GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 98

Ngoại truyện 9: Hoa rơi trên hành lang vắng.

Đêm đông giá rét ở Bắc Kinh luôn mang theo một vẻ tĩnh lặng khi vạn vật chìm vào giấc ngủ. Ánh trăng lạnh lẽo, lọt qua kẽ lá trúc lưa thưa, như một lớp tuyết mỏng phủ trên mặt đất.

Buổi tối, sau khi rời khỏi câu lạc bộ từ cổng trước, Thẩm Tông Lương uể oải mang theo đầu óc mơ màng trở về nhà, vừa ngả lưng xuống là ngủ ngay.

Từ trước đến nay, mấy dịp tụ tập của đám hậu bối này, anh thường không muốn tham dự. Anh vừa xuất hiện là đám trẻ tự nhiên sẽ trở nên gò bó, rồi từng tốp từng tốp sẽ kéo đến mời rượu anh. Vừa mới hết Tết, thân là trưởng bối, anh cần gì phải chuốc lấy mớ phiền phức này, nhưng Đường Nạp Ngôn muốn đến đó một chuyến nên Thẩm Tông Lương đành miễn cưỡng ngồi lại một lát.

Anh đoán chắc rằng những buổi tụ họp Tết long trọng như vậy, thiên kim nhà họ Phùng nhất định sẽ có mặt.

Suy cho cùng thì những chuyện cô ấy biết được về Thả Huệ và những gì mà người ở Oxford báo cho anh ít nhiều cũng sẽ có khác biệt. Biết đâu hôm nay anh sẽ gặp may, nghe được một hai câu thì sao.

Anh đã được như ý nguyện, nhưng thứ anh nghe được lại là một tin tức không mấy tốt đẹp, Thả Huệ đã ngất xỉu ở trường, tình hình chưa rõ.

Nhìn bộ dạng Phùng Ấu Viên sốt ruột, được chút hơi men nên mới dũng cảm hơn ngày thường, lời ăn tiếng nói cũng bạo dạn hơn ngày thường, ắt hẳn là bệnh rất nặng.

Đợi cô ấy bị Trang Tân Hoa kéo đi, Đường Nhân lập tức tiến lên nói với anh: “Chú út, chú không giận chứ ạ?”

“Không đến mức đó.” Thẩm Tông Lương dựa vào lưng ghế, hai tay đan vào nhau, thờ ơ đặt trên đùi: “Con cũng về sớm đi, đừng thức khuya quá.”

Đường Nhân gật đầu: “Lát nữa Nguỵ Tấn Phong sẽ đến đón con, con đi ngay đây.”

Cô thầm nghĩ, quả nhiên là Chung Thả Huệ, cả Ấu Viên cũng dám ăn nói ngạo mạn như vậy, ngay cả cô còn không dám nói năng như thế.

Trên đường về, Thẩm Tông Lương đã gọi điện thoại cho bên Oxford. Đường Nạp Ngôn ngồi một bên lắng nghe, giọng điệu của người bên cạnh lạnh lẽo đến đáng sợ, dù có bật máy sưởi thì anh vẫn cảm thấy lạnh.

Đường Nạp Ngôn khuyên một câu: “Sức khoẻ Thả Huệ vốn không tốt, cô ấy đi cũng gần hai năm rồi, có lẽ sắp tốt nghiệp nên áp lực lớn, đau đầu chóng mặt cũng là chuyện bình thường.”

Thẩm Tông Lương xoa xoa xương lông mày, khịt mũi một tiếng: “Cậu không hiểu đám người Anh này đâu, cậu mà không đè đầu cưỡi cổ họ thì họ sẽ phản khách làm chủ. Tôi lại không ra ngoài được, nếu không đe doạ họ thì bọn họ sẽ càng không coi Tiểu Huệ ra gì.”

Đường Nạp Ngôn cũng không biết nói gì cho phải, anh thở dài: “Cô nhóc này, bề ngoài mềm mại, nói năng dịu dàng mà không ngờ tính tình lại cứng rắn như vậy.”

Bề ngoài mềm mại, nói năng dịu dàng, không có nghĩa là tâm hồn cô ấy cũng yếu ớt hay là cô không có chính kiến. Thẩm Tông Lương nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng nói mang theo chút khàn khàn mệt mỏi: “Cô ấy là người có chủ kiến riêng, ngay cả tôi cũng không lay chuyển được.”

Đường Nạp Ngôn nói: “Cậu mà cũng không lay chuyển được sao? Rõ ràng là lười chẳng thèm động tay, cậu để mặc cho cô ấy muốn làm gì thì làm vì đằng nào cũng có cậu đứng ra gánh cho cô ấy.”

Thẩm Tông Lương quay đầu, liếc anh một cái nói: “Cô ấy còn có thể làm gì được? Học hành cũng không ra hồn, dăm ba bữa lại đau ốm, khiến tôi cũng theo đó mà…”

Lời còn chưa dứt, anh đã ôm ngực kêu lên một tiếng.

“Sao vậy?” Đường Nạp Ngôn cúi đầu nhìn sắc mặt Thẩm Tông Lương lúc này đã khá nghiêm trọng. Đường Nạp Ngôn đang định lên tiếng kêu tài xế đi bệnh viện, vừa mới nói một chữ thì Thẩm Tông Lương đã ngăn anh lại: “Không sao, về nhà nghỉ ngơi một chút là được rồi, đừng làm quá lên.”

Đường Nạp Ngôn kêu lên một tiếng: “Đã thành ra thế này rồi, theo tôi thấy thì cứ đợi Thả Huệ tốt nghiệp xong là đón cô ấy về luôn đi. Dù có cãi cọ với cậu vài ngày thì cũng còn tốt hơn là để cả hai bên cùng đau lòng.”

Đợi hơi thở ổn định lại, Thẩm Tông Lương mới cười cười nói: “Chuyện không đơn giản như vậy đâu. Nếu nút thắt trong lòng chưa được tháo gỡ, cho dù tôi có bắc thang ngay trước mặt cô ấy, chưa chắc cô ấy đã chịu bước xuống. Huống hồ cục diện bây giờ đang như thế nào? Đừng làm cho mọi chuyện thêm rắc rối nữa.”

Đêm đó, Thẩm Tông Lương cũng ngủ không yên giấc.

Một giấc mơ này nối tiếp giấc mơ khác, khi tỉnh dậy chỉ thấy đầu đau nhức, dạ dày và ruột gan cũng quặn lại đau đớn. Một đêm lạnh lẽo, vắng vẻ như thế này, dường như đã định sẵn sẽ khiến cho nỗi đau và những vọng tưởng trong lòng anh càng thêm sâu sắc.

Anh mơ thấy Thả Huệ đang khóc, tiếng khóc nức nở vụn vỡ, nghẹn ngào cứ len sâu vào màng nhĩ của anh, nhưng giữa hai người lại bị ngăn cách bằng một tấm kính dày. Anh không thể chạm vào cô, cũng không thể ôm lấy cô, chỉ có thể đứng bên ngoài nhìn cô rơi lệ mà chẳng biết làm gì.

Thẩm Tông Lương khoác áo đứng dậy, cầm một bao thuốc đi đến bên cửa sổ. Anh nghiêng đầu châm thuốc, rồi đẩy cánh cửa sổ gỗ bát giác ra. Làn khói trắng lượn lờ bay ra từ kẽ ngón tay, bị gió lạnh cuốn đi, lập tức tan biến vào hư không.

Trong hệ thống tư tưởng trưởng thành và hoàn thiện của Thẩm Tông Lương, lý trí luôn đóng quân tại pháo đài thần kinh của anh. Vì vậy, những ý thức quá đỗi mạnh mẽ ấy đã hoàn toàn kiềm chế ham muốn và những thôi thúc trong anh. Đặc biệt là sau khi Tiểu Huệ rời đi, cảm xúc càng khó có thể chiếm thế thượng phong trong đầu anh.

