GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 72

Chủ tịch, xin nhường đường.

Thả Huệ xuống xe ở cổng khu chung cư, cô lục tìm trong túi lấy khăn giấy lau khô nước mắt nơi khóe mắt.

Cô đứng trước cửa nhà, hít hai hơi thật sâu.

Khi đi vào, Đổng Ngọc Thư đã ngồi sẵn trên ghế sofa để chờ thẩm vấn cô. Thả Huệ đặt túi xuống, hỏi mẹ với vẻ mặt bình thản: “Mẹ, hôm nay mẹ không đi chợ mua đồ ăn à?”

Đổng Ngọc Thư nói: “Mua gì mà mua? Con gái mẹ mất tích cả đêm. Nếu con mà còn không chịu về thì mẹ chuẩn bị đi báo cảnh sát đến nơi rồi đó.”

Thả Huệ nở một nụ cười nhợt nhạt: “Hôm qua tập đoàn có khách quan trọng nên con phải đi ăn cơm với lãnh đạo đến khuya, sợ làm mẹ thức giấc nên con mới ngủ lại ở khách sạn gần nhà thôi mà.”

“Vậy sao?” Đổng Ngọc Thư nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ, bà hỏi với giọng không vui: “Sao đồ trên người con nhìn nhăn nhúm vậy? Con mới đi cày ruộng về à?”

Thả Huệ cúi đầu nhìn mình: “Dạ, người của tổng bộ đến không phải là để kiểm tra tài liệu sao? Con cứ cắm mặt trong phòng tài liệu, vất vả suốt cả một ngày.”

Đổng Ngọc Thư nói: “Con đi ăn cơm với cái bộ dạng này à? Nhìn chẳng ra làm sao cả!”

Thả Huệ không giỏi nói dối nên ánh mắt cô bắt đầu lảng tránh: “Lúc đầu… lúc đầu nó không nhăn thế này, ngủ một đêm dậy mới vậy ạ.”

May mắn là một loạt các câu hỏi của Đổng Ngọc Thư cuối cùng cũng kết thúc tại đây, bà nói: “Đi thay quần áo đi, lần sau nhớ báo cho mẹ, đừng để mẹ lo lắng.”

Thả Huệ thầm thở phào nhẹ nhõm, cô đi về phòng lấy một chiếc váy dài tay màu hạnh nhân để thay. Chiếc váy này có cổ cao, dây buộc phía sau kéo dài đến eo, có thể che đi những vết hôn lác đác trên cổ cô.

Khi Thả Huệ đang thay quần áo thì đột nhiên Đổng Ngọc Thư đi vào làm Thả Huệ giật mình kéo mạnh khóa áo lên trên cùng.

Khi tắm rửa sơ qua ở chỗ Thẩm Tông Lương, cô nhìn thấy trên lưng mình có những dấu tay hằn đỏ đan xen nhau.

Có lẽ là do đêm qua Thẩm Tông Lương ôm cô không ngừng thúc vào nên đã để lại những dấu vết này. Khi đó người đàn ông đã dùng sức rất mạnh, khiến cho cô vô thức co rúm lại trên người anh, phải hoàn toàn bám vào cánh tay anh để chịu đựng từng đợt va chạm, sau đó anh còn khiến cô vừa khóc vừa mất kiểm soát làm ướt hết cả người anh vài lần.

Đổng Ngọc Thư nhìn cô hoảng hốt: “Sao vậy con?”

Thả Huệ nói: “Con đang thay quần áo mà mẹ cứ thế đi vào nên con giật mình.”

“Trong nhà này ngoài hai mẹ con mình ra thì còn ai nữa đâu?”

Cô cúi đầu, áy náy nói: “Không có gì đâu mẹ, con đi làm đây.”

Đổng Ngọc Thư không biết nghĩ đến điều gì: “Con gái, hai ngày nay Bỉnh Văn có liên lạc với con không? Thằng bé đến New York chưa?”

“Con không biết.” Thả Huệ đổi một chiếc túi nhỏ hơn, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Con đâu phải đồng nghiệp của anh ấy.”

Đổng Ngọc Thư trách cô lạnh lùng: “Con bé này, sao lại không quan tâm người ta gì hết vậy! Ít nhất cũng nên hỏi thăm một tiếng chứ?”

