Nếu nói có một thứ gì đó vĩnh viễn không thay đổi thì đó chắc chắn là mùa thu ở thủ đô. Những vệt vàng óng trải dài khắp phố lớn ngõ nhỏ, cây cối và mái nhà đều chìm trong ánh thu trong trẻo, dịu dàng mà tinh khiết.
Khi Thả Huệ xuống máy bay, cô rụt cổ lại vì lạnh, cô nghiêng đầu chui vào trong áo khoác của Thẩm Tông Lương.
Anh ôm chặt cô, dìu cô gái nhỏ đi về phía xe: “Anh đã nói với em rồi, ở đây lạnh lắm, không như ban ngày ở Giang Thành đâu mà em không tin.”
Cô gật gật đầu run rẩy: “Giờ em tin rồi, sao gió lại lớn thế này?”
Vào trong xe, cửa đã được đóng kín, Thẩm Tông Lương xoa xoa tay cô: “Còn lạnh không? Hay để anh bật máy sưởi nhé?”
“Không cần đâu, em nghỉ một lát là được mà.” Thả Huệ vùi mặt vào ngực anh nói.
Thẩm Tông Lương dặn tài xế lái xe, anh nói: “Đi Tây Sơn.”
Thả Huệ hừm một tiếng trong vòng tay anh, cô hỏi: “Không phải về ngõ nhỏ sao?”
Thẩm Tông Lương nói: “Em muốn học ở đại học Kinh mà, nhà bên Tây Sơn gần hơn, đi xe chưa đến mười phút, đi bộ cũng có thể đến trường.”
Thả Huệ không hỏi thêm, cô ừ một tiếng rồi tựa vào người anh, nhắm mắt ngủ. Cô ngủ một giấc rất dài, đến khi cô tỉnh lại thì xe đã dừng hẳn.
Thả Huệ nghe thấy Thẩm Tông Lương đang nói chuyện với ai đó, anh hạ giọng: “Nhà tân hôn thì không được ở sao? Sao cậu biết năm nay tôi không cưới được vợ? Dám cược không?”
Ngoài cửa xe dường như là giọng của Đường Nạp Ngôn, anh ấy hừ một tiếng: “Cậu đừng có mà đắc thắng, không có tôi thì cậu có rước được người ta về không? Còn làm gì vậy, sao còn chưa chịu xuống xe nữa?”
“Cô ấy đang ngủ, cậu không thấy à? Sao tôi xuống được?” Thẩm Tông Lương cúi đầu, nhẹ nhàng xoa lòng bàn tay cô.
Đường Nạp Ngôn hất hất cằm: “Mở cửa xe ra, dùng đôi chân quý giá của cậu mà bước xuống, đơn giản vậy thôi.”
“Không, để cô ấy ngủ thêm chút nữa đi.”
Đường Nạp Ngôn tặc lưỡi mấy tiếng rồi bỏ đi.
Thật sự là nhìn không nổi mà, đúng là nuông chiều đến mức chẳng biết chừng mực gì cả.
Đợi đến khi nghe tiếng bước chân đã xa dần, Thả Huệ mới mở mắt nói: “Em dậy rồi.”
Thẩm Tông Lương hôn nhẹ lên má cô: “Dậy rồi mà sao không nói gì?”
Cô thành thật nói: “Em nghe thấy giọng của anh Nạp Ngôn, sợ anh ấy sẽ cười nhạo cái bộ dạng này của em.”
“Cậu ấy không cười em, là cười anh.” Thẩm Tông Lương xoa đầu cô: “Vào nhà thôi.”
Thả Huệ được anh dắt xuống xe, cô đưa tay kia che lên trên xương mày rồi nhìn ngắm khung cảnh xung quanh: “Vị trí này khá tách biệt với xung quanh, chắc sẽ không ồn đâu nhỉ? Em còn phải học nữa.”
Thẩm Tông Lương nói: “Không đâu, xung quanh đây đều là các trường đại học, rất yên tĩnh.”
“Vừa nãy anh Nạp Ngôn làm gì ở đây vậy ạ?”
Thẩm Tông Lương chỉ về phía đối diện: “Cậu ấy sống ở đây.”
Thả Huệ cúi đầu cười, Thẩm Tông Lương hỏi cô cười gì thì cô nói: “Không có gì, em chỉ chợt nhớ đến hồi Trang Tề còn nhỏ, ngày nào cũng treo hai chữ ‘anh trai’ trên miệng, cứ như một khắc cũng không rời được anh trai mình vậy.”
Dường như chỉ trong chớp mắt, ai cũng đều đã trưởng thành vậy.
Khi còn học tiểu học, các cô đứng trong ánh hoàng hôn đang dần chìm vào màn đêm, trò chuyện về sự trưởng thành. Lúc đó còn quá nhỏ, cứ nghĩ lớn lên là một quá trình rất đơn giản, chỉ là những thứ trên bàn trang điểm, từ khăn quàng đỏ, kẹp tóc hồng nhạt sẽ biến thành nước hoa và trang sức mà thôi.
Nhưng nhiều năm trôi qua, chẳng ai sống được như những gì mình từng tưởng tượng một cách nhẹ nhàng cả, bởi lẽ áp lực cuộc sống đè nặng trên vai không hề nhẹ. Bao nhiêu tâm nguyện từng thề son sắt nhất định phải thực hiện đã khô héo trên đường đời, giống như pháo hoa chưa kịp bay lên trời đã tắt ngúm.
Thả Huệ ngẩng đầu nhìn người mình yêu, ký ức tựa những vệt sáng đậm nhạt đan xen trong buổi chiều, từng khung hình một lặng lẽ lướt qua trên gương mặt anh.
Sáu năm qua, dẫu đã trải qua bao gian nan, khổ cực, tất cả rồi cũng lặng lẽ trôi tuột qua kẽ tay.
Cô muốn níu giữ điều gì đó, nhưng cảm thấy bản thân giống như đang cúi người ngồi bên bờ sông, cố vớt lấy dòng nước đang chảy trong vô ích.
Thẩm Tông Lương dẫn Thả Huệ đến cửa làm thủ tục nhận diện khuôn mặt, anh nói: “Dì Tuỳ về quê dưỡng già rồi, trước khi đi đã giới thiệu cháu gái của bà đến làm việc, ngày mai cô ấy sẽ đến gặp em.”
Thả Huệ xưa nay vốn chẳng bao giờ để tâm những chuyện này, cô gật đầu: “Đây là nhà anh, anh là chủ mà, em chỉ ở nhờ hai ngày thôi, ai đến cũng được.”
Nghe thấy những lời khách sáo như vậy, Thẩm Tông Lương thấy trong lòng vô cùng khó chịu. Anh tựa người vào tấm bình phong bằng gỗ hoàng dương, lặng lẽ ngắm nhìn cô. Trong ánh sáng lờ mờ, cả người anh toát lên một cảm giác trầm mặc, đầy kìm nén.
Còn Thả Huệ thì mải mê ngắm nghía căn nhà. Đôi mắt đen láy của cô đảo lên đảo xuống khắp nơi, bận ngắm đến mức chẳng còn tâm trí để để ý đến anh.
Đây là một căn nhà kiểu ba gian, phòng khách cao bảy mét rưỡi, toàn bộ là đồ trang trí với màu sắc trầm ấm. Bình phong gỗ tử đàn chạm hình tùng hạc diên niên, giá trưng bày đa bảo làm bằng gỗ trắc đỏ, lư hương đồng mạ vàng chạm rỗng tinh xảo. Từ cách bài trí nội thất đến việc phân chia không gian và điểm xuyết từng chi tiết, mọi thứ đều toát lên một vẻ đẹp chừng mực mà hài hòa. Tất cả đều rất phù hợp với quan niệm “trung hòa” của Nho giáo, chỉ cần nhìn một cái cũng biết đây là phong cách của Thẩm Tông Lương.
Cô lên lầu mới thấy Thẩm Tông Lương vẫn đứng một mình ở đó, dáng người cao thẳng bị ánh nắng in thành một vệt dài trên tấm bình phong, Thả Huệ nói: “Thẩm Tông Lương, em ở phòng nào vậy?”
“Em là khách mà, em cứ tùy ý chọn một phòng mà em thích đi, anh ra ngoài một lát.” Thẩm Tông Lương trầm giọng nói xong thì lấy một gói thuốc từ trên kệ xuống đóng cửa rời đi.
Bên ngoài, trời cao mây trắng quang đãng. Anh vừa bước về phía khoảng sân có tùng trúc hòa ca, vừa hơi nghiêng đầu, chụm tay châm thuốc.
Vừa hút hai hơi, Đường Nạp Ngôn cũng bước tới châm một điếu rồi hỏi: “Sao vậy? Bỏ mặc cô nhóc trên lầu rồi tự mình đi hút thuốc giải sầu à.”
