Đừng hỏi nữa.
Tối hôm đó chưa đến mười giờ mà Thả Huệ đã lục tủ lấy ra một bộ chăn ga gối đệm mới để trải giường rồi đi ngủ.
Cô là người không có gì để dựa dẫm, không có tư cách để suy sụp vì tình yêu.
Nhưng đêm đó cô ngủ không ngon, mơ rất nhiều giấc mơ lung tung.
Cô mơ thấy Thẩm Tông Lương kết hôn, cô không nhìn rõ mặt cô dâu nhưng lại thấy anh cười rất vui vẻ. Lại mơ thấy hồi nhỏ Trang Tân Hoa bị ngã xuống nước, anh ta sợ ngây người, đến kêu cứu cũng không biết phải hét to, còn phải chờ cô đến cứu.
Sau đó cô lại mơ thấy ba, ông vẫn cao lớn đẹp trai như hồi trẻ, mặc một bộ đồ sửa chữa màu xanh, đứng ở đầu hẻm nói chuyện với người ta.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, cô kéo rèm cửa ra, ở phía xa xa là những cây gỗ đen nâu cao lớn cứng rắn, trơ trụi, ánh sáng ban mai dừng lại trên mặt những người dậy sớm không ngừng thay đổi, khẽ thở ra là một mảng sương trắng lớn.
Thả Huệ mở điện thoại ra, tối qua Thẩm Tông Lương đã gọi cho cô một cuộc điện thoại, vì cô để chế độ im lặng nên không bắt máy.
Anh chính là người như vậy, gọi một cuộc không được thì cũng sẽ không điên cuồng gọi lại, rất có chừng mực.
Cô nhanh chóng rửa mặt rồi thu dọn cặp sách đi học, học ở trong thư viện sẽ mang lại hiệu quả cao hơn.
Trong dịp Tết Nguyên Đán, phần lớn người ngoại tỉnh vẫn chưa về nên trên tàu điện ngầm có rất nhiều chỗ trống.
Thả Huệ ôm sách tìm một chỗ ngồi, vì quá lâu không đi tuyến này nên suýt nữa thì cô đã lỡ bến.
Trong thư viện cũng ít người, không gian trống trải khiến cho Thả Huệ cảm thấy rất thoải mái. Bình thường trường cô quá đông người, căng tin chật chội, phòng tự học cũng chật chội. Nhưng số lượng tuyển sinh của trường vẫn tăng lên hàng năm. Đôi khi cô cũng sợ, cứ tiếp tục như vậy thì lỡ đâu lúc xuống cầu thang mọi người lại giẫm đạp nhau thì sao?
Đến tuần thi cuối kỳ, cảnh tượng còn đáng sợ hơn cả lúc tan học ở trường cấp ba của các cô nhiều.
Thả Huệ ở trường đến hơn bảy giờ, Trang Tân Hoa gọi điện thoại tìm cô, nói có việc gấp. Cô liếc nhìn thời gian: “Được rồi, vậy cậu đến trường đi, tôi ra ngoài đợi cậu.”
Cô cầm sách, đội gió đi ra ngoài, Trang Tân Hoa đỗ xe xong thì bấm còi.
Thả Huệ lại bước nhanh thêm vài bước, khuôn mặt rụt lại trong chiếc khăn quàng cổ hỏi: “Có chuyện gì gấp sao?”
Trang Tân Hoa chỉ vào ghế sau: “Ấu Viên có ba con mèo, cậu có tiện chăm sóc bọn nó hai ngày không?”
“Cậu gọi tôi ra chỉ vì chuyện này thôi sao?”
“Cậu ấy đi nghỉ mát ở Hải Nam rồi, ở nhà cũng không có người giúp việc nên mới gửi cho tôi.”
Ngoài trời quá lạnh nên Thả Huệ ngồi vào xe, cô xoa xoa hai lòng bàn tay: “Vậy thì cậu nuôi cho tốt đi.”
Thấy cô gái nhỏ bị lạnh đến mức mũi ửng đỏ, Trang Tân Hoa lấy một chiếc chăn đắp lên đầu gối cô, anh ta nói: “Tôi muốn nuôi lắm chứ nhưng ba tôi bị dị ứng với lông mèo, giờ vẫn đang phải tiêm thuốc kìa. Ông ấy đã thẳng tay đuổi ba đứa nó ra ngoài rồi nhưng tôi thì vẫn phải ở nhà mà, không thì ông ấy cắt thẻ của tôi mất.”
