GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 78

“Em không thích xem.”

Ánh trăng vàng nhạt treo ngoài cửa sổ, tấm bình phong trong nhà có màu vàng hoa dành dành, tấm thảm lụa dệt công phu dưới chân cũng ngả vàng như sáp, ánh mắt Thả Huệ cẩn thận nhìn anh, xuyên qua một chiếc đèn lụa, bóng dáng anh được phủ một màu vàng úa.

Không phải cô chưa từng thấy thần thái Thẩm Tông Lương khi nghiêm nghị trông như thế nào, nhưng đây là lần đầu tiên anh dùng thái độ này với cô.

Thả Huệ nhớ lại mỗi khi Từ Mậu Triều bị mắng. Mỗi lần anh ta đứng trước mặt Thẩm Tông Lương là chẳng dám nhúc nhích chút nào, cứ như bị một loại bùa chú vô hình nào đó phong ấn.

Thả Huệ bỗng nhiên cảm thấy may mắn, may mà Thẩm Tông Lương không đi làm giáo sư, nếu không thì các sinh viên sẽ khổ sở biết bao.

Giờ thì đến lượt cô.

Cô không những không động đậy được mà hai bàn tay giấu trong ống tay áo rộng cũng run rẩy không cách nào kiểm soát nổi.

Thả Huệ cứ đứng đó, chờ cho Thẩm Tông Lương hút xong thuốc rồi quay trở lại từ ban công.

Anh ngồi xuống chiếc ghế màu đen, đã qua một lúc lâu mà lồng ngực anh vẫn phập phồng dữ dội, trong gian phòng im ắng chỉ còn lại tiếng anh thở hổn hển.

“Em đã tính sẵn từ trước rồi, đợi đi công tác về lại Giang Thành là em lại đẩy tôi ra xa chứ gì?”

Thẩm Tông Lương chỉ về hướng nhà bếp: “Em cứ nhất định phải nấu bữa cơm này có ý gì? Là để bịt miệng tôi à, ăn xong là coi như chúng ta hết nợ, rồi em lại quay về tìm bạn trai của em, đúng không?”

Giọng anh đột nhiên cao vút, mọi oán giận đều tập trung vào ba chữ đó, dáng vẻ tức giận đến cực điểm.

Thả Huệ bị tiếng anh quát làm cho giật mình, cổ tay cô như một con chim bồ câu trắng hoảng sợ, khẽ run lên như muốn vỗ cánh. Cô không dám nhìn anh nữa, mắt nhìn chằm chằm vào một góc bàn trà trước mặt, khẽ nói: “Cũng gần như…là vậy.”

“Được, được lắm.” Thẩm Tông Lương thất vọng gật đầu: “Xem ra tôi còn chưa già rồi lú lẫn đến mức bị em lừa gạt.”

Lòng Thả Huệ chợt thấy chua xót, cô muốn nhìn anh nhưng lại không dám, ôm một bụng đầy ấm ức mà không biết nói cùng ai. 

Không lâu sau, lửa giận của Thẩm Tông Lương càng lúc càng bùng lên, anh lại hỏi: “Nói đi, nói cho tôi biết, có phải vì em đã thích cậu ta nên mới hết lần này đến lần khác dày vò tôi như vậy, coi tôi như trò tiêu khiển mua vui không? Hay là ngay từ đầu em đã định trước là sẽ không ở bên tôi, nên mới chọn cậu ta? Nói đi!”

Thả Huệ nhất thời không kịp sắp xếp lại mạch suy nghĩ. Cô chỉ cảm thấy Thẩm Tông Lương quá hung dữ, trong ký ức của cô, anh chưa bao giờ hung dữ như vậy. Ngay cả lúc hai người chia tay năm đó, anh cũng dịu dàng và hòa nhã vô cùng.

Hai mắt cô nóng lên, tầm nhìn dần trở nên mờ ảo, khóe miệng khẽ giật giật: “Em…em là…”

“Đủ rồi.” Thẩm Tông Lương mạnh mẽ vung tay: “Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe.”

Hôm nay anh đã rất mất phong độ rồi, nếu còn phải nghe từ miệng cô nói ra tình cảm dành cho bạn trai cô thì Thẩm Tông Lương sợ rằng mình sẽ phát điên đến mức không còn có thể cứu vãn được nữa.

