GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 79

Tính khí của anh ấy.

Đêm đó, Thả Huệ không biết là vì áy náy hay phấn khích nhưng cô cứ quấn lấy anh hỏi đông hỏi tây, những câu hỏi kỳ lạ cứ thế tuôn ra từ miệng cô, khiến anh nhớ lại đêm đầu tiên họ ở Bắc Đới Hà.

Cô gái nhỏ cũng giống như đêm nay vậy, cứ như được lập trình để hỏi rồi đòi anh trả lời.

Trong căn phòng tối mờ, Thẩm Tông Lương vỗ nhẹ vào lưng cô: “Rồi rồi, ngoan nào, em nhắm mắt lại ngủ đi, sau này hỏi tiếp.”

Sau này hỏi tiếp. 

Hai chữ “sau này” như một viên thuốc an thần thật mạnh cho Thả Huệ. Cô dần không nói nữa, cái đầu nhỏ xù xù cọ cọ vào lòng anh hai cái, cô đổi tư thế rồi ngủ thiếp đi.

Trước khi về Giang Thành, Thả Huệ đã dành hai tiếng rảnh rỗi để lên núi thăm Trần Vân Canh.

Sau khi xuống xe, cô xách quà đi bộ một đoạn mới tới nơi, vừa đến cửa đã nghe thấy giọng bác Nguyên: “Tôi sẽ nhắc ông Trần chú ý, sau này coi như chút đồ mặn không có duyên với ông ấy nữa rồi.”

Hóa ra bác Nguyên đang tiễn bác sĩ ra về.

Thả Huệ đứng dưới bậc thang mỉm cười với ông: “Bác Nguyên, mấy năm nay bác có khỏe không?”

Bác Nguyên đứng yên tại chỗ, luôn cảm thấy mình đã từng gặp cô gái có dung mạo nổi bật này, tên thì đã đến bên miệng nhưng lại không nói ra được. Ông hơi ái ngại nói: “Xin lỗi mắt tôi hơi kém rồi, cô là…”

Cô mỉm cười bước lên một bậc: “Con là Thả Huệ ạ, Chung Thả Huệ. Hôm qua con đã gọi điện thoại, còn nhờ bác dặn dò bên trạm kiểm soát nữa đó.”

“Ồ, Thả Huệ đã lớn thế này rồi. Nhưng không phải là Tông Lương gọi điện thoại sao?” Bác Nguyên bỗng nhiên tỉnh ngộ, vỗ vỗ trán: “Bác còn tưởng là cậu ấy muốn đến, thật là…”

“Là con nhờ anh ấy gọi do con không tìm được số của bác.” Thả Huệ thò đầu vào hành lang: “Ông Trần có ở trong nhà không ạ?”

Bác Nguyên liên tục gật đầu: “Có, bác sĩ vừa khám cho ông ấy xong, con vào đi.”

Bầu trời xanh trong như ngọc, ánh mặt trời chiếu lên những mái ngói lưu ly màu vàng trải rộng, phản chiếu trên mặt hồ yên tĩnh, lấp lánh từng điểm sáng. Dưới hành lang, giàn hoa tử đằng dày đặc nở rộ rực rỡ.

Đầu hạ ở Mậu Viên tràn đầy sức sống nhưng chủ nhân của nó thì đã già yếu.

Trần Vân Canh nằm trên chiếc ghế bập bênh bằng gỗ hoàng dương, tay mân mê chuỗi hạt, chậm rãi, tỉ mỉ ngắm nhìn.

Thả Huệ gọi ông: “Ông Trần.”

Ông được nhân viên bên cạnh đỡ dậy, đeo kính lên mới nhìn rõ: “Là Tiểu Thả Huệ à, cuối cùng con cũng chịu đến thăm ông rồi.”

Thả Huệ xấu hổ ngồi xuống bên cạnh ông, mấy lần định mở miệng: “Con…con…mấy năm nay con… quá bận.”

Trần Vân Canh gật đầu: “Người trẻ tụi con ai cũng bận rộn cả, nhưng mà thời gian của ông không còn nhiều nữa đâu, không biết còn gặp con được mấy lần.”

