GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 86

Thật quá đáng.

Mặt trời trên cao nguyên lặn muộn hơn, bảy giờ tối vẫn còn thấy ánh mặt trời.

Thả Huệ đứng bên cửa sổ, nhìn thấy Cung điện Potala phía xa đang đắm mình trong ánh hoàng hôn, cung điện tráng lệ hùng vĩ như có thần tính của riêng mình. Bên đầu dây bên kia của điện thoại là Đổng Ngọc Thư đang khóc sướt mướt trong hối hận, khiến cho lòng cô cũng không dễ chịu hơn là bao.

Bà nức nở trong điện thoại: “Con gái ơi, mẹ sai rồi, là mẹ sai rồi.”

Thả Huệ đưa tay che miệng, cô không kìm được mà nghẹn ngào ngắt lời bà: “Mẹ, mẹ đừng nói như vậy nữa, con không muốn nghe. Mọi chuyện đã qua rồi, bệnh của con cũng khỏi từ lâu rồi, mẹ đừng lo nữa.”

Sau đó điện thoại bị Cát Huy lấy đi, ông nói: “Được rồi Thả Huệ à, hai mẹ con cãi nhau một trận thôi mà, con đi chơi vài ngày rồi về nhà nhé, được không?”

Thả Huệ gật đầu: “Dạ, phiền bác chăm sóc nhà cửa giúp con ạ.”

“Không có gì đâu.” Cát Huy nói: “Mẹ con ở chỗ bác rồi, con cứ yên tâm.”

Cô gọi điện thoại rất lâu, đợi đến khi cô quay lại thì Thẩm Tông Lương đã chuyển lên giường ngủ rồi.

Thả Huệ quay người, cô cẩn thận kéo rèm lại, cố gắng không để phát ra tiếng động. Cô đặt điện thoại lên bàn trà, từ từ đi tới ngồi xổm xuống, mượn ánh đèn vàng vọt ở góc phòng để ngắm nhìn anh.

Ngay cả trong giấc mơ, tay Thẩm Tông Lương vẫn đặt trên bụng dưới bị thương, đôi lông mày anh tuấn khẽ nhíu lại, sắc mặt mệt mỏi xanh xao.

Cô biết, đó là do trải qua một chặng đường dài, mang theo lo lắng sợ hãi mà ra.

Khóe môi Thả Huệ khẽ nhếch lên, đầu ngón tay cô run nhẹ, cô đưa tay chạm vào nếp nhăn nơi đuôi mắt anh, nơi khoé mắt dần xuất hiện một tầng hơi nước nóng hổi.

Ngày còn nhỏ, cô luôn lén nhìn anh từ phía sau, cô còn thầm nghĩ, sao Thẩm Tông Lương lúc nào cũng có thể ung dung như vậy? Không phô trương, không khoe khoang, gặp phải chuyện gì cũng có thể bình tĩnh, dáng vẻ bình tĩnh đó của anh khiến cho mọi người xung quanh trông lúc nào cũng bồn chồn.

Cô thật sự rất muốn nhìn anh mất kiểm soát một lần, chỉ một lần thôi.

Nhưng anh vậy mà thật sự đã vượt ngàn dặm xa xôi, vì lo lắng cho cô mà ngã nhào, nhìn thấy anh như vậy lại khiến cho Thả Huệ tự trách mình hơn.

Bởi vậy mới nói, yêu một người là một chuyện mâu thuẫn vô cùng. Thả Huệ sợ Thẩm Tông Lương không yêu cô nhiều như cô yêu anh, nhưng cô cũng sợ anh yêu cô quá nhiều.

Thả Huệ đặt tay anh vào trong chăn, khẽ đặt lên khóe môi anh một nụ hôn thành kính.

Cô vào phòng tắm thay quần áo, gội đầu tắm rửa là kiêng kị nên cô không dám, chỉ dám lấy khăn ướt lau sơ người rồi thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ.

Khí hậu ở đây quá khô nên khi bôi kem dưỡng da, Thả Huệ đã hào phóng lấy một cục kem to thoa lên mặt rồi tán đều, vậy mà toàn bộ kem dưỡng da đã thẩm thấu hết vào da cô.

