GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 67

“Em đến đây bằng gì?”

Thả Huệ hiếm khi đến khách sạn Đông Giao, hai lần duy nhất là đi cùng người của tổng bộ đến đây dùng cơm. Cô không quen đường nên đi theo chỉ dẫn của định vị, khi đến nơi thì đã hơn tám giờ. Sau khi đỗ xe xong, Thả Huệ ôm tài liệu đi xuống, nhờ lễ tân gọi điện thoại.

“Tôi là Chung Thả Huệ của bộ phận Pháp chế, phiền chị chuyển máy đến phòng của chủ tịch Thẩm, tôi có một tài liệu khẩn cần ngài ấy ký.”

Nhân viên lễ tân bảo cô ngồi: “Xin cô chờ một chút.”

Nhân viên lễ tân cầm điện thoại lên, sau khi kết nối thì cười nói: “Chào buổi tối chủ tịch, cô Chung Thả Huệ của bộ phận Pháp chế có tài liệu cần ngài ký tên, xin hỏi bây giờ cô ấy có thể vào không ạ?”

Thẩm Tông Lương vốn đang ngồi trước bàn làm việc để sắp xếp tư liệu thu thập được trong ngày, anh thậm chí còn nghi ngờ mình đang nghe nhầm: “Ai cơ?”

Lễ tân nhanh nhẹn nói lại lần nữa: “Chung Thả Huệ của bộ phận Pháp chế ạ.”

Thả Huệ nghe thấy một màn này thì trong lòng không khỏi tự giễu cười mình, cô thì đang diễn không quen anh nhưng Thẩm Tông Lương thì thật sự là không quen cô. Nếu không thì chắc là anh bị điếc hoặc là lãng tai, một câu ngắn như vậy mà còn phải nghe tận hai lần.

Thẩm Tông Lương cầm ống nghe màu đỏ: “Cho cô ấy lên.”

Chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể, vậy mà yết hầu của anh vẫn khẽ chuyển động một cái, cả người anh căng thẳng, như không chịu sự kiểm soát của đại não nữa.

Thả Huệ đi thang máy lên, bước trên tấm thảm hoa mềm mại dày dặn, đi qua một hành lang dài. Gần đến cửa, cô dừng lại chỉnh sửa vạt áo, hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra.

Vì lễ tân đã báo trước nên Thẩm Tông Lương mở cửa chờ cô. Thả Huệ nhìn thấy anh đang đứng trước cửa sổ kính lớn, quay lưng về phía này, tay anh cầm chiếc ly sứ trắng, nhàn nhã uống trà dưới trời đêm trăng thanh gió mát của Đông Giao.

Càng lớn tuổi, khí chất cao quý toát ra từ người Thẩm Tông Lương càng thêm nồng đậm, trông anh càng giống một người không bận tâm đến được mất ở thế gian, đây quả thực là một sức hấp dẫn chí mạng đối với các cô gái trẻ.

Anh sở hữu vóc dáng với tỷ lệ ưu việt, vai rộng chân dài, Thả Huệ luôn không có sức chống cự đối với bóng lưng của anh, trước đây cô luôn thích lén lút ôm lấy anh từ đằng sau rồi làm loạn trên người anh.

Cô nắm chặt tay, lịch sự gõ cửa: “Chủ tịch.”

Thẩm Tông Lương xoay người rồi đặt cái ly lên bàn trà: “Vào đi, đóng cửa lại.”

Thả Huệ không muốn cho lắm, nói chuyện công việc thôi thì đâu cần đóng cửa làm gì. Nhưng dù sao anh cũng đã lên tiếng nên Thả Huệ cũng đành phải làm theo.

Khoảnh khắc cửa đóng lại, Thả Huệ lại có ảo giác như thời không đã bị chuyển dịch.

