GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 63

Đang bị bệnh nặng.

Giữa tháng tư ở Giang Thành, tiết Thanh Minh đã gần tàn, đi trên đường, làn gió nhẹ mang theo hương liễu phất phơ khẽ lướt qua mặt.

Nửa tháng trước, do tập đoàn thiếu người nên Thả Huệ tạm thời bị điều sang tổ kiểm toán, được cử đến Lâm Thành phụ trách kiểm tra cuối quý.

Đợt kiểm tra kết thúc vào thứ Sáu, Thả Huệ họp báo cáo chuyên đề ở Lâm Thành xong thì về luôn Giang Thành trong tối hôm đó vì dù sao thì cô cũng sẽ có hai ngày tiếp theo để nghỉ ngơi.

Sáng thứ Hai, Thả Huệ xuất hiện đúng giờ ở tập đoàn. Khi chờ thang máy, mấy cô gái mặc đồng phục váy công sở chào cô: “Chào buổi sáng, trưởng phòng Chung.”

Thả Huệ tay cầm một tập tài liệu, mỉm cười gật đầu: “Chào buổi sáng mọi người.”

Trong thang máy, Hứa Diệc Nhã của bộ phận Tài chính hỏi cô: “Trưởng phòng Chung đi công tác về rồi, ở Lâm Thành có vui không ạ?”

Thả Huệ vừa soi gương kiểm tra lại lớp trang điểm, vừa nói: “Cũng giống chỗ mình thôi nhưng chị không có thời gian đi chơi.”

Hứa Diệc Nhã bất bình thay: “Mấy người ở Lâm Thành đó quá đáng ghét, trưởng phòng Chung xinh đẹp như vậy mà bọn họ lại không biết chiêu đãi chút nào.”

Đây là lời nịnh hót quá rõ ràng, Chu Linda đứng ở phía sau nghe xong thì khinh thường bĩu môi. Những động tác nhỏ này của cô ta đều bị Thả Huệ nhìn thấy rõ ràng qua hình ảnh phản chiếu trong gương nhưng Thả Huệ chưa bao giờ để tâm những chuyện nhỏ nhặt này.

Giữa đồng nghiệp với nhau, chị không ưa tôi thì tôi sẽ không coi trọng chị là chuyện quá bình thường. Cô độc là một cách sống, nịnh bợ lãnh đạo cũng là một cách sống.

Cô làm việc ở công ty đã lâu, mặc kệ nhân viên dưới quyền nghĩ gì, cô chỉ đánh giá thái độ làm việc dựa trên tiến độ công việc chứ không nhìn về con người. Dù ra khỏi tòa nhà Tập đoàn Hoa Giang, bọn họ giả vờ không nhìn thấy cô, không chủ động chào hỏi cô thì Thả Huệ cũng không để tâm, miễn không ảnh hưởng đến công việc là được.

Huống chi những ngày tháng cô nhìn người ta phồng môi trợn má có lẽ còn nhiều hơn số tuổi của mấy cô nàng này cộng lại, mới có chút liếc mắt đó thì cũng có là gì đâu. Thả Huệ lặng lẽ thu hồi ánh mắt, cô nói với giọng đùa cợt: “Em ngốc quá, ai lại đi chiêu đãi kiểm toán viên một cách rầm rộ chứ? Đó là tự đào mồ chôn mình đó.”

Mọi người trong thang máy cùng bật cười.

Khi lên đến tầng sáu, Thả Huệ ra khỏi thang máy trước, lúc này Chu Linda mới khịt mũi: “Hứa Diệc Nhã, cô định phát triển ở bộ phận pháp chế à? Sao ra sức lấy lòng phó trưởng phòng nhà cô quá vậy?”

