GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 74

“Dù sao thì anh ấy cũng là lãnh đạo của tôi.”

Thả Huệ rời khỏi toà nhà tổng bộ, sau khi thay một chiếc váy lụa màu xanh lam ở khách sạn thì cô được xe của Trang Tân Hoa đón đến phố Nội vụ ở Đông Thành.

Cô ngồi trong xe, nhìn trời tối dần, ánh sáng vàng vọt hai bên đường tan biến vào màn đêm mờ sương.

Cô vốn định ở lại bộ phận Pháp chế để tăng ca nhưng trưởng phòng Ôn cứ thúc giục cô đi nghỉ, nói rằng ngày đầu tiên không thể để cô mệt mỏi.

Thả Huệ nửa đồng ý nửa từ chối bước ra, trưởng phòng Ôn lại hỏi: “Chủ tịch Thẩm đã đi với vài vị lãnh đạo rồi đúng không? Hôm nay có chuẩn bị sẵn tiệc.”

Cô ngơ ngác gật đầu: “Dạ, lãnh đạo ăn tối, không đưa chúng ta đi vì cấp bậc không đủ ạ.”

Trưởng phòng Ôn cười: “Không đi cũng tốt, những dịp như vậy chúng ta có đến thì cũng chỉ bị lạnh nhạt mà thôi.”

“Dạ, vậy tôi xin phép về trước, cảm ơn trưởng phòng ạ.”

Trưởng phòng Ôn liên tục đáp lời, sau đó còn dặn dò, “Đi đường cẩn thận nhé.”

Xe dừng lại trước cổng một khu nhà, tài xế nói: “Cô Chung, đến nơi rồi.”

Khi Thả Huệ xuống xe, cô ngẩng đầu nhìn quanh, hình như cô đã từng đến đây, nhưng giờ đây lại cảm thấy xa lạ vô cùng. Hai năm ở bên cạnh Thẩm Tông Lương, cô gần như đã được thưởng thức món ngon ở khắp các ngõ ngách của Bắc Kinh, đều là những nơi nhìn bề ngoài thì không đoán ra được.

Cô đi theo người gác cổng bước qua một cánh cửa, rồi lại bước qua một cánh cửa nữa. Cho đến khi bước vào căn viện sâu nhất, trong sân lơ lửng ánh đèn hoa, trong bình gốm tráng men có cắm nến rồng phượng, ở chính giữa có hai cô gái đang hát những khúc ca ai oán bi thương.

Thả Huệ cúi đầu cười khẽ, cũng không biết là ai đó lại trưởng giả học làm sang, mang khúc “Hán Cung Thu” ra hát ở những buổi tiệc như thế này, nghe chẳng ăn nhập gì cả.

Cô nhìn xuống con đường đá mài màu xám xanh dưới chân, vài bụi cỏ đuôi chó chui ra từ khe tường, rêu xanh không thấy ánh sáng lặng lẽ bò lên khung cửa.

Mọi thứ vẫn y hệt như trước, nhưng cố nhân thì tàn lụi như lá rụng mùa thu, người thì chết, kẻ thì tan.

Nhớ lại năm đó đi nghỉ Quốc khánh ở A Na Á, tuy rất ồn ào náo nhiệt nhưng đó vậy mà lại là lần cuối cùng đám người này có thể tụ họp đông đủ.

Khi Thả Huệ ở Giang Thành hay ở Hong Kong thì cô không cảm nhận được rõ rệt cái cảm giác thế sự như mộng này nên cô có thể dễ dàng chấp nhận mọi thứ. Nhưng khi đứng trên mảnh đất này, cô lại một lần nữa cảm nhận được sự yếu đuối và bất lực của con người trước vận mệnh.

Bằng không thì sao thi văn lại nhắc nhở mọi người chớ nhớ quê cũ khi gặp cố nhân.