Cảnh tượng này dường như đã từng xảy ra trước đây. Cô từ trường về nhà, nhìn thấy anh sau chuyến công tác dài đang ngồi trên sofa uống trà, cô cũng nhanh chóng khoá cửa rồi chạy nhanh lại ngồi lên người anh. Cô không nói lời nào, cứ thế hôn anh dồn dập, sau đó trơ mắt nhìn váy của mình bị kéo lên đến tận eo, rồi anh xông vào vừa mạnh mẽ lại gấp gáp.

Thả Huệ lấy tài liệu ra rồi lên tiếng nhận lỗi trước: “Xin lỗi chủ tịch Thẩm, muộn thế này mà còn làm phiền ngài, có một báo cáo cho buổi họp ngày mai cần ngài ký tên ạ.”

“Không để ngày mai ký được sao?” Thẩm Tông Lương nhận lấy tài liệu, anh quét mắt qua tiêu đề: “Khuya vậy rồi mà vẫn phải chạy qua đây một chuyến.”

Chính anh cũng không rõ, hỏi ra một câu khó xử như vậy là muốn nghe câu trả lời nào?

Chẳng lẽ cô sẽ làm nũng, nói em chỉ muốn đến gặp anh thôi, không được sao?

Thẩm Tông Lương nghĩ cũng không dám nghĩ, nếu cô thật sự nói vậy, rồi lại dùng đôi mắt hạnh sinh động của mình, e ấp mà nhìn anh một cái, thì anh sẽ làm gì? Có lẽ chưa đến một giây thì anh đã đầu hàng rồi bế cô lên, đè cô vào khung cửa sổ tối đen như mực mà hôn.

Nhưng Thả Huệ lại đang đứng trước mặt anh, dùng vẻ mặt hợp tình hợp lý để giải thích với anh rằng: “Vì không chắc sáng mai ngài có đến tập đoàn không nên để hôm nay ký thì an toàn hơn.”

Lịch trình của lãnh đạo đâu có được cập nhật trên trang web của tập đoàn mỗi ngày. Ai dám chắc chắn trước chín giờ sáng mai có thể tìm thấy anh chứ?

Ánh mắt Thẩm Tông Lương lướt qua cô: “Em ngồi đi, để tôi xem xong đã.”

Trời ơi, anh lại còn muốn xem xong.

Thả Huệ tuyệt vọng ngồi xuống, tập báo cáo này dày tới mấy chục trang, liên quan đến nhiều phòng ban, muốn xem xong thì phải cần ít nhất một tiếng đồng hồ, đó là chưa kể anh phải có nền tảng nghiệp vụ vững chắc thì may ra mới xem xong được. Ngay cả Tổng Giám đốc Đới đã về hưu cũng phải đeo kính lão mới xem mất gần hai mươi phút.

Nhưng anh mới đến mà, đúng không? Đặc thù của Hoa Giang và Đông Viễn cũng không giống nhau lắm, một bên là tài chính, một bên là công nghiệp nặng, hoàn toàn không liên quan.

Thả Huệ ngồi đợi hơn mười phút, thấy Thẩm Tông Lương còn chưa lật qua được trang thứ ba. Cô sốt ruột liếc nhìn đồng hồ rồi dứt khoát đứng dậy: “Chủ tịch, để tiết kiệm thời gian thì để tôi giải thích cho ngài được không ạ? Có một số thuật ngữ quá chuyên ngành, sợ ngài khó hiểu.”

Thẩm Tông Lương ngẩng đầu lên khỏi những dòng chữ chi chít, nhếch mép cười: “Sao vậy, mới ngồi có mười mấy phút mà đã không chịu nổi rồi à?”

Thả Huệ cười nói: “Không phải ạ, tôi sợ làm lỡ thời gian nghỉ ngơi của ngài, ngài là trụ cột của cả tập đoàn mà, tôi không dám để ngài quá vất vả.”

Câu nào câu nấy đều không rời chữ “ngài.” 

Đúng là càng ngày càng giỏi châm chọc người khác rồi.

Anh đưa tay ném tập tài liệu lên bàn trà: “Ừ, vậy em nói đi.”