Thả Huệ nghe ông nói mà trong lòng không thoải mái: “Ông đừng nói mấy lời như vậy, sức khỏe của ông tốt lắm, còn khỏe hơn cả con nữa.”

“Đến đây, trời nóng thế này, con đi đường chắc là mệt rồi phải không?” Trần Vân Canh sai người rót cho cô một ly trà mát, giơ tay ra hiệu cô uống.

Thả Huệ uống xong, ngồi bên cạnh ông nói chuyện rất lâu, kể về việc học của cô ở Anh, công việc ở Hong Kong, rồi sau đó vì sao lại trở về Giang Thành.

Trần Vân Canh nghe rất chăm chú, ông nói: “Ngoài việc học, thỉnh thoảng con có tham gia hoạt động ngoại khóa nào không?”

“Có ạ.” Thả Huệ chọn những chuyện vui để kể cho ông nghe: “Có lúc con cũng đi xem đua ngựa, mùa giải tháng bảy tháng tám sôi động lắm, trên báo Daily Mirror có phát vé miễn phí, có thể tự chọn thời gian, thành phố và địa điểm.

Ông gật đầu: “Tốt lắm, hồi nhỏ con thích cưỡi ngựa mà. Bên đó con có kết bạn mới không?”

Thả Huệ thành thật nói không kết được: “Lễ nghi của người Anh bọn họ khách sáo và lịch thiệp hơn ai hết nhưng ranh giới lại rất rõ ràng. Hơn nữa, con cũng không phải người quá hướng ngoại, người ta vừa mới đến gần, chưa kịp mở lời, con đánh hơi thấy có gì đó không đúng là bỏ chạy mất rồi ạ.”

Trần Vân Canh bị cách tự đánh giá của cô làm cho cười ha hả. Thả Huệ cầm một miếng bánh lên, cũng cúi đầu cười.

Cô cũng ngạc nhiên vì sự hứng thú của mình hôm nay. Sao lại nói nhiều chuyện ở Anh như vậy? Ngay cả tàu điện ngầm không có tín hiệu, đèn khí đốt trên phố mỗi ngày đều có người chuyên trách thắp sáng, bức tranh “Nữ sử châm đồ” mà viện bảo tàng chỉ trưng bày sáu tuần mỗi năm, đều đã được nhắc đến.

Nếu là trước đây, phần này cô đều chỉ nói qua loa hai câu cho xong, đôi khi người nghe còn chưa kịp ngẫm lại.

Thả Huệ nhìn chằm chằm miếng bánh trên tay, cô nghĩ, có lẽ là vì cô đã hiểu rõ toàn bộ đầu đuôi câu chuyện. Việc cô đặt chân đến Oxford học không phải một cuộc trao đổi mờ ám, mà là món quà được người cô yêu tỉ mỉ lựa chọn.

Trần Vân Canh cười, ông lặng lẽ nhấp một ngụm trà rồi đột nhiên hỏi: “Bản thân con có dự định gì cho tương lai không? Tông Lương hẳn là rất quan tâm chuyện này.”

Thả Huệ để Thẩm Tông Lương gọi điện thoại tới thì có nghĩa là cô cũng không có ý định giấu diếm người lớn, cô nói: “Con chỉ muốn ở bên anh ấy thôi, nhưng mẹ con sẽ không đồng ý đâu.”

Trần Vân Canh hỏi: “Ý kiến của mẹ con thế nào?”

“Không có một lời tốt đẹp nào cả, trong mắt bà ấy nhà họ Thẩm chẳng khác gì đầm rồng hang hổ. Cứ như thể con bước vào đó thì sẽ bị ăn đến không còn xương cốt vậy.” Thả Huệ thành thật nói, ngay cả một dấu chấm câu cũng không hề thêm thắt.

“Ừ.” Trần Vân Canh đan tay đặt lên bụng, khách quan nói: “Cái danh ‘bà Thẩm’ nghe thôi đã thấy như sẽ phải chịu khổ rồi, mẹ con cũng là lấy mình đo người thôi.”

Thả Huệ thấy lòng mình lạnh đi.

Xong rồi, đến cả ông Trần, một bậc trưởng bối từng trải như vậy mà cũng không có cái nhìn tích cực về chuyện này.

