GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 64

Không phải bạn trai con.

Thả Huệ ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt vẫn như mặt nước tĩnh lặng, trên mặt không hề lộ ra vẻ giận dữ.

Không thể phủ nhận, Chu Linda là một cô gái rất xinh đẹp và nổi bật, rất thích hợp làm việc ở bộ phận quan hệ nhân sự. Cô ấy cũng tốt nghiệp Đại học Chính trị, vốn dĩ là đàn chị đàn em cùng trường, dù cho quan hệ có không thân thiết thì ít nhất cũng không nên đối địch nhau. Nhưng cô nhóc này lại cứ vì chuyện cũ mà dường như luôn muốn gây khó dễ cho cô.

Thả Huệ không muốn dây dưa với Chu Linda, cô chỉ nói: “Bất kể là ai ngồi vào vị trí này thì chúng ta đều phải làm việc thật tốt, đúng không?”

Chu Linda cười mỉa mai, người phụ nữ này lúc nào cũng lảng tránh những điều quan trọng rất giỏi, chỉ cần không đụng đến lợi ích cốt lõi của cô thì cô tuyệt đối không bao giờ trở mặt.

Nhưng Chu Linda lại cố tình đâm vào lòng cô một nhát: “Không phải công việc nào cũng giống nhau. Như đàn chị đây, đúng lúc tập đoàn đang chuẩn bị thành lập bộ phận pháp chế tuân thủ nên lập tức được đề bạt ngay. Chị nói xem là do chị có bản lĩnh hay là do chị may mắn đây?”

Một lời khen sáo rỗng nhất Thả Huệ từng nghe, nhưng trọng tâm logic của Chu Linda đều nằm ở mấy chữ có bản lĩnh, vậy là không ổn rồi.

Thả Huệ giả vờ không hiểu, tùy tiện đáp: “Cô nghĩ thế nào thì là thế ấy đi.”

Rốt cuộc vẫn là thiên kim tiểu thư lớn lên trong nhung lụa, Chu Linda tuy đã trưởng thành nhưng trên người vẫn còn tồn tại một loại kiêu ngạo không thể xóa bỏ, lời nói ra lúc nào cũng khó nghe như vậy.

Ngay cả Thả Huệ cũng không biết mình đã đắc tội với vị công chúa này ở đâu mà lại bị mỉa mai như vậy.

Còn chưa đợi cô nói gì thì đã thấy Chu Linda lạnh lùng nhìn ra ngoài: “Sao nhìn đàn chị như không muốn nhận lời khen này vậy? Chị có năng lực thật mà, lúc trước ở trường chẳng phải chị đã một bước lên mây sao?”

Thả Huệ cười thầm trong lòng, còn tưởng cô nàng đang nghĩ cái gì, hóa ra là vì chuyện này. Suýt nữa thì quên mất anh họ của cô là bạn thân của Thẩm Tông Lương. Đã bao nhiêu năm rồi mà đám cậu ấm cô chiêu quyền quý kia vẫn còn bất bình thay cho Thẩm Tông Lương sao?

Chu Linda liếc Thả Huệ một cái, khuôn mặt cô mềm mại dưới ánh đèn treo hình hoa phía trên, vì vừa rửa mặt nên trên cần cổ trắng nõn của cô lóe lên vài vệt đỏ nhè nhẹ.

Thật đáng ghét làm sao, lúc nào cô ta cũng ra vẻ yếu đuối như thể vừa phải chịu oan ức gì đó. Nhưng rõ ràng người được lợi nhiều nhất vẫn là cô ta kia mà.

Chu Linda nghĩ vậy rồi nói thêm: “Với thủ đoạn của chị, sao hồi còn ở Hong Kong không tìm một đại gia lớn tuổi hơn để gả đi? Nằm chờ thừa kế tài sản chẳng phải tốt hơn sao? Lại còn đến đây làm trâu làm ngựa làm gì?”

Cô ta đang chờ Thả Huệ mất bình tĩnh, dù chỉ là những đầu ngón tay đang rung lên vì căng thẳng, hay hàng mi dày cong vút khẽ chớp cũng được. Đã nhịn lâu như vậy, Chu Linda chỉ muốn xé toạc bộ mặt hào nhoáng giả tạo của người phụ nữ này.

