Ngoại truyện 1: Lễ cưới
Trước khi nhận được thông báo trúng tuyển nghiên cứu sinh tiến sĩ, Thả Huệ và Thẩm Tông Lương đã trở thành vợ chồng hợp pháp, nhưng lễ cưới lại bị hoãn rất lâu mới tổ chức.
Nguyên nhân là do cô quá tập trung vào quá trình ôn thi, sau khi kết quả được công bố thì gánh nặng trong lòng ới được trút bỏ. Sau đó cô lại mắc bệnh không rõ lý do, phải mất hai ba tháng nghỉ ngơi mới khỏe lại. Trước lễ cưới nửa tháng, cô vẫn còn phải uống thuốc bắc mỗi ngày, cân nặng sụt giảm trong thời gian đó cố gắng lắm mới tăng lại được một chút.
Vì một số lý do mà lễ cưới của họ được tổ chức giản dị, kín đáo, danh sách khách mời cũng do Thẩm Tông Lương cân nhắc kỹ lưỡng mới chốt được.
Trước thềm lễ cưới, Thẩm Tông Lương đang ở phòng sách kiểm tra lại danh sách, ly trà mới pha đã nguội ngắt mà anh cũng không có thời gian nhấc tay lên uống một ngụm.
Thả Huệ ngủ dậy, đầu vẫn còn hơi choáng váng, cô mặc đồ ngủ đi tìm anh. Nhà quá lớn, cô không biết Thẩm Tông Lương ở lầu trên hay lầu dưới, cô vừa xoa mắt, vừa khe khẽ gọi anh.
Khi rẽ qua góc hành lang có chạm khắc, cô đi lướt qua nhưng lại chú ý thấy sự thay đổi trên bức tường nên quay lại. Ở đây vốn treo cây cổ cầm đời Đường họa tiết hoa mai, nay đã được thay bằng một bức tranh mùa thu câu cá rộng lớn, hùng vĩ.
Thả Huệ không am hiểu sâu về lĩnh vực này nhưng cũng có thể nhận ra người vẽ có năng lực thâm hậu, nét bút tỉ mỉ mà vẫn toát lên khí thế.
Lúc này, Thẩm Tông Lương nghe thấy giọng cô nên đã lên tiếng đáp lại: “Tiểu Huệ, anh ở đây.”
“Em đến đây.”
Thả Huệ lại nhìn thêm vài lần, quả thực là đẹp không nỡ rời mắt. Cô đẩy cửa thư phòng ra, hỏi anh: “Bức tranh đó anh mua lúc nào vậy? Đẹp quá.”
Đó không phải là vẻ đẹp có thể diễn tả bằng vài lời đơn giản.
“Người ta tặng.” Thẩm Tông Lương cười nhạt, vẫy tay nói: “Sao mới ngủ có một chút đã dậy rồi? Lại đây.”
Thả Huệ ngồi xuống bên cạnh anh, nhìn danh sách trải trên bàn, không có mấy người cô quen biết, cô do dự hỏi: “Thật sự phải mời nhiều người như vậy sao?”
“Vẫn còn nhiều sao? Anh đã bớt đi không ít rồi đó.” Thẩm Tông Lương dùng cây bút máy trên tay gõ vào tờ giấy, lại gạch bỏ thêm một cái tên: “Kết hôn không chỉ là một buổi lễ, việc gửi thiệp, sắp xếp chỗ ngồi đều có những quy tắc phức tạp, rất quan trọng.”
Thả Huệ không thích làm mấy việc này, cô khẽ nói: “Đây lại là thứ không biết ai nghĩ ra để làm phiền người ta.”
“Được rồi, em đừng bận tâm chuyện mấy này.” Thẩm Tông Lương cũng đặt bút xuống, anh đang định đưa tay ấn vào thái dương thì Thả Huệ đã xoa bóp thay anh.
Cô xoa rất thành thạo: “Thoải mái không?”
“Ừ, em có thể ấn mạnh hơn một chút.”
“Em không ấn mạnh hơn được nữa, em dùng hết sức rồi đó.”
Cô xoa một lúc, Thẩm Tông Lương nắm lấy tay cô, bao trọn trong lòng bàn tay: “Đủ rồi, không cần xoa nữa đâu. Em cứ ngồi đây với anh, nói chuyện đi.”
Thả Huệ cúi đầu, trong lòng có chút áy náy.
Khi cô thi nghiên cứu sinh tiến sĩ, cô đã bỏ bê Thẩm Tông Lương rất lâu. Mỗi lần anh về nhà đều thấy cô học trong phòng sách nên anh không dám làm phiền. Anh tự mình tắm rửa, thay chiếc áo sơ mi còn vương mùi khói thuốc và rượu sau khi đi tiếp khách về rồi nằm xuống ngủ.
Mãi đến khi có kết quả thi thì cô lại bệnh, bệnh tình mãi không thuyên giảm. Khi cô ho dữ dội, Thẩm Tông Lương từ Giang Thành trở về, Thả Huệ thậm chí còn chủ động dọn sang phòng khách ngủ để tránh lây bệnh cho anh.
Vì vậy, Thẩm Tông Lương nói mấy lời đó cũng có lý do chính đáng. Nếu không có danh phận thì với sự xa cách và lạnh nhạt như vậy, anh lại sẽ bắt đầu nghi ngờ.
Cô cắn môi cười, luồn tay vào khoảng trống trên áo sơ mi của anh, đưa lên phần bụng săn chắc của anh: “Hôm nay em nhất định sẽ ở bên anh, ở bên anh cả đêm được không? Anh đừng đi đâu cả.”
“Đừng nói những lời to tát như vậy.” Thẩm Tông Lương liếc xuống một cái, bình thản ung dung cười nhẹ một cái.
Thả Huệ ngồi lên người anh, tùy tiện chỉ vào một cái tên quen mắt: “Bành Hành Tri, cái tên này hình như là…”
Cô không nói ra được, chỉ cảm thấy đã từng nghe ở đâu đó. Thẩm Tông Lương nói: “Là đồng nghiệp của ông em, họ từng làm việc cùng nhau mười năm, quan hệ không hề đơn giản.”
Thả Huệ gật đầu: “Ông em đã qua đời lâu như vậy rồi, tại sao nhất định phải mời ông ấy?”
“Anh nghĩ là mẹ vợ anh sẽ rất vui khi mời ông ấy” Thẩm Tông Lương nói.
