GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 88

Anh làm sao vậy?

Đến tầng văn phòng chủ tịch.

Thả Huệ gõ cửa, cô nghe thấy một giọng nói trầm ổn vang lên: “Vào đi.”

Cô đóng cửa lại, đi đến trước bàn làm việc: “Chủ tịch Thẩm, ngài tìm tôi sao?”

Từ lúc cô bước vào, đến khi đi đến trước mặt anh, quãng đường ngắn ngủi có vài chục bước nhưng Thẩm Tông Lương vẫn âm thầm nhìn cô không lên tiếng, ánh mắt anh chứa đựng sự thất vọng, nghi ngờ và không cam lòng đan xen nhau, ngoài ra còn có một chút dò xét lạnh lùng.

Cách ăn mặc cũng như cách làm người. Cách ăn diện của Thả Huệ cũng rất đỗi ôn hòa và nhã nhặn. Với đôi mày liễu cong cong, cô đặc biệt yêu thích những bộ trang phục làm từ vải lụa ánh mờ màu nhạt, mềm mượt và buông rủ tự nhiên, phụ kiện trang sức nhiều nhất là ngọc trai. Trên người cô toát lên một vẻ đẹp đầy đặn, viên mãn như vốn đã sẵn có từ bên trong, không cần tìm kiếm ở bên ngoài, cũng chẳng phải dựa dẫm vào bất kỳ ai.

Thả Huệ bị ánh mắt của anh làm cho không thoải mái, cô hỏi: “Anh làm sao vậy? Sao mãi anh chẳng nói gì?”

Trong lòng Thẩm Tông Lương có hàng vạn lời muốn hỏi nhưng khi mở miệng thì lại là chuyện phiếm thường ngày, anh hỏi: “Hôm qua về nhà của chính mình, em ngủ có ngon không?”

Cố ý gọi cô lên chỉ để nói chuyện này thôi sao?

Thả Huệ đứng trước mặt anh, gật đầu: “Dọn dẹp lại đồ đạc một chút, cũng tốt.”

Anh vẫy tay, giọng nói bình thản tựa như một đêm trăng tĩnh mịch: “Vậy sao trông em chẳng có tinh thần gì hết? Lại đây với anh.”

Thả Huệ bị sự điềm tĩnh trong lời nói của anh làm cho yên lòng. Cô tin rằng chắc hẳn không có chuyện gì nghiêm trọng cả nên cô mới bước tới, men theo khoảng trống mà Thẩm Tông Lương nhường ra cho mình, nghiêng người ngồi lên đùi anh.

Thẩm Tông Lương dùng ngón tay cái khẽ vuốt gò má cô: “Không sao là tốt rồi, có lẽ vừa nãy anh nhìn tài liệu quá lâu nên hoa mắt thôi.”

Thả Huệ ừ một tiếng: “Vốn dĩ cũng không có chuyện gì mà. À đúng rồi, em chưa kịp nói với anh. Em đã quyết định rồi, em muốn nghỉ việc để đi học tiến sĩ. Em cũng đã nộp đầy đủ hồ sơ theo quy trình rồi.”

Đến rồi.

Cổ của Thẩm Tông Lương vẫn thẳng tắp, như thể có một con dao đang kề ngay đó, buộc anh không được cử động.

Một tay anh ôm lấy eo cô, tay còn lại đặt trên mặt bàn, yết hầu khẽ trượt xuống, anh căng thẳng hỏi: “Em định đi học tiến sĩ ở đâu? Vẫn theo học thầy hướng dẫn lúc học thạc sĩ à? Ông ấy rất giỏi.”

Thả Huệ không hiểu sao anh lại nghĩ như vậy, cô không kiềm được biểu cảm của mình, lập tức trẻ con quay đầu sang chỗ khác: “Không! Em đâu có muốn tự chuốc khổ nữa đâu. Em muốn làm nghiên cứu sinh tiến sĩ của giáo sư Cao Dược Dân.”

