Ngoại truyện 8: Đón chờ tin lành
Khi Thẩm Gia Nhân lên lớp lớn, phạm vi hoạt động của cậu bé ngày càng rộng, sau khi nhận biết được vài chữ thì cậu bắt đầu bén mảng vào phòng sách của ba mình.
Hôm nay Thả Huệ vừa về, cô vui vẻ định bế con trai lên thì thấy cậu bé ngồi thừ ra, cô vội hỏi con xem có chuyện gì.
Gia Nhân chu cái miệng nhỏ: “Mẹ, con làm bẩn một bức thư pháp của ba rồi.”
Thả Huệ bế cậu bé ngồi lên đùi, cô nói: “Đừng khóc, đừng khóc, là bức nào con?”
Cậu bé lắc đầu, nói không rõ, những chữ trên đó cậu đều không nhận ra nhưng cậu biết là mình đã gây họa.
Thả Huệ dắt cậu bé lên lầu, vội vàng ghé sát vào bàn làm việc, hóa ra là bức “Túy Ông Đình Ký” mà Thẩm Tông Lương vẫn viết gần đây, anh đã viết ròng rã hơn nửa tháng, cứ thấy chữ nào không ổn là viết lại từ đầu, đã xé không biết bao nhiêu giấy quý.
Còn bây giờ thì sao? Mấy chữ trên đó bị Gia Nhân làm vương vãi những đốm mực như tuyết rơi, hoàn toàn không thể viết tiếp nữa rồi.
Thả Huệ cũng biết đây là chuyện không nhỏ, cô gạt cục chặn giấy khắc bằng ngọc Hoà Điền ra rồi gấp bức thư pháp lại đặt sang một bên. Thả Huệ nghĩ ra một kế sách vụng về, cô định tự mình viết một bức khác rồi đánh tráo đặt vào đây, dù sao cũng không thể qua mắt chồng cô được nhưng đó là tất cả sự chân thành của cô.
Gia Nhân nhìn mẹ đến ngây người, cậu bé trèo lên: “Mẹ, mẹ muốn tự mình viết ạ?”
“Biết làm sao bây giờ? Ba con còn một lúc nữa mới về, để mẹ thử xem sao.”
Gia Nhân lau nước mắt, rất tự giác bóp tay cho cô: “Mẹ, con đã làm liên lụy đến mẹ rồi.”
Thả Huệ sờ sờ má cậu bé: “Lần sau đừng đến chỗ ba nữa, tài liệu và báo cáo của ba nhiều lắm, con biết chưa?”
“Dạ, lần sau con sẽ không thế nữa.”
“Gia Nhân ngoan lắm.”
Thẩm Gia Nhân nhìn mẹ mình ngập ngừng hạ bút, cậu bé nói: “Mẹ, mẹ cũng biết viết chữ ạ?”
“Ba con đã dạy mẹ rất lâu nhưng mẹ không phải là một học trò giỏi nên viết không đẹp.”
Cuộc khủng hoảng tạm thời được giải quyết, Gia Nhân lại hỏi vu vơ về vai vế vì chuyện này đã làm cậu băn khoăn từ lâu, cậu hỏi bằng chất giọng non nớt: “Mẹ ơi, chị họ nói mẹ là bạn học của chị ấy nên ba mới lớn hơn mẹ nhiều như vậy, đúng không? Mẹ là học trò của ba ạ?”
Chuyện này giải thích thế nào đây?
Thả Huệ chống bút vào cằm suy nghĩ một lát, cô nói: “Ừm…mẹ không phải học trò của ba nhưng mẹ đúng là bạn học của chị họ con, con cứ biết vậy là được rồi.”
Gia Nhân lại nói: “Chị họ còn nói, mẹ trước đây gọi ba là chú út, có đúng không ạ?”
“Ừ, nhưng đó là chuyện của ngày xưa rồi.”
Ngừng vài giây, Gia Nhân còn suy luận: “Vậy thì nếu là ngày xưa, có phải con cũng phải gọi mẹ là chị không ạ?”
Thả Huệ bật cười khanh khách, cô nói: “Không thể suy ngược lại như vậy đâu cục cưng, ngày xưa còn chưa có con mà.”
Hai mẹ con còn đang cười vui vẻ thì cửa phòng sách đột nhiên bị mở tung, dáng người cao ráo của Thẩm Tông Lương xuất hiện ở cửa, anh mở lời: “Hai mẹ con lại quây quần ở đây làm gì…”
Rồi Thẩm Tông Lương trừng mắt nhìn thấy vợ mình đứng bật dậy như một kẻ trộm, tay cô xoa xoa một cuộn giấy lớn, liều mạng giấu ra sau lưng. Ngay cả Gia Nhân cũng sợ hãi, nép vào bên mẹ, không dám nhìn anh.
Thẩm Tông Lương khó hiểu thở hắt ra, anh nói: “Sao vậy? Trông ba đáng sợ lắm sao?”
Anh thấy lạ, không biết từ lúc nào mình lại trở thành kẻ xấu trong nhà này.
“Không có ạ.” Thả Huệ đẩy Gia Nhân nói: “Ba có đáng sợ đâu.”
Gia Nhân lắp bắp phụ họa: “Không…không đáng sợ ạ, ba rất tốt.”
Thẩm Tông Lương lạnh lùng đặt hộ chiếu đi Hong Kong của con trai xuống, anh nói: “Giấy tờ của Gia Gia đã làm xong rồi, em có thể đưa thằng bé đi Hong Kong rồi đó.”
Trong hoàn cảnh căng thẳng đó, Thả Huệ kêu “wow” một tiếng đầy khoa trương, cô nói với con trai: “Tuyệt quá, ba làm cái gì cũng giỏi cả. Cục cưng của mẹ, chúng ta có thể đi Hong Kong thăm dì Ấu Viên rồi, con vui không?”
Gia nhân sự điên cuồng gật đầu: “Dạ vui ạ, dì ấy nói muốn tặng con kính thiên văn, con vui lắm.”
Khi Thẩm Tông Lương sắp bước tới xem xét tình hình thì Thả Huệ ném tờ cuộn bẩn thỉu ra sau, cô thân mật khoác tay anh nói: “Tối nay không phải có hẹn đi ăn với anh Nạp Ngôn sao? Chúng ta đi thôi.”