Thả Huệ xua tay: “Mẹ, con không muốn nói về anh ấy nữa, được không? Con không thích anh ấy, cũng sẽ không kết hôn với anh ấy, nếu mẹ muốn kết thân với nhà đó thì cứ giới thiệu em họ cho anh ấy là được rồi.”

“Con nói cái gì vậy? Em họ con có mợ con lo rồi, còn cần mẹ giới thiệu sao?” Đổng Ngọc Thư vừa giận vừa tức nói: “Chung Thả Huệ, con đừng ỷ mình còn trẻ đẹp mà kiêu căng rồi cái gì cũng không cần, cái gì cũng không muốn, con thử đợi hai năm nữa rồi xem, mấy thằng bé có điều kiện như Bỉnh Văn sẽ bị khắp nơi tranh giành cho mà xem.”

Thả Huệ nghe mẹ mắng mà thấy phiền lòng: “Ôi, vậy thì cứ để họ đi tranh giành đi mẹ, con xin rút lui trước.”

“Thôi thôi, mẹ không phí lời với con nữa.” Đổng Ngọc Thư đuổi cô ra khỏi nhà: “Con mau đi làm đi.”

Thả Huệ gọi xe đến tòa nhà Hoa Giang, cô ghé vào quán cà phê lấy bánh mì và cà phê đá đã đặt trên đường, đúng giờ bước vào thang máy. Bên trong có khá nhiều người, Thả Huệ bước vào rồi đứng nép sang một bên, chào hỏi từng người: “Trưởng phòng Phạm, trưởng phòng Trâu.”

Trâu Tư Văn là trưởng bộ phận Quan hệ nhân sự, hồi trẻ đã nổi tiếng cần cù chịu khó, năm nào cũng là nhân viên xuất sắc, giờ cũng đã sắp đến tuổi nghỉ hưu.

Phạm Chí Vũ mỉm cười nhìn Thả Huệ một cái rồi nói: “Thỉnh thoảng Tiểu Chung không mặc đồng phục thì trông trẻ hơn nhiều. Lúc nãy em vừa vào thang máy mà anh cứ tưởng là một thực tập sinh mới tới không đó.”

“Đúng vậy.” Trâu Tư Văn nhìn cô gái nhỏ dịu dàng ngoan ngoãn trước mặt, chị ấy nói: “Không biết trước khi chị nghỉ hưu thì có ăn được kẹo cưới của Tiểu Chung nhà mình không nhỉ?”

Phạm Chí Vũ vung tay, tỏ ý không thể nào: “Vậy thì chị cứ nghỉ hưu đi, thế hệ bọn họ có mấy người chịu kết hôn đâu!  Ai cũng có tính toán riêng hết cả rồi. Không kết hôn thì các em ấy là những người phụ nữ tinh anh sáng chói, kết hôn rồi mà vẫn phải đi làm, lại còn phải gánh thêm nhiệm vụ chăm sóc chồng con, không đáng.”

“Cậu nói cũng đúng, Linda ở bộ phận chị cũng vậy, ông bà con bé giới thiệu nhiều như vậy mà con bé ấy cứ kén chọn, mãi mà chẳng quen được ai tử tế cả.”

Thả Huệ chẳng nói lời nào, cô cứ để mặc bọn họ nói, trên mặt vẫn là nụ cười khách sáo như mọi khi. Cô không kết hôn không phải vì sợ gánh vác trách nhiệm xã hội và gia đình mà thực sự là vì cô không tìm được ai có thể khiến cô cam tâm tình nguyện bước vào cuộc hôn nhân đáng sợ kia.

Trước mắt có một người như vậy nhưng hai người họ lại không chung đường.

Thang máy dừng lại ở tầng bốn.

Khi cửa mở ra, mọi người thu lại nụ cười trên mặt, chỉnh đốn tư thế đứng: “Chủ tịch, trưởng phòng Quan.”

Thẩm Tông Lương và Quan Bằng lần lượt bước vào.

Trong khung cảnh bối rối ấy, Thả Huệ lén liếc nhìn anh một cái. Thẩm Tông Lương không thắt cà vạt, cúc áo vest màu xanh đậm mở ra, một tay anh đút túi, cách ăn mặc vừa nghiêm túc lại buông lỏng này mang lại cho anh dáng vẻ ôn hòa hơn, trông anh không lạnh lùng như mọi khi nhưng gương mặt lại u ám không thể tả.

