GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 80

Vừa lạnh lùng vừa cao quý.

Nơi Thẩm Tông Lương đưa cô đến cũng không xa lạ gì. Là một căn biệt thự độc lập có vườn, nằm ở góc đường Ích Nam.

Màn đêm mỏng manh buông xuống trên mái hiên, khung cửa sổ hướng ra phố được chiếu sáng bởi một chiếc đèn chụp xanh, tỏa ra thứ ánh sáng màu bạc hà nhàn nhạt. Hai bên đường, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng chuông xe đạp leng keng trong trẻo khi có người đi qua.

Thả Huệ đã ngủ một giấc trên xe, khi tỉnh dậy cô thấy đầu hơi choáng váng: “Không phải anh đưa em đi ăn cơm sao? Sao lại đến nhà anh rồi?”

“Em tỉnh táo lại trước đã.” Thẩm Tông Lương đóng cửa xe, đi phía trước, cô nhìn ngó một lúc, xác định đây không phải nhà anh thì vội vàng bước theo.

Cô khoác lấy cánh tay anh: “Chỗ này rất giống nhà anh.”

Đều là kiến trúc mang phong cách điển hình thời Nữ hoàng Anne của Anh, chi tiết đa dạng và nghệ thuật, ngay cả những bức phù điêu gạch xinh đẹp tinh xảo ở cửa cũng như được sao chép.

Thẩm Tông Lương nói: “Ừ, là cùng một nhà thiết kế. Hai căn nhà này đều do bà nội anh để lại, là của hồi môn của bà. Căn này lâu nay cho nhà họ Trình thuê để mở nhà hàng.”

Thả Huệ gật đầu, không nói gì.

Mặc dù cô tin chắc rằng nỗ lực kiên trì của cá nhân cũng có thể chứng minh được giá trị bản thân và giúp bản thân đạt được vị trí tương xứng, nhưng có một sự thật sắc bén hơn đang bày ra trước mắt cô: tầng lớp của xã hội này đã được hình thành từ lâu và đã trở nên rất vững chắc.

Trong một bữa tiệc, cô từng nghe một cô gái ngồi bàn bên chia sẻ về việc mình đã kiếm được một nghìn vạn trong ba năm sau khi tốt nghiệp như thế nào. Nghe đi nghe lại thì cũng không phải là một lĩnh vực gì quá mới mẻ hay hiếm có, chỉ là kinh doanh một công ty văn hóa sáng tạo.

Sau khi cô gái đó rời đi, Phạm Chí Vũ mới ghé sát lại nói: “Em đừng có mà nghe cô ta khoác lác, nếu ba cô ta không phải là tổng giám đốc của Bảo Phong thì cái kế hoạch khởi nghiệp vớ vẩn đó của cô ta, chưa kịp để nhà đầu tư xem đã bị ném xuống gầm bàn rồi.”

Thả Huệ bừng tỉnh rồi cười: “Ồ, hóa ra là con gái của tổng giám đốc Lâu.”

Ánh đèn đường màu vàng nhạt chiếu rọi một cây ngô đồng xanh mướt. Thẩm Tông Lương quay đầu nhìn cô: “Em đang nghĩ gì vậy?”

Thả Huệ thở dài nặng nề: “Bây giờ người người nhìn vào thì có lẽ chỉ có thể nhìn thấy một chủ tịch Thẩm giàu sang phú quý, cùng lắm thì cộng thêm cả danh tiếng của ba anh nữa, nhưng mà có lẽ từ thời ông nội, ông cố của anh thì gia đình anh đã giàu nứt đố đổ vách rồi.”

Thẩm Tông Lương khịt mũi: “Dù cho có giàu đến cỡ nào thì chẳng phải vẫn bị em làm cho tức đến ói máu sao? Có ích gì đâu?”

“Suốt ngày chỉ biết nói bậy.” Thả Huệ thật sự đưa tay ra trước mặt anh: “Máu ở đâu, ói ra cho em xem xem.”