Ba của Chu Linda, tức là bác của Chu Phú, vốn là người của tập đoàn Hoa Giang, sau khi nghỉ hưu năm ngoái thì mới về Giang Thành dưỡng già. Còn Chu Linda sau khi học xong thạc sĩ ở Mỹ thì quay về và vào làm việc tại bộ phận quan hệ nhân sự của Hoa Giang, thời điểm vào công ty sớm hơn Thả Huệ một chút.

Nhưng cô nàng Chu Linda này không có tâm huyết gì với công việc cả. Cô vào tập đoàn cũng chỉ là để cho qua ngày đoạn tháng, mỗi ngày đến công ty điểm danh, uống trà, tán gẫu, một ngày cứ thế trôi qua. Chu Phú từng bấm tay tính toán, anh nói Chu Linda một tuần làm được trọn vẹn ba ngày thì đã gọi là vất vả lắm rồi.

Chu Linda cố ý nhấn mạnh chữ phó đó, nghe đã thấy khó chịu vô cùng. Hứa Diệc Nhã hất tóc: “Tôi cứ thích vậy đó, cô làm gì được tôi.”

Chu Linda lại bắt đầu mỉa mai: “Ừ, cô Chung tốt nghiệp khoa Luật của đại học Oxford, trước khi vào Hoa Giang thì suýt nữa đã trở thành luật sư đối tác của chi nhánh Thụy Đạt ở Hong Kong. Tuổi còn trẻ mà đã ngồi vào vị trí gần các lãnh đạo trung tầng của tập đoàn. Khá đáng nể đó, chẳng trách cô bám mãi không buông như vậy.”

“Cô nghe cho rõ đây, tôi thích trưởng phòng Chung là vì chị ấy đã từng giúp đỡ tôi, lúc tôi suýt phạm sai lầm thì chị ấy đã ở lại làm thêm hai ngày để sửa giúp tôi, chứ ai lại lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử như cô!”

Chu Linda cũng không chịu thua thiệt: “Ồ, vậy thì tôi cũng phải nhắc cô một câu, cô ấy vẫn chỉ là phó trưởng phòng thôi, là đang tạm thời phụ trách công việc vì trưởng phòng đang nghỉ thai sản! Hai tiếng trưởng phòng này cô đừng gọi sớm quá.”

“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra, Hứa Diệc Nhã không để ý đến cô ta nữa mà trực tiếp đi ra ngoài.

Tính cách Chu Linda thẳng thắn, có gia đình chống lưng ở phía sau nên cô nàng cũng chẳng ngán ai bao giờ. Bình thường nói chuyện, ngay cả dấu chấm câu cũng không tha cho người ta.

Bộ phận Pháp chế vẫn chưa có nhiều người đến, Thả Huệ bước vào văn phòng, rút hai miếng khăn tẩm cồn lau bàn làm việc.

Thực ra dù cho cô không có ở đó thì dì lao công vẫn dọn dẹp mỗi ngày, nhưng Thả Huệ lại mắc chứng ám ảnh cưỡng chế. Tài liệu trên bàn cô luôn được sắp xếp ngăn nắp theo mức độ khẩn cấp, đồ đạc trong tủ được phân loại rõ ràng, có thể tìm thấy tất cả theo nhãn dán.

Sau khi cô ngồi xuống, cô mở máy tính, đăng nhập vào OA. Trước tiên là xem hết mấy chục tài liệu chờ duyệt. Thả Huệ xem rất nhanh vì cũng không phải là những hạng mục quan trọng gì, có một số đầu việc gấp đã được cô xử lý từ xa ở Giang Thành rồi.

Lúc đó phái cô đi, trưởng phòng Quan của ban giám đốc đã nói đây là bất đắc dĩ. Tổ kiểm toán của tổng bộ nhất định phải rút một người từ Giang Thành đi, lại còn yêu cầu phải có cả nền tảng về pháp luật và tài chính, đồng thời có thể kiêm nhiệm công việc cả hai bên. Lúc ông ấy tìm phòng nhân sự thương lượng đã đùa rằng, công việc thì khó khăn, dễ đắc tội người mà lại còn yêu cầu cao đến thế! 