Nghe thấy tên của vị người quen cũ này, trái tim đang rối loạn của Thẩm Tông Lương mới dần dần trở lại với nhịp điệu bình thường, anh bật cười, kéo dài giọng “ồ” một tiếng: “Ra là ông ấy à?”

Thả Huệ thấy anh vui mừng quá mức bình thường thì trong lòng lại thấy bất an, cô khó hiểu hỏi: “Sao vậy? Năm nay thầy ấy không tuyển sinh nữa sao? Không thể nào, em đã…”

“Không phải, không phải.” Thẩm Tông Lương giữ lấy gương mặt cô, áp trán mình lên trán cô. Lồng ngực anh vì căng thẳng mà vẫn còn phập phồng, khóe môi thì vẫn giữ nụ cười, như đang tự cười mình vì quá đa nghi, nghi thần nghi quỷ.

May mà bao năm rèn luyện cũng khiến anh có được chút sức chịu đựng này. Vừa nãy nếu mà không nhịn được, náo loạn tra hỏi cô thì thật sự sau này anh chẳng biết phải giấu mặt vào đâu nữa.

Hơi thở của hai người đột ngột hòa vào nhau, hơi thở ấm nóng của anh khiến gò má Thả Huệ ửng đỏ, cô khẽ hỏi: “Anh làm sao vậy?”

Thẩm Tông Lương cười rồi giải thích với cô: “Quan Bằng nói em định đi Anh nên anh có hơi…anh có hơi…”

Anh chỉ vào chính mình, rồi bất lực thở dài một tiếng, tay buông xuống đầy chán nản. Một người lúc nào cũng phát biểu trôi chảy trong các cuộc họp lớn, vậy mà lúc này lại trở nên lúng túng, nói năng không đầu không đuôi.

Thả Huệ “à” lên một tiếng: “Sao trưởng phòng Quan lại nghe thành như vậy nhỉ? Em đã nói là em muốn vào đại học Kinh mà.”

“Không sao, không phải thật là được rồi.” Thẩm Tông Lương nhắm mắt lại, hai tay ôm cô vào lòng, anh cứ ngỡ mình lại sắp mất đi cô gái nhỏ quý giá của mình.

Thả Huệ tựa đầu trên vai anh: “Ừ, vốn dĩ tối qua em định nói với anh, nhưng lúc xuống xe lại quên mất.”

Thẩm Tông Lương liên tục nói không sao. Chỉ cần không phải là kiểu rời đi không quay lại thì cho dù cô có không để ý đến cảm xúc của anh thế nào, anh cũng không bận tâm, anh không chấp nhặt những chuyện nhỏ nhặt ấy.

Thả Huệ đẩy anh ra một chút, cô nhìn người đàn ông trước mặt qua ánh nắng cuối hạ le lói. Ngón tay cô khẽ vuốt qua thái dương anh, trong lòng bỗng như vừa lỡ uống phải một ngụm giấm, âm ấm mà chua xót.

Cô lại nói một tiếng “xin lỗi”, rồi hỏi: “Anh sợ em bỏ đi, đúng không?”

Thẩm Tông Lương nghiêng đầu, nhíu mày hết lần này đến lần khác, cuối cùng mới thừa nhận: “Ừ.”

Thả Huệ nhìn anh, anh cũng nhìn cô, lời cần nói cũng đã nói xong rồi, không ai muốn lên tiếng nữa. Thời gian trôi qua trong im lặng. Không lâu sau, hai người như không kìm được mà hôn nhau, đến chính bản thân họ cũng không phân biệt được rốt cuộc ai là người vội vàng hơn ai.

Thẩm Tông Lương khắp gương mặt cô một cách tỉ mỉ. Đôi môi mỏng của anh như một cây cọ nhỏ quét qua khắp mặt Thả Huệ, cô nhắm mắt lại, chỉ còn biết há miệng thở dốc.