“Vừa nãy đang nói gì mà vui thế?” Quan Bằng hỏi.

Phạm Chí Vũ cười nói: “Ồ, đang nói về Tiểu Chung ấy mà, trưởng phòng Trâu đang thúc giục cô ấy kết hôn.”

Quan Bằng cũng cười theo: “Tiểu Chung chắc sắp có tin vui rồi, có bạn trai rồi mà! Cái người nghiên cứu về lực lượng gì gì đó.”

Thả Huệ lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười, nói: “Trưởng phòng Quan, lĩnh vực của anh ấy là cảm biến lượng tử đo lường có độ chính xác cao, dùng trong chẩn đoán hình ảnh y tế.”

Quan Bằng nói: “Em xem, phức tạp thế này, làm sao anh nhớ hết được.”

Thẩm Tông Lương vẫn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng trong tiếng cười nói của mọi người, Thả Huệ nhìn thấy bóng lưng anh thẳng tắp, ánh đèn chiếu xuống khiến cho bóng dáng anh giống như một ngọn núi đè nặng trước mắt cô.

Thang máy dừng lại, Thả Huệ khẽ nói: “Chủ tịch, xin nhường đường.”

Thẩm Tông Lương mím chặt môi nhường đường, ánh mắt liếc sang chỗ khác. Cô rất chú ý, cẩn thận không đụng vào anh, nhanh chóng bước ra ngoài.

_

Vào mùa mai vàng ở Giang Thành, một khi mưa đã trút xuống thì sẽ mưa dai dẳng mấy ngày không dứt, khắp nơi đều ẩm ướt, những bức tường trắng ngà cũng rịn ra nước.

Khí hậu năm nay khắc nghiệt hơn mọi năm, không chỉ mưa kéo dài mà lượng mưa còn lớn đến đáng sợ, thường xuyên có những trận mưa như trút nước nối tiếp nhau.

Thả Huệ ngồi tăng ca trong văn phòng, cô đang viết tài liệu, nghe âm thanh dữ dội như cuốn phăng mọi thứ bên ngoài mà thấy bực bội vô cùng.

Cuộc sống đơn điệu lặp đi lặp lại có thể làm mất đi nhận thức về mùa của con người.

Khi còn học đại học ở Bắc Kinh, mỗi lần tan học gặp ngày mưa là Thả Huệ chạy về ngay, cô lấy trà ngon mà Thẩm Tông Lương cất ra pha rồi ngồi trên chiếc ghế tre cạnh cửa sổ đọc sách, bên tai là tiếng mưa rả rích.

Nhưng bây giờ nghe thấy tiếng mưa là cô chỉ muốn than phiền, mưa lớn thế này, xe cộ cũng khó mà đi lại, lát nữa cô còn phải đến cục thành phố nộp tài liệu, trên đường chắc chắn kẹt cứng. Nếu xuất phát sớm thì những việc vốn đã không làm xong sẽ càng không xong, đúng là hoạ vô đơn chí.

Có lẽ những người thất bại trong tình yêu đều như vậy, dù chỉ là một đoạn ký ức ngắn ngủi thì nó vẫn lặng lẽ bén rễ nảy mầm, rồi sẽ có một bụi hoa rực rỡ nở rộ nơi góc tường. Đến một ngày nào đó vô tình nhìn thấy, ngay cả bản thân cô cũng thấy tò mò, rốt cuộc nó đã lớn lên từ khi nào? Và là máu thịt của ai đã tưới tắm cho nó?

Một lúc sau, Miêu Miêu gõ cửa, nói: “Trưởng phòng.”

“Mời vào.”

Cô ấy ló mặt ra ngoài cửa nói: “Giám đốc Quan nói cuộc họp trên lầu sắp kết thúc, nếu chị có gì cần trình bày thì hãy đến phòng họp tầng mười ạ.”

Thả Huệ gật đầu: “Ừ, chị biết rồi.”

Hôm nay chủ tịch Thẩm chủ trì hội nghị công tác nửa đầu năm của tập đoàn, truyền đạt tinh thần từ tổng bộ, tổng kết tình hình hoàn thành chỉ tiêu nhiệm vụ nửa đầu năm của các doanh nghiệp Giang Thành.