Trang Tân Hoa nói một tràng dài, nghe đã thấy phiền. Thả Huệ dựa vào ghế, rũ đầu không nói lời nào, trong lòng nghĩ, chẳng biết lại là chuyện gì nữa đây.
Sau đó Thả Huệ lười nghe nữa: “Thôi được rồi, đưa tôi về nhà đi, cả ba con mèo này nữa.”
Trang Tân Hoa thấy cô đồng ý thì vui vẻ nói: “Được ạ, làm phiền cô Chung thắt dây an toàn vào, ngồi vững nhé.”
“…”
Xe chạy ra khỏi cổng trường, Trang Tân Hoa hỏi: “Đi ngõ Tây Bình à?”
“Không.” Thả Huệ từ chối dứt khoát: “Về nhà cũ của bà ngoại tôi.”
Lúc này Trang Tân Hoa mới nhận ra cô có gì đó không ổn. Khi nói chuyện thì uể oải, đôi mắt đen láy mờ mịt vô hồn, nhìn cái gì cũng không có tinh thần.
Trang Tân Hoa dò hỏi: “Cãi nhau với chú Thẩm à?”
“Làm gì có…” Lông mi Thả Huệ cụp xuống, giọng rất khẽ: “Cậu đừng hỏi nữa.”
Trang Tân Hoa liên tục nói: “Ừ, không hỏi thì không hỏi. Nhưng mà…cậu định ở bên chú ấy bao lâu?”
Vẻ mặt bình tĩnh khi anh ta nói cùng với giọng điệu chắc chắn đó khiến cho Thả Huệ cảm thấy bi thương dâng trào.
Hóa ra mọi người đều nhìn nhận như vậy, không ai cho rằng cô sẽ có kết quả gì với Thẩm Tông Lương cả. Chuyện tình này chẳng khác gì trò chơi đóng vai trẻ con nực cười. Một câu chuyện quá quen thuộc và tầm thường trong cái giới này, kết cục cũng đã có thể đoán được trước.
“Không biết.” Cô điều chỉnh lại nhịp thở chậm rãi, bình tĩnh hít thở: “Chắc cũng không còn lâu nữa đâu.”
Họ lớn lên cùng nhau, Trang Tân Hoa có thể nhìn ra tâm trạng của Thả Huệ đã ở bên bờ vực sụp đổ, chỉ là cô được dạy dỗ tốt nên có thể kiềm chế được, nhưng anh ta cũng không dám chọc giận cô nữa.
Trang Tân Hoa đưa cô đến cửa, giúp cô mang cát vệ sinh cho mèo, thức ăn cho mèo, trụ cào móng mèo lên tầng. Cứ như vậy, phòng khách vốn không lớn, bỗng chốc trở nên chật chội.
Thả Huệ mệt mỏi chống nạnh: “Khi nào thì Ấu Viên về?”
Trang Tân Hoa nói: “Ừm…khoảng bốn năm ngày nữa thôi.”
“Bốn năm ngày?” Thả Huệ gãi gãi tóc, khó tin: “Ước gì tôi sống được đến lúc đó.”
Trang Tân Hoa không ở lại quá lâu, xong việc thì anh ta chỉ ra ngoài: “Tôi còn phải đi gặp một đám bạn, đi trước nhé.”
Thả Huệ gật đầu, tiễn anh ra cửa: “Đi đường cẩn thận.”
“Biết rồi.”
Trang Tân Hoa lái xe đến An Định Môn, Từ Mậu Triều và những người khác đang tổ chức một buổi tiệc ở đây. Anh ta bước xuống xe, ném chìa khóa xe cho người giữ xe đi đỗ.
Đây là một căn tứ hợp viện ba sân, hướng Đông Tây. Một vầng trăng lưỡi liềm ẩn sau tầng mây, tiền sảnh tĩnh lặng, trong sân trồng đầy những cây lê nhưng không có lấy một bóng người.
Đừng nói người thường không vào được, cho dù không bị chặn mà xông vào được thì cũng không tìm được chỗ tụ tập ở đâu.