Thả Huệ lục lọi hành lý của Thẩm Tông Lương lấy ra một chiếc áo thun dài tay sạch sẽ rồi lại chuẩn bị một chiếc khăn nóng.

Thả Huệ tỉ mỉ lau mặt cho anh, ngón tay bên dưới lớp vải trượt qua sống mũi cao thẳng của anh.

Cô đặt khăn sang một bên rồi đưa tay cởi cúc áo sơ mi của anh, trên người anh vẫn là chiếc áo dính máu, không hiểu sao anh lại có thể thiếp đi trong bộ dạng như vậy.

Dù Thả Huệ có khéo léo thế nào thì khi cởi cúc áo đàn ông, động tác của cô vẫn còn rất vụng về. Cô dùng cả hai tay, vừa tháo vừa cởi nhưng không hiểu sao mấy cái cúc áo trên áo anh lại trơn tuột vô cùng.

Mãi một lúc mới cởi hết ra được, một mảng ngực săn chắc trắng nõn lộ ra, Thả Huệ cũng mệt đến mức khẽ thở dốc.

Chiếc khăn được chuẩn bị sẵn đã nguội ngắt, cô lại vào phòng tắm một lần nữa, vắt khăn bằng nước nóng rồi chạy ra nhanh chóng lau cho anh.

Có lẽ cô thật sự không biết cách chăm sóc người khác. Chỉ làm có chút chuyện vặt này thôi mà Thả Huệ cảm thấy bản thân như đã kiệt sức, có lẽ chăm sóc người khác còn khiến cô hao tâm tổn sức hơn cả xem hợp đồng ở công ty. Cô nắm chặt khăn trong tay, cứ thế cô cúi người xuống áp mặt vào ngực Thẩm Tông Lương để nghỉ ngơi một chút.

Người nằm bên dưới không biết đã tỉnh từ lúc nào.

Thả Huệ thở ra một hơi, bỗng nhiên có một bàn tay khô ráo sờ lên mặt cô. Tiếp theo là giọng nói trầm ấm của Thẩm Tông Lương, mang theo ý cười: “Lại đang làm nũng với anh à?”

“Rõ ràng là em đang lau người cho anh mà.” Thả Huệ ngượng ngùng, cô chống tay lên nệm bò dậy, đưa khăn cho anh xem: “Lau mệt rồi nên em dựa vào anh nghỉ một chút thôi mà, không được sao?”

Thẩm Tông Lương nói: “Đỡ anh dậy, để anh tự thay.”

Thả Huệ xếp gối lại để anh dựa vào đó: “Anh ngồi dậy là được rồi, em còn phải lau cánh tay cho anh nữa.”

Thẩm Tông Lương vừa định mở miệng nói gì đó thì lập tức bị Thả Huệ quở trách, cô nói: “Anh đừng nói mấy lời như ‘anh có thể’ nữa, em không nghe đâu.”

Nghe vậy, Thẩm Tông Lương thật sự bật cười: “Trưởng phòng Tiểu Chung giỏi quá, làm anh giật cả mình đó.”

“Bởi vì anh cứ hay từ chối sự chăm sóc của em.” Thả Huệ khẽ trừng mắt nhìn anh nói.

Thẩm Tông Lương cẩn thận đắp chăn lại, hai tay buông sang hai bên, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt: “Anh không từ chối, em cứ tiếp tục chăm sóc là được.”

Anh đột nhiên phối hợp như vậy lại khiến cho lòng Thả Huệ thấy bất an, cô còn chuẩn bị làm công tác tư tưởng cho anh nữa kia mà, sao lại có thể thuận lợi như vậy được.

Thả Huệ nửa tin nửa ngờ đi giặt khăn.

Cô ngồi nép bên giường, kéo một cánh tay anh xuống để lau rồi nhìn trái nhìn phải: “May mà tay không bị thương.”

Ánh đèn đầu giường chiếu lên gương mặt ửng hồng của cô, làm nổi bật những đường nét tinh xảo, đẹp như một bức họa cổ, một vẻ đẹp chỉ có thể được vẽ bằng những nét bút công phu, tỉ mỉ.

Thẩm Tông Lương dựa vào đầu giường, nhìn cô chăm chú, anh khẽ cười: “Cũng đâu đến nỗi đó, như vậy là đã khó coi lắm rồi.”

