“Anh đừng nói vậy.”
Bầu trời bao la của Lhasa mang một màu xanh trong trẻo,
Vừa đặt chân xuống là câu nói này tự động bật ra trong đầu Thả Huệ. Sống ở vùng đồng bằng hai mươi sáu năm, cô chưa bao giờ cảm thấy mặt trời lại có thể sống động và rực rỡ đến vậy.
Nhưng nắng ở đây cũng thật sự gay gắt.
Nhìn thì thấy rất đẹp mắt nhưng khi thật sự phải tiếp xúc với cái nắng ở đây thì Thả Huệ lại lo lắng, cô lấy ra chiếc mũ rộng vành đội lên, Thả Huệ thực sự sợ mình sẽ bị cháy nắng ở đây.
Trong túi cô còn có rất nhiều thứ khác, một hộp đường glucose, thuốc erythromycin để phòng chảy máu cam và ibuprofen để trị đau đầu vào ban đêm. Theo cẩm nang du lịch cô nghiên cứu thì ban đầu khi mới đến mọi người sẽ không bị say độ cao, mà phần lớn cơn say sẽ bắt đầu xuất hiện vào nửa đêm, khiến người ta đau đầu đến mức không ngủ được.
Tối qua cô quên sạc điện thoại, trên máy bay điện thoại cô đã không trụ nổi, cô ngủ một giấc tỉnh dậy mới phát hiện điện thoại đã tắt nguồn từ lâu.
Ra khỏi sân bay, cô đội mũ và đeo kính râm, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, may mà trong ví đã chuẩn bị đủ tiền mặt, đủ để cô đi thẳng đến khách sạn Songtsam Linka đã đặt trước.
Khách sạn ẩn mình trong thung lũng gần Cung điện Potala, bước qua tấm rèm đỏ xanh kia là như mở ra cánh cửa bí mật mang phong cách Tây Tạng.
Khi Thả Huệ đến không có nhiều người, trong sảnh khách sạn nhanh chóng có người đến phục vụ, dẫn cô đi làm thủ tục nhận phòng. Trong lúc chờ đợi, nhân viên phục vụ mang ra bánh quy nướng nóng hổi và một ly trà táo đỏ đậm đà.
Thấy Thả Huệ là một cô gái, quản lý chủ động giúp cô mang vali lên lầu.
Thả Huệ đã nói lời cảm ơn nhiều lần, trên hành lang cô được hỏi một câu hỏi mà hầu hết những người vừa đến Tây Tạng đều sẽ được hỏi.
Khi quản lý mở máy tạo oxy cho cô rồi cười hỏi: “Đây là lần đầu chị đến Lhasa sao?”
Thả Huệ gật đầu: “Trước đây em lo cơ thể mình không thích nghi được nên không dám đến.”
“Ồ, vậy lần này sao chị lại dám đến?” quản lý hỏi.
Cô có thể đưa ra nhiều lý do, thấy bản thân đã trưởng thành hơn, sức khỏe tốt hơn, đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ, tùy tiện nói vài câu là được, nhưng Thả Huệ rất nghiêm túc nói với người quản lý nọ: “Em muốn làm một việc mình chưa từng làm, để nói lời tạm biệt với quá khứ của mình.”
Cô đỏ mặt cúi đầu.
Sau khi tạm biệt quá khứ, cô mới có thể đứng ở điểm khởi đầu mới, cùng Thẩm Tông Lương bắt đầu lại.
Sau khi nghỉ ngơi trong phòng một lúc, điện thoại đã sạc pin nhưng vẫn không bật lên được, không biết là có vấn đề gì. Thả Huệ đi đến quầy lễ tân, mượn một chiếc điện thoại dự phòng để dùng trên đường, cô muốn đi xe đến chùa Trát Diệp Ba.