Nhưng chỉ một lúc sau, Trần Vân Canh chỉ vào mấy chậu hoa dưới mái hiên: “Thả Huệ à, con xem đó là gì?”

“Nhìn khá giống hoa dành dành ạ.” Thả Huệ cũng không có tâm trạng để ngắm hoa, cô tùy tiện đáp một câu.

Ông chống tay ngồi dậy, chống gậy muốn đi tới. Thả Huệ vội vàng tiến lên đỡ ông: “Đó là ông trồng sao ạ?”

Trần Vân Canh rưới lên đó một ít nước: “Mỗi năm ông đều trồng vài chậu, đến ngày giỗ của bà nhà thì ông sẽ mang đến mộ bà ấy.”

“Nhưng hoa dành dành khó sống ở miền Bắc lắm ạ.” Thả Huệ nói.

Trần Vân Canh cười: “Ừ, lúc ông và bà mới từ miền Nam trở về, ai cũng nói với bà nhà ông như thế. Họ bảo rằng hoa dành dành thích hợp với đất chua, nhưng ngay cả nước ở ở phương Bắc cũng thiên về tính kiềm, nên nụ hoa trồng ra sẽ bị vàng và cứng, lại còn nói giống hoa này không chịu được lạnh, nhiệt độ xuống dưới mười lăm độ là có thể chết cóng.”

Thả Huệ nâng một cánh hoa lên xem: “Nhưng ông chăm sóc nó thật tốt, còn rất thơm nữa.”

“Đây là phương pháp ông và bà ấy cùng nghiên cứu rất lâu.” Trần Vân Canh đặt bình tưới nước xuống rồi cùng cô ngồi xuống hành lang: “Hai đến ba ngày tưới nước một lần, buổi tối nhất định phải chuyển vào nhà kính, ngoài ra quan trọng nhất là phải điều chỉnh độ chua của đất, hai gam sắt sulfat pha với hai lít nước, tốt nhất là thêm ba gam giấm trắng, pha loãng rồi tưới trực tiếp vào đất.”

Thả Huệ vẫn chưa hiểu ra ý tứ bên trong, chỉ chân thành khen ngợi: “Ông và bà thật hạnh phúc, bà thích gì thì ông cũng thích.”

“Con nhầm rồi, ông không thích.” Trần Vân Canh cười xua tay: “Ông là người thô kệch, làm sao mà thích mấy thứ này được? Nhưng ông biết phải đoàn kết tốt với vợ mình, đó là một bài học muôn đời.”

Cô gật đầu, ra vẻ tiếp thu.

Nhưng Trần Vân Canh không định nói về những đạo lý làm chồng này, ông nói: “Ông muốn nói với con rằng, những kinh nghiệm của người từng trải, dù là những trải nghiệm sâu sắc hay đau đớn đến đâu, hay nghe có vẻ hợp lý và đúng đắn đến mấy, thì khi đặt lên con người con, cũng chưa chắc đã phù hợp.”

Nghỉ ngơi một lát, ông lại chỉ vào cây dành dành đang tỏa hương nồng nàn: “Con giống như bông hoa này, đến cả người làm vườn trong đại viện cũng nói là không có cách nào cứu được, nhưng ông vẫn trồng được, đến một ngày nó nở hoa, cả khu vườn tràn ngập hương thơm, hàng xóm xung quanh đều chạy tới ngắm, ông nội con còn vui vẻ làm một bài thơ nữa.”

Thả Huệ nghe chuyện ông kể thì tâm tình vô cùng chấn động, ánh mắt cô sáng lấp lánh: “Ý của ông là…”

“Ông đã nhìn thằng hai nhà họ Thẩm lớn lên, không phải vì thiên vị nên mới nói nó hơn người. Nhưng ông chưa từng thấy trên đời này có ai làm chủ được nó. Đừng nói là mẹ nó, ngay cả khi Trung Thường còn sống, nếu can thiệp quá nhiều vào chuyện của nó thì lão nhị cũng sẽ nổi giận.”

Trong lòng Thả Huệ rất rối loạn, cô nhỏ giọng nói: “Con rất rõ tính khí của anh ấy thế nào.”

