“Đến đây.”
Ấu Viên không hiểu, thấy Thả Huệ như vậy thì cô lại sốt ruột đến mức dậm chân.
“Cậu đang nói cái gì vậy?”
“Thả Huệ đang nói về Thẩm Tông Lương.” Trang Tân Hoa đoán ra ngay: “Cũng phải nghĩ xem, còn ai có thể khiến cậu ấy khóc đến mức như vậy.”
Nước mắt của Thả Huệ không ngừng rơi trên mặt đất, tạo thành từng vòng nước loang lổ, cô nói: “Trong tình yêu, mình thật sự là một người rất vô dụng, ngoài việc tự cho bản thân làm đúng và chống đối anh ấy, làm tổn thương trái tim anh ấy ra thì mình chẳng làm được gì nữa cả.”
“Sao cậu lại nói về bản thân như vậy? Rõ ràng cậu là người giỏi nhất!” Ấu Viên cũng bị chọc cho mắt cay xè: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Thả Huệ lắc đầu: “Mình chẳng lừa được anh ấy, ngược lại là anh ấy chủ động để mình đến Oxford học thạc sĩ, mọi thứ mình có ở Oxford đều là do anh ấy âm thầm sắp xếp người chăm sóc mình.”
“Hả?” Ấu Viên há hốc, cô ấy vừa vỗ về Thả Huệ vừa nhìn Trang Tân Hoa, một lúc lâu sau mới tiêu hóa được một câu: “Hoá ra chú út lại là một kẻ si tình.”
Trang Tân Hoa không hề ngạc nhiên, anh ta đá đá mũi chân: “Lúc hai người ở Hong Kong cũng là Thẩm chú tìm tôi, nhờ tôi đến sắp xếp ổn thỏa cho hai người để Thả Huệ không phải lo lắng. Lúc đó tình hình đã hỗn loạn đến vậy, ai cũng tìm đường lui cho mình, mỗi ngày chú ấy phải hội họp liên tục nhưng vẫn còn nghĩ đến những chuyện này.”
Ấu Viên không ngừng an ủi Thả Huệ: “Rồi rồi, tất cả đã qua rồi mà. Bây giờ không phải tốt hơn rồi sao?”
“Không tốt, hoàn toàn không tốt.” Thả Huệ cắn chặt môi nói: “Cách đây không lâu…mình còn giận dỗi anh ấy.”
Trang Tân Hoa đứng trên lập trường bênh vực người nhà của mình: “Tôi thấy chẳng sao cả, chú út hy sinh tất cả là vì chú ấy yêu cậu. Cậu chọn rời bỏ chú ấy cũng là vì cậu yêu chú ấy. Hai người yêu nhau làm ra chuyện tổn thương nhau, không thể nói ai đúng ai sai. Sao có thể đổ hết lỗi lầm lên đầu một mình cậu được, vậy là không công bằng.”
“Hay lắm.” Ấu Viên nhìn Trang Tân Hoa với ánh mắt khác xưa, cô khen ngợi: “Bây giờ còn biết nói lý lẽ hay vậy, ở công ty ngày nào cũng viết báo cáo à?”
Trang Tân Hoa nói: “Ngài đừng chỉ khen suông vậy thôi, cũng nên có chút hành động đi chứ, có gan thì tối nay đừng về nhà.”
Trời ơi, cô vẫn còn đang khóc mà hai cái người này cứ đứng đây liếc mắt đưa tình như vậy sao?
Thả Huệ vừa tức vừa buồn cười nhìn hai người họ, sau một hồi xúc động, mũi cô bật ra một bong bóng, cô cũng không để ý đến hình tượng nữa, lấy tay áo lau đi: “Hai người… hai người…”
Hai người trước mặt đồng thanh: “Bọn mình sai rồi, tội bọn mình đáng chết, cậu đừng để ý đến bọn mình.”
Mọi người đã tản đi, khu vườn đầy hoa cây cối rậm rạp trở nên tĩnh lặng, có vài chú chim vỗ cánh bay qua.
Trời đã tối nên Trang Tân Hoa khóa cửa rồi đưa Thả Huệ về khách sạn trước. Trên đường đi, Ấu Viên thò đầu ra từ ghế sau: “Đầu tiên thì mình phải xin lỗi chú Thẩm vì đã nói xấu chú ấy mấy năm qua. Tiếp theo thì, Trang Tân Hoa, anh phải xin lỗi em.”
Trang Tân Hoa vịn vào vô lăng cười: “Sao vậy?”
