“Đợi anh một lát.“
Dù cho cũ kỹ đến đâu thì Park Hyatt cũng sở hữu vị trí địa lý tuyệt vời.
Tấm rèm cửa hé ra một khe nhỏ, khi ánh bình minh lên lại trở thành nguồn vui nho nhỏ cho cả thể xác lẫn tinh thần của Thẩm Tông Lương. Trong lòng anh là cô gái nhỏ đã mệt mỏi ngủ thiếp đi, anh lặng lẽ nhìn tia sáng đầu tiên nơi chân trời dần nhô lên, mang theo một lớp ánh sáng vàng dịu dàng bao phủ lấy trục trung tâm của cả thành phố.
Nửa tiếng trước, Thả Huệ đã trút hết những dục vọng nguyên thuỷ của anh ra khỏi miệng, cổ họng vẫn chưa hết cảm giác nghẹn lại thì đã bị anh kéo quỳ bên mép giường, đầu gối hằn lên một mảng đỏ ửng.
Chưa đầy mười phút sau cô đã bắt đầu không ngừng gọi tên anh bằng chất giọng ngọt ngào dụ hoặc khiến người ta chìm đắm mãi không thoát ra được. Chẳng bao lâu sau, cô áp mặt lại gần, khẽ cắn lên mu bàn tay anh, rồi đột ngột chạm đến giới hạn bùng nổ.
Vật lộn cả đêm, giờ cô đã ngủ say, đầu cô gối trên cánh tay Thẩm Tông Lương, nhẹ như một đoá hoa bách hợp.
Anh cúi đầu hôn lên trán cô, Tiểu Huệ ngoan ngoãn cuộn tròn trên cánh tay anh, không có chút phản ứng nào.
Thẩm Tông Lương đưa một tay để ấn công tắc, rèm cửa từ từ khép lại, cả gian phòng lại chìm vào bóng tối. Hôm qua, các giám đốc chi nhánh từ khắp nơi đã lần lượt bay đến để tham gia buổi tập huấn bồi dưỡng của trụ sở chính kéo dài ba ngày.
Thẩm Tông Lương nheo mắt nhìn điện thoại, tám giờ rưỡi. Dù có tiếc nuối thế nào thì anh cũng phải dậy rồi.
Anh nhẹ nhàng buông Thả Huệ ra, cô gái trong lòng như cảm nhận được gì đó, đôi tay khẽ vung lên như chim sẻ vỗ cánh, ôm chặt lấy anh.
Trái tim Thẩm Tông Lương dâng lên một cảm giác vừa chua xót vừa xốn xang, trong đầu nảy ra ba phần ý niệm không muốn đi nữa. Nhưng đợt tập huấn lần này có quy mô rất lớn, khi ra thông báo tổng bộ đã nói rõ: nếu thực sự có lý do đặc biệt không thể tham gia thì phải trực tiếp xin phép chủ tịch Tịch.
Anh cọ nhẹ vào mặt cô một cái: “Anh phải đi họp rồi. Tiểu Huệ ngoan, buông tay ra một chút.”
Thả Huệ ậm ừ một tiếng, mắt vẫn chưa mở ra được: “Họp gì vậy?”
Thẩm Tông Lương nói: “Một đám các ông già học tập tập thể thôi. Rất nhàm chán nhưng bắt buộc phải đi.”
Sự dịu dàng của đêm qua vẫn chưa tan biến mà vẫn còn đọng lại trong căn phòng này giống như chất lỏng mỏng manh còn sót lại trên chiếc trường kỷ kia. Thả Huệ nâng khuôn mặt anh lên rồi mơ màng cúi xuống, hôn lên khóe môi anh.
Thẩm Tông Lương cười khẽ, anh nhớ lại một buổi chiều hai ba năm trước khi anh đến phòng trưng bày nghệ thuật của nhà họ Lôi để xem triển lãm đồ sứ.
Sau khi chào hỏi, anh đi một mình rất lâu, cuối cùng dừng lại trước một chiếc bình sứ có cắm một nhành mai trắng.
Giang Vân Hòa cầm một ly cocktail Penicillin, chỉ về phía đó nói: “Học được hình dáng của đồ sứ trắng thời Vãn Đường nhưng lại không học nổi cái vẻ hoa lệ gắng gượng giữa thời thế loạn lạc ấy, anh thấy sao?