Trên đường lên núi, mỗi lần rẽ qua một khúc quanh đều có thể nhìn thấy một góc của ngôi chùa cổ kính ẩn hiện trong mây mù. Nhiệt độ trong núi hơi se lạnh, xe chạy qua một đoạn đường dốc khúc khuỷu, khiến Thả Huệ phải hít sâu nhiều lần.
Chùa Trát Diệp Ba được xây dựng dựa vào một hang động cách đây hơn một nghìn năm trăm năm, cao hơn bốn nghìn sáu trăm mét so với mực nước biển. Khi Phật giáo thịnh hành, nơi đây là thánh địa được Tùng Tán Càn Bố xây dựng để thuận tiện cho việc tu hành của ái phi là công chúa Xích Tôn.
Thả Huệ không dám đi quá nhanh, suốt dọc đường đều cẩn thận đi sau người dẫn đường, chậm rãi đi theo chiều kim đồng hồ quanh con đường lát đá, nếu thấy mệt quá thì cô cũng không gắng sức nữa mà sẽ ngồi xuống, uống một ngụm nước nhỏ rồi nghỉ ngơi tại chỗ.
Sau đó Thả Huệ đi không nổi nữa, cô đứng bên một tảng đá cheo leo phía sau chùa ngắm nhìn về phía xa xăm. Ở đó có những đám mây trắng lớn như tuyết rơi xuống đỉnh núi, dưới chân là thảo nguyên nhấp nhô, dòng suối chảy róc rách, màu xanh lá cây ở đây có một dáng vẻ hoàn toàn khác biệt, nó gần như là một màu xanh mướt rất đậm đà.
Xa xa trải dài những dãy núi tuyết hùng vĩ, những tầng mây mỏng manh như một chiếc áo lưới, không che đậy được sự uy nghiêm của núi non. Từng ngọn núi xanh sừng sững đứng đó, cùng ngôi chùa đối diện gìn giữ nhau qua hàng ngàn năm.
Trước vẻ đẹp hùng vĩ này của thiên nhiên, con người luôn cảm thấy sinh mệnh của mình quá đỗi nhỏ bé.
Trên núi gió thổi rất mạnh, thổi tung những lá cờ cầu nguyện mà Thả Huệ cầm trên tay suốt cả chặng đường, phát ra tiếng sột soạt nhẹ nhàng, như tiếng tụng kinh cổ xưa vọng lại từ cõi xa xăm.
Nhìn lại phía sau, phần lớn cuộc đời cô đã trôi qua trong ngập ngừng và do dự. Ngàn lời vạn ý, bao nhiêu phong sương cay đắng cuối cùng cũng chỉ là thoáng qua, không nhắc tới cũng được.
Chung Thả Huệ, ba chữ này, không nên chỉ tồn tại như một loại vinh quang của gia đình. Bao năm qua, cô đã gánh vác lý tưởng của mẹ để tiến về phía trước, đã quá lâu rồi, cũng đã quá mệt mỏi.
Dù có cầm trong tay kịch bản cuộc đời, cũng chưa chắc nhất định phải diễn một vai nào đó, đúng không? Tại sao không thể chỉ là chính mình?
Sự thiếu hụt trong nhận thức về bản thân của cô, theo thời gian trưởng thành, trong quá trình tiếp thu tri thức, khi trải nghiệm nhân tình thế thái, một nhân cách từng rạn vỡ dần dần trở nên trọn vẹn.
Dù cho con đường cô đi qua có khúc khuỷu thế nào, có gai góc thế nào, cuối cùng rồi cũng sẽ hòa giải với chính mình, với cả thế giới này.
Khi Thả Huệ treo những lá cờ cầu nguyện lên, cô đã ước một điều.
Mong rằng dáng vẻ kiên cường và tấm lưng thẳng tắp được tôi luyện trong bùn lầy kia sẽ không bao giờ cong gãy, để có thể mãi tiếp tục soi sáng cho con đường của cô.
_
Khi tiếp viên đánh thức Thẩm Tông Lương, anh đang chìm trong một cơn ác mộng khủng khiếp, không thể thoát ra.
