ngọc Thư khịt mũi: “Ông nội con là đàn ông, lại còn ngồi ở cái vị trí đó, đương nhiên sẽ không viết hết mọi chuyện lên mặt. Còn bà nội con thì khác, lúc sinh con, mẹ đau đớn một ngày một đêm, vậy mà đến ngày thứ tư bà ấy mới đến nhìn con một cái, còn cười nhạo mẹ trước mặt mọi người, nói mẹ vất vả lắm mới sinh ra được một đứa con gái. Con nghe xem, đó là lời một người làm trong cơ quan nhà nước nên nói sao?”

“Con biết rồi.” Nước mắt Thả Huệ rơi xuống, cô gật đầu.

Cô có thể tưởng tượng ra được những nỗi khó xử mà năm xưa mẹ mình đã phải chịu, cũng hiểu tại sao hồi đó mỗi lần đến nhà ông bà nội ăn cơm là mẹ lại âm thầm lo lắng. Ba cũng rất yêu mẹ nhưng những lo lắng của mẹ vẫn không hề giảm đi, bà vẫn ngày ngày sống trong lo sợ.

Lý do Đổng Ngọc Thư dồn nhiều tâm sức vào cô phần lớn là do người mẹ chồng trọng nam khinh nữ của bà. Chẳng trách mẹ luôn muốn cô phải cố gắng, phải giỏi hơn những cậu con trai, đến cuối cùng điều này gần như đã trở thành nỗi ám ảnh của bà.

Trước khi đi, Đổng Ngọc Thư lại quay đầu: “Con gái, nếu con thật sự không thích Tiểu Vương thì thôi, sau này chúng ta có thể tìm người khác. Nhưng người nhà họ Thẩm không phải là người tốt, con ở bên cậu ta là tự rước khổ vào thân, hiểu không?”

Thả Huệ gật đầu, cô kéo vali hành lý đến bên cạnh tủ, sau khi tắm xong thì nằm xuống ngủ thiếp đi.

Chín giờ sáng hôm sau, xe của Ngô Hồng Minh đã đậu dưới nhà cô.

“Con đi đây mẹ.” Thả Huệ một mình mang vali xuống lầu.

Đổng Ngọc Thư dặn dò cô: “Phía Bắc thời tiết khô, con ở khách sạn nhớ uống nhiều nước, đi đi.”

Ngô Hồng Minh dựa vào xe, vừa định châm một điếu thuốc thì thấy cô ra, lại cất thuốc vào. Anh ta ân cần đẩy vali hành lý cho cô: “Sao mà để một cô gái động tay động chân được chứ.”

“Không cần đâu giám đốc Ngô, cái vali này em xách được mà.”

“Xách được ư? Sao bọn họ cứ nói em yếu ớt nhỉ? Anh thấy em khỏe lắm mà.”

Thả Huệ ngồi vào ghế sau, cười nói: “Đi thôi.”

Người lái xe là tài xế của Ngô Hồng Minh, có lẽ anh ta thấy tội mình khó thoát, lại còn liên lụy đến cô nhóc bị tổng bộ triệu tập lên làm việc nên suốt chặng đường anh ta ra sức nịnh nọt Thả Huệ.

Thả Huệ nghe ra ý anh ta, cô cười nói: “Giám đốc Ngô, giờ ý kiến xử lý cũng đã có rồi, anh không cần ôm hết tội trạng về mình như vậy đâu.”

Ngô Hồng Minh tự biết mình: “Không là anh thì chẳng lẽ là chủ tịch Thẩm sao? Lúc dự án này được phê duyệt thì anh ấy còn đang ở Đông Viễn mà.”

Đến đường Ích Nam, Ngô Hồng Minh ngồi trong xe gọi điện thoại, không thấy ai bắt máy nhưng anh ta không dám gọi nữa. Anh ta quay đầu nói với Thả Huệ: “Chủ tịch vẫn chưa dậy sao? Hay là làm phiền Trưởng phòng Chung đi một chuyến xem?”

Đây mới là lý do vì sao lúc nãy anh ta cứ nịnh nọt cô nhỉ?

Ngô Hồng Minh sợ bị Thẩm Tông Lương mắng nên mọi chuyện đều đổ lên đầu Thả Huệ. Nhưng cô cũng sợ mà, Thả Huệ chần chừ một lúc, giả vờ nhìn đồng hồ.