Thẩm Tông Lương gảy nhẹ tàn thuốc rồi đột nhiên hỏi: “Lão Đường, lúc cầu hôn cậu có hồi hộp không?”
“Cũng chỉ là mất ngủ một đêm, cộng thêm hai tay đẫm mồ hôi thôi.” Đường Nạp Ngôn suy nghĩ rồi đáp lời.
“Sao vậy? Cậu cũng bị kẹt ở cái thủ tục này à?”
Thẩm Tông Lương lại đưa điếu thuốc lên môi, rít một hơi thật sâu.
Thẩm Tông Lương đưa bàn tay đang kẹp điếu thuốc xoa lên ngực mình: “Không ổn rồi. Suốt ngày trong lòng cứ thấp thỏm không yên. Sếp lớn chỉ cần nói một câu không đúng ý là tôi phải ngồi nghiền ngẫm nửa ngày, cứ thế này sớm muộn gì cũng sinh bệnh.”
“Là vị sếp lớn nào?” Đường Nạp Ngôn vừa hút thuốc vừa hỏi.
Thẩm Tông Lương hất cằm lên phía tầng trên: “Chung Thả Huệ.”
“…”
Đường Nạp Ngôn đặt mình vào hoàn cảnh của anh rồi đáp: “Con bé còn nhỏ mà, nghĩ gì nói nấy, giận dỗi thì đến nhanh, đi cũng nhanh, cứ như Trang Tề nhà tôi ấy. Cậu cứ để mắt đến cô ấy nhiều hơn là được.”
“Tôi có muốn để mắt cũng không được.”
Thẩm Tông Lương khó xử mở lời: “Bên Giang Thành còn cả đống việc chờ tôi xử lý, nhiều lắm thì mỗi tuần tôi chỉ về được một lần, thế thì còn biết để mắt kiểu gì nữa? Đến nước này rồi, chỉ còn một cách thôi…”
Sau vài giây, hai người nhìn nhau một cái, rồi đồng thanh nói: “Kết hôn.”
Đường Nạp Ngôn xoa trán nói: “Cậu thì đúng là đến tuổi rồi đấy, nhưng người ta còn trẻ, liệu có đồng ý không? Biết đâu cô ấy còn muốn tự do thêm vài năm nữa.”
“Kết hôn xong cô ấy muốn làm gì cũng được, tôi không cản trở cô ấy.” Thẩm Tông Lương hạ điếu thuốc khỏi môi, khẽ gõ ngón trỏ lên mặt bàn. Giữa đôi mày là vẻ nghiêm nghị của một người đã quen đưa ra quyết định: “Thậm chí không có con cái cũng chẳng sao, tôi nuôi cô ấy là được rồi.”
Đường Nạp Ngôn nghe xong thì bật cười: “Cũng đúng. Dù sao thì cậu đối xử với cô ấy chẳng khác gì nuôi con gái cả, có khi lo cho cô ấy còn nhiều hơn cả nuôi con.”
Vừa nói xong thì trên lầu truyền đến tiếng kính vỡ loảng xoảng, Thẩm Tông Lương nhíu mày, tay siết chặt điếu thuốc, anh đứng dậy, sải bước chạy lên lầu. Tốc độ và khí thế chạy nước rút trăm mét đó khiến Đường Nạp Ngôn phải lắc đầu.
Cái cảnh moi móc hết tim gan ra để cưng chiều một người như thế này, nếu không kết hôn thì đúng là khó mà có một cái kết trọn vẹn.
_
Vì quá kinh ngạc, Thả Huệ vô ý làm đổ khung ảnh đặt trên bàn.
Cô bước vào phòng sách, từ xa đã nhìn thấy tấm ảnh cũ đặt trên chiếc bàn dài làm bằng gỗ tử đàn. Đó là bức ảnh chụp vào đúng ngày sinh nhật hai mươi tuổi của cô, khi Thẩm Tông Lương đang cúi người chỉnh lại vạt váy cho cô.
Thả Huệ bỗng thấy hoảng hốt, cô chợt nhớ ra ngày ấy mình từng viết ở mặt sau mấy lời vô cùng tuyệt tình, như thể muốn cắt đứt mọi ân nghĩa với người đàn ông ấy. Khi chuẩn bị rời đi, cô còn nhờ Đường Nạp Ngôn trả lại chuỗi vòng cổ phỉ thuý cho anh.
Cô mơ hồ nhớ mình đã viết: “Nguyện người và em từ nay không còn gặp gỡ, ngày sau chẳng thể tương phùng.”
Thứ này, sao Thẩm Tông Lương lại giữ đến bây giờ làm gì?
Anh cất giữ để làm gì? Là đã sớm tính đến ngày hôm nay, là muốn tính sổ với cô sao?
Nhưng Thả Huệ cầm tấm ảnh lên thì cô mới phát hiện tấm ảnh này lớn hơn tấm của cô, hẳn là đã được tráng lại. Cô rút nó ra khỏi khung kính, nắm trong tay ngẩn người một lúc, rồi lại lật mặt sau ra xem.
Phía sau bức ảnh không giống như cô nghĩ, nét bút tuyệt tình của cô đã sớm được thay bằng nét chữ rồng bay phượng múa của Thẩm Tông Lương, anh viết:
“Đầu thu Canh Dần, đom đóm ngợp trời, gặp Thả Huệ ở vườn nhà họ Phùng ở ngoại ô. Một ánh nhìn thoáng qua, khắc cốt ghi tâm suốt cả đời.”
Khoảng thời gian đó, cô làm ầm ĩ đến mức chẳng chịu nghe bất kỳ lời khuyên nào, tự hạ thấp bản thân đến mức không còn chút giá trị, chỉ một lòng muốn rời xa anh.
Vậy mà khi màn đêm tĩnh lặng buông xuống, Thẩm Tông Lương vẫn lặng lẽ tự tay viết nên tấm chân tình này. Trước những hành động trẻ con và bốc đồng của cô, anh đã dành trọn sự kiên nhẫn để bao dung.
Khi cô nhẫn tâm, lạnh lùng nói lời vĩnh biệt, thì người cô yêu nhất lại đang lặng lẽ ngồi bên bàn, nắn nót viết từng chữ: “Khắc cốt ghi tâm suốt cả đời”
Khung ảnh trong tay rơi xuống, vỡ tan trên sàn nhà cứng rắn. Thả Huệ ban đầu còn mỉm cười, cười rồi lại khóc, khuôn mặt Thẩm Tông Lương trên ảnh ngày càng mờ đi.
Nghe tiếng bước chân vội vã chạy lên lầu, cô không muốn mình trông quá chật vật, quá mất bình tĩnh nên liền vội đưa hai tay che kín mặt. Thế nhưng nước mắt vẫn len qua kẽ ngón tay, chảy dọc theo mu bàn tay, từng giọt, từng giọt ấm nóng rơi xuống.
“Sao vậy em?” Thẩm Tông Lương gọi từ ngoài cửa, nhìn đống mảnh kính vỡ dưới đất thì anh vội vàng kéo cô qua một bên. Anh nâng hai bàn tay cô lên kiểm tra kỹ lưỡng. Thấy cô khóc đến nức nở như vậy, anh cứ ngỡ cô bị mảnh kính làm bị thương ở đâu đó. Tìm mãi không thấy vết thương, anh luống cuống cúi xuống thổi mấy cái lên tay cô: “Được rồi, được rồi, không sao đâu. Em đừng sợ, mình xuống dưới nhé.”
Nhưng Thả Huệ bất ngờ ôm chầm lấy anh, vùi mặt vào ngực anh, nhất quyết không chịu buông, nước mắt thấm ướt cả áo sơ mi của anh. Cô nức nở, gấp gáp đến nỗi không nói nên lời: “Em không sợ…không phải vì sợ…”
Thẩm Tông Lương không hiểu sao cô lại khóc lóc như vậy, giọng anh dần trở nên gấp gáp theo: “Vậy thì nói anh nghe, rốt cuộc có chuyện gì?”
Cô lại lắc đầu, đưa tay ôm lấy ngực mình: “Ở đây… ở đây đau lắm.”
“Chỗ nào?” Thẩm Tông Lương lập tức cúi đầu nhìn theo: “Em đau đâu?”
Thả Huệ nắm lấy tay anh, nhân lúc Thẩm Tông Lương cúi xuống định xem cô đau ở đâu thì cô ngước đôi mắt còn đẫm nước lên, nhẹ nhàng hôn anh.
Nụ hôn bất ngờ khiến Thẩm Tông Lương nhất thời không biết phải làm sao, thấy cô phải kiễng chân đầy vất vả nên anh dứt khoát bế cô lên, đặt cô ngồi trên chiếc bàn dài.