Xem đi xem lại, trong số những nhân viên trẻ tuổi, năng lực làm việc của Thả Huệ là mạnh nhất, cô lại điềm tĩnh, cẩn thận, không nói nhiều, cũng chẳng gây rắc rối.

Khi Quan Bằng nói chuyện với cô, cũng đã làm rất nhiều công tác tư tưởng, cũng may là thời gian này khối lượng công việc của bộ phận pháp chế tương đối ít nên Thả Huệ mới đồng ý.

Không lâu sau, trưởng phòng Quan thông báo trên nhóm trung tầng: Hội nghị thường kỳ sẽ bắt đầu trong nửa tiếng nữa tại phòng họp nhỏ tầng mười bảy, Thả Huệ báo đã nhận được thông tin. 

Cô cầm điện thoại bàn, gọi một cô gái trong bộ phận tên là Vương Lạc Châu vào.

Năm phút sau, Vương Lạc Châu gõ cửa văn phòng đang hé mở của cô.

“Mời vào.” Thả Huệ dời mắt khỏi màn hình máy tính, cô nhìn cô ấy rồi đưa tay chỉ vào chiếc ghế đối diện: “Ngồi đi, Lạc Châu.”

Vương Lạc Châu chạy nhanh tới kéo ghế ngồi xuống, cười hì hì nói: “Trưởng phòng đã về rồi ạ.”

“Ừ.” Thả Huệ không nói chuyện phiếm với cô ấy nhiều, chỉ đưa cho cô ấy một tập tài liệu: “Đây là bên bộ phận kinh doanh đưa lên, là bản thẩm định sơ bộ mà em phụ trách, xem thử đi.”

Vương Lạc Châu đã làm việc dưới quyền cô hơn một năm nên cũng đã nắm rõ phần nào phong cách làm việc của cô. Đầu tiên là sự cống hiến hết mình, đối với công việc phải cực kỳ nghiêm túc, tiếp theo là phải kiên cường, bền bỉ.

Người có thể đồng thời làm được các điểm này thì rất ít. 

Hồi Thả Huệ còn ở văn phòng luật Thụy Đạt đã làm ra một chuyện mà đến nay vẫn còn được lưu truyền trong giới luật sư ở Trung Hoàn.

Vào thời điểm đó, tập đoàn Kim Cống đang chuẩn bị niêm yết tại Hong Kong, Thả Huệ rất chuyên nghiệp trong mảng IPO cổ phiếu nên văn phòng đã chỉ định cô và vài luật sư khác phụ trách mảng pháp lý.

Vốn dĩ tan làm lúc mười giờ tối là chuyện thường ngày nhưng giai đoạn cô đó thường xuyên bận rộn đến tận khuya, cộng thêm việc lâu ngày không nghỉ ngơi điều độ nên cơ thể cô đã suy kiệt nghiêm trọng. Trong một buổi hội nghị trực tuyến, đang họp được nửa chừng thì Thả Huệ khó chịu đẩy ghế ra, sắc mặt tái nhợt nói: “Xin lỗi mọi người, tôi đang bị sốt cao, phải vào viện truyền dịch, xin phép tạm dừng cuộc họp.”

Vương Lạc Châu lật hai trang, xác định đây là bản cô gửi cho Thả Huệ hôm qua nhưng cô lại không nhìn ra được chỗ nào không ổn.

Cô ngẩng đầu hỏi: “Bản thẩm định này có vấn đề hay sao ạ?”

Tay Thả Huệ cầm một bản sao, cô nói: “Lật đến trang mười hai, doanh thu quý trước của công ty năng lượng này là năm mươi ba triệu, họ phải có bao nhiêu khách hàng mới đạt được doanh thu lớn như vậy? Hẳn là không chỉ có mười hai mười ba đối tác ít ỏi trong danh sách của họ, đúng không? Vậy mà ý kiến thẩm định em đưa ra lại là bình thường, cho phép thông qua?”