Thẩm Tông Lương đưa một tay chỉnh lại kính, cười nói: “Tay nghề rất thô, chất sứ quá dày, nếu không phải do Khiêm Minh làm ra thì triển lãm này cũng không mở được.”
“Vậy mà anh còn xem say sưa thế.” Giang Vân Hòa liếc anh một cái: “Tôi cũng lấy làm lạ, cái thứ này mà cũng lọt vào mắt xanh của anh cơ đấy.”
Anh khoanh tay, ánh mắt không biết dừng ở chiếc đèn chiếu nào: “Tôi chỉ là đang nghĩ đến một người.”
Thả Huệ rất giống một chiếc bình sứ trắng men đẹp đẽ, thoạt nhìn mỏng manh dễ vỡ nhưng lại kiên cường vô cùng, được tôi luyện từ bùn lầy đục ngầu để ngày sau có thể tỏa sáng rực rỡ.
Về chuyện của anh, Giang Vân Hòa đều đã nghe hết.
Cô mỉm cười nhấp một ngụm rượu, khi cô rời đi, eo thon dưới chiếc váy đen đung đưa duyên dáng. Giang Vân Hòa quay lưng lại với anh, giơ tay lên vẫy: “Quay đầu là bờ đó bạn tôi ơi.”
Đợi Thẩm Tông Lương ngẫm nghĩ xong thì cô Giang đã cầm rượu đi xa.
Anh nhếch môi, ai cũng tùy hứng phóng khoáng như cô thì thế gian này đâu có nhiều chuyện tình cảm để nhung nhớ.
Những năm nay Thẩm Tông Lương luôn thích đứng trong bóng tối cô độc một mình, ra vẻ bí ẩn thâm sâu, ai không biết còn tưởng anh đang mưu tính việc gì lớn nên chẳng ai dám đến gần anh.
Nhưng có ai biết trong lòng anh đang mong cầu gì đâu?
Có lẽ chỉ là một nụ hôn chào buổi sáng như vậy, rất ngắn ngủi nhưng lại rất dịu dàng, như một chiếc lông vũ khẽ rơi xuống nơi mái hiên.
Thẩm Tông Lương chỉnh đốn lại bản thân, thay bộ vest màu xanh đậm của tập đoàn, đeo đồng hồ rồi cài huy hiệu lên ve áo bên trái.
Anh lại quay trở lại giường, cúi xuống hôn lên khóe môi cô: “Anh đi trước nhé, em ngủ thêm một lát đi.”
Lông mi của Thả Huệ khẽ rung động, cô muốn nói gì đó nhưng môi cứ mấp máy mãi mà không nói thành lời.
Hơn nữa, toàn thân cô ê ẩm mệt mỏi, nếu bây giờ cô phải đến tổng bộ để chuẩn bị tài liệu kiện tụng thì ngay cả nguyên đơn hay bị đơn cô cũng phân biệt không rõ.
Thẩm Tông Lương kéo chăn cho cô sau đó đóng cửa lại rời đi.
Trong hành lang lần lượt truyền đến tiếng nói chuyện, đều là những người phải tham gia buổi tập huấn hôm nay. Họ chạm mặt nhau trong thang máy nên chào hỏi lẫn nhau.
Những người đến từ ba tỉnh Tây Bắc tụ lại một chỗ, đánh giá nét mặt tràn đầy khí thế của vị chủ tịch Giang Thành vừa nhậm chức không lâu. Nghe nói hôm qua sau buổi trao đổi riêng còn cùng chủ tịch Tịch uống cả tối mà vẫn không làm anh suy sụp.
Thẩm Tông Lương lễ phép chào hỏi họ: “Các vị đến từ tối qua sao?”
“À, chủ tịch Thẩm đến từ chiều hôm qua rồi ạ?”
Anh nói với giọng đùa cợt, vừa rít thuốc vừa nói: “Biết làm sao được, ai bảo tôi quản không nghiêm chứ.”
“Không không không, đây vẫn là đống bừa bộn lão Lưu để lại, sao mà đổ hết lên đầu anh được.”