Anh nắm chặt lấy tay cô, giọng nói chua chát như ăn phải trái mơ còn xanh: “Đừng có nghịch nữa, bạn trai của em sống trên con phố này đó. Nói trắng ra thì anh và ba mẹ cậu ấy còn là chỗ quen biết cũ, cậu ấy còn phải gọi anh một tiếng chú.”

Phụt một tiếng.

Thả Huệ đột nhiên bật cười.

Đôi mắt Thẩm Tông Lương nhìn chằm chằm vào cô, ước gì có thể khoét ra hai lỗ trên người cô: “Được lắm, vừa nhắc đến cậu ta là em vui vẻ thế này! Em có trái tim không hả, Chung Thả Huệ?”

Trình Giang Dương đi ra từ bên trong, cười trêu chọc một câu: “Vậy sao? Biết Thả Huệ có bạn trai rồi mà cậu còn dây dưa với cô ấy như vậy, thật sự làm… cái này rồi à?”

Anh ta vừa nói vừa thần bí giơ ba ngón tay lên.

Thẩm Tông Lương vốn đang nổi giận, anh khẽ hất cằm, chỉ lên tầng hai nói: “Tôi nói này, cái nhà hàng này của cậu có còn muốn mở không?”

“Muốn, muốn chứ, lâu rồi không gặp, tôi đùa với cậu chút thôi.” Trình Giang Dương cười đẩy cả hai người vào trong, dẫn đến căn phòng đã chuẩn bị sẵn.

Nơi này được bài trí rất khéo léo, phong cách Trung Hoa và Pháp giao thoa hài hoà, dưới tấm bình phong trúc là một bộ tủ tường cổ điển nhưng không hề lố bịch, ngược lại còn mang đến một cảm giác dễ chịu.

Thả Huệ ngồi xuống một lúc lâu mới dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt anh.

Thẩm Tông Lương cầm một chén trà, khuôn mặt ẩn hiện trong làn khói trà trắng lượn lờ, nhìn không ra là đang tức giận đến mức nào.

Nếu không hiểu phong cách làm việc của anh thì dáng vẻ này của anh thật dễ khiến người ta tưởng rằng Thẩm Tông Lương hoàn toàn không để tâm gì. Với vẻ ngoài điềm tĩnh, ung dung này của anh thì rõ ràng là anh đã hạ quyết tâm rồi, Thả Huệ bắt đầu thấy hơi lo cho Vương Bỉnh Văn.

Cô mở miệng nhưng lại không dám nói vậy, nếu không Thẩm Tông Lương sẽ càng tức giận hơn. Thả Huệ suy nghĩ một lát mới nói: “Thẩm Tông Lương, em muốn nói với anh là em không có bạn trai, Vương Bỉnh Văn không phải là bạn trai của em.”

Thẩm Tông Lương nhàn nhã uống một ngụm trà: “Chia tay lúc nào vậy? Chắc là vừa rồi đúng không?”

Thả Huệ nắn nót lời lẽ: “Có thể coi là anh ấy…đang theo đuổi em, anh ấy cứ hay đến nên mọi người mới cho rằng bọn em là một đôi, là hiểu lầm thôi.”

“Rốt cuộc câu nào của em mới là thật?” Thẩm Tông Lương đặt cái ly xuống, từ từ liếc nhìn về phía cô: “Trước đây sao không nói cho anh biết? Thấy anh như vậy em vui lắm à?”

Cô lắp bắp: “Xin lỗi, trước…trước đây em nghĩ anh cũng không ở lại đây lâu, chúng ta cũng không thể có gì nữa nên nói hay không nói đều như nhau.”

Sắc mặt Thẩm Tông Lương vẫn không hề dịu lại, áp lực nặng nề trong ánh mắt anh dần đè lên người Thả Huệ, anh tiếp tục ép hỏi: “Vậy bây giờ nhất định phải nói, là vì em nghĩ chúng ta có thể có gì đó nữa, chúng ta có thể có gì chứ?”