“À, cô ơi cô tìm…”

Lúc Thả Huệ còn đang ngẩn ngơ thì có ai đó hỏi thăm cô. Cô đột ngột quay đầu lại, khiến cho Lôi Khiêm Minh ngây người một lúc lâu: “Ối chà, đây chẳng phải là trưởng phòng Chung của Hoa Giang sao? Chào mừng ngài đến, là anh em chúng tôi đón tiếp không chu đáo rồi.”

Thả Huệ cong ngón trỏ, đặt lên chóp mũi cười nói: “Khiêm Minh à, cậu vẫn hài hước như xưa nhỉ, tôi mà tính là trưởng phòng gì chứ.”

Lôi Khiêm Minh ngạc nhiên hỏi lại: “Vậy sao? Đường Nhân nói bây giờ cậu giỏi giang lắm rồi, có thể trực tiếp báo cáo công việc với chú của cậu ấy rồi, chức vụ chắc không thấp đâu nhỉ?”

Thả Huệ lắc đầu: “Đều là doanh nghiệp cả, đâu có chức vụ gì, chỉ là một công việc thôi mà.”

Lôi Khiêm Minh tiếp tục nói một câu còn đáng ghét hơn: “Xin lỗi tôi chưa từng đi làm nên mù mờ mấy cái này lắm.”

“Cậu…” Thả Huệ nghẹn lại: “Cậu đã khơi dậy sự oán giận của một nô lệ tư bản thành công rồi đó.”

“Đi thôi, tối nay ăn chút gì ngon bồi bổ đi.”

Họ vừa nói vừa bước vào, Ấu Viên vốn đang nhìn chằm chằm bên ngoài cửa thì bật dậy ôm chầm lấy Thả Huệ. Khi hai người họ phấn khích nhảy cẫng tại chỗ, Trần Hoán Chi hỏi vợ mình: “Hai người này sao vậy?”

Khúc Sơ Nguyệt chỉ chỉ bằng chiếc đũa: “Đây gọi là đoàn tụ sau bao ngày xa cách, anh không thể hiểu được đâu.”

Trần Hoán Chi thực sự không hiểu nổi: “Đến mức đó sao? Giống như bị chuột rút vậy, đúng không tổng giám đốc Hồ?”

Hồ Phong nói: “Cậu đừng hỏi tôi, hai chúng ta cũng lớn lên cùng nhau nhưng xa nhau mấy năm không gặp, lần đầu gặp lại đã cãi nhau vì ăn gì nên tôi cũng không hiểu lắm.”

Khúc Sơ Nguyệt không nói gì với họ nhưng cô hiểu chuyện nhân tình thế thái hơn người chồng được nuông chiều từ nhỏ của mình.

Cô vẽ một biểu đồ đường thẳng trong không trung, giúp anh cảm nhận trực quan: “Về Chung Thả Huệ, anh chỉ cần nhớ hai điều. Thứ nhất, ông nội cô ấy từng là thư ký đắc lực nhất của ông nội anh. Thứ hai, cô ấy là người bạn gái cũ duy nhất của Thẩm Tông Lương, một người hiếm hoi được anh tôn trọng.”

Trần Hoán Chi uống một ngụm trà, gật đầu đầy kinh ngạc: “Danh hiệu thứ hai có vẻ lợi hại hơn đó.”

“Mặc dù mọi người đều nghĩ vậy nhưng không cần nói ra.”

Cuối cùng, Trang Tân Hoa tiến lên kéo hai người họ ra: “Toàn là bạn học cũ gặp nhau ăn cơm, hai người đợi chút rồi hãy khóc.”

Thả Huệ ngồi vào bàn rồi lần lượt chào hỏi mọi người, ngoài Sơ Nguyệt thì còn có Đường Nhân.

Bụng Thẩm Đường Nhân hơi nhô lên, ánh nến nhảy múa trên mặt cô, khi cô cười thì toát lên vầng hào quang của một người mẹ: “Đến Bắc Kinh họp với chú út à?”

Thả Huệ không nói chi tiết: “Ừ, tập đoàn cần phải giải quyết một số chuyện, khá phức tạp.”