Thả Huệ nghe Thẩm Tông Lương gọi Đổng Ngọc Thư như vậy thì vẫn còn thấy hơi không quen, cô mỉm cười: “Ừ, mẹ em luôn mong có thể nở mày nở mặt trước họ hàng thân bằng cố hữu, anh đúng là một người con rể tốt.”
Tối hôm đó, Thẩm Tông Lương quả nhiên đã từ chối hết mọi cuộc hẹn. Ngay cả Chu Phú gọi điện đến, anh cũng không nói quá ba câu đã cúp máy, “Có chuyện gì?”, “Tôi phải chăm sóc vợ tôi.”, “Không đi.”
Mấy câu này khiến đầu dây bên kia ngây người ra một lúc lâu, Chu Phú hỏi người bên cạnh: “Vợ của lão Thẩm năm nay bao nhiêu tuổi? Còn cần người chăm sóc à?”
Chúc Hoằng Văn châm một điếu thuốc nói: “Đây không phải là chuyện tuổi tác, sức khoẻ thím út không tốt, cứ phải uống từng chén thuốc một. Ngay cả Đường Nhân nhà tôi đến nhà thím ấy còn không dám nhìn vì sợ buồn nôn.”
Chu Phú vứt điện thoại nói: “Tôi nói Thả Huệ này cũng thật không biết điều! Sức khỏe không tốt mà còn dám giữ lão Thẩm ở nhà? Sớm tránh xa cậu ta ra thì bệnh tình may ra mới nhanh khỏi.”
“Đúng vậy!” Chúc Hoằng Văn cười mập mờ: “Nhìn chủ tịch Thẩm là biết con người chú ấy tinh anh mạnh mẽ, không biết thím út làm sao mà chịu đựng được?”
Buổi chiều đã ngủ nhiều như vậy nhưng đến tối Thả Huệ vẫn lên giường rất sớm, quấn chăn ngủ gà ngủ gật.
Thẩm Tông Lương ôm lấy cô vợ nhỏ mắt còn ngái ngủ của anh từ phía sau, hít lấy hít để mùi hương ngọt ngào của cô trong bóng tối. Môi anh đặt lên cần cổ trắng ngần của cô: “Ngủ sớm vậy sao?”
“Chưa ạ.” Thả Huệ quay người lại, mở môi chủ động hôn anh: “Em đợi anh rất lâu, hơi buồn ngủ rồi.”
Thẩm Tông Lương chống tay lên lưng cô: “Sao vậy, vừa rồi ở thư phòng còn chưa hôn đủ sao?”
“Chưa hôn đủ.” Thả Huệ cọ cọ vào lòng anh hai cái, kéo tay anh: “Ông xã, anh xem chỗ này của em.”
Anh giữ lấy eo cô dưới chăn, đôi tay như dây thường xuân xanh leo tường, bò lên từng chút một: “Được, để anh kiểm tra một chút.”
Thẩm Tông Lương nâng cô lên mà không hề có dấu hiệu báo trước, anh đỡ lấy cánh tay mảnh mai của cô để tiến lại gần hơn. Cánh mũi hồng hào của khẽ run run, rồi cô rúc hẳn vào trong lòng anh.
Cô khẽ “ưm” một tiếng: “Em cứ tưởng… còn phải đợi thêm một lúc nữa.”
“Xin lỗi, anh không đợi được.” Thẩm Tông Lương cố gắng giữ cho hơi thở của mình bình ổn lại: “Mấy ngày nay, anh rất nhớ em. Sức khỏe em đã ổn hơn chưa? Bác sĩ nói, tuần này em không còn ho nữa, phim chụp phổi cũng rất tốt.”
Nhắc đến sức khỏe của chính mình, cô luôn cảm thấy mình như đang đối diện với một bậc trưởng bối chu toàn mọi việc. Mà vị trưởng bối này nay đã trở thành chồng cô, toàn thân đều là một cảm giác cấm kỵ không thể xua tan, khiến người ta mặt đỏ tim đập.
Thả Huệ dùng cái gật đầu thay cho lời đáp, đôi mắt rưng rưng ngước nhìn anh. Thẩm Tông Lương dịu dàng cúi xuống hôn khóe môi cô: “Sao vậy? Trông em có vẻ không thoải mái.”
“Không có đâu, ông xã.” Thả Huệ lắc đầu, nghẹn ngào rúc vào lòng anh.
Sáng hôm sau, Thẩm Tông Lương ra sân bay với vẻ mệt mỏi vì cả đêm không ngủ. Đường Nạp Ngôn đánh giá anh: “Tổng giám đốc Thẩm này, mỗi tuần đều đi đi về về thế này, mệt chết chưa?”
Anh liếc nhìn lên tầng hai nơi rèm cửa đóng kín, vẻ mặt cứng nhắc cuối cùng cũng dịu lại. Thẩm Tông Lương cứng miệng đáp: “Không mệt, xương cốt tôi ngứa ngáy, chạy tới chạy lui vậy mới vui.”
“Rốt cuộc khi nào thì cậu mới có thể chuyển về?”
“Cái này chưa nói chắc được, nhanh nhất chắc cũng phải sang năm.” Thẩm Tông Lương châm một điếu thuốc trên xe rồi thở dài: “Tôi còn không vội, cậu có gì mà phải vội?”
Đường Nạp Ngôn nhìn xe anh rời đi rồi cười một tiếng: “Người mệt không phải tôi, tôi cần gì phải vội chứ.”
_
Đêm trước đám cưới, Thả Huệ ở trong tòa nhà số 7, nằm cạnh Mai Hương Viên.
Đổng Ngọc Thư cùng họ hàng bên nhà gái đã đến từ chiều, xe đợi sẵn ở sân bay đã đón họ về đây nghỉ ngơi. Buổi tối, bà vào phòng của con gái để bầu bạn với cô, nhìn con gái và Ấu Viên cười đùa vô tư trên ghế sofa thì bà mới nhận ra đó là niềm vui thực sự.
Bà đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, cảm thán nói: “Mai Hương Viên vẫn y như xưa.”
Ấu Viên dựa vào người Thả Huệ nói: “Cây cỏ ở đây đều không cho ai động vào, mười năm nữa dì đến cũng vậy thôi ạ. Dì ơi, trước đây dì không đồng ý cho Thả Huệ gả cho Thẩm Tông Lương, giờ thì dì yên tâm chưa ạ?”
“Đã kết hôn rồi còn nói mấy chuyện này làm gì!” Thả Huệ vội vỗ nhẹ vào người Ấu Viên, không ngừng nhìn mẹ mình.