Khung cảnh trong mơ bị một vùng sương mù trắng xóa bao trùm, bước chân anh lộn xộn đuổi theo một bóng dáng mảnh mai nhưng mãi vẫn không đuổi kịp. Thẩm Tông Lương sốt ruột muốn hét lên để gọi cô quay lại, nhưng anh không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào, cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt.
Sau đó sương tan, anh nhìn thấy Thả Huệ đứng bên vách đá hiểm trở. Gió thổi tung tà váy trắng của cô, cô trông thật nhẹ nhàng như một tờ giấy trắng lửng lơ trong không khí, có thể bị thổi bay đi bất cứ lúc nào.
Thẩm Tông Lương bỗng giật mình tỉnh giấc, anh há miệng thở hổn hển mấy hơi rồi uống hết nửa ly nước, anh dùng nửa ly nước còn lại để rửa tay: “Đến đâu rồi?”
Tiếp viên nói: “Máy bay sắp hạ cánh rồi ạ.”
“Được.” Thẩm Tông Lương đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh, anh muốn rửa mặt cho tỉnh táo.
Sau khi xuống máy bay, anh lập tức liên lạc với nhân viên địa phương là Trát Tây Trạch Nhân.
Người đàn ông Tây Tạng trung niên này tuy không rõ thân phận của anh nhưng qua giọng điệu chỉ đạo từ cấp trên thì có thể nghe ra người này có lai lịch không tầm thường.
Trạch Nhân vừa dẫn anh lên xe, vừa nói với anh bằng tiếng phổ thông lưu loát: “Cô Chung đã đến chùa Trát Diệp Ba rồi, có người khác đang bảo vệ cô ấy, tôi đưa anh đến đó.”
Xuống máy bay có chút lạnh, Thẩm Tông Lương lấy áo khoác ra mặc vào: “Vất vả cho mọi người rồi. Lái xe tới đó mất bao lâu?”
Trạch Nhân nói: “Không xa, từ Lhasa đi tới đó chỉ mất hơn một tiếng thôi. Chỉ là…”
Thẩm Tông Lương dựa vào ghế sau, xoa mạnh sống mũi: “Chỉ là gì?”
“Chỉ chùa Trát Diệp Ba nằm ở vị trí rất cao, từ bãi đỗ xe đi lên còn phải đi bộ một đoạn đường núi khá dài.”
“Không sao, lái nhanh hơn một chút.”
Khi chiếc xe địa hình lượn trên đường núi, nỗi bất an trong lòng Thẩm Tông Lương ngày càng nặng trĩu.
Với thân thể yếu ớt của Tiểu Huệ, phải lặn lội đường dài đến một nơi địa thế hiểm trở như vậy, cho dù ông trời có thương xót, cho cô không có ý định nghĩ quẩn thì cơ thể cô làm sao chịu đựng nổi?
Trên xe Trạch Nhân đã hỏi anh mấy lần rằng anh có bị tức ngực khó thở, buồn nôn hay có cần thở oxy không.
Thẩm Tông Lương đều lắc đầu, anh chưa mệt đến mức đó. Trên máy bay, tiếp viên hàng không đã đeo cho anh một chiếc vòng theo dõi, trên vòng hiển thị nhịp tim và nồng độ oxy trong máu đều bình thường.
Ngược lại, trong lòng anh thấy rất sốt ruột, anh chủ động mở lời hỏi: “Có thuốc lá không?”
Trạch Nhân lục trong người lấy ra một bao đưa cho anh: “Có, chỉ là không biết anh có hút quen không?”
“Được.”
Khi họ xuống xe, tiếng gió rít lạnh lẽo, dồn dập như tiếng gươm giáo và vó ngựa gào thét thời xưa.
Thẩm Tông Lương choáng ngợp trước khung cảnh hùng vĩ trước mắt nhưng lúc này anh không còn tâm trạng để thưởng thức nữa, anh phải vội vàng lên núi.