“À, em chỉ chú ý đối chiếu các điều khoản pháp lý và biện pháp kiểm soát nội bộ, không để ý đến những nội dung này.” Vương Lạc Châu nghe là hiểu, cô ghé sát lại hỏi nhỏ: “Ý của chị là, công ty này đã thổi phồng doanh thu để có thể được thông qua?”

“Việc này em có thể đi hỏi người trực tiếp phụ trách nghiệp vụ, xem anh ta đã xem qua chưa?” 

Thả Huệ đóng tài liệu lại, dặn dò cô: “Nhân tiện kiểm tra mối liên hệ giữa mấy khách hàng chị đã khoanh tròn và hóa đơn giá trị gia tăng quý trước của công ty họ nữa.”

Vương Lạc Châu ôm tài liệu, mặt lộ vẻ áy náy: “Em biết rồi ạ, trước khi tan làm em sẽ kiểm tra xong ạ.”

Thả Huệ đứng dậy pha hai ly cà phê, cô đưa ly đầu tiên cho Vương Lạc Châu: “Cẩn thận một chút, đi đi.”

Vương Lạc Châu gật đầu với vẻ mặt áy náy, trong lòng cô hiểu rõ, giao một bản thẩm định sơ bộ đầy lỗ hổng như vậy lên trên, bị phê bình ở cuộc họp phê duyệt dự án đã là nhẹ, chỉ sợ là sẽ gây ra nhiều sai lầm nghiêm trọng hơn. 

Cô bước về bàn làm việc với tâm trạng nặng nề, đặt ly cà phê xuống rồi bắt tay làm lại. Miêu Miêu bên cạnh thò cổ sang: “Sao vậy? Sáng sớm đã bị trưởng phòng mắng rồi à?”

“Chị Chung có bao giờ mắng người đâu chứ?”

Đồng nghiệp nam đối diện vừa uống cà phê vừa xen vào: “Cô ấy nói chuyện lúc nào cũng nhỏ nhẹ cả.”

Miêu Miêu cười khẩy nói: “Ừ, cái đó gọi là giết người không cần đao đó, không sợ thấy máu luôn.”

Vương Lạc Châu giải thích: “Trưởng phòng không mắng tôi, chỉ là nhắc nhở tôi làm việc cẩn thận hơn, bản thẩm định này còn quá nhiều lỗi.”

Miêu Miêu kinh ngạc kêu lên: “Không phải bản thẩm định này cậu vừa tăng ca hoàn thành tối qua sao? Trưởng phòng Chung cũng vừa đi công tác về, chưa gì mà đã xem xong rồi à?”

“Chắc là tối qua cô ấy xem ở nhà.” Vương Lạc Châu mở giao diện tìm kiếm trên máy tính: “Trời ơi, đừng làm phiền tôi nữa được không, chuyện này quan trọng lắm sao?”

Miêu Miêu bĩu môi, quay về chỗ của mình.

Thả Huệ cầm sổ ghi chép cuộc họp ra khỏi văn phòng đúng giờ, gặp Phạm Chí Vũ trên hành lang.

Trưởng phòng Phạm từ phía sau đi tới, nhanh chóng theo kịp cô: “Tiểu Chung về rồi à? Chuyến đi này vất vả lắm nhỉ.”

Cô thở dài: “Biết làm sao được, những việc vất vả mà không được khen thưởng như vậy, lúc nào cũng đến lượt em.”

Phạm Chí Vũ nói: “Bình thường thôi, mảng pháp chế tuân thủ của cả nước đều khởi đầu muộn, cả hệ thống của tập đoàn cũng chỉ mới vừa xây dựng xong, vẫn đang trong giai đoạn thí điểm. Em là lực lượng nòng cốt mà.”

“Anh hỏi em này, em có biết chủ đề của cuộc họp định kỳ lần này là gì không?”

