GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 81

Sốt ruột.

Nửa đêm, Thẩm Tông Lương khoác áo đi đóng cửa sổ, hơi nước dày đặc ập vào từ khe hở làm ướt tay áo anh.

Anh quay đầu lại, hỏi cô gái nhỏ đang nằm trên giường: “Thật sự không muốn về nhà sao?”

“Em đã nói với mẹ là chuyến bay ngày mai rồi. Trời đang mưa, giờ anh mà bắt em dậy thì em sẽ bị cảm lạnh mất.” Thả Huệ quay người, lấy chăn trùm kín mình.

Thẩm Tông Lương bất lực cười, anh để lại một ngọn đèn đầu giường, vén chăn lên rồi nằm xuống. Thả Huệ nhanh nhảu nằm lại gần anh, tay chân đè hết lên người anh, khiến anh chẳng thể nào động đậy được.

Anh nhấc tay cô lên: “Em lại đang làm gì vậy?”

Thả Huệ nói: “Làm chính mình, đêm nay em sẽ ngủ trên người anh.”

Thẩm Tông Lương gối đầu nói: “Không thèm giả vờ nữa sao?”

“Hừ, từ nhỏ đến lớn em chưa từng giả vờ. Từ ngày đầu anh đến Hoa Giang thì em đã không có ý định giả vờ rồi. Là anh cứ thích ra vẻ, gọi em là Trưởng phòng Tiểu Chung, cái xưng hô nghe già muốn chết, chẳng hiểu sao anh lại gọi được.” Thả Huệ vừa nói vừa lè lưỡi, làm bộ như muốn nôn.

Anh gạt mái tóc dài của cô sang một bên, dùng ngón cái xoa xoa mặt cô: “Em không biết sao? Con người khi đã có tuổi rồi thì những điều này là không thể tránh khỏi.”

Thả Huệ không hiểu: “Không thể tránh khỏi cái gì?”

Trong bóng tối, Thẩm Tông Lương khẽ nhắm mắt, anh nhẹ giọng nói: “Nghi ngờ, do dự, thiếu tự tin, cảm thấy bất lực.”

Đối với anh, việc bộc lộ sự yếu đuối của bản thân còn khó hơn nhiều so với việc phơi bày thân thể mình.

Nhưng giờ đây, Thẩm Tông Lương lại có thêm những điều kiêng kỵ sâu sắc hơn. Trải qua bao chuyện, anh rất sợ chỉ vì một hai câu nói không rõ ràng mà lại nảy sinh mâu thuẫn với Tiểu Huệ. Cô đã trưởng thành hơn một chút, nhưng kinh nghiệm vẫn chưa đủ, trong suy nghĩ khó tránh khỏi có những lệch lạc.

Vì vậy, trước khi họ kết hôn, ổn định lại mối quan hệ thì Thẩm Tông Lương không thể để xảy ra thêm bất kỳ sai sót nào nữa. Anh không chịu đựng nổi, cũng không còn sức để tiếp tục gắng gượng thêm.

Thả Huệ nói: “Hừ, thật không hiểu anh đang tự ti cái gì? Chẳng lẽ anh gọi em một tiếng ‘Tiểu Huệ’ là em sẽ không đáp lời anh sao? Chỉ sợ là em sẽ ôm chặt lấy anh không chịu buông ra thôi.”

Ai nói? Là ai nói Chung Thả Huệ cả ngày chỉ biết chọc tức anh?

Nói bậy! Trên đời này không có ai nói chuyện hay hơn cô nữa.

Thẩm Tông Lương luồn tay qua lớp váy ngủ bằng lụa vuốt ve cô: “Bảo bối của anh, tim gan của anh.”

Bàn tay anh to lớn, khô ráo, cảm giác thô ráp kia lại khiến cô có phản ứng.

“Đừng mà.” Thả Huệ khẽ thở dốc đẩy anh ra: “Anh làm vậy em lại ra mồ hôi mất.”

Thẩm Tông Lương ôm cô một lúc, chờ cho tâm trạng bình ổn lại.

