Cô ấy nói như vậy sao?
Đây có lẽ là sự khác biệt giữa mẹ và Thẩm Tông Lương.
Một người liên tục nhắc nhở cô phải đoan trang, phải giữ quy tắc của con gái, nếu không sẽ bị chê cười trong suốt hơn hai mươi năm. Còn người kia thì luôn nói với cô không cần để ý ánh mắt người khác, không có gì phải lo cả.
Thả Huệ hạ thấp mày, trong lòng tự so sánh một phen rồi tự mình bật cười.
Còn có thể nói gì nữa bây giờ? Cô có thể bình thản ở bên mẹ như vậy đã là rất tốt rồi.
Cô từ chối: “Không cần đâu ạ, nhà là mẹ mua nên mẹ cứ giữ lấy. Con sắp đến Bắc Kinh rồi, có nhà để làm gì chứ?”
“Sao con lại muốn đến phía Bắc làm gì nữa?” Đổng Ngọc Thư nhìn chằm chằm cô, rồi lại nghĩ đến một khả năng, bà hạ giọng hỏi: “Có phải Thẩm Tông Lương sắp bị điều về không?”
Thả Huệ nói: “Không phải ạ, anh ấy mới đến mà mẹ, ít nhất cũng phải một hai năm nữa mới đi, còn con thì muốn đi học tiến sĩ.”
Mặc dù Đổng Ngọc Thư ra sức chủ trương con gái phải học hành đàng hoàng, lấy học vấn làm chỗ dựa. Nhưng học tiến sĩ… nghe thôi đã thấy đau đầu, lại còn mất ba bốn năm mới tốt nghiệp nên bà không hoàn toàn tán thành với ý tưởng này của con gái.
Dù trước khi đến đây, bà đã thuyết phục được bản thân, sau này sẽ không can thiệp vào quyết định của con gái nữa nhưng chưa gì mà bà đã muốn lên tiếng cản cô lại, có phải hơi tự vả mặt rồi không.
Đổng Ngọc Thư miễn cưỡng cười: “Con thích là được, mẹ không có ý kiến gì, vậy còn Thẩm Tông Lương? Cậu ấy cũng không còn trẻ nữa, hai đứa đợi con học xong tiến sĩ rồi mới kết hôn, hay là lúc nào…”
Mấy ngày trước mẹ còn dùng thái độ kiên quyết, lời lẽ gay gắt để phản đối họ ở bên nhau, giờ lại nói đến chuyện kết hôn nhanh như vậy, khiến cho Thả Huệ không phản ứng kịp.
Các ngón tay thon dài của cô khẽ cào lớp da của ghế sofa nhưng không để lại dấu vết nào, ngược lại mặt Thả Huệ càng lúc càng đỏ, cô nói: “Con làm sao biết được? Anh ấy có nhắc gì đến chuyện kết hôn đâu ạ. Anh ấy không vội, con càng không vội.”
“Ôi trời.” Đổng Ngọc Thư nhìn cô với vẻ vừa bực vừa bất lực. “Thật tình, con đừng làm việc ở Hoa Giang nữa, chút chuyện này mà con cũng cần người khác chỉ dạy à? Cậu ấy lớn tuổi như vậy rồi, tính tình trầm ổn như thế, dù cho trong lòng có gấp đến mấy thì cũng không biểu hiện ra ngoài đâu.”
Thả Huệ gần như không ngẩng đầu lên không nổi, cô cắn môi cười: “Con mặc kệ, không nói ra tức là cũng không gấp gáp lắm. Để xem anh ấy có thể nhịn được đến lúc nào. Hơn nữa, lâu rồi bọn con không ở bên nhau nên bây giờ con cũng không biết trong lòng anh ấy có kế hoạch gì?”
Đổng Ngọc Thư cười cô trẻ con: “Cậu ấy mà có kế hoạch gì khác thì đã không độc thân đến bây giờ. Tuổi tác cũng lớn rồi, nghe nói ngay cả cháu gái cậu ấy cũng sắp làm mẹ rồi kia kìa, không biết là cậu ấy còn đợi ai nhỉ?”