“Vậy con càng nên biết rằng, nó không phải là ba con. Nhưng với cả một người tầm thường, nhu nhược như ba con thì các con vẫn từng có một quãng thời gian rất tốt đẹp. Nếu lấy cuộc hôn nhân của ba mẹ con ra làm khuôn mẫu để áp vào thì công thức đã sai, biến số cũng sai, kết quả đương nhiên cũng sai. Ông nói có đúng không?” Trần Vân Canh quay sang nhìn cô, dịu dàng hỏi.

Cô gật đầu lia lịa.

Trần Vân Canh nhìn cô rất lâu, cuối cùng vỗ nhẹ mu bàn tay cô nói: “Con ngoan, hồi nhỏ con đã phải chịu nhiều khổ sở như vậy. Bây giờ lớn rồi, con cũng nên tự cho phép mình thoải mái một chút, nếu không thì sẽ rất khổ.”

Đợi ông nói xong, bác Nguyên vẫn luôn đứng bên cạnh đến đỡ ông: “Đi nghỉ thôi ạ, hôm nay ngài nói nhiều quá rồi.”

Trần Vân Canh gật đầu, hai người đi về phía phòng ngủ sâu trong vườn.

Thả Huệ ngồi một mình dưới mái hiên rất lâu, hương hoa dành dành thơm mát vẫn còn vươn trên làn váy. Cô thất thần ngẩng đầu lên, đưa tay đón lấy một chiếc lá ngô đồng rụng từ cành cây, chiếc lá xanh non dày cộp, những đường vân như lòng bàn tay hiện rõ.

Từ sau mười tuổi, dường như cô luôn không ngừng phải chạy đua, suy nghĩ cách đoạt lấy lưỡi dao sắc bén của cuộc sống bằng hai bàn tay trắng. Đôi khi cô thật sự rất muốn nghỉ ngơi một chút, tạm thời quên đi hoàn cảnh của mình.

Nhưng đó là thứ mà Đổng Ngọc Thư không cho phép.p.

Cô không trách mẹ, chỉ thấy tiếc nuối vì trải nghiệm sống của mình luôn bị thu hẹp lại hết lần này đến lần khác bởi khát vọng phải sớm thành công. Khi người khác đang đi khắp thế giới, tụ tập bạn bè, hay thậm chí chẳng làm gì cả, chỉ đơn thuần phung phí thời gian thì thứ đồng hành với cô lại là một chiếc bàn làm việc, một ngọn đèn, và đống công việc chất chồng như núi trên bàn.

Xét trên phương diện đó, cuộc sống của cô chẳng hề thành công chút nào, cô chỉ là một kẻ đáng thương không có tự do.

_

Thả Huệ đến Giang Thành muộn hơn Thẩm Tông Lương hai ngày.

Tối thứ Năm cô đã thức trắng đêm ở trụ sở chính, đến gần sáng mới rời khỏi tòa nhà, mời các đồng nghiệp ăn khuya. Khi uống bia, Ôn Trường Lợi đùa rằng: “Giá như Tiểu Chung có thể ở lại thì tốt quá, hiệu suất công việc của cả bộ phận mấy ngày này đều tăng lên, ngày mai tôi sẽ báo cáo với Chủ tịch Thẩm để mượn em về đây.”

“Được thôi ạ, chỉ cần Chủ tịch Thẩm ký tên là em đến ngay.” Thả Huệ giơ hai xiên thịt nướng lên, đáp lại anh ta.

Chuyến bay của cô cất cánh vào chiều thứ Sáu, mãi đến khi mặt trời lặn cô mới đến nơi. Thả Huệ đẩy vali đi ra, nhìn thấy nửa bầu trời đã chìm trong sắc đỏ kỳ ảo.

Thẩm Tông Lương đến đón cô, Thả Huệ nhìn thấy xe của anh thì liền bước nhanh tới. Cô nhìn đồng hồ, nghi ngờ liếc anh: “Sao anh đến nhanh vậy? Anh xin về sớm phải không?”