Thả Huệ an ủi: “Có sao đâu anh, ai đi đường mà không ngã vài lần? Hơn nữa khi đó anh đang leo núi, có té ngã thì cũng bình thường mà.”

“Em không thấy anh già đi à?” Anh đưa tay khẽ véo mũi cô, nửa đùa nửa thật hỏi.

Thả Huệ buông khăn, ôm lấy cổ anh nói: “Không có, anh vốn đã không già rồi.”

Thẩm Tông Lương đưa tay vén một lọn tóc của cô ra sau tai.

Sao cô có thể biết được? Đằng sau vẻ ngoài tưởng chừng cứng rắn của anh, chẳng qua chỉ là chút lòng tự trọng đáng thương của một người đàn ông trung niên đang bị quấy nhiễu bởi khoảng cách tuổi tác giữa họ.

Nhìn cô gái nhỏ của anh ngày càng trở nên dịu dàng xinh đẹp rạng rỡ, khí chất tao nhã không che giấu được dù cho cô có đứng lẫn vào đám đông. 

Còn anh thì sao? 

Tuổi tác ngày càng lớn, mấy chữ “lực bất tòng tâm” đã lặng lẽ xuất hiện trên tóc mai lấm tấm ánh bạc của anh.

Thả Huệ không thích nhắc đến tuổi tác của anh, cũng không thích nghe anh nói mình già.

Cô áp sát vào người anh, dùng vô số nụ hôn mềm mại trải dài từ giữa lông mày xuống đến cằm để dỗ dành anh. Chẳng mấy chốc, cổ anh cũng dính đầy những vệt nước bọt lấp lánh và ngọt ngào của cô. 

Thẩm Tông Lương nhắm mắt lại, thoải mái đến mức khẽ nuốt một cái, vì bị cô đẩy mà cả người hơi ngả ra sau. Mãi một lúc sau Thả Huệ cuối cùng cũng hôn lên môi anh, cô chỉ mới mơ hồ cảm nhận được bờ môi của Thẩm Tông Lương thì anh đã vội há miệng mút lấy môi cô, đáp lại cô bằng một nụ hôn mãnh liệt hơn. Nụ hôn của cô luôn rất nhẹ, đầu lưỡi khẽ chạm một chút, nhưng cả người thì đã cọ sát vào anh.

Trước khi cô khẽ nỉ non vài tiếng rồi chuẩn bị tự ngồi lên thì Thẩm Tông Lương đã giữ cô lại, anh hơi thở hổn hển nói: “Được rồi, hôn thôi là đủ rồi, hôm nay không được.”

Mắt Thả Huệ đã ươn ướt, cô nhìn anh với đôi mắt long lanh: “Sao vậy ạ?”

Thẩm Tông Lương vỗ vỗ má cô: “Em đoán xem? Thân thể anh như vậy…hơn nữa đây là vùng cao nguyên…không thích hợp để vận động.”

“Nhưng…nhưng mà…”

Thả Huệ liếc nhìn, cả hai đã đến mức đó rồi mà sao anh vẫn có thể nhịn được.

Cô đỏ mặt nói: “Vậy…mình nghỉ ngơi nhé?”

“Nghỉ ngơi.” Thẩm Tông Lương vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình: “Em phải nghỉ ngơi cho tốt.”

Thả Huệ lắc đầu: “Đợi một chút đã…em phải đi…dọn dẹp một chút.”

“Sao vậy?”

Cô trừng mắt nhìn anh rồi đi đến bên va li ngồi xổm xuống để tìm quần lót: “Anh còn dám hỏi!”

Thẩm Tông Lương nghiêng đầu, anh nhéo nhéo ấn đường rồi bật cười: “Rồi rồi, em đi thay đi.”

Đêm qua Thả Huệ đã thức trắng đêm, giờ được nằm trong vòng tay ấm áp của anh, quả thật cô cảm thấy rất buồn ngủ. Nhưng Thẩm Tông Lương vẫn còn thức, cô lo anh sẽ khó chịu nên không dám ngủ trước.

Không khí bên trong chăn ẩm ướt, hơi thở và nhịp tim của họ quấn lấy nhau, Thẩm Tông Lương nhẹ nhàng ôm lấy cô, ngửi mùi hương nhàn nhạt dịu dàng trên người cô, trong lòng dâng lên một cảm giác yên ổn vững chãi.