“Miệng anh sao kín như bưng vậy?” Ấu Viên nói: “Biết những chuyện này sao hồi ở Hong Kong anh không nói sớm?”
Thả Huệ kéo cô lại: “Đừng trách cậu ấy, là lỗi của mình. Là mình quá ngây thơ, sao năm đó không nói thẳng với anh ấy? Phải đi một vòng lớn như vậy, làm cho mọi người khó xử.”
Ấu Viên vỗ vỗ cô: “Chú ấy cũng đâu có nói với cậu, chẳng ai có được góc nhìn toàn cảnh của Thượng đế cả, làm sao cậu biết được.”
Vì quá tự trách nên tối nay Thả Huệ đã nói lặp đi lặp lại câu nói này năm lần.
Con người thậm chí không thể đồng cảm với chính mình của quá khứ. Quyết định khi đó nhìn có vẻ hoàn toàn đúng, nhưng đến bây giờ lại trở thành một con dao lạnh lùng sắc bén, đột ngột đâm thẳng vào tim.
Thả Huệ nhìn thấy một tiệm thuốc bên đường, cô quay đầu bảo Trang Tân Hoa dừng xe. Đợi mười mấy phút, cô mới xách một túi thuốc bắc quay lại: “Đi thôi.”
Ấu Viên liếc nhìn túi giấy kraft: “Đây là gì vậy?”
Thả Huệ nói: “Nấu canh giải rượu.”
“Hiểu rồi, dùng hành động thực tế để bày tỏ sự hối lỗi.” Ấu Viên suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Cậu định nấu ở đâu? Bếp sau của Park Hyatt à?”
Thả Huệ gật đầu: “Ừ, mình cũng định làm vậy đó.”
Nhưng viễn cảnh trong mắt cô quá màu hồng rồi, lễ tân đã chặn cô lại ngay ở cửa, nói rằng bếp không phải là nơi khách hàng được tự do ra vào. Thả Huệ đưa một ngón tay lên, nũng nịu nói: “Chỉ một tiếng thôi, tôi đảm bảo sẽ không nhìn hay động lung tung đâu, được không ạ?”
Người phụ nữ trước mắt tuy dịu dàng đáng yêu nhưng nhân viên lễ tân không thể gánh vác rủi ro này, cũng không dám dễ dàng đắc tội với khách hàng.
Anh ta nghĩ ra một cách: “Vậy thế này đi, cô cứ giao thuốc cho tôi, tôi sẽ cho nhân viên phục vụ của chúng tôi sắc thuốc giúp cô rồi mang đến phòng cho cô.”
“Vậy… cũng được.” Thả Huệ lấy ra mấy tờ tiền từ trong túi: “Làm phiền mọi người rồi, hãy đưa thuốc đến phòng 6007.”
Lễ tân đương nhiên biết vị đang ở phòng suite 6007 là ai, anh ta lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên: “Xin hỏi, tôi nên nói thế nào ạ? Cô là gì của ông Thẩm…”
Thả Huệ nở một nụ cười chua xót: “Cứ nói là dịch vụ mà khách sạn các anh cung cấp đi, không cần nhắc đến là ai yêu cầu.”
“Được ạ.” Nhân viên lễ tân nghĩ, chắc lại là một người phụ nữ muốn quyến rũ vị kia đây mà.
Thả Huệ trở về phòng, ngồi trên ghế sofa dài hít thở, giọng nói vẫn còn chút nghẹn ngào. Cô nghiêng đầu dựa vào ghế sofa, nhìn ngắm ánh đèn đêm đang lên ngoài cửa sổ. Buổi ở Bắc Kinh luôn đẹp một cách rực rỡ, tựa như một dải ngân hà lấp lánh.
Hôm nay cô rất mệt, bay đường dài, gặp gỡ bao nhiêu bạn bè, đột nhiên phải tiếp nhận một lượng thông tin lớn đến vậy nên đến giờ cả người cô vẫn còn loạng choạng không đứng vững.
Nhắm mắt lại, đầu óc cô vẫn ồn ào không thể tả.
Lúc thì là giọng mẹ cô với kinh nghiệm của người đi trước, nói những lời về môn đăng hộ đối, lúc thì là giọng của Ấu Viên, thắc mắc tại sao cô càng lớn càng không dũng cảm như trước.