Gia Gia nói: “Mẹ ơi, con cũng đi ạ?”
“Con cũng đi.” Thẩm Tông Lương liếc nhìn Thả Huệ với vẻ buồn cười rồi lại dắt tay con trai: “Con đi chơi với Trần Ấu Trúc đi, con bé nhớ con.”
Thả Huệ vội vàng phụ họa: “Đúng vậy, con gái của Sơ Nguyệt và thằng bé học chung một trường mẫu giáo mà, đi thôi Gia Gia.”
Khi lên xe, hai mẹ con, một người dựa vào anh, một người ngồi trên đùi anh, mỗi người dựa vào một bên vai. Chỉ có người ngồi trên đùi thì mệt lả, cũng đã bị dọa cho sợ hết hồn nên vừa dựa vào người ba mình một lúc là cậu nhóc đã ngủ thiếp đi.
Thẩm Tông Lương bất lực cười, Thả Huệ ừ một tiếng đầy nghi hoặc: “Anh cười gì vậy ạ?”
Anh nhếch mép: “Anh tuổi này con trai con gái đều có đủ cả rồi, chẳng lẽ không được cười sao?”
Thả Huệ liếc anh: “Con trai anh đang ở đây này, đừng nói bậy.”
Anh vỗ lưng con trai: “Nó không nghe thấy đâu, ngủ say như chết rồi.”
Cô cười: “Vậy sao anh đối với em thì rộng lượng quá trời, còn đối với Gia Gia thì nghiêm khắc dữ vậy?”
Thẩm Tông Lương nghiêm túc trả lời cô: “Cái đó khác, em là con gái, đến nơi xa xôi này học hành, cái gì cũng tự mình giải quyết, cũng không nói nhiều lời, lúc nào cũng nhìn sắc mặt người khác để sống. Ngồi một mình cô đơn mà còn phải cười với người ta, nhìn thôi đã thấy đáng thương, ai mà nỡ mắng em chứ.”
Cô vùi mặt vào vai anh, dùng mắt làm ướt áo sơ mi của anh, Thẩm Tông Lương thấp giọng hỏi cô có chuyện gì, giọng cô như nấc nghẹn: “Lúc cô đơn mà vẫn được anh nhìn thấy, em cảm thấy mình thật may mắn.”
Cảm ơn anh, Thẩm Tông Lương, cảm ơn anh vì đã xuất hiện như một món quà trong cuộc đời nặng nề và tẻ nhạt của em.
Thả Huệ thì thầm trong lòng
Anh vỗ nhẹ lên má cô: “Đừng nói mấy lời như vậy, nếu nói về vận may thì đó cũng là vận may của anh Thẩm đây mà. Nếu em không đến thì có lẽ anh sẽ không kết hôn, nếu vậy thì làm sao có được niềm vui sum họp gia đình thế này?”
Đến cổng vườn, Gia Gia được ba cậu bế xuống xe, chưa đi được hai bước thì đã tỉnh. Trần Ấu Trúc nói với Trần Hoán Chi: “Ba ơi, Gia Gia được ba bế, con cũng muốn được bế.”
Khúc Sơ Nguyệt lập tức ngăn cô bé lại: “Gia Gia vừa mới ngủ dậy mà, trên đường đi ba bế con còn chưa đủ sao? Tay ba con cũng là tay mà.”
Thẩm Tông Lương khen một câu: “Giỏi lắm Sơ Nguyệt, có thời gian thì chỉ dẫnThả Huệ nhiều hơn đi, cô ấy không biết nghiêm khắc với con trẻ gì cả.”
Sơ Nguyệt xua tay: “Anh đừng cười em nữa, giáo sư Chung mà không biết cách giáo dục, nói ra ai mà tin? Em là bị Trần Hoán Chi ép buộc nên nhất định phải nhập vai phản diện nghiêm khắc thôi, do anh ấy nuông chiều con bé nhà em quá, cứ cái đà này thì không được đâu.”
“Không cười, là thật lòng đó.” Thả Huệ cũng đứng lên bậc thang, cô nói: “Có thời gian chúng ta thường xuyên tụ họp, trao đổi kinh nghiệm, xem có thể giúp mình thay đổi được không.”
Sơ Nguyệt gật đầu: “Được thôi, bây giờ sức khỏe của cậu đã khá hơn chưa?”
“Vẫn vậy thôi à, lúc này lúc kia.”
“Nhưng nhìn chung vẫn tốt hơn lúc ở Anh.”
“Ai, khoảng thời gian đen tối.”
Thẩm Tông Lương quay đầu lại, hỏi: “Đang nói gì vậy?”
Thả Huệ cười: “Không có gì đâu, là đang khen anh đó.”
_
Trong ấn tượng của Thẩm Gia Nhân lúc sáu tuổi, ba mẹ dường như chưa bao giờ cãi nhau, tình cảm của họ luôn rất tốt. Lần duy nhất khiến cậu sợ hãi là không hiểu sao đột nhiên mẹ lại chuyển đến ký túc xá ở.
Năm đó, cậu học lớp một.
Khi ba mẹ đưa cậu đến trường, họ dặn dò cậu rất nhiều, phải kính trọng thầy cô, phải giữ kỷ luật, hòa thuận với các bạn trong lớp, không được làm quậy phá.
Suốt cả mùa hè, Thẩm Gia Nhân nghe những lời này đến mức màng nhĩ muốn chai sạn, cậu bịt hai tai lại nói: “Ba ơi, ba có phiền không, ba cứ dặn con làm gì? Ba đi dặn cô giáo đi. Cô giáo sợ ba nên nhất định sẽ đối xử đặc biệt, con làm sao từ chối được, đến lúc đó lại nói con không tôn trọng thầy cô.”
Cậu lớn hơn mỗi ngày, cũng càng ngày càng biết cãi lại, chọc tức ba cậu. Cậu còn đắc ý nói với mẹ: “Ai bảo hồi nhỏ ba cứ mắng con.”
Thẩm Tông Lương giơ tay lên, nói: “Cái thằng này…”
Thả Huệ vội đẩy anh một cái: “Nhanh lên anh, lớp của con ở phía trước.”
Chồng cô liếc nhìn cô một cái: “Là em muốn bao che cho nó đúng không?”