Nước mắt cô dần ngừng rơi, thay vào đó là đôi môi đỏ khẽ hé mở và nhịp thở gấp gáp. Một người đứng, một người ngồi, họ lặng lẽ ôm lấy nhau bên chiếc bàn gỗ trăm năm tuổi.
Thẩm Tông Lương dịu dàng hôn lên gương mặt cô, nếm thấy vị mằn mặn còn vương nơi khóe mắt. Bàn tay khô ráo của anh khẽ đỡ lấy cổ chân cô, nắm lấy một bên chân thon thả, ánh mắt vẫn đầy lo lắng: “Rốt cuộc em bị đau ở đâu?”
“Không… không có.” Thả Huệ ôm chặt lấy cổ anh, gương mặt vừa khóc xong vẫn còn ửng đỏ. Cô khẽ nép sát vào anh, chỉ muốn được anh ôm và hôn thêm thật lâu.
Thả Huệ làm anh rối tung cả lên. Cúc áo sơ mi của anh mới được cô cởi đến một nửa thì đã hết sức, ngay cả phần áo sơ mi đang nhét trong cạp quần tây cũng chỉ được cô kéo ra được một nửa. Thế nhưng đôi môi cô vẫn lưu luyến trên người anh, chỉ biết hết lần này đến lần khác hôn lên cằm anh, như thể đang dùng cách ấy để nói rằng cô muốn anh.
Anh nuốt nước bọt, yết hầu chuyển động, anh mạnh mẽ tiến vào không chút do dự, Thả Huệ lập tức trở nên mềm nhũn trong vòng tay anh.
“Thật sự không bị thương ở đâu chứ?” Thẩm Tông Lương nâng mặt cô lên, chăm chú nhìn cô với ánh mắt vẫn còn đầy lo lắng: “Trả lời anh.”
Mắt Thả Huệ ướt đẫm, tầm nhìn của cô dần trở nên mơ hồ, cô lẩm nhẩm đọc từng chữ: “Đầu thu Canh Dần…ở vườn nhà họ Phùng…”
Cô đọc không trọn câu, giọng nói đứt quãng như những sợi bông bị xé rời, tan ra trong không khí, nghẹn ngào không thành tiếng nhưng Thẩm Tông Lương nghe rõ mồn một, lồng ngực anh rung lên, động tác cũng trở nên mạnh mẽ hơn: “Em thật là không lễ phép gì cả, dám tự ý xem đồ của người lớn à Tiểu Huệ?”
Cô nghiêng người dựa vào vai anh, cắn vai anh một cái để nhắc nhở: “Anh không có… anh không có dùng…”
“Không được sao?” Thẩm Tông Lương càng thúc mạnh hơn, mềm giọng dụ dỗ cô: “Vào sâu bên trong một chút, được không?”
Thả Huệ lắc đầu, yếu ớt nói không được.
Anh chỉ muốn dọa cô thôi, đến phút cuối lại ôm lấy cô, tất cả đều có thể hoãn lại.
_
Cuối cùng Thả Huệ chọn căn phòng phía Nam, gần phòng sách, đẩy cửa sổ là có thể nhìn thấy Di Viên ngay sát bên bức tường
Chiều Chủ Nhật, Thẩm Tông Lương đáp máy bay về Giang Thành.
Anh vừa đi là màn đêm lại buông xuống, ngôi nhà bỗng trở nên trống trải và tĩnh mịch hơn. May mắn là Thả Huệ có cả chồng tài liệu cần phải đọc nên cô cũng không cảm thấy cô đơn lắm.
Mỗi ngày, cô gần như không ra khỏi nhà mà chỉ quanh quẩn bên một chiếc bàn và một chiếc giường, đi qua lại giữa phòng ngủ và phòng sách, cùng lắm là đi dạo trong sân vào buổi tối.
Đã mấy lần Đường Nạp Ngôn tan làm về nhà thấy cô, ngay cả lúc tưới hoa cũng đang đọc tài liệu. Anh chỉ cho Trang Tề xem: “Nhìn bạn học cũ của em kìa, người ta muốn chui vào sách ở luôn rồi đó.”
Sau khi Thả Huệ đến, đây là lần đầu Trang Tề gặp cô, vẫn xinh đẹp như xưa, lúc đi lại tà váy khẽ đung đưa, mặc váy trắng đi giữa thảm cỏ xanh, nhìn cô như một nụ hoa mộc lan duyên dáng, uyển chuyển.
Trang Tề ngáp một cái rồi khen: “Cô ấy kiên trì thật, sau khi đi làm rồi thì em chẳng bao giờ muốn động vào sách vở nữa.”
“Người ta muốn thi nghiên cứu sinh tiến sĩ của Cao Dược Dân.” Đường Nạp Ngôn nắm tay cô đứng ngoài cửa, vừa cười vừa nói.
Trang Tề “à” lên một tiếng: “Một cái tên lừng lẫy trong giới học thuật, nghe nói thầy ấy cực kỳ nghiêm khắc với sinh viên, Thả Huệ nghĩ gì vậy?”
Đường Nạp Ngôn nói: “Lão Thẩm cũng nghĩ giống em đó.”
“Vậy sao mọi người không khuyên cô ấy một chút? Hà tất phải tự chuốc khổ như vậy, đúng là ‘không có khổ cũng tự tìm khổ mà chịu’.”
Đường Nạp Ngôn thở dài, như nói về Thẩm Tông Lương, cũng như nói về mình: “Có người lớn nào mà thắng nổi mấy bé con cố chấp đâu? Đúng không, Tiểu Tề?”
Nghe anh nói bóng gió thì Trang Tề liền bịt tai lại, lắc đầu đi vào nhà: “Không biết, không biết. Anh nói gì em không nghe rõ, em điếc rồi.”
Đường Nạp Ngôn vẫn còn đứng đó cười nhìn theo bóng lưng em gái mình thì Thả Huệ đã nhìn thấy anh trước, cô gọi một tiếng: “Anh Nạp Ngôn.”
Nụ cười của anh chưa kịp thu lại, anh luống cuống nói:”Thả Huệ, đến nhà anh ăn tối đi?”
Thả Huệ vẫy tay: “Không cần đâu ạ, em ăn rồi.”
“Ừ, vậy lần sau cùng lão Thẩm đến nhé.”
“Dạ, cảm ơn anh.”
Một ngày cuối tháng Chín, thấy thời tiết bên ngoài đẹp, Thả Huệ mang bữa sáng ra sân ăn. Cô vừa dùng nĩa trộn salad cá hồi, vừa lướt trên máy tính bảng, đọc một bài tài liệu nghiên cứu.
“Mới sáng sớm, không cần phải chăm chỉ đến mức này chứ?” Một giọng nói làm ra vẻ kinh ngạc vang lên từ ngoài hàng rào, tiếng giày cao gót lạch cạch giẫm trên con đường lát đá phủ rêu xanh.
Thả Huệ giơ nĩa lên nhìn: “Ồ, Tổng giám đốc Phùng bận rộn như vậy mà còn có thời gian đích thân đến thăm hỏi tôi sao? Phái trợ lý đến xem là được rồi mà.”
“Ôi chao, cái đồ nhỏ nhen này.” Phùng Ấu Viên tháo kính râm xuống vứt lên bàn: “Mình đã nói rồi, lúc cậu mới đến mình còn một dự án lớn chưa làm xong, giờ làm xong rồi là mình lập tức đến xin lỗi đây.”
Thả Huệ mắt vẫn dán vào màn hình: “Wow, đã lập tức được nửa tháng rồi còn gì.”
Ấu Viên lại ngồi sát lại bên cạnh cô: “Đừng giận nữa mà, giận dỗi là không tốt cho tuyến vú đâu. Cô đang xem gì vậy? Toàn tiếng Anh thôi, mình đau đầu quá.”
Cô vừa nói, vừa tựa đầu vào vai Thả Huệ.
Thả Huệ quay đầu lại cười, đẩy phần bữa sáng còn nguyên sang cho cô: “Được rồi, ngồi yên mà ăn đi.”
Ấu Viên ăn xong, kéo tay Thả Huệ nói: “Cuối tuần này chúng ta đi cắm trại đi, cậu cũng ra ngoài vận động chút đi, hai đứa mình ngủ chung một lều.”
“Đi cắm trại ở đâu?” Thả Huệ nhìn quanh: “Bây giờ còn núi nào cho bọn mình cắm trại nữa sao?”
Ấu Viên chỉ về phía xa xa: “Có nhiều chỗ lắm, ngay khu du lịch Tây Sơn này luôn, được không?”
Thả Huệ vừa hút sữa chua vừa nhanh chóng từ chối: “Thôi đi, mình quan sát hết cả rồi, trên núi toàn là các cụ già tập thể dục thôi, hai đứa mình trang bị tận răng mà lên đó cũng chưa chắc bằng người ta leo tay không đâu, cậu tin hay không? Đi rồi chỉ thấy xấu hổ thêm thôi.”