Đi theo định vị gửi đến, anh đi rất nhanh, Trạch Nhân bị bỏ lại phía sau, phải chạy bộ mới đuổi kịp.
Thấy Thẩm Tông Lương đang đi lên dốc, khi anh sắp giẫm vào đám cỏ trông có vẻ rất bình thường kia thì Trạch Nhân vội vàng kéo anh lại: “Khoan đã, đây là cây tầm ma, bị gai đâm vào sẽ tê rất lâu, đi đường bên kia.”
Đợi đến khi gặp được người đang canh giữ trên núi, Thẩm Tông Lương mới lùi lại hai bước, anh chống một tay vào gốc cây thở dốc một lát rồi chỉ vào vách đá treo cờ cầu nguyện ở phía đằng xa: “Cô ấy ở đằng kia?”
“Đúng.” Cô gái trẻ kia nói với anh: “Trông cô ấy rất bình thường, tôi đã lên đó nói chuyện với cô ấy. Còn có một người ở ngay bên cạnh cô ấy nữa, nếu xảy ra bất kỳ chuyện gì thì sẽ ngăn cản kịp thời.”
Thẩm Tông Lương nặng nề gật đầu: “Được, ở đây đợi tôi.”
Anh vừa bước cất bước, vì bước quá vội nên vấp ngã vào một tảng đá dưới chân, cả người anh ngã sấp xuống. Trạch Nhân và đồng chí nữ kia chạy đến đỡ anh lên: “Anh không sao chứ?”
Có thể cảm nhận được, vùng bụng dưới chắc hẳn đã bị đá cứa vào, một cơn đau rát lan khắp người. Thẩm Tông Lương ôm bụng, nhíu mày theo phản xạ: “Không sao.”
Khi đến gần, bước chân anh dần chậm lại, anh chậm rãi, lặng lẽ tiến lại gần cô.
Cô mặc một chiếc váy dài màu xanh ngọc, khoác một chiếc áo yếm mang đậm phong cách địa phương, mái tóc đen nhánh được tết thành một bím tóc đuôi ngựa lỏng lẻo, rủ xuống vai một cách dịu dàng, nhìn cô mong manh giống như giấc mơ của anh vậy, như thể cô có thể bị gió thổi bay đi bất cứ lúc nào.
Thẩm Tông Lương ôm vết thương, cố gắng kìm nén toàn thân đang run rẩy, bình tĩnh gọi cô: “Tiểu Huệ.”
Thả Huệ đứng ở vách đá rất lâu, cô đột nhiên nghe thấy giọng nói trầm ổn của anh làm cho cô có cảm giác mình như đang mơ vậy. Cô ngạc nhiên ngơ ngác quay đầu lại, nhìn thấy người yêu cô đang đứng đó.
Anh mặc một chiếc áo khoác gió màu xám nhạt, chiếc áo sơ mi bên trong vì nóng mà hơi mềm ra, dáng đi mang theo vẻ phong trần mệt mỏi.
Bước chân của Thẩm Tông Lương rất căng thẳng, như thể đang cuống cuồng muốn vãn hồi một điều gì đó. Nhưng đi được nửa đường, nhìn thấy cô, anh lại dừng bước, giọng anh rất nhẹ như thể anh sợ rằng mình sẽ làm cô hoảng sợ: “Tiểu Huệ, em làm gì ở đây vậy?”
Nhất thời bị anh hỏi như vậy khiến cho Thả Huệ quên mất mình đang ở đâu, cô ngước nhìn quanh bốn phía, giống như một đứa trẻ bị lạc đường.
Không biết vì sao, có lẽ vì đã quen dựa dẫm vào anh, nên khi Thả Huệ một mình đi Tây Tạng, tự leo núi cô cũng không cảm thấy gì, thậm chí còn có chút hứng khởi, nhưng vừa nhìn thấy Thẩm Tông Lương là cô lại không kìm được mà thấy tủi thân.