Cuộc họp này kéo dài từ sáng đến giờ, lúc ăn cơm trưa ở căng tin, Thả Huệ nhìn thấy được sự ủ rũ trên mặt của những người phụ trách vài công ty con xếp hạng cuối bảng, tám chín phần là đã bị mắng trong cuộc họp.

Giọng Thẩm Tông Lương không lớn nhưng khi chất giọng nghiêm khắc, không cho phép người khác phản bác đó rơi vào tai người khác thì chẳng khác gì một mũi dao bén nhọn. Khi họp đại hội trước toàn thể tập đoàn thì anh hiếm khi để lộ mặt này, thường thì anh chỉ ngồi đó như Bồ Tát, lâu lâu sẽ nói vài câu cốt lõi.

Nhưng họp trung tầng thì khác, những giám đốc các chi nhánh không làm ra được thành thích thì đừng hòng thoát khỏi tay anh.

Tuần trước, giám đốc Ngô của Tín thác Hoa Giang đến rồi ở lại trong văn phòng Thẩm Tông Lương hai tiếng đồng hồ, cửa luôn được đóng chặt, không biết bên trong đã nói gì nhưng lúc ra hai chân của giám đốc Ngô đều đã run rẩy, phải nhờ Quan Bằng đỡ ra ngoài.

Chu Linda cũng lắc đầu tặc lưỡi nói: “Lão Ngô cứng rắn vậy mà cũng có ngày này, tưởng đâu là có quen biết với chủ tịch Thẩm mà?”

“Dù có quen biết thì cũng đâu chống đỡ được khi sự cố cứ xảy ra liên tục, chủ tịch cũng phải báo cáo công việc chứ?”

Khi Thả Huệ cầm sổ ghi chép cuộc họp đến bên cửa thì Thẩm Tông Lương vẫn đang ngồi trên ghế chủ tọa nói chuyện nên cô không dám vào.

Giọng nói của anh truyền qua micro đã được lọc bớt những âm trầm và u ám nên nghe càng lạnh lùng hơn. Cô nhìn quanh một lúc, cho đến khi Quan Bằng vẫy tay gọi cô vào thì cô mới chọn một góc ngồi xuống.

Ngồi trên hàng ghế đầu, giám đốc Liêu của Chứng khoán Hoa Giang chào cô: “Tiểu Chung, em cũng lên rồi à.”

Thả Huệ gật đầu: “Dạ, tranh thủ lúc các anh bận rộn, em cũng có việc quan trọng muốn nói ạ.”

Nhìn thấy ánh mắt Thẩm Tông Lương quét về phía mình, cô vội ngồi thẳng người. Nhưng anh chỉ nhìn xuống theo thói quen, ánh mắt anh khi lướt qua cô vẫn giữ gương mặt nghiêm nghị, không hề thay đổi.

Tính ra, từ ngày đó trở đi, Thẩm Tông Lương không thèm nể mặt cô nữa. Còn Thả Huệ mỗi lần nhìn thấy anh thì lại càng thêm cung kính, chẳng dám có chút ý nghĩ mơ mộng nào.

Mười mấy phút sau Thẩm Tông Lương mới nói xong, anh ngả người ra sau, mở nắp ly uống một ngụm trà.

Quan Bằng nói: “Tiếp theo là mục thứ tám của cuộc họp, mời người phụ trách bộ phận Pháp chế phát biểu.”

Thả Huệ cầm một tập tài liệu đi lên, ngồi cạnh Thẩm Tông Lương.

Cô trước tiên gật đầu xin lỗi rồi kéo micro đang nằm hơi lệch bên trái về phía mình: “Chủ tịch, tôi muốn dùng một chút.”

Thẩm Tông Lương gật đầu, động tác nhẹ và nhanh, trông có vẻ rất thiếu kiên nhẫn.

Thả Huệ lật đến trang cần nói, cô ngẩng đầu nhìn mọi người: “Phần tôi muốn trình bày cũng rất ngắn, liên quan đến Kế hoạch uỷ thác huy động vốn tập thể của Tín thác Hoa Giang đã đến hạn nhưng không thể thanh toán. Dự án Hối Doanh có quy mô huy động vốn theo kế hoạch là 3 tỷ, chủ thể huy động vốn là công ty Phát triển Bất động sản Phú Vinh, vốn được sử dụng để phát triển và xây dựng tòa nhà Hối Doanh. Tôi sẽ không đi vào chi tiết vì các vị lãnh đạo và các anh chị đồng nghiệp ở đây đều đã nắm rõ.”