Không ngờ Đổng Ngọc Thư lại cười, bà nói: “Lúc trước là dì nghĩ sai rồi, dì sợ tính tình Thả Huệ quá mềm yếu, sẽ bị nhà họ Thẩm bắt nạt nên mới ra sức ngăn cản. Giờ nhìn lại thì mới thấy dường như con rể dì mới là chủ nhà, ngay cả bà Thẩm cũng phải nghe theo sự điều động của con trai mình, phải như vậy thì dì mới yên tâm.”
Thả Huệ nói: “Nếu Thẩm Tông Lương không có chút bản lĩnh này thì ai mà thèm thích anh ấy chứ.”
Ấu Viên nghe không vô mấy lời này: “Thôi đi, lúc mới quen chồng cậu thì cậu cũng đâu có hiểu rõ về anh ấy lắm đâu? Là bị khí chất và ngoại hình mê hoặc, sau này mới không thể dứt ra được.”
“Thẩm Tông Lương à, anh ấy trầm ổn, bao dung, ôn hòa và rộng lượng…” Thả Huệ nắm chặt một góc gối, nói đến đây thì dừng lại, dường như những điểm tốt của chồng mình nói mãi không hết, rồi cô lại tiếp tục nói: “Sao mà nói hết được nhỉ?”
Đổng Ngọc Thư hỏi: “Sau khi kết hôn, hai đứa vẫn ở Tây Sơn chứ? Không về nhà mẹ chồng con à?”
Thả Huệ nói: “Về đó làm gì hả mẹ, tháng chín con còn phải đi học. Hơn nữa Thẩm Tông Lương cũng không muốn, ngày bọn con đi đăng ký kết hôn, ăn cơm với người nhà anh ấy, mẹ anh ấy chỉ hỏi ba câu là anh ấy liền nói ăn no rồi, sau đó bảo dì Vương dìu bà ấy đi nghỉ.”
“Ép người ta im lặng sao? Cười chết mất!” Ấu Viên lăn lộn trên ghế sofa, cô nói: “Chú Thẩm còn có thể hài hước như vậy à?”
Thả Huệ cũng cười: “Đúng vậy, làm cho chị dâu anh ấy cứ nhìn mình mãi, mình cũng thấy hơi ngại.”
Đổng Ngọc Thư hài lòng gật đầu lia lịa: “Tốt lắm.”
Đến nửa đêm, Ấu Viên lại nói đói, kéo Thả Huệ đi tìm đồ ăn. Thả Huệ đã chuẩn bị đi tắm rồi, đành phải mặc lại váy: “Đi thôi, bọn mình đến nhà ăn xem sao.”
Hai người nắm tay nhau, đi xuyên qua khu rừng mai rậm rạp. Giống như hồi còn bé, rất nhiều đêm các cô cùng ba mẹ đi tiếp khách, ở trong phòng nghe những lời lẽ hoa mỹ mãi cũng chán nên tự mình ra ngoài tìm niềm vui.
Đi đến bờ hồ, hai bóng dáng cao lớn bị ánh trăng chiếu xuống nền gạch xanh. Thả Huệ nhìn rõ là Thẩm Tông Lương và Đường Nạp Ngôn thì kêu lên một tiếng “Á.”
Ấu Viên giật mình: “Sao vậy?”
Cô dâu kéo cô nàng lại định rời đi: “Mẹ vừa dặn mình, trước đêm tân hôn không được gặp chú rể, chúng ta chạy trốn khỏi đây đi, nhanh lên.”
Buổi tối trong vườn quá tĩnh lặng, tiếng động lớn như vậy đã thu hút sự chú ý của Thẩm Tông Lương. Anh nhấc điếu thuốc trên môi xuống, hướng về phía bóng người đang bỏ chạy mà nói: “Tiểu Huệ, anh nhìn thấy em rồi! Em đi chậm thôi, đừng chạy.”
Đường Nạp Ngôn cười nói: “Lại tin mấy lời đó, vẫn còn là trẻ con sao?”
“Ừ.” Thẩm Tông Lương dẫm tắt điếu thuốc rồi lấy điện thoại ra gọi. Sau khi điện thoại ổ chuông vài tiếng, đầu dây bên kia là Thả Huệ đang thở hổn hển: “Alo?”
“Nửa đêm rồi em còn đi đâu vậy?”
“Em đi tìm chút đồ ăn, không ngờ anh còn ở đây.”
“Anh đi đón hai vị khách, em đã đến nơi an toàn chưa? Có bị ngã không?”
“Dạ không.”
Thẩm Tông Lương dặn dò: “Không ngã là tốt rồi, em đừng có chạy, đường ở đây không bằng phẳng, nghỉ sớm…”
“Em biết rồi, biết rồi.” Thả Huệ nói xong, thấy anh nói nhiều quá thì vội vàng cúp máy.
Còn chưa kịp nói hết lời thì đã nghe tiếng tút tút từ điện thoại, Thẩm Tông Lương chỉ biết tặc lưỡi một tiếng. Đường Nạp Ngôn rít một hơi thuốc: “Không thể tin được, điện thoại của cậu mà cũng có người dám cúp, Thả Huệ giỏi thật.”
Thẩm Tông Lương bất lực cười: “Chỉ có cô ấy mới dám làm vậy với tôi thôi, tôi còn phải nhìn sắc mặt của cô ấy để sống đó.”
“Chẳng phải đều do cậu chiều hư sao? Biết trách ai bây giờ?” Đường Nạp Ngôn cười nhạo anh đáng đời: “Nhà họ Thẩm các cậu ai cũng si tình như vậy, ông cụ cũng lấy vợ nhỏ tuổi hơn, cũng chiều lên tận mây xanh. Cậu thì càng ngày càng lậm hơn, đúng là hậu sinh khả uý.” Thẩm Tông Lương chỉ còn biết gật đầu.
Anh nhớ lại những ngày tháng vô cùng bất lợi ấy.
Lúc đó hai nhà Từ Ngụy đang ở thời kỳ quyền thế lừng lẫy, đến cả Thẩm Nguyên Lương cũng phải tránh mũi nhọn của họ, ra ngoài thường xuyên phải chịu không ít sự lạnh nhạt và chèn ép.
Mỗi lần Thẩm Tông Lương đến thăm anh trai mình, anh luôn nói: “Không sao đâu anh, anh cố gắng lên, đừng để mất khí thế trước mặt người ta. Cách họ làm việc như vậy không phải là cách làm lâu dài. Họ bây giờ có khác gì trăng rằm ngày mười bốn âm lịch đâu, còn sáng được mấy ngày nữa?”