Sự thất thần trong khoảnh khắc ấy, anh đi đến bên cửa sổ hút một điếu thuốc là đã có thể đè nén xuống nhưng tất cả những nỗi nhớ nhung và nỗi đau âm ỉ không thể nào giải tỏa kia lại có cách riêng của nó để xuyên thủng cơ chế phòng vệ trong anh. Chúng rất giỏi ngụy trang, phân rã thành từng đoạn mã không thể giải mã, dùng giấc mơ để lẻn vào não bộ của Thẩm Tông Lương, khiến anh không thể nào chợp mắt.

Chiều tối hôm sau, sau khi họp xong, Thẩm Tông Lương đi thẳng đến vườn nhà Ngụy Tấn Phong, chờ chị gái của anh ta đến.

Nguỵ Tấn Phong không biết anh đến vì lý do gì, chỉ biết là không thể chậm trễ hay tiếp đãi sơ sài. Một là, đây không phải người dễ dây vào, đến cha anh ta còn phải nhường vị này ba phần. Hai là, anh ta cũng muốn hai bên đều vui vẻ để sớm ngày rước được Đường Nhân về nhà.

Nguỵ Tấn Phong lấy ra một hũ trà Minh Tiền, đích thân cẩn thận pha rồi mang đến trước mặt Thẩm Tông Lương. Nguỵ Tấn Phong nói: “Chú út, đây là trà được gửi từ phương Nam tới. Người ta nói năm nay trà ngon rất hiếm, chỉ có mỗi một hộp này thôi, chú nếm thử xem.”

Thẩm Tông Lương không động đậy, chỉ cần nhìn nước trà là biết là đây là hàng thượng hạng, anh nhàn nhạt liếc nhìn: “Được đấy, chỉ được mỗi một hộp mà tất cả đều ở chỗ cậu rồi.”

Nguỵ Tấn Phong không dám tỏ ra kiêu ngạo ở trước mặt anh, anh ta nói: “Đây có là gì đâu ạ? Chẳng qua là người ta mang đến biếu ba con thôi, chú là trưởng bối, pha cho chú uống cũng như nhau, còn hơn là để lãng phí ở chỗ con.”

Thẩm Tông Lương không đến để làm thân với nhà họ Nguỵ nên lười nói mấy lời khách sáo giả tạo, anh giơ tay chỉ vào mặt bàn: “Cứ để đó đi, cậu đi làm việc của cậu đi.”

Nguỵ Tấn Phong biết ý, lập tức lui ra khỏi tiền sảnh, những người bạn của anh ta vây quanh: “Đây là ai vậy? Thái độ kênh kiệu lên đến tận trời, còn bắt anh phải khúm núm nịnh nọt nữa.”

Qua khỏi cánh cửa hình trăng khuyết, Nguỵ Tấn Phong mới dám nói lớn: “Không biết thì đừng có nói bừa, đây là chú út của Đường Nhân nhà tôi, ngay cả ba tôi còn đang tìm cách lôi kéo chú ấy nữa đó.”

Những người đó vẫn còn thò đầu nhìn trộm: “Ồ, đây là người của nhà họ Thẩm à, trẻ vậy sao?”

Nguỵ Tấn Phong đẩy họ ra: “Đi hết đi, đừng có ở đây làm loạn, tôi đi xem chị tôi đến chưa.”

Ngụy Thời Vũ khoan thai đến muộn. Lúc xuống xe, cô khiến em trai mình cũng phải giật mình: trông như cả buổi chiều cô đều dành để sửa soạn, đến cả nước hoa cũng đổi sang mùi quyến rũ hơn, chăm chút tỉ mỉ đến từng sợi tóc buông trên vai.

Cô vội vàng bước qua ngưỡng cửa: “Thẩm Tông Lương còn ở đây không?”

Thật hiếm khi anh chủ động hẹn mình một lần nên cô Nguỵ cố tình bảo anh đợi thêm năm phút, ai bảo anh luôn coi trời bằng vung, nhưng cô ta lại không dám thật sự để anh đợi lâu, Thẩm Tông Lương nhìn không giống người có kiên nhẫn, cô sợ anh thật sự sẽ rời đi. Năm phút vừa đủ để thể hiện chút kiêu kỳ trước mặt anh, vừa cho anh thấy sự đoan trang của cô.

Nguỵ Tấn Phong nói: “Còn, đang ở sảnh phía trước uống trà, chị đi đi.”

Nguỵ Thời Vũ chỉnh lại chiếc khăn choàng, cô nói: “Em đoán xem anh ấy gọi chị đến làm gì?”

Em trai cô nói: “Em nào biết? Chắc không phải là chuyện tốt gì đâu, trông bộ dạng chú ấy không vui.”

Không muốn nghe những lời xúi quẩy như vậy, Nguỵ Thời Vũ mắng em trai: “Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, em thấy anh ta có được mấy ngày vui vẻ? Ngay cả khi đắc ý nhất thì anh ta cũng sẽ không để em nhìn ra. Chị nghĩ chắc có lẽ cuối cùng anh ta cũng chịu nhượng bộ rồi, ít nhất cũng phải cho ba mình chút thể diện chứ.”

Nguỵ Tấn Phong nghĩ trong lòng, ông già đó thì có cái quái gì gọi là thể diện chứ, không tin thì cứ chờ xem nhưng miệng thì giục chị mình nói: “Ừ ừ ừ, chị mau vào đi, chú ấy đang đợi chị kìa.”

Khi Nguỵ Thời Vũ bước chân lên tấm thảm trong phòng khách, cô không nhìn thấy phản ứng mà mình mong đợi trên gương mặt Thẩm Tông Lương, mấy cái kiểu kinh ngạc, ngưỡng mộ hay thích thú gì đó, hoàn toàn không có. Anh thậm chí còn không biểu lộ cảm xúc mà chỉ bưng một ly trà, ngồi vững chãi trên chiếc ghế thái sư, đôi mắt cụp xuống, mang theo dáng vẻ xem thường mọi thứ.

Nguỵ Thời Vũ nghĩ, dường như anh ấy chưa bao giờ thay đổi, đây cũng có lẽ chính là nét tính cách mà cô yêu thích nhất ở anh, cô đứng ở cửa nói: “Không mời tôi vào ngồi sao?”

“Đây là nhà cô.” Thẩm Tông Lương đặt ly trà trên tay xuống: “Cô muốn ngồi thì không cần tôi phải mời.”

Nguỵ Thời Vũ mím môi ngồi xuống, đặt túi xách xuống: “Tìm tôi có chuyện gì?”

Thẩm Tông Lương mở một bản PDF đã in ra, lật hai trang đưa cho cô xem: “Đây là kiệt tác của cô đúng không?”

“Cái gì vậy?” Nguỵ Thời Vũ chỉ liếc nhìn một cái thôi mà tim đã đập thình thịch: “Tôi không biết.”

Anh bình tĩnh nhưng nghi hoặc hỏi lại: “Thật sao? Người đầu tiên phát tán đã khai rồi, nói là chính cô Nguỵ bảo cô ta tung tin.”

Thấy Nguỵ Thời Vũ vẫn còn bướng bỉnh, Thẩm Tông Lương nói: “Không sao, tôi đã mời cô ta đến đây rồi, hai người…”

“Không cần!” Đối phương đột nhiên hét lên: “Là tôi làm đó thì sao?”

Anh gật đầu: “Nội dung này là cô tự bịa ra hay là…”

“Tôi thuê người viết.”

Thẩm Tông Lương hơi nheo mắt nhìn Nguỵ Thời Vũ.