Thả Huệ hít sâu một hơi, cô nói với giọng hơi run rẩy: “Không liên quan đến người khác cho lắm, là vấn đề của chúng ta vẫn luôn chưa được giải quyết.”

Thẩm Tông Lương tức giận đến cực điểm, ngược lại anh còn bị câu nói của cô làm cho bật cười.

Anh lắc đầu, lặp lại một lần nữa: “Vấn đề của chúng ta? Chúng ta có vấn đề gì? Mọi vấn đề của chúng ta đều là do em tự mình suy diễn ra!”

“Sáu năm trước em đã thích tự mình quyết định mọi thứ rồi, không biết nghe lời xúi giục của cao nhân nào đó, lời tôi nói em không tin lấy một chữ, vậy mà lại sẵn sàng nghe những lời vô căn cứ đó rồi cho rằng tôi là kẻ lòng lang dạ sói, nhất định sẽ cưới người khác về nhà, phụ bạc em.”

Thả Huệ ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Anh đứng dậy, bước về phía cô trong ánh nhìn đẫm lệ của cô

Thẩm Tông Lương nói: “Không sao, lúc đó em còn nhỏ, vẫn còn cố chấp, em dùng lời nói và hành động làm tổn thương tôi, tôi không tính toán với em. Nhưng bây giờ em đã lớn rồi, dù tôi có là một kẻ vô dụng, nhất quyết bám lấy một mình em, thì em cũng không thể vô lương tâm như vậy chứ, đúng không Tiểu Huệ?”

Hai hàng nước mắt rơi từ cằm cô xuống đất.

Hôm nay anh làm sao vậy…động một chút là nói những lời nặng nề như vậy, thậm chí còn tự mắng mình đến hai lần.

Thẩm Tông Lương bị làm sao vậy? Cô đã bao giờ nghĩ về anh như vậy đâu?

Từ trước đến nay, không có một ngày nào là cô không nghĩ cho anh, vì anh mà ngay cả danh tiếng của bản thân cũng không màng, cam chịu làm kẻ xấu, tất cả là vì muốn tốt anh. Ngay cả bây giờ, cô cũng chưa từng dùng tình yêu của anh để uy hiếp anh, dù nhà họ Thẩm có dự tính gì tiếp theo thì cô cũng không muốn anh phải khó xử.

Thả Huệ tức đến nghiến chặt răng: “Thẩm Tông Lương, anh nói oan cho em.”

Đây là lần đầu tiên Thẩm Tông Lương không để lòng mình mềm xuống trước những giọt nước mắt tủi thân của cô. Anh nắm lấy tay cô, dẫn cô ra ngoài ban công tối đen như mực, ép cô vào lan can: “Em nhìn cho kỹ đi, bây giờ tình hình bên ngoài thế nào rồi, em nhìn cho rõ vào!”

Thả Huệ chỉ nhìn thấy một mảng cỏ xanh rộng lớn trải dài trên mặt đất, nhấp nhô trong đêm tối. Cô lắc đầu, hoàn toàn không hiểu gì, vừa khóc đến mức cả người cô run lên, vừa mờ mịt hỏi anh: “Tình…tình hình gì ạ?”

“Giữa phong ba bão táp, tôi đã lên đúng thuyền, đã dốc hết tâm sức giữ lấy nhà họ Thẩm.” Thẩm Tông Lương cuối cùng thở dài, dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho cô, giọng nói dịu lại: “Bây giờ sóng yên biển lặng rồi, mọi việc đương nhiên phải nghe theo tôi, hiểu chưa?

Anh quay người đẩy cửa, không quay đầu lại bước vào phòng ngủ.

Bây giờ đầu anh rất đau, như có rất nhiều con sâu nhỏ đang cắn vào mạch máu của anh, máu trong người anh đang sôi sùng sục, như thể muốn tuôn trào ra ngoài.

Đã bao nhiêu năm rồi anh chưa từng nổi giận đến mức như vậy, có lẽ phần nhiều vẫn là đau lòng. Thẩm Tông Lương chỉ biết rằng, nếu không nằm xuống ngay thì anh có thể sẽ không chịu nổi rồi ngất đi. Dù trong lòng vẫn muốn dỗ dành cô nhưng cũng chỉ có thể tạm gác lại.