Thả Huệ cảm thấy vô cùng trống rỗng, cả bên trên lẫn bên dưới đều thấy trống rỗng, trống rỗng đến mức cô muốn hét lên. Khi anh hôn qua chóp mũi, vừa cảm nhận được hơi thở nóng bỏng ấy, Thả Huệ liền nhích lên một chút, tìm được môi anh, cướp lấy nụ hôn của anh.

Thẩm Tông Lương bế cô lên, đi vào phòng nghỉ phía trong, đè cô xuống chiếc giường anh thường ngủ trưa, những nụ hôn nóng bỏng trải dài ra sau vành tai, vừa nặng nề vừa gấp gáp.

Anh khẽ cắn lên vành tai nhỏ nhắn của cô, giọng khàn đặc như người vừa mới ốm dậy: “Nói em yêu anh, nói em sẽ không rời xa anh đi, Tiểu Huệ.”

Tay Thả Huệ run rẩy, sờ lên mặt anh một cách vô định, một tay thì cởi nút áo của anh: “Em không nỡ xa anh đâu, em yêu anh, em sẽ không rời xa anh, chúng ta sẽ kết hôn, em sẽ mãi mãi ở bên anh.”

Những lời này gần như còn mạnh hơn cả thuốc kích thích.

Thẩm Tông Lương nặng nề thở dốc, không ngừng hôn lên mặt cô: “Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, em ở bên anh, anh cũng sẽ ở bên em.”

Một lúc lâu sau, hai thả Huệ hai tay bám lấy mép giường, cô vô lực ngã xuống, ánh mắt mơ màng nhìn về phía nhà vệ sinh. Kẻ làm bậy ôm chặt cô từ phía sau đầy lưu luyến: “Em không đi được đâu, để anh bế em.”

“Ừm…” Cô gật đầu: “Đừng để ai vào là được.”

_

Thả Huệ vệ sinh xong, buông phần váy vừa bị cuốn lên ngang eo xuống, may mà không có nhiều nếp nhăn.

Cô nhìn vào gương, một chút ửng hồng lan từ chóp tai xuống xương quai xanh, giống hệt sắc hồng nơi đuôi mắt cô. Bất kỳ ai tỉnh táo đều có thể nhận ra cô vừa trải qua một cuộc ái ân mãnh liệt đến mức nào.

Thẩm Tông Lương ngồi trên ghế sofa bên ngoài, thuốc còn chưa kịp châm thì cô đã vội vàng đi ra, nói là xuống trước, anh gọi cô lại: “Không được đi, em ngồi đây nghỉ ngơi một chút đi.”

Chân run đến mức đó mà còn muốn chạy đến văn phòng, lỡ đâu ngã một cái thì biết phải làm sao, Thả Huệ bĩu môi trừng anh: “Tất cả là tại anh!”

Thẩm Tông Lương liếc cô một cái, anh lười tranh cãi với bé con mấy chuyện này, cũng không biết vừa rồi là ai cứ luôn miệng gọi anh là “daddy”, “ông xã.”

Anh dùng điếu thuốc chỉ vào ghế sofa: “Em cứ ngồi đây một lúc đi, lúc này chẳng có ai lên đâu.”

“Có nhìn thấy thì cũng không sao.” Thả Huệ lấy hết can đảm ngồi xuống: “Dù gì thì em cũng chẳng còn làm việc ở Hoa Giang nữa, lo mấy chuyện này làm gì.”

Thẩm Tông Lương dịu dàng cười, kéo tay cô, cố tình nói: “Ồ, em đi rồi, anh có ra làm sao thì em cũng không quan tâm nữa à?”

Thả Huệ hừ một tiếng: “Em còn quản không nổi chuyện của mình nữa, huống chi là quản chuyện của anh.”

“Em đang phiền lòng cái gì?” Thẩm Tông Lương kéo cô ngồi lại gần hơn, nghe cô phiền lòng thì lòng anh thấy không vui, anh nhíu mày hỏi.