Thả Huệ cầm lấy tài liệu rồi cẩn thận hỏi ý kiến anh: “Vậy chúng ta…ngồi ở đâu nói thì tốt hơn ạ?”

Ánh mắt cô liếc về phía bàn làm việc ở bên kia, trong lòng cũng âm thầm nghiêng về những thiết bị được đặt ở khoảng cách xa để tránh sự ngượng ngùng giữa hai người.

Nhưng hình như Thẩm Tông Lương không hề có ý định di chuyển.

Ngược lại anh ngả người ra sau: “Trưởng phòng Tiểu Chung, hôm nay tôi đã đi bộ rất lâu, rất mệt.”

Cô cười như không cười nói: “Chủ tịch vất vả rồi ạ.”

Anh hất cằm vào vị trí bên cạnh: “Vậy thì nhờ em một chút, ngồi xuống bên cạnh tôi đi.”

“Dạ được…”

Thả Huệ đứng dưới đèn chùm pha lê, vén một lọn tóc mai rồi ngoan ngoãn ngồi sang bên cạnh. Cô mở tài liệu ra, giọng nói trong trẻo: “Chủ tịch, loại báo cáo này đều được làm theo mẫu, tám trang đầu tiên giống hệt nhau, chỗ anh cần đối chiếu là tên dự án phía trước và phía sau có nhất quán không, nếu không có vấn đề gì thì chúng ta có thể xem nhanh đến trang thứ chín, xem phần giới thiệu dự án ngắn gọn…”

Cô nói một cách bình thản và nghiêm túc, như một cô giáo nhỏ đầy trách nhiệm, quyết tâm dạy dỗ anh.

Nhưng anh đâu cần ai dạy? Bất kể là loại báo cáo gì thì khi đến tay anh, chúng đều đã được các trưởng bộ phận xem xét, những yếu tố cần xác nhận thông tin để ký duyệt chỉ có vậy, chỉ cần vài phút là có thể trình ký xong.

Thẩm Tông Lương khoanh chân, hai tay anh siết chặt, đan vào nhau, đặt ngay ngắn trên đùi vì anh sợ rằng mình sẽ không kiềm chế được mà làm ra chuyện gì đó.

Hương thơm nhẹ nhàng, mềm mại trên người cô vây lấy anh, ngực Thẩm Tông Lương phập phồng dữ dội hai nhịp để hít sâu mùi hương thân thuộc đã lâu không ngửi thấy.

Lúc nãy anh vừa mở cửa sổ, gió núi thổi khiến tấm rèm màu tím sẫm bay phần phật.

Thẩm Tông Lương nhìn về phía tấm gương đặt nơi góc tường, gương soi phản chiếu bóng dáng anh với thần sắc hoang mang, ánh mắt hỗn loạn, khuôn mặt mờ mịt như một kẻ nghiện đang lên cơn.

Anh không nghe thấy cô đang nói gì, chỉ nhìn thấy làn da trong suốt của cô, chiếc cổ thon dài của cô như đang chứa đựng cả một mùa xuân rực rỡ, chim hót véo von, cỏ cây tươi tốt.

Thẩm Tông Lương im lặng một giây.

Nhờ có cô, cơn mưa rả rích trong lòng anh sáu năm nay dần trở nên nhẹ lại, cuối cùng cũng có dấu hiệu sắp tạnh.

“Chủ tịch?” Thả Huệ gọi hai tiếng: “Chủ tịch?”

Thẩm Tông Lương hoàn hồn, anh nghiêng đầu, ý hỏi em đang gọi tôi sao?

Thả Huệ đưa tài liệu cho anh: “Tôi nói xong rồi, ngài có cần xem lại không?”

“Đưa cho tôi.”

Anh cầm lấy rồi chột dạ xoa xoa mũi, lúc này mới thật sự nghiêm túc nhìn vào tài liệu.

Vì căng thẳng nên lưng Thả Huệ cũng đã đổ một tầng mồ hôi mỏng, áo sơ mi dính vào da thịt. Cô không dám ngồi nữa nên đứng sang một bên chờ đợi.

