“Có cần anh giúp không?”
Những năm gần đây, sương mù ở Bắc Kinh ngày càng nặng, càng làm nổi bật bầu trời xanh trong mỗi khi trời quang đãng, mỗi đám mây đều như có hơi thở của riêng mình.
Thả Huệ đến sớm, cô đứng một lúc trước cửa sổ kính lớn, nhìn dòng xe cộ bên dưới hòa thành một dòng sông. Trước đây không biết bao nhiêu lần cô đã ngồi xe đi ngang qua tòa nhà cao tầng này nhưng chưa từng nghĩ sẽ có ngày cô bước vào đây.
Đến hai giờ rưỡi chiều, Ôn Trường Lợi mới lê cái bụng bia của mình tới, vừa đi vừa chỉnh lại khóa kim loại của thắt lưng. Ông ta vừa thấy Thả Huệ đứng đó thì liền vỗ tay nói: “Nào, hoan nghênh Tiểu Chung đến từ Giang Thành.”
Mọi người vẫn còn ngáp, tiếng vỗ tay thưa thớt khiến Thả Huệ cũng thấy hơi ngượng ngùng. Ôn Trường Lợi dẫn cô đến một văn phòng: “Đây là nơi lưu trữ hồ sơ vụ kiện, em nắm rõ tình hình của Bất động sản Phú Vinh hơn nên em giúp Tuyên Diễm và mấy người kia đi nhé.”
Thả Huệ gật đầu: “Dạ, vậy em xin phép làm việc đây, cảm ơn trưởng phòng.”
“Không có gì.” Ôn Trường Lợi chống tay lên hông rồi chậm rãi đi ra ngoài.
Cô ngồi xuống, mỉm cười nói với mọi người: “Chào mọi người, tôi là Chung Thả Huệ.”
Tuyên Diễm dựng tài liệu lên gõ nhẹ trên bàn: “Mọi người làm quen đi nhé, lần trước kiểm toán ở Ninh Thành, chúng tôi đã làm việc cùng nhau nhiều ngày rồi.”
Thả Huệ nói: “Chị Diễm, em đã học được nhiều thứ từ chị lắm ạ.”
“Được lắm chị Diễm, có gì hay sao không thấy chị dạy em?” Julie bên cạnh nói đùa.
Tuyên Diễm lấy một tập tài liệu, nói: “Em không nghe ra cô nhóc này đang khiêm tốn sao, cô ấy là người bước ra từ Thuỵ Đạt ở Hong Kong đó, còn cần chị dạy à!”
Julie ồ lên: “Giỏi vậy, hồi xưa tôi nộp đơn vào Thụy Đạt là bị từ chối thẳng luôn. Tiểu Phó, sau khi tốt nghiệp cậu đi đâu trước?”
Bị gọi tên đột ngột, Tiểu Phó vốn im lặng nãy giờ bỗng nói một câu: “Tôi thấy cô ấy rất xinh đẹp.”
Cả bàn đồng nghiệp đều bật cười, Thả Huệ thản nhiên nói lời cảm ơn xong không dám ngẩng đầu nhìn về phía đối diện bàn tròn nữa.
Tiểu Phó đỏ mặt, lập tức ngồi thẳng lưng nói: “Tòa án, tôi đã làm việc ở tòa án huyện hai năm.”
“Cảm giác thế nào?” Tuyên Diễm hỏi: “Chắc là dễ dàng hơn ở Hoa Giang chứ?”
Tiểu Phó nói: “Cũng không đơn giản ạ, ngày nào cũng có rất nhiều vụ án nhỏ nhặt, lương lại ít. Lúc đó bạn gái em cứ giục em nghỉ việc, bảo en đến đây tìm cô ấy, thế là em liều mạng thi, ban ngày đi làm, tối thì thức khuya học hành. Đến khi em vào được tập đoàn chúng ta thì cô ấy lại chê em bắt đầu quá muộn rồi bỏ em.”
“Ồ, trước đây chưa từng nghe cậu nhắc tới.” Tuyên Diễm liếc nhìn cậu ta rồi nói.
Julie lật xem tài liệu trên tay: “Cậu ấy đang nói với cô Chung xinh đẹp đây, chứ không phải nói với chúng ta.”