Bộ dạng như vậy thật sự mất mặt, vì muốn tháo gỡ nút thắt trong lòng cô gái nhỏ, vì muốn cô đứng về đúng lập trường mà anh đã nổi trận lôi đình, kết quả tự mình giận rồi tự mình ngã bệnh trước, nếu chuyện hôm nay mà bị truyền ra ngoài thì có thể người ta sẽ cười vào mặt anh suốt năm mươi năm mất.

Khoảnh khắc nằm xuống gối, Thẩm Tông Lương chợt nhớ đến ba mình.

Năm anh vừa bước vào tuổi nổi loạn, ông cụ đã không còn trẻ nữa, khi nói chuyện với người khác, tốc độ nói cũng vô thức chậm lại rất nhiều. Mỗi lần anh phạm lỗi ở ngoài rồi về nhà còn cãi lại ông, ông cụ cũng có dáng vẻ như vậy. Ông sẽ nhắm mắt lại, ngả người ra sau, lần nào cũng phải nhờ bác sĩ riêng của ông đỡ về phòng ngủ.

Bây giờ anh đã trở thành một người trưởng thành, cuối cùng anh cũng thấu hiểu được tâm trạng của ba mình sau hai mươi  năm. Bị người mình toàn tâm toàn ý yêu thương làm cho tức giận thật sự có thể khiến cho đầu óc con người ta choáng váng, mụ mị.

Thả Huệ đứng trên ban công một lúc.

Cô nhớ lại dáng vẻ của Thẩm Tông Lương lúc rời đi, sắc mặt anh trắng bệch như tờ giấy. Trong ấn tượng của cô, anh chưa bao giờ yếu đuối như vậy, cũng chưa từng nói nhiều lời điên rồ như thế.

Cô hiểu được câu nói cuối cùng của anh, ý anh là tất cả những chuyện cô lo lắng đều sẽ không xảy ra.

Thả Huệ ngẩng đầu, cô nhìn vầng trăng từ từ ló dạng sau những rặng mây, bật cười xót xa một tiếng.

Một vệt ánh sáng mỏng manh xuất hiện, chiếu lên chậu dừa kiểng đang xòe rộng trước mặt Thả Huệ. Cô nghiêng đầu sang một bên, bỗng nhiên trong lòng nảy sinh một ảo giác rằng thế giới u ám không ánh sáng này bỗng chốc trở nên tươi sáng.

Gió đêm lau khô nước mắt cô, cô hít hít mũi, ôm lấy cánh tay rồi đi vào nhà.

Thịt bò vừa ướp lúc nãy không ăn được nữa, nhìn dáng vẻ của Thẩm Tông Lương cũng không giống có thể ăn nổi.

Thả Huệ nấu một tô mì sợi, thêm ít rau xanh và trứng rồi bưng vào phòng ngủ.

Ngay khoảnh khắc cửa bị đẩy mở, Thẩm Tông Lương đã tỉnh dậy. Anh gắng sức ngồi dậy, bật đèn lên, tựa vào đầu giường nhìn chằm chằm Thả Huệ không dám chớp mắt. Vòng eo mảnh khảnh của cô lay động dưới chiếc áo sơ mi rộng của anh, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe.

Cô đặt khay lên đầu giường, giọng nói nhẹ như tự nói với mình: “Ăn mì đi, tối nay anh chưa ăn gì.”

Trái tim Thẩm Tông Lương mềm nhũn như một quả mơ xanh ngâm trong rượu, chua chua, chát chát. Anh vừa day trán trong bực bội và hối hận, vừa đưa tay kéo Thả Huệ đang định rời đi: “Đợi đã.”

Thả Huệ ngồi xuống bên mép giường, tóc được buộc tùy tiện thành một búi đuôi ngựa thấp, có vài lọn tóc xõa xuống cổ, cô rũ mắt: “Sao vậy, còn muốn người khác đút anh ăn nữa hả?”

Thẩm Tông Lương bật cười, một tay ôm cô vào lòng: “Anh xin lỗi…xin lỗi em…”

Gương mặt anh áp vào làn da bên cổ cô, ánh mắt lơ đãng nhìn theo quầng sáng nơi đầu giường, có một nỗi sợ hãi vô thức dâng lên trong lòng anh: nếu Tiểu Huệ giận dỗi bỏ đi thì anh có còn đuổi theo kịp không?