Trong lúc chờ, Thả Huệ liếc nhìn phòng ngủ của anh, trên đầu giường đặt một bó hoa bách hợp, cô nhíu mày rồi lại bình tĩnh chuyển tầm mắt đi.

Thẩm Tông Lương xác nhận xong một lượt mới lật đến trang ký tên rồi đưa tay lên. Thả Huệ nhận ra là anh cần bút nên vội vàng vặn nắp bút rồi đặt vào tay anh.

Anh ký thoăn thoắt rồi trả lại cả bút và bản báo cáo cho cô.

Thả Huệ giữ chặt, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn chủ tịch, vậy tôi xin phép về trước, tạm biệt.”

Đây quả là một chữ ký phiền phức và tốn thời gian nhất mà cô từng trình ký.

Thẩm Tông Lương đứng dậy, tuỳ tiện hỏi một câu: “Em đến đây bằng gì?”

“Tôi lái xe đến.”

Anh gật đầu: “Vậy tiện thể em đưa tôi ra bờ sông một chuyến nhé?”

“Hả?” Thả Huệ nhất thời không hiểu anh đang nói gì, cô lơ đãng ngẩng đầu: “Tôi ạ?”

Giọng Thẩm Tông Lương rất lạnh lùng: “Em thấy có người thứ ba nào đứng ở đây nữa không?”

Vừa dứt lời, anh đã cầm áo khoác ra khỏi cửa. Thả Huệ vốn nhút nhát, cô lo lắng nhìn quanh rồi chạy theo anh, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Đáng ghét, đêm hôm khuya khoắt mà cứ hù doạ người ta.”

Hai người cùng vào thang máy, không gian đột nhiên bị ép lại, bầu không khí trở nên ngột ngạt hơn cả lúc nãy. Thả Huệ cố gắng tìm chủ đề để nói: “Chủ tịch, ngài ra bờ sông chỗ nào vậy ạ?”

Tay Thẩm Tông Lương cầm một điếu thuốc chưa châm, anh bóp thuốc rất chặt: “Cứ đi về phía đó trước đi, tôi cũng không biết họ đang ở đâu, tôi không quen chỗ này.”

Giọng điệu căng thẳng và nghiêm túc của anh khiến Thả Huệ không nghi ngờ gì, có lẽ là anh có việc quan trọng thật.

Khi ra khỏi thang máy, cô ghé qua quầy lễ tân trước, cũng không biết cô đã nói gì. Khi quay lại, Thả Huệ thở hổn hển đứng bên cạnh anh: “Xe đang đỗ bên kia, đi thôi.”

Thẩm Tông Lương liếc nhìn nhân viên phục vụ không nói gì.

Thả Huệ bấm nút mở khóa xe, cô bước nhanh hai bước, định lùi xe ra trước nhưng người đàn ông đã nhanh chóng gọi cô lại. 

Thẩm Tông Lương nói: “Đưa chìa khóa xe đây, để tôi lái.”

Thả Huệ nhấn mạnh: “Chủ tịch, ngài đừng để bản thân mệt hơn nữa. Hơn nữa, tay lái của tôi không tệ đến vậy đâu.”

Nhưng người đàn ông nghiêm khắc lặp lại: “Tôi nói, đưa đây.”

Thái độ dạy dỗ không cho người khác bất kỳ cơ hội phản bác này khiến Thả Huệ rùng mình một cái thật mạnh, cô run rẩy đưa chìa khóa cho anh, giọng điệu mang theo chút ấm ức và giận dỗi: “Của ngài đây.”

Cho đến khi lên xe, Thả Huệ vẫn không dám nói thêm một lời nào.Cô ngồi vào xe, thắt dây an toàn với khóe môi trễ xuống, cô nhỏ giọng nhắc nhở: “Nếu ngài muốn lái thì có lẽ phải chỉnh lại ghế một chút.”