“Chú ấy ở Giang Thành có ổn không? Ăn uống, sinh hoạt thế nào rồi?” Đường Nhân xoa bụng nói: “Gia đình lo chết đi được, cứ sợ chú ấy sống bên đó không quen.”

Thả Huệ cũng không rõ anh sống có ổn hay không nên chỉ thật thà đáp: “Cái này thì chắc cậu phải hỏi anh ấy rồi, bình thường bọn tôi cũng không nói chuyện gì nhiều, dù sao thì anh ấy cũng là lãnh đạo của tôi.”

Thần sắc Đường Nhân rất phức tạp: “Ồ, vậy à, ăn cơm thôi.”

Khi mọi người bắt đầu dùng bữa, Ấu Viên nhỏ giọng nói bên tai cô: “Nghe ra rồi chứ? Bà Chúc hôm nay đến đây là mang theo nhiệm vụ chính trị, đại diện cho gia đình cao quý của bà ấy để dò hỏi xem hai người đã đi đến bước nào rồi.”

“Đừng nói vậy.” Thả Huệ huých nhẹ cô ấy: “Người ta là phụ nữ có thai, nhường nhịn một chút cũng không sao.”

Hồ Phong nói: “Em bé của Đường Nhân đã ba tháng rồi đấy, lão Trần cũng nhanh lên đi.”

“Sao? Cậu là ông nội tôi à?” Trần Hoán Chi không thèm liếc mắt: “Cậu đang rảnh rỗi lắm nên cũng chờ ôm cháu à?”

Nghe xong, Thả Huệ mỉm cười uống một ngụm nước ép trái cây.

Cô không tiếp xúc nhiều với cháu đích tôn của ông Trần, chỉ biết anh ta đã đi du học Đức từ sớm, là người trẻ nhất trong buổi lễ tốt nghiệp học vị tiến sĩ năm đó, nhìn rất thông minh.

Ăn cơm xong, Thả Huệ và Ấu Viên đi dạo trong vườn, cô nàng ngắt một cành trúc đào trên cành, khẽ hừ một tiếng: “Theo mình thấy thì…dù sao cũng đã gánh tội rồi, không bằng cứ bắt luôn Thẩm Tông Lương đi cho rồi, thật đó.”

Thả Huệ ăn hơi no, đánh một cái ợ, cười nói: “Bắt kiểu gì? Cậu nói xem để mình còn biết đường mà học hỏi.”

Ấu Viên nói: “Ôi, hồi trước cậu dũng cảm lắm mà, lại còn rất thẳng thắn nưa, cái gì cũng không biết mà đã dám đánh bài ngửa, hỏi anh ấy có thích cậu không. Sao bây giờ càng ngày càng thụt lùi rồi?”

Trước đây là dựa vào tuổi còn nhỏ, thua cũng không sao nên mới dám mặc cả với thế giới này để giành lấy chút hạnh phúc nhỏ bé.

Thả Huệ thừa nhận, cô đã sớm không còn cái dũng khí đó rồi.

“Lúc đó còn trẻ mà, thích thì cứ liều lĩnh một chút. Bây giờ mà còn làm vậy thì người ta cười mình không biết nặng nhẹ mất.”

“Hừ, mình thấy chú út cứ thích cậu không biết nặng nhẹ đấy.”

Thả Huệ nói về ông Trần: “Mình định chiều ngày kia đi thăm ông Trần, sức khỏe ông ấy còn tốt không?”

Ấu Viên nói: “Rất tốt, chẳng phải Trần Hoán Chi đã nói rồi sao? Người già không ngồi yên được.”

Cô cười nói: “Sơ Nguyệt cuối cùng gả cho nhà họ Trần rồi, thật tốt.”

“Ừ, hình như là ý của Trần Hoán Chi, hai người ngồi cùng bàn mà.”