“Con không biết đâu.” Thả Huệ cố tình kéo dài âm cuối, cô kéo mẹ đi về phía phòng ăn: “Thôi mình đừng nói chuyện này nữa, mình ăn cơm thôi mẹ, con đói rồi ạ.”
Đổng Ngọc Thư ở lại ăn cơm, ăn cơm xong thì Thả Huệ ngồi trong vườn cùng bà một lát. Chiều xuống, một làn gió ấm khẽ lướt qua. Lá ngô đồng đung đưa rồi rơi xuống, chỉ trong chốc lát là chất đầy lối mòn u tịch.
Đổng Ngọc Thư uống trà do con gái pha, nước trà vàng óng, trà đậm đặc, vị ngọt thanh mát, tan ra theo từng lớp khiến người ta cảm thấy rất dễ chịu. Đổng Ngọc Thư nếm một ngụm rồi đặt xuống: “Mẹ uống mớ trà vụn ở nhà của mẹ là được rồi, trà Lão Ban Chương quý giá đắt đỏ thế này, cho mẹ uống cũng chỉ phí của thôi.”
Thả Huệ nói: “Mẹ nói vậy làm con ngại chết đi được, hay là để con đi tìm ít trà vụn pha cho mẹ nhé?”
Đổng Ngọc Thư cười, kéo tay cô nói: “Sau này dù là đi học tiến sĩ, kết hôn hay đi làm thì con cũng phải tự chăm sóc tốt cho bản thân, nghe chưa?”
Thả Huệ nén lại sự chua xót trong lòng, ngoan ngoãn gật đầu.
Sau đó, cô lại nghe lại nghe Đổng Ngọc Thư nghiến răng nói: “Nhà họ Thẩm từ trên xuống dưới, nhất là mẹ của cậu ta, nếu người ta có nói này nói nọ về con thì con cứ coi như không nghe thấy, nhịn một chút rồi sẽ qua. Bà ấy cho dù có không thích con đến đâu thì chẳng lẽ có thể đánh con hay sao?”
“Mẹ lại nói đi đâu vậy không biết! Sao có thể như vậy được chứ?”
Thả Huệ nghe mà thấy thật vô lý, cô bất giác cao giọng hơn: “Mẹ đúng là lo xa quá rồi. Với lại, con cũng đâu phải người đất, để mặc cho người ta muốn vò muốn nắn thế nào thì vò nắn.”
Đổng Ngọc Thư vẫn lo lắng, bà trừng mắt nhìn con gái: “Mẹ chỉ sợ tính tình con quá nhút nhát, không phải là đối thủ của bà Thẩm kia. Trên đời này có những người như thế đấy, thấy con có giáo dục, biết giữ thể diện thì lại càng được đà lấn tới, leo lên đầu lên cổ con. Có điều, theo mẹ thấy thì Thẩm Tông Lương cũng là người rất cứng rắn. Cậu ấy có thể kiên quyết không kết hôn suốt bao nhiêu năm như vậy thì cũng đủ thấy lời nói của mẹ cậu ấy chẳng thể tác động gì đến cậu ấy cả.”
Một vệt nắng dịu dàng chia khu vườn thành những mảng sáng tối rõ rệt. Thả Huệ ngồi dưới chiếc ô che nắng, lặng im dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ vành chén trơn bóng, để lại trên đó hơi thở mang hương núi rừng vốn có của trà.
Đúng vậy, lúc này cô mới nhận ra, những năm qua Thẩm Tông Lương đã đứng một mình trong dòng chảy thời gian, chống lại những quy tắc thế tục to lớn, chắc hẳn là anh rất mệt mỏi.
Đổng Ngọc Thư nói chuyện với Thả Huệ thêm một lúc rồi lên xe rời đi.
Cả buổi chiều cho đến tận khuya, Thả Huệ đều nhốt mình trong phòng để viết bài luận xin học bổng rồi mở tivi xem tin tức.