Thả Huệ cười lắc đầu: “Cứ nghĩ mọi chuyện theo hướng tốt đẹp đi, anh đã phát triển được bản thân rất tốt mà.”
“Đúng vậy, mẹ tôi giờ cứ nhắc đến tôi là cười toe toét.” Tiểu Phó nói.
Khoảng thời gian khởi động này dài hơn Thả Huệ tưởng. Cô vốn định nói hai câu là vào việc luôn nhưng cái cậu Tiểu Phó này…nói hơi nhiều. Hơn nữa, bất kể là chia tay vì lý do gì nhưng cứ vạch trần khuyết điểm đạo đức của bạn gái cũ như vậy thì có thể thấy người này lòng dạ cũng hẹp hòi.
Khi cậu ta còn định mở miệng thì Thả Huệ mỉm cười mở lời: “Trước hết chúng ta xem qua tài liệu đã, được không?”
Tiểu Phó ậm ừ hai tiếng, giọng nói của cô ấy thật sự quá dịu dàng, đặc biệt là khi nhìn vào mắt người khác rồi nhẹ nhàng hỏi, khiến cho người ta không thể nào từ chối.
Trong hơn một tiếng tiếp theo, Thả Huệ lần lượt kiểm tra lại danh sách chứng cứ, vì những tài liệu cơ bản này đều do cô nộp lên nên có thiếu sót gì hay không thì cô cũng nắm khá rõ. Khi kiểm tra số trang chứng cứ, cô phát hiện có hai trang bị nhảy số, cô xem đi xem lại vài lần rồi hỏi Tuyên Diễm: “Chị Diễm, cái này là ai soạn vậy ạ?”
“Chỗ nào?” Tuyên Diễm ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính: “Để chị xem.”
Thả Huệ chỉ cho cô ấy xem: “Chỗ này, hai trang không đánh số.”
Tuyên Diễm lại hỏi bên cạnh: “Julie, chỗ này em bị sót à?”
“Ôi, đúng rồi. Tuần trước em vội vàng soạn cho xong, hoa hết cả mắt rồi.” Julie ái ngại nói: “Tiểu Chung, em đưa qua đây để chị chỉnh lại.”
Thả Huệ đưa cho cô ấy: “Dạ, em sẽ tiếp tục kiểm tra phần còn lại.”
Ở cửa, Ôn Trường Lợi gõ nhẹ, ông nói: “May mà là Tiểu Chung phát hiện ra, cô mà cầm cái đó đi thụ lý thì tòa án có nhận không? Không trả về mới lạ, thiếu trang thiếu tờ cô có giải thích rõ được không?”
Julie cười với cấp trên của mình: “Vậy mới có lý do để anh tìm một người giỏi đến đây, đúng không?”
Thả Huệ xua tay: “Không không không, tài liệu tự mình soạn ra thì tự mình không phát hiện ra sai sót là rất bình thường thôi ạ, vậy nên mới phải cần kiểm tra chéo.”
Ôn Trường Lợi đặt xuống một khay bánh ngọt và cà phê: “Được rồi, làm việc cả buổi chiều rồi, mọi người ăn chút gì đi.”
“Ôi chao, trưởng phòng còn đích thân mang tới, em muốn một ly latte.” Tiểu Phó nói.
Thả Huệ vẫn cúi đầu bận rộn, trưởng phòng Ôn gọi cô: “Tiểu Chung à, em cũng nghỉ ngơi đi.”
Cô dừng tay, những lúc này cứ nghe theo lời người khác là tốt nhất: “Dạ.”
Julie hỏi: “Tiểu Chung, em làm ở văn phòng luật được bao lâu? Có tiếp nhận nhiều vụ kiện không?”
“Thực ra em không tiếp nhận nhiều vụ kiện lắm.” Thả Huệ buông ống hút giải thích: “Ở Thụy Đạt em là luật sư tư vấn, rất giống với luật sư phi tố tụng ở nội địa chúng ta, thường phụ trách các mảng IPO[1], tái cơ cấu, sáp nhập và mua bán bất động sản nhiều hơn.”
“Khung pháp lý ở Hong Kong về cơ bản vẫn đi theo hệ thống của Anh, ở các cấp tòa phúc thẩm trở lên hay tòa án tối cao thì solicitor[2] tức là luật sư hành chính, không có quyền phát biểu tại tòa.”