Trong tiếng gió mưa, anh lại nghe Thả Huệ hỏi: “Anh có đi dự tang lễ của Từ Mậu Triều không?”

“Không, lúc đó tình hình phức tạp, anh và ba cậu ấy công khai bất đồng quan điểm, quan hệ đã có nhiều rạn nứt nên anh không tiện qua đó nữa.”

Khi ấy, hai nhà họ Thẩm và họ Từ mỗi bên đều tự chia thành phe, coi như đứng ở hai phía đối lập. Nhưng Thẩm Tông Lương vẫn cảm thấy vô cùng tiếc thương cho Từ Mậu Triều, dù sao thì Từ Mậu Triều cũng đã gọi anh một tiếng chú suốt bao nhiêu năm nay.

Thất đầu tiên của Từ Mậu Triều, anh bảo dì Tùy thắp đèn suốt cả đêm ở đầu ngõ, để tránh cho Từ Mậu Triều không nhìn rõ đường về nhà.

“Ừm.” Thả Huệ biết anh chắc chắn có lý do của mình: “Lúc đó em ở Hong Kong, ngày nào cũng rất lo cho anh.”

Thẩm Tông Lương cúi xuống, cọ nhẹ vào chóp mũi cô: “Thật sao? Sao anh không thấy em gọi điện cho anh?”

Thả Huệ nói: “Em nào dám chứ? Lúc rời đi đã nói những lời tuyệt tình đến thế, biết trước thì em đã không nói như vậy rồi. Em còn muốn…còn muốn…”

Anh vạch trần hết những suy nghĩ nhỏ nhặt của cô: “Còn muốn anh tốt nhất là ghét em rồi bắt đầu quên em đi, sau đó sớm kết hôn, sống những ngày tháng hạnh phúc, đúng không?”

Cô nói: “Ừ, cái đầu óc bé nhỏ này của em chỉ nghĩ được đến đó thôi.”

Thẩm Tông Lương dở khóc dở cười: “Cô hai ơi, sự cao thượng đến từ một phía tự làm mình cảm động của em chẳng mang lại ích lợi gì cả. Ngược lại, đây là sự tổn thương tàn khốc nhất, vừa hại em, cũng hại cả anh, khiến năm đó anh chỉ biết trơ mắt nhìn em làm bậy mà không biết phải bắt đầu can thiệp từ đâu. Anh cũng chỉ là một người bình thường thôi, không thể lập tức nắm rõ được đầu đuôi mọi chuyện, em hiểu không?”

Những chuyện lúc đó không hiểu, sau khi đã nếm trải đủ đắng cay thì tất cả đã trở nên sáng tỏ.

Thả Huệ dụi cằm vào ngực anh: “Em hiểu rồi, sau này em sẽ không như vậy nữa.”

Thẩm Tông Lương lại nắm lấy tay cô: “Được rồi, ôm anh đi, anh vỗ lưng cho em ngủ.”

“Anh phải vỗ đủ một trăm cái đó.” Thả Huệ gối đầu lên cánh tay anh.

“Ừ, đúng một trăm cái.”

_

Thả Huệ bắt taxi đến cổng khu chung cư, vừa đẩy vali đi được hai bước thì gặp Vương Bỉnh Văn. Anh ta ngồi bên bồn hoa dưới gốc cây long não lớn, cất tiếng gọi cô: “Thả Huệ.”

Cô ngạc nhiên: “Vương Bỉnh Văn, sao anh lại ở đây?”

Vương Bỉnh Văn nói: “Cô Đổng gọi anh đến ăn cơm, cô ấy nói hôm nay em đi công tác về nên đã nấu rất nhiều món.”

Trong lòng Thả Huệ khẽ thắt lại, mẹ cô đối với người học trò này thực sự hài lòng đến mức không thể hài lòng hơn. Miệng nói không thành thì thôi nhưng vẫn hết lần này đến lần khác gọi anh ta đến.

Cô khẽ cười rồi kéo vali lùi lại một chút, không muốn để anh ta giúp, Thả Huệ nói: “Thật ra anh không cần để ý đến mẹ em đâu. Bà ấy có mời thì anh cũng không nhất định phải đến, anh có thể nói là anh bận việc mà.”