Chẳng mấy chốc lại nghe thấy anh Nạp Ngôn nói, trong tiếng thở dài nặng trĩu là thái độ kiêu ngạo cố chấp của Thẩm Tông Lương khi từ chối sự biết ơn của mọi người. Dường như mọi việc anh làm đều không cần cô biết, như thể nếu để cô biết thì anh sẽ mất hết mặt mũi vậy. Trước đây chỉ thấy anh là người mạnh mẽ, không ngờ còn thích làm anh hùng như vậy.
Thả Huệ đột nhiên ngồi bật dậy, cô đi chân trần đến bên dưới vòi sen, tắm một trận nước nóng.
_
Khi Thẩm Tông Lương về đến khách sạn thì đã hơn mười một giờ.
Cả đêm nay trong sảnh lớn của Vạn Hòa như có một dòng chảy ngầm, lời nói của mọi người đều ẩn chứa sự mỉa mai.
Chủ tịch Tịch uống say, vui quá quên cả thân phận, vỗ vai anh nói: “Tông Lương à, hai chú cháu mình là ruột thịt, con phải trông coi Giang Thành cho tốt đó. Đến khi hội đồng quản trị đề bạt nhân sự thì chú mới có tiếng nói để ủng hộ con, đúng không?”
Những lời vừa thật vừa giả, vừa đùa cợt khiến mấy vị giám đốc đang say khướt bên dưới phải giả vờ như không nghe thấy, nhưng khi rót rượu mời Thẩm Tông Lương thì vị trí của ly cũng đã thấp hơn hẳn.
Anh đưa chủ tịch Tịch về trước, trên đường về, tài xế hỏi: “Chủ tịch Thẩm, đưa ngài về Phố Tài Chính hay là…”
Mấy năm nay, Thẩm Tông Lương đã chuyển ra khỏi ngõ Tây Bình và chuyển đến sống hẳn ở Trung Hải. Anh mệt mỏi ngả người ra sau, cởi một nút áo sơ mi: “Về Park Hyatt đi, sáng mai còn phải họp.”
“Được.”
Tắm xong không lâu thì nhân viên phục vụ mang canh giải rượu tới. Anh không mặc áo choàng tắm của khách sạn mà thay một bộ đồ ngủ dì Tuỳ đưa tới, anh cúi đầu nhìn canh giải rượu: “Ai gọi vậy?”
Nhân viên phục vụ trả lời theo đúng lời dặn của Thả Huệ: “Là dịch vụ của khách sạn chúng tôi ạ.”
Thẩm Tông Lương bật cười cười, biểu cảm trên mặt rõ ràng là không tin: “Thật sao? Vậy sao cậu biết tôi vừa uống rượu mới về?”
“Cái này… cái này…”
Anh mở nắp tô canh, dùng tay quạt bớt hơi nóng rồi ngửi ngửi: “Ngoài ra cậu nói cho tôi biết, bên trong có những loại thuốc gì?”
Nhân viên phục vụ bị câu hỏi của anh làm khó. Lễ tân chỉ dặn anh ta mang tới chứ không nói là phải trả lời nhiều như vậy.
Anh ta cũng thật thà trả lời: “Tôi không biết, là một cô gái trẻ đã nhờ chúng tôi sắc thuốc, còn về phương thuốc thì ngài phải đi hỏi cô ấy.”
“Để đó đi.” Thẩm Tông Lương hất cằm về phía bàn trà: “Cậu ra ngoài đi.”
Anh đứng dậy kéo bộ vest treo trên mắc áo, móc ra một bao thuốc từ trong túi, lấy ra một điếu thuốc rồi ngậm vào miệng.
Giây tiếp theo, Thẩm Tông Lương cầm điện thoại lên.
Vì đi quá gấp nên chân anh va vào chiếc ghế dài ở cuối giường, cả người anh sững lại, điếu thuốc trên môi cũng rơi xuống đất. Chỉ bằng một chén canh giải rượu thôi cũng đã có thể khiến anh luống cuống đến mức này, bản lĩnh của cô nhóc này đúng là lớn thật.
Anh không đủ kiên nhẫn để nhắn tin nữa nên đã trực tiếp gọi điện thoại.
Thả Huệ ngừng máy sấy tóc trong tay: “Alo?”
Thẩm Tông Lương nói ngắn gọn: “Đến đây.”
“Bây giờ?” Thả Huệ ngạc nhiên nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, đúng là anh.
“Ừ, ngay bây giờ.”
Anh vừa nói tiếng Trung sao? Thả Huệ nghi ngờ mình nghe nhầm.