Cô không biết phải nói thế nào, hai cánh mũi trắng hồng khẽ rung động, cô nhỏ giọng nói: “Em…em cãi nhau với mẹ, ra khỏi nhà, không có chỗ nào để đi.”
Thấy cô không có phản ứng quá khích, Thẩm Tông Lương thăm dò đi tới thêm hai bước, anh cười nói: “Sao lại không có chỗ nào để đi? Em không biết anh vẫn luôn đợi em sao?”
Cô lắc đầu, như chiếc trống lắc trong tay đứa trẻ con cứ không ngừng lay động: “Anh là chủ tịch, có bao nhiêu việc phải làm, sao có thể cứ chờ em mãi được?”
“Nói bậy, còn chuyện gì quan trọng hơn em chứ?” Thẩm Tông Lương dang tay về phía cô, anh dịu dàng dỗ dành: “Lại đây, lại đây với anh. Hôm nay nhìn em đẹp lắm, để anh ngắm nào.”
Thả Huệ cúi đầu, cô ôm một bó hoa dại hái bên đường, nhảy xuống khỏi tảng đá.
Bước chân nhỏ bé ấy dẫm vào vũng nước nhỏ cũng không bắn lên bao nhiêu bọt nước nhưng nghe lại thật mạnh mẽ, như muốn dẫm nát trái tim anh.
Cô đi ba bốn bước, đến gần mới thấy trên áo sơ mi bên trái của anh bị máu nhuộm thành một mảng đỏ sẫm. Thảo nào lúc đầu anh nói chuyện nhưng cứ luôn lấy tay trái che bụng dưới, sắc mặt tái nhợt như vậy.
Thả Huệ vứt luôn bó hoa, cô gần như chạy tới để cúi xuống kiểm tra người anh, khi đầu ngón tay bắt đầu dính máu, cô hoảng hốt ngẩng đầu nhìn anh: “Anh bị thương sao?”
“Không sao.” Thẩm Tông Lương đỡ vai cô để cô đứng dậy: “Trên đường tới đây bị vấp ngã, không sao đâu.”
Ánh mắt sốt ruột của cô luôn dừng lại trên vết máu đó: “Sao lại không sao? Ở đây nhiều đá, va vào chỗ nào sắc nhọn rồi phải không? Có bị trúng xương không? Bây giờ mình đi…”
Nghe cô lo lắng cho mình một cách vụng về, giọng điệu biến đổi vì lo lắng. Trong giọng nói dịu dàng của Thả Huệ, có một sự lo lắng chỉ dành cho riêng anh.
Thẩm Tông Lương cảm thấy một trận chua xót lướt qua khóe mắt, anh đưa tay ôm chặt cô vào lòng: “Không sao, anh thật sự không sao, em bình an là tốt rồi.”
Thả Huệ cảm thấy anh dùng sức quá mạnh, cái ôm này quá sâu, quá nặng nề, khiến cô thở không nổi. Thả Huệ cũng cho rằng Thẩm Tông Lương hơi lo lắng quá mức.
“Em có thể có chuyện gì chứ, ở chơi hai ngày rồi về thôi mà…”
Đột nhiên nhớ lại chuyện mất liên lạc, lúc này Thả Huệ mới chợt nhận ra mình quên cái gì. Cô áy náy nói: “Xin lỗi, điện thoại của em không biết sao không bật lên được, em cũng quên mất là phải gọi điện cho anh. Mấy năm nay em quen sống một mình rồi nên nhất thời không suy nghĩ tới…”
“Đừng xin lỗi.” Thẩm Tông Lương ngắt lời cô, cánh tay lại siết chặt thêm mấy phần, như muốn khắc sâu cô vào trong cơ thể mình, một giọt nước mắt lặng lẽ trượt vào tóc cô, anh khàn giọng nói: “Là anh không tốt, là anh đáng chết, là anh suy nghĩ không chu đáo, em chẳng làm gì sai cả.”
Thả Huệ không hiểu sao anh đột nhiên nói những lời nặng nề đến thế.