“Chắc không có chuyện đó đâu ạ, nhìn anh ấy có vẻ rất tự giác về mặt giờ giấc mà.”

Trong lúc hai người đang đẩy qua đẩy lại thì Thẩm Tông Lương bước ra từ căn nhà nhỏ. Hôm nay anh mặc một chiếc áo sơ mi vải lanh màu trắng, chất liệu mềm mại, kiểu dáng xuề xòa, ở bên dưới là một chiếc quần tây ống đứng.

Gió sớm thổi qua, cây lê mới nở hoa trắng như tuyết cuộn trào, lác đác rơi xuống bên chân anh. Có một khoảnh khắc, Thả Huệ cảm thấy mình rất giống Orpheus[1] trong thần thoại Hy Lạp. Cô luôn không nhịn được ngoái đầu lại để xác nhận sự tồn tại của Thẩm Tông Lương nhưng khi thực sự nhìn thấy anh thì lại lập tức rơi vào vực sâu bất tận.

Ngô Hồng Minh vội đẩy mở cửa xe ra, chạy nhanh tới đẩy hành lý cho anh.

Thực ra anh ta không cần thiết phải làm như vậy, Thả Huệ sẽ không tranh giành loại công lao này với anh ta, cô muốn tránh còn không kịp.

Cô đã gây ra biết bao tội lỗi, bây giờ vẫn có thể bình an vô sự ngồi lại ở vị trí hiện tại thì cũng là nhờ Thẩm Tông Lương đã giơ cao đánh khẽ.

Thấy Thẩm Tông Lương sắp lên, Thả Huệ dịch sang một bên, không dám để anh phải đi đường vòng. Cửa xe mở ra, cô chủ động cười chào: “Chào buổi sáng Chủ tịch.”

Thẩm Tông Lương gật đầu rất nhẹ, anh không nói gì.

Sự im lặng kỳ lạ này kéo dài cho đến khi máy bay hạ cánh. May mắn là cô đã ngủ thiếp đi một lúc ở khoang thương gia, khi lên xe lần nữa, cô đã có tinh thần để ứng phó với vị lãnh đạo bên cạnh.

Dường như đã nghỉ ngơi đủ, Thẩm Tông Lương miễn cưỡng khơi dậy chút hứng thú nói chuyện. Anh hỏi giám đốc Ngô: “Cảm giác thế nào hả Hồng Minh? Nếu tôi nhớ không nhầm thì đây tính là lần thứ hai anh đến tổng bộ nhỉ?”

Ngô Hồng Minh cười gượng gạo: “Đúng vậy ạ, lần trước là đi cùng chủ tịch Lưu, trước khi ông ấy gặp chuyện. Dự án Hối Doanh này cũng là ông ấy ra sức giành lấy, tôi đã nhấn mạnh nhiều lần rằng cần phải chậm mà chắc thì mới đi xa được.”

Nghe anh ta đùn đẩy trách nhiệm một cách đường hoàng như vậy, khiến cho Thả Huệ ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Thẩm Tông Lương khinh khỉnh cười nhạt: “Được rồi, bây giờ người ta cũng đã vào tù rồi, các anh ai cũng lần lượt đổ hết mọi tội lỗi lên đầu người ta.”

Ngô Hồng Minh sờ mũi nói: “Chủ tịch, so với Hoa Giang ở Phong Châu thì chúng tôi vẫn thận trọng hơn nhiều, khoản lỗ bọn họ gây ra lớn hơn mà.”

Thẩm Tông Lương nhếch mép nở một nụ cười, anh cố gắng nhớ lại: “Họ muốn xây tòa nhà cao nhất miền Nam, gọi là gì nhỉ…”

Ngồi bên tay trái anh, Thả Huệ vốn không muốn tham gia cuộc nói chuyện này nhưng ánh mắt không chút cảm xúc của Thẩm Tông Lương nhìn sang, rõ ràng là đang chờ cô trả lời.

Thả Huệ nhìn anh bằng ánh mắt bình tĩnh nhất có thể, cô nhẹ giọng nói: “Trung tâm Quốc tế Phong Cảng. Lúc đó Tín thác Hoa Giang ở Phong Châu đã đầu tư bảy tỷ, không ngờ cả khu đó đều bị bỏ dở, đến tháng Hai năm nay mới được rao bán đấu giá, giá khởi điểm là chín tỷ hai.”

