“Ừ, em đang hỏi anh đó.”
Hai bên đường Ích Nam là những căn biệt thự kiểu Pháp xinh đẹp chỉ cao hai ba tầng, nằm xen kẽ trong bóng râm lốm đốm của những cây ngô đồng.
Đêm mười bốn đầu hạ, một vầng trăng gần tròn treo lơ lửng trên bầu trời, khắp nơi là bóng cây đung đưa.
Tài xế lái xe đến tận cửa, giúp Thả Huệ dìu Thẩm Tông Lương ra, chờ cô mò lấy chìa khóa từ trên người anh mở cửa xong thì mới rời đi.
Thả Huệ đẩy Thẩm Tông Lương lên ghế sofa xong thì ngồi phịch xuống tấm thảm, xoa eo thở hổn hển một lúc lâu, sao anh lại nặng thế?
Nghỉ ngơi một lát, Thả Huệ chống tay vào chiếc bàn trà gỗ trắc dày cộp đứng dậy, cầm túi xách chuẩn bị đi. Vốn dĩ đưa Thẩm Tông Lương về không phải là việc của cô nhưng hai người kia trông không tỉnh táo lắm, cô thực sự không yên tâm giao một gã say cho những gã say khác.
Giờ anh đã an toàn về nhà, Thả Huệ nghĩ nhiệm vụ của mình chắc cũng đã hoàn thành.
Cô vừa mới nhấc một chân định vòng qua bàn trà thì người trên ghế sofa đã khẽ rên lên: “Khát.”
Thả Huệ quay đầu lại, mí mắt Thẩm Tông Lương dính chặt vào nhau, nhìn quần áo cùng cà vạt trên người anh lôi thôi lếch thếch không chịu được. Cô nhắm mắt lại, cam chịu đặt túi xuống, đi vào bếp mở tủ lạnh lấy ra một chai nước khoáng rồi vặn nắp.
Cô quay trở lại bên ghế sofa, chỉ ngồi nép một bên: “Thẩm Tông Lương, em đỡ anh, dậy uống nước nào.”
Thẩm Tông Lương rất phối hợp hơi nhổm dậy, uống một ngụm nước lớn từ tay cô.
Má anh ửng hồng một cách bất thường, uống xong cũng không nằm xuống ngay mà nhẹ nhàng dựa lại gần, mở đôi mắt mơ màng ra, dùng trán cọ vào má cô: “Cảm ơn em đã chăm sóc anh, Tiểu Huệ.”
“Không có chi ạ.” Thả Huệ liên tục nuốt nước bọt mấy cái, hơi thở phả ra cũng nóng ran: “Anh…anh còn ổn chứ?”
Vẻ mặt Thẩm Tông Lương trong khoảnh khắc này bỗng trở nên yếu đuối, ngay cả giọng điệu cũng vậy. Anh đưa một tay vuốt ve lưng cô, hỏi cô hết lần này đến lần khác để xác nhận: “Em đang hỏi anh sao?”
Eo cô như mềm nhũn ra vì bị anh xoa, Thả Huệ đỏ mặt gật đầu: “Ừ, em đang hỏi anh đó.”
Ở đây làm gì còn có ai khác, cô còn có thể hỏi ai chứ?
Không biết có phải do tác dụng của rượu quá mạnh hay không, Thả Huệ nhìn thấy trong đôi mắt đỏ ngầu của anh ánh lệ dạt dào, rồi cô nghe Thẩm Tông Lương nói với giọng điệu bi thương: “Anh không ổn, anh rất không ổn.”
“Anh thấy không ổn ở đâu?” Thả Huệ lần lượt loại trừ giúp anh: “Anh đau họng hay là chóng mặt? Anh có muốn nôn không?”
Cô nói chuyện rất bình tĩnh nhưng sâu thẳm bên trong cơ thể lại đang rung chuyển dữ dội đến mức đầu ngón tay đang nắm chai nước cũng run lên.
