GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 70

Định đưa tôi đi đâu?

Thả Huệ trở lại văn phòng, cô đóng cửa, cởi bỏ chiếc quần tất bị rách rồi vo lại vứt vào thùng rác. Cô thậm chí còn không đợi dì lao công đến dọn dẹp mà tự mình buộc chặt miệng túi rác lại như đang muốn niêm phong ma quỷ ở bên trong.

Trưởng thành cũng có một cái lợi, đó là khi những xúi giục trong tâm lý khiến hành động có sai lệch thì lý trí sẽ có thể kịp thời phản ứng, giúp cô nhanh chóng định vị lại bản thân.

Vị trí của cô là một nhân viên bình thường của tập đoàn, giống như những cô gái ở Giang Thành đang đi lại dưới chân tòa nhà, làm một công việc đàng hoàng nhưng tẻ nhạt, về nhà thì lại phải gánh chịu áp lực về việc không kết hôn, không sinh con.

Nhưng tất cả những điều đó chẳng đáng gì so với nỗi đau dữ dội và những vết thương chồng chất khi rời xa Thẩm Tông Lương.

Hiếm hoi mới có một buổi chiều rảnh rỗi, Thả Huệ và Ấu Viên đã có một cuộc điện thoại rất dài.

Cô giáo Phùng ở đầu dây bên kia hỏi: “Lạ thật, Thẩm Tông Lương không hề nhắc đến chuyện mẹ anh ta đã làm gì sau lưng anh ta sao?”

Thả Huệ cũng có cùng thắc mắc, cô mơ hồ nói: “Có lẽ đã quá lâu rồi nên anh ấy lười tính toán với một đứa con nít như mình? Anh ấy cũng không phải là người hẹp hòi, cũng có thể là chưa đến lúc thanh toán với mình?”

Ấu Viên cười: “Anh ấy tính toán với cậu thì được lợi gì chứ? Chú Thẩm là người sống theo chủ nghĩa lợi ích, thời gian của người ta quý báu như vậy, phàm là những việc không có lợi cho bản thân thì sẽ không làm đâu.”

“Thời gian của anh ấy quý báu sao?” Thả Huệ nghe vậy không nhịn được mà lạnh lùng cười khẩy: “Buổi trưa gọi mình lên, công việc thì không nói được bao nhiêu, cứ toàn hỏi thăm về Vương Bỉnh Văn mãi.”

Ấu Viên sờ cằm suy nghĩ kỹ càng một lúc: “Theo kinh nghiệm của mình, nếu không phải anh ấy có ý với Vương Bỉnh Văn thì chính là vẫn còn ý với cậu.” 

“Cứ tùy tiện dựa vào kinh nghiệm của cậu là được à?” Thả Huệ nhàu nát tờ khăn giấy trong tay thành một cục: “Lúc chia tay, mình đã nói biết bao lời khó nghe như vậy, anh ấy vẫn còn ý với mình được sao?”

Ấu Viên nói: “Mình đã nói rồi, đàn ông ai cũng dễ mềm lòng hết. Thẩm Tông Lương cũng không là ngoại lệ.”

“Có lẽ ban đầu anh ấy không nghĩ như vậy nhưng nhìn cậu ngày càng xinh đẹp hơn thì anh ta lại không cam tâm. Đặt mình vào vị trí của chú út, cây anh ấy trồng, nước anh ấy tưới, phân anh ấy bón, giờ người ngồi dưới gốc cây hưởng bóng mát lại là một chàng thanh niên khác, nếu là cậu thì cậu có thấy ngạt thở không?”

Bên cửa sổ treo rèm tre, ánh nắng chiếu vào từng ô, lay động theo gió, nhìn lâu, Thả Huệ có cảm giác choáng váng, cô vẫn thấy hoang đường vô cùng: “Thẩm Tông Lương có thể làm vậy sao?”

Ấu Viên khịt mũi: “Cậu đừng coi thường sự ghen tuông của mấy ông già đó. Ồ, xin lỗi, quên mất là không được nói anh ấy già.”