Anh khoanh chân, ngả người ra sau, thong thả nói: “Đúng là dám ra giá lắm.”

“Ừ.” Thả Huệ cũng đồng ý, cô nói: “Vì vậy mà không có gì bất ngờ khi buổi đấu giá bị hủy.”

Vừa lúc xe chuyển hướng, Ngô Hồng Minh liếc nhìn Chung Thả Huệ qua gương chiếu hậu.

Anh nhận thấy cô gái nhỏ này rất điềm tĩnh, khi nói chuyện với chủ tịch, thái độ không nịnh nọt cũng không lạnh nhạt, giọng nói mềm mại trong trẻo. Còn vị chủ tịch cứng rắn của họ thì ngay cả ánh mắt cũng đã dịu đi rất nhiều.

Tài xế lái xe đến khách sạn Park Hyatt, nơi này rất gần tòa nhà trụ sở chính. Sau khi làm thủ tục nhận phòng, Thả Huệ phát hiện ra ba người họ ở các tầng khác nhau.

Ngô Hồng Minh lặng lẽ hỏi: “Tiểu Chung này, chủ tịch Thẩm đã về nhà mình rồi nhưng sao vẫn chọn ở khách sạn nhỉ?”

“Làm sao em biết được…” Thả Huệ cũng mơ hồ, cô nói: “Chắc là ở đây để tiện đường có thể đến tổng bộ bất cứ lúc nào ạ.”

Cuộc họp được sắp xếp vào lúc bốn giờ chiều cùng ngày.

Đây không phải là một cuộc họp đơn giản, các lãnh đạo cấp cao của tổng bộ đã ngồi thành một hàng, Thả Huệ chưa từng thấy cảnh tượng như vậy.

Nhưng trong cuộc họp Thẩm Tông Lương ứng phó rất lưu loát, anh đã trình bày các vấn đề về dự án Hối Doanh theo năm điểm, mỗi điểm đều đánh trúng vào chỗ cốt yếu khiến cho ban giám sát và ban giám đốc không ngừng gật đầu.

Tay Thả Huệ giấu dưới bàn, lòng bàn tay đẫm mồ hôi chà đi xát lại trên mặt váy, giống như một học sinh tiểu học phạm lỗi. Lúc này nếu có ai gọi cô một tiếng thì cô đoán phải mất một lúc lâu cô mới hoàn hồn lại được.

Sau cuộc họp, Thẩm Tông Lương bị chủ tịch Tịch gọi riêng vào văn phòng, còn Ngô Hồng Minh thì phải đi gặp người phụ trách mảng tín thác, có một buổi khiển trách khác đang chờ anh ta.

Vốn dĩ Thả Huệ cũng phải đến bộ phận Pháp chế nhưng cô không nhấc nổi chân, vừa rồi giọng điệu của chủ tịch Tịch không tốt lắm, cô hơi lo lắng cho Thẩm Tông Lương.

Mùa hè ở Bắc Kinh ánh nắng rực rỡ, nhìn xuống từ tòa nhà trụ sở chính có thể thấy rìa của một rừng thông xanh cuồn cuộn như sóng vỗ trong gió.

Cô tìm một chỗ khuất ngoài phòng họp, lặng lẽ đứng đợi anh. Mãi mới nghe thấy tiếng bước chân mạnh mẽ của anh, cô bước từ trong góc khuất ra, nhanh nhẹn gọi một tiếng: “Chủ tịch Thẩm.”

Trong lòng Thẩm Tông Lương dâng lên một niềm vui bất ngờ nhưng trên mặt vẫn lạnh lùng như thường lệ, anh ấn nút thang máy: “Sao em còn ở đây?”

Thả Huệ cúi đầu, dùng móng tay véo véo chính mình, trong lúc cấp bách vẫn không chịu thừa nhận, cô lắp bắp nói: “Tôi…tôi chưa từng đến tổng bộ nên…bị lạc.”

Thẩm Tông Lương bước vào trước: “Theo tôi biết thì tầng này chỉ có hai lối ra, em không tìm thấy cầu thang thì thôi, cái thang máy to như vậy mà cũng không thấy sao?”