Trang Tân Hoa đi từ phòng ngủ ở tiền sảnh vào, đẩy bức tường sách ra rồi đi qua một lối đi rộng chỉ đủ cho hai người, đi mãi mới nghe thấy tiếng ly chạm nhau bên trong. Anh ta đi vòng qua cửa kính, cởi áo khoác ra: “Nhìn các cậu xem, ra ngoài chơi mà cứ như điệp viên đi họp mặt, có cần phải làm đến mức này không?”
Hồ Phong nói: “‘Cẩn thận thì mới đi được đường dài, bên ngoài tình hình nghiêm trọng thế nào cậu không biết sao? Ba tôi cũng nói rồi, nếu còn nghe thấy tôi tác oai tác quái bên ngoài thì ông ấy sẽ tự tay giết tôi để tránh liên lụy đến ông ấy. Ông già này, vì danh lợi của mình mà ngay cả con ruột cũng không cần nữa.”
“Cái này tôi tin, với phong cách của ba chúng ta thì đúng là có thể vì đại nghĩa mà diệt thân.”
Trang Tân Hoa cười ngồi xuống, liếc nhìn về phía giữa sảnh thì lại thấy Thẩm Tông Lương cũng ở đây. Chỉ là anh đang nhíu mày hút thuốc, không ai dám nói chuyện với anh. Chỉ có Từ Mậu Triều, hình như phạm phải sai lầm gì đó nên đứng đó nghe mắng.
Trang Tân Hoa uống một ngụm champagne: “Bên kia sao vậy? Gây chuyện à?”
Hồ Phong vừa xem bài, vừa lắc đầu: “Không rõ, vị kia vừa đến đã không vui, đang thẩm vấn cậu Từ.”
Lôi Khiêm Minh cắn thuốc, vừa chia bài vừa lẩm bẩm: “Chuyện riêng của Tổng giám đốc Thẩm, chúng ta bớt hỏi lại.”
Nói vậy nhưng Trang Tân Hoa vẫn dỏng tai nghe ngóng, anh ta nghe thấy một giọng nói đè nén lửa giận: “Ý cậu là…tối qua cậu đã thấy cô ấy rồi?”
Người nói là Thẩm Tông Lương, giây tiếp theo, Từ Mậu Triều gật đầu: “Ngay trong ngõ ạ, con cứ tưởng chú biết rồi, cô ấy vừa khóc, vừa lau nước mắt vừa đẩy vali, chẳng lẽ không phải bị chú đuổi ra ngoài sao ạ? Người chú không cần nữa thì con va vào một chút cũng có sao đâu, cũng không phải là cố ý ạ.”
“Tôi cho cậu…”
Thẩm Tông Lương vung tay định đánh vào mặt anh ta thì bị Chu Phú cản lại, anh ta cười nói: “Thôi nào, nó là trẻ con thì biết gì.”
Chu Phú đứng dậy, dùng chân đá Từ Mậu Triều: “Đi đi.”
Nói xong Chu Phú lại đổi sang ngồi bên kia, rót một ly rượu nói: “Có phải có hiểu lầm gì rồi không?”
Thẩm Tông Lương ngả người ra sau, anh nhắm mắt, xoa hai bên xương lông mày: “Hôm qua mẹ tôi dẫn Ngụy Thời Vũ và mẹ cô ấy đến, nói các bà vừa đi Cố Cung về, tiện đường ghé qua ngồi chơi, uống trà.”
Chu Phú nhịn không được cười: “Mẹ cậu ra tay cũng hơi lộ liễu rồi. Chưa nói đến trời lạnh thế này, Cố Cung cũng chẳng có gì để xem, mà xem xong còn phải đến chỗ cậu nữa chứ.”
Đột nhiên bị tàn thuốc làm bỏng, Thẩm Tông Lương bỗng mở mắt, dứt khoát vứt tàn thuốc vào ly rượu. Anh nhìn làn khói trắng bốc lên, trong lòng đoán xem Tiểu Huệ rốt cuộc đã nghe hay nhìn thấy gì?
Nhưng anh chẳng nói gì, cũng chẳng làm gì cả.