Thẩm Nguyên Lương nhìn em trai mình đang ở độ tuổi sung mãn, quá giống người cha phong độ của anh ngày xưa.
Khi Thẩm Trung Thường còn sống, mỗi lần anh đến phòng khách tìm ba mình, luôn có người nói: “Đứa con trai cả này của ngài thật giống ngài, vững chãi, chính trực như nhau.”
Thậm chí Thẩm Tông Lương cũng từng giận dỗi nói những lời tương tự, lúc đó anh còn nhỏ, bị đánh nên liền nói: “Dù ba có đánh chết con thì con cũng vĩnh viễn không thể nghe lời như anh cả đâu, sao ba bắt con phục tùng những việc sai trái được?”
Mỗi lần như vậy, ba anh luôn kẹp một điếu thuốc, chỉ cười không nói gì.
Chỉ có Thẩm Nguyên Lương biết ba anh không nghĩ vậy, trong lòng ông rất yêu thương đứa con trai út luôn cãi lại mình, bởi vì Thẩm Tông Lương mới là người giống ông nhất trên đời này.
Họ rất giống nhau về thủ đoạn, khí phách và tâm tư kín kẽ.
Trước khi lâm chung, Thẩm Nguyên Lương ngồi bên giường nắm tay ba mình, hỏi ông còn tâm nguyện gì không, lúc đó trong phòng có rất nhiều người, còn có không ít cấp dưới cũ của ông, cả người ông cắm đầy ống truyền nhưng ông không nói gì cả mà chỉ lắc đầu, mắt nhìn vào bức ảnh gia đình treo trên tường, mắt vẫn hướng về phía Thẩm Tông Lương.
Rồi miệng ông ú ớ vài tiếng mơ hồ, sau đó mang theo niềm tiếc nuối mà nhắm mắt xuôi tay.
Nếu không phải như vậy thì sau khi về nước Thẩm Tông Lương cũng sẽ không nhất quyết về nhà cũ của ông cụ nhang khói suốt một tháng, cũng sẽ không gặp được Chung Thả Huệ. Vậy nên mọi thứ trên đời này đều đã được định sẵn, không ai có thể cản được.
Đám cưới này mời ông Trần đến làm chủ hôn. Ông cụ cứ nhất quyết muốn tự mình đứng lên sân khấu phát biểu, khiến con trai là Trần Thiệu Nhậm vô cùng lo lắng, cứ sợ ông cụ sẽ xảy ra chuyện gì.
Phải đợi cháu nội của ông là Trần Hoán Chi đến khuyên: “Ông ơi, ngày vui thế này, nếu ông có xảy ra chuyện gì thì anh Tông Lương sẽ áy náy biết bao? Hay là để con đẩy ông lên nhé?”
Trần Vân Canh suy nghĩ một chút rồi mới gật đầu: “Vậy cũng được, con đẩy ông nội lên.”
Khách mời xung quanh đều nói: “Hoán Chi lấy vợ rồi nên tính tình cũng thay đổi, biết quan tâm ông nội rồi.”
Trần Vân Canh cười nói: “Đúng vậy, trước đây là một thằng nhóc ngốc nghếch không quan tâm hết thảy mọi thứ, tất cả là công lao của cháu dâu nhà tôi đấy.”
Đối mặt với lời khen đột ngột, Khúc Sơ Nguyệt cúi đầu ngượng ngùng: “Không có đâu ạ, con người anh ấy vốn đã rất tốt rồi ạ.”
Từ lúc trang điểm, làm tóc xong và thay bộ áo cưới thêu phượng vàng thì cô đã tự nhủ, lát nữa phải cố gắng, tuyệt đối không được khóc, ở dưới còn có biết bao nhiêu người nhìn, cô cũng chút hình tượng nữ thần đó chứ, lỡ khóc nhoè lớp trang điểm thì sao?
Ban đầu mọi chuyện vẫn rất ổn.
Thẩm Tông Lương ăn mặc chỉnh tề đến đón dâu. Mọi người chặn cửa làm khó một hồi, Trang Tề và mấy cô gái nghĩ đủ trò, khiến Đường Nạp Ngôn cùng dàn phù rể ai nấy đều nhăn nhó. Các cô còn ứng biến ngay tại chỗ, soạn ra một bản “Quy tắc ứng xử hằng ngày của người chồng tốt”, mỗi người trong đoàn đón dâu đều phải cầm một bản ký tên đầy đủ.
Chu Phú vỗ đùi than thở: “Ôi lão Thẩm ơi, bọn tôi đây là liều mình vì cậu đấy nhé, bọn họ đã ủ mưu từ lâu rồi phải không? Muốn giăng bẫy nhốt hết chúng ta vào.”
Thả Huệ ngồi trên giường cười đến run cả người, cười đến mức tua rua trên cây trâm cài tóc phượng hoàng làm bằng vàng cũng đang rung rinh.
Cuối cùng cô cũng đợi được người vào, mỗi người ấy nấy đều tìm “chủ nợ” của mình để tính sổ, không ai thèm để ý đến họ nữa.
Thẩm Tông Lương đặt bó hoa lên bên cạnh cô, anh vịn vào chiếc ghế cuối giường nhìn cô thật lâu. Không biết có phải vì ánh nắng hôm nay quá rực rỡ hay không mà nhìn Tiểu Huệ của anh dịu dàng ngoan ngoãn vô cùng, cả người cô như hoà vào một mảnh xuân sắc, kiều diễm như một đóa hải đường mới nở.
Thả Huệ bị anh nhìn một lúc thì cười nói: “Làm sao vậy? Nhìn anh trông như không quen em vậy.”
“Không quen lắm.” Thẩm Tông Lương cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân mình, thời gian sao trôi qua nhanh vậy? Cô gái từng lao vào lòng anh giữa cơn mưa giông năm nào, chẳng phải khi ấy cô còn chưa đến hai mươi tuổi sao?
Giờ đây cô đã sắp trở thành vợ anh rồi.
Cô cúi đầu, khẽ nói: “Anh nói gì thế này, điên quá đi.”
Thẩm Tông Lương gật đầu nói: “Đúng vậy, đêm qua cả đêm anh không ngủ được, cứ nghĩ sao trời mãi không sáng đi để anh còn đi đón em về nhà.”