Cô mặc một bộ lễ phục hoàn toàn mới, chất liệu mềm mượt như nước, ánh lên những tia sáng lấp lánh dưới ánh đèn. Anh cảm thấy thật khó tin, chẳng lẽ cô vẫn cứ làm đúng theo trình tự của một buổi hẹn hò mà đến đây sao?

Sau khi gây ra chuyện sai trái như vậy, rốt cuộc người phụ nữ này phải ngốc đến mức nào mới còn có thể nghĩ đến chuyện đó chứ? 

Sắc mặt anh bình thản, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo như một hố băng vừa được đục ra trên mặt hồ vào độ đầu xuân.

Thẩm Tông Lương khẽ cười khẩy: “Tôi thật sự thấy khó hiểu. Cô có khả năng suy luận logic mạnh như vậy thì đáng lẽ luận văn đại học cũng không đến mức viết chẳng ra hồn, phải tìm người viết thuê chứ.”

Ngụy Thời Vũ căng thẳng, cô ta khẽ lùi người về phía sau nói: “Nhưng những chuyện này cũng đâu phải hoàn toàn là bịa đặt. Hàng xóm trong khu tập thể đều nhìn thấy cô ấy mặc váy ngủ chạy lên lầu tìm anh mà.”

Thẩm Tông Lương cố nén cơn giận trong lòng, anh hết sức kiềm chế, dùng giọng điệu bình thản hỏi cô: “Ừm, chuyện đó thì có gì sao?”

Nghe giọng điệu ấy của anh, Ngụy Thời Vũ vẫn cho rằng mình không sai, trong lòng còn le lói một tia may mắn, cô tức tối nói: “Cô ta đang quyến rũ anh đấy, anh không nhìn ra sao? Bây giờ cô ta vẫn còn nhởn nhơ ở Oxford, chẳng lẽ tôi viết vài thứ về cô ta cũng không được à?”

Cô nghĩ thầm, bên ngoài ai cũng nói Chung Thả Huệ là bị bà Thẩm đưa đi, là cô ta đã đùa bỡn Thẩm Tông Lương. Với tính cách cứng rắn, không cho phép ai xúc phạm mình của Thẩm Tông Lương thì nhất định anh đã ghét cô ta vô cùng. Nghe nói bình thường đến cả cái tên ấy anh cũng chẳng muốn nghe.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Thẩm Tông Lương đã phẫn nộ quẳng xấp giấy trong tay xuống đất.

Căn phòng khách này được bài trí vô cùng chỉn chu, tấm thảm dệt hoa trải dày đến mức dù anh có dùng sức mạnh đến đâu thì khi rơi xuống đất cũng chẳng phát ra tiếng động, nhưng giọng anh lại đột nhiên trở nên uy nghiêm: “Cô ấy nửa đêm đến tìm tôi thì có vấn đề gì? Cản trở chuyện của cô, hay là cô ấy mặc váy của cô, khiến cô không có quần áo để mặc? Cho nên cô mới phải viết ra mấy thứ này để bôi nhọ cô ấy!”

Ngụy Thời Vũ bị dọa đến sững người, cô không thể tin được Thẩm Tông Lương vậy mà vẫn còn bảo vệ cô ta như thế. Quả thực, cô chưa từng bị ai quát mắng nghiêm khắc đến vậy.

Đặc biệt là mấy năm nay, địa vị của ba cô ngày càng được nâng cao. Đi đến đâu, ông cũng được kẻ đưa người đón, cung kính hết mực, những người muốn kết thông gia với nhà cô gần như đã xếp hàng kín cửa nhưng Ngụy Thời Vũ đều không muốn, những cậu ấm ăn chơi trác táng kia cô chẳng thèm để vào mắt. Người cô muốn không những phải có ngoại hình và gia thế đủ vững, mà bản lĩnh và năng lực cũng phải xuất chúng.

Cô vẫn luôn thích Thẩm Tông Lương, vẫn luôn chờ đợi anh, hết năm này qua năm khác.

Cô chờ được ngày anh trở về nước, chờ được cảnh anh cưng chiều một cô gái khác, rồi lại chờ đến khi anh một lần nữa sống một mình ở ngõ Tây Bình. Cuối cùng, thứ cô chờ được chỉ là ngày bản thân biến thành một trò cười lớn.

Ban đầu, mỗi khi người ta bàn về chuyện hôn sự của cô, họ luôn dùng một giọng điệu đầy ẩn ý mà nói, cô Nguỵ nhà người ta vốn để ý cậu Hai nhà họ Thẩm đấy, đâu phải người nào cũng được.

Thẩm Tông Lương là một tấm kim bài sáng chói đến mức nào, cô biết, mà người trong giới cũng đều biết.

Nhưng tuổi cô ngày một lớn, lại thêm chuyện của Chung Thả Huệ, điều đó càng gián tiếp chứng minh rất rõ rằng Thẩm Tông Lương không phải không có hứng thú với phụ nữ, mà ngược lại, hứng thú của anh còn rất lớn.

Có đôi khi xe của anh đỗ ở Vạn Hòa, không chỉ một người từng tận mắt thấy anh ép cô Chung sát vào cửa kính xe rồi hôn cô ấy. Tiếng động cô gái nhỏ vùng vẫy phát ra giống hệt một con thỏ vừa bị túm cả bốn chân, đang cuống cuồng giãy giụa trong lồng.

Tất cả mọi người đều phải hiểu rõ một điều, chẳng qua là anh chỉ chướng mắt Ngụy Thời Vũ mà thôi.

Kể cả chính Ngụy Thời Vũ cũng hiểu điều đó.

Đến tận bây giờ, khi mọi người nhắc đến chuyện vì sao cô vẫn chưa kết hôn, lời lẽ vẫn là những lời ấy, nhưng giọng điệu và ý nghĩa đã hoàn toàn khác, lúc nào cũng cố ý buông ra một cách đầy mỉa mai: “Sao mà cô Nguỵ kết hôn được? Cô ấy còn phải đợi Thẩm Tông Lương mà.” Làm cô tủi thân đến mức hai mắt đã đỏ hoe.

Ngụy Thời Vũ nhìn anh: “Chẳng phải em đang giúp anh trút giận sao? Cô ta lừa anh, còn dám mượn danh nghĩa của anh để giao dịch với mẹ anh. Em đối xử với cô ta như vậy đã là nhẹ tay lắm rồi.”

Màn đêm ngoài cửa sổ sáng lên, Thẩm Tông Lương ngồi trên chiếc ghế thái sư bật cười, đưa tay day trán: “Cô là cái gì của tôi? Tôi cần cô phải ra mặt thay tôi sao?”

Ngụy Thời Vũ vừa nức nở vừa lắp bắp hồi lâu: “Em là…em là…”

“Đừng có ‘em là, em là’ nữa.”

Sự kiên nhẫn của Thẩm Tông Lương đã cạn sạch. Anh đứng dậy, lạnh lùng thông báo với cô: “Cô chẳng là gì cả.”

Thẩm Tông Lương cảm thấy mình đã đủ khách sáo rồi, anh không nói rằng, cho dù cô có xuất thân cao quý đến mức nào, dù gia thế có dát vàng lên người cô, biến cô thành một pho tượng vàng đi nữa thì bên trong cô cũng vẫn chỉ là một đống bùn nhão, là một kẻ ngu ngốc đến mức chưa nói nổi ba câu đã lộ hết bản chất.

Thẩm Tông Lương đi đến cửa, những đốt ngón tay đang nắm lấy khung cửa bằng gỗ toan chi dần dần trắng bệch. Anh không hề quay đầu, chỉ lên tiếng cảnh cáo cô: “Đã làm nhiều chuyện trái với lương tâm như vậy, sau này buổi tối ra ngoài vẫn nên cẩn thận một chút. Nếu chẳng may xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì ai mà nói rõ được chứ?”