“Có thể nói, giờ thì anh ấy già thật rồi.” Thả Huệ nhìn cái bóng dưới đất, giọng nói dần yếu đi: “Hôm nay mình còn thấy anh ấy có tóc bạc, hai sợi, có lẽ những chỗ khác cũng có.”

Mặc dù Thẩm Tông Lương được chăm sóc rất tốt, nếu nhìn đúng góc độ thì có thể thấy cơ bụng săn chắc dưới lớp áo sơ mi kia và cả những đường nét cơ bắp mượt mà mỗi khi anh đưa tay ra.

Dù ra cận kề tuổi trung niên nhưng thế sự phù phiếm không để lại dấu vết xấu xí trên người anh. Nhìn anh vẫn như xưa, dung mạo tuấn nhã, khí chất thanh cao, cảm xúc ổn định khác thường nhưng đúng là…không còn trẻ nữa.

“Sao vậy?” Ấu Viên trêu chọc cô qua màn hình: “Cậu thấy đau lòng à?”

Thả Huệ cứng miệng: “Mình mà đau lòng cho người ở tầng lớp thượng lưu như anh ấy à? Vậy thì ai sẽ thương xót cho đám dân đen lao động như mình đây?”

Sắp tan làm, Ấu Viên chào tạm biệt cô: “Mình đi ăn món Pháp với Tiểu Trang đây, mình đi trang điểm trước đã.”

“Ồ, ra là bạn trai mới của cậu họ Trang à, mình có quen không?”

“Chung Thả Huệ, cậu phiền quá đi!”

Thả Huệ sợ bệnh viện tan làm nên cũng thu dọn đồ đạc rồi chấm công đúng giờ.

“Hôm nay trưởng phòng về sớm vậy ạ?” Miêu Miêu nhìn bóng lưng cô nói: “Có phải chị đi hẹn hò không ạ?”

Vương Lạc Châu nói: “Không có đâu, bạn trai chị ấy đi New York công tác rồi, là cái người cùng họ với tôi đó, hôm nay tôi vừa gặp ở trong thang máy. Nếu không thì cậu nghĩ bánh ngọt mà bọn mình hay ăn là từ đâu ra?”

Miêu Miêu cảm thán: “Chị ấy đẹp đến nỗi cả bóng lưng cũng đẹp thế này, chân ra chân, eo ra eo. Ban đầu tôi cũng dự định lớn lên sẽ như vậy.”

Một nam sinh ở bàn làm việc bên cạnh cô ấy tiếp lời: “Ừ, nhưng kế hoạch không theo kịp sự thay đổi.”

“Cậu có thể đừng xen vào lúc mỹ nữ đang nói chuyện không? Lo viết báo cáo về huy động vốn trái phép của cậu đi.”

Thả Huệ rất kém về phương hướng, buổi sáng đến thì nhớ rõ xe mình đỗ ở khu nào, sau khi bận cả ngày, đến lúc tan làm thì cô chắc chắn sẽ quên sạch.

Trưởng phòng Quan từng cười nói, mỗi ngày tan tầm lại chạy vòng vòng trong bãi đỗ xe để tìm xe là tiết mục quen thuộc của Tiểu Chung, tòa nhà cũ này cũng nên lắp hệ thống tìm xe rồi.

Cô vừa cầm chìa khoá xe vừa tìm, thỉnh thoảng lại bấm một cái rồi lắng nghe khắp nơi xem có tiếng động phát ra từ đâu hay không. Hôm nay Thả Huệ tìm được xe khá nhanh, cô ném túi lên ghế phụ, chậm rãi lùi xe ra rồi lái đi.

Trong bãi đỗ xe ẩn giấu một ánh mắt luôn dừng ở trên người Thả Huệ từ lúc bóng dáng cô bắt đầu xuất hiện.

Thẩm Tông Lương đặt khuỷu tay lên cửa sổ xe, anh từ tốn hút hết một điếu thuốc rồi uống nửa chai nước. Anh chậm rãi nhìn Tiểu Huệ loanh quanh đủ chỗ, vất vả lắm mới tìm được xe của mình.

Anh khởi động xe đi theo cô, suốt quãng đường đều lái rất chậm, cố ý giữ một khoảng cách nhất định. Tuy Thả Huệ đã có bằng lái từ lâu nhưng kỹ năng lái xe thực sự không tốt lắm, trên đường lúc nào cũng rất nhút nhát.