Nụ hôn của anh nhẹ nhàng lướt qua như ánh đèn, vây lấy khuôn mặt Thả Huệ. Cô nhắm mắt lại, khẽ thở dốc rồi đẩy anh ra: “Anh ăn mì đi, kẻo chút nữa mì nhũn hết cả ra, biết đâu lúc đó anh lại chê tay nghề nấu nướng của em, em không nấu lại tô khác cho anh đâu.”

Trong đầu Thẩm Tông Lương lúc này chỉ toàn là dáng vẻ xinh đẹp của cô đang đối chọi với anh, anh mù quáng dỗ dành cô: “Để anh nấu, anh nấu.”

Sắc mặt của Thả Huệ vẫn sa sầm như cũ, cô chỉ vào tô mì: “Nấu cái gì mà nấu, em nấu xong rồi, anh ăn đi.”

“Ăn, anh ăn ngay đây.” Thẩm Tông Lương gần như nhảy xuống giường: “Mang ra ngoài ăn.”

Thả Huệ lẽo đẽo theo sau anh như một chú thỏ nhỏ. Khi quay lại đóng cửa, Thả Huệ không nhịn được khẽ khịt mũi một tiếng.

Cái người này bắt đầu phát điên từ lúc nào vậy?

Thả Huệ cũng ngồi vào bàn, cúi đầu ăn mì của mình. Ở phía đối diện, Thẩm Tông Lương tranh thủ uống nước rồi liếc nhìn cô, anh dè dặt nói: “Lát nữa, vali của em sẽ được mang tới.”

Cô chỉ “Ồ” một tiếng rồi lặng lẽ ăn mì, không nói thêm gì nữa.

Chỉ cần phản ứng này của cô thôi cũng đủ làm Thẩm Tông Lương vui vẻ rồi. Tiểu Huệ vẫn là Tiểu Huệ dịu dàng ngoan ngoãn của anh, cô không bỏ đi nữa.

Có lẽ vì cô ấy không có quần áo mặc chăng? Anh mặc kệ, chỉ cần người còn ở đây là tốt rồi.

Thả Huệ ăn xong thì muốn đi lại một chút cho dễ tiêu hoá. Nhưng đi đâu cô cũng thấy Thẩm Tông Lương, anh luôn bất ngờ xuất hiện từ phía sau cô.

Hai mươi phút trước, cô để ý thấy trên cái kệ thấp có một bình hồ lô tráng men lam vẽ hoa văn vàng nhạt, cô ngắm nhìn nó rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được cầm lên xem phần đáy của nó, trên đó khắc: “Đại Thanh Càn Long niên chế.”

Thẩm Tông Lương cầm chén trà nói: “Trên này là họa tiết ‘Vạn Thọ Liên Diên’, em nhìn cách chuyển bút của nó…

“Em không xem.” Thả Huệ giận dỗi, dứt khoát ngắt lời anh: “Em không thích xem.”

Lúc này Thẩm Tông Lương lại giống như một người cha điềm tĩnh, bao dung mọi thứ, anh gật đầu: “Được rồi được rồi, không thích thì chúng ta không xem nữa. Trong thư phòng còn mấy bức tranh nữa…”

Thả Huệ cũng từ chối y như vậy: “Tranh của anh nho nhã quá, em xem không hiểu.”

Nói xong, cô tự mình ngồi xuống sofa, không buồn để ý đến anh.

Thẩm Tông Lương nhìn bộ dạng cố chấp của cô thì bất lực khẽ nhếch môi. Cuối cùng, anh thức thời đi vào phòng xử lý công việc, không đứng đó làm chướng mắt cô nữa.

Đợi anh đi rồi Thả Huệ mới ra ban công, cúi người nhận dạng những chậu cây ngoài đó. Cây cau cảnh lá xanh um, chậu trầu bà lá xẻ đang tươi mơn mởn, bên cạnh là chậu xương rồng đang ẩn mình dưới bóng cây bàng kiểng.

Cô cảm thấy cách bài trí này rất quen thuộc, hình như đã từng thấy ở đâu đó rồi?