Thả Huệ hỏi thêm một câu: “Khi cậu ấy muốn cưới Sơ Nguyệt, phản ứng của gia đình thế nào? Cậu ấy sống có…”

“Không muốn nói là quá tốt đi chứ!” Ấu Viên cắt lời cô: “Số cậu ấy may mắn nên gặp được Trần Hoán Chi tính khí nóng nảy như vậy, nhà Trần Hoán Chi có ba cô sáu dì mà có ai dám vênh váo trước mặt Sơ Nguyệt đâu.”

Cô vừa nói vừa ghé sát cành hoa đó định ngửi mùi hương.

“Dừng dừng.” Thả Huệ vứt cành trúc đào trong tay cô ấy đi: “Để xa ra, có độc đấy.”

Ấu Viên sợ hãi vỗ vỗ tay nhưng phấn hoa cứ bám mãi không rơi, cô nàng nói: “Cậu đợi một chút, để mình đi rửa tay rồi quay lại, còn một đoạn đường dài chưa đi hết.”

“Không sao, cậu đi đi.”

Thả Huệ tìm một chiếc ghế đá ngồi xuống, ở phía đằng xa xuyên qua bóng mấy cây quế đan xen nhau là hai người đang đi vừa đi tới vừa nói chuyện.

“Vừa rồi tôi không nhìn nhầm chứ, đó là Chung Thả Huệ à?”

Nghe thấy tên mình, Thả Huệ giật mình đứng dậy, lùi lại nép vào tường.

Một người trong đó hình như là Đường Nạp Ngôn, tháng trước anh vừa trở về từ Mỹ, Thả Huệ từng nghe Thẩm Tông Lương nói chuyện điện thoại với anh ta.

Đường Nạp Ngôn nói: “Không nhìn nhầm đâu, cô ấy đến Bắc Kinh họp, lão Thẩm cũng đến rồi đấy, đang dự tiệc.”

“Tôi nói chứ, lúc cô ấy rời đi, lão Thẩm tức giận như vậy mà sao giờ cô ấy còn dám đến.”

Đường Nạp Ngôn cười: “Cậu không hiểu lão Thẩm tức giận vì điều gì đâu. Cậu ấy không tức giận Chung Thả Huệ đi Oxford học, cũng không ngu ngốc đến mức thật sự tin rằng đây là kế hoạch ban đầu của cô ấy. Cô nhóc đó làm sao mà tính kế được lão Thẩm chứ? Ngược lại, cậu biết cậu ta nói gì với tôi không?”

“Nói gì?”

“Cậu ta nói, nếu Chung Thả Huệ cảm thấy ra nước ngoài học theo cách này sẽ tốt hơn thì cứ để cô ấy đi. Nếu vạch trần những mánh khóe tự cho là thông minh của cô ấy, không khéo cô ấy lại không chịu đi nữa.”

Ánh mắt Thả Huệ dừng lại ở những bóng đen lờ mờ trên sân.

Lông mi cô chớp liên hồi, tim đập dồn dập như tiếng trống nhạc ở tiền sảnh, đầu ngón tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Cô bước ra từ phía sau bóng cây, sương đêm phủ kín đôi bờ vai mỏng manh: “Anh Nạp Ngôn, những gì anh vừa nói đều là thật sao?”

Đường Nạp Ngôn như mới phát hiện cô đang đứng đó: “Cái này khó cho anh rồi, anh không dám nói đâu, lão Thẩm sẽ tìm anh tính sổ mất.”

“Tại sao? Anh ấy không muốn em biết sao?” Thả Huệ hỏi.

Anh ta gật đầu: “Em biết con người cậu ấy không thích dùng ân nghĩa để chèn ép người khác mà. Cậu lười không nhắc vì sợ em lại thấy mắc nợ cậu ấy nên mới yêu cậu ấy.”

Cả người Thả Huệ căng thẳng, cô cố hít thở mấy hơi nhưng vẫn không thể bình tĩnh lại: “Vậy nên anh ấy không tính sổ với em là vì anh ấy luôn biết em đang lừa anh ấy?”