Bên cạnh Chu Phú vẫn nói: “Tuy chuyện này khiến cậu oan ức như Đậu Nga nhưng đúng là vẫn nên đi giải thích một chút đi. Tôi thấy cô bé kia cũng là người hiểu biết lễ nghĩa, chắc không khó để nói cho cô ấy hiểu đâu.”
Thẩm Tông Lương đặt tay lên đầu gối, thở dài: “Lão Chu, tôi không sợ cô ấy không hiểu, tôi không sợ chuyện đó.”
Đến cuối cùng, giọng anh gần như đã nhỏ đến mức không nghe rõ.
Chu Phú dựa vào đèn sàn nhìn anh một cái, đôi mày anh chau lại rất sâu, cả người toát lên dáng vẻ vô cùng bực bội. Đã quen biết Thẩm Tông Lương bao nhiêu năm như vậy, anh gặp chuyện lớn đến đâu cũng không thấy anh sầu khổ đến cái độ này.
Ý Thẩm Tông Lương muốn nói là, anh hoàn toàn không sợ Thả Huệ sẽ làm ầm ĩ với mình, anh không sợ cô sẽ quấn lấy anh. Điều anh lo sợ là trong lòng cô sẽ bắt đầu có một cái gai, rồi dần dà cô sẽ không còn muốn thân cận với anh nữa.
Anh có thể hiểu, những thăng trầm trong đời đưa Tiểu Huệ từ đỉnh cao rơi xuống vực sâu, khiến cho tâm tư của cô vô cùng nhạy cảm. Cô có thể run rẩy dâng cả tấm chân tình trao cho anh, dù không biết phải tự thuyết phục mình thế nào trong đêm khuya.
Bây giờ thì hay rồi, chỉ trong một thoáng anh không đỡ được đã làm cho cô vỡ tan, muốn cô mở lòng lần nữa thì e là sẽ rất khó khăn.
Thẩm Tông Lương im lặng vài phút, nhận lấy ly rượu mới từ tay người phục vụ, uống một ngụm rồi đặt xuống, đứng dậy bỏ đi.
Khi anh ra đến cửa, Trang Tân Hoa gọi một tiếng “Chú út.”
Thẩm Tông Lương cau mày quay đầu lại: “Có chuyện gì?”
“Thả Huệ đang ở nhà của bà ngoại cô ấy.”
“Tôi biết.”
Trang Tân Hoa đứng dậy nói: “Tôi biết chắc chắn chú sẽ tra ra nhưng tôi muốn nói chuyện khác.”
Bên cạnh Lôi Khiêm Minh đặt bài xuống, kéo vạt áo anh ta: “Cái gì vậy? Cậu…cậu bị điên hả?”
Trang Tân Hoa gạt phắt tay Lôi khiêm Minh ra, anh ta nói: “Thả Huệ là một cô gái rất tốt, chú đừng thấy cô ấy không có chỗ dựa mà bắt nạt cô ấy.”
Nghe xem, đây mới là lời nói trẻ con vô lý nhất.
Thẩm Tông Lương nhìn mà bật cười, đúng là bạn bè lớn lên cùng nhau, lúc bướng bỉnh thần thái cũng giống hệt nhau. Lúc Tiểu Huệ cố chấp tranh cãi với anh cũng là cái bộ dạng tự cho mình có lý như vậy.
Sắc mặt Thẩm Tông Lương hơi trầm xuống, dọa cho Lôi Khiêm Minh mặt cắt không còn một giọt máu, tưởng đâu tối nay Trang Tân Hoa sẽ gặp họa. Nhưng cuối cùng anh chẳng nói gì, Thẩm Tông Lương không thèm biện giải cho mình, chỉ đóng cửa rồi bỏ đi.
_
Khu này nhà quá cũ kỹ, Phương Phác vòng qua bãi cỏ trơ trụi, hỏi một câu: “Cô Chung ở đây sao?”
“Ừ.” Thẩm Tông Lương chỉ vào cánh cửa sắt loang lổ vết tích: “Cứ dừng ở đó đi.”
Sau khi anh xuống xe, Phương Phác cũng không dám đi mà cứ chờ trên xe.
Thẩm Tông Lương bước qua khung cửa, nơi đây tối om, đường đi cũng không nhìn rõ. Phải đi thật cẩn thận mới không bị vấp ngã vì mớ đồ phế liệu bị vứt lung tung khắp nơi.