Giọng anh quá đỗi bình thản, cũng quá lạnh lùng, tựa như lớp tuyết trên cành cây hòe ngoài cửa sổ, mãi chẳng thể tan. Ngụy Thời Vũ cảm giác như cả người vừa bị đông cứng, lập tức run lên bần bật. Cô thậm chí còn không thể ngồi vững, ngã nhào khỏi chiếc ghế tròn, một tay vẫn còn chống vào mép bàn đỏ au bóng loáng.

Trước khi rời đi, Thẩm Tông Lương lạnh lùng liếc cô một cái.

Cô Nguỵ với lớp trang điểm đã nhòe nhoẹt vì khóc, trông chẳng khác nào một bông thược dược đỏ bị mưa xối xả cuốn khỏi cành, rơi xuống và héo rũ trong rãnh nước bên đường núi.

Cô hoảng sợ, hướng về bóng lưng anh mà hét lên: “Anh dám! Thẩm Tông Lương, tôi nói cho anh biết, nếu anh dám làm gì tôi thì ba tôi nhất định sẽ không…”

Những lời phía sau, Thẩm Tông Lương không nghe thấy vì anh đã đi xa rồi, chưa kịp bước ra khỏi cửa, anh đã chạm mặt Ngụy Tấn Phong.

“Chú út, chị con đâu rồi?”

Thẩm Tông Lương không thèm để ý đến cậu ta, cứ thế bước thẳng ra ngoài rồi lên xe.

Ngay tối hôm đó, anh còn chưa đi ngủ thì đã nghe tin Ngụy Thời Vũ nhập viện. Nghe nói cô không cẩn thận trên hòn non bộ của đình hóng gió xuống, dẫn đến gãy chân.

Trong thời gian cô Ngụy nằm viện, anh không hề xuất hiện mà chỉ sai thư ký mang một giỏ hoa quả đến, vậy mà cũng đủ khiến cô sợ đến chết khiếp. Cô nằm trên giường, nghe mẹ mình nói lời cảm ơn: “Lão nhị bận rộn như vậy mà vẫn còn nhớ đến Thời Vũ, thật làm phiền cậu ấy quá.”

Đợi đến khi thư ký rời đi, Ngụy Thời Vũ mới từ từ buông bàn tay đang nắm chặt ga giường, nói với mẹ: “Mẹ, đem đồ của anh ta vứt hết ra ngoài đi, nhanh lên. Con không muốn nhìn thấy chúng.”

Mẹ cô vẫn chưa biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bà Ngụy nói: “Con bé này, chẳng phải trước đây con vẫn luôn muốn đến gần cậu ấy sao? Sao giờ lại thành ra thế này?”

Nỗi kinh hoàng mà cô đã cố nhẫn nhịn suốt mấy ngày qua, đến lúc này mới có thể bộc phát ra ngoài: “Mẹ, con chẳng dám mơ đến chuyện đó nữa đâu, mẹ vẫn chưa tỉnh ra sao! Con có thể đến gần anh ta được chắc? Thẩm Tông Lương trời sinh mang số mệnh cô độc, đến chết cũng phải nằm một mình. Anh ta căn bản không muốn phụ nữ đến gần mình, mẹ hiểu không?”

Bà Ngụy bịt tai lại: “Biết rồi, biết rồi.”

Đợi đến khi con gái bắt đầu òa khóc, bà lại ngồi xích lại gần hơn: “Có chuyện gì vậy? Rốt cuộc con làm sao thế? Con đừng dọa mẹ được không? Chân con không sao đâu, chỉ là sau này đi lại hơi khập khiễng một chút thôi, dưỡng vài năm là sẽ ổn. Nhà mình nuôi nổi con mà, đừng khóc.”

Ngụy Thời Vũ mím môi, vẻ mặt đầy hối hận: “Con không nên đi chọc giận anh ấy…Mẹ, con đã khiến người trong lòng của anh ấy sợ đến phát bệnh nên anh ấy tức giận lắm. Con chưa bao giờ thấy anh ấy tức giận đến như vậy.”

“Vì sao chứ? Chung Thả Huệ đã không cần anh ấy nữa rồi, vậy mà tại sao anh ấy vẫn phải tức giận vì cô ta? Cô ta tốt đến thế sao? Còn con thì sao? Rốt cuộc con có điểm nào không bằng cô ta!”

Trong toàn bộ chuyện này, điều khiến cô đau lòng nhất thực ra không phải là việc Thẩm Tông Lương uy hiếp cô. Mà là bất kể là ai, Chung Thả Huệ cũng vậy, Thẩm Tông Lương cũng vậy, chẳng một ai chịu xem cô ra gì.

Ngụy Thời Vũ càng nói càng tức, cuối cùng cô như phát điên, bắt đầu dùng sức đấm mạnh xuống giường. Tiếng động lớn đến mức y tá ngoài hành lang cũng phải chạy vào hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.

Bà Ngụy vội lau nước mắt rồi mời mọi người ra ngoài, nói: “Không có gì đâu, con bé hơi kích động một chút thôi. Mọi người cứ đi làm việc đi, nếu có chuyện gì tôi sẽ gọi.”

Bà ngồi trở lại bên giường, cẩn thận hỏi con gái: “Con động vào người của cậu ta làm gì? Sao lại đi chọc giận cậu ta?”

Ngụy Thời Vũ nói: “Con chẳng phải đã sang Anh một chuyến sao? Con nhìn thấy Chung Thả Huệ, thấy cô ta sống tự do thoải mái như vậy, còn đi cùng giáo sư của mình. Một đoạn đường ngắn như thế mà cũng có tài xế đưa đón, lại còn ở trong nhà của dì Diêu nữa. Con…con cũng chẳng hiểu sao lúc đó mình lại hồ đồ như vậy, chỉ muốn cho cô ta biết tay một chút thôi.”

Ngụy Tấn Phong, người từ đầu đến giờ vẫn im lặng ở bên cạnh, cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng: “Em thấy chị đúng là mất trí rồi. Chị còn dám cho Chung Thả Huệ biết tay cơ đấy. Cô ấy phủi tay bỏ lại tất cả mà sang Anh như vậy, nhưng chị có từng thấy Thẩm Tông Lương cho cô ấy biết tay bao giờ chưa?”

Ngụy Thời Vũ hé miệng: “Chị…”

Ngụy Tấn Phong ngắt lời cô: “Chị, chị vẫn chưa hiểu đàn ông, đặc biệt là kiểu đàn ông như Thẩm Tông Lương. Chị nghĩ mình có gia thế, ngoại hình xinh đẹp, còn có cả nhiệt huyết và dũng cảm thì làm gì cũng thuận lợi sao? Những thứ đó không khiến chú ấy để mắt tới đâu, bởi vì chú ấy đã thấy quá nhiều rồi, chị không thể lay động được chú ấy đâu.”

“Đúng là nực cười, vậy Chung Thả Huệ kia thì có gì chứ?” Bà Ngụy nói.

Ngụy Tấn Phong ngồi bên chiếc sofa cạnh cửa sổ, lắc đầu: “Không phải là Chung Thả Huệ có gì, mà là cô ấy chẳng có gì ngoài Thẩm Tông Lương cả. Chị đã từng thấy ánh mắt cô ấy nhìn Thẩm Tông Lương chưa? Nếu em có địa vị và năng lực như chú ấy, rồi nhận được một sự ngưỡng mộ độc nhất vô nhị như thế thì em cũng sẽ chìm đắm thôi. Chẳng phải Từ Mậu Triều là một ví dụ sao?”

Hai mẹ con đồng thời im lặng.

Ngụy Tấn Phong nhìn đồng hồ, đứng dậy nói: “Đường Nhân tan học rồi, em đi đón cô ấy.”