Trán Thả Huệ tựa vào cằm anh, bàn tay nhỏ bé vuốt ve lưng anh: “Sao anh không hỏi em tại sao lại đến đây?”

“Em có muốn nói không?” Thẩm Tông Lương hỏi ngược lại cô: “Nếu muốn nói thì em đã mở lời từ lâu rồi, đúng không?”

Thả Huệ cười trừ: “Anh hiểu em thật đấy. Đúng là có chút không muốn nói, mọi chuyện cũng đã qua rồi mà.”

Đầu ngón tay anh xoa nhẹ cổ tay cô: “Kể cho anh nghe đi, em đã trải qua nó như thế nào?”

“Em đoán Ấu Viên đã nói với mẹ thì chắc cũng đã nói với anh rồi.” Thả Huệ ngừng lại một chút, tự giễu nói: “Lúc em bị bệnh, họ nói là bệnh trầm cảm nhưng thật sự em không có cảm giác gì cả, chỉ cảm thấy cả người không có chút tinh thần nào thôi.”

Thẩm Tông Lương khẽ cau mày: “Ngày nào tâm trạng cũng không tốt sao?”

Thả Huệ do dự một chút: “Không biết đó có tính là tốt không. Chỉ là em rất nhớ anh, cả ngày em cứ như người mất hồn, đi đi lại lại, lên lớp, tan học, viết luận văn, ngay cả khi được thầy cô khen cũng không làm em dao động, bạn học còn nói tính tình em quá lạnh lùng.”

Khi cô nói nhớ anh, giọng điệu cô quá đỗi tự nhiên, như thể đó là một chuyện bình thường không thể bình thường hơn, vô hình trung đã đặt anh lên một vị trí rất cao, như một vị thần ở trên vạn vật.

Thẩm Tông Lương vô thức ôm cô chặt hơn một chút: “Đồ ngốc, anh có gì đáng để nhớ chứ?”

“Không biết, nếu em biết thì đã không bị bệnh rồi.”

Rõ ràng đây không phải là lúc để nói mấy chuyện này, Thẩm Tông Lương cảm thấy vết thương đau đến mức khó chịu, cả lồng ngực cũng căng chặt lại, anh nói: “Vậy sao không đến tìm anh? Gọi điện thoại thôi cũng được mà.”

Cô lập tức lắc đầu: “Em đã nói nhiều lời khó nghe như vậy nên đâu dám làm phiền anh nữa? Nếu gọi điện thoại, phải nghe thấy giọng nói lạnh lùng của anh thì em sẽ càng chịu không nổi.”

Thẩm Tông Lương đau lòng muốn chết, anh nâng mặt cô lên hôn: “Là do anh không tốt, anh nên chủ động hơn.”

“Ưm—” Thả Huệ bị hôn đến mức không thở nổi, hai tay bám chặt vào ngực anh, làm nhàu cả áo anh, “Chẳng phải anh nói là không được làm sao?”

Anh từ từ dừng lại, vẫn liên tục hôn nhẹ lên môi cô, đợi cho tâm tình bình tĩnh lại anh mới nói: “Anh quên mất.”

Sau khi bị hôn, giọng Thả Huệ cũng trở nên nũng nịu hơn: “Bác sĩ tâm lý của em rất giỏi, cô ấy nghe em kể chuyện, còn tận tâm dẫn dắt em. Chỉ là em không dám nói tên anh, mà thay bằng một mật danh. Sau này, mật danh đó của anh lại thật sự trở thành một loại ký hiệu. Dần dần, em cũng ít nghĩ đến anh hơn, bệnh cũng từ từ khỏi.”

Trong lòng Thẩm Tông Lương lại dâng lên một nỗi sợ vô cớ, anh hỏi: “Nếu anh không đến tìm em thì có phải em sẽ không nhớ anh nữa, sẽ thật sự quên anh phải không?”

“Không có đâu.”

Ngay cả Thả Huệ cũng không tin lời mình nói.

Chỉ là khi nghĩ đến anh, cảm xúc của cô sẽ không đột ngột trầm xuống nữa, cả người cũng không bủn rủn như trước. Cô hít thở sâu vài hơi, chuyển hướng sự chú ý là có thể cảm thấy đỡ hơn. 