“Nhưng anh tôi muốn đến.” Vương Bỉnh Văn không nói nhiều, mạnh mẽ kéo lấy vali của cô: “Không phải do cô Đổng nhiệt tình nên anh mới đến, thực ra anh muốn đến để gặp em. Để hẹn được cô Chung quả thực là quá khó, không biết anh phải xếp số thứ mấy trong hàng chờ nữa đây.”

Thả Huệ cảm thấy hôm nay anh ta rất kỳ lạ. Ánh mắt kỳ lạ, cách nói chuyện cũng kỳ lạ, ngay cả tính khí cũng trở nên khác thường. Nhìn dáng vẻ đó của anh ta, cứ như thể nếu cô không đưa vali cho anh ta thì anh ta sẽ giật lấy cho bằng được.

Hai người cùng vào thang máy, cô nhẹ giọng nói: “Vương Bỉnh Văn, anh không cần lúc nào cũng hẹn em đâu. Em đã nói rồi, anh nên đi tìm những cô gái khác thì hơn.”

Vương Bỉnh Văn cười giễu cợt: “Những người khác chưa chắc đã có trình độ như em.”

“Em thì có trình độ gì?” Thả Huệ thắc mắc hỏi lại: “Có được một bảng điểm mà phụ huynh thích thôi thì có ích gì chứ?”

Anh ta nói: “Trước khi quen biết em thì anh đã hẹn hò với hơn hai mươi cô gái, theo anh thấy thì người nào cũng không bằng em.”

Vương Bỉnh Văn không biết tại sao mình lại nói những lời này. Từ trước đến nay, anh ta luôn che giấu bản thân rất tốt, chưa từng mắc sai lầm nào, cắt đứt mọi quan hệ ở nước ngoài một cách sạch sẽ, tự biến bản thân thành một cậu trai vui vẻ, ngây thơ rất thành thạo.

Chắc là vì nhìn thấy Thẩm Tông Lương chăng?

Người ta đồn rằng con người này rất phong lưu, trong việc vui đùa với phụ nữ thì không ai sánh bằng. Chỉ vì anh ta có khí thế và uy nghiêm đủ lớn nên chưa từng có bất kỳ lời đồn đại nào lọt ra ngoài. Nghĩ lại thì cũng đúng, với gia thế của Thẩm Tông Lương thì mấy chuyện đó có đáng gì đâu chứ?

Vương Bỉnh Văn nghĩ, nếu Thả Huệ thích loại người như vậy, vậy thì anh ta cũng đã từng nếm qua bao hoa thơm cỏ lạ, tại sao lại không thể là anh ta?

Thả Huệ đột nhiên trừng lớn mắt.

Không biết phong tục tập quán ở Mỹ thế nào nhưng ở London thì người ta thường không hẹn hò quá ba lần, hoặc là trở thành bạn bè, hoặc là xác định quan hệ. Đây là giai đoạn tinh tế nhất, khi đôi bên có tình ý với nhau, mập mờ lên cao, nếu có phát sinh các hành động như nắm tay, ôm hôn, thậm chí là lên giường thì cũng không có gì là lạ.

Thật không ngờ Vương Bỉnh Văn lại là người lão luyện như vậy. Vì chưa từng nghĩ đến việc sẽ phát triển xa hơn với anh ta nên Thả Huệ cũng không tìm hiểu nhiều về con người anh ta. Nghĩ lại thì những người làm công tác nghiên cứu, suốt ngày chỉ vùi mình trong phòng thí nghiệm đều là những người hướng nội, đây không phải là một nhận thức hiển nhiên rồi sao?

Vừa bước vào cửa, Thả Huệ đã ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ bếp bay ra.

Một người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi đeo tạp dề đi ra, mỉm cười nói: “Thả Huệ đi công tác về rồi à? Ngồi một lát đi, sắp có cơm rồi.”

“Dạ.” Thả Huệ vịn vào tủ giày, gật đầu lễ phép: “Cảm ơn…bác Cát.”