Lúc cô học đại học cũng đã nhiều lần làm nũng anh đòi một chiếc xe để đi lại, nói rằng không muốn lúc nào cũng phải làm phiền bác Phương nhưng Thẩm Tông Lương chưa từng đồng ý lần nào, có chuyện anh có thể nới lỏng nguyên tắc vì cô, nhưng những chuyện liên quan đến an toàn tính mạng thì nhất định không được.

Thả Huệ đến phòng cấp cứu bệnh viện đăng ký, lấy số, nộp tiền xong thì đi đến phòng tiêm làm xét nghiệm. Chưa đầy năm phút, chỗ tiêm đã đỏ và sưng lên, cô đưa cho y tá xem, y tá xoa nhẹ cổ tay cô rồi hỏi: ‘Có ngứa không?’”

Cô gật đầu: “Có ạ, đây là phản ứng dị ứng phải không?”

Y tá nói đúng, “Với tình trạng của em thì phải tiêm kháng dị ứng.”

Thả Huệ kéo tay áo xuống: “Chị ơi, tiêm kháng dị ứng là gì ạ?”

Y tá giải thích rất đơn giản: “Là chia lượng thuốc này thành bốn mũi tiêm, mỗi mũi cách nhau hai mươi phút.”

Cô ồ lên một tiếng: “Không còn cách nào khác sao?”

Vừa rồi làm xét nghiệm da, lúc kim tiêm đâm vào là cô đã kêu la oai oái, giờ phải tiêm bốn lần ư? 

Y tá nói: “Có, em có thể đến Bệnh viện Tân Hoa tiêm globulin miễn dịch không cần xét nghiệm, ở đây thì không có loại thuốc này. Nhưng nếu đi thì phải đi nhanh, hết giờ rồi thì sẽ không làm việc nữa.”

Sắp đến giờ cao điểm buổi tối, Thả Huệ nghĩ đến việc phải lái xe một quãng đường xa như vậy thì đau đầu, thôi thì chịu đau một chút vậy.

Cô ngồi xuống với vẻ cam chịu: “Phiền chị tiêm thuốc kháng dị ứng cho em đi ạ.”

Nhưng y tá vẫn chưa nói xong, chị ấy vừa chuẩn bị thuốc cho bệnh nhân khác vừa nói: “Em còn phải gọi người nhà đến, với tình trạng dị ứng như của em thì phải có người nhà ký giấy cam kết rồi mới tiêm được.”

Bệnh viện đa khoa này gần tập đoàn nhưng không gần nhà cô, Thả Huệ thật sự không muốn làm phiền Đổng Ngọc Thư phải chạy đến đây một chuyến.

“Em tự ký được không ạ? Em lớn rồi mà, có thể tự chịu trách nhiệm.”

Sau một ngày làm việc dài, giọng của chị y tá đã dần trở nên thiếu kiên nhẫn: “Không được, nhất định phải gọi người nhà đến.”

Thả Huệ đứng dậy: “À vậy để em đi gọi điện thoại, chị chờ một chút.”

Lúc này, có một giọng nam từ xa vọng lại: “Để tôi ký.”

Y tá cầm ống tiêm quay lại, đó là một người đàn ông rất có sức hút, bộ vest phẳng phiu như được may đo cho riêng anh, chị ấy hỏi: “Anh là…”

Thả Huệ: “Chú tôi.”

Thẩm Tông Lương: “Chồng cô ấy.”

Hai người đồng thời lên tiếng, câu trả lời còn khác nhau, càng khiến người ta nghi ngờ. Nhưng Thẩm Tông Lương chỉ liếc nhìn Thả Huệ một cái khiến cho cô cúi đầu, ngoan ngoãn lùi về phía sau anh.

Thẩm Tông Lương một tay che chắn cho cô, anh cười nói: “Xin lỗi chị, vợ tôi không cẩn thận để chân bị thương, lại vừa cãi nhau với tôi nên mới giận dỗi tự mình chạy đến tiêm.”