Nhưng Thả Huệ không làm vậy, giọng điệu cô vẫn rất dịu dàng: “Nỗi khổ cần phải chịu thì cuối cùng cũng phải chịu thôi, ngay cả cô cũng không tránh khỏi.”

Không phải vì sợ Chu Linda, mà là hoàn toàn không cần thiết. Người trước mắt rõ ràng đã có định kiến về cô nên Thả Huệ cũng không muốn phí lời với cô ta làm gì. Có làm gì thì cũng không thể lấp đầy hay xoá bỏ đoạn quá khứ kia của cô. 

Mỗi ngày đi làm họp hành, quản lý đám người dưới tay, đã thật sự rất mệt mỏi rồi.

Hơn nữa, sau những năm tháng vật lộn khắp nơi, tiếp xúc với đủ loại người, cô đã rèn luyện được thân tâm kiên cường như kim cương, những lời châm chọc mỉa mai kiểu này, cô không bao giờ để bụng.

Ấu Viên luôn nói cô lúc nào cũng có một dáng vẻ thảnh thơi, chẳng bao giờ kỳ vọng bất kỳ điều gì. Thả Huệ nghe xong, mỗi lần chỉ cười cho qua, đây mà gọi là thảnh thơi gì chứ? 

Nhiều lắm chỉ là sự bất cần, mặt dày mày dạn chịu mắng mà thôi.

Chu Linda đánh giá cô từ trên xuống dưới: “Sao lại chạy về Giang Thành làm việc? Bao nhiêu thứ chị lấy được từ Thẩm Tông Lương đều đã dùng hết rồi sao? Chị phụ lòng anh ấy, khiến anh ấy hận chị như vậy, đợi anh ấy đến đây sẽ chỉnh chị ra sao, chị có nghĩ tới chưa?”

Mí mắt xanh xao của Thả Huệ khẽ giật giật, bờ vai gầy gò của cô vô thức run lên một cái trong ánh đèn chập chờn.

Nhưng rất nhanh, cô lại cười như không có chuyện gì: “Cô tự lo cho bản thân mình trước đi, đừng để nhận được thông báo phê bình vì chuyện chấm công nữa, xấu hổ lắm.”

Chu Linda đỏ bừng mặt, nghẹn ngào không nói nên lời: “Chị…”

Thả Huệ cũng không dây dưa với cô ta nữa, cô giật hai tờ giấy lau khô tay rồi tùy tiện vứt vào thùng rác, ngẩng đầu rời đi.

Có người từng nói với cô, muốn đạt được thành công thì hãy đặt nguyên tắc của mình vào những việc lớn. Còn đối với những chuyện vặt vãnh thì cứ thể hiện lòng bao dung của mình là được, không cần quá bận tâm. Bởi vì nếu quá để tâm thì sẽ phân tán năng lượng mà ta có.

Cô đứng trong hành lang tràn ngập ánh đèn trắng, đối diện là ánh nắng chiếu qua cửa kính.

Nhớ ra rồi, là Thẩm Tông Lương đã dạy cô như thế.

Những năm qua, nhiều lời anh nói cô đều ghi nhớ trong lòng và làm theo từng li từng tí. Thẩm Tông Lương đã dạy dỗ cô hai năm, cô cảm nhận rõ ràng, không biết từ lúc nào mà cô đã dần dần trở thành anh của ngày xưa, hành sự nói năng càng ngày càng giống.

Thả Huệ mơ hồ cười một tiếng.

Giờ ăn trưa, cô đến nhà ăn của tập đoàn để dùng bữa, lại chạm mặt Chu Linda đang ăn cơm. Thật hiếm khi tiểu thư lại hòa mình với dân thường.

Tay Chu Linda đặt dưới bàn co rụt lại khi nghe đồng nghiệp trong bộ phận gọi “trưởng phòng Chung” không ngớt, cô ta nghĩ bụng, Chung Thả Huệ sẽ không tìm mình gây phiền phức chứ?

Cô ta bắt đầu lo lắng mơ hồ, bản thân vốn là kiểu người miệng nhanh hơn não, có chuyện gì không nói ra cho hả dạ thì không chịu được, nói xong mới nghĩ đến hậu quả, vì thế cũng gây ra không ít rắc rối.

Nghĩ lại ngày xưa lúc Chung Thả Huệ còn ở Tứ Cửu Thành đã được Thẩm Tông Lương yêu thương chiều chuộng đến mức nào, chẳng có ai dám trêu chọc cô cả.