Đường Nạp Ngôn cười cô ngây thơ: “Tất nhiên rồi, em tưởng để lại một đoạn ghi âm là có thể gạt được cậu ấy sao? Em cũng không suy nghĩ xem làm sao cậu ấy ngồi được vào vị trí hôm nay à? Thả Huệ, năm đó cậu ấy nghe xong thì ném bút ghi âm vào nước rồi nói cái gì càng giống thật thì càng giả.”

Giọng nói của Thả Huệ càng lúc càng run: “Anh ấy biết là giả nhưng vẫn thuận nước đẩy thuyền để em đi học?”

“Ừ, cậu ấy nói, đã sắp xếp hết cho em rồi nhưng em lại không chịu nhận, cứ thích đi đường vòng như thế này.”

Tưởng tượng Thẩm Tông Lương nói hai chữ đường vòng bằng giọng điệu giễu cợt của anh, Thả Huệ vừa lau nước mắt vừa bật cười.

“Lúc đó anh ấy còn nói gì nữa không ạ?”

Đường Nạp Ngôn nhớ lại: “Cậu ấy nói em nên bước ra ngoài thế giới rộng lớn ngoài kia, đứng trên một sân khấu rộng lớn hơn để có thể tận hưởng nguồn tài nguyên giáo dục đỉnh cao.”

Một lúc sau, Đường Nạp Ngôn thở dài, giọng điệu đầy tâm huyết như đang khuyên bảo em gái mình: “Thả Huệ à, sao lại chọn trao đổi với dì Diêu chứ? Bà ấy tốt với em đến vậy sao?”

“Em có biết là khi bà ấy vứt được em đến Oxford rồi thì ngay cả quản lý em bà ấy cũng lười không? Ngôi nhà em ở, tài xế lái xe cho em, người giúp việc chăm sóc em, thậm chí cả người quản gia ít khi xuất hiện kia và cả những giáo sư rộng lượng với em hơn những sinh viên khác, tất cả đều là do lão Thẩm đã chuẩn bị trước cả đó.”

Sai rồi.

Những gì đã qua, những gì không thể qua, cô đều tưởng là sai hết rồi.

Cô nghĩ trong mắt anh, giữa hai người họ chỉ toàn là mưu mô và phản bội nhưng thực ra cô có được ngày hôm nay là vì Thẩm Tông Lượng đã âm thầm nâng đỡ cô, dìu dắt cô chạm tay đến đỉnh cao.

Nước mắt lại tràn đầy hốc mắt cô, có lau thế nào cũng không hết.

Thả Huệ vẫn còn muốn giữ lại chút hình tượng trước mặt Đường Nạp Ngôn, cô nức nở nói: “Anh Nạp Ngôn, bây giờ em hơi muốn khóc rồi, có thể sẽ trông rất xấu, anh có thể tránh đi một chút không?”

Đường Nạp Ngôn đã quen với việc chiều chuộng em gái mình nên không lạ gì những yêu cầu của các cô gái. Anh liên tục gật đầu: “Được được được, em cứ ở đây một lát để bình tĩnh lại.”

Ấu Viên bước từ nhà vệ sinh đi ra thì gặp Trang Tân Hoa đang tìm cô. Anh ta vừa mở miệng đã nói: “Nói chuyện vậy đủ lâu chưa, không đưa em về thì dì lại nghi ngờ anh, mắng anh là đồ lưu manh mất.”

“Anh còn trẻ lắm à?” Ấu Viên nhìn anh ta từ trên xuống dưới.

Trang Tân Hoa cũng liếc cô, lười biện minh: “Vậy thì cứ coi như là lưu manh già đi.”

Ấu Viên hất những giọt nước trên tay lên mặt anh ta: “Cái đồ không biết xấu hổ.”