Bà Ngụy bất mãn nói: “Suốt ngày chỉ biết Đường Nhân, Đường Nhân. Chị con đã thành ra thế này rồi mà con còn suốt ngày chạy ra ngoài. Hai đứa ở bên nhau lâu như vậy, nhà bên đó đúng là nhàn hạ quá rồi, cứ coi con trai mẹ như tài xế với người hầu mà sai bảo.”

Ngụy Tấn Phong thuận thế ngồi xuống: “Vậy được, con không đi nữa, giờ con gọi điện bảo cô ấy tự về nhà.”

Bà Ngụy lại thúc giục con trai đứng dậy: “Mẹ có nói thế đâu? Mau đi đi. Hôn sự của chị con coi như không còn nữa rồi, chuyện của con không thể xảy ra vấn đề nữa, nếu không ba con sẽ tức chết mất.”

Cậu khịt mũi một tiếng, đi đến cửa rồi quay đầu lại nói: “Con làm mấy chuyện này không phải vì ba đâu, từ nhỏ con đã thích cô ấy, ở bên cạnh cô ấy bao nhiêu năm như vậy rồi. Mẹ bảo con cưới người khác, con cũng không chịu.”

“Ừ ừ ừ, con đúng là một gã si tình, đi đi.”

_

Khi trời dần nóng lên, Thẩm Tông Lương nhận được tin Thả Huệ đã về nước, cô cùng Phùng Ấu Viên đến Hong Kong.

Lúc đó, anh đang đứng trong tòa nhà Đông Viễn, chống tay lên cửa kính sát đất nhìn xuống mặt đường, dòng người bên dưới qua lại đông đúc như mắc cửi. Vì thế, trong lòng anh nảy sinh một chút mộng tưởng lãng mạn chẳng đâu vào đâu.

Anh thầm nghĩ: vậy cũng tốt, đi Hong Kong dù sao cũng dễ dàng hơn nhiều, kiểu gì cũng sẽ có cơ hội gặp nhau.

Anh cũng không biết, nếu bất chợt gặp lại mình, cô sẽ vui mừng nhiều hơn hay sợ hãi nhiều hơn, có lẽ cô còn sẽ khóc nữa. Trong buổi chiều chạng vạng với làn gió đêm khe khẽ lướt qua, vì quá kích động mà nước mắt cô tuôn như suối, làm ướt gương mặt cô và cả gương mặt anh.

Thế nhưng anh còn chưa vội đi tìm cô thì đã có người đưa một cô gái trông giống cô đến tám phần lên đây.

Hôm đó là Chu Phú đứng ra tổ chức buổi tiệc, Thẩm Tông Lương đã gác lại không ít công việc, vội vàng chạy tới, vậy mà cuối cùng vẫn đến muộn nửa tiếng, vừa bước vào cửa, anh đã bị phạt uống ba ly rượu. Cái bụng vốn trống rỗng lập tức cuộn lên dữ dội, anh chào lão Chu một tiếng rồi đi đến căn phòng phía sau tứ hợp viện để nghỉ ngơi.

Khi đi ngang qua hành lang có mái che, từ phía sau những khung cửa sổ trống, hai nữ phục vụ bước ra định dìu anh, Thẩm Tông Lương giơ tay từ chối, trầm giọng nói: “Không cần, hai cô cứ đi làm việc của mình đi.”

Anh đẩy hai cánh cửa ngăn bằng kính sát đất ra, cũng không lên giường mà vẫn mặc nguyên quần áo rồi nằm nghỉ trên chiếc ghế trường kỷ bằng gỗ hoàng hoa lê kiểu Tống bên cửa sổ. Anh chỉ định nghỉ tạm một lát, chứ không có ý định ở lại qua đêm.

Không biết đã bao lâu trôi qua, đôi tai thính của Thẩm Tông Lương nghe thấy một tràng bước chân rất khẽ, từ phía cửa tiến về phía anh. Anh mở mắt, nhưng vẫn tưởng rằng mình chưa thực sự tỉnh. Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Tông Lương gần như đã có thể khẳng định người đến là Thả Huệ.

Trong thứ ánh sáng mờ tối, làn da cô vẫn trắng như ngọc, những đường nét xinh đẹp rực rỡ ẩn hiện giữa gió rừng và ánh trăng đêm xuân. Khi cô bước đến, mang theo một làn hương thơm phảng phất. Cô đi đến bên ghế trường kỷ, quỳ một gối xuống cạnh cánh tay đã cứng đờ của Thẩm Tông Lương: “Anh Thẩm, anh uống nhiều rồi, để tôi dìu anh lên giường nghỉ nhé, được không?”

Quá giống.

Đến khi cô ấy tiến lại gần, Thẩm Tông Lương mới nhận ra vài điểm khác biệt, nhưng thật sự là quá giống. Ngay cả đôi mày mắt mang vẻ u sầu, dáng vẻ và cử chỉ e lệ, dịu dàng, tất cả đều giống Thả Huệ như đúc.

Trong đôi mắt trong veo, ướt át đang nhìn anh, ánh nước dịu dàng như mặt sông được điểm tô bằng vài gợn sóng, khiến người ta chỉ trong chớp mắt đã rơi vào giấc mộng cũ dịu dàng và ngọt ngào năm nào.

Thẩm Tông Lương không hề động đậy, anh chỉ lặng lẽ nhìn cô thật lâu.

Đến lúc này anh mới nhận ra, những tâm tư mà anh vẫn cho rằng mình đã che giấu rất kỹ, chẳng qua chỉ là một tấm gương vừa chạm nhẹ đã vỡ tan.

Cô đứng trước mặt anh, dễ dàng khiến mọi giác quan trên cơ thể anh đồng loạt phản kháng, chẳng còn chịu nghe theo lý trí. Đôi tay muốn kéo cô lại gần, đôi môi đang run rẩy khao khát được hôn cô, ngay cả nhịp tim vốn luôn bình ổn cũng trở nên dữ dội khác thường, đến mức anh gần như có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.

Nhưng anh chẳng thể làm gì, chỉ có thể nhìn cô.

Được nhìn một bản sao của cô thôi cũng tốt rồi.

Cô gái kia không biết mình đã làm sai điều gì, cô lấy hết can đảm, lại dè dặt hỏi lần nữa: “Anh Thẩm, chúng ta…”

“Suỵt.”

Thẩm Tông Lương đột nhiên khẽ ngăn cô lại: “Cứ nói chuyện mãi thì sẽ không giống nữa.”

Giọng anh không có lấy một chút hơi ấm.

Giọng nói ấy không giống chất giọng anh từng nghe khi ở trước mặt cô, mà tựa như vọng lên từ đáy giếng, xa xăm và mơ hồ.

Lúc này cô gái kia mới hiểu rằng mình đã để lộ sơ hở, nhưng cô cũng đâu có làm gì sai. Cô đã cố bắt chước giọng điệu của cô Chung, mà cả hai đều là người Giang Thành, giọng nói vốn đã khá giống nhau rồi.

Thế nhưng người cũng đã đến tận đây, nếu không thể đưa Thẩm Tông Lương lên giường nghỉ ngơi thì bao nhiêu công sức trước đó coi như uổng phí, mà cô cũng không nhận được phần tiền công còn lại.

Cô đành liều một phen, đưa mặt lại gần rồi hôn anh, nhưng cô không ngờ rằng, dù Thẩm Tông Lương đã uống rất nhiều rượu, anh vẫn theo phản xạ lập tức quay đầu tránh đi, khiến cô hôn hụt. Không những vậy, anh còn đưa tay đẩy cô ra, như thể sợ cô chạm vào mình.

Cơn giận đột ngột dâng lên khiến lồng ngực Thẩm Tông Lương rung mạnh một cái. Anh cũng hoàn toàn tỉnh táo trở lại, chống tay vào tay vịn rồi đứng dậy.