Cô biết, ký ức của những đêm đó sẽ không biến mất một cách vô cớ. Cô có thể giả vờ không nhớ nhưng cơ thể này sẽ ghi nhớ thay cô. Cô nhớ rất nhiều lần bị anh mãnh liệt xâm chiếm giữa đêm khuya, còn cô thì cố sức quấn lấy anh, miệng ngậm nuốt ngón tay anh, cảm giác cơ thể cô đang tan chảy trên người anh như một chiếc bánh kem bơ ngọt ngào.
Thẩm Tông Lương xoa bóp gáy cô, lòng bàn tay to lớn thô ráp khiến cô nổi da gà. Sống mũi anh lún vào làn da mềm mại của cô, từ cằm trượt lên khóe mắt. Giọng anh trầm thấp, như màn đêm đang đọng lên trên cành cây ngoài kia: “Cổ họng, cổ họng rất khó chịu.”
Đủ rồi, đừng tiếp tục nữa.
Thả Huệ nhắm mắt lại: “Vậy sao? Chắc là anh muốn uống nước nóng, để em đi đun.”
Thẩm Tông Lương dùng tay xoa mạnh cô: “Nóng lắm, không uống.”
“Vậy anh muốn canh giải rượu sao? Để em đi làm.”
Thả Huệ thật khâm phục bản thân mình, tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi mà cô vẫn có thể bình tĩnh nói ra những lời này, đây cũng tính là trưởng thành sao? Nếu là trước đây, cô chắc đã không chịu nổi mà hôn anh rồi.
“Không cần, anh không cần em làm gì cả.”
Hơi thở nóng bỏng của Thẩm Tông Lương lướt trên mặt cô, cuối cùng dừng lại ở khóe môi cô, khiến cho hơi thở của Thả Huệ càng trở nên gấp gáp, cô vô thức muốn chạy trốn.
Nhịp tim cô tăng vọt lên đỉnh điểm, giống như một bệnh nhân lên cơn nhồi máu cơ tim, chỉ có vài giây để tự cứu lấy mình.
Nhưng Thẩm Tông Lương đã không cho cô cơ hội đó.
Ban đầu anh chỉ hơi say thôi, rượu quế hoa thật sự mạnh, nhưng cũng không đến mức khiến người ta mất nhận thức. Nhưng bây giờ được ôm cô thế này, ngửi thấy mùi hương mềm mại trên người cô khiến cho anh không kiềm chế được nữa, cảm giác say lan tràn khắp người.
Cái gọi là lý trí, tự kiềm chế bản thân, tu thân tề gia gì đó, chẳng biết là do ai bịa ra nhưng đó chỉ là cái bẫy lừa người ta làm bậc quân tử mà thôi. Làm quân tử thì có ích gì? Còn không bằng một đêm xuân, không bằng cảm giác thật sự được ôm cô trong lòng thế này.
Thẩm Tông Lương biết mình sắp không kiềm chế được bản thân nữa rồi, anh đã bị đẩy đến bờ vực mất kiểm soát.
Bây giờ anh không nghĩ được gì cả!
Cô có bạn trai không? Gia đình cô nghĩ sao về hôn nhân của cô? Cô có chấp nhận anh không? Cô có bằng lòng không?
Anh không nghĩ được gì cả.
Thả Huệ mấp máy môi: “Nếu anh không cần em chăm sóc nữa, vậy em xin phép…”
Chưa nói xong thì môi cô đã bị người đàn ông trước mặt mạnh mẽ chiếm lấy.
Đồng tử cô giãn ra gấp bội trong chốc lát, vì quá lâu không hôn nên cơ thể đã kháng cự vài giây theo bản năng. Sự giãy giụa yếu ớt này có thể coi như không đáng kể, như một màn trêu chọc cố ý trước khí thế bá đạo của Thẩm Tông Lương,
Lúc đầu anh không đòi hỏi quá nhiều, chỉ liên tục mút lấy môi cô, ăn sạch lớp son môi trên đó. Nhưng cả người Thả Huệ mềm nhũn ra, cô vô thức siết chặt đôi chân vốn đã khép chặt, một tầng vải mỏng ở đâu đó đã bị cô làm ướt.