Thả Huệ không dám nhìn anh nữa, cúi đầu mân mê viền chén trà. Nước trà màu vàng mỡ gà dần trở nên trong suốt, cô khẽ nói: “Em nghĩ…nếu anh thấy được thì em sẽ thử thuyết phục mẹ, để bà…để bà đồng ý…” 

Cô càng nói giọng càng nhỏ, đến cuối cùng thì cắn môi không biết nói gì nữa.

Đồng ý kết hôn? Làm gì có người phụ nữ nào mở lời như vậy, quá mất giá!

Đồng ý yêu đương? Bây giờ hai người họ không phải đang yêu đương sao, còn muốn yêu đương thế nào nữa?

Dưới ánh đèn, một cổ tay trắng xanh như ngọc vươn tới, nâng cằm cô lên. Thả Huệ khẽ nâng mí mắt, nhìn thấy khuôn mặt nho nhã của Thẩm Tông Lương đang tràn đầy ý cười: “Là đồng ý cho chúng ta kết hôn sao?”

“Không phải!” Cô tức giận gạt tay anh ra: “Vừa rồi nhìn mặt mày anh em sợ muốn chết, còn tưởng anh đang giận.”

Thẩm Tông Lương như không dám tin, anh đặt tay lên mép ghế khắc hoa văn của cô, nửa người trên nghiêng về phía trước, anh nói: “Địa vị của anh vẫn còn cao như vậy sao? Bây giờ em còn sợ anh tức giận à?”

Thả Huệ ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt chứa đầy những cảm xúc khó nói của anh, cô đột nhiên đưa tay ôm lấy anh, cô hít hít mũi: “Thẩm Tông Lương, anh thật sự không giận em sao? Em đã tự cho là mình thông minh để rồi phạm phải quá nhiều sai lầm như vậy, anh đều tha thứ cho em sao?”

“Nói gì vậy?” Thẩm Tông Lương vỗ nhẹ đầu cô, không ngừng vuốt ve tấm lưng gầy gò của cô: “Anh chưa bao giờ trách em, em cũng đừng trách cứ cô gái nhỏ ngày đó, cô ấy chỉ là không hiểu chuyện và không nghe lời mẹ thôi.”

Thả Huệ gật đầu lia lịa, cô ôm anh chặt hơn, cả người áp sát vào anh. Cô nhắm mắt lại, lại nghe Thẩm Tông Lương nói: “Dĩ nhiên là mẹ em cũng làm gì sai cả, anh có thể hiểu vì sao bà lại làm như vậy. Còn bản thân anh cũng có một phần trách nhiệm rất lớn. Chuyện đã qua rồi, sau này đừng ai nhắc lại nữa, được không?”

Cô nghẹn ngào đáp: “Được.”

Thẩm Tông Lương đỡ lấy vai cô, lau khô khóe mắt cô rồi cười nói: “Lúc mới gặp lại em, anh còn tưởng mấy năm nay em đã trưởng thành hơn nhiều rồi, sao vẫn là một cô bé mít ướt thế này.”

Thả Huệ bỗng nhiên bật cười, cô vòng tay qua cổ anh nũng nịu: “Vậy anh có thể nói anh yêu em không, em muốn nghe.”

“Cái này không phải là em đang làm khó trưởng bối rồi sao?” Thẩm Tông Lương chỉnh lại kính. Tính anh vốn cổ hủ, chuyện lâu dài thì không nói, nhất thời anh vẫn chưa quen, lại còn đang ở bên ngoài nên càng cảm thấy khó mở lời.

Nhưng Thả Huệ không chịu bỏ cuộc, cô lay lay anh: “Anh nói đi mà, nói đi mà.”