Giám đốc Ngô vội vàng muốn nói gì đó, Thả Huệ thấy anh ta khá kích động nên cũng dừng lại để anh ta nói nhưng Thẩm Tông Lương đã nhướng mày: “Anh có gì muốn nói thì đợi một chút, nghe đồng nghiệp bộ phận Pháp chế nói xong đã.”

Ngô Hồng Minh gấp gáp muốn biện bạch: “Chủ tịch, tôi đã giải thích với ngài…”

Anh ta chưa nói hết câu nhưng thấy Thẩm Tông Lương đóng mạnh nắp ly thì rụt rè không dám nói nữa.

Thả Huệ cúi đầu, một nụ cười nhạt nở trên môi: “Lát nữa sẽ có thời gian cho giám đốc Ngô phát biểu, tôi xin nói xong trước ạ.”

“Dự án Hối Doanh được thành lập vào tháng ba năm ngoái, có thời hạn là hai năm và sẽ đáo hạn vào tháng ba năm sau. Ban đầu dự kiến trả lãi theo quý, đến cuối tháng thứ mười lăm sẽ hoàn trả ba mươi phần trăm vốn gốc là chín trăm triệu nhưng vừa đến ngày hoàn trả vốn gốc đầu tiên thì công ty Phát triển Bất động sản Phú Vinh đã vi phạm nghĩa vụ.”

Nói đến đây, Thẩm Tông Lương mới xen vào một câu: “Tài liệu khởi kiện đã nộp hết chưa?”

Thả Huệ nói: “Đã nộp rồi, truy thu cả gốc lẫn lãi là 3.1 tỷ. Tuy bên tòa án có rất nhiều vụ án tồn đọng nhưng chủ tịch yên tâm, thời gian này tôi sẽ phối hợp với người của tổng bộ để theo dõi sát sao việc này.”

Thẩm Tông Lương gật đầu theo đúng chức trách: “Nếu bên đó thúc giục gấp thì các công việc khác cứ tạm gác lại, sớm đưa Phú Vinh ra thi hành án.”

Cô đáp một tiếng, tiếp tục nói: “Giám đốc Ngô cũng cần chuẩn bị tâm lý để đối mặt với rủi ro dư luận lần này. Uỷ ban giám sát Ngân hàng và Bảo hiểm sẽ phạt hành chính Tín thác Hoa Giang, số tiền trên một triệu tệ. Hơn nữa chi nhánh Giang Thành cũng đã bị tổng bộ triệu tập làm việc.”

Quan Bằng ở bên cạnh hỏi một câu: “Tiểu Chung, danh sách triệu tập làm việc đã có chưa?”

“Thông báo vừa mới được ban hành ạ.” Thả Huệ đưa tài liệu cho Thẩm Tông Lương: “Tôi và… chủ tịch Thẩm, còn có giám đốc Ngô. Ý kiến của Ủy ban Giám sát tập đoàn là chúng ta quản lý sau cho vay chưa nghiêm, nguồn vốn sử dụng không đúng quy định, và thực thi chế độ kiểm soát nội bộ chưa đầy đủ.”

Thẩm Tông Lương nhíu mày xem, điếu thuốc chưa châm trên tay dựng thẳng lên, gõ xuống bàn, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuống dọa cho giám đốc Ngô mặt mày tái mét, có muốn nói cũng không dám nói nữa.

Thả Huệ nói: “Trong hai năm gần đây, nhiều dự án bất động sản mà Tín thác Hoa Giang đầu tư đều lần lượt gặp vấn đề quá hạn. Tôi hy vọng về sau mọi người đề cao tuân thủ quy định trong công việc hơn, đừng ôm tâm lý may rủi. Bản thân tôi cũng phải tự kiểm điểm vì chưa thực hiện tốt các quy định kiểm soát nội bộ. Phần phát biểu của tôi xin kết thúc tại đây.”

Quan Bằng nhận lấy micro rồi bắt đầu tóm tắt cuộc họp, công khai nịnh hót Thẩm Tông Lương.

Thả Huệ cầm lấy sổ tay, cô lại ngồi về chỗ của mình, chờ cuộc họp kết thúc. Thẩm Tông Lương nhìn cô từ từ đi về, mỗi bước chân đều toát lên vẻ mệt mỏi.