“Hôm nay họp ở thành phố, vừa tan họp là anh chạy qua luôn.” Anh mở cửa xe, kéo cô vào trong. Thả Huệ ngồi vào chỗ, chờ anh vòng sang bên kia vào xe rồi đưa tay ôm lấy cổ anh.

Họ hôn nhau trong xe khi cửa sổ chưa đóng.

Thẩm Tông Lương lo cô đã đi cả một đoạn đường dài mệt mỏi nên lực tay khi thì siết chặt, khi thì lại nới lỏng, không dám dùng sức quá mạnh liên tục. Hễ hôn mạnh hơn một chút là hơi thở của Thả Huệ sẽ trở nên gấp gáp rõ rệt. Vừa buông lỏng một chút là cô lại không biết trời cao đất dày mà chủ động hơn, liên tục làm ướt cằm anh, giống như một con mèo con chưa tròn tháng đang uống nước.

Xe phía sau sốt ruột bấm còi.

Thẩm Tông Lương véo gáy cô, ra hiệu cho cô dừng lại: “Cô nương, không thể làm ùn tắc giao thông nữa đâu, chúng ta phải đi rồi.”

Thả Huệ áp trán vào cánh tay anh, cười khúc khích. Cười một lúc, cô ngẩng mặt lên nói: “Em đói quá, chúng ta đi ăn đi.”

Thẩm Tông Lương véo lòng bàn tay cô nói: “Ở phía Bắc không kịp ăn, đến Giang Thành của em ăn chút đồ tươi vậy.”

“Làm gì có chuyện đó.” Thả Huệ nói cô đã ăn rồi: “Em về đây mấy năm rồi, ở đây chẳng có gì mới cả, toàn là bổn cũ soạn lại thôi.”

Anh giả vờ ngạc nhiên hỏi lại: “Ồ, thật sao? Hay là do mức độ tiêu dùng của em…”

“Ý của anh là sao?” Thả Huệ đột nhiên cau mày, giận dữ nói: “Xin hỏi anh đang coi thường ai vậy?”

Thẩm Tông Lương không nhịn được cười, vội phủ nhận ngay: “Thứ nhất, anh tuyệt đối không có ý đó. Thứ hai…”

Thả Huệ vẫn đang trừng mắt nhìn anh: “Còn thứ hai? Thứ hai là gì?”

Thẩm Tông Lương nói: “Dáng vẻ chống nạnh của em rất đáng yêu, sau này em cứ chống nạnh nhiều vào.”

Rất giống một con hổ con đang cố ra oai, chỉ tiếc là vẫn còn trong giai đoạn non nớt.

Thả Huệ cúi xuống nhìn mình một cái, quả nhiên hai nắm tay nhỏ nhỏ hồng hồng đang chống ở eo. Cô lập tức hạ tay xuống, gượng gạo vỗ vỗ rồi lại vuốt tóc: “Không có đâu, em là người có văn hóa mà.”

Thẩm Tông Lương nắm lấy tay cô, đưa lên môi hôn một cái: “Hai ngày nay ở tổng bộ có mệt không?”

Thả Huệ nói: “Cũng tạm, dù sao đi đâu cũng là bán sức lao động thôi mà. Em nhắc anh nhé, Ôn Trường Lợi nói muốn điều em sang đó, còn muốn anh đồng ý nữa kìa.”

“Người ta chỉ nói đùa thôi, em đừng coi mấy chuyện tán gẫu này là thật. Nhớ kỹ, trừ khi họ chính thức nói chuyện với em, còn không thì đều là giả thôi.” Anh lắc đầu, rồi lại nói sang chuyện quan trọng khác: “Còn về việc ứng tuyển vào vị trí phó tổng giám đốc quỹ tín thác, Quan Bằng nói em còn chưa nộp đơn, tại sao?”

“Em không muốn mỗi ngày đi tiếp khách đến say khướt mới được về nhà chỉ để đàm phán thành công một dự án.” Thả Huệ dường như đã hình dung ra những ngày tháng đó, cô bĩu môi chê bai: “Hơn nữa còn phải làm việc chung với giám đốc Ngô, em cũng không thích người đó nên không muốn cân nhắc.”