Cô gái kia vẫn ôm mặt, ngồi dưới đất khóc, cô hỏi: “Cho tôi hỏi một chút được không? Rốt cuộc tôi đã làm sai chỗ nào?”

Thẩm Tông Lương không nói gì, anh vén rèm châu đang bất động lên, nhấc chân bước ra ngoài.

Không phải cô làm sai điều gì, chỉ là trong lòng anh quá rõ, Thả Huệ sẽ không chịu quay về.

Cô đã chọn cơ hội đến Oxford, vốn dĩ đã quyết tâm cả đời này không gặp lại anh nữa. Vì vậy, dù thế nào đi nữa, Thả Huệ cũng sẽ không xuất hiện ở nơi này.

Hôm đó, anh rời đi từ rất sớm.

Ngay cả Chu Phú cũng bị dọa cho một phen, anh ta chất vấn người đã tự ý sắp xếp cô gái đến lấy lòng Thẩm Tông Lương: “Đã bảo cậu có chuyện gì thì bàn với tôi trước, vậy mà cậu vẫn tự ý quyết định. Được rồi, chuyện của cậu không cần nói nữa, lão Thẩm sẽ không nghe đâu.”

Còn cô gái đang khóc nức nở kia, chưa kịp đứng dậy đã bị một đám cậu ấm chặn lại trong phòng, bọn họ ai cũng đều chạy đến xem náo nhiệt.

Trang Tân Hoa quan sát cô một hồi, kinh ngạc nói: “Tôi quen biết Thả Huệ hơn hai mươi năm rồi. Nếu không nói trước, gặp vị này ngoài đường, có khi tôi thật sự sẽ tưởng đây là em gái sinh đôi của cô ấy. Sao có thể giống đến vậy?”

Ngay cả Lôi Khiêm Minh cũng tấm tắc: “Quả nhiên chú út đúng là có lực. Lần này sức sát thương đủ mạnh rồi nhỉ? Cỡ cấp độ bom hạt nhân ấy, vậy mà chú ấy vẫn cứng rắn chịu được, phủi tay bỏ đi luôn.”

Ngụy Tấn Phong hừ một tiếng: “Chú ấy là ai chứ? Chỉ thế này mà có thể làm lòng chú ấy rối loạn được sao? Tôi không tin, tôi nói nhé, bây giờ cho dù chính Thả Huệ thật sự xuất hiện trước mặt chú út thì có khi chú ấy cũng chẳng buồn nhìn.”

Trang Tân Hoa và Lôi Khiêm Minh đồng loạt nhìn cậu: “Ý cậu là sao?”

“Quyền lực và dục vọng đã che mờ mắt rồi, trong mắt chú ấy giờ chỉ còn quyền lực của chính chú ấy mà thôi.”

Bên cạnh, mọi người anh một câu, tôi một lời, chỉ có Từ Mậu Triều là im lặng từ đầu đến cuối. Người ngày thường thích trêu chọc người khác nhất, hôm nay ngược lại lại trở thành người điềm tĩnh nhất. Có lẽ vì cô gái kia quá giống Chung Thả Huệ, nên anh chẳng thể thốt ra một lời chê bai nào. Bất kể nói gì, anh đều cảm thấy như mình cũng đang làm vấy bẩn cô.

Ngụy Tấn Phong vỗ vào người anh: “Sao vậy? Chính cậu đòi đến xem mà, xem xong lại chẳng nói gì.”

Giữa đôi mày Từ Mậu Triều hằn lên vẻ mất kiên nhẫn, anh vừa hút thuốc vừa gạt tay Nguỵ Tấn Phong ra. Anh hỏi cô gái đang ngồi dưới đất: “Cô tên gì?”

Cô chớp chớp mắt, báo ra cái tên giả đã được chuẩn bị từ trước: “Lộ Lộ”

Từ Mậu Triều đã quá quen với chốn ăn chơi, vừa nghe là biết ngay đó là tên giả, nhưng anh vẫn gật đầu: “Đứng lên, đi theo tôi.”

Lộ Lộ nhận ra Từ Mậu Triệu, cô nghe nói anh là con trai duy nhất của nhà họ Từ, còn tên tuổi của ba anh thì càng nổi như sấm bên tai.

Hồi còn tiếp rượu ở hộp đêm, cô từng nhìn thấy Từ Mậu Triều ôm hai cô gái bước vào rồi ở trong phòng vui chơi đến nửa đêm. Quản lý còn mắng cô, bảo cô đừng có nhìn lung tung, cứ làm tốt việc của mình.

Vì vậy, vừa nghe anh lên tiếng, Lộ Lộ lập tức đứng dậy, đi theo anh ra ngoài.

Chu Phú là người cuối cùng đến thu dọn, thấy Từ Mậu Triều đã dẫn người đi ra ngoài, anh ta đứng phía sau gọi với theo mấy tiếng “này, này”, nhưng vẫn không thể gọi cậu ta lại được khiến Ngụy Tấn Phong và mấy người kia bật cười: “Anh cũng không cần ‘này, này’ nữa đâu, giờ trong người cậu ấy đang bứt rứt lắm, chẳng nghe thấy gì đâu.”

“Mấy cậu đúng là…”

Chu Phú vỗ một cái lên đầu cậu, rồi nói: “Được rồi, tất cả ra ngoài đi.”

Trang Tân Hoa rất khó hiểu: “Không phải chứ, Khiêm Minh, tôi nói này, Từ Mậu Triều cậu ta có bị bệnh gì không?”

Lôi Khiêm Minh lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, nói với anh: “Có bệnh thật mà, bệnh tương tư đơn phương, bệnh nan y đó. Sao, cậu có ý kiến gì không?”

Trang Tân Hoa hiểu ra, xua tay: “Tôi không có ý kiến, miễn là cậu ta không đến tranh Ấu Viên với tôi là được, còn lại cậu ta thích ai thì tôi chẳng quan tâm.”

“Làm ơn đi, chẳng phải cậu chỉ lớn lên cùng người ta thôi sao? Cậu có quyền gì mà nói chứ?”

Lôi Khiêm Minh cực kỳ không đồng tình, phản bác: “Lần trước tôi đến Hong Kong còn gặp cô ấy nữa. Đẹp thật đấy, vừa mở miệng đã toát lên vẻ của một người có học thức. Bác Phùng rất thích tôi, biết đâu tôi còn có thể…”

Trang Tân Hoa tức đến nổi trận lôi đình, lập tức ngắt lời: “Cậu có thể cái gì mà có thể! Bớt có ý đồ với Ấu Viên nhà tôi đi, cô ấy chẳng thèm cậu đâu.”

“Nói chuyện kiểu này thì chúng ta hết làm anh em được rồi.”

“Không làm thì thôi.”

Lôi Khiêm Minh chỉ vào anh: “Cậu nhìn đi, nhìn đi. Từ nhỏ đến lớn, hễ ai mà thích Phùng Ấu Viên là cậu lại bày ra cái bộ dạng chết tiệt này, cứ như chuyện gì cũng phải qua được cửa của cậu vậy. Cậu là ai chứ? Cậu có quan hệ gì với cô ấy?”

Trang Tân Hoa gạt tay anh ra: “Cậu đừng có xen vào.”

Chuyện đêm nay xảy ra quá đột ngột, Chu Phú đến là để lấy điện thoại. Thẩm Tông Lương rời đi quá vội nên anh quên cầm theo điện thoại, mà anh cũng không muốn quay lại căn phòng đó nữa. Sau khi tìm được điện thoại, Chu Phú nghĩ bụng tiện thể mang đến ngõ Tây Bình rồi xin lỗi lão Thẩm một tiếng.

Chu Phú xuống xe ở cửa, bảo tài xế đi trước, nếu mọi chuyện thuận lợi, có khi hôm nay anh ta sẽ phải ngủ lại đây một đêm.