Tiểu Phó vội vàng tiếp lời: “Tôi đã mở không ít phiên tòa nhưng tôi là người hậu đậu, có lần viết sai số hiệu vụ án, sau khi có quyết định thì lại vẫn viết sai tiếp, cuối cùng lãnh đạo phải bắt tôi viết bản kiểm điểm luôn.”
Tuyên Diễm cười không ngớt: “Nghe ngớ ngẩn hết chỗ nói.”
Anh ta nhìn một miếng bánh nói: “Khi còn ở tòa, mỗi năm sinh nhật tôi đều ước, mong càng có nhiều vụ án được rút hồ sơ hoặc hòa giải, và mọi phán quyết đều được tuân thủ.”
Lúc này Thả Huệ cũng cười: “Đúng vậy, làm thẩm phán nhân dân cũng không dễ dàng gì.”
Đến hơn sáu giờ, Tuyên Diễm nhìn đồng hồ nói: “Hôm nay đến đây thôi, dù sao cũng gần xong rồi, ngày mai làm tiếp.”
“Được thôi, chúng ta cùng đi ăn cơm đi, tôi mời.” Tiểu Phó đứng dậy nói.
Julie “Ừ” một tiếng: “Tôi đến đây lâu rồi mà chưa được ăn cơm cậu mời đó.”
“Vậy còn nói gì nữa, đi thôi.” Tuyên Diễm cũng đồng ý.
Tiểu Phó dùng ngón trỏ gãi gãi mặt: “Cô cũng đi cùng nhé, Chung Thả Huệ?”
Thả Huệ đang trả lời tin nhắn thì ngẩng đầu lên, cười nói: “Hôm nay tôi có hẹn với bạn rồi, xin lỗi mọi người nhé.”
Đợi cô xách túi ra ngoài, Julie trêu chọc: “Vậy chúng ta còn đi ăn cơm không, thầy Phó?”
“Đi chứ, sao lại không đi? Đi thôi.” Tiểu Phó sững sờ mấy giây, sắc mặt trông không tốt lắm nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Dù gì thì vẫn phải ăn tối mà.”
Họ cùng nhau đi đến chỗ thang máy, cửa vừa mở ra, bên trong đã đứng khá nhiều người.
Tuyên Diễm ôm túi tài liệu, nghiêng người chen vào nói: “Trúng giờ cao điểm buổi tối rồi.”
Thả Huệ vừa bước theo vào, người lớn tuổi nhất, có thâm niên lâu nhất trong bộ phận Nhân sự đã chú ý đến cô, bà nói: “Tôi đã nói rồi mà, cô bé đến từ Giang Thành quả thật rất xinh đẹp, ngay cả sợi tóc trên đầu cũng đẹp nữa.”
Thả Huệ mỉm cười, gương mặt nhỏ nhắn hơi đỏ lên, cô cúi đầu không nói gì.
Thả Huệ nhìn quanh, quả thật gót giày của cô là mảnh và cao nhất trong đám đông này, tóc cũng mới được uốn trưa nay, lớp trang điểm chỉn chu, trên cổ và dái tai là bộ trang sức ngọc trai sáng bóng, ngay cả nếp gấp trên eo váy cũng đã được là phẳng một cách cầu kỳ.
Nhìn những người khác phần lớn đều để mặt mộc, họ sẽ mặc đồng phục hoặc mặc áo thun phối cùng quần ống rộng, chân đi một đôi giày đế bằng. Những bộ trang phục tưởng chừng rất bình thường lại hoàn toàn không làm giảm đi tinh thần khi họ nói chuyện, ngược lại còn làm nổi bật dáng vẻ phóng khoáng và tự tin của họ.
Sự khác biệt giữa trời Nam đất Bắc lúc này đang dần được cụ thể hóa.
Ở Giang Thành, các cô gái trong tập đoàn mỗi đều trang điểm rất đậm, đồng hồ, hoa tai và dây chuyền thì ước gì mỗi ngày có thể thay một bộ. Ngoài ra, giày và túi xách cũng phải được phối thật đẹp mắt, không được dùng những mẫu quá lỗi mốt. Mỗi sáng, thang máy chạy lên xuống mười mấy lượt mà vẫn còn vương vấn mùi nước hoa đủ loại, nồng đến sặc mũi.