Ngồi thẳng như vậy thật sự rất mệt, cô bèn tựa vào người anh: “Cuối năm là phải phỏng vấn rồi. Em thấy căng thẳng quá, còn phải tranh thủ thời gian ôn tập kiến thức chuyên ngành. Không biết bài luận của em viết có tốt không, không biết giáo sư sẽ cho bao nhiêu điểm?”

Thẩm Tông Lương còn tưởng là chuyện gì, anh cười: “Vậy thì trước mắt em cứ đưa qua cho lão Cao xem đi, mấy chuyện này cũng đáng để em phiền lòng sao?”

Thả Huệ nghi ngờ ừ một tiếng: “Lão Cao?”

“Cao Dược Dân đúng không? Viện trưởng Học viện Luật?” 

Thẩm Tông Lương ôm cô, nhớ lại lúc anh còn học tiến sĩ ở Mỹ: “Hồi đó anh ấy sang Stanford tu nghiệp, anh với anh ấy làm hàng xóm một năm, cứ thèm là lại chạy sang chỗ anh ăn ké món Trung, còn uống của anh không biết bao nhiêu là rượu ngon.”

Sau một hồi trợn mắt kinh ngạc, cô vội ngăn anh lại, không cho anh tiếp tục hồi tưởng chuyện xưa nữa, Thả Huệ nói: “Dừng lại, anh đừng nói nữa. Cho em giữ lại chút ảo tưởng về thầy của mình đi.”

Thẩm Tông Lương nhìn cô lắc lư cái đầu thì bật cười, anh khẽ chạm vào trán cô: “Anh đã dạy em từ lâu rồi, đừng nhìn mọi thứ quá hoàn hảo, chuyện có gì đâu chứ? Lão Cao cũng đâu phải là thần tiên gì, cuối cùng cũng không thoát khỏi chuyện cơm áo gạo tiền mà? Nhưng điều đó có cản trở việc anh ấy được kính trọng trong giới học thuật không? Không hề.”

Thả Huệ bấu chặt các ngón tay vào nhau. Cô cúi đầu nói: “Chỉ biết dạy dỗ em thôi, sao anh không hỏi tại sao em lại muốn đi phương Bắc học tiến sĩ đi?”

“Được, vậy để anh hỏi.” Thẩm Tông Lương phối hợp với cô: “Tại sao em lại muốn đi học tiến sĩ?”

Thả Huệ đắc ý đáp lời: “Nguyên nhân thì tất nhiên có nhiều lắm. Trước đây khi học thạc sĩ em sống khá mơ hồ, luôn muốn học thêm vài năm nữa để nâng cao bản thân. Thêm vào đó là tính cách, sở thích của em, định hướng phát triển tương lai, rồi cả quy định tuân thủ của tập đoàn về chế độ tránh xung đột lợi ích giữa người thân…”

Thẩm Tông Lương nghe đến đây, anh nói: “Từ từ đã, em còn có họ hàng nào khác ở Hoa Giang à? Cần phải tránh ai nữa?”

Ý cô là…tất nhiên là sau khi kết hôn rồi!

Thả Huệ thấy vẻ mặt mờ mịt của anh thì tức giận véo một cái vào đùi anh: “Em…em không nói với anh nữa, em về đây.”

Nhưng Thẩm Tông Lương ôm cô lại rất chặt, cô giãy mãi không ra. Anh xoa xoa mu bàn tay cô nói: “Được rồi, không cần phải suy nghĩ mấy chuyện này đâu, anh cũng sẽ không ở lại Hoa Giang quá lâu, cho dù là vợ của anh thì vẫn có thể tiếp tục làm việc, không sao cả.”

Nghe anh nói mấy chữ “vợ của anh” bằng một giọng điệu vừa chắc chắn lại dịu dàng, khiến cho tim Thả Huệ ngừng một nhịp, cô đỏ mặt: “Ai nói muốn làm vợ anh chứ? Em không thèm.”

Nói đến đây, Thả Huệ đẩy anh ra rồi đứng dậy, vội vã bỏ đi.