Thả Huệ ngáp một cái thật dài: “Thẩm Tông Lương, em hơi buồn ngủ rồi.”

“Ngủ đi.” Thẩm Tông Lương nhẹ nhàng vỗ lưng cô: “Anh ở đây với em.”

Cô quấn lấy thân thể anh như một dây leo xanh: “Ừm…anh đừng đi.”

“Anh không đi, anh không đi đâu hết.”

_

Sau khi trở về từ Lhasa, Thả Huệ mệt mỏi rã rời, cô nằm trên giường suốt mấy ngày. Mỗi buổi sáng phải vật lộn để ngồi dậy, đầu óc trống rỗng, ánh mắt vô hồn, không biết đang nghĩ gì.

Thẩm Tông Lương thấy không ổn nên bèn mời bác sĩ đến khám cho cô nhưng bác sĩ chỉ kê cho cô uống vitamin E rồi thôi. Bác sĩ nói ai có thể chất yếu, vừa trở về từ vùng cao nguyên thì cũng sẽ có các triệu chứng này, chỉ cần uống nhiều nước và nghỉ ngơi nhiều là được.

May mắn là các đồng nghiệp ở bộ phận pháp chế cũng rất thông cảm cho Thả Huệ, trong thời gian cô nghỉ ngơi chẳng có ai gọi điện quấy rầy. Thả Huệ nghĩ nếu lúc này có ai hỏi cô về nghiệp vụ pháp lý thì đầu óc cô rất có thể sẽ bị chập mạch mất.

Thẩm Tông Lương có một người giúp việc theo giờ, họ Úy. Mỗi ngày dì Úy sẽ đến nấu bữa trưa, dọn dẹp nhà cửa, làm vườn ngoài trời.

Thả Huệ đã ngủ ở đây ba ngày mà vẫn không nhớ rõ mặt dì Úy.

Sáng ngày thứ tư, cô ép mình dậy để tiễn Thẩm Tông Lương đi làm.

Bảy giờ mười lăm, tiếng nước chảy rào rào vang lên từ phòng tắm, Thẩm Tông Lương vẫn đang tắm. Thả Huệ cố gắng giữ tinh thần tỉnh táo đi vào phòng thay đồ.

Nhìn quần áo anh treo đầy tủ, nhưng thật ra kiểu dáng và màu sắc quần áo của anh lại khá đơn điệu. Áo sơ mi cơ bản đều là màu sáng, áo khoác thì chỉ có màu đen và xanh đậm, còn quần tây thì lại càng đơn điệu, gần như không có gì khác biệt.

“Sao em lại dậy rồi?” Thẩm Tông Lương tắm xong, khoác áo choàng tắm màu đen, đứng sau lưng cô.

Thả Huệ nói: “Ngày nào em cũng không biết anh đi làm lúc nào, thật chẳng ra làm sao cả.”

Thẩm Tông Lương nhíu mày khó hiểu: “Ở nhà mình thì em câu nệ cho ai xem? Anh thì không cần xem rồi đó.”

Cô khẽ “A” một tiếng, rồi khẽ nói: “Bọn mình còn chưa kết hôn mà, em để lộ nhiều khuyết điểm quá, lỡ đâu anh đổi ý thì sao?”

“Em nói gì?” Thẩm Tông Lương không nghe rõ mấy câu lẩm bẩm của cô, “Muốn phát biểu thì nói to lên. Lúc họp hành thì em giỏi lắm mà, sao về nhà lại khác thế này?”

Thả Huệ vội xua tay: “Không có gì, anh xem xem, hôm nay mặc bộ này có được không?”

“Mặc cái kia đi, không nên quá nổi bật.” Anh hất cằm chỉ vào tủ bên kia, nói: “Hôm nay anh sẽ ký hiệp định chiến lược với mấy vị lãnh đạo của khu công nghiệp Bắc Côn, sẽ có người của đài truyền hình đến.”

Cô gật đầu, khẽ bước tới lấy áo ra rồi giũ ra giúp anh mặc vào.

Chuỗi hành động này của cô đã đủ đáng ngờ, đến khi cô muốn cài cúc áo giúp anh thì Thẩm Tông Lương lùi lại một chút. Hai tay Thả Huệ lơ lửng giữa không trung, cô ngơ ngác mở to mắt hỏi anh: “Sao vậy ạ?”