Nhưng Thả Huệ cũng không phải là người quá chú trọng ăn diện. Lúc không đi làm, cô thường để mặt mộc, đeo một cặp kính gọng đen là có thể ra ngoài ăn sáng. Lúc này, cô đột nhiên rất ngưỡng mộ sự thoải mái của những cô gái Bắc Kinh, ở Giang Thành cô luôn cảm thấy bản thân bị gò bó vì luôn phải gồng mình lên phục vụ cái đẹp.
Điện thoại trong lòng bàn tay rung lên, đợi đến khi mọi người xung quanh tản hết thì Thả Huệ mới lấy ra xem.
S: [Ra khỏi tòa nhà đi về bên trái, đi đến ngã tư thứ hai thì rẽ phải, xe đang đợi bên đường.]
Cô cất điện thoại, lúc đi ngang qua hiệu thuốc cô ghé vào mua một hộp thuốc tránh thai khẩn cấp. Mấy ngày này hẳn là đều đang ở trong kỳ an toàn của cô, theo lý mà nói thì sẽ không dính nhưng đêm qua hai người làm nhiều lần như vậy nên cô thấy hơi lo lắng.
Giờ đây mọi thứ vẫn còn chưa rõ ràng, hiện tại hai người đang đi công tác nên những chướng ngại vật nằm giữa họ tạm thời trở nên vô hình nhưng không có nghĩa là những chướng ngại vật đó không tồn tại. Khi cảm xúc dâng cao, cả hai đều mất kiểm soát, muốn dung hợp linh hồn của nhau vào cơ thể nên có thể chẳng màng gì đến tương lai, nhưng chỉ cần đợi thêm vài ngày nữa thì một đống ngăn cách vụn vặt sẽ dần dần xuất hiện.
Thả Huệ thà tin rằng tình yêu của họ là một cây sen nở muộn đã gãy từ đầu thu, vết gãy phản chiếu trên mặt nước rõ ràng như gương.
Cô tùy tiện nhét hộp thuốc nhỏ hình chữ nhật vào túi, lúc bước ra ngoài thì không biết phải đi đâu nữa. Dù gì cô cũng đã rời khỏi nơi này sáu năm, Thả Huệ đã không còn quen thuộc với nơi này nữa.
Cô tìm số điện thoại của chủ tịch Thẩm rồi gọi đi, bên kia biết thói quen của cô nên cười hỏi: “Lại lạc đường rồi à?”
Thả Huệ nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình hỏi: “Ừ, không tìm thấy chỗ của anh, chúng ta chia sẻ vị trí đi.”
“Ừ.” Thẩm Tông Lương cười một tiếng: “Em đừng đi đâu cả, anh lái xe qua đón em.”
Thả Huệ cảnh giác liếc nhìn biển hiệu tiệm thuốc trên đầu, cảm giác như bản thân là một kẻ trộm, chưa làm gì đã thấy chột dạ. Cô cầm điện thoại chạy đến dưới ô che nắng của quán cà phê gần đó rồi mới gửi lời mời chia sẻ vị trí. Không lâu sau, một chiếc A6 dừng lại bên lề đường, bấm còi hai tiếng.
Cô nhanh chóng đi tới, vội vàng mở cửa xe ra rồi ngồi vào ghế phụ. Hơi thở Thả Huệ gấp gáp, vì đứng ngoài trời quá lâu nên trên cái mũi nhỏ rịn ra vài giọt mồ hôi.
Cô rút khăn giấy lau lau rồi nhìn quanh xe: “Anh đổi xe khi nào vậy?”
“Vài năm trước.” Thẩm Tông Lương nắm lấy tay cô nói: “Lúc đang là tâm điểm chú ý.”
Thả Huệ lại hỏi: “Anh cũng lái xe à?”
Thẩm Tông Lương nhếch cằm, nhìn cô cười: “Anh không lái, phần lớn đều là tài xế lái.”
Cô nhìn anh nói: “Sao hôm nay anh lại tự mình lái vậy?”
Thẩm Tông Lương cố tình dọa cô: “Làm sao? Em muốn để tài xế của tập đoàn biết quan hệ của chúng ta là gì sao?”