_

Quy trình xin nghỉ việc kéo dài hơn nửa tháng, mãi đến khi Điền Hi, người đã nghỉ thai sản quay lại, Thả Huệ hoàn tất thủ tục bàn giao chính thức với cô ấy thì rời khỏi tòa nhà Hoa Giang, nơi cô đã làm việc hơn hai năm.

Nói không lưu luyến chút nào là giả.

Ít nhất trong hai năm qua, lãnh đạo và đồng nghiệp đối xử với cô cũng khá tốt, cô cũng không bị cuốn vào những tranh chấp qua lại, không phải chịu sự ức hiếp không rõ ràng, ngoài việc công việc mỗi ngày đều lặp lại giống nhau, không giúp nâng cao năng lực bản thân thì mọi thứ ở đây rất tốt.

Mọi người đã cùng nhau ăn cơm chia tay trước đó vài ngày, lúc Thả Huệ ôm hộp đồ rời đi, cô cười vẫy tay với họ: “Đi đây, chúc mọi người công việc thuận lợi.”

Vương Lạc Châu đứng dậy hỏi: “Trưởng phòng, sau này chị còn ở lại Giang Thành không?”

Thả Huệ lắc đầu: “Chắc là không đâu, chị phải đến trường học để chuẩn bị phỏng vấn, còn phải liên lạc với giáo sư hướng dẫn nữa, đợi khi nào rảnh sẽ quay lại tìm mọi người.”

“Chị đi đường bình an ạ.”

“Ừ, tạm biệt.”

_

Buổi tối cô ở nhà thu dọn đồ đạc, hành lý lớn nhỏ chất đầy năm chiếc vali lớn, mệt đến toát mồ hôi.

Thả Huệ tắm xong, lúc quay lại phòng thay đồ thì thấy Thẩm Tông Lương đã về rồi.

Anh nhìn đống đồ đạc bày biện khắp nơi, ngẩng đầu nhìn cô gái có làn da trắng như tuyết trước mặt, nghi ngờ hỏi: “Ý em là sao đây? Em tính nửa đời sau đều ở lại Bắc Kinh, không về nữa à?”

“Cũng gần như vậy.” Thả Huệ nghiêm túc trả lời anh: “Anh có ý kiến phản đối không?”

Thẩm Tông Lương giơ một ngón tay lên: “Có một chút, em xem xét lại giúp anh, anh còn phải ở Giang Thành hơn một năm nữa, phải tính sao đây?”

Cô nhíu mày, đây quả thật là một vấn đề cần phải suy nghĩ thoả đáng.

Cuối cùng, Thả Huệ vuốt cằm anh, nơi đó đã có một lớp râu lún phún, cô nói: “Vậy thì…mỗi tuần anh có thể ngồi máy bay qua đó, sau đó lại quay về không?”

“Em…” Thẩm Tông Lương muốn nói lại thôi, cuối cùng nuốt hết vào trong, gật đầu: “Được.”

Thả Huệ dang hai tay: “Vậy là xong rồi.”

Anh cúi xuống, lấy ra một cái ly có hình hoa ngọc lan được gói cẩn thận từ chiếc vali chưa đóng lại: “Ở Bắc Kinh chẳng lẽ không có ly để uống nước sao?”

Thả Huệ giật cái ly lại, ôm chặt trong tay nói: “Đây là cái ly em thích nhất, em phải dùng nó để uống nước. Anh đừng động vào, em khó khăn lắm mới nhét nó vào được, anh động vào là sẽ loạn hết cả lên.”

Thẩm Tông Lương bị cô chọc cho bật cười, anh để cái ly của cô xuống, bế cô lên nói: “Nào, nói cho anh nghe đi, mấy năm nay có chết em cũng không dám đặt chân đến phương Bắc, sao bây giờ lại bằng lòng rồi?”

Thả Huệ không muốn nói ra điều anh muốn nghe, cô nói: “Em nhớ Ấu Viên lắm, cậu ấy ở bên đó một mình sẽ rất buồn, bọn em xa nhau cũng lâu rồi mà.”