Cả người còn vương hơi nóng bên ngoài, anh bước vào nhà. Không cần ai dẫn đường, Chu Phú quen thuộc đường đi lối lại, lần mò thẳng vào phòng ngủ của Thẩm Tông Lương. Điều hòa trong phòng bật quá thấp, ngay cả Chu Phú với thân hình khỏe mạnh như vậy vừa bước vào cũng phải rùng mình một cái.

Anh “hừm” một tiếng, tự lẩm bẩm: “Lão Thẩm rốt cuộc đang muốn xả bao nhiêu cơn giận vậy? Lạnh chết đi được.”

Trong phòng tắm hơi nước bốc lên nghi ngút, Thẩm Tông Lương vừa tắm xong. Anh mặc bộ đồ ở nhà rộng rãi, đứng trước gương cạo râu.

Chu Phú thấy kỳ lạ: “Cậu về nhà bao lâu rồi, tắm thôi mà lâu thế à? Làm gì trong đó vậy?”

Vừa nói, mắt anh vừa liếc xuống dưới, Thẩm Tông Lương “chậc” một tiếng: “Nhìn đi đâu đấy?”

Chu Phú cười: “Tôi xem cậu có sắp nhịn đến phát điên không.”

Anh đá Chu Phú một cái: “Mang điện thoại đến cho tôi chưa?”

Chu Phú giải thích: “Mang rồi đây, nhưng chuyện tối nay thật sự không liên quan đến tôi đâu nhé, ai mà biết cô ta lại liều lĩnh đến thế.”

Trong lòng Thẩm Tông Lương lúc này cũng đang rất khó chịu, chẳng muốn nói thêm gì.

Kể từ sau khi gặp “Thả Huệ”, anh cảm thấy ngay cả việc hô hấp cũng trở nên khó khăn, lòng bàn tay cứ liên tục toát mồ hôi lạnh, bước chân lâng lâng, chỉ cần cử động một chút là đã thở hổn hển. Trong lồng ngực như bị chặn bởi một thứ gì đó, mãi không lên được mà cũng chẳng xuống được.

Anh chống một tay lên bồn rửa, khẽ nói: “Được rồi, cái kiểu đường ngang ngõ tắt này, sau này đừng qua lại nữa.”

Chu Phú nghiêm túc đáp một tiếng: “Ừ.”

Anh cẩn thận nhìn sắc mặt Thẩm Tông Lương: “Sao vậy? Nghe giọng cậu cũng yếu đi rồi, trong người khó chịu chỗ nào à?”

Thẩm Tông Lương lắc đầu, cố nén thứ tanh nồng đang trào lên nơi cổ họng: “Không sao, có lẽ gần đây mệt quá thôi.”

Chu Phú đang định nói, cậu mà mệt gì chứ, rõ ràng là không chịu nổi Chung Thả Huệ nhưng anh còn chưa kịp mở miệng thì bên kia đã vang lên một tiếng “ọe”, rồi Thẩm Tông Lương phun ra một ngụm máu đen. Máu bắn tung tóe như nước sốt, loang lổ trên đáy chiếc bồn trắng tinh, ngoằn ngoèo, nở ra một đóa hoa kỳ dị đến rợn người.

Chu Phú cũng hoảng hốt, anh vội vòng cả hai tay ra phía trước ôm lấy Thẩm Tông Lương mới không để anh ngã ngửa ra phía sau. Anh dìu Thẩm Tông Lương lên giường, vừa mở cửa vừa hét: “Dì Tùy! Bảo tài xế lái xe đến cửa, phải đến bệnh viện ngay!”

Dì Tùy hốt hoảng chạy tới, liên tục hỏi: “Có chuyện gì vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Không biết.” Chu Phú bình tĩnh lại, chống tay lên hông nói: “Tôi đoán là dạ dày có vấn đề, nền tảng sức khỏe của lão Thẩm tốt như vậy, dì cũng không cần lo quá, lập tức đưa đến bệnh viện là được.”

Đến bệnh viện 301, sau khi kiểm tra xong, giáo sư Lý nói: “Bệnh cũ thôi, trước tiên truyền dịch cho cậu ấy, nghỉ ngơi vài ngày rồi tái khám. Mọi người cũng đừng ở lại đông quá, để cậu ấy yên tĩnh ngủ một lát.”

Chu Phú đi theo ông ra ngoài, lên tiếng hỏi: “Cho con nhiều chuyện hỏi một câu, có phải chú cứu người nhiều đến mức thành quen rồi không? Sao trông chú cứ như đã quá quen với chuyện này vậy?”

Vị giáo sư già chỉ ngón tay ra phía sau: “Đây là lần thứ ba trong năm nay lão nhị phát bệnh rồi. Lần nào cũng thức trắng cả đêm, lại còn uống rượu, thuốc kê cho thì uống được một nửa lại vứt một nửa, tôi thấy cậu ấy chẳng muốn giữ cái thân này nữa rồi. Tiểu Chu, cậu cũng khuyên cậu ấy đi, lời tôi nói chẳng có tác dụng gì.”

“Dạ con biết rồi, làm phiền chú ạ.”

Chu Phú ủ rũ ngồi xuống hành lang, càng nghĩ càng thấy bực bội, anh móc điếu thuốc cuối cùng trong túi ra hút, vừa mới rít được hai hơi thì y tá trực ban đã ngăn lại: “Anh là người nhà của phòng bệnh nào vậy? Ở đây không được hút thuốc, anh không biết sao? Trong này còn có bao nhiêu…”

Đúng lúc ấy, Đường Nạp Ngôn tới, anh nói: “Cô cứ làm việc đi, để tôi tự giáo dục cậu ta. Thằng nhóc này đúng là phải có người quản mới được.”

Chu Phú dụi tắt điếu thuốc, mấp máy môi chửi một câu “Cút.”

“Bên trong thế nào rồi?” Đường Nạp Ngôn chỉ vào cánh cửa, hỏi.

Chu Phú lắc đầu: “Cả ngày chưa ăn gì, lại còn uống rượu lúc bụng đói, bệnh viêm loét dạ dày tái phát, axit dạ dày quá nhiều dẫn đến xuất huyết dạ dày. Vừa nãy nôn ra hết rồi nhưng tôi thấy những thứ này đều không phải nguyên nhân căn bản. Quan trọng nhất vẫn là cảm xúc dao động quá mạnh, lão Thẩm không chịu nổi.”

Suốt cả đêm, bên tai Đường Nạp Ngôn đều chỉ quanh quẩn chuyện này. Anh ngồi xuống bên chiếc ghế dài nói: “Đưa một cô gái trẻ có gương mặt giống đến vậy qua đó, chiêu này đúng là quá độc. Sếp Thẩm nhà mình không nhận, đúng không?”

Chu Phú trừng mắt nhìn anh: “Cậu ấy mà chịu nhận thì giờ này chẳng phải đã ở trong chăn êm nệm ấm rồi sao? Haiz, sắc dục thì giữ được, nhưng tình cũ khó phòng. Cuối cùng vẫn bị chọc cho giận lên.”

Đường Nạp Ngôn gật đầu: “Nghe nói lúc đẩy cô ta ra còn rất mạnh tay, giận dữ lắm.”

Chu Phú nói: “Con người cậu ấy yêu sạch sẽ mà, cứ như thể chỉ cần bị chạm vào một chút là sẽ làm bẩn cậu ấy vậy. Từ hồi còn đi học đã có cái tật này rồi.”

Ngoài cửa sổ, trên những cành cây vừa nhú chồi non, mấy chú chim sơn ca đêm cất tiếng hót, vỗ cánh bay mất hút vào màn đêm đen đặc. Một lúc lâu sau, Chu Phú thở dài: “Cậu ấy sống tỉnh táo quá, có những chuyện đôi khi phải hồ đồ một chút, cần gì phải nhìn cho rõ ràng đến thế.”