“Đừng mà!” Thả Huệ lập tức cắt lời, đồng thời trừng mắt nhìn anh. Anh nhếch môi, quay đầu chuyên tâm nhìn đường: “Tối nay em muốn ăn gì?”
Cô suy nghĩ một lát, mắt đảo sang anh: “Em nấu cho anh ăn, được không?”
“Bận cả buổi chiều rồi, em không mệt sao?” Thẩm Tông Lương dường như nhìn thấu được tâm tư của cô, anh vui vẻ hỏi.
Thả Huệ cúi đầu không dám nhìn anh: “Không mệt, trưởng phòng Ôn không bắt chẹt em là khách mà bắt em tăng ca, luôn nói làm tới đâu hay tới đó.”
Nụ cười của Thẩm Tông Lương ngày càng mơ hồ, anh nói: “Vậy sao? Vậy để anh đưa em về.”
“Ừ, dừng ở siêu thị bên kia một chút, em mua ít nguyên liệu nấu ăn.” Thả Huệ khẽ nói.
“Ừ.”
Thả Huệ nghĩ mình đã che giấu rất tốt, ngược lại còn nắm lấy tay Thẩm Tông Lương, đầu ngón tay khẽ cọ vào lòng bàn tay anh, cô dịu dàng hỏi anh: “Anh còn chưa nói muốn ăn gì mà?”
“Tùy em.” Thẩm Tông Lương nhàn nhạt đáp: “Cứ chọn món em thích là được.”
Khi đi siêu thị, Thả Huệ vui vẻ lôi kéo Thẩm Tông Lương, mua gì cũng hỏi ý kiến anh: “Mua cái này được không?”, “Nhà có dầu ô liu không? Để chiên bít tết”, “Lấy thêm một hộp kẹo xanh đi, em thích ăn.”
Thả Huệ ríu rít nói suốt dọc đường, cô khoác tay Thẩm Tông Lương khiến người ngoài nhìn vào thì ai cũng nghĩ đây là một cặp vợ chồng mới cưới tình cảm ngọt ngào, chỉ là người chồng trông hơi lạnh lùng, khó gần.
Họ mua đồ xong, Thả Huệ đứng sau lưng anh, nhìn anh nhét hai túi đồ lớn vào cốp xe, đột nhiên mỉm cười.
Đời người chỉ dài đến vậy thôi, cũng chỉ như khoảng cách từ hoàng hôn đến lúc trời tối. Sống qua một khoảnh khắc hay sống cả một đời, dường như cũng chẳng khác nhau là mấy.
Thẩm Tông Lương đưa cô về căn nhà ở Trung Hải, đây là một căn hộ bốn phòng ngủ rộng chỉ hơn hai trăm mét vuông. Thiết kế cảnh quan trong khu dân cư theo kiểu xếp lớp, tạo nên không gian xanh đậm chất thẩm mỹ.
Gu thẩm mỹ của vị tiến sĩ du học Mỹ vẫn không thay đổi, lấy tông màu gỗ óc chó sẫm làm chủ đạo, sàn nhà được lát toàn bộ bằng ván tre vân gỗ, mang phong cách cổ điển Mỹ khá đậm nét.
Thả Huệ thay giày rồi bước vào: “Mấy năm nay anh đều ở đây sao?”
“Ừ.” Thẩm Tông Lương không nhắc đến việc phải mời bác sĩ để điều trị chứng suy nhược thần kinh của mình lấy một lời mà chỉ nói: “Gần chỗ làm.”
Cô gật đầu: “Đúng là vậy.”
Cô đi vào nhà bếp, đeo tạp dề vào rồi bắt đầu bận rộn, trước tiên lấy bít tết ra đĩa để rã đông, sau đó đi rửa măng tây.
Thẩm Tông Lương xắn tay áo đi tới: “Có cần anh giúp không?”
Thả Huệ sai bảo anh: “Tất nhiên là cần rồi, anh muốn em mệt chết sao, anh cắt giúp em cái này đi.”
“Ở Anh em cũng tự nấu ăn sao?” Anh vừa lau dao vừa hỏi.
Thả Huệ nói: “Sao có thể chứ, bà Brown không cho em vào bếp nên em nào dám vào. Sau khi chuyển đến Hong Kong thì em và Ấu Viên thường xuyên cùng nhau nấu ăn.”