“Cái này là em nói đó nha.” Trang Tân Hoa bàn với cô: “Hay là hai chúng ta sớm kết hôn đi cho xong. Viện trưởng Hách cũng nói rồi, dù sao thì cũng là ra khỏi cửa nhà ông ngoại em xong thì vào cửa nhà anh thôi mà, cũng ở cùng một khu cả, khỏi phải ngày nào cũng lén lút như trộm thế này.”

“Em không muốn.” Ấu Viên sợ hãi vội chạy trước hai bước: “Ai lại kết hôn sớm thế, sau này hối hận thì làm sao? Qua tay anh rồi thì em thành người hai lần đò mất.”

Trang Tân Hoa đuổi theo từ phía sau, nắm lấy một chút thịt ở gáy cô: “Em nói lại anh nghe xem.”

“Thả em ra.” Ấu Viên rụt đầu lại cầu xin: “Em lớn rồi, anh có thể đừng xách em lên như hồi nhỏ nữa được không?”

Hồi còn nhỏ, Trang Tân Hoa chỉ cao đến cằm Ấu Viên và Thả Huệ. Vì thế, hai kẻ đồng lõa này không ít lần bắt nạt anh, Thả Huệ nhân từ hơn một chút, còn Ấu Viên thì khác, chỉ cần anh hơi không nghe lời cô là cô sẽ dọa ném anh xuống hồ.

Sau này Trang Tân Hoa dần cao lớn hơn, khỏe mạnh hơn, hai tay có thể ôm cả hai cô cùng lúc thì thái độ của Ấu Viên mới thân thiện hơn một chút, khi muốn nhờ anh giúp gì đó, cô sẽ giả vờ nói một tiếng “Làm ơn.”

Đợi Ấu Viên quay về thì cô phát hiện Thả Huệ đã không còn ở đó nữa. 

Trong khu vườn yên tĩnh, chỉ có tiếng khóc thút thít từ góc đông nam vọng lại, lơ lửng giữa những bóng cây đen kịt, khiến ai nghe cũng dựng tóc gáy.

Ấu Viên nghi ngờ nhìn Trang Tân Hoa: “Ai đang khóc vậy? Còn khóc thảm thiết thế.”

“Đi xem thì biết thôi.” Anh nói.

Ấu Viên sợ, khu vườn này vốn là tài sản riêng của một tiểu thư thời Dân Quốc, bà cả đời không lấy chồng rồi lại bệnh chết vào ngày vị hôn phu thắng trận trở về. Sau này mới được ông nội Trang mua lại. Ấu Viên siết chặt cánh tay Trang Tân Hoa: “Nhà anh… có mấy thứ không sạch sẽ hả?”

“Nói bậy.” Trang Tân Hoa dũng cảm đi về phía trước: “Nhà anh sạch sẽ lắm.”

Đến gần rồi Ấu Viên mới đột nhiên buông Trang Tân Hoa ra, hình như là Thả Huệ.

Nhưng cô đang quay lưng lại với họ, ôm đầu gối ngồi xổm ở đó, ánh trăng kéo dài bóng cô như một con thú nhỏ bòtrên mặt đất, chiếc váy trên người cô trải ra trên mặt đất như những cánh hoa, nâng đỡ cơ thể sắp gục ngã của cô, tiếng khóc yếu ớt và sợ hãi không ngừng tuôn ra từ cổ họng cô.

Ấu Viên khom lưng tiến lên, xác nhận đúng là cô thì mới đặt tay lên vai cô, ngồi xổm xuống: “Sao vậy?”

Thả Huệ không nói nên lời, cô lắc đầu nguầy nguậy, không biết ý cô là gì.

Trang Tân Hoa kéo Thả Huệ dậy rồi bóp cằm cô: “Nào, hít thở nào Thả Huệ, hít sâu vào.”

Sau hai lần run rẩy, Thả Huệ mới dần dần có thể nói chuyện.

Giọng cô mang theo tiếng nức nở nặng trĩu: “Mình làm hỏng hết mọi thứ rồi Viên Viên, mình tự cho mình là thông minh, nên đã làm hỏng mọi thứ rồi.”


Comments

Gửi bình luận