“Không thấy.” Thả Huệ đi theo anh, cắn răng nhắm mắt tự nhủ mình bị mù: “Chủ tịch Tịch có mắng anh dữ lắm không?”

Góc cô đứng rất nóng, điều hòa trung tâm không thổi tới nên lưng đã ướt đẫm mồ hôi. Thẩm Tông Lương liếc nhìn hai gò má ửng hồng của cô: “Mắng chứ, mắng đến mức tôi không còn chỗ dung thân, muốn đào một cái hố để chui xuống luôn. Em muốn nghe cái này sao?”

Thả Huệ ngẩng đầu nhìn anh: “Sao anh vẫn còn đùa được vậy, hại tôi…”

“Hại em cái gì?” Thẩm Tông Lương dùng lời cô từng nói để chất vấn cô: “Tiểu Huệ, đây cũng là một trong những cách em trả nợ cho tôi sao?”

Thả Huệ lơ đãng ừ một tiếng, cô thật sự đã quên mất bản thân đã từng nói gì nhưng Thẩm Tông Lương lại nhớ rất rõ, anh còn có thể dẫn chứng ra để hỏi lại cô.

Cô ấp úng cười: “Dạ, đúng là trả nợ.”

Ngoài việc vịn vào cái cớ ấy để hành động lén lút thì còn có cách nào tốt hơn không?

Thẩm Tông Lương khẽ nhếch cằm, lạnh lùng nói với cô: “Thu hết đống nợ đó của em lại đi, tôi không cần.”

Sắc mặt Thả Huệ cứng lại, cô có cảm giác mình bị vạch trần trước bàn dân thiên hạ nhưng rõ ràng trong thang máy chỉ có hai người họ mà thôi. Cô càng cúi thấp đầu hơn, mặt đỏ bừng, giọng nghẹn ngào gần như thì thầm: “Ồ, tôi…lần sau tôi sẽ không như vậy nữa, xin lỗi.”

Đến tầng của bộ phận Pháp chế, cô hoảng hốt chạy ra ngoài. Chưa kịp lộ diện trước mọi người thì cô đã phải vào nhà vệ sinh để chỉnh lại lớp trang điểm, đuôi mắt đều đã đỏ hoe hết cả lên, sao mà còn gặp ai được?

Trong thang máy chỉ còn lại một mình Thẩm Tông Lương, anh ghê tởm chính mình, nhắm mắt lại khẽ tặc lưỡi một tiếng nặng nề.

Rốt cuộc anh đang làm gì vậy? Bây giờ ngay cả tốt xấu cũng không phân biệt được nữa rồi sao? 

Tiểu Huệ là cố ý quan tâm anh, cô đứng chờ anh cả buổi để rồi bị anh mắng như vậy. Mở miệng ra là không cho ai bất kỳ đường lui nào, một câu nói tùy tiện của trẻ con thôi mà, có cần phải để bụng đến tận bây giờ không?

Muốn tình yêu của cô mà không được, anh thật sự bị đả kích đến mức vậy sao? Ghi hận trong lòng lâu như vậy, trong lòng như có một ổ rắn độc, chỉ cần bắt được chút tín hiệu thiện chí từ cô là lập tức phun ra nọc rắn để cô thấy được nỗi oan ức của anh.

Giờ thì hay rồi.

Tiểu Huệ đỏ hoe mắt chạy đi.

Thẩm Tông Lương ngẩng đầu lên, nhìn thấy chính mình trong khung gương vàng, ngay cả khóe môi cũng là một đường cong mỏng manh, cô độc.

_

[1] Orpheus: một nhân vật trong thần thoại Hy Lạp, nổi tiếng với tài chơi đàn lia tuyệt vời. Chàng từng xuống địa ngục để đưa vợ mình là Eurydice trở về với điều kiện là trên đường đưa Eurydice trở lại dương gian, chàng tuyệt đối không được quay đầu nhìn lại cho đến khi cả hai hoàn toàn ra khỏi địa ngục. Ngay trước khi ra khỏi cửa địa ngục, vì lo lắng và nghi ngờ không biết Eurydice có đi theo phía sau mình không, chàng không nhịn được quay đầu lại nhìn nên Eurydice đã bị kéo trở vào địa ngục và chàng đã vĩnh viễn mất nàng.


Comments

Gửi bình luận