Ngoại hình của anh thật phong độ, cử chỉ cũng mang theo dáng vẻ dịu dàng sâu lắng, giống như một quý ông cổ điển, khiến người ta không khỏi tin theo, y tá gật đầu: “Ký tên vào đây, sau đó ra ngoài chờ, khi nào được gọi tên thì vào.”

Thả Huệ đỏ cả mặt, câu chuyện anh bịa ra nghe sao mà trôi chảy quá nhỉ.

Cô nhìn Thẩm Tông Lương cúi xuống, viết tên mình từng nét một, như đang tham gia một kỳ thi tuyển chọn. Nhưng chỉ là ký một tờ giấy cam kết thôi mà, anh có cần phải nghiêm túc vậy không?

Thẩm Tông Lương đỡ lấy cổ tay cô đi ra ngoài: “Bọn tôi ra hành lang chờ, vất vả cho chị rồi.”

“Được.”

Cửa vừa đóng lại là Thả Huệ đã thoát khỏi sự ràng buộc không chặt chẽ của anh. Cô lùi lại một bước lớn rồi nói: “Cảm ơn anh, hôm nay làm phiền anh rồi.”

Thẩm Tông Lương nhìn lòng bàn tay trống rỗng của mình, anh rụt tay về chà xát một cách lúng túng.

Anh nói: “Ngồi đi, có thể còn phải chờ một lúc.”

Thả Huệ ngồi xuống ghế dài hỏi anh: “Sao anh lại đến đây?”

“Đến lấy thuốc.” Thẩm Tông Lương sợ cô không tin nên nói thêm: “Dạo này dạ dày không được khỏe lắm.”

Cô không những tin mà sắc mặt lập tức trở nên căng thẳng: “Là do không quen đồ ăn phía Nam sao? Hay là không hợp với môi trường ở đây?”

Nhìn bộ dạng sống động và thú vị của cô, Thẩm Tông Lương đột nhiên muốn tiếp tục giả vờ để trêu chọc cô một chút. Anh dựa vào ghế một cách yếu ớt: “Không biết nữa, cũng có thể là bị tức giận. Không phải em luôn nói sao, tỳ vị thực ra là cơ quan của cảm xúc, tâm trạng không tốt thì bảy phần là do tỳ vị yếu.”

“Ai chọc giận anh chứ?” Thả Huệ tự biết mình nên cúi đầu bĩu môi: “Hơn nữa, đó là các bác sĩ nhà họ Chúc nói, sao tôi lại có thể nói ra lời uyên bác như vậy được?”

Nhắc đến đám bác sĩ nhà họ Chúc là Thẩm Tông Lương bật cười, dạo gần đây cháu gái của anh rất có thành kiến với họ, nói chỉ cần ngửi thấy mùi thuốc sắc là buồn nôn.

Anh mở rộng áo vest, quay đầu nhìn tấm lưng thẳng tắp của cô: “Chứng chóng mặt của em đã khá hơn chưa?”

Thả Huệ hoàn toàn không dám nhìn anh, nhẹ nhàng gật đầu: “Rất ít khi tái phát, ở Anh chỉ phát bệnh một lần thôi.”

Thẩm Tông Lương tùy tiện đáp lời: “Tôi biết, lần đó là có nguyên nhân, đều là do Ngụy…”

Nói đến giữa chừng là anh lập tức dừng lại, vừa giả làm chồng cô ký tên, giờ lại có thể ngồi cạnh nhau như vậy khiến cho Thẩm Tông Lương có chút đắc ý quên cả trời đất, ngay cả nói chuyện cũng quên mất phải để ý trước sau.

Nhưng Thả Huệ đã nghe rõ, cô nghi ngờ hỏi: “Sao anh lại biết? Là vì… tại sao?”

Thẩm Tông Lương nhún vai: “Hai người bạn thân của em, bọn họ cho rằng em bệnh là vì tôi không chăm sóc em chu đáo.”

“À, vậy thì thật xin lỗi anh.” Thả Huệ nghe xong thì áy náy nói với anh: “Ấu Viên đôi khi rất dễ xúc động, anh đừng trách cô ấy.”

Thẩm Tông Lương nói: “Vậy có nghĩa là mấy lời cô Phùng mỉa mai tôi lúc đó, không phải là ý của em đúng không?”