Ấu Viên bám lấy cô lắc lư: “Khó khăn lắm mình mới có chút thời gian nghỉ ngơi, cậu đi cùng mình đi mà. Một đêm thôi thì làm sao mà ảnh hưởng đến việc cậu thi tiến sĩ chứ? Mình không tin đâu.”
“Thôi được rồi.” Thả Huệ thấy cô ấy hào hứng như vậy thì đồng ý: “Tiện thể thứ Bảy này Thẩm Tông Lương không về, bọn mình đi đi.”
Ấu Viên nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn: “Anh ấy tuần nào cũng về mà tuần này lại không về à?”
“Nói là tối thứ Bảy phải đi tiếp khách, không biết là ai lại chạy sang Giang Thành rồi, mình không hỏi.” Thả Huệ nói.
Ấu Viên nhún vai: “Không về thì không về, vốn dĩ cũng phải làm bù mà, sắp đến mùng Một tháng Mười rồi còn gì.”
Ngày thứ Bảy hôm đó, cả nhóm bọn họ khởi hành từ sớm. Khi Ấu Viên đến đón Thả Huệ, cửa chiếc Lexus LM của cô ấy vừa mở ra là Thả Huệ giật mình.
Người đâu mà đông thế này?
Thả Huệ cứ tưởng chỉ có hai chị em thủ thỉ với nhau thôi, ai ngờ đám Trang Tân Hoa cũng đến, cô ngồi vào xe, vẫy tay ra phía sau: “Chào mọi người, đông vui quá nhỉ.”
Ấu Viên nói nhỏ: “Đương nhiên rồi, là cậu hay là mình biết cách cắm trại?”
“Mình làm gì biết.”
“Đúng vậy, mình cũng không.”
Đám Hồ Phong bọn họ nhìn nhau rồi đánh giá Chung Thả Huệ, bọn họ muốn nói gì đó nhưng lại không tiện mở lời. Đúng là chi có Lôi Khiêm Minh dám hỏi, anh ta nói: “Thả Huệ, cậu lén lút dọn đến đây ở thì có nghĩa là đã kết hôn với chú Thẩm rồi đúng không?”
“Không!” Thả Huệ sợ hãi lớn tiếng giải thích, cô lắp bắp một lúc: “Tôi… tôi ở đây để thi thôi! Ở đây gần trường học nên tôi tạm trú một thời gian.”
Hồ Phong nói: “Không có thì cũng sắp có rồi. Tôi sắp làm ba đến nơi rồi mà chú Thẩm vẫn còn độc thân, nghe có hợp lý không? Nói kiểu gì cũng thấy không xuôi.”
Xe có mở cửa sổ, gió lùa vào có chút lạnh, Thả Huệ khẽ xoa cánh tay mình, không nói gì.
Lôi Khiêm Minh sợ không khí trở nên ngượng, anh ta trêu chọc: “Chú út là người có chí lớn, ai như cậu, cứ đến tối là lại chỉ nghĩ đến mấy chuyện đó!”
Nói xong cả xe đều cười, Trang Tân Hoa cũng cười: “Trong đám bạn học chúng ta chỉ còn cậu và Thả Huệ là bị bỏ lại thôi, vậy mà còn dám lên tiếng. Tôi và Ấu Viên cũng đã đính hôn rồi.”
Thả Huệ vội vàng thanh minh: “Tôi và Khiêm Minh cũng không cùng hội đâu nha, tôi có bạn trai rồi.”
“Bạn trai cậu là ai? Vừa nãy còn hùng hồn phủ nhận lắm kia mà!” Lôi Khiêm Minh cố tình hỏi.
Trước đây khi bị hỏi chuyện này, Thả Huệ luôn lảng tránh không chịu nói, thứ nhất là vì tuổi tác Thẩm Tông Lương quá lớn nên cô không dám tùy tiện đùa giỡn với thân phận của anh, cũng chưa bao giờ gọi thẳng tên anh trong những dịp như vậy. Thứ hai là, sớm muộn gì cũng chia tay, cần phải ra vẻ làm gì?
Nhưng giờ thì khác rồi, đối với những từ như tương lai, triển vọng, hai người họ đã có những tiến triển mới nên giờ đây cô rất tự tin, phối hợp nói cười với mọi người: “Bạn trai tôi đương nhiên là Thẩm Tông Lương rồi.”
Tiếng “Ồ ồ” vang lên liên tiếp trong khoang xe, khiến mặt Thả Huệ đỏ bừng.
Trên đường lên núi, mọi người trong đoàn ai nấy đều chống gậy, mệt mỏi thở hổn hển. Thấy có rất nhiều bác gái bác trai vượt qua họ, Thả Huệ cúi xuống xoa một bên đầu gối nói: “Tổng giám đốc Phùng, còn nhớ mình đã nói gì không?”
Ấu Viên cũng kiệt sức đến nơi, vẻ mặt cô nàng lúc này trông đáng sợ vô cùng: “Nhìn bọn họ chắc phải sáu bảy mươi tuổi rồi, sao mà khỏe thế này, họ ăn gì vậy? Không được rồi, mình phải nghỉ một lát.”
Vẫn là Trang Tân Hoa đỡ cô ấy: “Em cứ ngồi xuống đi, anh phục em luôn đó, cứ đòi đi leo núi làm gì không biết!”
Thấy Thả Huệ đã lấy lại sức để đuổi kịp đoàn người, cô nàng mới nhỏ giọng nói: “Em làm cái này là vì em à? Đây chẳng phải là trung thành với chủ nhân sao?”
Trang Tân Hoa trừng mắt nhìn cô: “Cả ngày không lo ở nhà, còn có sức mà đi lo cho người khác. Em xem một tuần anh gặp được em mấy lần?”
“Chẳng phải đang gặp đây sao?” Ấu Viên cãi lại anh ta: “Anh còn muốn gặp thế nào nữa?”
“Anh thấy mình hèn quá đi.” Trang Tân Hoa tức không chịu nổi, véo mạnh mũi cô một cái rồi cúi xuống nói: “Chỉ biết cãi với anh thôi, lên đây, anh cõng.”
Cô cười hì hì trèo lên lưng anh: “Ôi, sao anh lại tốt thế, em đúng là vớ được báu vật rồi.”
Đến đỉnh núi, nhìn mây khói lãng đãng bay qua những đỉnh núi thấp hơn, mới thấy chuyến đi này không uổng công.
Lôi Khiêm Minh vừa lên đã loay hoay chuẩn bị đồ đạc: “Trời đẹp thế này, tôi phải dựng máy ảnh lên trước đã, cảnh đêm ở chắc chắn tuyệt lắm.”
“Chụp xong gửi cho tôi hai tấm nhé.” Thả Huệ đồng ý, cô cầm một chai nước khoáng đưa cho anh ta.
“Không thành vấn đề.”
Mọi người đều mệt lử, dựng lều xong, quây quần ăn trưa xong thì mọi người chui vào lều để ngủ. Thả Huệ nhìn thấy Trang Tân Hoa vào lều của cô, có lẽ là đi tìm Ấu Viên.
Cô rất biết điều nên ở lại bên ngoài thêm một lúc, Lôi Khiêm Minh thấy cô đứng một mình thì đưa cho cô một ly nước nóng.
“Uống đi, trên núi lạnh lắm.” Anh ta liếc nhìn vào bên trong lều: “Trang Tân Hoa còn ở trong đó chưa ra à?”
Thả Huệ cầm ly nước gật đầu: “Không sao, tôi đợi thêm lát nữa. Nếu thật sự không được thì phía sau còn có homestay mà.”
Câu thật sự không được này rất nhỏ, nghe thật đáng thương và bất lực vô cùng. Lôi Khiêm Minh bật cười, anh ta nói: “Cậu ấy sẽ ra ngay thôi, tôi đứng với cậu một lát cũng được.”
Khoảng mười lăm phút sau, Trang Tân Hoa cuối cùng cũng chỉnh lại cổ áo, khom lưng bước ra khỏi lều, ngẩng đầu lên đã thấy hai đôi mắt cùng nhìn mình chằm chằm khiến anh ta cảm thấy ngượng ngùng.
Trang Tân Hoa cười gượng: “Hai người đứng ngoài này nhìn gì vậy?”
“Nhìn xem mặt cậu dày được đến đâu.” Lôi Khiêm Minh gần như lập tức phản bác.
“…”
Thả Huệ cười xong, lúc đi vào thì nhìn thấy Ấu Viên đang ngồi xổm bên cạnh giường lau chùi gì đó. Cô ghé đầu lại, chưa kịp nhìn rõ là gì thì đã bị đẩy ra ngoài. Ấu Viên thúc giục cô: “Chỗ này bẩn rồi, chúng ta đi thuê homestay ở phía sau đi, ở đó trà chiều rất ngon.”