Người nọ vừa chỉnh đốn lại y phục vừa hỏi cô bằng một giọng điệu ngờ vực: “Hỏi hay lắm, anh cũng muốn biết hôm nay em sao vậy?”

Cô nhìn bàn tay mình, ấp úng nói: “Em chỉ…chỉ muốn giúp anh thôi mà.”

“Thật sao?” Thẩm Tông Lương thành thạo cài xong thắt lưng, anh nghiêm túc hỏi: “Tự nhiên lại ân cần thế, không phải đang định bày trò gì với anh đấy chứ?”

Hóa ra anh lại nghĩ như vậy, cô có lòng giúp cô vậy mà cái người này lại dám nghi ngờ cô. Thả Huệ khịt mũi một tiếng, quay lưng lại với anh, giậm hai cái chân: “Không có mà!”

Thấy cô như một chú chim cánh cụt nhỏ, Thẩm Tông Lương không nhịn được bật cười. Anh đi tới, giữ lấy vai cô rồi xoay người cô lại: “Thôi mà, anh đùa với em thôi.”

Thả Huệ bĩu môi nói: “Không, anh muốn dạy dỗ em mà.”

“Làm gì có? Em ngoan như vậy mà, sao anh lại muốn dạy dỗ em được?” Thẩm Tông Lương xoa gáy cô nói: “Ý anh là, em không cần phải ân cần với anh như vậy, em tự lo cho bản thân là được rồi.”

Cô gật đầu, nhẹ giọng lặp lại lời anh: “Tự lo cho bản thân là được rồi…nhưng em đã tự lo được cho bản thân rồi mà?”

Thẩm Tông Lương thấy cô quá đáng yêu, anh bế cô lên rồi lùi lại ngồi xuống ghế sofa. Anh dùng mũi cọ vào má cô: “Sau đó chỉ cần chờ anh sắp xếp mọi thứ cho em, như lúc còn nhỏ vậy, không cần thay đổi.”

Thả Huệ cúi đầu, khuôn mặt trắng như tuyết càng lúc càng đỏ hơn, chắc chắn là do điều hòa trong phòng này không đủ lạnh rồi.

Cô khẽ đáp: “Ồ, sau này em ba mươi, bốn mươi tuổi rồi, cứ làm như em còn mười tám mười chín tuổi thì người ta sẽ cười đó.”

Đầu ngón tay Thẩm Tông Lương lướt trên má cô: “Suy nghĩ của em đúng là có vấn đề rồi, suốt ngày cứ quan tâm đến người khác làm gì? Họ cười hay không thì có quan trọng đâu.

Hơi thở hai người dần trở nên gấp gáp, khi anh còn định hôn tiếp thì Thả Huệ đã ôm lấy anh, cô thúc giục anh: “Được rồi mà, anh mà không đi nữa là muộn đó.”

Thẩm Tông Lương đành vỗ đùi, đứng dậy: “Anh đi đây.”

“Ừ.” Thả Huệ chỉnh lại vạt áo của anh: “Em sợ gặp trưởng phòng Quan nên không xuống lầu tiễn anh đâu.”

Anh gật đầu: “Không cần tiễn, em về phòng ngủ thêm đi, bây giờ còn sớm lắm.”

“Tối…tối nay em đợi anh về, hôm nay sẽ không ngủ quên nữa đâu.”

Thẩm Tông Lương không tin lắm, anh dùng ngón tay cái khẽ lướt qua đôi môi mềm mại, hồng hào của cô, anh cười: “Đừng đợi, tối nay anh phải tiếp khách, chưa biết mấy giờ mới xong.”

Thả Huệ đứng ở lầu hai, dựa vào lan can gỗ nhìn theo bóng anh ra khỏi cửa.

Cô cũng đi tắm thay đồ, lâu lâu mới có một hôm dậy sớm, tranh thủ làm chút gì đó cũng tốt. 

Cả buổi sáng, cô ở trong thư phòng của Thẩm Tông Lương, quấn chăn, dùng máy tính của anh để viết bài luận cá nhân xin học bổng.