Đài truyền hình Giang Thành phát lại buổi lễ ký kết đó, tiêu đề cũng rất nổi bật, khẳng định những đóng góp của tập đoàn Hoa Giang từ khi thành lập đến nay đối với sự đổi mới tài chính, xây dựng cơ sở hạ tầng, cải tạo lại các khu đô thị cũ, thúc đẩy phát triển các ngành công nghiệp mới mang tính chiến lược của Giang Thành, đồng thời nhấn mạnh tầm quan trọng của lần hợp tác chiến lược này.
Sau đó là những phần phát biểu mang tính quy trình và khuôn mẫu. Nào là đảm bảo dịch vụ hỗ trợ, xây dựng môi trường kinh doanh hàng đầu, tăng cường hợp tác trong các ngành trọng điểm.
Có lẽ trưởng phòng Thịnh của bộ phận Tuyên truyền sẽ ghi chép từng chữ một, cẩn thận rà soát từng câu chữ trong bản tin, bởi họ còn phải đăng thông tin ký kết này lên trang chủ tập đoàn, đồng thời đăng trên bản tin hàng tháng của tổng bộ.
Nhưng Thả Huệ chẳng nghe lọt tai được bao nhiêu.
Cô ngồi xếp bằng trên thảm, mắt không rời màn hình, cô không muốn bỏ lỡ bất kỳ cảnh quay nào của Thẩm Tông Lương cả.
Dáng vẻ và phong thái điềm đạm, ung dung của anh vốn sinh ra đã thuộc về chốn danh lợi và ánh đèn sân khấu. Ngồi tại bàn ký kết phủ vải lụa đỏ, những cử chỉ khi trao đổi văn kiện của anh đều toát lên khí thế của người đứng đầu.
Nhóm chat của bộ phận Pháp chế bắt đầu sôi nổi.
Miêu Miêu gửi một ảnh chụp màn hình bài phát biểu của Thẩm Tông Lương, kèm chú thích: “Vị thần Hy Lạp cổ đại cai quản sự cấm dục.”
Sau đó có đồng nghiệp trả lời: “Em họ tôi làm việc trong khu đó, cô ấy nói hôm nay các đồng nghiệp nữ ở đơn vị bọn họ phát điên hết cả lên, lúc ăn cơm toàn mắt cứ nhìn chằm chằm chủ tịch Thẩm.”
Thả Huệ chỉ nhìn qua cuộc trò chuyện của bọn họ một lát rồi rồi mỉm cười tắt màn hình.
Đêm khuya, trên TV chiếu một bộ phim truyền hình sến sẩm nhàm chán.
Thả Huệ nhấn nút điều khiển tắt TV đi rồi đứng dậy đi vào phòng sách, tiếp tục hoàn thiện bài luận của mình. Cô sắp xếp lại các bài luận đã đăng trong thời gian học thạc sĩ, khi nhìn lại đúng là có chút không khỏi cảm khái.
Tuy nói rằng tạp chí loại C rất phức tạp, hệ thống SSCI[1] ít nhiều còn công bằng minh bạch nhưng để có thể đăng bài trên các tạp chí SSCI về luật thì chưa bao giờ dễ dàng và những tạp chí thuộc dạng “bèo dạt mây trôi” không được mấy ai để ý thì không nằm trong số đó.
Bị từ chối là chuyện thường ngày và phần lớn thời gian ý kiến của biên tập viên đều rất thẳng thắn và trực tiếp. Thêm vào đó, trong thời gian học thạc sĩ, sức khỏe thể chất và tinh thần của Thả Huệ đều không tốt, để có được bốn bài báo ít ỏi đó, không biết cô đã trải qua bao nhiêu đêm không ngủ mới có thể hoàn thành.
Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại, cô luôn thân mật gọi biên tập viên của SSCI là “người cố vấn thứ hai”, dù ý kiến phản biện của đối phương có lên tới hai ba mươi điều nhưng có thể hướng dẫn cho cô sửa bài ngày càng đi đúng hướng hơn thì cô thật sự rất vui.