“Thôi được rồi.” Thẩm Tông Lương bất lực ôm cô lên, ghé môi vào tai cô nói: “Em còn muốn anh yêu em thế nào nữa? Hửm?”

Eo Thả Huệ đang ưỡn ra bỗng trở nên mềm nhũn.

Tay cô sờ soạng trên lưng anh, mặt dán chặt vào ngực anh: “Em yêu anh rất nhiều, Thẩm Tông Lương. Em vẫn luôn yêu anh, từ cái đêm gặp anh ở nhà Ấu Viên thì em giống như bị bỏ bùa vậy.”

Thẩm Tông Lương giữ lấy cổ tay cô xoay ngược ra sau lưng, yết hầu anh lăn lên lăn xuống, anh đã không kìm được mà bắt đầu hôn cô, quấn lấy chiếc lưỡi non mềm của cô, nuốt trọn từng âm thanh run rẩy của cô. Một Tiểu Huệ dịu dàng đáng yêu như vậy, đổi lại là ai thì cũng sẽ muốn chiếm lấy cô ngay bây giờ.

Cả người Thả Huệ đột nhiên trở nên căng thẳng: “Thẩm Tông Lương, anh dừng…dừng lại.”

“Sao vậy?” Thẩm Tông Lương ngước lên với ánh mắt mơ màng.

Cô lắc đầu, chỉ ra ngoài: “Hình như có người gõ cửa.”

Trời ạ, bọn họ lại quên mất đây là nhà hàng.

Thả Huệ nhanh chóng trượt xuống khỏi người anh, rút hai tờ giấy ăn, lau đi lau lại vạt váy bị ướt.

“Vào đi.” Thẩm Tông Lương chỉnh lại áo sơ mi, giọng nói bình thản.

Trình Giang Dương dẫn bếp trưởng đến dọn món rồi giới thiệu từng món một.

Thả Huệ rất thích món salad khai vị có màu sắc tươi sáng này, cô cũng là người đầu tiên nếm thử rồi nói: “Anh Giang Dương, ngon thật ạ, món này làm thế nào ạ?”

Chưa đợi ông chủ Trình lên tiếng thì Thẩm Tông Lương đã nhai đi nhai lại ba chữ đó: “Anh, Giang, Dương…”

Thả Huệ dùng muỗng chỉ vào đối diện: “Đúng vậy, anh ấy là anh vợ của Chu Phú mà.”

Thẩm Tông Lương cười nhạt, giữ lấy tay cô hỏi: “Nào, nói cho anh biết, sao em lại quen cậu ta, còn biết cả mối quan hệ này?”

Trình Giang Dương không dám nói, Thả Huệ thẳng thắn kể hết: “Xem mắt ạ, là người khác giới thiệu, em cũng chỉ biết sau khi ăn cơm chung một bữa, nhưng không phải ở đây.”

“Ai giới thiệu cho hai người?” Thẩm Tông Lương nắm tay cô gái, ánh mắt lại nhìn về phía Trình Giang Dương: “Chắc không phải em rể của cậu chứ?”

Trình Giang Dương đâu dám nói, anh cười cười: “Là mẹ tôi, bà luôn rất ngưỡng mộ những cô gái có học vấn cao, cho rằng những người có thể học tốt như vậy thì những mặt khác cũng sẽ tốt, bà ấy ép tôi xem mắt mấy người rồi.”

Thả Huệ vẫn đang thưởng thức món salad của mình, cô ngắt lời Thẩm Tông Lương đang tra hỏi: “Salad này có vị chua chua, là sốt gì vậy ạ?”

Trình Giang Dương vội vàng giới thiệu chi tiết cho cô: “Đây là sốt tía tô lên men từ gạo. Nguyên liệu là rau diếp xoăn, rau xà lách Nhật và hoa đèn lồng, kết hợp với mộc qua nghiền thì vị sẽ thanh mát hơn một chút.”