Thẩm Tông Lương đang thái rau, tay anh khựng lại rồi nhíu mày: “Bà ấy bị sao vậy, chẳng lẽ tiếng Anh tệ đến vậy rồi sao? Rốt cuộc bà ấy hiểu lời anh nói theo nghĩa nào vậy chứ?”
Thả Huệ buồn cười hỏi: “Vậy anh đã dặn dò bà ấy thế nào?”
“Anh bảo bà ấy trông chừng em, không được để xảy ra bất kỳ sai sót gì, lúc đi thế nào thì lúc về phải thế ấy.”
Cô nhìn cả người mình từ trên xuống dưới “Đúng là lúc đi thế nào thì lúc về nước vẫn vậy mà. Bà ấy làm việc rất rõ ràng, ngày thứ ba em đến Oxford thì bà ấy đã lấy thân phận quản gia của phu nhân ra để đọc cho em nghe một đống quy tắc.”
“Chậc.” Thẩm Tông Lương càng nghe thì càng thấy bực bội, anh nói: “Em cũng không nghe lời anh. Bà ấy như vậy sao em không nói với anh? Em sợ anh thì đi than với Đường Nạp Ngôn vài câu cũng được mà, cứ nhịn mãi.”
Thả Huệ chuẩn bị xong mọi thứ, cô cởi tạp dề, rửa sạch tay rồi ôm lấy anh từ phía sau. Cô áp mặt vào lưng anh, khẽ nói: “Lúc đó chẳng phải chúng ta đã chia tay rồi sao? Sao em dám nói gì chứ. Hơn nữa, em cứ tưởng bà ấy là người của mẹ anh, mà anh cũng đâu có nói gì với em.”
Thẩm Tông Lương đặt dao xuống, kéo khăn giấy lau tay: “Thôi được rồi, đừng nói về bà ấy nữa.”
Khi anh quay người lại, Khả Huệ ngẩng mặt lên từ trong lòng anh, vạch trần anh: “Thật ra chẳng phải lỗi của bà Brown đâu. Đây là vấn đề của cá nhân anh, anh giao em cho ai anh cũng không yên tâm, ai chăm sóc em anh có thể tìm ra điểm chưa tốt để phê bình, thế nào cũng không vừa ý.”
“Đúng vậy.” Thẩm Tông Lương bế cô đặt lên bệ bếp khô ráo: “Ngay cả mẹ em anh cũng không thấy yên tâm, luôn cảm thấy bà ấy sẽ bắt nạt em.”
Thả Huệ cười, khóe môi cong lên quá lâu khiến đuôi mắt thấy hơi cay cay. Trước khi nước mắt kịp rơi xuống, cô đã đứng thẳng dậy, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi Thẩm Tông Lương.
Anh cúi đầu xuống, nâng gáy cô lên rồi mãnh liệt đáp lại sự chủ động của cô.
Họ trao nhau một nụ hôn dài.
Thẩm Tông Lương nắm lấy cẳng chân thon mịn của cô, đè cô xuống nhưng lại không dám dùng quá nhiều lực bởi lẽ tay chân cô quá đỗi mảnh mai, như thể chỉ cần bẻ nhẹ là có thể gãy.
“Thẩm Tông Lương, Thẩm Tông Lương.” Thả Huệ ôm lấy cổ anh, hôn loạn xạ lên cằm anh: “Bây giờ không ăn cơm nữa được không?”
Cơ thể cô đã tốt hơn trước một chút, nhưng vẫn chưa thật sự khỏe mạnh, sự yếu ớt và nhạy cảm gần như tỷ lệ thuận. Hai người còn chưa kịp bắt đầu, Thẩm Tông Lương chỉ hơi dùng lực mạnh hơn một chút, các đốt ngón tay lún vào một chút thì cô đã nhắm mắt lại, nước mắt sinh lý trào ra, bên dưới cũng dần dần ướt sũng.
Thẩm Tông Lương gần như bị cô làm cho mê muội, anh đã không còn phân biệt được ranh giới giữa hư ảo và thực tại. Lý trí và sự kiềm chế đã sớm tan ra như nước đọng trong lòng bàn tay, sau khi buông cô xuống, anh liền không màng gì nữa, cứ thế cuồng nhiệt hôn cô.