Thả Huệ vô tội xòe tay: “Không có mà, đến giờ học rồi, Gia Gia cũng đâu có nói sai.”
Cô nhìn đồng hồ rồi nói: “Ôi, em cũng phải đến trường rồi, hôm nay có một cuộc họp.”
Thẩm Tông Lương giữ cô lại: “Vội gì chứ, để anh đưa em đi.”
“Vậy cũng được, cảm ơn anh.”
Thẩm Tông Lương khịt mũi: “Đừng khách sáo, hai người bớt hợp tác với nhau đi là được, anh sợ bị hai người gạt ra ngoài.”
Thả Huệ đến ôm anh: “Sao lại có thể như vậy được, ba mới là trụ cột của cái nhà này mà.”
Anh cười ôm lấy vai vợ mình.
Tính đến năm nay, họ đã kết hôn mười năm nhưng vợ anh vẫn dịu dàng hoạt bát như vậy, khi nhìn anh, trong mắt cô luôn có sự yêu thương dồi dào, như cây thường xuân xanh mướt bên ngoài bức tường đỏ của khu tập thể, mọc dày đặc trong đồng tử của cô.
Theo tuổi tác tăng lên, anh dường như càng ngày càng cần Thả Huệ nhìn anh, để xác định rằng mình vẫn còn sức hấp dẫn đối với cô, anh vẫn là duy nhất của cô.
Thẩm Tông Lương đưa cô đến trường, Thả Huệ nói lời tạm biệt với anh rồi cầm túi xuống xe.
Anh ngồi trong xe, nhìn cô mới đi được hai bước mà bên cạnh đã có một người đàn ông xuất hiện. Người đàn ông ấy rất cao lớn, làn da trắng trẻo rất nho nhã, khuôn mặt tuấn tú, Thả Huệ đứng bên cạnh anh ta trông thật yếu đuối và mảnh khảnh.
Người đàn ông đó cố tình vỗ nhẹ vào vai trái của cô, rồi lại né sang bên phải. Thả Huệ quay đầu hai cái, rồi cười nói: “Mấy chục tuổi rồi còn chơi trò này.”
Đây là ai?
Anh gần như đã gặp hết các giáo viên trong học viện của họ, không có một người trẻ nào có dung mạo và khí chất nổi bật như vậy, là người mới đến sao?
Anh quay đầu lại, trầm giọng dặn tài xế: “Đi thôi.”
Thả Huệ và thầy Lữ vào thang máy, cô hỏi: “Đàn anh, học kỳ này anh mới đến, có thích ứng được không ạ?”
Lữ Dịch lắc đầu: “Vẫn đang từ từ thích ứng, ở miền Nam mấy năm, đột nhiên đến miền Bắc nên không quen lắm.”
Thả Huệ cười cười: “Ở thêm vài năm là được thôi, lúc em mới đến cũng vậy, còn nhà cửa thì sao?”
Anh nói: “Vẫn chưa đi xem, tạm thời cứ ở trong ký túc xá đi, anh một thân một mình thôi nên cũng không vội.”
Tối hôm đó về nhà, lúc cả nhà ăn cơm, Gia Gia hào hứng kể chuyện ở lớp, Thả Huệ ngồi nghe bên cạnh, Thẩm Tông Lương vẫn ít nói như thường lệ. Chỉ là sự im lặng hôm nay lại thêm vào vài phần dò xét kỳ lạ.
Gia Gia nói: “Mẹ ơi, chiều nay chúng con học nhạc, cô giáo Dương đàn nghe hay lắm.”
Thẩm Tông Lương khịt mũi một tiếng, thật là nói chuyện không đâu vào đâu. Giáo viên âm nhạc không biết đàn thì còn ai trên đời này biết đàn nữa?
Anh buông đũa xuống, ăn vài miếng rồi không muốn động nữa. Sau khi đưa vợ đi làm thì cả ngày hôm nay bụng dạ anh đều không thoải mái. Chắc là do tâm trạng không tốt nên nhìn cái gì cũng không vừa mắt.
Nhưng Thả Huệ vẫn dịu dàng đáp lời: “Thật sao? Cô ấy đàn bài gì vậy?”
“Con không biết, dù sao cũng là một vài hát vui vẻ ạ, một vùng… một vùng…” Gia Gia gãi gãi mặt, không nhớ ra.
Thả Huệ trực tiếp hát ra cho cậu bé, hát xong cô nói: “Có phải bài này không?”
“Đúng rồi, mẹ giỏi quá.”
Thẩm Tông Lương ở bên cạnh lặng lẽ nhìn cô. Dáng vẻ của Thả Huệ vẫn như ngày xưa mà chẳng hề thay đổi, khóe mắt đuôi mày đều toát lên vẻ đoan trang và dịu dàng, vẫn còn rất hứng thú với những điều mới mẻ.
Anh chống một tay lên bàn, dùng ngón tay cái ấn mạnh vào khớp ngón trỏ. Nửa ngày sau, mới xen vào cuộc đối thoại của hai mẹ con một câu: “Học viện của em có giáo viên mới à?”
Thả Huệ nhất thời không phản ứng kịp, cô ừ một tiếng rồi nói: “Ồ, anh nói Lữ Dịch à, anh ấy là đàn anh của em lúc học đại học, trước đây anh ấy ở đại học Võ, là nhân tài mới được tuyển dụng về, chuyên ngành lịch sử pháp chế.”
Thẩm Tông Lương ừ một tiếng đầy ẩn ý: “Là đàn anh à, trước đây quan hệ rất tốt sao?”
“Cũng bình thường thôi ạ, có chuyện gì sao anh?” Thả Huệ cuối cùng cũng nhìn anh rồi hỏi.
Anh nhếch mép cố gắng cười nhưng nói không có gì. Chỉ vì vài câu chào hỏi mà lại làm lớn chuyện như vậy thì đúng là chẳng hay ho chút nào. Mặc dù hiện tại thì cả ngày nay anh chẳng thể bình tĩnh lại được, cũng chỉ vì vài lời chào hỏi này.
Có lẽ tuổi tác và thời gian sẽ khiến người ta trở nên bất an, đa nghi, yếu đuối. Trước đây khi cô còn nhỏ, còn anh đang ở độ tuổi sung mãn nhất, dù có bao nhiêu nam sinh vây quanh cô thì anh cũng có thể giải quyết một cách dễ dàng, không hề tính toán đến mức này.