Nói xong, anh vốn định đưa tay sờ lên mặt cô nhưng lại sợ bản thân mình không kìm chế được nên giữa chừng liền dừng lại, chỉ chỉnh cây trâm của cô một chút rồi nói: “Bị lệch rồi.”
Thả Huệ ghé sát vào tai anh thì thầm: “Ông xã, giày để trong tủ đựng đồ trong nhà vệ sinh.”
“Ơ kìa, ơ kìa!” Ấu Viên như bắt được một kẻ phản bội, cô nàng kêu lên: “Không được làm vậy mà!”
Trang Tân Hoa kéo cô ta lại: “Đủ rồi, làm ầm ĩ quá rồi đó, anh sợ chết mất, đây là Thẩm Tông Lương đó!”
Sau khi quy trình này hoàn thành, Thẩm Tông Lương dẫn Thả Huệ đi dâng trà, phía sau có quá nhiều người mà hai người lại đi quá sát, anh biết Thả Huệ hay xấu hổ nên anh chỉ có thể nhìn cô thêm vài lần cho đỡ thèm chứ không hề dám động đậy lung tung.
Trong đại sảnh trang hoàng lộng lẫy, Diêu Mộng và Đổng Ngọc Thư ngồi hai bên, dưới nữa là Thẩm Nguyên Lương và vợ là Giang Thái An.
Khi bước qua ngưỡng cửa, Giang Thái An vội vàng đứng dậy đỡ cô: “Em dâu, chúc mừng nha.”
Thả Huệ ngọt ngào mỉm cười với cô: “Cảm ơn chị dâu.”
Từ lần gặp trước, cô đã hỏi Thẩm Tông Lương, nói tên chị dâu sao lại giống con trai thế, anh nói: “Trước khi sinh, ba chị ấy nghĩ đứa nhỏ trong bụng sẽ là con trai, ông ấy lại đang làm việc ở Sơn Đông nên đặt tên như vậy. Chị dâu lớn lên trong quân khu, con người rất hiền hòa, dễ gần.”
Lúc làm lễ dâng trà, Diêu Mộng tuy vẫn cười, cũng nhanh chóng nhận chén trà và nhấp một ngụm, nhưng vẻ miễn cưỡng vẫn lộ rõ. Đến mức Ấu Viên không chịu nổi nữa, vội vàng đi ra ngoài. Cô nàng nói với Đường Nhân: “Bà nội của cậu chắc nghiến răng đến sắp vỡ rồi.”
Đường Nhân nhìn vào bên trong rồi lắc đầu: “Đừng nhắc nữa, còn không phải là do bị chú út ép sao? Trâu không muốn uống nước mà cứ ấn đầu bắt uống, không bị sặc đã là may lắm rồi.”
Trước khi nghi thức chính thức bắt đầu, Thẩm Tông Lương vốn muốn tranh thủ vài phút để ở riêng với . Anh vừa ngồi xuống, theo tính cách trầm ổn của mình, anh mở đầu bằng vài câu hỏi xã giao, hỏi Thả Huệ xem có mệt không.
Cô ngồi trên ghế sofa, nhỏ giọng nói không sao, chỉ là chưa ăn gì, hơi đói.
Thẩm Tông Lương đút cho cô một miếng bánh nhỏ, ngón tay vừa đưa đến bên môi cô lau đi vụn bánh, định nhân cơ hội hôn một cái thì Đường Nhân xách theo váy cưới, dẫn theo chuyên viên trang điểm ào ào xông vào chia cắt hai người bọn họ.
Đường Nhân tự mình cầm một cái bánh tổ yến giòn lên ăn: “Chú út, chú cũng đi thay quần áo đi chứ ạ?”
“May mà con nhắc, nếu không thì chú cũng quên mất.” Thẩm Tông Lương ra ngoài với vẻ mặt u ám. Anh không còn nghi ngờ gì nữa, mà là xác định, đám nhóc quỷ này đúng là cố ý muốn trêu đùa anh. Bình thường dám giận mà không dám nói, giờ lại tranh thủ lúc này để trả thù anh.
Dù đã rất cố nhẫn nhịn nhưng nước mắt Thả Huệ vẫn rơi như mưa khi trao nhẫn, nhỏ xuống mu bàn tay Thẩm Tông Lương. Cô nghĩ đến năm đó cô ở Hong Kong, đứng trước cửa sổ kính lớn ở Trung Hoàn, lúc nỗi đau dồn ép đến mức cô chỉ muốn kết thúc tất cả, trong đầu cô lúc đó cũng chính là khung cảnh như thế này.
Thậm chí cả khúc nhạc đang vang lên cũng giống đến lạ. Mọi thứ trước mắt đều viên mãn đến mức không chân thực, khiến cô gần như không phân biệt nổi đâu là mơ, đâu là thật. Cô chỉ cúi đầu, không ngừng vuốt ve bàn tay trái ấm áp của anh. Hai bờ vai gầy được phủ bởi một lớp khăn voan mỏng.
Tầm nhìn Thả Huệ nhìn mờ đi, cô đeo nhẫn cho anh xong, ngẩng đầu lên thì nhìn thấy mắt Thẩm Tông Lương cũng đã ướt, hiếm khi anh để lộ dáng vẻ như vậy, chắc hẳn là bị không khí làm cho xúc động.
Bên dưới khán đài, còn có người khóc dữ dội hơn.
Ấu Viên nhận lấy bó hoa cưới do cô dâu ném sang, trong đầu hiện lên biết bao mảnh ký ức rời rạc. Con đường Thả Huệ đã đi thật quá gian nan, gian nan đến nỗi một người ngoài cuộc như cô, chỉ cùng Thả Huệ trải qua một vài đoạn ngắn trong suốt hành trình ấy mà cũng đã bị cảm giác đè nén đó giày vò không ít, huống chi là người trong cuộc.
Còn mẹ cô, Vương Tự Chân mỉm cười nói: “Ngọc Thư này, chị sinh được một cô con gái xuất sắc về mọi mặt. Những việc tưởng chừng không thể làm được, con bé đều làm thay chị rồi. Chị xem, giờ đây chị lại ngồi vào vị trí này rồi.”
Đổng Ngọc Thư mặc sườn xám mới may, trang nhã lịch sự được mọi người vây quanh, nghe vô số lời chúc mừng và chúc phúc, đặc biệt là từ những người bạn cũ từng vì biến cố mà dần xa cách, trong lòng bà vui mừng và hãnh diện vô cùng. Bà nhìn con gái nói: “Tôi đã không còn nghĩ đến những chuyện đó từ lâu rồi, chỉ cần con gái sống vui vẻ, hạnh phúc là đủ rồi.”