Thả Huệ nghe mà đau đầu: “Thôi được rồi, em còn muốn về nhà tự làm nhưng khó quá.”

“Không sao, em muốn ăn thì cứ đến đây, dù sao bạn trai em cũng sống gần đây, cậu ấy là chủ nhà của anh mà. Chủ tịch Thẩm, Thả Huệ, hai người cứ từ từ dùng bữa.” Trình Giang Dương nói xong là lập tức dẫn người chuồn đi.

Thẩm Tông Lương cắt một lát cá ngừ vây xanh, phô mai Feta mịn màng như tuyết được rắc lên trên để làm dịu đi vị cay nồng, ăn kèm với măng tây và ớt chuông đã ướp, hương vị rất ngon.

Anh liếc nhìn Thả Huệ: “Em đúng là biết cách đuổi người đi nhỉ.”

Thả Huệ nói: “Bộ dạng thẩm vấn người khác của anh khiến người ta sợ chết khiếp đi được.”

Thẩm Tông Lương khịt mũi: “Lúc anh không có ở đây, em đã đi xem mắt bao nhiêu lần rồi?”

“Một, hai, ba…đếm không xuể.” Thả Huệ nghiêm túc đếm ngón tay, nghiêng đầu nói: “Không biết tại sao nhưng mọi người đều rất thích mai mối cho em, có lẽ vì em dễ thương chăng?”

“Rồi rồi rồi, đếm không xuể, đếm không xuể thì tốt.” Thẩm Tông Lương vừa nói vừa gật đầu, cầm lấy chai champagne bên cạnh, rót ra hơn nửa chai.

Anh chỉ cần tưởng tượng đến ánh mắt của những người đàn ông đó nhìn cô là cổ họng anh đã nghẹn lại.

Thả Huệ rất muốn cười, cô ngăn anh lại: “Anh uống chậm thôi, anh uống say rồi thì ai dìu anh về nhà đây?”

Thẩm Tông Lương khịt mũi: “Cái loại rượu trẻ con này mà cũng làm anh say được thì anh đã sớm chầu trời từ lâu rồi.”

Dùng bữa xong, họ lấy hành lý từ trong xe ra rồi đi bộ về nhà. Ánh đèn đường kéo dài bóng người trên mặt đất, Thả Huệ nép vào cánh tay anh như một đóa cẩm chướng lặng lẽ nở dưới ánh trăng.

Thẩm Tông Lương chiều theo bước chân cô, cố ý đi chậm lại.

Thả Huệ vẫn đang bình luận về món tráng miệng cuối cùng, cô cảm thấy món bánh mousse sô cô la trắng phủ sốt anh đào rất ngon.

Cô nhảy đến trước mặt Thẩm Tông Lương, đi lùi về phía trước, khoác lấy một cánh tay anh: “Món tráng miệng rất quan trọng, nó là phần kết thúc của một bữa tối. Nếu các món ăn đều ngon nhưng món tráng miệng sau cùng chẳng ra làm sao thì em sẽ cảm thấy ôi chao, thật đáng tiếc làm sao, hỏng mất cả một buổi tối.”

Thẩm Tông Lương cong khóe môi, anh chậm rãi bước đi, chậm rãi lắng nghe cô nói rất nhiều, tiếng Trung xen lẫn tiếng Anh, còn có một hai câu tiếng Giang Thành. Anh không xen vào, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, để cô tự nói rất vui vẻ.

Đã rất lâu rồi anh không kiên nhẫn lắng nghe ai nói nhiều lời như vậy.

Ở cơ quan, các thư ký, cấp dưới xung quanh đều rất chừng mực, bọn họ không dám cũng sẽ không bao giờ nói thao thao bất tuyệt trước mặt anh, mọi việc đều được tinh giản hết mức mới báo cáo đến chỗ anh.