Thả Huệ không hề uống rượu, cô cũng biết rõ bản thân không nên dây dưa gì với Thẩm Tông Lương nữa nhưng cả người cô cứ ngứa ngáy, run rẩy không chịu được.
Kể từ khi gặp anh, trong lòng Thả Huệ như có một sợi dây căng cứng, nhưng đêm nay cô biết sợi dây đó đã đứt phựt trong khoảnh khắc anh hôn cô.
Anh vẫn hôn giỏi như vậy, không cần thầy dạy mà tự tinh thông. Trong vài phút bị anh hôn, tất cả những mâu thuẫn dữ dội trong lòng cô đã cùng nhau đấu tranh, rồi cùng nhau thất bại dưới môi lưỡi của Thẩm Tông Lương.
Khoảnh khắc bị anh ôm lên người, xuyên qua lớp vải quần tây tinh xảo, Thả Huệ đã dính lên người anh một mớ chỉ bạc trong suốt, như một lớp keo dính chặt hai người lại với nhau.
Cô thậm chí còn nghĩ, nếu cứ tiếp tục ở tư thế này thì chỉ cần vài phút nữa thôi, cô chắc chắn sẽ làm ướt hết người anh. Vì cái ý nghĩ thô tục không thể chấp nhận được này mà Thả Huệ hưng phấn đến mức quay cuồng.
Trong phòng khách chỉ bật hai chiếc đèn tường, trên ghế sofa vang lên tiếng hôn mút dụ hoặc hoà cùng tiếng vải vóc ma sát gấp gáp, hơi thở nặng nề tựa như màn đêm ngoài cửa sổ.
Cổ chân cô bị anh giữ trong lòng bàn tay khiến cho cô hoàn toàn ngã vào vòng tay anh, mắt Thả Huệ nhanh chóng ánh lên một tầng hơi nước, cô phải cắn chặt môi mới không để cho bản thân phát ra những âm thanh xấu hổ.
Thẩm Tông Lương trầm giọng nói: “Tiểu Huệ, hôn anh đi.”
Cô đưa tay ôm lấy cổ anh rồi đưa môi mình lên, mũi chạm mũi, vừa yếu ớt vừa nhiệt tình đáp lại anh.
Cuối cùng Thả Huệ vẫn không thể rời khỏi chiếc ghế sofa này.
Khi cơn buồn ngủ dâng trào nhất, Thẩm Tông Lương ôm cô từ phía sau, nói rất nhiều lời thô tục vào tai cô.
Cô muốn dùng tay chống đất bò đi nhưng chỉ mới bò được vài cái, còn chưa nhìn thấy tấm thảm ở đâu thì đã lại bị anh kéo về để tiếp tục. Anh cũng không cử động nhiều mà chỉ chậm rãi cọ xát, anh dùng lực rất nhẹ cùng chiếc lưỡi nóng bỏng hôn lên mặt cô. Anh hôn đến mức cô không nhịn được nữa, tự mình rên rỉ rồi dâng tất cả cho anh.
Thả Huệ biết, Thẩm Tông Lương nhất định là cố ý, vì anh thích nhìn cô như vậy.
Sáng hôm sau, một tia nắng xuyên qua khe hở của rèm cửa sổ, lấp lánh nhảy múa trên mi mắt Thả Huệ. Cô khẽ rên một tiếng, vô thức nhíu mày rồi co người lại, tìm kiếm chút che chắn đáng tin cậy.
Động tĩnh không lớn không nhỏ này đã đánh thức Thẩm Tông Lương đang ôm cô.
Nhiều năm nay anh ngủ rất nông, tiếng lá trúc khẽ lướt qua cửa sổ cũng đủ làm anh không ngủ được. Đến sau này, mỗi ngày chỉ có thể ngủ ba bốn tiếng.
Trong khoảng thời gian điều trị chứng suy nhược thần kinh, vài vị bác sĩ đã đề nghị: “Anh Thẩm này, có thể cân nhắc chặt bỏ bụi trúc đuôi phượng trước cửa phòng ngủ không?”
Lúc đó anh đang ngồi trong thư phòng, nhìn bóng trúc lay động trên mặt đất mà ngẩn ngơ, cuối cùng anh nhàn nhạt nói: “Tôi chuyển qua phòng khác ngủ vậy, đừng động đến chúng.”