Thẩm Tông Lương lắng nghe xong, sắc mặt và giọng điệu đều trở nên nghiêm túc: “Anh sẽ phân tích hai điểm, thứ nhất, trong doanh nghiệp, nếu không tạo ra thành tích, chỉ có trình độ chuyên môn cao thôi thì rất khó để có thể phát triển lên các vị trí cao hơn. Hơn nữa, chỉ vì không ưa một người nào đó mà từ bỏ cơ hội công việc, cái nào quan trọng hơn?”

“Cơ hội làm việc quan trọng. Vậy điểm thứ hai là gì?” Thả Huệ vẫn còn hơi không phục, cô nhỏ giọng hỏi.

“Em nhìn những người phụ trách các bộ phận chủ chốt xem, có mấy ai chưa từng làm ở tuyến nghiệp vụ? Trừ khi em định mãi mãi làm phó trưởng phòng bộ phận Pháp chế, mỗi ngày chỉ viết tài liệu, xem hợp đồng, đợi Tiểu Điền về hưu rồi đến lượt em tiếp quản thêm vài năm thì cứ coi như anh chưa nói gì.”

Cô bị dạy dỗ đến mức cứng họng, không nói được lời nào.

Thả Huệ cúi đầu rất lâu, thỉnh thoảng lại vân vê lớp ren trên váy, cô nói: “Nhưng em học luật, em có tình cảm với công việc hiện tại. Anh bảo em chuyển sang làm quản lý, em không làm được mà cũng không muốn.”

Sự cố chấp của cô nhóc đối với sự nghiệp pháp luật khiến Thẩm Tông Lương dở khóc dở cười.

Anh gần như cầu xin cô: “Tổ tông của anh ơi, chỉ biết vùi đầu vào nghiệp vụ thôi là không đủ đâu, giỏi lắm thì cũng chỉ được đánh giá là nhân viên nòng cốt của tập đoàn, phát cho em thêm một tấm giấy khen nữa là chấm hết!”

“Em nhất định phải học cách quản lý con người thì mới có thể đi đường dài được, em hiểu không?”

“Không hiểu.” Thả Huệ hếch cằm sang một bên: “Lúc em còn làm việc ở văn phòng luật, chỉ cần làm tốt công việc là được rồi mà, đâu có nhiều quy tắc rườm rà như vậy.”

Thẩm Tông Lương phản bác cô: “Vấn đề là đây đâu phải Thụy Đạt? Trái lại, Hoa Giang không phải là nơi để em giữ cái giá của tri thức để nói chuyện lý tưởng, cũng chẳng ai coi trọng việc em yêu nghề đến mức nào đâu. Trong bảng đánh giá tổng hợp của anh và trụ sở chính về em, cũng không hề có một mục nào gọi là tình cảm cả.”

Biết anh đang dốc hết tâm can vì mình, Thả Huệ cũng thành thật với anh: “Thật ra lúc đầu em, đến Hoa Giang là do cơ duyên đưa đẩy. Mẹ em cần người chăm sóc nên em buộc phải nghỉ việc ở Hong Kong để quay về. Chỉ quản lý nghiệp vụ thôi thì không thành vấn đề, còn những chuyện giao tiếp qua lại này nọ thì thật sự rất vất vả, em đã muốn xin nghỉ mấy lần rồi.”

Trong hai năm ở Hoa Giang, hễ các lãnh đạo nam mở miệng mời cô đi tiếp khách là Thả Huệ thấy đau đầu. Cô thà ở lại văn phòng xem các hợp đồng pháp lý được trình lên còn hơn. 

Trong các buổi tiệc tùng, cô cũng rất sợ gặp những người giỏi giao tiếp, vì họ càng làm cho không khí trở nên sôi nổi thì lại càng làm nổi bật dáng vẻ thanh cao của cô. Việc quan sát sắc mặt, tìm cơ hội nâng ly, nói lời nịnh hót thật sự quá khó đối với Thả Huệ. Mà hai chữ “thanh cao” này, trong mắt đa số mọi người, đằng trước còn phải thêm một chữ “giả” nữa.

Thẩm Tông Lương thật sự không biết phải làm sao, anh đã khuyên nhủ hết lời nhưng cô gái nhỏ chỉ dùng một câu không muốn làm là có thể chặn họng anh rồi, anh nói: “Nếu anh giao cho em phụ trách về chỉ tiêu ở Chứng khoán Hoa Giang thì chắc em than trời trách đất luôn quá.”