Thả Huệ vội vàng nói: “Đương nhiên không phải, lúc đó chúng ta đã chia tay rồi, đâu cần anh phải quan tâm chăm sóc tôi? Chẳng lẽ yêu một lần là phải bám lấy anh cả đời, tôi cũng không đến mức không phân biệt được trái phải đúng sai.”

Trong khoảnh khắc đó mặt Thả Huệ hơi tái đi, không khí trong hành lang chợt ngưng đọng như đang chờ đợi câu trả lời của anh. Một lúc lâu sau, Thẩm Tông Lương mới cong khóe môi: “Cũng không cần phải phân biệt rõ ràng như vậy, mệt mỏi lắm.”

Thả Huệ còn chưa kịp ngẫm nghĩ ý nghĩa câu nói này thì bên trong đã gọi: “Chung Thả Huệ, vào tiêm thuốc.”

Cô đặt túi xuống rồi nói với Thẩm Tông Lương: “Vậy anh đợi tôi một chút, tôi vào đây.”

Anh đợi cô ở ngoài hành lang hơn một tiếng đồng hồ, rảnh rỗi không có việc gì làm. Những người đi qua đi lại đều không nhịn được nhìn anh một cái, có lẽ bọn họ đều thắc mắc, không biết một người đàn ông nhìn cao quý như vậy lại xuất hiện ở nơi này làm gì.

Nhưng Thẩm Tông Lương ngồi trên ghế với tư thế ung dung tự tại, trên mặt không hề có chút khó chịu nào, như thể anh thật sự là một người chồng tốt đang kiên nhẫn chờ đợi vợ mình.

Cuối cùng Thả Huệ cũng đỡ eo đi ra, anh đứng dậy, tiến lên hỏi: “Đau lắm sao?”

“Tiêm bốn lần, đổi từ bên trái sang bên phải rồi lại từ bên phải sang bên trái.” Thả Huệ bĩu môi, cụp mắt xuống, như đang tự nói với mình: “Trời ạ, dạo này sao cứ xui xẻo thế không biết.”

Suy nghĩ một hồi, cô cảm thấy chuyện này không liên quan đến người khác, liền ngẩng đầu xin lỗi anh: “Xin lỗi, tôi không nói anh đâu. Hôm nay cảm ơn anh đã ký giấy giúp tôi.”

Dưới ánh đèn hành lang, nụ cười nhàn nhạt của Thẩm Tông Lương đầy sức mê hoặc: “Vậy em cũng giúp tôi một việc đi?”

Thả Huệ nhìn theo ánh mắt anh gật đầu: “Được.”

Chia cách sáu năm, họ đi trên những quỹ đạo riêng của cuộc đời, sớm đã là hai con đường khác nhau.

Ngay cả hồi đó, cô và Thẩm Tông Lương cũng không phải những người có thể đồng hành cùng nhau, là cô nhất quyết muốn đi theo anh. Đến tận hôm nay, dáng vẻ liều lĩnh ngây thơ ấy đã không còn nhưng niềm tin mù quáng vào anh dường như chưa bao giờ giảm đi

Cô lên xe cùng Thẩm Tông Lương: “Muộn thế này rồi, anh định đưa tôi đi đâu?”

Thẩm Tông Lương khởi động xe, cười một tiếng: “Sợ gì chứ, tôi có thể bán em ngay trên địa bàn của em sao?”

Vừa yêu anh, vừa không dám yêu anh, cô cứ thế liều mạng trốn tránh. Nội tâm Thả Huệ mâu thuẫn nặng nề, áp lực đến mức cô gần như không ngẩng đầu lên nổi.

Cô cười gượng một tiếng: “Buôn bán phụ nữ là phạm pháp, anh sẽ không làm chuyện đó đâu.”

Thẩm Tông Lương nói: “Chỉ là đi ăn cơm thôi, hôm nay tôi tiễn Đường Nạp Ngôn, ngày mai cậu ta sẽ đi Mỹ.”