Nghĩ đến việc Chung Thả Huệ đã sống ở một nơi như thế này hai năm thì anh nhíu mày.
Thẩm Tông Lương lên lầu rồi tìm theo số nhà, anh liếc nhìn cả hai bên trái phải. Thư ký Hoàng cũng không nói rõ là số một hay số hai nhưng cuối cùng anh xác định là nhà bên trái, vì chậu địa lan tỏa hương thơm ngát đặt trước cửa.
Anh gõ hai cái, không ai trả lời.
Hành lang quá yên tĩnh, Thẩm Tông Lương có thể cảm nhận rõ nhịp tim mình đập nhanh hơn cả tiếng gõ cửa.
Anh không biết mình đang căng thẳng vì điều gì, vì một cô gái trẻ hơn mình mười tuổi, hoặc vì một hoàn cảnh mà anh không hề phạm sai lầm lớn nào. Theo lý mà nói thì anh không nên như vậy, anh đã gánh vác bao nhiêu thứ một mình, ngay cả những thử thách không được phép sai sót anh cũng đều đã vượt qua.
Thẩm Tông Lương không dám nói mình không có chút sai sót nào. Anh có, thứ nhất là không trông coi cẩn thận, để người tùy tiện ra vào, thứ hai là anh đã không mạnh mẽ cảnh cáo mẹ anh, để bà thôi không làm mấy trò này nữa.
Anh lại liên tục gõ thêm mấy cái, lúc này mới nghe thấy bên trong có tiếng hỏi rõ ràng: “Ai vậy ạ?”
Thẩm Tông Lương thở phào: “Anh.”
Thả Huệ mở cửa, lúc nhìn thấy người đến thì cũng giật mình. Cô không ngờ Thẩm Tông Lương lại đến nhanh như vậy, không biết anh tìm được nơi đây bằng cách nào vì rõ ràng cô chưa từng nói cho anh địa chỉ này.
Nhưng đến thì cũng đã đến rồi, cả người anh mang theo gió tuyết đang đứng trước mặt cô.
Bất kể cô cho rằng tương lai của họ có u ám đến đâu, tối qua đã giận dỗi đến mức nào thì cuối cùng vẫn phải mời anh vào nhà vì Thả Huệ không phải là kiểu người làm mình làm mẩy vô lý.
Cô vịn vào khung cửa, cúi đầu nói: “Ngoài trời lạnh lắm, anh vào nhà đi.”
Trong nhà bật máy sưởi nên Thả Huệ mặc một chiếc váy hai dây màu xanh lục bảo, tựa như một cơn gió nhẹ tháng ba.
Thẩm Tông Lương “ừ” một tiếng rồi tự mình đi tìm dép nhưng anh hoàn toàn không quen thuộc nơi này. Thả Huệ sống một mình nên ở đây cũng không còn đôi dép lê nào khác, đôi duy nhất dành cho nam giới thì Trang Tân Hoa vừa mới đi rồi.
Cô nghĩ Thẩm Tông Lương là người có bệnh sạch sẽ, anh sẽ không vui khi đi đôi đó. Vì vậy, cô đóng cửa lại: “Anh cứ đi giày vào đi, nhà nhỏ, anh đừng để ý.”
Thẩm Tông Lương bước vào, nhìn thấy ba con mèo chân ngắn ngồi xếp hàng trên tấm thảm trước tivi, trên tivi đang chiếu “Tom và Jerry”, ba cái đầu đang xù xoay trái xoay phải theo hình ảnh phát trên tivi.
Anh ta khịt mũi một tiếng qua cuống họng: “Cái gì đây? Đang tổ chức buổi học tập tập trung lần thứ chín theo tinh thần Hội nghị Trung ương Đảng lần ba sao?
Thả Huệ đang đi vào bếp rót trà cho anh: “…”
Cô tráng cái ly hết lần này đến lần khác, lòng bàn tay bị nước nóng làm cho tê dại.
Sự kính sợ đối với Thẩm Tông Lương như đã ăn sâu vào tận xương tuỷ, ra từ xương thịt, không thể nào thoát khỏi. Dù trong lòng có ấm ức, có phẫn uất, cô vẫn không dám chậm trễ với anh.