Thẩm Tông Lương về lúc hơn mười một giờ, sợ cô gái nhỏ đang ngủ nên khi lên lầu anh cố ý bước đi rất nhẹ.
Nhưng anh phát hiện ra phòng ngủ thì tối đen như mực, ngược lại đèn phòng sách ở góc rẽ lại sáng trưng. Anh đi tới, hé cửa nhìn một chút, Thả Huệ mặc một chiếc váy ngủ dây màu trắng ngà, khoác một chiếc áo cardigan dệt kim, cô chống cằm, ngồi nghiêng ngả trên ghế, mắt dán vào màn hình máy tính, đầu ngón chân kẹp một chiếc dép lụa, đung đưa qua lại.
Chiếc ghế gỗ đàn hương đỏ đó rất rộng, thân hình gầy gò của cô ngồi trên đó còn không chiếm hết một phần ba.
Thẩm Tông Lương không muốn làm phiền cô.
Anh đã có một ngày làm việc thật mệt mỏi, ngay cả lúc ăn cơm trưa tại công ty cũng phải ứng phó đủ đường. Còn có một cô nhân viên trẻ với vẻ mặt đắc thắng, cầm sổ nhật ký công việc đến tìm anh ký tên, bị cấp trên quát một tiếng mới chịu đi xuống.
Vị cấp trên nọ cười xòa nói: “Giờ mới thấy, bọn mình không theo kịp suy nghĩ của tụi nhỏ bây giờ nữa rồi, tụi nó nghĩ gì làm nấy.”
Thẩm Tông Lương mỉm cười với vẻ mặt ôn hòa: “Nhà tôi cũng có một người như vậy, ai mà chẳng thế.”
Anh vừa đi vừa cởi cúc áo sơ mi, tháo đồng hồ để lên bồn rửa tay rồi vào phòng tắm tắm rửa. Vết thương ngã trên núi đã bắt đầu lành, đụng nước cũng không sao, chỉ là chạm vào vẫn còn hơi đau.
Tắm xong, Thẩm Tông Lương khoác áo choàng tắm đi ra, anh đi đến bên cạnh ghế sofa dài trong phòng ngủ, rót cho mình một ly nước.
“Anh về lúc nào vậy?” Thả Huệ bước vào, ngạc nhiên hỏi: “Sao em không biết gì cả?”
Thẩm Tông Lương đặt ly nước lên bàn trà rồi ngồi xuống.
Anh cười với vẻ mặt mệt mỏi: “Anh thấy em đang chăm chỉ học bài nên không làm phiền em.”
“Anh có thể gọi em mà.” Mắt Thả Huệ nhìn xuống, thấy vết thương của anh vẫn còn đọng nước thì sắc mặt cô lập tức biến đổi.
Thẩm Tông Lương xoa xoa xương lông mày: “Chỉ là về nhà thôi mà, có phải nhân vật lớn gì đâu, còn phải gõ trống khua chiêng nữa sao?”
Thả Huệ vội vàng đi lấy hộp thuốc rồi nhanh chóng quay lại, cô cúi người ngồi xổm xuống, giơ một miếng bông gòn lau nước cho anh: “Vết thương của anh không được dính nước đâu, anh không biết sao?”
Thẩm Tông Lương bị sự lo lắng của cô làm cho bật cười. Hơi men trong người quá mạnh, anh ngả người ra sau dựa vào ghế sofa, cụp mắt xuống nói: “Anh đâu có yếu như vậy, cũng sắp lành rồi.”
Thả Huệ lau khô vết thương rồi bôi cho anh một lớp thuốc mỡ màu trắng. Thuốc mỡ tan ra trên da mang lại cảm giác mát lạnh nhưng cơ thể Thẩm Tông Lương lại căng cứng.
Anh đưa tay xuống nắm lấy tay cô, giọng nói trầm khàn: “Được rồi, đủ rồi.”