Các bác sĩ nhìn nhau, không ai biết trong vài giây đó anh đã suy nghĩ gì.
Anh chỉ nhớ đến Tiểu Huệ của anh, là cô đã nói “Vô trúc lệnh nhân tục”, anh nhớ cô thích bước chân trần trên tấm thảm mềm mại, đứng trước cửa sổ nghe tiếng tuyết làm gãy cành trúc vào đêm khuya mùa đông giá rét. Anh muốn giữ lại chút liên hệ cuối cùng này với cô.
Thẩm Tông Lương mở mắt, chiếc đồng hồ tráng men đặt trên giá gỗ tử đàn vừa điểm tám giờ.
Anh xoa xoa sống mũi, ngửi thấy một mùi hương mờ ám đậm đặc lan tỏa khắp phòng. Cúi đầu nhìn xuống, Thả Huệ đang ngủ say trong vòng tay anh, lưng hơi cong lại tựa vào ghế sofa.
Thẩm Tông Lương vô thức ôm chặt lấy cô rồi cử động eo. Chưa kịp để anh kéo rèm thì Thả Huệ đã tỉnh.
Cô hít một hơi, giọng nói còn say ngủ nghe thật đáng yêu: “Mấy giờ rồi?”
Thẩm Tông Lương nói: “Tám giờ mười lăm, không sao đâu, em ngủ thêm chút nữa đi.”
“Sắp muộn rồi.” Thả Huệ đẩy nhẹ vào ngực anh: “Anh xuống đi, để em dậy.”
Anh ngồi trên ghế sofa, nhìn cô quay lưng lại với anh, cúi người nhanh chóng nhặt quần áo của mình lên, che trước người hỏi: “Em mượn phòng tắm của anh một chút được không?”
Thẩm Tông Lương sờ lên bàn trà lấy một gói thuốc: “Trên lầu, em cứ tự nhiên.”
“Cảm ơn.”
Thả Huệ nhanh chóng chạy lên lầu, rửa sạch chất lỏng đã khô bám trên người, khi những ngón tay trắng nõn đưa vào bên trong, cô mới phát hiện nơi đó gần như không khép lại được. Cả đêm bị lấp đầy quá nhiều, gần như đã khắc sâu hình dáng dục vọng của anh. Cảm giác căng đầy và tê dại đã lâu không cảm nhận được khiến cho cô chìm vào một giấc ngủ thật sâu.
Cô mặc quần áo chỉnh tề rồi xuống lầu, bộ vest trên người nhăn nhúm nhưng vẫn tạm nhìn được.
Trong căn phòng nửa sáng nửa tối, Thẩm Tông Lương đã tắm xong trước, anh thay một chiếc áo sơ mi trắng rồi ngồi quay lưng lại với cầu thang hút thuốc.
Anh nghe thấy tiếng bước chân xuống lầu thì dập tắt điếu thuốc đang hút dở.
Thả Huệ cầm túi xách của mình, đứng trước mặt anh nói: “Em còn phải về nhà thay quần áo, em đi trước đây.”
Thẩm Tông Lương nhận ra sự lạnh nhạt của cô nhưng vẫn đứng dậy: “Anh đưa em về.”
Cô thẳng thừng từ chối: “Không cần, em tự gọi xe rất nhanh, anh cứ đi làm đi.”
“Sao vậy?” Thẩm Tông Lương kiên nhẫn hỏi: “Tối qua không phải đã…”
“Chuyện tối qua là một tai nạn. Anh uống say, người say dễ bị kích động, em hiểu.” Thả Huệ nhanh chóng định nghĩa cho hành vi vượt giới hạn của họ: “Anh không cần cảm thấy có lỗi, em không trách anh, là em muốn ở lại chăm sóc anh, đây là em nợ anh.”
Thẩm Tông Lương nhếch khóe môi, cười bất lực: “Vậy sao? Nhưng anh đâu cần món nợ này của em?”
Anh thừa nhận mình cổ hủ, đúng là không theo kịp thời đại nữa rồi.