Thả Huệ  lùi lại hai bước, giữ một khoảng cách để nhìn chúng, cô nhắm mắt lại, khẽ xoay đầu. Trong đầu cô chợt hiện lên một khung cảnh không liên quan: cô đứng trong khu vườn tràn ngập ánh trăng, ngẩn người nhìn căn phòng trống ở trên lầu.

Khi cúi đầu xuống, bên dưới khung cửa sổ đó cũng này bày y nguyên những chậu cây này, ngay cả vị trí cũng không thay đổi. Vì xương rồng sợ nắng nên Thả Huệ luôn để nó ở phía sau chậu bàng kiểng.

Khi Thả Huệ còn đang thất thần thì có một đôi tay đột nhiên vòng qua eo cô, nhấc bổng cô lên.

Thả Huệ không giãy giụa, cô để mặc cho anh ôm mình ngồi lên chiếc ghế gấp gần đó. Thẩm Tông Lương xoa xoa đầu gối cô rồi khẽ trách: “Lạnh chết đi được mà em cứ đứng đây hứng gió.”

“Vậy phải làm sao đây, ai bảo em không nhìn rõ được thời thế chứ.” Thả Huệ nghiêng đầu nói.

Anh nghe câu này thì bật cười: “Còn giận à? Lúc nãy đúng là anh nóng giận quá, là lỗi của anh. Tha lỗi cho anh đi, được không em?”

Thả Huệ lạnh lùng phun ra hai chữ: “Không muốn.”

Thẩm Tông Lương xoay đầu cô lại: “Được, em không chịu thì anh cứ xin lỗi cho đến khi nào em hết giận thì thôi.”

“Ôi, tôi nào dám giận ngài.” Thả Huệ nắm một góc áo sơ mi, cô cúi đầu nói: “Bằng không ngài lại nói tôi là đồ vô lương tâm.”

“Vậy em nói xem em có nên uống thứ thuốc đó không?” Thẩm Tông Lương dụ dỗ hỏi.

Cô dùng lý lẽ đàng hoàng để đáp lời anh: “Thỉnh thoảng uống một lần có sao đâu, sức khỏe của em em tự biết, không cần anh lo.”

“Có chuyện gì của em mà anh không lo?” Thẩm Tông Lương vừa tức vừa buồn cười nói: “Anh nói thật, đừng uống những thứ thuốc đó. Ngày mai anh đưa em đi gặp viện trưởng Hách, em nghe lời khuyên của dì ấy trước, xem có thể áp dụng biện pháp nào không rồi mình tính tiếp, được không?”

Thả Huệ cúi đầu dùng móng tay véo nhẹ mu bàn tay anh: “Không đi đâu, cứ làm phiền dì Hách làm gì, bản thân anh cũng không có thời gian, còn phải tham gia buổi tập huấn nữa mà. Thực ra không uống cũng được, em không nói là nhất định phải uống, mấy ngày trước em đã đến kỳ rồi.”

Lúc này Thẩm Tông Lương lại ra vẻ hoàn toàn đứng về phía cô. Anh lập tức bác bỏ thái độ tùy tiện của cô: “Vậy sao được? Anh còn chưa vượt qua được bài kiểm tra của em, lỡ đâu có sơ suất gì thì chẳng phải là tiện cho anh quá rồi sao?”

“Anh nói ít thôi.” Thả Huệ nghe anh làm bộ làm tịch thấy chướng mắt: “Anh giữ mấy lời xã giao hoa mỹ kiểu đó lại để nói trên bàn rượu đi, em nghe không quen.”

“Được, Thả Huệ nhà chúng ta nghe không quen.” Thẩm Tông Lương thở dài một hơi: “Là anh già rồi, nói chuyện nghe không lọt tai nữa.”

Thả Huệ không nghe nổi những lời này, cô nhanh chóng quay người lại nhìn anh: “Anh đừng dùng cái giọng điệu này để nói chuyện với em, ai nói anh già bao giờ?”

Cô đưa tay ra, ấn ấn vào hai bên thái dương của anh: “Anh đỡ đau đầu hơn chưa?”

“Sao em biết anh đau đầu?” Thẩm Tông Lương theo phản xạ nhắm mắt lại: “Hình như anh không nói gì hết mà.”

“Em thấy anh đi loạng choạng, suýt thì ngã, còn không phải sao?”