Thả Huệ còn tưởng anh bị đau nên liền vứt bỏ miếng bông gòn, hai bàn tay mềm mại đặt lên mặt trong đùi anh, cô cúi xuống nhẹ nhàng thổi vào vết thương của anh.
Cô thổi xong, vẫn giữ nguyên tư thế đó, ngước nhìn anh nói: “Sao lại không phải nhân vật lớn chứ? Hôm nay em đã xem tin tức rồi đó. Một công trình xây dựng lớn như vậy, Thẩm Tông Lương, người Giang Thành sẽ nhớ đến anh.”
Thẩm Tông Lương nhếch mép, đưa hai ngón tay nâng cằm cô lên, nhìn cô từ trên xuống, nhìn rõ được sự yêu thích, ngưỡng mộ và rung động trong mắt cô. Dường như anh lại quay về bảy tám năm trước, lúc đó cô còn rất nhỏ, cũng luôn nhìn anh bằng ánh mắt như vậy.
Ánh mắt này của cô thật lợi hại, như một câu thần chú cấm kỵ mạnh mẽ cổ xưa, có thể dễ dàng phá vỡ được sự kiềm chế của anh. Thẩm Tông Lương đã không ít lần chìm đắm trong đó.
Hôm nay mệt mỏi như vậy, lại uống nhiều rượu như thế, anh sớm đã không còn chút tự chủ nào, hoàn toàn không chống cự nổi ánh mắt cô nhìn anh. Cổ họng Thẩm Tông Lương lăn xuống, anh gần như ôm choàng lấy cô ngay lập tức.
Nhưng Thả Huệ đã hôn lên trước anh, Thẩm Tông Lương bị kích thích đến mức không biết làm sao, vì đầu óc anh giờ này làm gì còn chút lý trí nào.
Khi da đầu anh đã tê rần dữ dội, anh ôm Thả Huệ lên hôn: “Ai dạy? Hửm? Là ai dạy em như vậy?”
Cô hít mạnh mùi hương trên người anh, nói trong cơn mơ màng, da thịt toàn thân trở nên hồng hào, ngay cả giọng nói nũng nịu hơn: “Là ai dạy ư? Đều là chú dạy em mà, tất cả đều do một tay chú dạy dỗ em đó…”
Anh gần như phát điên, không ngừng nói lời mê sảng: “Chú nào dạy em? Nói cho anh biết nào?”
“Chú nào? Chú…chú út…Thẩm Tông Lương…” Thả Huệ như đang đứng trên một đỉnh núi tươi đẹp, một cơn gió thổi qua khiến cô hoàn toàn không đứng vững được, bắt đầu không ngừng gọi tên anh.
Trêu đùa đến tận rạng sáng, tiếng ve trên ngọn cây cũng đã im bặt, ánh trăng dịu dàng chiếu vào cửa sổ.
Thẩm Tông Lương ôm Thả Huệ ngủ, anh khẽ hỏi: “Hôm nay em bận những gì vậy?”
“Không bận gì cả, em ở nhà cả ngày, dùng máy tính của anh để viết chút gì đó thôi.” Thả Huệ không mở mắt nổi, cộng thêm kế hoạch cũng chưa rõ ràng nên cô không muốn nói sớm như vậy.
Anh vỗ lưng cô: “Ừm, ngủ đi.”
_
Trời đã vào thu nhưng thời tiết ở Giang Thành vẫn còn nóng oi ả, nóng đến vô lý, nhiệt độ ngoài trời vượt quá bốn mươi độ, buổi trưa đi ra ngoài một chút mà cảm thấy da dẻ sắp bị nướng chín đến nơi.
Tuần thứ hai của tháng chín, Thẩm Tông Lương hiếm khi không phải đi xuống cơ sở, cũng không có hội nghị lớn nào cần tham dự. Lúc này anh mới có thời gian ngồi trong văn phòng, chuyên tâm nghiên cứu tài liệu đánh giá do tổng bộ ban hành.