Thả Huệ đặt ly trà lên bàn thấp: “Uống chút nước đi.”
“Nóng quá, cứ để đó đã.”
Thẩm Tông Lương liếc nhìn cô: “Em về khi nào vậy?”
Cô nhặt một sợi lông mèo màu bạc trên váy ra: “Hôm qua.”
“Sao không về nhà?” Giọng Thẩm Tông Lương dịu dàng hỏi cô có vui không như thường lệ: “Để anh đợi sốt cả ruột.”
Ngay khoảnh khắc anh đưa tay tới, Thả Huệ lùi lại một chút. Cô vẫn không dám nhìn anh, chỉ nhẹ giọng nói: “Em về nhà rồi mà, đây mới là nhà của em.”
Thẩm Tông Lương chỉ vào mình: “Vậy còn anh thì sao? Hay anh chuyển đến đây sống cùng em luôn?”
“Không được! Anh cũng có nhà của anh mà, chúng ta cũng chưa kết hôn thì ở chung làm gì.”
Nói đến hai chữ kết hôn, có lẽ Thả Huệ cũng thật lòng cảm thấy mỉa mai, cô cười lạnh một tiếng.
Thẩm Tông Lương nới lỏng cúc áo sơ mi, không chịu nổi cái dáng vẻ vừa mềm mỏng lại vừa cố chấp của cô, anh thở dài một hơi, kiên nhẫn, chậm rãi giải thích: “Hôm qua, mẹ anh đột nhiên đến, còn về phần hai mẹ con kia…”
Thả Huệ không muốn nghe nên cô cắt ngang lời anh một cách trong trẻo: “Cô Ngụy rất tốt, mắt nhìn của mẹ anh cũng rất tốt, anh cứ nghe lời bà đi.”
Thẩm Tông Lương liếc nhìn cô một cái, tức đến mức nghiến răng, anh nói: “Tiểu Huệ, anh khuyên em tốt nhất sau này đừng vào làm việc ở cơ quan tư pháp.”
Thả Huệ nhất thời chưa hiểu ra, lại ngẩng đôi mắt dịu dàng sáng ngời lên hỏi: “Sao vậy ạ?”
Dáng vẻ cô đang cãi lại anh nhưng vẫn chăm chú nghe lời khuyên suýt nữa khiến Thẩm Tông Lương bật cười.
Cô gái nhỏ của anh sao lại xinh đẹp và đáng yêu thế này?
Thẩm Tông Lương thấy khô cả cổ, anh muốn lập tức ôm cô vào lòng, hôn cô thật sâu. Anh cầm lấy ly nước lên uống một ngụm: “Em nói xem? Một vị thẩm phán mà ngay cả lời trình bày của nghi phạm cũng không nghe hết thì có thể không xử án oan sao?”
“Em…”
Thả Huệ nói không lại anh, cô quay phắt người đi, không muốn nhìn anh nữa. Thẩm Tông Lương cười một tiếng, đặt ly xuống, tự nhiên dựa lại gần cô hơn.
Tay anh vòng ra sau ôm lấy cô: “Họ đến đột ngột quá, nếu anh mời một người…thì chắc anh không được chết…”
Thả Huệ lập tức quay lại ôm lấy anh: “Anh đừng nói nữa.”
Động tác của cô quá nhanh, hương tóc thơm mát lướt qua má anh. Thẩm Tông Lương như sợ bỏ lỡ điều gì, hai tay liền ôm chặt lấy cô: “Là anh không tốt.”
Thả Huệ vùi đầu vào cổ anh lắc lắc: “Không phải, không phải.”
Mọi chuyện đều ngoài dự liệu, anh không sai, cô yêu anh vì ngưỡng mộ, cũng không sai. Bà Thẩm vì tương lai lâu dài của gia tộc, càng không sai.
Vậy thì là lỗi của ai?
Dường như không ai sai cả.
Chỉ có thể là lỗi của số mệnh, là lỗi của tạo hóa trêu ngươi.
Chẳng phải ai ai cũng đều như vậy sao?
Những điều không trọn vẹn, bất đắc dĩ, đều quy hết cho số phận.


Gửi bình luận