“Anh đang đùa với em à, Thẩm Tông Lương.” 

Ban đầu Thả Huệ bị mấy lời này của anh dọa cho giật mình, sau đó cô liên tục lắc anh: “Nhanh lên, anh mau nói là anh không có ý đó đi, anh nói đi.”

Anh liếc nhìn cô bằng khóe mắt, trên mặt lộ ra một nét dịu dàng, anh bất lực cười: “Không muốn giao tiếp với người khác, muốn giữ gìn bản tâm, trốn vào tháp ngà để nghiên cứu học thuật rồi dạy dăm ba học trò phải không?”

“Cái này thì em vẫn chưa nghĩ kỹ, Ấu Viên đã ra trường rồi, cô ấy tự mở một công ty truyền thông, làm ăn rất phát đạt.”

Khi Ấu Viên nộp đơn xin thôi việc, cô ấy đã nói với Thả Huệ: “Mình vẫn quá lý tưởng hóa mọi thứ, cứ nghĩ làm việc ở trường thì sẽ nhẹ nhàng hơn nhưng thực tế thì không phải vậy. Không có ba mình, không có thân phận nổi bật là cô Phùng thì đâu đâu cũng không phải là bến đỗ an toàn. Chẳng thể nào trốn tránh những bài học bắt buộc của cuộc đời được, cậu trốn được lần này thì lần sau nó vẫn sẽ tìm đến cậu, lặp đi lặp lại, cho đến khi nào cậu học được mới thôi.”

Cô thuật lại nguyên văn lời Ấu Viên cho Thẩm Tông Lương nghe.

Anh cười: “Ngay cả bạn thân của em cũng đã giác ngộ, đã cúi mình bước vào đời rồi. Còn em thì vẫn ở đây kén cá chọn canh.”

Thả Huệ trừng mắt nhìn anh: “Đây có phải là vào nhà hàng gọi món đâu, gọi sai thì không ăn cũng được, còn đây là công việc mà.”

“Rồi rồi rồi, anh đã nói hết những gì cần nói, em tự suy nghĩ kỹ đi, anh sẽ không can thiệp vào quyết định của em.” 

Thẩm Tông Lương thấy không lay chuyển được cô thì kéo tay cô lại dặn dò: “Nếu muốn phát triển lâu dài ở Hoa Giang thì em hãy tham khảo ý kiến của anh. Nếu thật sự không thích thì anh sẽ sắp xếp việc khác cho em, như vậy có được không?”

Cô ngoan ngoãn gật đầu, dạ một tiếng rất nũng nịu.

Có cảm giác như cuối cùng cũng nhét được viên kẹo luôn không mua được vào túi.

Dù tiến hay lùi đều có Thẩm Tông Lương chống đỡ cho cô. Như vậy mà còn không được thì cô đúng là khó chiều quá rồi.

Chiếc xe chạy lên cầu vượt, màn đêm dần dần buông xuống một cách dịu dàng, những tòa nhà cao chọc trời ở phía xa đứng sừng sững, tĩnh lặng và trang nghiêm, gió đêm mang theo một làn hương thoảng nhẹ lùa vào trong xe.

Thả Huệ quay đầu nhìn anh, chút ánh sáng mỏng manh khắc họa đường nét xương quai hàm thoắt ẩn thoắt hiện của Thẩm Tông Lương, tựa như một bức tranh chân dung mờ ảo.

Trong khoảnh khắc ấy, cô đột nhiên cảm thấy cái cảm giác làm gì cũng có chỗ dựa phía sau đã quay trở lại.

Đêm trăng mùa xuân năm ấy, cô kéo vali bước ra khỏi ngõ Tây Bình, tuyệt vọng nghĩ rằng mình đã mất đi sự che chở duy nhất trên thế gian này. Nhưng sau sáu năm trôi dạt lênh đênh, cô dường như lại có thể thỉnh thoảng được phép thả lỏng đôi chút trong cái thế giới vội vã này.


Comments

Gửi bình luận