“…”
Buổi sáng leo núi đã khiến Thả Huệ mệt rã rời, khi đến phòng cô chỉ kịp cởi áo khoác ra là nằm vật xuống giường rồi ngủ thiếp đi.
Trước khi ngủ, Ấu Viên có nói với cô vài lời, cô đều ừ hử cho qua, căn bản không nghe rõ Ấu Viên nói gì. Đợi cô ngủ một giấc đã đời, khi tỉnh dậy thì trời trên đỉnh núi đã tối sầm, có một vầng trăng sáng vằng vặc treo trên cao.
Nhiệt độ trên núi cũng đã giảm mười mấy độ, Thả Huệ khoác gió vào mới dám ra ngoài. Không biết Ấu Viên đang ở đâu, cô đi một đoạn đến bên cầu treo bên sườn núi.
Trên trời sao lấp lánh, ánh đèn của vạn nhà dưới chân hội tụ lại thành dòng sông ánh sáng, hòa quyện và phản chiếu lẫn nhau.
Thả Huệ đút tay vào túi, đột nhiên cô cảm thấy hơi đói bụng, cô đang định quay về ăn gì đó thì “tạch” một tiếng, hai bên lối đi bỗng dưng sáng rực.
Ban đầu chỉ có hai ngọn đèn đường, lại còn bị lũ côn trùng vây kín phần lớn nên cô không nhìn rõ. Con đường bên sườn núi lúc đến thì nhìn trơ trọi xơ xác, còn bây giờ đã phủ đầy những bông hoa nhài lớn nhỏ, giờ mới hiểu tại sao cô luôn ngửi thấy một mùi hương dễ chịu thoang thoảng, nhưng chẳng biết từ đâu ra.
Cô cúi đầu, vừa đi vừa trầm trồ khen ngợi, không biết sao giữa mùa thu mà hoa nhài lại nở rộ đẹp đến vậy, lại còn nhiều thế này. Chúng như một những bông tuyết trắng rải đầy trên lối đi, quấn quanh tay vịn và nở rộ ngay trong tầm mắt cô.
Thả Huệ kêu lên vài tiếng, khi cô ngẩng đầu lên lần nữa, ở nơi cuối cầu treo là một người đàn ông cao lớn đang đứng sừng sững. Anh đứng ngược sáng nên không thể nhìn rõ gương mặt anh, chỉ có đường nét anh tuấn trên gương mặt là thoắt ẩn thoắt hiện, gần như hòa làm một với cảnh núi non trăng sáng nơi đây.
Cô bước thêm vài bước, mới nhìn rõ đó là Thẩm Tông Lương, anh đang ôm một bó hoa nhài, mặc bộ vest bằng chất liệu cashmere cao cấp, cà vạt thắt ngay ngắn trên cổ, trông chỉnh tề như thể đã sẵn sàng lên phát biểu trên bục diễn thuyết.
Đi được nửa đường cô mới khựng lại, lúc này cô mới nhận ra tám chín phần là anh muốn cầu hôn.
Mặt Thả Huệ nóng bừng lên, ánh mắt cô quét qua quét lại bản thân, so với Thẩm Tông Lương thì cô đang ăn mặc quá tùy tiện, áo khoác gió dây rút màu trắng sữa, bên dưới là váy xếp ly màu xám nhạt cùng một đôi giày thể thao.
Thẩm Tông Lương đứng đó, chỉ vào khu biệt thự dưới chân núi: “Tiểu Huệ, anh đã chọn rất nhiều nơi, cuối cùng vẫn quyết định cầu hôn em ở đây. Sau này mỗi lần em về nhà, chỉ cần nhìn thấy nơi này là có thể nhớ đến lời hứa anh đã dành cho em, như vậy cũng tốt.”
Thả Huệ cũng liếc nhìn, cô khó khăn mở lời: “Vậy… anh sẽ hứa điều gì?”
Thẩm Tông Lương nói rất trôi chảy, như thể đã tập qua trước rất nhiều lần, anh nói: “Anh sẽ chung thủy với em, lấy em làm điều quan trọng nhất, dùng hết sức mình để yêu thương và chăm sóc em.”
“Không thêm chữ ‘mãi mãi’, không có thành ý.” Thả Huệ nghe mà lòng ấm lên, gót chân lay động hai cái, cúi đầu bắt bẻ anh.
Thẩm Tông Lương cười một tiếng, sải bước đi tới chỗ cô: “Từ ‘mãi mãi’ nghe quá hư vô. Anh chỉ có thể nói anh còn sống ngày nào thì sẽ làm được ngày đó, cố gắng trọn vẹn cả đời này, Nếu tính như vậy thì cũng có thể coi là ‘mãi mãi’ rồi.”
Anh càng đến gần thì Thả Huệ càng căng thẳng, cô dùng ngón tay xoay xoay dây rút ở thắt lưng. Khi anh đã đứng ngay trước mặt cô, anh từ từ quỳ xuống, lấy từ trong những dây lá xanh ra một chiếc hộp nhung màu xanh lục.
Chúng cùng một màu sắc, lại được che giấu rất khéo, đến mức Thả Huệ đứng bên cạnh cũng không hề phát hiện. Cô nhìn Thẩm Tông Lương mở hộp ra, viên kim cương vuông tinh khiết, hoàn mỹ tỏa ra muôn vàn ánh sáng trong khoảnh khắc ấy, lấp lánh rực rỡ dưới ánh đèn.
Cô không kìm được mà há hốc miệng, nhanh chóng nhận ra mình thất thố, mím môi: “Anh mua khi nào vậy, sao em chẳng biết gì cả?”
Thẩm Tông Lương nhớ lại rồi đáp: “Nhẫn kim cương được đặt thiết kế trước nửa năm. Lịch của nhà thiết kế này rất khó hẹn. Lúc đó…”
Thả Huệ nói tiếp lời anh: “Chúng ta vẫn còn giận nhau, đúng không?”
“Chúng ta sao?” Thẩm Tông Lương như nghe thấy một câu chuyện cười, anh lắc đầu: “Chỉ có em thôi, Tiểu Huệ. Anh chưa từng nghĩ giữa chúng ta có chuyện giận dỗi gì cả. Những năm xa nhau đó cũng không phải là mâu thuẫn không thể hòa giải. Chỉ là em muốn đi học, muốn đi làm, còn anh thì phải gánh vác trách nhiệm, giữ vững đại cục, mỗi người có việc của mình, tạm thời chưa thích hợp ở bên nhau mà thôi.”
Mũi Thả Huệ cay cay, anh thật giỏi ăn nói, chỉ dùng vài lời đã rửa sạch lỗi lầm mà cô gây ra.
Như thể những năm tháng chia ly đó, chỉ là một hạt bụi trên trang sách, khẽ phủi là bay đi. Cuối cùng, sách vẫn là cuốn sách đó, vẫn sạch sẽ nguyên vẹn như ban đầu, vẫn có thể đặt đầu ở đầu giường, mở ra đọc đi đọc lại.
Cô cố nén nước mắt, khẽ gật đầu: “Ừ, chúng ta chưa từng có mâu thuẫn gì cả. Em đi học, làm việc ở Hong Kong, chăm sóc mẹ, còn anh cũng có trách nhiệm của anh.”
Thẩm Tông Lương cười, vì cô luôn hiểu chuyện, lanh lợi và ngoan ngoãn như vậy.
“Anh đã suy nghĩ rất lâu, cho rằng mọi thứ đều phải thật hoàn hảo, không thể sai sót, phải làm thật long trọng. Hoa phải là hoa tươi nhất, địa điểm phải là nơi có ý nghĩa nhất, thời gian phải chọn đúng khoảnh khắc, mọi chi tiết đều phải được chuẩn bị tỉ mỉ. Nhưng trên đường bay về đây, anh lại nghĩ, nếu có sai một hai chi tiết thì đã sao? Quan trọng nhất, là em đang ở đây, đúng không?”
Từ lúc anh quỳ một gối xuống, đầu óc Thả Huệ trống rỗng, tiếng côn trùng kêu và chim hót trên ngọn cây cũng như bị gió cuốn đi mất. Cô chỉ biết gật đầu thật mạnh, trong mắt là màn nước mờ mịt. Anh nói gì cũng đúng, cũng tốt cả.
Thẩm Tông Lương thấy cô như vậy, giọng càng trở nên dịu hơn: “Tiểu Huệ, bây giờ anh muốn hỏi em, em có bằng lòng gả cho anh không? Giao cả phần đời còn lại của em cho anh, được không?”
“Được, được, em giao cho anh. Em giao trái tim em, giao cả tuổi sáu mươi của em, giao hết tất cả của em cho anh, đều giao cho anh.”
Thả Huệ nói năng một cách lộn xộn, cô xúc động đưa tay bịt miệng quay sang một bên, cúi đầu khóc nức nở. Cô không có chút kinh nghiệm nào nên không biết lúc này phải đỡ Thẩm Tông Lương dậy, càng không biết phải đưa tay ra để anh đeo nhẫn cho cô.