Vương Tự Chân cũng đồng tình: “Đúng vậy, chúng ta đều đã trải qua rồi, chuyện trên đời ai mà nói trước được đâu? Chỉ cần ngủ một giấc dậy là mất đi chỗ dựa, cuối cùng vẫn phải tự mình gượng dậy. Trốn trong nhà chờ người đến che chở là vô ích, chẳng dựa dẫm ai mãi được cả. Tôi cũng nói với Viên Viên như vậy, phải học theo Thả Huệ, tự mình trau dồi bản thân giống như con bé.”
Đổng Ngọc Thư gật đầu: “Cả hai đứa đều là những đứa trẻ ngoan.”
Khi đi mời rượu, Đổng Ngọc Thư nghe thấy bàn của ông Bành đang bàn luận: “Chung Thanh Nguyên đúng là một kẻ vô dụng đoản mệnh, vậy mà sinh ra một đứa con gái giỏi giang như vậy? Gả được cho cậu hai nhà họ Thẩm, chậc chậc… cho dù ông nội nó còn sống cũng đâu dám mơ tới phúc phận giàu sang thế này.”
“Thẩm Tông Lương vẫn còn ở Giang Thành phải không?”
“Tất nhiên rồi, đến lúc cậu ấy quay lại, chúng ta nhìn thấy cậu ấy còn phải đổi cách xưng hô đó.”
Sau khi náo nhiệt cả ngày, đến khi bữa tiệc kết thúc thì Thẩm Tông Lương đã say khướt được mọi người đỡ về, người của Vạn Hòa rất biết cách làm việc, ngay cả những chiếc đèn lưu ly trong sân cũng dán chữ Song Hỷ, tỏa ra ánh sáng rực rỡ giữa đêm.
Thả Huệ lúc này đã kiệt sức, cô mặc bộ váy dạ hội lụa nằm ngủ trên ghế sofa.
Một trận động tĩnh ầm ĩ làm cô tỉnh giấc, ngẩng đầu lên đã thấy đám người Chu Phú đỡ Thẩm Tông Lương trở về, anh đã nằm trên giường mà vẫn còn cứng miệng nói: “Không ai được về cả, hôm nay là ngày vui, uống cạn ly này đã.”
Chu Phú xoa trán nói: “Thả Huệ, giao cậu ấy lại cho em nhé, anh cũng không trụ nổi nữa rồi.”
“Dạ, anh về sớm đi ạ, vất vả rồi.”
Thả Huệ tiễn họ xong lại quay vào. Cô rót một ly nước, ngồi xuống mép giường để chăm sóc Thẩm Tông Lương.
Thả Huệ vỗ vỗ mặt anh: “Xin hỏi, ngài còn ngồi dậy được không ạ?”
Thẩm Tông Lương vốn còn muốn giả vờ say, bị cô lịch sự hỏi một câu như vậy thì che mũi cười. Anh mở mắt ra, kéo cô vào lòng: “Em đang nói chuyện với anh đấy à?”
Thả Huệ áp mặt vào ngực anh hỏi: “Sao vậy, em hỏi như vậy không lịch sự sao? Dù có kết hôn rồi thì cũng phải khách sáo một chút, nói chuyện phải thêm kính ngữ. Đây là lời mẹ anh dặn hôm nay.”
Thẩm Tông Lương ậm ừ: “Đừng nghe bà ấy, bà ấy nói chuyện với ông cụ nhà anh có chừng mực bao giờ, bây giờ còn dám nói như vậy.”
Cô cười khẽ: “Em biết rồi, anh đã nói với em rồi, cứ coi như gió thoảng qua tai. Đã kết hôn rồi mà còn như vậy thì còn làm vợ chồng làm gì? Đúng không?”
Thẩm Tông Lương dùng ngón cái quệt lên má cô, giọng khàn khàn: “Đúng,Tiểu Huệ thật thông minh.”
Anh tuy không say nhưng cũng uống không ít rượu, đồng tử màu nâu như một ly Whiskey đang lắc lư, sắp đổ ra ngoài, dục vọng tích tụ cả ngày dồn lên đỉnh đầu.
Thả Huệ giúp anh cởi cúc áo: “Được rồi, cởi quần áo, đi tắm thôi.”
“Chúng ta cùng tắm.” Thẩm Tông Lương bật dậy, anh bế ngang cô lên, một chân đá tung cửa phòng tắm.
_
Sau một đêm vật lộn, ngày hôm sau, Thả Huệ ngủ đến trưa mới tỉnh.
Cô vừa mở mắt ra thì cô đã thấy mình tiêu rồi, cô vậy mà lại ngủ quên mất. Đã hẹn là sẽ đưa mẹ ra sân bay vì bác Cát còn phải quay về bệnh viện làm một ca phẫu thuật.
Cô rửa mặt xong thì gặp Thẩm Tông Lương từ ngoài đi vào, anh hỏi: “Em đi đâu?”
Thả Huệ nhịn cơn đau nhức ở eo để mặc quần áo, cô hỏi: “Mẹ em đâu? Mẹ đi rồi à?”
“Đi rồi.” Thẩm Tông Lương gật đầu: “Anh đưa đi.”
Thả Huệ thở phào nhẹ nhõm: “Vậy anh nói với mẹ thế nào?”
Thẩm Tông Lương nói: “Nói thật thôi, anh bảo em đêm qua mệt quá nên không dậy nổi.”
Thả Huệ lập tức đỏ mặt: “Vậy người ta chắc chắn sẽ nghĩ… chắc chắn sẽ nghĩ…”
Thẩm Tông Lương kéo cô lại ngồi, anh nói: “Nghĩ sao thì nghĩ. Mẹ là người từng trải, có ai cứ hở chút là ngại ngùng như em đâu.”
Đầu mũi anh chạm vào thái dương cô, hít sâu một hơi: “Sao sáng sớm ra đã thơm thế này? Còn sưng không? Có cần anh xem lại không?”
Thả Huệ ôm lấy cổ anh, không chịu thua nói: “Em không biết đâu, anh xem thử đi.”
Đêm qua cô đã làm nũng như vậy, khiến ngọn lửa trong lòng Thẩm Tông Lương bị đè xuống rồi lại bùng lên, lặp đi lặp lại.
Thẩm Tông Lương hôn cô, mút lấy đôi môi cô thành sắc hồng ướt át: “Em cứ thế này thì cho dù có nghỉ hết tuần trăng mật anh cũng không về Giang Thành được.”