Cô đột nhiên nghĩ đến một khả năng khác, người của khách sạn đã lộ sơ hở nên Thẩm Tông Lương muốn cô đến mang canh giải rượu đi, tiện thể cảnh cáo cô đừng làm những chuyện vô ích này nữa.
Chỉ nghĩ thôi Thả Huệ đã thấy tủi thân vô cùng.
Cô thậm chí còn chưa kịp thay quần áo mà chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa, tức giận đi tìm anh.
Khi mở cửa, Thẩm Tông Lương bị làn da trắng ngần của cô làm cho choáng váng.
Tâm trí anh trôi dạt về cái đêm mà anh gõ cửa nhà cô.
Lúc đó Tiểu Huệ còn ở dưới nhà anh, xe của Trang Tân Hoa đã chắn mất chỗ đậu xe của anh, khi anh lạnh lùng gõ cửa, cô cũng đã ra mở cửa như thế này, cánh tay mảnh khảnh từ trong váy ló ra như một nụ hoa trắng muốt.
Sáu năm trôi qua, người đứng bên trong đã đổi lại là anh.
Nhưng Tiểu Huệ vẫn vậy, vẫn đối mặt với anh bằng một sự thẳng thắn gần như trần trụi. Cô thật sự coi anh như một trưởng bối đã đạt được sự tự tại cả về thể xác lẫn tinh thần, không cần giải quyết nhu cầu bên ngoài.
Khi Thẩm Tông Lương còn đang ngẩn ngơ thì Thả Huệ đã sợ bị người khác nhìn thấy, cô chui vào dưới cánh tay anh, anh vịn tay vào khung cửa, không nhịn được mà nhếch mép cười.
Ánh sáng trước mắt bị cô che khuất đi phân nửa.
Thẩm Tông Lương đi đến bên sofa ngồi xuống, cười nói: “Hình như tôi đâu có phạt đứng em?”
Nhưng Thả Huệ vẫn giận dỗi không chịu ngồi.
Cô xoắn hai ngón tay, giọng nói rất nhẹ, ở cuối câu không khó để nghe ra một chút run rẩy: “Nếu anh muốn tôi mang canh về thì tôi sẽ không ngồi đâu. Ngồi xuống rồi lại phải đứng lên, phiền phức.”
Thẩm Tông Lương ngước mắt nhìn cô: “Tôi có nói vậy sao?”
“Không nói, nhưng tôi đoán vậy.” Thả Huệ cụp mắt nhìn xuống đất: “Còn có thể là gì nữa, lúc nào anh cũng luôn miệng nói không muốn tôi ghi nợ cho anh.”
Anh bật cười, rõ ràng là cô đã thực sự tức giận rồi, đến cả mấy chữ “luôn miệng” cũng dùng đến rồi.
Biết bao nhiêu năm nay, Thẩm Tông Lương rất ít khi chấp nhặt với cô.
Một là vì cô còn nhỏ, nói sai làm sai là điều khó tránh, anh chỉ cần nhắc nhở là được, không cần phải làm quá lên. Hai là vì anh thực sự không nỡ, cô mà làm nũng với anh thì anh hoàn toàn không chống đỡ nổi.
Nhưng những ngày này, thậm chí suốt cả những năm qua, sự cam chịu, những suy nghĩ viển vông và sự thôi thúc tích tụ bấy lâu đang sôi sục trong huyết quản anh, chực chờ bùng nổ. Dù anh là người đi trước, dù anh chẳng biết làm sao với cô nhưng cũng có thể đôi co với cô một chút mà?
Ánh mắt Thẩm Tông Lương dừng lại ở cánh tay đang rũ xuống của cô, giây tiếp theo sau khi yết hầu anh lăn xuống, anh đưa tay nắm lấy, kéo cô lại gần.
Thả Huệ không phòng bị, gần như ngã nhào vào lòng anh.
Mắt cô mở to trong khoảnh khắc ấy, hai tay cô chống lên ngực anh, rõ ràng là bị giật mình.
Thẩm Tông Lương khàn giọng nói: “Lúc nào em cũng cãi lời anh hết, thỉnh thoảng cũng cho anh giận dỗi một chút, đúng không?”
Anh ở gần cô đến vậy, gần như sắp hôn lên môi cô, hơi thở trong khoang mũi nóng dần lên, phả vào mặt cô.
Thả Huệ quỳ trong lòng anh, chớp chớp mi mắt, cơ thể nóng bừng vì xấu hổ: “Ừ, chỉ có mình em cứng đầu thôi, còn anh thì không đâu.”