Đợi Thả Huệ bận xong việc của mình, quay về phòng ngủ thì thấy Thẩm Tông Lương vẫn dựa vào ghế sofa đọc sách.
Cô nhẹ nhàng vặn cửa, phát hiện ra đèn đuốc vẫn sáng trưng thì mới ngạc nhiên thốt lên: “Em tưởng anh đã ngủ rồi chứ.”
“Chưa.” Thẩm Tông Lương úp sách xuống bàn trà, anh nói: “Tiểu Huệ, lại đây với anh, hôm nay anh hơi nhớ em.”
Có lẽ do tính chất công việc nên mỗi khi chồng cô nói chuyện sẽ luôn giữ thói quen phát ngôn dè chừng, kiềm chế, nên nếu anh nói một chút thì Thả Huệ hoàn toàn có thể hiểu là anh rất nhớ cô.
Thả Huệ cười cười, đi tới ngồi lên đùi anh. Thẩm Tông Lương sờ lòng bàn tay cô, không nóng lắm, anh nói: “Trời đã vào thu rồi, buổi tối đọc tài liệu thì nhớ mặc thêm áo khoác, em nhớ chưa?”
Cô gật đầu, ánh mắt liếc qua đuôi tóc anh, một tia bạc lấp lánh dưới ánh đèn sáng, Thả Huệ nói: “Thẩm Tông Lương, anh mọc thêm hai sợi tóc bạc rồi.”
Thẩm Tông Lương gỡ tay cô ra, nắm trong tay xoa xoa: “Ừm, anh già rồi.”
“Đâu có, trông anh vẫn rất đẹp trai mà.” Thả Huệ ôm cổ anh, ánh mắt tràn đầy ái mộ, như có một viên đá ném vào đáy mắt anh, tạo nên những vòng sóng lăn tăn.
Anh hơi ngẩng mặt lên, giọng điệu nghe mềm yếu vô cùng: “Thật sao? Trong mắt em anh vẫn còn như vậy sao?”
“Đương nhiên rồi.” Thả Huệ thành kính gật đầu: “Em không lừa anh đâu.”
Thẩm Tông Lương thường xuyên tập thể dục nên tỷ lệ mỡ trong cơ thể được giữ gìn rất tốt, bụng tuy có chút hơi chảy xệ nhưng tuyệt đối không có một chút mỡ thừa nào, chỉ xét về ngoại hình thì trông anh và lúc hơn ba mươi tuổi không có nhiều khác biệt cho lắm.
Anh tựa trán vào trán cô, khi hơi thở hai người hòa quyện, anh nhắm mắt lại nói: “Anh biết, anh biết.”
Thả Huệ bị anh làm cho chân tay mềm nhũn, trái tim cũng dịu đi, cô nói: “Anh sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái sao?”
Nếu không thì cô không thể tưởng tượng được, tại sao anh cứ luôn nhấn mạnh về tuổi tác của mình như vậy. Một Thẩm Tông Lương luôn cứng rắn như vậy kia mà, sao lại có thể nhạy cảm thế này?
Anh lắc đầu rồi ngậm lấy chiếc cằm xinh đẹp của cô, nói rằng mình không sao. Rồi anh hé môi một chút, vừa nhẹ nhàng nhưng cũng rất gấp gáp.
Thả Huệ được anh ôm trong lòng, những nụ hôn như một cơn mưa rào lướt qua mặt cô, đêm nay Thẩm Tông Lương có chút vội vàng, những động tác dạo đầu thường ngày đều bị bỏ qua, thậm chí anh còn không cho cô thời gian thích ứng, cũng không chậm rãi tiến vào như mọi khi.
Sợ mình làm cô khó chịu nên trong suốt quá trình anh luôn hôn lên mặt cô rồi trầm giọng hỏi: “Em có sao không? Anh có làm mạnh quá không?”
Thả Huệ luôn lắc đầu trong trạng thái mơ màng. Đêm nay anh cứ vậy mà làm tới, mặc kệ tất cả, cả hai người nhanh chóng ướt đẫm mồ hôi.
Thả Huệ yếu ớt cuộn tròn trên tấm thảm vừa được thay, cô sờ lưng anh, yếu ớt phàn nàn: “Hôm nay lại như vậy.”
Thẩm Tông Lương nói xin lỗi rồi dùng rất nhiều nụ hôn để an ủi cô. Anh cũng không biết mình bị sao, có lẽ là do giận dữ và ghen tị đã kiểm soát anh, anh ghen tị đến mức không còn chút chừng mực nào.
Lần thứ hai nhìn thấy Lữ Dịch và Thả Huệ ở cùng nhau, là vào một buổi trưa thứ Tư. Thả Huệ nhắn tin cho anh, tối nay không về nhà ăn cơm vì trong học viện có tiệc. Trước khi tan làm, Thẩm Tông Lương cố tình đi vòng qua trường cô vì muốn gặp cô trước khi đến Vạn Hòa ăn cơm.
Xe anh đỗ bên đường, anh nhìn thấy hai người họ bước ra từ tòa nhà hành chính, đi song song với nhau.
Tay cả hai đều cầm tài liệu, vừa đi vừa cười nói bàn bạc, không nghe rõ được họ nói gì nhưng trên mặt cả hai đều là biểu cảm giống hệt nhau. Biểu cảm đó khiến anh rất khó chịu, đó là sự vui sướng của những người cùng chí hướng sau khi tìm thấy sự đồng điệu.
Lữ Dịch đang thảo luận với cô về luật pháp thời Tần, cũng như số lượng lớn thẻ tre thời Tần được khai quật vào năm 1975, anh nói: “Khi những tài liệu gốc này ra đời, các nhà sử học đều choáng váng, ‘Hỷ Sản’, ‘Hỷ Phó’, ‘Hựu Sản Xuyên Nhĩ’, trong sách cổ trước giờ có ai nghe nói đến đâu, thế này thì dịch kiểu gì đây?”
Thả Huệ mỉm cười gật đầu: “Sau này nối các đoạn trước sau lại rồi đọc một lượt thì hiểu ra. ‘Hỷ’ chính là chủ nhân của những thẻ tre này. Ông ấy đã làm một việc mà vào thời đó xem ra hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì, nhưng lại mang đậm tính nghệ thuật. Đó là từ hơn hai nghìn năm trước, ông đã ghi lại cuộc đời mình theo cách này, đan xen bản thân vào dòng lịch sử từ năm đầu đời Tần Chiêu Tương Vương cho đến năm thứ ba mươi đời Tần Thủy Hoàng.”