Lễ khai mạc buổi sáng diễn ra rất long trọng, có băng rôn, máy chiếu, chỗ ngồi được sắp xếp đâu ra đấy, đầu tiên là Chủ tịch Tịch phát biểu, tuyên bố buổi học tập chính thức bắt đầu.
Thẩm Tông Lương cả đêm không ngủ, tim đập thình thịch, anh cố gắng giữ vững thần sắc nhàn nhạt, giả vờ lật tài liệu, uể oải đối phó với mọi thứ.
Đến giờ nghỉ trưa, anh cố ý đứng dậy chậm rãi để tách mình khỏi đoàn người nhưng chủ tịch Hạo của hội đồng quản trị gọi anh lại: “Tông Lương, không đi ăn cùng chúng tôi sao?”
Thẩm Tông Lương giả vờ đau đầu: “Dạ thôi ạ, tối quá tôi uống rượu với chủ tịch Tịch nhiều quá nên bây giờ vẫn còn thấy khó chịu, tôi về khách sạn nằm một lát để không bỏ lỡ buổi họp buổi chiều ạ.”
“Vậy thì mau đi nghỉ ngơi đi.” Giọng Chủ tịch Hạocvô cùng ân cần: “Cậu cũng không còn trẻ nữa, sắp bốn mươi rồi, phải giữ gìn sức khỏe thật tốt, không thể tùy hứng nữa.”
Thẩm Tông Lương đáp lời: “Dạ, ngài nói đúng ạ.”
Nhưng trong lòng anh cảm thấy thật khó chịu, nghĩ đến cô gái nhỏ của anh đang ở độ tuổi xuân sắc, nhìn cô như một quả đào mật chín mọng thì anh càng thấy chói tai hơn.
Vậy là trong mắt người thường anh đã già đến vậy rồi sao?
Khi anh về đến khách sạn, Thả Huệ vẫn còn ngủ, khi anh đi trông cô thế nào thì bây giờ vẫn vậy.
Thẩm Tông Lương nhếch mép, anh cởi áo khoác, tháo đồng hồ đặt lên đầu giường rồi kéo chăn ra nằm xuống.
Có thêm một người, nhiệt độ trong chăn tăng lên nhanh chóng, Thả Huệ cựa mình khẽ rên lên: “Nóng quá.”
Tay cô sờ soạng trên ga trải giường, chạm vào cánh tay dưới áo sơ mi của anh. Thả Huệ nhắm mắt rúc vào lòng anh: “Anh không đi họp à?”
“Anh đi rồi, họp xong nên về.” Thẩm Tông Lương bật cười ôm cô vào lòng: “Vẫn chưa tỉnh ngủ sao?”
Thả Huệ lắc đầu: “Em cứ ngủ mãi không tỉnh nổi, mấy giờ rồi?”
“Bây giờ đã hơn mười hai giờ rồi.”
Cô nhíu mày, giọng đầy miễn cưỡng: “Vậy em phải dậy rồi, chiều còn phải đến tổng bộ, số em đúng là khổ thật.”
Thẩm Tông Lương vừa cười vừa xót xa vỗ về cô: “Nếu thật sự không dậy nổi thì thôi, để anh nói với Ôn Trường Lợi một tiếng.”
“Anh đừng nói gì hết.” Thả Huệ lập tức tỉnh táo hơn một nửa: “Tuyệt đối không được nói gì hết.”
Thẩm Tông Lương khịt mũi trong bóng tối: “Không phải em vừa nói số em khổ sao?”
Thả Huệ vén chăn xuống giường, bỏ lại một câu: “Nhưng cũng không cần anh thiên vị em trong công việc.”
Cô nói thiên vị.
Điều đó khiến anh nhớ đến năm đó đi công tác ở Tây An, vì lo cho sức khỏe của Chung Thả Huệ nên anh đã vội vã bay về thủ đô giữa đêm, đó là lần duy nhất trong sự nghiệp dài đằng đẵng của mình, anh đã vì việc riêng mà bỏ bê công vụ. Chỉ có điều, sau này Thẩm Tông Lương không còn làm chuyện như vậy vì bất kỳ ai nữa.
Đầu óc Thả Huệ còn mơ hồ, cô chạy vào phòng tắm, tắm được một nửa mới nhớ mình không mang quần áo, chiếc váy ngủ cô mặc tối qua đã bị xé rách nát.