Về đến nhà thì càng không cần nói, ngoài anh ra thì chỉ còn lại bốn bức tường im lặng. Đôi khi uống hai ly, Thẩm Tông Lương bắt đầu sẽ mắng mỏ mấy bụi cây cỏ, có lần bị Chu Phú nhìn thấy, anh ta còn muốn đưa anh đi khám tâm thần.

Thả Huệ nói mệt rồi hỏi Thẩm Tông Lương còn bao xa nữa.

Anh chỉ về phía trước: “Khoảng trăm bước nữa là tới.”

“Không, em mệt quá.” Thả Huệ ngồi phịch xuống va li: “Em không đi nổi nữa.”

Thẩm Tông Lương đứng trên nền gạch, trên đầu là một vòng hào quang vàng vọt, anh nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng: “Đứng dậy đi, anh bế em.”

Thả Huệ thật sự ngồi lên cánh tay anh. Khi được anh nâng lên vững vàng, cô cảm thấy trái tim mình cũng như lơ lửng theo cơ thể. Cái cảm giác quyến luyến vừa xa lạ vừa quen thuộc khó có thể diễn tả ấy khiến khoang mũi cô tràn ngập một vị chua xót.

Đến lúc này, cô mới thực sự chắc chắn, Thẩm Tông Lương đã thật sự trở về, trở về bên cạnh cô rồi.

Mắt Thả Huệ chỉ nhìn Thẩm Tông Lương nên không để ý bên kia đường có một thanh niên vừa bước xuống xe, tay còn cầm túi đựng đồ thí nghiệm có in tên viện nghiên cứu, đang dùng ánh mắt xa lạ đánh giá cô.

Kể từ khi Vương Bỉnh Văn quen biết cô đến nay, anh ta luôn cảm thấy cô là một cô gái nhỏ dịu dàng nhưng ít nói.

Anh ta từng cố gắng khơi gợi nhiều chủ đề, bắt đầu từ trường đại học cũ của cô, chuyên ngành của cô, công việc của cô nhưng không lần nào nói chuyện được quá ba câu. Khi Chung Thả Huệ không còn gì để nói với anh thì cuộc trò chuyện sẽ rơi vào im lặng, sau đó cô sẽ kết thúc cuộc trò chuyện bằng một nụ cười áy náy.

Ai có thể nhẫn tâm trách móc sự vô tình của cô sau khi đối diện với một nụ cười như vậy chứ? 

Không ai cả.

Chung Thả Huệ đương nhiên là đẹp, nhưng cái đẹp ấy nằm ở vị trí quá cao, quá thoát tục, giống như Quan Âm trong chùa nhìn thẳng xuống chúng sinh bằng đôi mắt vừa từ bi vừa xa vời, đối với ai cũng như nhau.

Mọi thứ thuộc về cô đều khiến cô trông vừa lạnh lùng vừa cao quý.

Có một thời gian, Vương Bỉnh Văn từng nghĩ rằng, cô chỉ đối xử như vậy với riêng mình anh ta, vì không thích anh nên chưa bao giờ cười, luôn chỉ có sự khách sáo và lịch sự. Sau khi quan sát rất lâu anh mới hiểu ra, Chung Thả Huệ đối với mọi người xung quanh đều như vậy, trong hầu hết các trường hợp, cô đều giữ vai trò người lắng nghe, hiếm khi bày tỏ ý kiến.

Ánh mắt của cô luôn chứa đựng một khoảng cách rất xa vời, không ai có thể vượt qua.

Vương Bỉnh Văn không tin có ai có thể đi đến bờ bên kia.

Anh ta đã tìm đủ mọi lý do để biện hộ cho cô. Có lẽ cô đã trải qua quá nhiều biến cố khi còn nhỏ nên tính cách trưởng thành mới như vậy, vì thế anh ta càng thêm thương xót cô, trong lòng mới nảy sinh “tâm lý Messiah”[1], anh ta cho rằng mình sẽ là vị cứu tinh của Chung Thả Huệ, có thể dùng sự kiên nhẫn kéo dài từ năm này qua năm khác để xoay chuyển càn khôn, khiến cô trở thành một cô gái hoạt bát, thích cười, thích nói.