“Hả?” Thẩm Tông Lương đối mặt với lời trách móc đột ngột của cô: “Anh làm sao?”
Thả Huệ đột nhiên không muốn nói nữa, cô chống tay lên vai anh, rồi ngồi vắt vẻo trên đùi anh.
Cô đau lòng, đầu ngón tay run rẩy chạm vào những nếp nhăn nơi đuôi mắt anh, chạm vào những sợi tóc mai đã điểm bạc.
Trên người người đàn ông cô yêu nhất đã xuất hiện những dấu hiệu của sự già nua.
Thẩm Tông Lương không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cảm giác này quá dễ chịu, lại quá bồng bềnh, cứ như anh đang mơ vậy. Anh không dám động đậy vì sợ rằng chỉ cần anh cử động thì bàn tay nhỏ bé ấm áp của cô sẽ rút lại.
Nếu có thể thì anh muốn giữ lấy cổ tay cô, hoặc không thì anh cũng có thể cầu xin cô ở lại.
Danh dự, thể diện gì đó, anh không cần nữa.
Thả Huệ nhìn kỹ anh rất lâu, đột nhiên khóe miệng giật giật hai cái, cô muốn nở một nụ cười nhưng không thành công, mặt trông như sắp khóc: “Nhìn bộ dạng em có xấu hổ không Thẩm Tông Lương?”
Ánh mắt Thẩm Tông Lương mơ màng, tâm trí không còn đặt vào cuộc đối thoại, trong đầu toàn nghĩ làm sao để có thể hôn cô đến cong người hay là ôm cô lên giường thế nào thì tiện hơn. Vì vậy, anh nhất thời không hiểu: “Em đang nói bộ dạng gì chứ?”
“Ý em là sáu năm trước, em và mẹ anh liên kết lại…” Thả Huệ ngừng lại: “Để lừa anh…còn anh chỉ muốn em đi học thật xa, rời xa anh là được, đúng không?”
Thẩm Tông Lương hồi tưởng lại, lập tức nhíu mày: “Ai dám nói bậy như vậy?”
“Anh còn giả vờ gì nữa, có tin là em lập tức gọi điện cho giáo sư của em không?” Thả Huệ nói rồi làm như thật sự định trèo xuống khỏi người anh.
Anh ôm chặt eo cô không cho cô động đậy: “Không cần đâu, đang lệch múi giờ mà, đừng làm phiền người ta nghỉ ngơi.”
Thả Huệ cố tình nói: “Bây giờ là năm giờ mười lăm phút chiều bên đó, nghỉ ngơi cái gì chứ?”
Thẩm Tông Lương cười khổ xoa trán: “Cô hai ơi, đó là giáo sư thân nhất của em. Em không biết thói quen ngày đêm đảo lộn của ông ấy sao?”
“Vậy mà anh còn dám nói không quen ông ấy…” Thả Huệ hoàn toàn mất lý trí, cô cúi đầu cắn một cái vào vai anh.
“A.” Thẩm Tông Lương quay mặt đi, đau đớn kêu lên một tiếng.
Thả Huệ buông ra, lúc này nước mắt thật sự tuôn rơi, như thể người bị cắn là cô vậy, cô nức nở nói: “Em lừa anh nên anh cũng giấu em sao? Tại sao không nói rõ cho em biết?”
Xem ra cô thật sự bị tổn thương rồi, giống như một đứa trẻ bị lừa đi du học nơi đất khách quê người. Chịu khổ vài năm xong về nhà chất vấn người lớn sao mà lắm mưu mẹo, khiến cho người ta quay mòng mòng.
Trong lòng Thẩm Tông Lương như có một tảng đá nặng cả ngàn cân, anh không biết phải giải thích thế nào cô mới hiểu. Anh chỉ tuyệt vọng nhận ra, có đôi khi bé con sẽ không hiểu được lòng người lớn.
Anh cong đầu ngón tay lau nước mắt cho cô, hơi nghiêm mặt lại: “Cắn người trước cũng là em, khóc trước cũng là em, năm nay em mấy tuổi rồi?”
“Em bao nhiêu tuổi, anh rõ nhất mà.” Thả Huệ dùng cổ áo ngủ của anh để lau mắt: “Đúng không?”
Đúng vậy, Thẩm Tông Lương rõ nhất cô bao nhiêu tuổi.