Thẩm Tông Lương không nói gì, mắt nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển, không giống như anh không biết lái chiếc Q5 của cô mà giống như anh đang cố gắng điều tra chút manh mối nào đó.

Ánh mắt đó của anh khiến Thả Huệ bồn chồn, cô cũng nhìn theo, ngoài hai thỏi son, một chai nước hoa mini thì còn có một đôi bông tai đơn giản, không có gì khác.

Cuối cùng anh cũng chịu khởi động xe, Thả Huệ ngồi thẳng lưng, phải câu nệ giữ kẽ ngay trong chính chiếc xe của mình là điều mà Thả Huệ chưa từng nghĩ tới.

Sau khi Thẩm Tông Lương lái xe theo chỉ dẫn của định vị được một đoạn thì anh bắt đầu lên tiếng: “Vô lăng của em hơi lỏng rồi, cần phải chỉnh lại.”

“Tôi vừa lấy xe từ xưởng 4S về.” Thả Huệ khẽ nói, lại sợ anh tức giận nên cô vội nói thêm: “Tôi sẽ chú ý.”

Anh vừa lái xe vừa nghiêng đầu nhìn cô một cái, từ lúc lên xe cô cứ cúi gằm mặt mân mê ngón tay, như thể đang dồn nén một bụng ấm ức nào đó.

Dù con người có thay đổi thế nào thì cái tính tình trẻ con này vẫn không thay đổi được. Chỉ vì anh gằn giọng có một chút mà đã như vậy, cô bây giờ với Tiểu Huệ sáu năm trước có gì khác biệt đâu?

Thẩm Tông Lương đột nhiên khẽ cười một tiếng, âm thanh khẽ khàng này của anh bị Thả Huệ nhạy bén bắt được.

Hành hạ cô cả buổi tối, hung dữ với cô như thế, vậy mà cái người này còn dám cười?

Không biết cô lấy đâu ra dũng khí, có lẽ là khi áp lực càng lớn thì phản kháng càng mạnh, Thả Huệ khịt mũi một tiếng.

Nụ cười trên môi Thẩm Tông Lương càng đậm thêm: “Em khịt mũi cái gì?”

“Anh thì có thể cười, còn bọn tôi ngay cả khịt mũi cũng không được sao?”

Cô đáp trả lại bằng lời mỉa mai, mang theo một dáng vẻ vừa kiêu ngạo lại dịu dàng.

Thẩm Tông Lương cười: “Ồ, giờ lại là anh với tôi rồi, không ngài này ngài nọ nữa sao?”

Thả Huệ tùy tiện xoay xoay thỏi son của mình: “Chủ tịch Thẩm có quen biết tôi đâu, bọn tôi mà không ngoan ngoãn thì chỉ có mà chết.”

Cô gái nhỏ vẫn còn giận, chỉ có chút chuyện nhỏ nhặt mà vẫn để bụng cho đến tận bây giờ. Đây đâu phải là phong thái của một trưởng phòng Tiểu Chung, hoàn toàn giống một cô gái nhỏ hai mươi tuổi, nhạy cảm và đa nghi.

Ý cười trong mắt Thẩm Tông Lương càng đậm: “Vậy thì phải làm sao đây Tiểu Huệ? Hay là bây giờ dán một tờ thông báo trong tập đoàn, để cho mọi người trên dưới đều biết em là bảo bối trong lòng anh Thẩm đây, được không?”

Đồ điên!

Thả Huệ nghĩ thầm, lúc thì cau mày trút giận lên cô, dọa người ta sợ chết khiếp, lúc thì lại thản nhiên nói đùa như vậy.

Cô nhấn mạnh giọng nói: “Được hay không thì mọi chuyện cũng đã qua rồi. Tôi không cần được đối xử đặc biệt, nhưng cũng không cần làm mọi thứ căng thẳng đến mức này, khiến cho mọi người khó chịu.”