Chân Thẩm Tông Lương bị tê, lúc đứng dậy anh có hơi loạng choạng, phải tự mình vịn vào lan can đầy hoa nhài. Lúc đó Thả Huệ mới vội đỡ anh, vừa khóc vừa cười hỏi: “Anh không sao chứ?”
“Không sao, máu không lưu thông thôi.” Thẩm Tông Lương nói rồi nắm lấy tay trái cô, lấy chiếc nhẫn kim cương từ hộp nhung ra. Dưới ánh trăng, nhìn nó như một viên kẹo đường vuông nhỏ xinh đầy mê hoặc.
Thả Huệ nhìn chiếc nhẫn trượt vào ngón tay mình một cách vừa vặn hoàn hảo. Viên kim cương lấp lánh dưới bầu trời đêm đen kịt, tựa như đôi mắt đẫm lệ của cô.
Thẩm Tông Lương nắm tay cô, cúi xuống nhìn thật lâu, ngón cái liên tục vuốt ve, như đang thưởng thức một bản thư pháp cổ đã thất truyền, lưu luyến không rời mắt. Cuối cùng, anh nâng tay cô lên hôn nhẹ, rồi ôm cô vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, khẽ nói: “Được rồi, lần này thì không được đổi ý nữa.”
Thả Huệ vừa khóc vừa cười: “Không cho anh hối hận đâu.”
“Sao có thể chứ?”
“Nói trước cho anh biết, em chẳng biết làm gì cả, nấu ăn thì chỉ biết nấu hai món đó thôi, lại không thích giao tiếp, không đảm đương nổi trọng trách của một bà Thẩm đâu.”
“Không sao, anh không cần em nấu ăn gì cả, cũng không vui khi em phải ra ngoài giao tiếp.”
Cô ngẩng mặt lên, trong làn hương hoa nhài ngào ngạt, cô nhìn anh: “Thẩm Tông Lương?”
“Sao vậy?” Thẩm Tông Lương rất muốn hôn cô nhưng liếc thấy mấy đứa nhỏ trên sườn dốc thì yết hầu anh lại trượt xuống, lại phải cố nhẫn nhịn, không thể mất hết thể diện của chú Thẩm được.
Thả Huệ đột nhiên nghiêm túc nói: “Em vui quá, vui đến mức muốn phát điên, muốn hét lên thật to.”
“Chỉ cần em vui là được.”
Cô dựa vào lan can, đã chuẩn bị sẵn sàng, dồn hết khí lực nhưng vừa quay đầu lại thì đã nhón chân ôm lấy cổ Thẩm Tông Lương, dịu dàng hôn lên.
Thẩm Tông Lương nhắm mắt lại, cảm giác được cô hôn thật tuyệt, anh không còn muốn nghĩ ngợi gì nữa, chỉ biết đã lâu rồi họ không hôn nhau, nếu không phải đang ở bên ngoài thì anh thật muốn bế cô thẳng lên giường.
“Đi thôi, đi thôi, nhìn nữa thì không lịch sự đâu.” Không biết ai đó hô lên trước làm Thả Huệ giật mình. Cô vội lau vết nước trên khóe môi, quay lại nhìn thì phát hiện…có rất nhiều người đang ở đó
Mặt cô lập tức đỏ bừng, cô rúc đầu vào lòng Thẩm Tông Lương như một con đà điểu: “Tại anh hết đó, anh chẳng nhắc em gì cả.”
“Rồi rồi rồi, tại anh anh, tại anh không nói với em.” Thẩm Tông Lương một tay ôm cô, cũng lười tranh cãi với cô, là cô tự mình muốn hôn anh kia mà?
Thả Huệ dính lấy anh một lúc thì lại đột nhiên lại hỏi: “Chúng ta kết hôn, mẹ em không có ý kiến gì nhưng còn mẹ anh thì sao?”
Thẩm Tông Lương xoa đầu cô: “Không sao đâu, trước đó anh sẽ sắp xếp cho hai bà gặp mặt, sui gia cuối cùng cũng phải gặp nhau thôi. Bà ấy là người lớn, không thể thất lễ trước mặt em được.”
Gặp nhau ăn cơm một bữa, thật sự Thả Huệ thấy cũng không cần thiết, dù sao sau khi kết hôn bọn họ cũng không ở chung. Điều khiến cô lo lắng là cả hai người này tính tình đều không tốt, không biết liệu có cãi nhau không?
Nhưng thấy Thẩm Tông Lương kiên quyết như vậy, chắc là anh cũng nắm chắc được mấy phần rồi nên cô mới gật đầu: “Được, đều nghe anh vậy.”
_
Sau kỳ nghỉ Quốc khánh, lần đầu tiên quay về, Thẩm Tông Lương không vội về nhà ngay, anh dặn tài xế: “Lái đến khu biệt thự suối nước nóng ở ngoại ô phía Đông.”
Nửa năm trước, bà Diêu trở về Bắc Kinh mới biết cái tổ của mình đã bị con trai dọn sạch.
Trong lúc bà vắng nhà, Thẩm Tông Lương đã chủ động giao lại căn nhà trên núi của ông cụ cho nhà nước. Tờ đơn đó được viết rất đường hoàng chính nghĩa, đến nay vẫn thỉnh thoảng được nhắc lại, ai cũng khen anh biết nhìn đại cục. Trong đơn anh nói, ba mình lao động cả đời vất vả, không dám nhắc công lao to lớn nhưng dù sao ông cũng đã qua đời nhiều năm, cả về công lẫn tư thì cũng không nên để nhà họ Thẩm tiếp tục ở nữa.
Diêu Mộng tức đến mức suýt ngất, cuối cùng đành dẫn dì Vương sang nương nhờ anh trai.
Dạo này chạy đôn chạy đáo giữa hai thành phố, Thẩm Tông Lương thật sự có hơi mệt mỏi, anh tranh thủ chợp mắt một lúc ở trên xe. Khi tỉnh dậy, trên trời đã bắt đầu rơi mưa phùn, đồng ruộng và rừng cây chìm trong màn sương mỏng. Từ lúc xuống xe đi bộ vào nhà, gương mặt anh cũng đã bị hơi nước làm ướt.
Vào nhà, anh lấy khăn tay ra lau rồi mỉm cười nói với người trong phòng khách: “Cậu.”
Diêu Lương gần như lập tức đứng dậy: “À, lão nhị đến rồi à, mau ngồi đi.”
Giọng nói già nua có chút gượng gạo, như thể ông mới là khách. Sau khi Thẩm Tông Lương ngồi xuống, thấy Diêu Lương vẫn đứng ngây ra, anh nói: “Cậu cũng ngồi đi ạ.”
Ông xua tay, cười nói: “Cậu không ngồi nữa, mẹ con ngủ trưa vẫn chưa dậy, để cậu đi gọi mẹ con dậy.”
Biết cậu không thoải mái trước mặt mình, Thẩm Tông Lương cũng không ép buộc. Anh gật đầu, những lễ nghi cần thiết vẫn làm đủ: “Làm phiền cậu rồi ạ.”
“Không phiền, không phiền” Diêu Lương liên tục nói. Lên lầu, ông lén đưa mu bàn tay lên trán lau mồ hôi.
Ông gõ cửa một cái rồi trực tiếp đẩy cửa bước vào, Diêu Mộng đang ngồi bên cửa sổ uống trà, tay lật một cuốn sách. Diêu Lương đi đến kéo bà: “Đừng bướng bỉnh nữa, mau xuống đi, lão nhị đang ngồi ở dưới đó.”
Cô Diêu giật phắt tay ông ra, gấp gáp nói: “Không đi! Nó không lên gặp em mà lại bắt người làm mẹ như em phải xuống gặp nó? Đó là kiểu lễ nghĩa gì vậy?”
“Ôi trời, em gái của anh ơi, em đừng cố chấp nữa. Em có cố chấp hơn thì cũng không thắng được thằng bé đâu? Em quên những năm tháng em chịu khổ ở Tây Nam rồi sao? Thằng nhóc đó mà trở mặt thì đến cả nhà của ông cụ nhà em nó cũng giao lại cho nhà nước kia kìa.” Diêu Lương vừa nói vừa ngồi xuống đối diện bà.
Diêu Mộng dùng móng tay nhọn hoắt cào vào những trang sách đã ngả vàng. Bà tức giận xé toạc một tờ: “Em đúng thật là không nên sinh ra nó! Từ nhỏ nó đã không nghe lời em, chỉ nghe lời ba nó mà thôi. Bây giờ thì càng ngày càng quá đáng, dám leo lên đầu em ngồi rồi, chẳng lẽ em sống đến tuổi này rồi mà còn phải nhìn sắc mặt nó mà sống sao?”