Cô lắc đầu, giãy giụa trong lòng anh, cô ngẩng mặt lên nhìn anh: “Anh đừng nói vậy, lần sau em sẽ không như vậy nữa, được không?”
Thẩm Tông Lương dùng đầu ngón tay cái lướt qua má cô, giọng anh trầm thấp, anh thở hắt ra một hơi: “Sẽ không còn lần sau nữa, vĩnh viễn sẽ không.”
Thả Huệ không hiểu anh đang nói vĩnh viễn cái gì, cô chỉ biết vết thương của anh cần phải được xử lý gấp, nhưng ở đây…đến cả một phòng y tế cũng không có.
Cô ừ một tiếng: “Chúng ta xuống núi đi anh, đi bệnh viện.”
“Vết thương nhỏ như vậy đi bệnh viện làm gì?” Thẩm Tông Lương nhếch môi, xoa đầu cô nói: “Đợi lát nữa xuống núi tùy tiện xử lý một chút là được rồi.”
Thả Huệ tức giận véo vành tai anh: “Anh coi thường sức khỏe như vậy làm em thật sự rất rất tức giận.”
Tạ ơn trời đất.
Cuộc đời cô đã đi qua biết bao con đường hiểm trở như vậy mà vẫn còn có thể sống động đứng trước mặt anh, dùng dáng vẻ đáng yêu quen thuộc nhất của mình, nói với anh những lời nũng nịu.
Một cảm xúc mang tên ‘sống sót sau tai nạn’ bao trùm lấy anh.
Thẩm Tông Lương lại ôm chặt cô vào lòng, cằm đặt trên đỉnh đầu mềm mại của cô: “Xin lỗi, xin lỗi em.”
Trên đường xuống núi, Thả Huệ luôn muốn đỡ Thẩm Tông Lương nhưng anh không cho, ngược lại còn nắm tay cô: “Em tự nhìn đường đi, đừng để bị ngã.”
Đến khi lên xe, Thả Huệ nhìn chiếc xe địa hình đó mà trợn tròn mắt, cô chỉ vào logo trên thân xe: “Anh…anh đến bằng xe này à?”
“Ừ.” Thẩm Tông Lương nói: “Xe này chạy nhanh, không bị ai chặn.”
Trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Trạch Nhân không biết lấy đâu ra băng gạc cầm máu, cồn và bông gòn đưa cho Thả Huệ.
Trạch Nhân nói: “Cô xử lý cho anh Thẩm đi, để tôi lái xe cho.”
Thả Huệ gật đầu, liên tục nói cảm ơn.
Thẩm Tông Lương đeo chiếc vòng theo dõi trên tay cho cô: “Em không cần để ý anh, tự lo cho nhịp tim của mình đi, anh tự làm được.”
Thả Huệ không dám làm trái lời anh, cô chủ động ngồi xa ra một chút, nhường không gian cho anh thao tác.
Cô nhìn Thẩm Tông Lương nhẹ nhàng xắn ống tay áo sơ mi trắng, vết thương đó rất sâu, trông méo mó như một con sâu róm lớn đang bò trên lá cây, máu đỏ sẫm tạm thời đã đông lại nhưng lại có một đợt máu mới rỉ ra.
Hai bên khóe môi cô giật giật rồi lại không nhịn được mà bĩu ra, đều là tại cô.
Thẩm Tông Lương nhận ra cô đang nhìn, ngẩng đầu lên quả nhiên đụng phải đôi mắt sắp khóc của cô. Anh cố tình làm mặt nghiêm nói: “Có gì đâu mà em khóc? Vài ba ngày là khỏi thôi.”
“Nói dối, một tuần cũng chưa chắc đã lành đâu.” Thả Huệ cầm bình oxy, cúi đầu tự nói với mình.