Cảm giác được chăm sóc ở ngay trong chính nhà của mẹ mình thật là lạ.

Cát Huy là bạn học của Đổng Ngọc Thư, làm việc ở bệnh viện số hai. Kể từ khi Đổng Ngọc Thư bị ngã gãy tay phải nhập viện thì hai người đã bắt đầu liên lạc lại, trong vòng hai ba năm nay qua lại rất thường xuyên.

Chủ nhiệm Cát đã ly hôn cách đây mười lăm năm, vợ ông ấy đưa con trai đi tái hôn với một thương gia giàu có ở Los Angeles, hiện đã có thẻ xanh nên không còn liên lạc với họ hàng bên này nữa. Ông ấy sống một mình đã lâu, năm nay cũng sắp nghỉ hưu rồi.

Cát Huy dặn dò Vương Bỉnh Văn: “Tiểu Vương, trà đã pha xong rồi, ngồi đi.”

“Cảm ơn bác ạ, con cũng đang khát.” Vương Bỉnh Văn nói.

Nhân lúc hai người đang nói chuyện, Thả Huệ vào bếp rửa tay, cô nói: “Mẹ, sao mẹ lại gọi Vương Bỉnh Văn đến nữa? Không phải đã nói…”

Đổng Ngọc Thư ngắt lời cô: “Không liên quan đến con, là mẹ muốn mời thằng bé ăn cơm. Lần trước người ta đi công tác về, biếu mẹ biết bao nhiêu là yến sào, nhân sâm, mẹ cũng phải có chút quà đáp lễ người ta chứ.”

“Đáp lễ xong lần này thì thôi, về sau mẹ đừng gọi anh ta nữa được không?” Thả Huệ vừa nói vừa nhấn mạnh, có thể nghe ra được là cô sốt ruột đến mức nào.

Đổng Ngọc Thư đảo món ăn trong nồi: “Mẹ không gọi cậu ấy, còn con thì…”

Bà còn chưa nói xong thì Cát Huy đã bước vào, cười tủm tỉm nói: “Hai mẹ con nói chuyện vui vẻ quá nhỉ, món gà xào hành này chắc sắp xong rồi nhỉ? Để bác.”

Thả Huệ lau khô tay rồi hỏi thăm: “Bác Cát, hôm nay bệnh viện không bận ạ?”

Cát Huy thay Đổng Ngọc Thư nấu tiếp, ông quen sống một mình nên động tác nấu ăn rất lưu loát: “Hôm nay là thứ Bảy mà, bác không đi làm. Bây giờ lớn tuổi rồi nên cũng không còn nhận nhiều ca mổ nữa, bình thường dạy vài đứa học trò rồi làm chút công việc hành chính thôi.”

Thả Huệ cười cười: “Vậy thì tốt quá ạ, con còn tưởng bệnh viện ngày nào cũng bận rộn không ngừng nghỉ chứ.”

Đổng Ngọc Thư huých con gái: “Trong này chật, con đi ra phòng khách ngồi với Bỉnh Văn đi.”

Thả Huệ nhỏ giọng nói: “Con thấy bác Cát khá tốt, mẹ đừng có làm khó bác ấy nữa.”

“Con…” Nhân lúc mẹ cô còn chưa kịp nói gì thì Thả Huệ vội vàng chạy đi.

Ăn cơm xong, Thả Huệ về phòng dọn dẹp đồ đạc, là Đổng Ngọc Thư tiễn khách ra về.

Bà ấy đi cùng Vương Bỉnh Văn một đoạn.

Đổng Ngọc Thư ái ngại nói: “Thả Huệ mới về nên còn cả đống việc chưa làm, không thể xuống lầu tiễn em được.”

Vương Bỉnh Văn cười: “Em hiểu mà cô. Cô cũng không cần giải thích thay cô ấy đâu ạ, cho dù không bận gì thì cô ấy cũng sẽ không tiễn em đâu, Thả Huệ ghét em.”