Thẩm Tông Lương dụ dỗ: “Còn gì nữa không?”

“Còn nữa, thỉnh thoảng cũng phải đến trường để hỏi thăm thông tin, ở Bắc Kinh đi lại sẽ tiện hơn.”

“Hết rồi?”

“Hết rồi.”

Thẩm Tông Lương chán nản gật đầu, lặp lại một cách mỉa mai: “Tốt, hết rồi, hết rồi.”

Thả Huệ muốn cười nhưng cố gắng nhịn lại, cô ôm cổ anh nói: “Họp muộn như vậy, anh đói không?”

“Đói.” Thẩm Tông Lương đặt cô xuống, nới lỏng cà vạt trên cổ: “Bụng anh toàn nước trà thôi.”

Cô cũng đã đoán được, anh về nhà giờ này chắc chắn rất đói bụng.

Thả Huệ nói: “Em đi nấu cho anh một chén mì nhé? Anh đi tắm trước đi.”

Thẩm Tông Lương cúi đầu, dùng chóp mũi hít một hơi thật sâu sát vành tai cô, cả người cô toả ra một mùi hương rất riêng, anh khàn giọng nói: “Sao em lại tốt với anh vậy?”

“Không tốt sao được, anh sắp phải chạy ngược chạy xuôi hai đầu, sẽ mệt chết đó.”

Thẩm Tông Lương nhắm mắt lại, anh cười: “Em ở Bắc Kinh thì dù anh có chạy gãy cả chân thì anh cũng vui. Không thể để một mình anh chiếm hết lợi được. Vừa muốn có gia đình, lại vừa không chịu động chân động tay, làm gì có chuyện tốt đến thế?”

Thả Huệ nắm lấy lòng bàn tay anh rồi vẽ vẽ lên đó: “Vừa nãy em còn chưa nói hết.”

“Em nói đi.”

Trong ánh mắt cô, tình ý dịu dàng như một dòng suối nhỏ miên man chảy về phía anh: “Lý do quan trọng nhất khiến em đến thủ đô chính là anh đó, dù là rời khỏi Hoa Giang, hay đi nơi khác, sớm muộn gì anh cũng phải về nhà đúng không? Em đi trước chờ anh, được không?”

Thật ngoan…

Lúc này cô gái nhỏ của anh trông thật ngoan.

Những lời yêu thương thốt ra từ miệng Thả Huệ ngọt ngào như mật, ngọt đến mức khiến người ta mê mẩn. Chúng như có xúc giác của riêng mình, vươn ra từ bốn phía, quấn lấy anh, khiến tim anh thắt lại.

Anh ôm siết cô vào lòng, một khao khát chiếm hữu mãnh liệt dấy lên trong cơ thể anh khiến anh chỉ hận không thể hoàn tan cô vào lồng ngực mình, hoặc thu nhỏ cô thành một cục bé xíu để ngày nào cũng ngậm trong miệng, nhưng ngậm thì lại sợ cô tan mất, vẫn là nâng niu trong lòng bàn tay thì yên tâm hơn.

“Đau quá.” Thả Huệ giãy ra, cô xoa xoa cánh tay: “Em đi nấu mì đây.”

Giờ đây cô đã nấu mì rất thành thạo, ngay cả cách bày biện cũng rất đẹp mắt. Trứng ốp la trông như một bông hoa hướng dương, rau xanh được xếp gọn hai bên, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy ngon miệng.

Thẩm Tông Lương mặc bộ đồ ngủ bằng lụa đen, ngồi đối diện cô. Dưới ánh đèn pha lê, Thả Huệ chống cằm nhìn anh: “Ngon không anh?”

Anh gật đầu, trong đầu chợt vang lên những lời ba anh thường nói khi còn sống. Ông nói cơm bên ngoài chỉ thắng về mặt hình thức, khi về đến nhà, một chén mì nóng vẫn khiến con người ta cảm thấy dễ chịu hơn hết thảy. Bây giờ Thẩm Tông Lương mới cảm nhận sâu sắc được những lời mà ba anh nói trước đây.