“Chắc vừa nãy huyết áp hơi cao một chút, không sao đâu.” Thẩm Tông Lương nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ngón tay cái xoa đi xoa lại vào cổ tay cô.

Thả Huệ bị ngón tay của anh xoa đến tê cả người, cô tự trách nói: “Là do em chọc giận anh.”

Thẩm Tông Lương nhìn vào mắt cô nói: “Không thể nói như vậy, là do anh không chấp nhận được sự hụt hẫng, đã lớn tuổi rồi mà còn không giữ được bình tĩnh rồi làm khó em.”

“Hụt hẫng gì ạ?”

“Hỏi hay lắm, hụt hẫng vì cái gì nhỉ?” Thẩm Tông Lương chậm rãi nói, anh cười một cách khó hiểu: “Có lẽ là sự hụt hẫng vì nhận ra em không thể mãi mãi lựa chọn anh, đáng lý anh phải nhận ra sự thật này sớm hơn.”

Hổ khẩu và trái tim của Thả Huệ đều cảm thấy chua xót, cô vô vọng đáp lời: “Không phải, em không có ý đó đâu, Thẩm Tông Lương…”

“Được rồi, không sao, anh hiểu.” Thẩm Tông Lương vỗ vỗ mặt cô: “Muộn lắm rồi, đi ngủ thôi.”

Náo loạn cả một buổi tối, Thả Huệ cũng đã thấy buồn ngủ. Cô đáp một tiếng rồi đứng dậy: “Vậy còn anh thì sao?”

Anh cầm lấy bao thuốc lá trên bàn lên giơ lên: “Anh hút điếu thuốc đã.”

“À.” Thả Huệ đi vào phòng ngủ chính, cô để lại một ngọn đèn cho anh rồi chui vào chăn nằm xuống.

Nhưng Thẩm Tông Lương mãi vẫn không vào, giấc ngủ của Thả Huệ cứ chập chờn mãi, sau đó cô nghe thấy tiếng bước chân anh vào thì mới vội vàng nhắm mắt lại. Một lát sau, anh bước đến bên giường, ánh mắt anh dừng lại vài giây, anh tắt đèn, giúp cô đắp kín chăn rồi bước vào căn phòng bên cạnh, không bước ra nữa.

Thả Huệ trở mình mấy lần nhưng không ngủ được, trong đầu vang lên những âm thanh lảnh lót như ai đó đang hát bài “Trường Sinh Điện” cô vừa nghe được hôm qua.

“Tựa như Hằng Nga xuống cửu trùng, thanh khiết dừng lại nơi cung Quảng Hàn.”

Cô gối đầu lên cánh tay mình, trầm ngâm suy nghĩ một lúc, đoạn hát này mơ hồ nói về câu chuyện Dương Quý Phi chờ nhưng Đường Minh Hoàng không đến.

Chẳng mấy chốc, Thả Huệ ngồi bật dậy khỏi giường với mái tóc rối bù. Cô ôm gối đi tìm anh, gõ cửa tượng trưng rồi đẩy cửa bước vào.

Bóng trăng bị rèm cửa dày che khuất hoàn toàn, trong phòng không có lấy một tia sáng, chỉ có thoang thoảng mùi thông sau khi tắm xong.

Thả Huệ mò mẫm đi đến bên giường, ném chiếc gối sang một bên rồi vén chăn chui vào.

Thẩm Tông Lương xoay người lại trong bóng tối, hơi thở ấm áp phả vào mặt cô: “Mơ thấy ác mộng à?”

“Không.” Thả Huệ cúi đầu, cọ vào chóp mũi anh: “Chưa ngủ được thì làm sao mà mơ?”

Anh cười: “Nằm ngoan như vậy, hóa ra là chưa ngủ được.”

Thả Huệ giận dỗi: “Nếu em ngủ rồi thì sẽ không ngoan như vậy đâu, anh không biết sao?”

“Trước đây biết.” Thẩm Tông Lương ôm lấy cô, kéo eo cô áp sát vào người anh: “Bây giờ…thì không chắc nữa.”

Không còn gì chắc chắn nữa.

Cô cũng không biết anh đang nói đến cái gì nhưng Thả Huệ không thích anh như vậy.