Diêu Lương lại bắt đầu kể chuyện cũ, khuyên nhủ hết lời: “Từ lâu anh đã khuyên em, đừng chỉ biết nghĩ cho bản thân hoặc là làm phiền ông cụ bên đó. Em cũng nên dành chút thời gian quan tâm đến con trai em, em xem từ nhỏ em đã nuôi nó được mấy ngày đâu? Cứ vứt nó cho bảo mẫu, đến cả hỏi han cũng lười, vậy thì sao nó thân thiết với em được?”
“Thôi thôi thôi!” Diêu Mộng không muốn nghe những lời này, bà quay mặt đi không nhìn anh trai nữa: “Nói mấy chuyện này có ích gì chứ? Nó đến đây làm gì, chẳng lẽ muốn đón em ra ngoài à?”
Diêu Lương lắc đầu: “Chắc không phải đâu.”
Diêu Mộng trách anh trai: “Ngay cả chuyện này mà anh cũng không dám hỏi sao? Nó là cháu trai của anh, anh cứ lấy một tiếng cậu ra xem xem nó dám làm gì anh?”
Lời này vừa nói ra, Diêu Lương lập tức trừng mắt nhìn bà. Chỉ biết xúi giục người khác, ngay cả mẹ nó còn không có cách nào thì người ngoài như ông dám lấy cái gì để ra oai?
Diêu Lương chỉ vào mình: “Cậu gì mà cậu? Trước đây thì sợ chồng của em, bây giờ thì sợ con trai của em. Biết làm sao được, ai bảo tất cả mọi người đều trông cậy vào cái danh tiếng của nhà họ Thẩm để mà sống. Trước đây thì anh còn dám nói chuyện với Thẩm Trung Thường hai ba câu, bây giờ không biết có phải là già rồi không, nhưng chứ nhìn thấy con trai em là anh sợ run hết cả người.”
Nói xong, ông lại tự vỗ vào đầu gối mình rồi thở dài: “Anh thì không quan trọng nhưng Thiên Lân còn nhỏ, sau này còn phải trông cậy vào anh họ nó chăm sóc cho. Lão nhị quyền cao chức trọng, lại còn trẻ khỏe, đang trên đà thăng tiến, anh tuyệt đối không dám đắc tội với nó, nó nói gì thì anh nghe nấy. Em cũng đừng hồ đồ nữa, dù sao nó cũng là con trai em, một người vinh thì cả nhà cùng vinh.”
Diêu Mộng nghĩ đến Chung Thả Huệ là thấy tức, bà hừ một tiếng: “Có thì cũng là chồng hiển vợ vinh thôi, đâu đến lượt mẹ nó? Với người nó yêu thì nó chiều lên đến tận mây xanh, nói gì nó cũng nghe. Đến lượt em thì hoặc là nó bắt em làm gương hoặc là nó mắng em.”
Bà nhớ lại đêm đông hỗn loạn bốn năm trước.
Không lâu sau khi Từ Mậu Triều chết, bà Nguỵ dẫn theo con gái bị què chân là Nguỵ Thời Vũ đến nương nhờ bà trong một đêm tuyết trắng. Bà Nguỵ nói nhà vừa xảy ra chuyện, quá hỗn loạn, không ở được, hỏi bà có thể để cho mẹ con họ tá túc vài ngày ở đây không.
Diêu Mộng bình thường cũng thân thiết với bà Nguỵ, tuy biết nhà họ Nguỵ đã suy tàn nhưng bà nhưng vẫn niệm tình cũ, lại nghĩ biết đâu một ngày nào đó họ có thể vực dậy, giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn cũng là ân tình.
Bà đang định sai người ra mở cửa thì dì Vương bước ra nói: “Phu nhân, không thể mở cửa đâu ạ.”
Diêu Mộng nói: “Tôi bảo dì mở thì dì cứ đi mà mở, tôi không tin có ai dám đến đây gây sự, mau đi đi.”
Nhưng dì Vương kiên quyết không cho ai ra ngoài, bà nói: “Lão nhị đã dặn từ sớm rồi, chúng ta không được tiếp xúc với bất kỳ người nào của nhà họ Ngụy nữa. Ngoài ra, hành lý tôi đã sắp xếp xong rồi, ngày mai chúng ta có thể khởi hành ngay.”
Đầu óc Diêu Mộng không nghĩ nổi nữa, làm sao mà Thẩm Tông Lương có thể sai khiến người bên cạnh bà như vậy? Lúc này bà mới nhận ra, không chỉ có dì Vương mà cả nhà đã không còn ai chịu nghe lời bà nữa rồi.
Diêu Lương lại khuyên một câu: “Xuống đi, em đã gả đến nhà họ rồi thì em còn có thể làm gì? Lúc Thẩm Trung Thường còn sống, cậu ấy còn có thể thiên vị em, dỗ dành em vài câu, bây giờ người không còn nữa, ngoài lão nhị ra thì em còn có thể dựa vào ai? Nguyên Lương cũng không phải con em sinh ra.”
Nhắc đến chuyện này, cơn giận của Diêu Mộng mới dần nguôi ngoai. Môi bà run rẩy, giọt nước mắt nhịn đã lâu cuối cùng cũng rơi xuống: “Nếu Thẩm Trung Thường còn ở đây thì em cũng sẽ không thảm hại thế này, anh ấy sẽ không để người khác không tôn trọng em.”
Diêu Lương tặc lưỡi một tiếng, lại lấy khăn giấy lau nước mắt cho bà: “Người đã đi rồi, em ở đây nói chuyện này thì có ích gì? Chỉ cần em không đối đầu với lão nhị thì thằng bé sẽ hiếu thuận với em.”
_
Nhiệt độ giảm xuống, bầu càng lúc càng trở nên âm u hơn, nặng nề hơn từng ngày.
Diêu Mộng lau xong nước mắt, bà nhìn ánh mặt trời xám xịt chiếu lên cửa sổ kính lớn, làn gió mang theo hơi ẩm thổi tung tấm rèm voan. Bà vò nát tờ giấy trong tay, cuối cùng ném lên bàn rồi đứng dậy đi về phía cửa.
Thẩm Tông Lương đã đợi ở dưới lầu một lúc lâu, nghe thấy tiếng bước chân xuống lầu, anh cũng không động đậy, thong thả uống ngụm trà bên tay.
Diêu Mộng ngồi đối diện anh, vẫn không nhịn được mà tức giận nói: “Anh vậy mà còn nhớ mình có một người mẹ cơ đấy.”
Nói xong, bà không ngừng liếc nhìn phản ứng của Thẩm Tông Lương nhưng anh chỉ khẽ cười nhạt một cái, không nói gì.
Đợi một lúc lâu, Diêu Mộng mới lên tiếng: “Anh đến làm gì? Đến để tôi nhìn anh uống trà à?”
“Con đang đợi mẹ cằn nhằn xong thì con mới dám nói chuyện quan trọng.” Thẩm Tông Lương cuối cùng cũng đặt chiếc ấm tử sa xuống, anh bắt chéo chân, tựa người ra sau.
Thấy Diêu Mộng không nói gì mà chỉ trừng mắt nhìn mình, Thẩm Tông Lương mới nói: “Nói ra thì cũng đều do ba cả, nuông chiều mẹ đến mức không biết hai chữ “chừng mực” viết thế nào. May mà giờ mọi chuyện cũng yên ổn rồi, sống thoải mái một chút cũng không sao.”
Diêu Mộng nói: “Còn chuyện quan trọng gì nữa? Anh sợ ảnh hưởng nên những bất động sản mà tôi sở hữu cũng đều bị anh xử lý rồi. Mẹ anh bây giờ ngay cả một chỗ ở đàng hoàng cũng không có, anh còn muốn nói chuyện gì đây?”
“Con đến đón mẹ ra ngoài.” Thẩm Tông Lương đặt một tay lên đầu gối, chậm rãi nói: “Ngõ Tây Bình để trống lâu như vậy, không có người ở thì không được.”
Diêu Mộng không tin lắm, mí mắt bà đảo lên đảo xuống đánh giá anh: “Đó là nhà ông cụ để lại cho anh, ngay cả Nguyên Lương cũng không có phần, anh vậy mà cho tôi ở à?”
Thẩm Tông Lương lắc đầu cười: “Mẹ nói gì kỳ vậy, tất cả những gì con có, chẳng phải đều là của mẹ sao?”
“Hừ, đừng có lừa tôi.” Diêu Mộng hừ một tiếng nặng nề: “Anh là người thế nào tôi không biết sao? Từ lúc nhà họ Từ còn hiển hách thì anh đã sớm phòng xa mà đứng ra đối nghịch rồi. Còn lắp camera ngay trong phòng tiếp khách nhà mình, không để ai có cơ hội hắt một giọt nước bẩn nào lên người. Lão nhị, ba anh còn không có nhiều tâm tư như anh đâu.”