“Tại sao?” Thả Huệ cắn vào vành tai anh.
Thẩm Tông Lương dựa vào ghế sofa, nhắm mắt lại: “Thế này thì sao mà đi được? Ai mà nỡ đi?”
“Vậy anh đưa em đi theo đi.” Thả Huệ nói nhẹ tênh.
Anh cười toe toét ôm lấy mặt cô: “Không phải em nói muốn ở nhà chờ thông báo sao?”
“Kết quả đã có rồi, còn chờ thông báo gì nữa. Trước khi khai giảng, em rảnh lắm.”
Thẩm Tông Lương khẽ véo mũi cô: “Vậy cũng được, em qua đó ở với anh một thời gian.”
“Được thôi nhưng anh cũng phải giúp em một việc nhỏ.” Thả Huệ kéo cà vạt của anh nói.
Như thể anh đã biết trước yêu cầu của cô: “Anh đã hẹn lão Cao rồi, dạo này anh ấy rảnh, hôm nào hai thầy trò gặp nhau cho biết.”
Thả Huệ vỗ tay, cười ranh mãnh: “Vậy là em không còn gì để lo nữa rồi.
_
Trước khi đến Giang Thành, Thẩm Tông Lương tổ chức một bữa tiệc tại một ngôi nhà cổ kiểu Minh để đãi những người bạn tham dự hôn lễ.
Trong bữa tiệc, mọi người đều đang bàn về những chuyện vụn vặt trong ngày cưới.
Đường Nạp Ngôn xua tay nói: “Đừng nhắc nữa, lão Thẩm cưới vợ mà tôi mệt muốn chết, đêm hôm trước cậu ta không ngủ được, gọi điện thoại bắt tôi dậy, bảo tôi đi dạo cùng cậu ta. Thế là Trang Tề nhà tôi nửa đêm dậy không thấy người đâu, tra hỏi tôi cả tiếng đồng hồ.”
Chu Phú tiếp lời: “Niệm vô dữ vi nhạc giả, toại chí đối diện tầm nạp ngôn. Nạp ngôn diệc vị tẩm, tương dữ bộ vu trung đình.” [1]
“Thôi đi, chú rể gì mà ba giờ sáng còn chưa ngủ!” Đường Nạp Ngôn nói xong, một tay đỡ lấy vai Trang Tề, hỏi cô nàng đang chơi gì.
Trang Tề ủ rũ ngẩng đầu lên: “Ván quan trọng nhất mà lại thua rồi, đều tại anh.”
Đường Nạp Ngôn cười, cầm ly rượu bên tay nói: “Là tại anh, tại anh, anh tự phạt một ly cho em.”
“Hả?” Thả Huệ quay mặt sang hỏi Thẩm Tông Lương, lo lắng nói: “Vậy anh không ngủ cả đêm sao?”
Thẩm Tông Lương đáp qua loa: “Ai cưới vợ mà ngủ được chứ? Anh không tin.”
Thả Huệ thấy trong lòng thấy hơi không vui, nói muốn ra ngoài hít thở chút không khí. Ngoài sân, gió đêm lạnh lẽo, bóng cây dày đặc đổ xuống đầy mặt đất. Cô đi được vài bước thì nghe thấy dưới chân tường có một nam một nữ đang nói chuyện.
Người đàn ông nói: “Giờ em cũng gan lắm rồi đấy, dám chạy tới đây, lại còn mặc sườn xám nhân viên phục vụ. Nếu bị người nhà họ Thẩm nhìn thấy thì em có sống nổi không?”
Tiếp theo là giọng nói mềm mại của cô gái: “Anh sợ cô Thẩm ghen sao? Không phải nói cô ấy hiền lành hiểu chuyện nhất à, không phải ngay cả người làm trong nhà cũng khen cô ấy sao? Giờ lộ nguyên hình rồi à?”
Chúc Hoằng Văn khẽ cười: “Trước không nói đến chuyện Đường Nhân thế nào, trước khi kết hôn tôi đã nói rồi, sau này chúng ta đừng qua lại nữa, em lấy tiền rồi mà sao còn không chịu đi?”
Cô ấy nói: “Em đi rồi. Dù có nhà lớn, quần áo có đẹp, tiền có tiêu không hết nhưng vẫn sống chẳng ra người cũng chẳng ra ma.”
“Thất Thất.” Chúc Hoằng Văn khẽ nói: “Em không thể lúc nào cũng ỷ vào việc tôi yêu em mà làm bừa hết lần này đến lần khác như vậy.”
Thả Huệ luôn biết, anh Hoằng Văn là người có tính tình tốt nhất. Ngay cả sau khi nhà cô sa sút, mấy lần gặp nhau, anh vẫn luôn ân cần hỏi han cô: “Thả Huệ, nếu em có cần anh giúp thì em cứ việc nói.”
Nếu không phải như vậy thì cô cũng sẽ không luôn gọi anh là anh trai, đến mức Thẩm Tông Lương cũng phải ghen tị.
Biết anh kết hôn với Đường Nhân, Thả Huệ không bất ngờ, ông Chúc là người nhìn xa trông rộng, luôn biết rõ nhất cách giữ mình trong những ngày tháng biến động, nhà họ Thẩm nhìn trúng anh là chuyện bình thường.
Sau khi họ kết hôn, cuộc sống của bọn họ luôn rất hòa thuận, nghe người lớn nhà họ Chúc kể, Đường Nhân và chồng luôn tương kính như tân, chưa từng cãi nhau, lại còn sinh được một cô con gái vô cùng đáng yêu.
Nhưng Thả Huệ chưa từng nghĩ tới, Chúc Hoằng Văn dịu dàng nho nhã kia lại có một quá khứ như vậy. Cô thật sự không thể tưởng tượng nổi khi anh buông thả sẽ là bộ dạng gì, trước khi kết hôn đã phải giằng co như thế nào mới có thể tiễn cô gái mình yêu đi.
Một loạt tiếng sột soạt vang lên, như thể có ai đó đang ôm lấy ai đó, cô gái tên Thất Thất nói: “Em không cần tiền! Chúc Hoằng Văn, em không cần tiền của anh! Em chỉ muốn ở bên anh. Làm gì cũng được, mỗi tuần anh đến gặp em vài lần cũng được, anh đừng đuổi em đi.”
Không biết ai đó khẽ thở dài trong bóng tối.