Trước đây anh luôn cảm thấy cô còn nhỏ, đếm từng ngày chờ cô lớn lên để anh có thể cưới cô về nhà nhưng khoảnh khắc cô thực sự trưởng thành thì anh lại không ở bên cạnh cô, để cô một mình nuốt trọn những phong sương, trở thành một người phụ nữ dịu dàng độc lập.
“Đã hai mươi sáu rồi, bé con của anh lớn rồi.” Thẩm Tông Lương cuối cùng cũng có thể nhìn cô một cách đường hoàng, không cần lén lút liếc mắt trong đại hội, trong thang máy, thậm chí là khi chạm mặt trên hành lang nữa.
Thả Huệ không chấp nhận cách gọi đó: “Em không phải là bé con nữa, em đã lớn rồi.”
“Ở chỗ anh thì em lúc nào cũng là bé con hết.” Thẩm Tông Lương gạt tóc mái che trán cô ra, nhìn ánh mắt cô ngày càng không trong sáng, màu mắt cô tối sầm lại như bầu trời trước cơn bão lớn.
Khi anh tăng lực tay lên, Thả Huệ đã chủ động hôn anh trước, nụ hôn còn gấp gáp hơn cả anh nhưng cô không có nhiều sức, cũng chẳng có quy củ gì.
Anh như nếm được dòng suối nhỏ chảy xiết sau khi tuyết trên đỉnh núi tan chảy. Thẩm Tông Lương theo bản năng nhắm mắt lại, một luồng điện truyền từ não bộ đến mọi đầu dây thần kinh.
“Tiểu Huệ… ngoan, để anh, để anh.” Anh siết chặt eo cô, hơi thở ngày càng gấp gáp, như màn mưa mỏng đập vào cửa kính nhà cao tầng.
Cô mím đôi môi ướt át ôm lấy cổ anh, vừa lùi ra một chút đã bị anh mạnh mẽ đặt lên trường kỷ.
Thẩm Tông Lương cúi thấp người nhìn cô, đôi môi cô ướt át, ửng đỏ một cách kỳ lạ như hai cánh hoa anh đào hé mở nhẹ nhàng thở dốc, hai cánh hoa ấy như được phủ lên một lớp mật ngọt ngào khiến người ta rất muốn nếm thử.
Anh lao tới, cả cơ thể đè xuống, một cơn mưa hôn rơi xuống.
“Em đúng là thích kiểu này, hôm nay đến trêu chọc anh một chút, ngày mai cũng đến trêu chọc anh một chút, đến sáng mai lại bắt anh chịu ấm ức nữa đúng không?”
“Không phải… em không…”
Khi Thẩm Tông Lương ra sức, tay Thả Huệ bấu víu loạn xạ, cảm giác này quá trống rỗng, cô muốn nắm lấy một thứ gì đó hữu hình nhưng bất ngờ lại chạm vào mặt anh.
Càng tệ hơn, cả lòng bàn chân cô cũng như trống rỗng, cô co chân lại đặt lên đuôi giường, Thẩm Tông Lương chỉ hôn nhẹ môi cô thôi mà cô đã yếu ớt không cử động nổi.
Thẩm Tông Lương hôn càng lúc càng mãnh liệt, Thả Huệ nếm được mùi vị của chính mình trong miệng anh.
Cánh tay cô bị anh bẻ ngược lên, giơ cao qua đầu, Thả Huệ dùng đầu lưỡi mềm mại thay cho ngón tay, để lại từng vệt ẩm ướt trên má anh: “Xin lỗi… Thẩm Tông Lương… xin lỗi…”
Anh thậm chí còn không nghe rõ cô nói gì, chỉ vuốt ve mái tóc cô đen dày và bồng bềnh như một đám mây đen trôi dạt trong vòng tay anh, anh không nỡ buông ra dù chỉ một giây.
Ngón tay Thẩm Tông Lương lướt qua cánh tay cô, bờ vai mịn màng, cần cổ trắng nõn, anh véo nhẹ hạt ngọc trai trên dái tai cô rồi lại lướt xuống gò má đang ửng hồng rung động, cuối cùng ngón tay anh bị Thả Huệ run rẩy cắn lấy.
Anh bị cảm giác này kích thích đến tê dại cả da đầu.
Thẩm Tông Lương suýt không kiềm chế được dục vọng ẩn náu trong góc tối ngày càng mãnh liệt, ngang ngược.
Thả Huệ nghiêng đầu sang một bên, nhanh chóng tiến lại gần, đặt lên môi Thẩm Tông Lương một nụ hôn dịu dàng.


Gửi bình luận