Giao tiếp với bà Diêu rất khó khăn, nói một tràng, Đông kéo Tây lôi không đâu vào đâu, Thẩm Tông Lương chỉ thấy rất đau đầu.
Anh nén giận: “Đây cũng là ba dạy, coi trọng danh tiếng như coi trọng da thịt, thân mình có chính trực đến đâu, đôi khi cũng phải biết sợ cái bóng xiêu vẹo. Huống chi khoảng thời gian đó vô cùng nhạy cảm, làm sao mẹ biết những người đến cửa là bạn hay là thù? Chỉ cần một câu giải thích không rõ ràng là có thể hủy hoại nhà họ Thẩm. Mẹ, mẹ muốn nhà mình rơi vào tình cảnh như vậy sao?”
Diêu Mộng cãi không lại anh, đành tùy hứng nói: “Lão nhị, cô gái nhỏ của anh tốt nhất nên biết rõ anh là người thế nào? Nếu không hiểu anh mà còn dám theo anh thì đến chỗ chôn mình cũng không tìm ra đâu.”
Việc này thì không cần bà lo lắng nữa, Thẩm Tông Lương thu lại vẻ mặt, anh nói: “Một thời gian nữa thời tiết tốt lên, mẹ của Tiểu Huệ sẽ đến thăm cô ấy. Nhân lúc mọi người đều ở đây, hai nhà chúng ta ngồi lại ăn một bữa cơm, định đoạt chuyện hôn sự. Con sắp đi đăng ký kết hôn rồi, nếu hai nhà hai bên vẫn còn chưa biết nhau thì không hay cho lắm.”
Diêu Mộng hiểu ra, bà bỗng nhiên ồ lên một tiếng: “Lấy căn tứ hợp viện của anh để đổi lấy cái gật đầu của tôi, đúng không?”
“Mẹ lại nói sai rồi.” Thẩm Tông Lương véo mạnh vào xương lông mày: “Nhà vốn là của mẹ, chuyện hôn sự của con cũng không cần mẹ gật đầu, mẹ chỉ cần xuất hiện một lần thôi.”
Diêu Mộng nắm lấy cơ hội này không buông: “Vậy nếu tôi không đi thì sao?”
“Cũng được, con sẽ nghĩ cách khác.” Thẩm Tông Lương đứng dậy, anh phủi phủi gấu áo tối màu rồi nói: “Chỉ là nếu lần này mẹ không đi, thì mọi dịp quan trọng sau này mẹ cũng không cần xuất hiện nữa, con sẽ nghĩ cách giải thích thay mẹ.”
Sao lại có thể như vậy? Sau này bà còn muốn dựa vào lão nhị để khoe mẽ nữa kia mà.
Diêu Mộng thấy anh sắp đi thì lập tức đứng dậy: “Mẹ đi, mẹ đi là được chứ gì?”
Thấy bà đã đồng ý, Thẩm Tông Lương cũng không có vẻ mặt tốt hơn, anh nói: “Đến lúc đó mẹ nhớ chú ý thái độ và giọng điệu, nếu thật sự không biết thì có thể hỏi mợ để lấy chút kinh nghiệm. Thái độ của mợ trong tiệc đính hôn khá tốt.”
Diêu Mộng thấy thật nực cười: “Mẹ đi là đã tốt lắm rồi, còn bắt mẹ niềm nở nói cười à?”
Thẩm Tông Lương bình tĩnh nhìn bà, ánh mắt nặng nề như đè lên người đối diện, anh nói: “Tốt nhất là mẹ nên làm vậy. Con cũng không còn trẻ nữa, tính khí ngày càng không tốt, cũng rất sợ mình không giữ được chừng mực.”
“Biết rồi, biết rồi.” Diêu Mộng sốt ruột đáp lời, lại nhỏ giọng nói thêm một câu: “Người Thiên Lân cưới là cô Ba nhà họ Hàn, thân phận của người ta là gì? Cô gái nhà con thì so được với ai chứ, chỉ có con là muốn cưới thôi.”
Câu này bị Thẩm Tông Lương nghe rõ mồn một.
Nhà họ Hàn là cái thá gì chứ? Cũng dám đem ra so với Tiểu Huệ của anh sao?
Anh khinh bỉ cười một tiếng: “Mẹ lại nói đến thân phận rồi, trước khi mẹ gả cho ba, thân phận của mẹ là gì?”
Diêu Mộng nghẹn lời, lúc mới quen Thẩm Trung Thường, bà cũng thường bị nói là không xứng, là trèo cao. Bà rõ ràng cũng tức chết đi được nhưng mấy chục năm trôi qua, bà lại làm như mình đã lớn lên ở nhà họ Thẩm, chính bà lại dùng cái giọng điệu đó để coi thường người khác.
Thẩm Tông Lương chỉ ra ngoài cửa: “Ở cái đất này, có những nhà tự cho mình là tài giỏi, tự cho mình là cao quý. Đừng trách con nói lời khó nghe chứ trong số họ có mấy người tính ngược lên ba đời không phải là nông dân, không phải xuất thân từ nghèo khó? Một đám người nằm trên công lao của tổ tiên rồi bắt đầu phân tầng giai cấp, xem thường mấy cô gái tốt đến từ các gia đình bình thường sao?”
“Lời này con đi mà nói với ba con.” Diêu Mộng gõ gõ móng tay, bà cúi đầu nói: “Dù sao thì khi ông ấy chọn vợ cho anh trai con, cũng chọn con gái của đồng nghiệp cũ của ông ấy.”
Thẩm Tông Lương cười, cười mẹ mình không hiểu chuyện: “Anh trai và chị dâu lớn từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, tình nghĩa mấy chục năm, đến nay vẫn còn yêu thương nhau mà mẹ, sao mà có thể mang ra so sánh được.”
“Ừ, ừ, ừ, mẹ là phụ nữ, con hiểu sự đời hơn mẹ, mẹ nói không lại con.” Diêu Mộng lại xụi lơ ngồi xuống.
Thẩm Tông Lương thở dài: “Đến lúc đó con sẽ cho tài xế đến đón mẹ, mẹ nhớ lời con dặn.”
Anh đi đến cửa, khi anh chuẩn bị bước xuống bậc thang thì nghe phía sau có tiếng gọi: “Lão nhị, chuyện năm xưa không phải là thật. Tiểu Chung không muốn ra nước ngoài đâu, là mẹ con bé bị làm cho tức đến mức phải nhập viện, lúc đó con bé ấy mới mềm lòng đến tìm mẹ. Bút ghi âm cũng là Tiểu Chung tự tay giao cho mẹ, ra khỏi cổng còn khóc.”
Những lời này, sáu năm trước Thẩm Tông Lương rất muốn nghe, nhưng bây giờ anh đã không cần nữa.
Anh quay người cười: “Vậy mẹ có biết tại sao cô ấy lại làm như vậy không?”
Diêu Mộng bĩu môi, nói không biết.
Thẩm Tông Lương lắc đầu, mẹ anh là một người kiêu ngạo cả đời, lúc nào cũng cao cao tại thượng, không chịu hạ mình xuống để thấu hiểu người khác. Bà làm sao hiểu được, Thả Huệ nguyện đóng cái vai ác này là vì một lòng muốn thành toàn cho anh, để anh có thể yên tâm cưới vợ sinh con.
Nhưng cô gái nhỏ của anh lúc đó vẫn chưa hiểu rằng, cưới vợ sinh con không phải là quy trình cố định của cuộc đời, không gặp được người mình thích, không trải qua chuyện này cũng chẳng sao. Thẩm Tông Lương cười nói: “Dù sao thì cũng cảm ơn mẹ vì đã chịu nói với con những điều này.”
Diêu Mộng không cam lòng trừng anh một cái rồi đi lên lầu.
Dưới chân núi Tây Sơn, mưa đã tạnh. Làn sương mây nhạt nhòa quấn lấy góc mái hiên và cành liễu rủ, tạo nên một khung cảnh mờ ảo.
Thẩm Tông Lương xuống xe, nhìn thấy Thả Huệ chạy lon ton từ cửa sổ hoa văn ra đến bên cạnh anh, cô nói: “Chuyến bay của anh lẽ ra phải đáp từ lâu rồi, lâu vậy mà anh chưa về làm em lo lắng quá, đọc sách cũng không vào nữa.”
Anh không nhịn được cong khóe môi, không nói gì, đưa tay ôm lấy cô.
Trên con đường lát đá, hoa cỏ xanh tốt, hai người họ ôm nhau giữa làn sương mỏng manh. Ở phía xa, bầu trời trắng ngần như một đoá phù dung, có một tia nắng xuyên qua tầng mây dày đặc.
[HẾT CHÍNH VĂN]


Gửi bình luận