“Đúng vậy, ông ấy chỉ là một tiểu lại bình thường của nước Tần nhưng lại tinh thông luật lệnh đến vậy. Trong suốt sự nghiệp của mình, ông dành nhiều thời gian nhất để xử lý các vụ án ở Yên Ngục. Những vụ án ông ấy đã xét xử, lớn thì án mạng, án bỏ trốn, nhỏ thì trộm cắp, tranh chấp hàng xóm, nhưng chính từng đơn vị nhỏ bé như vậy mới góp phần dựng nên cả một đế quốc rộng lớn.”
Họ cùng nhau bước dưới trời thu tươi sáng, Thả Huệ nói: “Cả đời Hỷ luôn cẩn trọng, dè dặt, chỉ là một người dân có địa vị xã hội không cao không thấp nhưng ông ấy có thể ghi lại những nét quan trọng trên biên niên sử của mình: ‘Năm thứ hai mươi bảy, Xuyên Nhĩ chào đời’. Trong mắt người cha bình thường mà vĩ đại này, sự ra đời của người con gái bảo bối Xuyên Nhĩ cũng quan trọng như việc Doanh Chính thống nhất sáu nước.”
Lữ Dịch dừng lại nhìn cô, anh nói: “Anh thấy em rất hợp với khoa Văn, góc nhìn này anh chưa từng nghĩ tới.”
Cô thản nhiên nhận lời khen này: “Đúng vậy, em cũng thấy mình tài hoa xuất chúng.”
Rồi hai người cùng cười lên.
Thẩm Tông Lương ngồi trên xe, nhìn họ đi ngang qua trước mặt. Cơn gió thổi qua mang theo tiếng cười của họ, Thả Huệ không liếc nhìn anh lấy một cái. Anh vô thức sờ lên mái tóc đã không còn xanh của mình, cô đã không còn nhìn thấy anh nữa sao?
Anh khoanh hai chân, đưa tay ra ngoài cửa sổ gõ tàn thuốc. Anh ngồi im lặng rất lâu trên xe, hút hết một điếu thuốc, anh mới từ tốn nói với thư ký Ôn: “Trường Tân, đi điều tra một bản lý lịch của Lữ Dịch.”
Thư ký Ôn gật đầu: “Dạ, ngày mai tôi sẽ đặt lên bàn của ngài.”
Thẩm Tông Lương dập tắt điếu thuốc, khi cửa kính xe từ từ kéo lên, anh nói: “Đến Vạn Hòa đi.”
Bữa cơm hôm nay kéo dài đến tối muộn, phần lớn những người ngồi cùng bàn đều là học trò của Thẩm Trung Thường nên cứ ngồi lại với nhau thì nói chuyện không dứt.
Vốn dĩ anh rất sẵn lòng nói về cha mình, việc nhớ thương người cha quá cố cũng được thể hiện rất đúng mực nhưng tối nay trông anh có chút khác lạ, ngay cả Thẩm Nguyên Lương cũng nhận ra là anh đang không tập trung.
Sau khi tiễn vị khách cuối cùng ra về, Thẩm Nguyên Lương hỏi: “Sao vậy? Ở nhà có chuyện gì à?”
“Không có.” Thẩm Tông Lương giơ điếu thuốc trên tay lên, anh nói: “Chỉ là không có tinh thần thôi.”
Thẩm Nguyên Lương khuyên anh nên tự chăm sóc bản thân: “Em cũng không còn trẻ nữa, đừng như trước kia, cứ tưởng mình còn trai tráng khoẻ mạnh nên cứ thức đêm suốt. Sự nghiệp của em đang thăng tiến nên nhất định phải giữ gìn sức khỏe.”
Thẩm Tông Lương rít sâu một hơi thuốc, không nói gì. Hình như dạo này, ai cũng thích nhắc nhở anh rằng anh đã không còn trẻ nữa.
Khi anh về đến nhà thì Thả Huệ đã ngủ say, trong chăn nhô lên một hình người. Thẩm Tông Lương đặt cánh tay lộ ra của cô vào lại trong chăn. Đã lớn như vậy rồi mà ngủ vẫn không ngoan cho lắm.
Anh đắm mình vào ánh trăng ngắm nhìn cô một lúc, rồi đứng dậy đi tắm. Đến khi anh nằm xuống, Thả Huệ như có cảm ứng, tự động chui vào lòng anh. Thẩm Tông Lương nằm thẳng, anh dùng một tay ôm chặt lấy cô, vỗ nhẹ lên lưng cô.
Anh lại vui vẻ nghĩ, dường như cô vẫn rất dựa dẫm vào anh, về điểm này, có lẽ chưa từng có ai vượt qua anh nhỉ?
Trong bóng tối, Thẩm Tông Lương vén lọn tóc dài trước trán cô, đặt một nụ hôn lên đó. Dù ở bên ngoài được tung hô đến đâu, về nhà anh vẫn chỉ là một người chồng lo được lo mất, sợ rằng mình không giữ được trái tim của cô vợ nhỏ.
Gần đây Đường Nạp Ngôn đến sân cầu lông rất thường xuyên, mười lần thì chín lần đều đụng mặt Thẩm Tông Lương, nhìn dáng vẻ anh nhảy lên đập cầu cứ như có ai đó đã đắc tội với anh vậy.
“Sao mà nóng tính thế?” Đường Nạp Ngôn đi đến bên cạnh Thẩm Tông Lương nói rồi đưa cho anh một chai nước.
Thẩm Tông Lương uống cạn hơn nửa chai, đột nhiên chỉ vào người đối diện nói: “Cháu trai của Lão Trâu, năm nay hai mươi sáu tuổi, vừa mới vào Tổng cục Hải quan, đánh không lại tôi.”
“Thấy rồi, đến giờ cậu ta vẫn chưa hồi sức nổi đâu.” Đường Nạp Ngôn liếc nhìn rồi nói.