Cô thà rằng Thẩm Tông Lương đừng nhẫn nhịn, có gì thì cứ nói thẳng ra, mắng mỏ cô cho hả giận.

Cô trượt khỏi gối, dụi đầu vào cổ anh, cô khẽ nâng cằm anh lên một chút rồi nói: “Thẩm Tông Lương, em vẫn chọn anh, bất kể khi nào thì em vẫn đều chọn anh.”

“Ừ.” giọng của Thẩm Tông Lương rất nhẹ, như thể vừa thốt ra đã bay lên trần nhà: “Tiểu Huệ ngoan.”

Thả Huệ nghe ra được, anh hoàn toàn đang dỗ dành cô như dỗ một đứa trẻ, căn bản là không tin. Cô bĩu môi nói: “Em ngoan vậy mà anh còn bỏ em một mình trong phòng anh.”

Thẩm Tông Lương nói: “Anh phải đi tắm, thấy em ngủ rồi nên sợ làm em thức giấc.”

Cô nhắm mắt lại, hít hà mùi hương thoang thoảng trên người anh: “Thẩm Tông Lương, lúc đó sao anh không nói thẳng với em, anh biết em đang lừa anh mà?”

Anh vuốt ve mái tóc mềm mại của cô: “Bỏ tình cảm sang một bên, anh hỏi em, nếu lúc đó anh nói ra thì em có còn chịu đi Oxford không?”

Thả Huệ suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Sẽ không đi nữa.”

“Đúng vậy, lúc đó anh không biết em có yêu anh không. Có thể vẫn còn, nhưng cũng có thể đã chán rồi, anh không nói rõ được. Trong trăm câu nói dối sẽ luôn có một câu nói thật, có lẽ đây chính là câu nói thật đó. Tiểu Huệ, suy cho cùng thì anh không phải tượng Bồ Tát bằng vàng, có thể ngửi hương khói mà không già đi, lại càng không thể nhìn thấu hết lòng người.  Anh cũng rất sợ một quyết định sai của mình sẽ làm lỡ dở mọi thứ của em. Trong những điều không chắc chắn đó, điều duy nhất anh có thể chắc chắn chính là việc đi Oxford học là có lợi chứ không có hại cho em.”

Thả Huệ nghe mà cảm động vô cùng.

Hóa ra năm đó chia ly, trong mỗi đêm cô ngồi thẫn thờ đến sáng, Thẩm Tông Lương đã luôn nghĩ đến những điều anh. Anh tính tới tính lui, đoán đi đoán lại, cố gắng thoát khỏi xiềng xích của dục vọng không thể thoát ra, cuối cùng anh vẫn lựa chọn lo liệu cho tương lai của cô

Thả Huệ hít hít mũi hai cái: “Còn gì nữa không?”

“Còn một chút ích kỷ nữa.” Thẩm Tông Lương xoa lưng cô, đột nhiên cười nói: “Anh nghĩ, em cố chấp như vậy, phải phạt em một chút, cho em một bài học mới được.”

Cô gật đầu: “Em đã học được rất nhiều. Lúc anh không có ở đây, em thấy cuộc sống thật khó khăn, như bị thả vào chảo dầu vậy.”

Thẩm Tông Lương khẽ “xì” một tiếng trước cách nói ví von của cô, rồi cúi xuống hôn lên trán cô: “Sau đó thời thế đã thay đổi, gió to sóng lớn ập đến, liên tục có người bị bắt bẻ từ những chuyện nhỏ nhặt. Anh và cả anh cả của anh mỗi ngày đều sống rất cẩn trọng. Hai năm đó em ở Hong Kong là vừa đúng lúc, cho dù em có đang ở bên cạnh anh thì anh cũng sẽ đưa em đi bằng mọi cách. Ai biết được nhà họ Thẩm có thể đứng vững được bao lâu?”

Thả Huệ không tin, cô nói: “Hừ, anh mà không đứng vững được mới lạ.”

Thẩm Tông Lương cười nói: “Lại nói mấy lời trẻ con nữa rồi.”

“Thời và vận là hai thứ không thể thiếu, dù anh có năng lực trời ban thì cũng không thể kiểm soát hết được. Anh chỉ có thể làm hết sức mình rồi nghe theo mệnh trời thôi.”


Comments

Gửi bình luận