Nhưng đêm nay, Vương Bỉnh Văn mới biết suy nghĩ của mình nực cười biết bao.

Vương Bỉnh Văn nhìn thấy rõ ràng, hôm nay cô mặc một chiếc váy đen chiết eo, màn đêm càng làm tôn lên làn da trắng nõn của cô.

Cô vừa cười vừa đi trước người đàn ông, từ đầu đến cuối ôm lấy cánh tay anh ta, giống như một nữ sinh viên ở trường nội trú lâu ngày, cuối tuần mới được ba mẹ đến đón về, có vô vàn chuyện để kể.

Ngay lúc này, khi cô được người đàn ông cao lớn đẹp trai kia bế lên, đôi mắt cong lại thành hai vầng trăng sáng lấp lánh, trên mặt là một vẻ đẹp sống động, tươi tắn chưa từng thấy.

Vương Bỉnh Văn chưa bao giờ thấy cô cười như vậy.

Vương Bỉnh Văn đứng bên xe, hai chân như mất đi cảm giác, cả buổi trời cũng không nhúc nhích được. Anh ta thừa nhận nụ cười đó đã đâm vào tim anh, khiến anh ta ghen tị chết đi được.

_

Cơn mưa đêm mãi vẫn không ngớt, màn đêm xanh thẫm như rượu ngải cứu tan chảy, hòa vào màn nước.

Sau khi lên lầu, Thả Huệ đi một vòng tham quan căn phòng ngủ nối liền với phòng làm việc, sau đó vì quá mệt nên nằm luôn lên giường.

Ở cách đó không xa, Thẩm Tông Lương kẹp một điếu thuốc trên tay, đứng trong khu vườn ngoài trời nghe điện thoại. Vì cách quá xa nên cô không nghe rõ anh đang nói gì, chỉ cảm thấy dáng vẻ anh đứng dưới ánh đèn thủy tinh màu vàng cam thật sự rất đẹp trai.

Người đàn ông cô yêu thật quá đẹp trai, bao nhiêu năm rồi mà anh vẫn có thể dễ dàng lay động được cô. Đây là suy nghĩ cuối cùng của Thả Huệ trước khi chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh lại, gáy Thả Huệ đổ một lớp mồ hôi mỏng, cả người như nằm trong lồng hấp. Cô quay đầu lại, đôi mắt còn ngái ngủ, khẽ nũng nịu: “Thẩm Tông Lương, anh đang làm gì vậy?”

“Em.” Giọng Thẩm Tông Lương trầm thấp, vừa nói vừa xoa nhẹ cô.

Cô lắc đầu, cả người dán chặt vào anh, lưng cô hoàn toàn nằm gọn trong tay anh, cô khó chịu xoay cổ, tìm kiếm môi anh rồi nỉ non: “Sao anh không hôn em?”

“Em ngủ rồi.” Thẩm Tông Lương nhẹ nhàng mơn trớn môi cô, thở ra hơi thở nóng bỏng: “Nhìn em ngủ đáng yêu quá, như một cục bông nhỏ nằm trên giường, chăn cũng không đắp.”

Thả Huệ không chịu nổi, đôi môi anh đào của cô mở ra như muốn nuốt chửng lấy anh. Cô ngừng hôn, hít nhẹ một hơi: “Trên giường không có chăn, anh đang gọi điện thoại, em…em không dám làm phiền.”

Đến lúc này, thần trí Thẩm Tông Lương cũng không còn tỉnh táo lắm, anh khàn giọng nói: “Tiểu Huệ của anh sao lại hiểu chuyện thế này?”