Thẩm Tông Lương đột nhiên lại nói: “Lớn tuổi thì sao chứ? Tuổi tác quyết định tất cả sao? Buồn cười. Tại sao cứ phải mù quáng sùng bái tuổi trẻ, sống không được tới tuổi của tôi thì gọi là đoản mệnh!”
Nghe vậy Đường Nạp Ngôn ngây người ra, anh ta nói: “Đột nhiên nâng tầm đoạn đối thoại này lên thế, cái gì kích thích cậu vậy?”
Thẩm Tông Lương suy nghĩ một lát rồi ngồi trên khán đài, xoay qua hỏi: “Cậu nói xem, Tiểu Huệ có phải cũng thấy tôi già rồi không? Nhìn tôi thì có thấy chướng mắt không?”
Đường Nạp Ngôn cẩn thận hồi tưởng lại: “Chắc là không đâu, mỗi lần mọi người ra ngoài ăn cơm, tôi thấy cô ấy bám cậu dữ lắm mà?”
Thẩm Tông Lương đang vui vẻ thì Đường Nạp Ngôn lại tặc lưỡi hai tiếng rồi bổ sung: “Nhưng dù sao thì trong đầu mấy cô ấy nghĩ gì, chúng ta cũng chỉ có thể hiểu đại khái thôi. Từ nhỏ Trang Tề đã được nuôi dưỡng bên cạnh tôi, vậy mà đến giờ tôi vẫn còn đang đoán mò đây.”
Thẩm Tông Lương bóp méo cái chai rỗng trong tay: “Nói như không nói vậy.”
“Gặp khủng hoảng hôn nhân rồi chứ gì?” Đường Nạp Ngôn nhìn là biết ngay, anh nói: “Nói đi, là ai khiến cậu cảm thấy bị đe dọa?”
“Đe dọa.” Thẩm Tông Lương lạnh lùng lặp lại hai chữ đó. Một giáo viên đại học thì có tính là mối đe dọa gì, anh chỉ là lười ra tay thôi.
Vài ngày sau, Thả Huệ đang giúp Thẩm Tông Lương sắp xếp lại cặp tài liệu thì phát hiện hồ sơ của Lữ Dịch, cô rút ra xem một chút, rồi vội vàng nhét lại vào. Thả Huệ không hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao. Chẳng lẽ Lữ Dịch không muốn làm phó giáo sư nữa, mà chuyển sang theo đuổi tiền đồ tươi sáng hơn sao? Loại trường hợp này trong học viện của họ cũng không ít.
Nhưng cô cảm thấy không giống, đàn anh này mang đậm khí chất thư sinh, nếu thật sự đi theo con đường đó thì tám phần sẽ vấp ngã rất thảm hại, bản thân anh ấy chắc cũng rất rõ.
Ngày hôm đó, cô giữ lại sự nghi hoặc này trong lòng. Cho đến ngày hôm sau, khi học viện họp đại hội, trong danh sách đi hỗ trợ nghiên cứu khoa học ở phía Tây có tên Lữ Dịch.
Thả Huệ dường như đã hiểu ra, từ cái hôm mà Thẩm Tông Lương hỏi về Lữ Dịch, anh đã tỏ ra rất để tâm, chuyện này có phải là do anh làm không?
Ngày hôm đó hội nghị còn chưa tan thì đã nghe người ta bàn tán xôn xao: “Giáo sư Lữ vừa đến đã bị điều đi rồi sao? Chẳng lẽ đắc tội với ai sao?”
“Cũng có thể, nếu không thì là vào chùa mà quên bái thần phật nên số kiếp phải trải qua kiếp nạn này.”
Thả Huệ lại nhìn biểu cảm của Lữ Dịch, nhìn anh ta rất bình tĩnh tự tại, như thể đã biết trước chuyện này sẽ xảy ra, trong lòng vừa có tính toán lại như bất lực không thể giãy giụa.
Hội nghị kết thúc, Thả Huệ ở phía sau gọi với theo anh ta: “Đàn anh.”
Lữ Dịch quay đầu lại nói: “Sao vậy?”
Thả Huệ vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối, cô nói: “Sao anh lại chạy đến phía Tây vậy? Còn mấy cái đề tài trong tay thì sao, không làm nữa à?”
Chuyện này nói ra thì dài dòng, Lữ Dịch lại đang vội nên chỉ nói một câu: “Thả Huệ, sau này anh không nói chuyện với em nữa, anh Thẩm có vẻ không vui lắm, dù sao thì giữa chúng ta cũng chẳng có gì.”
Nụ cười khách sáo trên mặt Thả Huệ dần thu lại, tựa đóa mai trắng đông cứng trên cành. Cô mím môi, xin lỗi nói: “Xin lỗi, thật ra chồng em anh ấyvẫn rất lý trí, có lẽ là có chút hiểu lầm ở đây.”
Lữ Dịch không nói gì mà chỉ rời đi.
Cô về nhà nhưng không thấy Gia Gia đang làm bài tập trong phòng, quản gia nói: “Bà nội có gọi điện tới nói để Gia Gia ở lại bên đó, ngày mai là thứ Bảy mà.”
Thả Huệ gật đầu.
Mẹ chồng cô tuy đối với cô lạnh nhạt nhưng lại cực kỳ yêu thương cháu trai, thứ gì ngon đều có phần của cháu mình. Bất kể Gia Gia đòi hỏi gì thì bà đều tìm cách đáp ứng, lần trước thằng bé đòi chữ ký của cầu thủ, hại bà còn phải chạy tới chỗ huấn luyện viên một chuyến.
Cô vứt túi lên lầu, quản gia ở dưới hỏi: “Cơm tối sắp xong rồi, phu nhân không ăn à?”
Thả Huệ xua tay: “Không ăn nữa, tôi không muốn ăn.”
Buổi tối Thẩm Tông Lương về, thấy trong bếp vẫn đang làm mì cua, anh hỏi: “Tiểu Huệ chưa ăn cơm à?”
Quản gia nói chưa: “Vừa vào nhà đã không vui, hỏi cô ấy có ăn tối không thì cũng nói không ăn. Chờ bếp làm xong tôi mang lên cho cô ấy, đói bụng thế này sao được?”
Thẩm Tông Lương cởi áo khoác rồi kéo cà vạt nói: “Để đó đi, tôi mang lên cho.”
Anh bưng mì vào phòng sách, Thả Huệ đang tập trung gõ chữ, cô ngẩng đầu nhìn chồng một cái nhưng không nói gì.