“Chắc là nói về Chủ tịch ạ?” Thả Huệ hỏi lại.

Khi cô còn đang công tác ở Lâm Thành, thông báo về việc ông ta vi phạm kỷ luật công việc nghiêm trọng đã được phổ biến khắp tập đoàn, Thả Huệ cũng đã tham gia cuộc họp chấn chỉnh.

Có lẽ những năm qua xảy ra quá nhiều chuyện nên cô đã sớm không còn để ý nhiều đến mấy chuyện này nữa, nhưng vẫn không kiềm được cảm thán nói: “Thật không ngờ, lão Lưu bình thường gương mẫu như vậy mà.”

“Thôi đi, ông ta mà gương mẫu…” Phạm Chí Vũ có vẻ muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi: “Mấy chuyện này không phải cứ muốn là thấy đâu.”

Thả Huệ gật đầu: “Trưởng phòng Quan sẽ công bố bổ nhiệm người đứng đầu đúng không ạ?”

Phạm Chí Vũ đi song song với cô, nhìn quanh hai bên, xác định không có người thứ ba thì anh ta mới nói: “Đúng vậy, tổng bộ đã xử lý xong lão Lưu rồi, chúng ta cũng không thể tan rã như vậy, em làm việc của em, anh làm việc của anh, ai dẫn dắt đội ngũ bây giờ?”

Đúng là vị trí chủ tịch hội đồng quản trị của tập đoàn không thể để trống quá lâu vì sẽ ảnh hưởng đến hoạt động chung. Hơn nữa, lợi nhuận ròng Giang Thành đóng góp cho tổng bộ năm ngoái xếp thứ ba, gần hẳn là cấp trên cũng đau đầu vì việc điều động nhân sự cho một doanh nghiệp lớn như vậy.

Chung Thả Huệ không quá ngạc nhiên: “Vậy đã chọn được ai chưa ạ?”

“Sao lại chưa chọn được? Thông báo đã treo ở dưới lầu nửa tháng rồi kia mà.” Phạm Chí Vũ dừng lại, ồ một tiếng: “Xin lỗi, anh quên mất là em phải đi công tác.”

Cô không để ý chuyện đó, chỉ truy hỏi: “Là ai ạ?”

“Thẩm Tông Lương.”

Phạm Chí Vũ vẫn đang thảo luận sôi nổi: “Anh nói cho em biết nhé, vị này có lai lịch không nhỏ đâu. Là tiến sĩ kinh tế học của Stanford, trước đây từng là thành viên hội đồng quản trị Đông Viễn, có kinh nghiệm trong việc xây dựng tập đoàn rất bài bản. Này, Thả Huệ…Thả Huệ?”

Qua dòng chảy thời gian, khi tin tức chính xác này lọt vào tai cô, Thả Huệ bỗng như mất hồn. Cô đứng yên tại chỗ, cảm nhận nhịp tim mình đột ngột tăng vọt, tay chân cứng đờ như đang bị bệnh nặng.

Phạm Chí Vũ lùi lại hai bước, cúi đầu nhìn sắc mặt trắng bệch của cô, anh ta quan tâm nói: “Em đột nhiên sao vậy? Không sao chứ.”

“Dạ.”

Nửa ngày sau Thả Huệ mới hoàn hồn, nói không sao.

Cô từng nghĩ, chỉ cần cô không đặt chân đến Bắc Kinh thì cô sẽ không còn liên quan gì đến Thẩm Tông Lương nữa. Thả Huệ còn từng nghĩ, đợi thời gian qua đi, cô sẽ có thể thoát ra khỏi sự giam cầm mang tên Thẩm Tông Lương, tìm được cho mình một con đường sống.

Nhưng mọi chuyện lại không như ý cô muốn, ông trời cuối cùng lại trêu đùa cô một vố.

Thả Huệ nắm chặt tay, cô nghiến răng cố nặn ra một nụ cười: “Không sao, anh nói tiếp đi.”