Không biết đại học Kinh năm nay có giống năm ngoái không nhỉ?

Bên phía nhà trường chưa công bố thông báo tuyển sinh nhưng chắc cũng sắp rồi. Thông báo tuyển sinh mỗi năm sẽ được công báo vào cuối tháng chín.

Viết bài luận cá nhân không quá khó, chỉ cần khoảng ba nghìn chữ, nói về nhận thức của cô đối với chuyên ngành Luật kinh tế mà cô ứng tuyển.

Khó nhất là đề cương nghiên cứu cho bậc tiến sĩ mà Thả Huệ vẫn chưa bắt đầu viết. Phần đó không được ít hơn mười nghìn chữ, phải viết theo đúng hướng dẫn rồi nộp cho trường chấm điểm, cuối cùng cộng với điểm phỏng vấn để tạo thành tổng điểm xét tuyển.

Sau cái hôm trở về từ chuyến công tác đến tổng bộ, trên đường đi cô đã nói chuyện với Thẩm Tông Lương, sau đó thì Thả Huệ đã cân nhắc rất lâu.

Con người cô, nói dễ nghe thì là hơi thiếu khéo léo trong việc đối nhân xử thế. Nói thẳng ra thì là không giỏi xoay chuyển, không tìm được điểm cân bằng trong các mối quan hệ phức tạp.

Thay vì bỏ ra nhiều công sức như vậy để làm một công việc vừa rườm rà vừa lặp đi lặp lại, có khi cả đời cũng chẳng đạt được thành tựu gì, vì nếu không đi cửa sau thì khó mà leo lên được vị trí cao hơn. Vậy thì không bằng cứ tập trung vào lĩnh vực mình yêu thích sẽ tốt hơn.

Đến trưa, bụng Thả Huệ kêu réo thì cô mới tắt máy tính để xuống lầu ăn cơm. Vừa ra khỏi thư phòng chưa được mấy bước thì cô thấy dưới lầu có hai người phụ nữ đang ngồi trò chuyện.

Thả Huệ chỉnh lại gọng kính trên sống mũi.

Cô nhìn nhầm rồi sao? Người đang quay lưng lại uống trà kia là mẹ cô kia mà!

Mấy ngày nay cô không gặp Đổng Ngọc Thư, khi xuống lầu bước chân cô khá nhẹ nhàng: “Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”

Đổng Ngọc Thư đứng dậy nói: “Không có gì, mẹ chỉ đến thăm con thôi.”

Thả Huệ cười cười rồi nói với dì đang rót trà: “Đây là bạn của mẹ ạ?”

Đổng Ngọc Thư sờ trán cô: “Con bị sốt à? Dì ấy làm việc ở đây.”

Cô lại gần hơn một chút để nhìn rồi “Ồ” một tiếng.

Ngay sau đó cô ngượng ngùng cười: “Xin lỗi dì, đầu óc con vẫn còn phản ứng chậm, cứ cảm thấy choáng váng, mệt mỏi.”

Dì giúp việc cười nói không sao: “Bà Đổng, bà ở lại ăn cơm luôn nhé? Để tôi đi sắp xếp phòng ăn.”

Đổng Ngọc Thư ậm ừ hai tiếng: “Làm phiền dì rồi.”

Đổng Ngọc Thư không hiểu: “Cái gì gọi là phản ứng chậm?”

“Phản ứng với độ cao thấp ạ.” Thả Huệ giải thích cho cái tên cô tự đặt ra, rồi làm động tác như đang trượt xuống: “Giống như đột nhiên trượt từ trên cao nguyên xuống, bị say oxy cũng giống như say rượu vậy.”

“Nói linh tinh.”

Thả Huệ ghé lại ngồi cạnh Đổng Ngọc Thư, cô cầm tay mẹ đưa lên xem dưới ánh sáng: “Chà, nhẫn của mẹ đẹp quá, mắt thẩm mỹ của bác Các tốt thật.”

“Thôi đi, để người khác nghe được thì người ta lại cười cho.” 

Đổng Ngọc Thư nhìn về phía phòng ăn, bà rút tay lại nói: “Hôm qua mẹ và bác ấy đã đăng ký kết hôn rồi. Mẹ đến đây là để đưa chìa khóa nhà lại cho con.”


Comments

Gửi bình luận