Trong mắt anh, bất cứ khi nào giữa nam và nữ đã đi đến bước đó thì đó là biểu hiện của việc đối phương vẫn còn tình cảm với mình. Nhưng cô gái trước mắt rõ ràng không nghĩ vậy, cô được giáo dục bởi những tư tưởng cởi mở ở các nước phương Tây nên cô không có bất kỳ gánh nặng tâm lý nào, cô cho rằng loại hành động thuận theo tự nhiên này quá đỗi bình thường, không có gì đáng để bận tâm.
Thực ra anh đã đoán được từ lúc cô hỏi có thể mượn phòng tắm không thì trái tim anh đã bắt đầu chìm xuống.
Thái độ quá đỗi khách sáo của cô khiến cho Thẩm Tông Lương thấy rất khó chịu nhưng anh vẫn giả vờ không biết, vẫn đợi cô ở dưới lầu, cho đến khi bị cô đích thân từ chối.
Bóng dáng mảnh khảnh của Thả Huệ hiện lên trong ánh sáng và bóng tối, đuôi tóc xù lên, cô nói: “Tôi chỉ có thể trả nợ anh thế này thôi. Nếu anh không muốn thì anh muốn gì?”
Thẩm Tông Lương bị vẻ mặt đường hoàng chính đáng của cô làm cho câm nín. Một câu nói mắc kẹt trong cổ họng, không nói ra được cũng không nuốt xuống được.
Anh nên nói gì đây, nói rằng tôi muốn em, em có thể đừng ở bên người khác không?
Cái gì thế này, khúm núm cầu xin một chút tình yêu từ cô sao? Anh đã đáng thương đến mức này rồi sao?
Thẩm Tông Lương nắm chặt tay, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ từng đường. Anh bình tĩnh mở miệng, giọng khàn đặc đến lạ: “Đi đi, đi đường cẩn thận.”
Thả Huệ ngoan ngoãn ừ một tiếng: “Đi đây.”
Một chiếc taxi dừng lại trước mặt cô, cô ngồi vào xe, hít một hơi gió buổi sáng, gió thổi khiến mắt cô mờ đi vì nước mắt. Cô nhớ lại ánh mắt cuối cùng Thẩm Tông Lương nhìn mình, một vẻ bình tĩnh lạnh lùng xen lẫn đau lòng.
Nhưng cô có thể làm gì được chứ?
Chuyện không có kết quả, dù có dây dưa lần thứ hai, lần thứ ba, cũng vẫn sẽ không có kết quả.
Bà Diêu chỉ đang đi nghỉ dưỡng thôi, chứ không phải là đã chết. Dù sao thì bà ấy cũng là mẹ của Thẩm Tông Lương, vẫn có thể chỉ đạo anh từ xa để thay đổi chỗ ở cho bà.
Còn có người nhà cô, chỉ cần trái ý một chút là cô giáo Đổng sẽ không vui, nếu biết cô lại vướng vào Thẩm Tông Lương thì có khi mẹ cô sẽ đến thẳng tập đoàn để làm loạn lên mất.
Họ ở bên nhau, dù thế nào cũng sẽ không nhận được sự chúc phúc của thế gian.
Huống chi, Thẩm Tông Lương không nên bị vướng bận vì cô, cô có thể giúp gì được cho anh đâu chứ? Đọc sách, trồng hoa, Thả Huệ rất giỏi những việc này, nhưng cũng có ích gì đâu?
Thẩm Trung Thường đã qua đời, người đi trà nguội, sản nghiệp của nhà họ Diêu tuy nhiều nhưng về mặt này, năng lực của họ thực sự có hạn. Thẩm Tông Lương muốn đứng ở vị trí cao hơn giống như ba và anh trai anh thì không thể thiếu một gia đình vợ có nền tảng vững chắc, lý lẽ đơn giản này, ngay cả Ấu Viên còn hiểu.
Còn chưa về đến nhà, Thả Huệ đã bịt miệng khóc nức nở nghẹn ngào trên chiếc xe taxi cũ kỹ.


Gửi bình luận