Phạm Chí Vũ cầm điếu thuốc trên tay: “Anh đoán nhé, dù sao thì thế lực của Đông Viễn cũng đang suy thoái, chắc là vị này muốn lấy nơi đây làm bàn đạp, chừng hai năm nữa thăng tiến thẳng lên tổng bộ Hoa Giang luôn, như vậy chẳng phải tốt hơn là ở lại Đông Viễn chịu uất ức sao?”

Đối với những tính toán về vị trí này, độ nhạy bén của Thả Huệ vốn luôn rất thấp, không có chút nhận thức nào. Cô chỉ nghe hiểu được một nửa, rồi vội vàng hỏi: “Ý của anh là Thẩm Tông Lương đến Hoa Giang là vì tiền đồ cá nhân, đúng không?”

Thả Huệ hoảng loạn cực độ, cô không rõ rốt cuộc Thẩm Tông Lương có ý đồ gì, anh đến đây làm gì?

Cô giống như một người đột nhiên rơi xuống nước, liều mạng bám víu lấy mọi thứ có thể để không bị chìm xuống.

“Ừ, bằng không thì vì cái gì chứ? Người như họ, đi một bước tính một bước, không bao giờ sai được. Quy mô Hoa Giang của chúng ta lớn hơn Đông Viễn nhiều, địa vị cũng khác.” 

Phạm Chí Vũ rõ ràng đã suy nghĩ thấu đáo, anh đi thêm vài bước lại nói: “Này, em gọi tên anh ta nghe cũng thuận miệng đấy, cứ như đã gọi quen miệng rồi ấy.”

Mặt Thả Huệ bỗng nhiên đỏ bừng, vừa rồi quá gấp gáp nên cô đã bất cẩn lỡ miệng, cô định lên tiếng giải thích: “Đâu có, em nghe anh…”

Nhưng Phạm Chí Vũ cũng không để ý gì mà chỉ vào cửa lớn: “Vào đi, sắp họp rồi.”

Không khác gì những cuộc họp định kỳ trước đây, chỉ là vị trí chủ tọa ở giữa không có ai ngồi.

Trước tiên là nghe báo cáo công việc, sau khi các bộ phận lần lượt phát biểu xong thì đến gần cuối Quan Bằng mới gõ gõ đầu bút nói: “Thứ Tư, Chủ tịch sẽ đến nhậm chức, lễ nhậm chức sẽ được tổ chức tại hội trường lớn vào lúc chín giờ sáng, mong mọi người giữ tinh thần phấn chấn.”

Thả Huệ ngồi bên dưới vỗ tay theo mọi người một cách vô cảm. Cô nghe tiếng vỗ tay đều đặn mà trong lòng rối bời.

Lão Phạm phân tích rất đúng, Thẩm Tông Lương cũng là người theo đuổi lợi ích, đây vốn là con đường anh muốn đi, sao có thể bị chút tình cảm nam nữ làm mờ mắt được, chẳng lẽ anh cố tình đến đây để tính sổ với cô sao? Cô là ai chứ?

Sau khi tan họp, Thả Huệ thất thần đi vào phòng vệ sinh, lúc đi ra cô để quên sổ ghi chép cuộc họp trên bồn rửa tay. Đi được nửa đường thì mới nhớ ra, cô quay lại lấy, vừa đúng lúc đụng phải Chu Linda đi ra.

Thả Huệ né sang bên trái, định để cô ấy đi trước nhưng đối phương lại không động đậy, ngược lại còn chặn đường cô.

Cô ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Chu Linda: “Cho tôi qua.”

“Đàn chị, nhìn sắc mặt chị không ổn lắm, mệt sao?” Chu Linda chọn cách xưng hô như lúc còn đi học, cô nàng cười hỏi: “Hay là chị biết chú út sắp đến, lỡ làm nhiều chuyện trái lương tâm nên trong lòng thấy bất an à?”


Comments

Gửi bình luận