Sáu năm qua, anh đã cố gắng cai nghiện cô giống như vô số lần cố gắng cai thuốc lá nhưng chưa lần nào thành công. Kết cục luôn là anh đứng trong phòng tắm, để nước lạnh dội xuống đầu, trong đầu nghĩ đến dáng vẻ của Tiểu Huệ, tay nắm giữ dục vọng đen tối của chính mình rồi dựa vào tường thở gấp.
Rõ ràng là trước khi quen cô, Chu Phú còn đề nghị anh đi gặp bác sĩ tâm lý, nghi ngờ có thể anh mắc chứng lãnh cảm. Còn sau khi cô rời đi, Chu Phú lại nói, sớm biết ảnh hưởng của Chung Thả Huệ đáng sợ như vậy, thà rằng đừng để anh chuyển đến đại viện ở còn hơn.
Đến hơn chín giờ tối, Thả Huệ vẫn chưa ăn miếng bít tết tự mình chiên nhưng bụng đã thấy rất no. Cô mệt mỏi cuộn tròn trong lòng Thẩm Tông Lương: “Chúng ta cứ thế này mãi, cơ thể có chịu được không anh?”
Anh gối đầu lên cánh tay cười: “Là anh cứ muốn thế này sao?”
“Hừm.” Thả Huệ cắn nhẹ anh một cái: “Vậy thì anh đừng để ý đến em.”
“Vậy sao được?” Thẩm Tông Lương đưa tay sờ lấy ly nước trên bàn trà, đỡ cô dậy uống: “Em đã gọi ‘daddy’ nhiều lần như vậy, anh không thể để em chịu thiệt được.”
Thả Huệ đánh anh một cái: “A! Anh đừng nói mấy lời như vậy trên giường chứ.”
Cô uống xong nước xong rồi cuộn chăn lại quấn quanh người: “Nhà tắm ở đâu ạ?”
“Dùng cái trong phòng ngủ.” Thẩm Tông Lương nhếch cằm lên: “Cái bên ngoài có khách dùng rồi.”
Thả Huệ nghe xong còn bĩu môi hỏi một câu: “Nam hay nữ vậy?”
“Là Đường Nạp Ngôn!” Thẩm Tông Lương dở khóc dở cười đáp lại cô.
“Ồ.”
Thả Huệ tắm xong đi ra, tùy tiện lấy một chiếc áo sơ mi của anh trong tủ quần áo để mặc. Khi ngồi lại bên sofa, cô phát hiện Thẩm Tông Lương đã mặc quần áo chỉnh tề, đang hút thuốc, trong tay anh đang cầm một thứ gì đó.
Thả Huệ liếc nhìn, trái tim cô như ngừng đập một nhịp.
Đó là thuốc tránh thai cô vừa mua.
Cô căng thẳng nhìn sắc mặt anh, nói: “Anh lấy từ đâu…”
“Anh vô tình làm đổ túi của em thì thấy nó rơi ra.” Thẩm Tông Lương nhả một làn khói, không nhìn ra được trên mặt anh là biểu cảm gì: “Uống thứ này, không sợ hại cơ thể sao?”
Thả Huệ nhỏ giọng nói: “Vậy thì cũng tốt hơn là có thai, lỡ đâu còn phải làm phẫu thuật nữa.”
“Là anh nghĩ sai rồi, là anh nghĩ sai rồi.” Giọng Thẩm Tông Lương rất nhỏ, rất lạnh, như bị ngâm trong một lớp tuyết dày giá rét.
Anh tưởng đêm qua là khởi đầu của sự làm lành giữa hai người nhưng xem ra cô gái nhỏ không nghĩ vậy, cô vẫn đang suy nghĩ làm sao để từ chối sự đơn phương của anh.
Cô cúi đầu, những ngón chân trên thảm khẽ động đậy, cô thử gọi tên anh: “Thẩm Tông Lương…”
“Khốn nạn!” Thẩm Tông Lương mạnh tay ném hộp thuốc vào tường.
_
[1] IPO (Initial Public Offering) là việc một công ty lần đầu bán cổ phiếu ra công chúng và niêm yết trên sàn chứng khoán để huy động vốn từ nhà đầu tư.
[2] solicitor là luật sư hành chính, khác với barrister là luật sư tranh tụng.


Gửi bình luận