Anh lau sạch vết thương, dán băng gạc lên rồi kéo quần áo bị bẩn xuống, tiện tay đẩy bình oxy lại gần cho Thả Huệ: “Anh khỏe lắm, đừng nhìn anh, em cứ hít oxy của em đi.”
Thả Huệ dứt khoát quay mặt đi không nhìn nữa.
Cái tật thích khoe mẽ của người này không biết bao giờ mới sửa được. Anh cũng đâu phải là mình đồng da sắt đâu, thỉnh thoảng thể hiện mình bị thương, cần người chăm sóc thì có sao đâu chứ?
Xe chạy đến cửa khách sạn, trên đường đã hít đủ oxy nên Thả Huệ không có bất kỳ cảm giác khó chịu nào. Cô cầm đồ của Thẩm Tông Lương, một tay đỡ anh rồi lịch sự cảm ơn Trạch Nhân.
Trạch Nhân bất ngờ đáp: “Không có gì, đó là việc tôi nên làm thôi.”
Thẩm Tông Lương gật đầu, mặc cho cô gái nhỏ dìu lấy cánh tay anh như dìu một người lính bị thương, anh hỏi: “Cậu tên là Trát Tây Trạch Nhân đúng không?”
Chỉ là giọng điệu của anh quá lạnh lẽo, lại còn yếu ớt, nghe không giống lời cảm ơn mà giống như đang ghi thù. Trạch Nhân ngoan ngoãn gật đầu, còn chưa nhận ra nhiệm vụ lần này sẽ mang lại điều gì cho mình.
Thẩm Tông Lương ôm bụng, cuối cùng cũng cười một tiếng: “Không cần căng thẳng, cậu làm rất tốt. Về nghỉ ngơi đi, hôm nay vất vả rồi.”
Họ trở về căn phòng được cung cấp đủ oxy.
Thả Huệ nhất thời lại thấy choáng váng, xuất hiện phản ứng giống như say oxy nhẹ. Thẩm Tông Lương chống người nằm vật xuống ghế sofa.
Thả Huệ bò dậy, lắc lắc điện thoại nhưng điện thoại của cô vẫn không có phản ứng gì. Anh đưa tay lên trán, nhìn bộ dạng như say rượu của cô, cười nói: “Dùng điện thoại của anh đi, gọi điện cho mẹ em và Phùng Ấu Viên, mọi người lo cho em lắm, cứ chờ tin của em mãi.”
Thả Huệ mơ màng gật đầu, lần lượt gọi điện cho Đổng Ngọc Thư và Ấu Viên.
Bên đầu dây của Ấu Viên thì đỡ hơn, cô ấy không ngừng nói: “Mình biết ngay chú Thẩm có thể tìm được cậu mà.”
“Ừ, anh ấy là người giỏi nhất trên đời, mình yêu anh ấy lắm.” Thả Huệ nói.
Lời tỏ tình không kiêng nể gì của cô gái nhỏ và bạn thân khiến cho đầu óc của một người đàn ông trung niên như Thẩm Tông Lương quay cuồng. Anh vẫn không quen với kiểu nói chuyện này.
Anh vẫy tay, yên lặng nằm trên ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.
Sau khi vui vẻ xong, Ấu Viên lại trách cô: “Cậu đó, sao một mình bỏ đi mà không nói tiếng nào? Mọi người lo lắng cho cậu lắm đó, cậu đi đâu vậy?”
Thả Huệ cầm điện thoại của anh, suy tư rồi nói: “Ừ…cứ coi như là một người phụ nữ bình thường đã kết thúc thời thiếu nữ của mình, linh hồn cô ấy sẽ ngày càng trở nên phong phú hơn. Chúc mừng mình đi.”
“Chúc mừng cậu, chúc mừng cậu cuối cùng cũng đã bắt tay hòa giải với quá khứ.” Ấu Viên rùng mình một cái: “Được rồi, cậu mau về đi, sức khoẻ cậu vốn không tốt, đừng để xảy ra vấn đề gì nữa.”
“Mình biết rồi.”


Gửi bình luận