Thẩm Tông Lương nói: “Em dừng tay một chút, ăn chút mì đi.”
“Không ăn, em không muốn ăn.”
Anh ngồi xuống bên cạnh cô, cho rằng cô không vui vì công việc nên dịu dàng hỏi: “Lại không vui rồi?”
Thả Huệ tắt máy tính, cô quay đầu hỏi anh: “Em muốn biết, anh có quen Lữ Dịch không?”
Đột ngột nghe thấy cái tên này khiến cho Thẩm Tông Lương phải nhíu mày.
“Chưa từng nói chuyện, không tính là quen biết.”
Thả Huệ càng không hiểu, cô nói: “Ngay cả quen biết cũng không thì tại sao anh lại đối xử với anh ấy như vậy? Anh ấy đã phạm sai lầm gì sao?”
Thẩm Tông Lương nhìn cô vì người khác bất bình thì tức giận, giọng anh ngày càng lạnh: “Có vẻ như em rất quan tâm đến lợi ích của anh ta, thậm chí có thể không làm rõ nguyên nhân trước mà quay về ép hỏi chồng em, đúng không?”
Thả Huệ tự cho mình đứng trên lập trường công bằng, cô nói: “Em đã hỏi rồi, anh ấy nói sau này sẽ không nói chuyện với em nữa, tránh để anh không vui. Anh không vui vì cái gì? Ở học viện toàn là những giáo sư lớn tuổi, khó khăn lắm mới có một người tuổi tác xấp xỉ em, còn là đàn anh của em, chúng em ngoài bàn luận công việc và học tập ra thì không có gì cả, sao anh lại bá đạo như vậy sao? Nhất định phải điều anh ấy đi xa như vậy!”
Nghe cô nói một hơi dài khiến Thẩm Tông Lương bật cười, anh chỉ vào mình nói: “Trong mắt em, anh lại là người có tính cách như vậy? Một chút cũng không biết khoan dung người khác sao?”
Thả Huệ không dám nhìn anh, không dám nói chuyện.
Cô muốn nói cô không biết, nhưng bên ngoài ai ai cũng nói vậy, họ nói Thẩm Tông Lương là kiểu người có thể dồn người ta đến chỗ chết rồi mà vẫn còn có thể ra ngoài khóc tang.
Cô đứng dậy, nhỏ giọng nói: “Tóm lại em không làm gì có lỗi với anh, nếu anh nghĩ em như vậy thì em thật sự cảm thấy quen biết anh thật uổng phí.”
Thẩm Tông Lương tức đến bật cười, anh vứt mạnh đôi đũa trên tay xuống: “Đây mới là lời anh muốn nói.”
Im lặng rất lâu, không ai nói gì nữa, Thả Huệ không muốn ở lại đây nữa, cô cảm thấy ngột ngạt.
Cô khóa trái cửa phòng khách, cả đêm không ngủ ngon, ngày hôm sau thức dậy liền thu dọn đồ đạc đến ký túc xá giáo viên ở.
Cô hiếm khi qua đêm ở đây, chỉ khi không bận thì thỉnh thoảng buổi trưa mới ghé qua nghỉ ngơi một chút, nhưng khi vừa mới được phân xuống, Thẩm Tông Lương vẫn kiên quyết mua đồ đạc và nội thất đắt tiền, anh nói dù sao cũng là nơi mình ở, cũng phải chuẩn bị cho đàng hoàng.
Đến buổi tối, những giáo viên trẻ ở đây rất ngạc nhiên khi gặp cô ở hành lang, bọn họ đều nói: “Giáo sư Chung, hôm nay thứ Bảy mà sao cô còn ở trường? Không cần phải ở bên ông xã và con cái sao?”
Thả Huệ cười cười, tránh nặng tìm nhẹ đáp lời: “Có một báo cáo chưa viết xong, thằng bé cũng được gửi qua nhà bà nội rồi.”
Nhưng cô căn bản không có báo cáo nào dễ viết, cô ngồi cả buổi chiều để thẩm định mười mấy bài luận, chỉ cần không có sai sót quá tệ thì Thả Huệ đều cho qua. Cô tự mình cũng đã trải qua những tháng ngày như vậy, hà tất phải dựa vào chút quyền hạn này mà gây khó dễ cho sinh viên.
Buổi tối cô gọi đồ ăn bên ngoài, một tô mì ramen xương heo kiểu Nhật, mùi vị nhạt như nước ốc. Sau khi dọn dẹp xong, vì quá buồn chán nên Thả Huệ thay quần áo ra ngoài đi dạo. Khuôn viên trường vào tối thứ Bảy có rất nhiều sinh viên, đặc biệt là bên hồ.
Cô đi xuyên qua những tán lá chuối xanh mướt, giẫm lên những chiếc bóng vụn vặt trên mặt đất.
“Tiểu Chung.” Cao Dược Dân từ trong tòa nhà đi ra, đột nhiên gọi cô.
Thả Huệ ngẩng đầu lên, cười một tiếng: “Thầy, thầy còn bận đến giờ này ạ?”
“Câu này phải để tôi hỏi em chứ?” Viện trưởng Cao đi cùng cô trên con đường rợp bóng cây: “Cuối tuần rồi, dạo này cũng không có việc gì, không về nhà sao?”
Cô cúi đầu nhìn mặt đường lát đá sỏi: “Trong lòng phiền muộn nên em muốn trốn ở trường thôi ạ.”
Với người khác, Thả Huệ còn có thể che giấu nhưng với ân sư thì không thể. Cao Dược Dân cười nói: “Sao vậy? Tông Lương còn nỡ cãi nhau với em sao? Tôi không tin đâu.”
“Cũng không hẳn là cãi nhau ạ, là có tranh chấp về một số vấn đề, em không đồng tình với anh ấy, anh ấy cũng hơi thất vọng về em.”
Nghe cô nói vậy, Cao Dược Dân cũng thấy lạ: “Thật sao? Vấn đề gì mà nghiêm trọng vậy?”
Thả Huệ thuận miệng, một hơi liền trút ra: “Còn không phải là Lữ Dịch sao…”
Cao Dược Dân nói: “Lữ Dịch à? Cậu ta không phải sắp đi Tây Bắc rồi sao? Đúng là người trẻ có chí khí, vừa hay anh ta cũng chưa lập gia đình, không vướng bận gì. Ở đây không thể nổi bật, qua bên kia làm một người dẫn đầu về học thuật cũng rất tốt.”