Trước cuộc họp định kỳ của ban giám đốc vào thứ Tư, Quan Bằng đã báo cáo với anh mấy việc cần thảo luận trong hội nghị.
Anh ta cầm tập hồ sơ đi vào, gõ cửa: “Chủ tịch Thẩm.”
“Vào đi.” Thẩm Tông Lương ngẩng đầu lên, liếc nhìn rồi nói.
Quan Bằng đi tới, còn chưa bắt đầu trình bày công việc thì đã chú ý thấy trà trong ly của Thẩm Tông Lương đã cạn đáy, anh ta đặt tập hồ sơ xuống, cầm lấy ly trà rửa sạch rồi lấy trà từ trong tủ ra, pha một ly mới.
Anh ta quay lại, đặt ly trà lên bàn: “Trà còn nóng, ngài uống chậm thôi.”
Thẩm Tông Lương nhướn cằm hỏi: “Có chuyện gì?”
Quan Bằng nói: “Về cuộc họp định kỳ của ban giám đốc ngày mai, tôi muốn báo trước với ngài mấy việc. Thứ nhất là việc Ngân hàng Hoa Giang đã cung cấp bảo lãnh trái quy định và đã bị cơ quan quản lý xử phạt.”
Thẩm Tông Lương ngả người ra sau, dùng ngón tay cái đẩy hộp thuốc lá ra, rút một điếu ra đưa cho Quan Bằng.
Thẩm Tông Lương nghiêng đầu châm lửa, anh rít một hơi rồi nói: “Việc này tôi biết, ban đầu tổng bộ vì muốn hoàn thành chỉ tiêu doanh số nên vừa gây sức ép vừa dụ dỗ, bắt bên chúng ta đứng ra bảo lãnh. Bây giờ chính sách quản lý bị siết chặt, cơ quan quản lý thấy không phù hợp quy định thì lập tức chẳng còn ai chịu nhận trách nhiệm nữa.”
Quan Bằng cười: “Đúng là vậy, năm nay ai cũng khó khăn. May mà Chủ tịch hiểu cho nên lão Mẫn và mọi người cũng thấy dễ thở hơn.”
Thẩm Tông Lương vươn tay dài, gạt tàn thuốc lên thành gạt tàn pha lê rồi nói: “Chịu cảnh kẹp giữa hai làn đạn, bên nào cũng không dám đắc tội. Lúc cần dùng người thì nâng niu chiều chuộng, lúc không cần nữa thì quay lưng bỏ mặc. Thôi, không nói chuyện này nữa. Việc còn lại là gì?”
“À, là thế này.” Quan Bằng rút một phần hồ sơ ra khỏi tập hồ sơ, anh ta nói: “Đơn xin từ chức của Chung Thả Huệ bên phòng Pháp lý. Phòng Nhân sự nói hồ sơ đã được chuyển đến chỗ ngài theo quy trình rồi, xin Chủ tịch xem qua.”
Khi nghe thấy tên cô thì ngón tay đang kẹp thuốc của Thẩm Tông Lương chợt khựng lại: “Sao đột nhiên Tiểu Chung lại muốn từ chức?”
“Sáng nay tôi đã nói chuyện với cô ấy rồi. Hình như cô ấy muốn ra nước ngoài học tiến sĩ, để theo học vị giáo sư mà cô ấy ngưỡng mộ.”
Quan Bằng không để ý đến vẻ mặt của Thẩm Tông Lương, thuận miệng nhận xét thêm vài câu: “Cô nhóc này có vẻ rất đam mê theo đuổi học thuật, lúc nào cũng nhã nhặn, dịu dàng. Khi cầm sách thì thấy tự nhiên hơn nhiều so với lúc ngồi trong các buổi tiệc xã giao. Tôi thấy cô ấy cũng là người có tốt chất để học lên cao. Lần trước, trong vụ sáp nhập ở Hong Kong, tôi nghe cô ấy nói tiếng Anh với người nước ngoài, vừa lưu loát lại vừa dễ nghe.”