Trời gần sáng, cô nhớ mình vẫn nằm ngửa bên giường, trên người chỉ đắp một chiếc chăn mỏng. Thẩm Tông Lương tắm xong, cả người anh mang theo hơi nước đi đến bên cô, hôn cô một cái. Thả Huệ nũng nịu nói: “Không còn ngủ được bao lâu nữa đâu, anh mau nghỉ ngơi đi.”
Thẩm Tông Lương bật đèn, anh cầm điện thoại gọi đồ ăn xong thì nhắm mắt tựa đầu giường nghỉ ngơi một lát, phóng túng cả đêm nên anh cũng mệt rồi. Không hiểu sao khi nghe tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm, cơn buồn ngủ ập đến rất nhanh.
Có lẽ vì anh biết Thả Huệ đang ở đây, cô ấy sẽ không đi nữa.
“Thẩm Tông Lương.”
“Thẩm Tông Lương.”
Thả Huệ tắm xong, hé một khe cửa, khẽ gọi hai tiếng nhỏ như mèo kêu.
Thẩm Tông Lương giật mình tỉnh giấc, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi này anh đã ngủ thiếp đi.
Anh đáp lời rồi đứng dậy đi đến bên cửa.
Một khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú lộ ra giữa làn hơi nước mờ ảo: “Anh có thể sang phòng em, giúp em lấy vali hành lý được không?”
Thẩm Tông Lương ừ một tiếng: “Em quấn khăn tắm vào đã, đừng để bị cảm lạnh. Đợi anh một lát.”
Thả Huệ gọi anh quay lại: “Anh đi nhanh vậy, anh còn chưa hỏi em ở phòng nào nữa mà?”
“Anh mà không biết sao!” Thẩm Tông Lương không quay đầu lại đáp lời cô
Cô nghe vậy thì muốn cười: “Thẻ phòng hình như bị vứt trên sàn nhà.”
Thẩm Tông Lương lấy vali cho cô, tất cả đồ đạc đều đã được thu dọn vào trong.
Anh đẩy vali vào thang máy, nụ cười trên môi chẳng cách nào che giấu được, như thể anh đang cầm kim bài miễn tử trong tay, bỗng thấy nhẹ nhõm như được ân xá.
Cô để anh đi lấy đồ, có lẽ đây là dấu hiệu cho thấy cô sẽ không còn làm loạn với anh nữa, phải không?
Nhưng còn bạn trai của cô thì sao?
Không sao, chia tay thôi, có mất mát gì đâu.
Trong lòng anh lại vang lên một giọng nói khác, vậy lỡ đâu cô không muốn chia tay thì sao, anh phải làm sao đây?
Thẩm Tông Lương nhíu mày, khẽ tặc lưỡi một tiếng, anh cứ phải chịu cái cảnh không danh không phận này mãi sao? Chấp nhận làm tình nhân bí mật của cô?
Sắp đến cửa, Thẩm Tông Lương nặng nề lẩm bẩm mấy tiếng, từ từ thôi, từ từ thôi.
Chỉ là một cậu thanh niên thôi mà, họ mới quen nhau bao lâu, có thể so được với anh sao?
Không thể nào.
Nếu thật sự không được thì đưa ra một vài điều kiện cho cậu nhóc kia, thích nghiên cứu vật lý lượng tử đúng không? Đưa cậu ta đến viện nghiên cứu hàng đầu nước Mỹ đi, hoặc cậu ta muốn gì cũng được, anh đáp ứng cậu ta là được.
Suy đoán tâm lý người khác và đàm phán vốn là những việc anh làm giỏi nhất.
Những người khác, những chuyện khác đều dễ giải quyết, khó nhất là sợ Tiểu Huệ đứng trước mặt anh nhưng lại cố chấp không chịu quay đầu lại.
Thẩm Tông Lương hít một hơi thật sâu, đến cửa thì người phục vụ mang đồ ăn đang đợi anh.
Người phục vụ nói: “Ngài Thẩm, hóa ra ngài ra ngoài, bảo sao tôi bấm chuông nhưng không ai mở cửa.”
Đâu phải là không có ai, là Thả Huệ không dám ra mở cửa mới đúng.
Anh nhàn nhạt gật đầu: “Để xe đẩy đồ ăn ở đây là được rồi, để tôi tự làm.”