Nếu cô ta nổi giận…nếu cô ta…

Lúc Chu Linda còn đang suy đoán như vậy thì Thả Huệ đã cười với cô ta: “Linda cũng ở đây ăn cơm à?”

Khi Chung Thả Huệ nói câu này, khuôn mặt tươi tắn xinh đẹp của cô tràn đầy hòa khí, không có chút gì bất thường. Nhìn cô như vậy ngược lại còn khiến Chu Linda hoảng loạn trong lòng. Cô ta vô thức nhào nặn miếng khăn trải bàn, trong lòng nghĩ rằng cái người phụ nữ họ Chung này, lòng dạ quả thật không tầm thường.

_

Rút ra kinh nghiệm từ lần trước nên lần này Vương Lạc Châu làm việc rất tỉ mỉ. Tám giờ rưỡi tối, cô in một bản báo cáo thẩm định sơ bộ đã làm lại rồi đưa cho Chung Thả Huệ xem.

Trong văn phòng không bật đèn, chỉ có vài tia sáng từ đèn hành lang hắt vào, dường như cũng sắp bị hoà tan vào bóng tối.

Thả Huệ tay kẹp một điếu thuốc đưa lên mũi ngửi đi ngửi lại, mùi hương lan tỏa trong lồng ngực cô nhưng tâm trí cô vẫn rối bời, như có một màn bụi bay lên trong đêm đen tĩnh mịch.

Suốt cả ngày hôm nay cô đã sống trong lo lắng, một mặt cho rằng làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, nếu Thẩm Tông Lương cố ý đến đây thì anh muốn làm gì? Muốn xem mấy năm nay cô có cắn rứt lương tâm không, sau khi tổn thương anh để đến Oxford học thì có sống tốt hơn không?

Mặt khác, Thả Huệ lại tự thuyết phục mình đừng suy nghĩ nhiều, cô chỉ là một người vô danh trong tập đoàn, phải lật đến những trang cuối của cuốn danh bạ dày cộp mới tìm thấy cái tên không đáng chú ý của cô. Có lẽ Thẩm Tông Lương vốn không biết cô đang ở Hoa Giang. Đây chỉ là cục diện sẽ giúp anh đứng vững hơn, là một nước cờ trong kế hoạch của anh mà thôi.

Chỉ có điều chuyện lại xảy ra ngay tại Hoa Giang, nếu không thì có lẽ bây giờ anh đang ở nơi khác rồi. Được giao trọng trách gánh vác vai trò then chốt trong lúc nguy cấp, thành tích như vậy không phải lúc nào cũng có, gặp cơ hội thì tất nhiên anh sẽ không bỏ qua.

Vương Lạc Châu bước vào, cô nàng quen tay sờ tìm công tắc trên tường, khoảnh khắc đèn bật sáng thì cô mới nhìn thấy một bóng người đứng trước cửa sổ.

Cô giật mình, vỗ vỗ ngực nói: “Trưởng phòng, chị vẫn chưa tan làm ạ?”

Thả Huệ quay người từ trong bóng tối ra, cô đặt điếu thuốc lên bệ cửa sổ, mỉm cười như thường lệ: “Xin lỗi, làm em giật mình à?”

“Không sao đâu ạ.” Vương Lạc Châu đưa tài liệu cho cô: “Em thấy chị không bật đèn nên cứ tưởng chị đã về rồi.”

Thả Huệ nhận lấy tài liệu rồi ngồi xuống lật xem hai trang, thấy Vương Lạc Châu vẫn đứng ngây ra thì bèn nói: “Muộn rồi, em về trước đi, hôm nay vất vả rồi.”

“Dạ, chị cũng về sớm nhé, ngày mai gặp lại.”

“Ừ ngày mai gặp.”

Chung Thả Huệ uống một ngụm nước rồi dành hai mươi phút để đọc xong tài liệu của Vương Lạc Châu nộp rồi ký tên ở cuối trang, sau đó cô đặt tập tài liệu lên trên cùng. Cô thu dọn túi xách, cầm chìa khóa xe, tắt đèn rồi đi xuống tầng hầm lấy xe.

Khi về đến nhà, cô gặp bà lão hàng xóm đang đi dạo, bà nói với cô: “Tiểu Huệ về rồi à, mẹ con ở nhà đợi con lâu lắm rồi, còn có cả bạn trai của con nữa.”