Không biết Thẩm Tông Lương đang nghĩ gì, chỉ thấy anh cau mày, anh rít sâu một hơi thuốc, nói với giọng điệu âm trầm: “Vậy sao?”
Quan Bằng đùa cợt, tự ý suy đoán tâm tư của Thả Huệ, anh ta nói: “Đúng vậy, đã làm việc bốn năm rồi mà lại còn quay về Anh học, tôi đoán là cô nhóc này không có ý định kết hôn đâu. Nghĩ mà xem, với mấy tấm bằng đáng sợ của cô ấy thì làm gì có người đàn ông nào lọt vào mắt cô ấy chứ?”
Thẩm Tông Lương nhướng mắt nhìn anh ta, trầm giọng hỏi: “Lúc anh nói chuyện với Tiểu Chung, cô ấy nói như vậy sao?”
Đến lúc này, Quan Bằng mới nhận ra giọng điệu của vị này có chút không vui.
Có lẽ là vì thấy anh ta báo cáo quá lâu, lại quá dài dòng. Nghĩ cũng phải thôi, Chủ tịch Thẩm ngày nào cũng trăm công nghìn việc, chuyện một cô Tiểu Chung có đi học tiếp hay không, vấn đề tình cảm cá nhân có giải quyết được hay không thì vị đây làm gì mà có thời gian để tâm.
Quan Bằng đổi sang tư thế ngồi ngay ngắn hơn: “Cô ấy không nói, nhưng tôi đoán là vậy. Chẳng phải lâu rồi không thấy cậu bạn trai kia của cô ấy xuất hiện sao? Theo tôi chắc là chia tay rồi. Biết đâu vì đau lòng chuyện tình cảm nên cô ấy dứt khoát từ bỏ luôn ý định kết hôn cũng không chừng.”
Trong tập đoàn này, cái thói quen bàn tán chuyện riêng của người khác như thế thật sự không được hay cho lắm. Vì người địa phương chiếm đa số, vòng đi vòng lại gần như ai cũng quen biết nhau nên một chuyện nhỏ cũng dễ bị phóng đại lên gấp mấy lần.
Quan Bằng thấy Thẩm Tông Lương không nói gì mà chỉ biết cau mày rít thuốc thì bèn đứng dậy nói: “Chủ tịch, nếu không còn việc gì khác thì tôi xin phép ra ngoài trước.”
Thẩm Tông Lương dùng điếu thuốc trên tay chỉ ra ngoài cửa: “Đi đi.”
Anh rít hết hơi thuốc cuối cùng rồi thất thần ngồi trên ghế rất lâu. Nắng chiều xuyên qua rèm cửa, biến thành những mảnh sáng vụn vặt rơi trên nền nhà mát lạnh.
Bên cạnh chiếc ghế sofa màu đen vừa được thay mới, bóng của những chiếc lá lưỡi hổ khẽ đung đưa. Thẩm Tông Lương nhìn chăm chú một lúc, lúc rồi cầm lấy chiếc điện thoại màu đỏ bên tay, bấm số gọi đi.
Thả Huệ đang sắp xếp hồ sơ bàn giao trong văn phòng, cô không nhìn cuộc gọi đến mà bắt máy luôn: “Alo, xin hỏi ai ạ?”
Nghe thấy giọng nói trong trẻo của cô, Thẩm Tông Lương mới cảm thấy lòng mình nhẹ lại một chút, anh nói ngắn gọn: “Đến văn phòng anh một chuyến.”
Nói xong liền cúp máy, giọng điệu và tâm trạng nghe đều không vui. Thả Huệ vội vàng đứng dậy, cô chỉnh lại váy, tay cầm một tập tài liệu cần ký rồi đi lên lầu, không dám chậm trễ.
_
[1] SSCI: hệ thống trích dẫn khoa học xã hội quốc tế (Social Sciences Citation Index).


Gửi bình luận