Thẩm Tông Lương ăn xong, rút khăn giấy lau miệng, anh lo lắng nói: “Tiểu Huệ, em chắc chắn muốn làm nghiên cứu sinh của Cao Dược Dân chứ? Yêu cầu của anh ấy rất cao, anh ấy lại nổi tiếng là rất nghiêm khắc với sinh viên, em sẽ mệt mỏi đó.”

Nhưng thái độ của cô rất kiên quyết: “Dạo này em đã nghiên cứu luận văn của thầy ấy rồi, em sẽ không thay đổi đâu. Hơn nữa, đây cũng không phải là quyết định bốc đồng đâu. Tầm này năm ngoái em đã nghĩ đến việc trở thành nghiên cứu sinh tiến sĩ của thầy ấy rồi, nhưng lúc đó có một nghiên cứu sinh của thầy tốt nghiệp trễ nên giáo sư Cao không còn chỉ tiêu để nhận thêm người.”

“Năm ngoái?” Thẩm Tông Lương nhướng mày: “Nếu năm ngoái thi đỗ thì chẳng phải em đã về lại Bắc Kinh từ lâu rồi sao?”

Thả Huệ sờ cổ gật đầu: “Đúng rồi.”

Thẩm Tông Lương tựa vào ghế, nheo mắt đánh giá cô: “Sao nào? Phùng Ấu Viên nhà em đi khắp nơi nói em vì kiêng kị anh nên mới không dám về. Nếu em mà quay về thì sẽ phải chạm mặt anh đó, không sợ sao?”

Nếu thật sự là như vậy, có lẽ anh đã chẳng đến Giang Thành rồi.

Khi ấy, ở trụ sở chính của Hoa Giang cũng đang có vị trí còn trống, anh không nhất thiết phải gánh lấy cái trách nhiệm nặng nề này. Ngày đó, anh có rất nhiều sự lựa chọn khác và đến Giang Thành là một trong những con đường khó đi nhất.

Có lẽ cũng chính vào đêm hôm đó, cái đêm mà Thẩm Tông Lương trở về ngõ Tây Bình. 

Dưới ánh nến lay động, anh mở cuốn sổ danh bạ nội bộ dày cộp của tập đoàn. Đầu ngón tay anh dừng lại thật lâu trên trang có dòng chữ “Phó Trưởng phòng Pháp lý – Chung Thả Huệ”. Đến khi khép cuốn sổ lại, cán cân trong lòng anh đã nghiêng về một phía.

Một lúc sau, Thả Huệ mới gượng gạo đáp lời: “Gặp anh thì sao chứ? Ngày nào em cũng lảng vảng trước mặt anh đó thì sao? Dù cho anh có tài giỏi đến mấy thì cũng chẳng bắt em thôi học được.”

Thẩm Tông Lương cười: “Không đến mức đó đâu.”

Rốt cuộc anh sẽ làm gì? 

Chính anh cũng không biết.

Chắc cũng chỉ là ngấm ngầm tìm mọi cách để giữ cô lại thôi.

Trước khi đi ngủ, Thả Huệ lại kiểm tra giấy tờ một lần nữa, những thứ cần mang đều đã mang đầy đủ, Thẩm Tông Lương liếc nhìn: “Có mang theo sổ hộ khẩu không?”

Thả Huệ nói: “Có mang, nhưng chắc không cần dùng đến đâu, có chứng minh thư là đủ rồi.”

“Ai mà biết được? Chuẩn bị sẵn vẫn hơn.” Thẩm Tông Lương nói đầy ẩn ý rồi đi lướt qua cô.

Khi Thả Huệ vẫn còn đang kiểm kê lại đồ đạc thì cô nghe thấy Thẩm Tông Lương gọi mình từ trong phòng ngủ: “Tiểu Huệ, đi ngủ thôi.”

“Em đến đây.”


Comments

Gửi bình luận