Nói ra bao nhiêu cái lợi như vậy khiến Thả Huệ cũng thấy xiêu lòng, cô bật cười: “Xem thầy nói kìa, dường như bao nhiêu chuyện xấu cũng biến thành chuyện tốt rồi, chẳng lẽ là do anh ta tự nguyện đi sao?”
Viện trưởng Cao ngạc nhiên nói: “Chẳng phải là do cậu ta tự nguyện đi sao? Báo cáo là do tôi nộp cho cậu ta mà. Chẳng lẽ em nghĩ là ông xã điều chuyển cậu ta đi sao?”
Vốn dĩ viện trưởng Cao chỉ nói đùa cho vui thôi nhưng Thả Huệ thật sự khựng lại, một tay che nửa miệng, mắt mở to hết cỡ, cô nói: “Em đúng là nghĩ như vậy, rồi còn quay về chất vấn anh ấy nữa.”
Khóe miệng Cao Dược Dân giật giật, Thẩm Tông Lương chịu oan uổng, chuyện như vậy cũng phải mấy năm mới nghe thấy một lần, lại còn là oan ức do cô vợ nhỏ của Thẩm Tông Lương gây ra thì càng khó tin hơn.
Cao Dược Dân cảm thấy có chút tò mò: “Vậy phản ứng của Thẩm Tông Lương thế nào?”
“Tức đến mức không nói chuyện với em.” Thả Huệ thành thật nói, dường như cũng không còn gì khác.
Viện trưởng Cao nói: “Chỉ vậy thôi sao? Rồi em còn chuyển về trường ở? Trời ạ.”
“Thầy ngạc nhiên gì chứ, em cũng rất tức giận mà, không được sao?”
Cao Dược Dân chỉ về phía trước, ra hiệu cho người học trò cưng của mình tiếp tục đi tới. Cao Dược Dân nhớ lại rồi nói: “Chuyện này tôi cũng có một phần trách nhiệm, hôm đó tôi có uống trà với anh ấy, anh ấy có hỏi tôi về tình hình của Lữ Dịch. Sau khi về nhà, tôi đã nhắc nhở Lữ Dịch một câu, bảo cậu ấy đừng làm phiền em nữa, trong công việc, học tập, có vấn đề gì thì cứ trực tiếp tìm tôi.”
Thả Huệ nhíu mày, nghe không tập trung. Dù thầy Cao vẫn còn đang nói nhưng nửa chữ cô cũng không nghe lọt tai, cô chỉ biết mình đã nghĩ oan cho anh.
Cô còn hùng hồn mắng cho anh một trận, giờ thì hay rồi, Thẩm Tông Lương không làm gì cả, anh trong sạch. Nguyên nhân đơn giản cũng chỉ vì lão Cao quá để ý đến suy nghĩ của anh, anh nói gì cũng coi như thánh chỉ.
Nên kết thúc chuyện này thế nào đây?
Thả Huệ đi cùng Cao Dược Dân đến bên xe của ông, cô nói: “Vậy em về trước đây, thầy đi đường cẩn thận.”
“Ừ, em cũng về sớm đi, đừng làm loạn nữa.”
“Dạ, em biết rồi.”
Trên đường về ký túc xá, Thả Huệ không còn sự bồn chồn bất an như lúc đến, cô chỉ cảm thấy gấp gáp. Cô gấp gáp muốn về, về tìm Thẩm Tông Lương để xin lỗi vì đã nghĩ oan cho anh.
Khi cô lên lầu, vội vàng mở cửa thì liền nhìn thấy anh. Thẩm Tông Lương lặng lẽ đứng bên cửa sổ, không nói không cười mà chỉ nhìn ra ngoài. Dáng người anh thắng tắp, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ như không gặp được cô thì sẽ không đi.
Điều đó khiến Thả Huệ nhớ đến câu chuyện trong Trang Tử, Vĩ Sinh hẹn một người con gái gặp nhau dưới cây cầu. Cô gái không đến, nước lũ dâng lên nhưng chàng vẫn không chịu rời đi, ôm lấy cột cầu mà chết.
Cô vẫn đứng ở cửa, không dám nhúc nhích, trong lúc cô còn chưa biết nên mở lời thế nào thì Thẩm Tông Lương đã quay đầu lại, nói: “Hồi nhỏ không bỏ nhà đi, lớn lên càng không nghe lời.”
Thả Huệ ngây người, cánh mũi khẽ phập phồng, cay cay, cô không kìm được mà đưa tay ra rồi chạy nhanh về phía anh, nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy eo anh: “Em xin lỗi, em đã nghĩ…em đã nghĩ…”
Thẩm Tông Lương nói: “Được rồi, anh không muốn nghe lại chuyện này nữa, đến đây là kết thúc.”
Thả Huệ vừa khóc vừa cười, lập tức hứa: “Lần sau em nhất định sẽ hỏi cho rõ.”
“Em còn muốn có lần sau nữa sao?”
“Không có đâu.”
Cô ngước mặt lên hỏi: “Sao anh lại đến tìm em? Không phải anh giận rồi sao?”
“Giận?” Thẩm Tông Lương nghe hai từ mang cảm xúc mạnh mẽ này thì cảm thấy buồn cười: “Anh có giận gì đâu, hình như có mình em giận thôi.”
Thả Huệ “Ồ” một tiếng: “Còn Gia Gia thì sao? Gia Gia về nhà chưa?”
Thẩm Tông Lương tỏ vẻ đau đầu: “Về rồi, nó cứ nói là do anh dọa em nên em mới bỏ đi, đang ở nhà làm nũng với anh đây.”
Cô tựa vào lòng Thẩm Tông Lương rồi bật cười.
Ánh trăng trắng ngần, cỏ trong vườn xanh mướt, dây thường xuân treo bên bậu cửa sổ buông xuống đung đưa trong gió.
_
[Tác giả có lời muốn nói]
Chú thích: Ngoại truyện của nam nữ chính kết thúc.
Chương tiếp theo sẽ bắt đầu viết ngoại truyện riêng của một vài nhân vật.


Gửi bình luận