Hai tuần nay đèn của bộ phận Pháp chế không có khi nào là tắt. Có vài lần, anh lái xe ngang qua lúc hơn mười giờ, liếc thấy tầng của cô vẫn sáng như ban ngày.

Cô không phải là người cực kỳ thông minh, nhiều lúc đụng tường mà không biết rẽ. Để đi đến được ngày hôm nay thì mức độ chăm chỉ của cá nhân nhiều hơn may mắn nhưng phải nói cô quả thật có thiên phú dị bẩm trong việc chọc tức anh.

Sáng ngày Tiểu Huệ bỏ đi, anh đứng trong phòng khách nhìn theo bóng lưng gầy gò mỏng manh của cô. Cửa còn chưa đóng thì anh đã ngã ngồi xuống ghế sofa, giống như một người chồng không còn giữ được trái tim của vợ mình nữa.

Chu Phú cứ thổi gió ở bên tai anh: “Ngài đó, chỉ cần dùng một phần mười thủ đoạn làm việc bao năm qua là đã dư sức đối phó với cô nhóc nhà ngài rồi.”

Thẩm Tông Lương suy nghĩ một chút, vẫn lắc đầu: “Thôi, đừng dọa cô ấy, cứ từ từ đã.”

Sau khi tan họp, Thả Huệ đi ra khỏi phòng họp, đang nói chuyện với giám đốc Liêu của Chứng khoán Hoa Giang. 

Hai người họ dừng ở phía sau, giám đốc Liêu hỏi: “Tiểu Chung, khi nào thì em có thời gian rảnh? Chỗ anh có một cậu thanh niên mới đến, trông sáng sủa lắm, vừa đi du học Anh về, biết đâu hai đứa lại có nhiều chuyện để nói đó.”

Thả Huệ cười thở dài: “Em nào có thời gian đâu giám đốc Liêu, ngày nào cũng bận đến mức không có thời gian uống nước luôn, mệt chết đi được.”

Giám đốc Liêu nói: “Thì em cứ đi kiểm tra tuân thủ quy định gì đó đi, cơ hội phải do mình tạo ra chứ.”

Thả Huệ định từ chối nhưng nhìn thấy Thẩm Tông Lương và Quan Bằng tới thì cô kéo kéo Giám đốc Liêu bảo anh đừng nói nữa.

Giám đốc Liêu hiểu ý, cười hớn hở chào người trước mặt: “Chủ tịch.”

Ánh mắt Thẩm Tông Lương nặng nề quét qua: “Xem ra tôi giao ít việc cho giám đốc Liêu quá rồi nhỉ? Vẫn còn có sức đi làm mai làm mối kia mà.”

Chỉ là thuận miệng nói đùa thôi mà?

Giám đốc Liêu không rõ tai họa sao lại rớt vào đầu mình nên nhìn trưởng phòng Quan bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng Quan Bằng ở phía sau lại bày ra vẻ mặt như đang niệm Phật, hoàn toàn không dám hó hé gì. Vừa xảy ra chuyện như vậy, Thẩm Tông Lương còn bị tổng bộ truy cứu trách nhiệm, ai dám chọc vào anh lúc này chứ?

Giám đốc Liêu cười gượng hai tiếng: “Không ít không ít, tôi xin phép về ngay đây.”

Giám đốc Liêu đi rồi nên Thả Huệ cũng không dám nán lại, cô giẫm giày cao gót vội vàng rời đi.

Hai ngày nữa là phải đi công tác ở Bắc Kinh, sau khi Thả Huệ đi nộp tài liệu ở cục thành phố về thì mở một cuộc họp ngắn trong bộ phận để sắp xếp lại công việc của tuần tới, giao công việc cho từng người.

Trước khi tan làm, người của bộ phận Hành chính báo với cô: “Vé máy bay và khách sạn đi công tác của chủ tịch và trưởng phòng Chung đã được đặt xong. Trưởng phòng Chung có dùng bữa tại tổng bộ không? Nếu dùng thì phải báo trước.”

Thả Huệ gật đầu: “Có, có thể tôi sẽ phải ở lại tăng ca với bên đó để sắp xếp tài liệu kiện tụng.”

“Vất vả rồi.”

Ngày hôm sau, Thả Huệ xử lý xong công việc thì chấm công tan làm đúng giờ. Phạm Chí Vũ đi từ bên ngoài vào, anh ta mặc một chiếc áo polo ngắn tay, sau lưng là một chiếc ba lô, trong rất năng động.