“Ăn cơm?” Thả Huệ chỉ vào mình: “Vậy tại sao lại đưa tôi theo? Chúng ta cũng không có…”

Anh cắt lời cô, giải thích: “Tôi không quen đường xá ở đây, không biết nhà hàng nào ổn, em tham khảo giúp tôi một chút đi.”

“Anh lái xe về hướng đường Tĩnh An đi, ở đó có một nhà hàng, không gian và đồ ăn ở đó rất ổn, tôi nhớ anh Nạp Ngôn rất thích ăn món địa phương phải không?” Thả Huệ nói.

Thẩm Tông Lương ném điện thoại cho cô: “Em gửi địa chỉ cho cậu ta giúp tôi, để cho cậu ta tự qua.”

“Anh mời người ta ăn cơm kiểu này sao?” Thả Huệ cảm thấy cách hành xử ngang ngược của anh lúc này thật đáng sợ: “Quyết định đột ngột, thông báo đột ngột, hình như không ổn lắm đâu.”

Người đang lái xe tỏ vẻ vô tội: “Làm anh em bao nhiêu năm rồi, nếu tôi nghiêm túc quá thì sợ là cậu ấy không dám đến, vì nghi ngờ rằng đây là một cái bẫy.”

Thả Huệ mở WeChat của anh, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Chỉ có anh là lắm lý lẽ.”

Cô gửi địa chỉ đi, bên kia nhanh chóng trả lời đã nhận được, như thể đã chờ sẵn từ lâu.

Thả Huệ còn chưa thoát ra thì có một tin nhắn mới hiện lên màn hình, là tin nhắn đến từ Diêu Mộng. Cô liếc nhìn, đại loại là bà ấy đang than khóc, nói khí hậu bên này quá ẩm ướt, bà ấy muốn về thủ đô ở.

Tim cô đập thình thịch, bà Thẩm để lại cho cô bóng ma quá sâu nặng, đến giờ Thả Huệ vẫn còn sợ hãi. Cô run rẩy đưa trả điện thoại cho anh: “Đã gửi rồi.”

Thẩm Tông Lương liếc nhìn cô: “Sao vậy?”

“Không có gì.”

Thả Huệ quay mặt ra ngoài cửa sổ xe: “Sao anh Nạp Ngôn lại đi Mỹ vậy?”

Thẩm Tông Lương mím chặt khóe môi: “Chắc là lại liên quan đến em gái cậu ấy. Ngoài người đó ra thì còn ai có thể điều động cậu ấy như vậy?”

Đến cửa nhà hàng, Thả Huệ xuống xe trước.

Thẩm Tông Lương giữ cô lại hỏi: “Em vội vàng làm gì? Đói à?”

“Không phải.” Thả Huệ lo lắng nhìn quanh: “Tôi đột nhiên nhớ ra, ông chủ quán này quen với trưởng phòng Quan, tôi sợ ông ấy nói lung tung. Anh đừng vào cùng tôi, đợi tôi kiểm tra xem anh ấy có ở đây không đã.”

Thẩm Tông Lương cười cười, buông tay để cô tuỳ ý xuống xe.

Bảy phút sau, anh nhận được tin nhắn WeChat ghi chú là Trưởng phòng Tiểu Chung: “Anh ấy không có ở đây, anh lên đi, lên lầu hai rẽ trái, phòng đầu tiên, bàn mười người chắc là đủ rồi.”

Anh lấy một điếu thuốc từ bảng điều khiển ra hút, sao nhìn hai người lại giống như đang vụng trộm thế này?

Nói thật, cảm giác cũng khá ổn.

Đường Nạp Ngôn và Chu Phú đến rất nhanh, còn có Chu Linda và Trang Tề. Đứng ở cửa, Chu Linda lè lưỡi với anh trai mình: “Anh đâu có nói là có Chung Thả Huệ đâu?”

Chu Phú trừng mắt nhìn em gái mình: “Anh là tai mắt của em à, cái gì anh cũng biết sao?”

Thấy em gái sợ gặp đồng nghiệp như vậy, Chu Phú nghi ngờ nhìn cô từ đầu đến chân: “Sao vậy, ở tập đoàn em với Chung Thả Huệ không hòa thuận à?”

Chu Linda đâu dám thừa nhận, cô nàng vội nói: “Đâu có, bọn em đâu có làm chung bộ phận.”