Giọng Chúc Hoằng Văn khàn đi: “Không được, không giấu được lâu đâu. Nhà họ Thẩm không dễ động vào, ba mẹ tôi cũng sẽ không tha cho em đâu. Em như vậy…sẽ khiến quyết tâm trước đây của tôi trở nên vô ích, đừng ép tôi nữa.”
Thất Thất vừa khóc vừa nói: “Vì sao không được? Em nghe người ta nói rồi, chú út của vợ anh không phải vừa cưới được người mình yêu sao? Sao chú ấy lại có thể làm theo ý mình?”
“Lấy tôi ra so với chú của cô ấy à?” Chúc Hoằng Văn khinh khỉnh cười, anh nói: “Chú út có được ngày hôm nay, ba phần là nhờ nhà họ Thẩm, bảy phần là do năng lực của bản thân chú ấy. Còn tôi thì có tài cán gì đâu? Rời khỏi nhà họ Chúc, tôi chẳng là gì cả. Nếu không mang họ Chúc thì ngay cả khi ngồi trong câu lạc bộ, chẳng ai thèm liếc mắt đến tôi một cái, em có tin không?”
Đối mặt một lúc, Thất Thất buông anh ta ra: “Chúc Hoằng Văn, ngay cả khi chưa kịp tranh đấu mà anh đã từ bỏ em như vậy.”
Chúc Hoằng Văn nói: “Bởi vì từ bỏ em dễ dàng hơn, ngoài buồn bã vài ngày thì cũng không có tổn thất gì nhưng mất đi quyền thế và địa vị thì không được, như vậy thì sẽ buồn bã cả đời. Bây giờ em đã hiểu rõ chưa? Logic của những người như tôi chỉ đơn giản và bi ai như vậy đó.”
“Em hiểu rồi, hiểu rồi.” Thất Thất lau nước mắt trên mặt: “Anh cứ làm ông Chúc cả đời đi, mãi mãi ngồi trên cao đi, em đi đây, sau này sẽ không làm phiền anh nữa.”
Anh ta vẫn giữ cô lại: “Có việc thì gọi cho thư ký Bạch, đừng để bị người ta bắt nạt.”
Thất Thất lại ôm lấy anh, gào khóc nức nở.
Thả Huệ nghe thấy không đành lòng, cô quay người quay người định rời đi, nhưng vừa ra khỏi cổng vòm thì nhìn thấy Đường Nhân. Cô ấy đang vịn vào cánh cửa đá, sắc mặt tái nhợt như đám mây che khuất ánh trăng.
Đường Nhân hỏi cô: “Thím út, có phải Chúc Hoằng Văn đang ở bên kia không?”
Thả Huệ muốn nói không phải, cô rất không muốn hai vợ chồng họ cãi nhau nhưng vẻ mặt hoảng hốt của cô đã bán đứng cô.
Đường Nhân gật đầu: “Trông có vẻ là vậy, vậy thì con không qua đó nữa, tránh cho anh ta khó xử.”
Nói xong, cô ấy quay người bỏ đi. Thả Huệ vội đuổi theo, khuyên nhủ: “Đường Nhân, tôi nghe được một lúc rồi, thực ra…cũng không có gì đâu, đừng suy nghĩ nhiều.”
Đường Nhân cười: “Vốn dĩ cũng không có gì. Con cũng không thích anh ta, chỉ cần giữ được thể diện là được rồi, mọi người bình an vô sự là được, anh ta cũng chưa bao giờ quản con.”
Thả Huệ nhìn Đường Nhân, muốn nói lại thôi.
Vẫn là Đường Nhân lên tiếng trước: “Có phải thím muốn hỏi, đã như vậy thì tại sao còn muốn kết hôn không?”
Cô gật đầu.
Đường Nhân dừng lại một lát: “Bởi vì phản kháng cũng vô ích thôi, con và Hoằng Văn giống nhau, rời khỏi nhà thì sống không tốt. Đã quen được mọi người tôn sùng nên không chấp nhận được sẽ có một ngày mọi người nhìn thấy con nhưng lại vờ như không thấy, giống như thím ngày trước vậy.”
Vẻ mặt Thả Huệ cứng đờ: “Ừ, rất khó chịu.”
“Xin lỗi thím, con không cố ý.”
“Không sao, đây là sự thật.”
Thẩm Đường Nhân ngẩng đầu lên, cô nhìn ánh trăng mờ ảo trên bầu trời: “Nhận ân huệ của nhà họ Thẩm hơn hai mươi năm, chỉ là gả cho người mình không thích thôi, có gì đâu mà không làm được? Nhưng đôi khi…thím à… con vẫn nhớ đến Ngụy Tấn Phong…trong lòng vẫn…”
Giọng cô nghẹn lại, đôi mày thanh tú nhíu lại, không nói thêm được nữa, Thả Huệ nắm lấy tay cô: “Tôi hiểu, tôi hiểu. Đừng lo, ít nhất bây giờ cậu ấy vẫn bình an.”
“Ừm.” Thẩm Đường Nhân gật đầu mạnh. “Con cũng chỉ có thể cầu mong anh ấy bình an thôi.”
Nói chuyện chưa được bao lâu, Hoằng Văn đã đi tới, gọi một tiếng thím, nhìn thấy Thẩm Đường Nhân đỏ hoe mắt thì anh ta kêu lên một tiếng: “Em sao vậy? Khóc à?”
Thẩm Đường Nhân quay lưng lại xoa mắt: “Ngày vui như vậy, ai mà khóc chứ? Bị cát bay vào mắt thôi.”
“Đừng động, đừng động, để anh thổi cho em.”
“Aida, anh càng thổi càng ngứa, đừng thổi nữa.”
Hoằng Văn không yên tâm: “Đi đi đi, gọi bác sĩ đến xem.”
Đường Nhân không nghe anh ta: “Việc nhỏ như vậy gọi bác sĩ làm gì? Không chừng người ta cười anh làm quá lên.”
Thả Huệ nhìn một lúc rồi im lặng đi ra chỗ khác.
Đột nhiên cô cũng thấy mơ hồ, rốt cuộc thế nào mới được coi là yêu, và thế nào thì không phải là yêu?
_
[1] “念无与为乐者,遂至对面寻纳言。纳言亦未寝,相与步于中庭。” – đại ý của câu này là không có ai chơi chung nên đi sang nhà đối diện tìm Nạp Ngôn, Nạp Ngôn cũng chưa ngủ nên liền cùng nhau dạo bước trong sân.


Gửi bình luận