“Dạ được, làm phiền ngài ạ.”
Anh vừa vào, Thả Huệ đã vội vàng quay ra, cô hỏi: “Là anh gọi đồ ăn sao?”
Thẩm Tông Lương hỏi ngược lại: “Sao vậy, em không đói à?”
Thả Huệ ôm cái bụng đầy nước nói: “Không đói lắm nhưng em khát quá.”
Cả đêm rồi, cô vừa khóc vừa la hét rồi để lại trên người anh vô số những vết cào, tâm trạng cũng theo đó mà dâng trào hết lần này đến lần khác. Đến cuối cùng cô đã cạn kiệt sức lực, hoàn toàn phải dựa vào bản năng để hôn anh, hôn lên những đường gân xanh nổi trên trán anh, hôn lên chóp mũi cao thẳng của anh, để mặc cho cơ thể bị anh đẩy lên đến giới hạn cao nhất.
Hai người ngồi đối diện nhau, yên lặng ăn trưa.
Thẩm Tông Lương có rất nhiều chuyện muốn nói, ví dụ như: Tối nay em còn có thể ở cùng anh không? Bạn trai em có tìm em không? Không ở khách sạn nữa được không?
Nhưng anh thấy Thả Huệ chỉ cúi đầu ăn cơm, không nói lời nào.
Thẩm Tông Lương nghĩ mãi cũng đành bỏ cuộc, chẳng dám hỏi gì cả để tránh làm cho mọi việc tồi tệ hơn.
Anh nuốt hết những câu hỏi này xuống.
Bây giờ anh hoàn toàn giống như một vị phụ huynh không dám phát biểu, không dám nói nhiều vì sợ lại bị gán cho cái mác lạc hậu cũ kỹ. Vị thế đã đảo ngược, giờ anh chỉ còn cách chiều lòng cô gái nhỏ của mình mà thôi.
Thẩm Tông Lương ăn xong trước, kéo khăn giấy lau miệng: “Đồ ăn ở đây vẫn vậy, không có gì mới mẻ.”
“Cũng tạm được thôi, anh ăn xong rồi à?” Thả Huệ nói.
Anh gật đầu, cánh tay đặt trên mép bàn: “Vậy thế này đi, đợi học xong buổi chiều, anh đưa em đi ăn cơm, được không?”
Thả Huệ dùng đũa gẩy gẩy lá rau: “Để xem đã, em phải xem bên bộ phận Pháp chế có nhiều việc không, nếu nhiều thì phải tăng ca thôi.”
Thẩm Tông Lương như nhìn thấy được một chút hy vọng: “Không sao đâu, anh đợi em tan làm.”
“Ừ, em cũng ăn no rồi.”
Ăn cơm xong, Thả Huệ nằm trên sofa để thư giãn một chút.
Cô gối đầu lên ngực Thẩm Tông Lương, lật xem cuốn sổ tay đào tạo anh mang về, nhìn thấy dòng chữ “Để đảm bảo hiệu quả học tập, người tham gia phải nghỉ ngơi đúng giờ, sau giờ tập huấn không được tụ tập ăn rượu chè.” thì cô bật cười thành tiếng.
Vốn dĩ Thẩm Tông Lương đang thoải mái đến mức suýt ngủ quên, anh xoa tay cô hỏi: “Có gì buồn cười vậy?”
Thả Huệ chỉ vào dòng này cho anh xem: “Xem ra, tổng bộ rất hiểu rõ bản chất của các anh.”
“Quy định này thật hữu dụng.” Thẩm Tông Lương kết luận với giọng điệu như tuyên bố: “Hừ, đám người đó một khi lên bàn ăn thì kiểu gì cũng phải khiêng một hai người ra ngoài.”
Thả Huệ cọ vào cánh tay anh: “Khi nào văn hóa rượu chè ở trong công việc được bãi bỏ thì mọi người mới được yên ổn.”
Thẩm Tông Lương buồn ngủ nên anh không muốn tiếp tục bàn luận sâu hơn về những vấn đề thuế má và nhân văn nữa. Anh giật lấy cuốn sổ từ tay cô đặt lên bàn trà: “Rồi rồi, em ngủ thêm một lát đi.”
“Dạ.”


Gửi bình luận