Hai hàng lông mày mảnh khảnh của Thả Huệ nhanh chóng nhíu lại.

Gần đây, tần suất Vương Bỉnh Văn đến nhà cô tăng dần khiến cho sự hiểu lầm này cũng ngày càng sâu sắc.

“Bà ơi.” Thả Huệ vẫn cố ý dừng lại giải thích: “Anh ấy không phải bạn trai con, chỉ là học trò của mẹ con thôi ạ.”

Bà Chu nháy mắt: “Ôi chao, mẹ con coi trọng cậu ấy như vậy, chẳng phải là muốn cậu ấy làm con rể sao? Hơn nữa, mẹ con đã nghỉ hưu rồi, học trò đã tốt nghiệp rồi thì còn qua lại thân thiết như vậy làm gì? Chẳng phải là đang nhắm vào con sao?”

Thả Huệ nhếch mép cười: “Thật ạ? Vậy mà con lại không nhìn ra.”

Cô thấy giải thích thế nào cũng không rõ ràng được, mọi chuyện đã rối tung lên như một mớ bòng bong. Nam thanh nữ tú chưa kết hôn, một khi một trong hai người trở thành khách quý trong nhà thì mọi người đều sẽ mặc định hai người họ đang qua lại với nhau.

Cô dứt khoát vẫy tay rồi dặn dò bà lão: “Ngoài trời sắp mưa rồi, bà đi xa quá không tốt đâu ạ.”

“Bà biết rồi, bà sắp về rồi đây.”

Thả Huệ nghĩ đến Vương Bỉnh Văn vẫn đang còn ở trên nhà nên lòng không yên, cô thà đi dạo cùng bà Chu còn hơn. Cô nhanh chân đuổi theo, đỡ lấy bà lão nói: “Con không yên tâm để bà đi một mình, hay là để con đi dạo cùng bà.”

Bà Chu cũng hiểu tâm tư của cô gái trẻ, bà vỗ vỗ cánh tay Thả Huệ: “Nếu con không thích thì nói rõ với mẹ con sớm đi, đừng làm bà ấy tổn thương. Ba con mất sớm, một mình bà ấy nuôi nấng con cũng không dễ dàng gì đâu.”

Thả Huệ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Con biết rồi ạ.”

Thả Huệ đi dạo cùng bà Chu nửa tiếng, khi cô về đến nhà thì chỉ còn lại Đổng Ngọc Thư ngồi một mình. Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn bàn, Thả Huệ thay giày rồi bật hết đèn lên, gọi một tiếng: “Mẹ.”

Đổng Ngọc Thư lạnh lùng nói: “Hôm nay lại họp à? Sao con về muộn vậy?”

Thả Huệ thành thật nói với bà: “Tan làm lâu rồi, con đi dạo với bà Chu một lát nên bây giờ mới về.”

Sớm muộn gì bà ấy cũng sẽ biết chuyện này, không bằng cứ nói thẳng với bà ấy cho rồi. Thả Huệ đặt túi xuống rồi cởi chiếc áo khoác vest màu xanh đậm bên ngoài ra treo lên.

“Thấy Bỉnh Văn ở nhà nên mới không lên đúng không?” Đổng Ngọc Thư tức giận quay người lại hỏi con: “Bọn mẹ ngồi ở ban công nhìn thấy xe của con rồi.”

Thả Huệ vẫn tập trung làm việc của mình, cô ừ một tiếng: “Thấy thì tốt ạ, vậy thì anh ấy sẽ hiểu là con không có ý đó với anh ấy.”

Đổng Ngọc Thư nói: “Điều kiện của Tiểu Vương còn chưa đủ tốt sao? Người ta là tiến sĩ MIT, là người xuất sắc nhất trong số các học trò của mẹ. Con người cũng nho nhã, tính tình hiền lành, ba mẹ đều là trí thức, hiểu lý lẽ. Chung Thả Huệ, con đang kén chọn cái gì vậy?”

Chuyện đã đến nước này, Thả Huệ cũng không thể né tránh nữa. Cô nói: “Anh ấy mọi mặt đều tốt, không có gì để chê trách cả, chỉ là con không thích anh ấy thôi.”

Không thích chính là không thích, cho dù những phương diện khác có ưu việt đến đâu thì trong mắt cô cũng bằng không.

Thả Huệ đứng dậy, nói lại với Đổng Ngọc Thư một lần nữa: “Mẹ, mẹ đừng giới thiệu cho con nữa, con không có ý định kết hôn.”