Đường Nạp Ngôn im lặng, không nói gì, anh hoàn toàn hiểu tâm trạng của Thẩm Tông Lương. Trong lòng Thẩm Tông Lương vẫn luôn cất giữ một tia hy vọng đối với Chung Thả Huệ, dù tia hy vọng ấy vô cùng mong manh.

Nhưng sự xuất hiện của cô gái giả mạo này đã hoàn toàn đập tan chút hy vọng đó, khiến anh càng hiểu rõ một điều: trông mong Chung Thả Huệ tự mình quay về bên anh là chuyện không thể nào xảy ra. Cho dù anh có đợi đến bạc đầu thì anh cũng sẽ không đợi được cô. Mà người tìm đến, cũng chỉ là một kẻ giả mạo. Còn người thật thì đang cẩn thận trốn anh, chỉ sợ tránh anh còn không kịp.

Thẩm Tông Lương chính là vì vậy nên lòng dạ mới rối bời, hoảng loạn.

Khi ấy dù sao anh vẫn còn trẻ, bệnh đến nhanh mà đi cũng nhanh. Anh nhanh chóng hồi phục, xin kết thúc kỳ nghỉ bệnh rồi quay lại tập đoàn làm việc. Có được cái cớ này, từ đó Thẩm Tông Lương hoàn toàn không còn xuất hiện bên ngoài nữa. Ai đến mời, anh đều nói mình đang ở nhà dưỡng bệnh, rượu thì không thể uống thêm nữa.

Ngày xuất viện, khi nghe tin Từ Mậu Triều đã đưa Lộc Lộc đi, anh cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu: “Cứ để cậu ấy đi.”

Đường Nạp Ngôn kinh ngạc trước sự bình thản của anh: “Cậu đã sớm biết cậu ta có ý này rồi à?”

Anh khẽ cong môi: “Tôi còn biết sớm hơn chính cậu ta.”

Lên xe, Đường Nạp Ngôn thấy sắc mặt Thẩm Tông Lương tuy vẫn còn vẻ bệnh tật, nhưng các đường nét đã giãn ra, trông như đã hoàn toàn không sao nữa. Lúc này anh mới dám đùa một câu: “Cũng tại Thả Huệ ngoan quá thôi, nếu cô ấy chịu giao du thêm vài vòng nữa, chẳng biết còn khiến bao nhiêu người phải khổ sở.”

Nghe vậy, Thẩm Tông Lương phối hợp cười một tiếng: “Nghiệt duyên này, một mình tôi chịu là được rồi, người khác thì thôi đi.”

Đường Nạp Ngôn nói: “Đúng là nghiệt duyên.”

Anh cũng nói: “Đúng là nghiệt duyên.”

Vài tháng sau, vào một đêm đầu xuân, Từ Mậu Triều đột ngột qua đời. Không lâu sau tang lễ của anh, Lộc Lộc từng đến ngõ Tây Bình làm ầm ĩ, muốn gặp ba mẹ anh. Thẩm Tông Lương tình cờ gặp cô ở đầu ngõ, khi ấy anh vừa xuống xe, đang đứng trước cặp sư tử đá ở cổng nhà mình hút thuốc, thấy một bóng người với phần bụng hơi nhô lên, anh liền chú ý nhìn thêm.

Nghe nói suốt mấy tháng qua, Từ Mậu Triều vẫn luôn giữ cô bên cạnh, hai người đóng cửa sống với nhau như vợ chồng. Sau khi anh qua đời, Lộc Lộc dường như phát điên vì sợ hãi, đi khắp nơi nhờ vả các mối quan hệ, tìm cách bước chân vào nhà họ Từ.

Cuối cùng, mẹ của Từ Mậu Triều cũng ra gặp cô.

Bà Từ đưa cô vào trong, không biết hai người đã bàn bạc những gì. Kể từ ngày hôm đó, Lộc Lộc được đưa vào viện dưỡng lão để dưỡng thai, nhưng chưa kịp đến ngày sinh thì cô đã tự sát vào một buổi sáng trời mưa, nguyên nhân không rõ, chỉ nghe nói trước khi chết cô còn uống thuốc an thai.

Sau một hai năm hỗn loạn như vậy, tình hình cuối cùng cũng dần ổn định trở lại.

Hôm ấy, trong ánh trăng tĩnh lặng nổi lên một cơn gió lạnh, Thẩm Tông Lương đứng trước rừng trúc lay động, thân hình cao lớn gần như hòa vào màn đêm.

Thẩm Nguyên Lương đến rất vội, vừa dừng bước, anh đã hỏi: “Anh thật sự không hiểu nổi em nữa, lão Nhị. Anh không phản đối chuyện em đến Hoa Giang, cơ cấu tổ chức ở đó lớn, từ trước đến nay luôn được coi trọng, có lợi cho tương lai của em, nhưng tại sao nhất định phải rời khỏi Bắc Kinh?”

Thấy em trai không nói gì, anh lại cao giọng hơn vài phần: “Em đã xem thông báo chưa? Bên Giang Thành vừa xảy ra một biến cố lớn, em xử lý ổn thỏa được thì đó là vì năng lực của em tốt, cũng là việc nằm trong bổn phận. Còn nếu xử lý không tốt, lại phải chịu một trận trách mắng của lão Tịch, cần gì phải thế?”

Một lúc sau, Thẩm Tông Lương dường như cuối cùng cũng nghe đủ tiếng lá trúc xào xạc, anh xoay người lại, đột nhiên hỏi Thẩm Nguyên Lương: “Anh, anh có muốn em lập gia đình không?”

Thẩm Nguyên Lương nhất thời không hiểu, anh bất an đi đi lại lại tại chỗ hai vòng: “Chuyện này thì liên quan gì? Chẳng lẽ em đến Giang Thành rồi Nguyệt Lão sẽ hiển linh, mang một cô vợ đến cho em sao? Có mang đến thì em cũng chẳng thèm để mắt tới!”

“Em để mắt đến cô ấy chứ.” Thẩm Tông Lương cười, tâm trạng có vẻ khá tốt, “Nhưng người ta có thèm dòm đến em không thì chưa chắc.”

Thẩm Nguyên Lương ngẩn ra một lúc rồi cũng hiểu ra, nhưng lần này anh còn tức giận hơn lúc mới đến, anh run run chỉ vào Thẩm Tông Lương: “Cháu gái em ở nhà đã nghi ngờ, nói không chừng chú út lại vì cô Huệ nào đó nên mới đi. Anh còn mắng nó, vậy mà không ngờ đúng là để cho một đứa trẻ con nói trúng rồi.”

Anh đặt tay lên vai Thẩm Nguyên Lương: “Được rồi mà anh, anh bớt giận đi. Cứ để em phóng túng một lần này thôi, không đi nữa thì thật sự không kịp mất. Anh yên tâm, trong lòng em biết rõ, không loạn được đâu.”

Ngày Thẩm Tông Lương đến Giang Thành, bầu trời trong veo, cây cối xanh um, bóng râm dày đặc. Thẩm Tông Lương bước xuống xe, ánh mắt hờ hững lướt qua đại sảnh một lượt.

Người xuống dưới đón anh rất đông, Thả Huệ cũng đứng giữa đám người đó, cẩn thận cúi thấp đầu. Anh chỉ liếc qua một cái rồi lập tức thu hồi ánh mắt, như chẳng có chuyện gì xảy ra, bình thản chào hỏi Quan Bằng.

Trước khi bước vào, Thẩm Tông Lương quay đầu lại, thoáng nhìn về phía ven đường, chỉ thấy những hàng tùng bách xòe tán như mái che, mãi mãi xanh tươi, trường tồn không đổi.


Comments

Gửi bình luận