Đôi môi nhỏ nhắn đỏ mọng của cô không ngừng hôn anh, cách một lúc lại phải dừng lại, nếu không thì sẽ rất khó thở. Cánh môi anh đào của cô như một sợi dây mềm mại, trói buộc anh, đánh tan hết sự kiềm chế của anh, khiến anh điên cuồng, khiến anh mê loạn.

Cơn mưa này kéo dài đến nửa đêm vẫn chưa tạnh, những hạt mưa rơi trên cửa kính phòng tắm tạo nên giai điệu nhịp bốn hai, nghe như khúc “Mạc Ly Hoa.”

Trong bồn tắm rộng lớn, Thả Huệ lười biếng dựa vào ngực anh, yếu ớt nói: “Tí tách tí tách, còn mưa đến bao giờ nữa đây?”

Thẩm Tông Lương gạt mái tóc đang trôi trong nước của cô hỏi: “Tí tách tí tách là gì?”

“Gần giống như…là rả rích.” Thả Huệ tìm một ý nghĩa tương tự để nói với anh.

Anh cười, hôn lên trán cô nói: “Vậy sao không nói thẳng là rả rích?”

“Không chính xác.” Thả Huệ bám lấy vai anh, nhích người lên một chút rồi nghịch ngợm hôn anh: “Không có từ nào có thể sánh được với tiếng tí tách cả.”

Thẩm Tông Lương không có chỗ để tránh, anh bị cô ôm lấy rồi hôn một hồi lâu, trên mặt toàn là hơi thở dính dấp của cô. Đây là cách cô gái nhỏ bày tỏ tình cảm với anh, cô đang giơ cờ trắng đầu hàng trước anh.

Thẩm Tông Lương không chịu nổi nữa, đến cả hơi thở cũng loạn nhịp, lúc này mới giữ lấy cô: “Được rồi, không được nghịch nữa.”

Thả Huệ ngẩng lên từ trong nước, trên cánh tay còn đọng lại những giọt nước ấm, ngay cả mắt cô cũng ươn ướt, cô không ngừng dụi vào mặt anh: “Em không chịu.”

Thẩm Tông Lương véo nhẹ vành tai cô: “Nghe lời, hôm nay không được làm vậy nữa.”

Mặt cô lập tức đỏ bừng, rồi cô lại cúi xuống, cắn một cái vào cằm anh: “Ghét quá, em có nói là nhất định phải làm gì đâu, chỉ là hôn anh thôi mà.”

Thẩm Tông Lương cúi đầu hôn cô, hôn xong anh mới nói: “Chỉ là hôn thôi sao? Cả đêm rồi, cái miệng nhỏ của em có chịu ngoan ngoãn đâu, cứ tìm đủ mọi cách để trêu chọc anh, em nhớ không?”

Mặt mũi cô đỏ bừng lên, dù khóe môi có mím lại thành một đường cong bình thản thì sự khao khát và yêu thích trong ánh mắt vẫn lộ ra, căn bản cô không giấu được cảm xúc trước mặt anh.

Thả Huệ lắc đầu, yếu ớt gọi tên anh: “Thẩm Tông Lương…Thẩm Tông Lương…”

“Không được, có gọi bao nhiêu cũng không được, em bây giờ đầu óc em đang choáng váng.” Cổ họng Thẩm Tông Lương lăn xuống, anh vẫn còn e ngại chuyện cô uống thuốc: “Đợi em tỉnh táo lại sẽ không nghĩ như vậy nữa.”

Trong tình cảnh như vậy, cô không còn sức để tranh cãi với anh, cô nghiêng đầu ôm lấy anh rồi để mặc cho cơ thể mình mềm nhũn ra.

[1] tâm lý Messiah: là một trạng thái tâm lý trong đó một người tin rằng mình có vai trò “cứu rỗi” người khác hoặc “cứu” một người cụ thể khỏi hoàn cảnh, tính cách hay vấn đề của họ.


Comments

Một bình luận cho “GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 80”

  1. Có chương mới chưa bà ơiiiiii

Gửi bình luận