Vinh quang của ba chữ Thẩm Tông Lương, trước đây cô đã không muốn dính líu chút nào thì bây giờ cũng vậy.

Thẩm Tông Lương nhìn vẻ mặt công tư phân minh của cô, ngay cả chút lưu luyến cuối cùng cũng không còn. Anh không cam tâm hỏi lại cô, lại như hỏi chính mình: “Thật sự đều đã qua rồi sao?”

Một lúc lâu sau, Thả Huệ hít hai hơi sâu rồi chọn một câu trả lời dĩ hòa vi quý, cố chịu đựng sự run rẩy ở sâu bên trong cơ thể, cô bình tĩnh nói từng chữ: “Ừ, đối với tôi mà nói thì… đã qua rồi.”

Người thì có lẽ vẫn có thể gặp lại, có thể xoá bỏ mọi ân oán để nhìn nhau mỉm cười. Nhưng một khi duyên phận đã đứt, tấm gương đã vỡ thì không có cách nào hàn gắn lại được. Dù cho có cố gắng chắp vá thế nào thì vẫn sẽ để lại một vết sẹo xấu xí.

Những trải nghiệm mới dù có mọc lên từ đống đổ nát thì cũng khó tránh mang theo những bóng ma của đoạn tình cảm cũ chưa thể tan biến. Dù có làm lại một lần nữa thì đến lúc chia tay cũng chưa chắc đã được trọn vẹn, đàng hoàng hơn lần trước.

Rồi sau đó thì sao? Cô lại phải hao tổn biết bao tâm sức để thoát ra khỏi bóng tối. Thả Huệ không muốn cuộc sống yên bình của mình lại bị khuấy động thành một vòng xoáy đáng sợ nữa, cũng không muốn lại phải uống thuốc từng vốc lớn như ngày xưa nữa.

“Qua rồi thì tốt.”

Thẩm Tông Lương cởi dây an toàn, đi thẳng xuống xe mà không quay đầu lại, bóng đêm lặng lẽ nhuộm lên áo sơ mi của anh một cơn giận dỗi.

Thả Huệ ngồi trong xe ngẫm nghĩ về câu nói này của anh rất lâu, rồi cô lại lặng lẽ lắc đầu. Cô xuống xe, đổi sang bên kia, điều chỉnh lại ghế lái rồi lái xe về nhà.

Bên cửa sổ tầng hai có một ánh mắt sâu thẳm hòa lẫn trong gió đêm rồi dừng lại trên nóc xe. Thẩm Tông Lương nhìn cô lái xe đi, trong lòng thầm tính đoạn đường còn lại, chắc không lâu nữa là cô sẽ về đến nhà.

Đường Nạp Ngôn rót cho anh một ly rượu: “Không phải là không đến sao? Tôi cứ nghĩ là đích thân tôi đã đến Giang Thành rồi mà vẫn không mời được cậu cơ đấy.”

“Là không muốn đến thật.” Thẩm Tông Lương uống một ngụm rồi đưa ly về phía xa nói: “Chẳng phải vì không yên tâm nên mới muốn đưa cô ấy một đoạn sao?”

Chu Phú hỏi: “Vậy thì chắc là đã làm lành rồi chứ hả? Sao nhìn cậu vẫn còn khó chịu vậy?”

Thẩm Tông Lương tức giận cởi cúc áo sơ mi: “Cậu nhìn xem bộ dạng của cô ấy có giống như muốn làm lành với tôi không? Mềm không được, cứng càng không được, không biết kiếp trước tôi đã tạo cái nghiệp quái quỷ gì nữa!”

Đường Nạp Ngôn cười: “Bất kể là cậu tạo nghiệp gì thì nếu đã đụng phải một cô nhóc vừa khó tính vừa cố chấp như vậy, mọi tội nghiệp của cậu đều sẽ được xoá sạch thôi.”

“Sếp Thẩm này, cậu lén lút làm nhiều chuyện thế để làm gì? Có ai ghi nhận tình cảm của cậu đâu!”


Comments

Gửi bình luận