Phạm Chí Vũ hỏi: “Nhân viên gương mẫu hôm nay cũng tan làm đúng giờ à?”

Thả Huệ cười cười: “Dạ, ngày mai là phải đi công tác rồi, em về sớm sắp xếp đồ đạc.”

“Mấy hôm nay tâm trạng chủ tịch không tốt, em phải giữ vững tinh thần để ứng phó đó.” Phạm Chí Vũ còn giơ ngón trỏ lên lắc lư trước mắt cô, bổ sung một câu: “Đi công tác thì tốt nhưng đi công tác cùng lãnh đạo thì không tốt chút nào.”

Trời ạ, còn chưa đến tối mà anh ta đã say trước rồi.

Đợi Phạm Chí Vũ đi là Thả Huệ liền dùng tay quạt quạt để cho mùi rượu nồng nặc tan ra.

Hiếm lắm mới có một hôm cô ăn tối ở nhà nên Đổng Ngọc Thư làm thêm một món cua viên sốt.

Thả Huệ đang ăn từng miếng nhỏ, lại nghe mẹ hỏi: “Bỉnh Văn về lâu rồi đó, hai đứa con có gặp nhau chưa?”

“Dạ chưa.” Thả Huệ làm động tác so sánh trên người mình: “Có ngày nào con rảnh đâu mà gặp anh ấy?”

Đổng Ngọc Thư bàn luận về dự án Hối Doanh: “Mấy đồng nghiệp cũ của mẹ đổ hết tiền vào đó rồi, mấy triệu tệ lận đó, đến giờ vẫn chưa nhận lại được cả vốn lẫn lãi.”

Thả Huệ nhận xét công bằng: “Bên tín thác chỉ chăm chăm để hoàn thành doanh số, làm vậy tất nhiên là sai. Nhưng lợi nhuận cao chắc chắn đi kèm rủi ro cao, mấy cô chú tuổi lớn rồi, cứ mua mấy sản phẩm tài chính an toàn là được mà.”

Đổng Ngọc Thư lại dặn dò: “Đã bao nhiêu năm con không về Bắc Kinh rồi, chuyến này thay mẹ làm hai việc được không?”

Thả Huệ đã sớm đoán trước, cô nói: “Đi thăm ông Trần đúng không ạ? Không cần mẹ nói con cũng biết, còn một việc nữa là gì ạ?”

Bà gật đầu: “Đến chùa Từ Tế thắp giúp mẹ một nén hương, năm đó con tốt nghiệp, mẹ đã lên chùa cầu nguyện cho con. Bây giờ con bình an về nước, sự nghiệp cũng coi như tạm ổn, cũng phải trả lễ rồi.”

“Đâu phải con đi du lịch ngắm cảnh đâu mẹ.” 

Thả Huệ nghe xong liền đau đầu vì cô vốn không sắp xếp được thời gian, cô sốt ruột nói: “Hay là lần sau mẹ tự đi đi, con sẽ trả tiền vé máy bay cho mẹ, được không mẹ?”

Đổng Ngọc Thư nhìn dáng vẻ cô vùng vằng, đáng yêu như lúc còn nhỏ, không nhịn được bật cười. Bà lại múc cho cô một chén canh: “Được rồi được rồi, mẹ nói là con có thời gian thì đi, không có thời gian thì thôi.”

Ăn cơm xong, Thả Huệ lấy vali ra sắp xếp đủ quần áo cho một tuần, kèm theo là một số đồ dùng cá nhân minisize, một hũ kem dưỡng da và một chai serum.

Gần tám giờ có người gõ cửa, Thả Huệ đang ở trong phòng thì nghe mẹ kinh ngạc thốt lên: “Ôi là Bỉnh Văn à, tối thế này rồi em còn qua đây làm gì?”

Vương Bỉnh Văn đưa hai túi quà cho bà: “Dạ em chào cô, em đi Tô Thành họp có mang ít bánh về cho cô và Thả Huệ nếm thử.”

“Vào ngồi đi.” Đổng Ngọc Thư nhận lấy rồi vội mời anh ta vào nhà: “Con bé nhà cô đang dọn hành lý trong phòng, ngày mai nó cũng đi công tác rồi.”


Comments

Gửi bình luận