Đổng Ngọc Thư vội nói: “Em đừng nghĩ như vậy, chỉ là tính cách con bé từ nhỏ đã vậy, làm quen với ai cũng đều rất chậm, tiếp xúc nhiều sẽ quen thôi. Em nói chuyện với con bé nhiều một chút, từ từ con bé sẽ thích em.”

“Cô có biết hiện tại cấp trên của Thả Huệ là ai không?” Vương Bỉnh Văn đột nhiên nhìn bà rồi hỏi: “Ý em là lúc Thả Huệ học đại học, cô có biết là ai đã chăm sóc cô ấy không?”

Sắc mặt Đổng Ngọc Thư chợt lạnh đi trong cái nóng oi ả của mùa hè, bà gượng gạo nói: “Lúc học đại học…thì cô cũng không rõ lắm, có lẽ là hai người bạn thân của con bé thôi, mấy đứa nó lớn lên cùng nhau.”

Vương Bỉnh Văn nói: “Xem ra cô cũng không biết. Em sang Mỹ học từ cấp ba, không học ở Bắc Kinh nên cũng không rõ những chuyện này, gần đây cũng là nghe người khác kể lại thôi.”

Sau khi về nhà tối hôm qua, Vương Bỉnh Văn đã tìm người bạn cùng học cao học để hỏi thử. Người đó cũng có chút gia thế, thỉnh thoảng cũng có gặp gỡ đám con cháu nhà quyền thế kia.

Theo lời người đó kể, Chung Thả Huệ từng rất được ông Thẩm yêu thích, cô ở bên cạnh người đó hai năm. Nghe cách dùng từ khéo léo này xem, ‘ở bên cạnh hai năm’, nói như vậy vừa không đắc tội với Thẩm Tông Lương, lại vừa hoàn thành nhiệm vụ.

Chỉ là không biết, trong hai năm này, người đàn ông ấy có quan tâm cô như một vị trưởng bối hay không? Hay là lại dụ dỗ cô làm những chuyện gì khác?

Đổng Ngọc Thư cười gượng: “Người ta nói bậy thôi, Thả Huệ rất ngoan, không có những chuyện vớ vẩn đó đâu. Phần lớn thời gian của con bé đều dành cho việc học mà. Nhưng lúc nãy em có nhắc đến lãnh đạo của con bé…là ai vậy?”

“Hình là họ Thẩm thì phải, là người từ Bắc Kinh đến, nhìn rất nho nhã, rất có khí chất.” Vương Bỉnh Văn gần như phải nghiến răng nghiến lợi mới nói ra được một câu như vậy, anh ta nói: “Theo lý mà nói, thì ba em và ông ấy học cùng một trường, ba em là đàn anh nên em còn phải gọi ông ấy một tiếng chú nữa đó ạ.”

Dù có chậm hiểu đến đâu thì khi nghe đến đây Đổng Ngọc Thư cũng đã đoán ra rồi.

Thẩm Tông Lương đến Giang Thành nhậm chức, Thả Huệ lại dây dưa với anh, còn bị Vương Bỉnh Văn tận mắt nhìn thấy.

Đổng Ngọc Thư nhất thời không biết nói gì, chỉ có thể vội an ủi người con rể tương lai một chút. Bà vuốt lại tóc: “Bỉnh Văn này, ba mẹ em lần trước nói muốn hai nhà ăn cơm cùng nhau, chúng ta hẹn gặp một bữa đi?”

Vương Bỉnh Văn gật đầu: “Được ạ, lát nữa em sẽ gửi thời gian và địa chỉ cho cô.”

“Ừ, ừ.” Đổng Ngọc Thư nhìn anh ta lên xe rồi vẫy tay.

Đợi Vương Bỉnh Văn đi rồi thì Đổng Ngọc Thư siết chặt hai nắm đấm, bà quay đầu nhìn về phía sau. Con gái cưng của bà thật kín miệng, bà vậy mà lại chẳng hay chẳng biết gì suốt bao lâu nay.

_

[Tác giả có lời muốn nói]

Thẩm Tông Lương: Mẹ nó, ai đang tung tin đồn nhảm vậy trời?


Comments

Gửi bình luận