“Em tỉnh táo lại cho anh, bớt gây chuyện đi!” Chu Phú cảnh cáo nói: “Không biết lão Thẩm cưng chiều cô ấy thế nào à?”

Chu Linda vẫn không phục, cô liếc nhìn Chung Thả Huệ đang ngồi yên tĩnh: “Chú út có bị làm sao không nhỉ, chẳng lẽ ngoài cô ấy ra thì không còn ai khác sao?”

Khi họ bước vào, Thả Huệ cùng Thẩm Tông Lương đứng dậy chào mừng.

Trong căn phòng cổ kính trang nhã này, Thả Huệ gần như sinh ra một ảo giác phi thực tế, như thể họ thực sự là một cặp vợ chồng, cùng nhau chiêu đãi người bạn thân sắp đi xa.

Trang Tề đã lâu không gặp cô, đi một vòng quanh cô: “Thả Huệ, nhìn cậu ngày càng rạng rỡ. Lúc nãy mình còn hỏi anh trai mình đây là ai?”

Đường Nạp Ngôn thay cô ấy làm chứng: “Đúng là có hỏi, anh bảo em phải hỏi chú út đi chứ bọn anh không rõ.”

Nói rồi anh dùng ánh mắt thúc giục Thẩm Tông Lương nhưng Chung Thả Huệ đã trả lời trước: “Là em đây, không cần tâng bốc em vậy đâu, mọi người ngồi đi.”

Bữa cơm này ăn rất vui vẻ, tâm trạng Thẩm Tông Lương hôm nay khá tốt nên anh bị ép uống rất nhiều rượu. Còn Thả Huệ vừa tiêm thuốc, phải kiêng hoàn toàn đồ cay nóng, cũng không uống được rượu nên đến lúc tan tiệc cô vẫn còn rất tỉnh táo.

Cuối cùng là tài xế của Chu Phú đưa họ về. Thả Huệ ngồi phía sau chăm sóc cho Thẩm Tông Lương đang lơ mơ. Cô lau mồ hôi cho anh, nhẹ giọng nói: “Ôi trời, đã bảo anh đừng uống rồi mà anh cứ không nghe.”

Đường Nạp Ngôn giúp họ đóng cửa xe rồi căn dặn tài xế: “Số 89 đường Ích Nam.”

Anh quay trở lại chỗ Chu Phú: “Đi thôi, chúng ta cũng về đi.”

Chu Phú cười khẩy: “Diễn cũng được đấy, mới có mấy ly mà say rồi à?”

“Cậu có nhìn ra thì cũng vô dụng thôi, vốn dĩ người ta đâu có diễn cho cậu xem, cậu không phải là vị khán giả mà người nhắm đến.” 

Đường Nạp Ngôn nhìn về hướng xe chạy nói: “Chỉ cần Tiểu Thả Huệ bị cậu ta lừa là được rồi.”

“Làm ầm ĩ cả buổi, còn tưởng cậu ta có cách gì cao minh lắm.”

Đường Nạp Ngôn lại rất thông cảm, anh lắc đầu nói: “Cũng khó cho cậu ấy, cứ cố giữ lấy chút sĩ diện hảo ấy. Những việc đã làm thì không muốn nhắc, mắng thì cũng không nỡ mắng, cậu nói xem cậu ấy còn có thể làm gì được nữa? Đổi lại là cậu thì cậu định làm gì?”

_

[Tác giả có lời muốn nói]

Chú Thẩm: Tối nay còn chút chuyện quan trọng phải làm, đi trước đây!


Comments

6 bình luận cho “GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 70”

  1. Đang hay cái đứt dây đàn :)))

    1. Ảnh đại diện Blue

      ráng đi người đẹp, từ từ tui lên nữa :))

      1. Có chương mới chưa bà ơi , hóng quá :)))

        1. Ảnh đại diện Blue

          Có rùi Tú ơiiiiiii

  2. Chời ơi hóng khúc sau quá, đang tới khúc hay lun 😀.

    1. Ảnh đại diện Blue

      Đã có thêm khúc sau nhe người đẹp 😉

Gửi bình luận