“Con không kết hôn thì con định làm gì?” Đổng Ngọc Thư nghiêng đầu nhìn cô.

Thả Huệ không dám nhìn mẹ, hai mắt cô nhìn chằm chằm xuống đất: “Con… công việc quá bận, con không có thời gian.”

Đổng Ngọc Thư vỗ bàn trà đứng dậy, nhịn không nổi nữa, bà quát lên: “Chung Thả Huệ, con luôn lừa dối mẹ đúng không?”

Vài giây sau, “Ầm” một tiếng thật lớn, là Đổng Ngọc Thư đóng sập cửa lại.

Thả Huệ đứng nguyên tại chỗ, sự rung động trong màng nhĩ truyền đến tim, tiếng động đó như rơi thẳng vào lòng cô.

Cô phải nói với mẹ thế nào đây? 

Rằng người cô yêu luôn chỉ có một mình Thẩm Tông Lương, cô đã yêu anh quá lâu rồi, yêu đến nỗi không thể thoát ra được nữa.

Cũng có lẽ là cô không cần nói, một người làm mẹ sẽ hiểu con mình hơn ai hết.

Chuyện đời trăm năm trôi qua như hoa rơi nước chảy, Thả Huệ cảm thấy năng lực yêu thương của bản thân dường như đã bị bỏ quên trong những giấc mộng cũ kỹ, không thể quay lại, cũng không thể chạm đến được nữa. Nhắc đến chuyện yêu đương, cô lại có cảm giác như mình là một người rỗng túi đi dạo ở cửa hàng xa xỉ, vừa sợ hãi vừa bất lực.

Câu nói này nghe nhẹ nhàng, nhưng người nghe lại hoàn toàn không hiểu được ý nghĩa thật sự của nó. Họ chỉ nghĩ cô đang than vãn vô cớ mà thôi. Thậm chí họ còn có thể cười nhạo cô: “Làm gì có ai cả đời này chỉ yêu một người chứ? Thật quá vô lý!”

Nếu có ai đó thẳng thắng hơn thì có lẽ họ sẽ mắng thẳng vào mặt cô: “Mẹ nó, cô đang làm cái trò hề gì vậy hả?”

Thả Huệ tắm thật lâu, chỉ muốn dùng dòng nước rửa trôi hết mọi nghi ngờ và suy đoán. Đến cuối cùng, cả đầu ngón tay cô cũng nhăn nheo, trắng bệch vì ngâm quá lâu.

Cô tắt vòi hoa sen rồi đứng trong phòng tắm, hơi thở như bị nghẹn lại giữa làn hơi nước mờ ảo khiến cô phải chống tường hít thở sâu mấy lần.

Thả Huệ nhận ra, các triệu chứng thể chất của chứng lo âu dường như lại có dấu hiệu tái phát. Cô thậm chí còn chưa kịp mặc áo choàng tắm thì đã ôm lấy bồn rửa mặt mà nôn, toàn bộ bữa tối đều đã bị nôn sạch ra.

Cô mở vòi nước xả đi rồi ngước mắt nhìn mình trong gương, sắc mặt cô tái nhợt, thần thái mơ màng. Thả Huệ lau khóe miệng, nở một nụ cười chán nản.

Xem kìa, Thẩm Tông Lương còn chưa xuất hiện mà đã dọa cô thành thế này rồi.

Thả Huệ thật sự đã nghĩ rằng mấy năm nay mình đã trưởng thành hơn, ai ngờ cũng chẳng khác trước là mấy. Cứ thế cô sống trong tâm trạng hỗn loạn không yên suốt hai ngày, bản thân cô cũng không biết mình đã trải qua như thế nào.

Sáng sớm thứ Tư, toàn bộ tập đoàn đều đến văn phòng sớm hơn mọi khi, bao gồm cả vài lãnh đạo chủ chốt của các công ty con như Ngân hàng Hoa Giang, Chứng khoán Hoa Giang và Tín thác Hoa Giang, ai cũng đều ăn mặc chỉnh tề.

Trưởng phòng Nhân sự nhìn cảnh tượng này: “Chúng ta đã bao giờ đồng phục chỉnh tề như thế này chưa nhỉ? Lão Phạm, đặc biệt là bộ phận kinh doanh của các anh đó, đều bị anh dạy hư hết rồi. Ngày nào cũng áo thun quần thể thao, đi làm mà cứ như đi nghỉ dưỡng. Chờ Chủ tịch đến, nếu thật sự bị chỉnh đốn tác phong làm việc thì đừng có mà tìm tôi để khóc nhé.”

Phạm Chí Vũ chỉnh lại vạt áo: “Đừng nhắc nữa, bộ vest này công ty phát lâu rồi mà tôi không mặc, tối qua phải lục tung tủ cả đêm mới tìm thấy.”

Mọi người cười xong, Quan Bằng nhìn quanh: “Đủ cả rồi chứ?”

“Các vị lãnh đạo trung cấp đều ở đây rồi ạ.”

Anh thấy Thả Huệ đứng một mình lặng lẽ thì liền vẫy tay: “Lại đây, Tiểu Chung, em lại đây.”

Cô gái này là do anh đích thân phỏng vấn tuyển vào. Tuổi còn nhỏ nhưng tác phong làm việc đã hơn người, gặp chuyện không vội vàng cũng không nóng nảy, bình tĩnh lạ thường.

Thả Huệ đi tới, Quan Bằng đưa tay chỉnh lại chiếc huy hiệu màu đỏ gắn nam châm trên ngực cô: “Bị lệch rồi.”

Cô mỉm cười: “Cảm ơn trưởng phòng Quan.”

Quan Bằng vỗ vai cô, động viên như cha dặn dò con gái: “Em còn trẻ, đổi lãnh đạo rồi cũng phải cố gắng làm việc, không được lơ là.”

Thả Huệ gật đầu: “Dạ, em nhớ rồi ạ.”

Người của bộ phận Hành chính bước nhanh vào, nhìn một lượt những người đang chờ trong đại sảnh rồi nói với Quan Bằng: “Chủ tịch đã đến.”

Nghe vậy, Thả Huệ còn căng thẳng hơn bất kỳ ai. Cô hít sâu một hơi rồi nắm chặt tay đứng đó.

Một chiếc Hồng Kỳ dừng ở cửa, Quan Bằng lập tức tiến lên mở cửa xe, cười đón: “Chủ tịch, cuối cùng cũng đợi được ngài.”

Thả Huệ không dám ngẩng đầu, cô cúi đầu bước theo mọi người đứng vào vị trí.

Trong tầm nhìn hạn hẹp của cô, hai ống quần đen thẫm xuất hiện, lướt qua mắt cô trong làn gió nhẹ. Khi đứng yên, bóng dáng Thẩm Tông Lương hiện lên trên mặt sàn bóng loáng. Lúc ngẩng đầu lên, Thả Huệ nhìn thấy dáng vẻ đĩnh đạc, sáng sủa của anh như một nhành trúc vươn cao giữa rừng.

Chỉ liếc nhìn một cái thôi đã khiến tim cô loạn nhịp, hơi thở nặng nề.

Thẩm Tông Lương cài khuy áo vest rồi đưa tay về phía Quan Bằng theo phép lịch sự: “Chào trưởng phòng Quan.”

Quan Bằng cảm thấy vinh hạnh vô cùng, nắm chặt tay anh đáp: “Ngài đến rồi, đi đường vất vả, tôi thay mặt toàn thể mọi người chào mừng ngài.”

Thẩm Tông Lương dùng giọng điệu lão luyện, khéo léo đáp lời: “Không cần quá khách sáo, sau này còn nhiều dịp gặp mặt, quan hệ đồng nghiệp phải thoải mái mới được.”

Người đứng đầu tập đoàn chủ động hạ thấp vị thế là một hành động rất được lòng người, mặt mày mấy người đang đứng đều biến sắc, chỉ có Thả Huệ vẫn giữ im lặng, cô nắm chặt vạt váy, đường nét cơ thể đã căng thẳng đến cực điểm, như một con búp bê đã lên dây cót.

Sáu năm rồi. 

Giọng nói và dáng vẻ của anh lại lọt vào mắt cô vào tai cô sau sáu năm. Cảm xúc của Thả Huệ dao động còn dữ dội hơn cô tưởng tượng, cô gần như muốn khóc òa lên.

Loại bỏ đi những suy nghĩ tối tăm không đáng có, khi đứng giữa đội ngũ đón chào hùng hậu, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Thả Huệ lại là, cô rất nhớ anh.


Comments

Gửi bình luận