GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 82

Con thích anh ấy.”

Cơn mưa bất tận này kéo dài đến đầu tháng bảy. Sau vài ngày nắng liên tiếp, nhiệt độ tăng vọt, đi ngoài đường chỉ thấy từng đợt hơi nóng hầm hập ập vào mặt.

Chiều thứ Sáu, Thả Huệ tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, nghe tiếng ve sầu réo inh ỏi ngoài cửa sổ, cô pha một tách trà đậm để giữ cho mình tỉnh táo.

Giờ cô cũng gan hơn hồi xưa nhiều rồi, dám uống loại đồ uống có thể làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến giấc ngủ. Nếu là trước đây thì dù cho có buồn ngủ chết đi được, cô cũng sẽ kiên quyết không đụng vào trà, nếu không thì đến tối lại như phải thức trắng đêm. Nếu trong lòng mà có tâm sự thì thức cả đêm cũng chẳng có hề hấn gì.

Còn bây giờ cô cứ động một chút là ngủ gục.

Tối hôm qua ở đường Ích Nam, ăn cơm xong, nói chưa được mấy câu, chỉ mới nằm trên sofa một lát là cô đã nghiêng đầu ngủ thiếp đi. Thẩm Tông Lương phát hiện người trong lòng không còn động tĩnh gì nên cúi đầu nhìn, cô gái nhỏ gối đầu lên ngực anh ngủ mê man, gọi thế nào cũng không tỉnh.

Đến hơn mười giờ, cô mới dụi mắt nói: “Xin lỗi, em ngủ quên mất.”

Thẩm Tông Lương cũng ngủ một giấc, anh nhíu mày đi lấy chìa khóa xe: “Anh đưa em về nhà.”

Thả Huệ thấy anh đang ngủ say lại phải đi đưa cô nên cũng không đành lòng: “Em tự về nhà được mà, anh mau đi nghỉ đi.”

Thẩm Tông Lương giục cô lên xe: “Đừng nói nhiều nữa, để em về tối muộn thế này ai mà yên tâm được? Lên xe đi.”

Cô cúi đầu lên xe, trong lòng thầm nghĩ, khi nào thì không còn phiền phức thế này nữa thì tốt biết mấy.

Đến tháng bảy, phần lớn mọi người ở bộ phận đã nghỉ phép năm vì đây là thời gian nhàn nhã nhất trong năm của Hoa Giang. Khi ăn cơm trưa ở căng tin, Vương Lạc Châu còn hỏi Thả Huệ: “Trưởng phòng, sao chị chưa nghỉ phép năm vậy ạ?”

Miêu Miêu cũng nói: “Đúng vậy, năm ngoái xảy ra chuyện, chị mới nghỉ một ngày đã bị gọi về, sau đó cũng không nghỉ bù nữa. Năm nay ít nhất cũng phải nghỉ ngơi một chút chứ ạ?”

Thả Huệ gật đầu nói: “Nghỉ chứ, chị đang định nộp đơn cho trưởng phòng Quan đây.”

Đến chiều, Thả Huệ nộp đơn xin nghỉ trên hệ thống rồi in đơn xin nghỉ ra mang đến bộ phận hành chính.

Quan Bằng nói: “Ồ, em nghỉ phép tuần sau cũng tốt, cuối tháng có thể có một vụ thu mua đấy, đến lúc đó lại phải tăng ca.”

“Dạ, cũng chỉ còn có chút quyền lợi này thôi, phải tranh thủ từng giây từng phút thôi ạ.” Thả Huệ nói.

Anh ta ký tên một cách bay bổng rồi nói: “Em muốn xin nghỉ phép thì mau đi xin chữ ký của chủ tịch đi, tuần sau anh ấy không có ở đây đâu. Đến lúc chẳng có ai ký được cho em, có muốn nghỉ cũng không nghỉ được.”

Thả Huệ cầm lại đơn xin nghỉ rồi che mặt: “Trưởng phòng Quan, tuần sau anh ấy đi công tác ạ?”

“Lịch trình của lãnh đạo thì sao mà anh biết được.” Quan Bằng cũng tỏ vẻ không biết.

Cô ồ một tiếng: “Vậy cũng không sao, chỉ có nhân viên cấp trung mới cần anh ấy phê duyệt phép năm, em thì không phải.”

“Bây giờ em là nhân viên cấp trung rồi.” Quan Bằng đột nhiên nghiêm mặt giáo huấn cô: “Còn nữa, khi nhắc đến chủ tịch Thẩm thì em đừng cứ ‘anh ấy anh ấy’ suốt ngày như thế. Dù cho chủ tịch còn trẻ thì em cũng phải chú ý cách xưng hô chứ. Giờ chủ tịch đang họp trên tầng đó, em tự mang lên đi.”

Thả Huệ lập tức nghiêm túc trở lại, có lẽ bản thân cô không nhận ra, nhưng khi lọt vào tai người khác thì quả thật có chút không ổn. Xem ra phải cẩn thận hơn, ít nhất trong một hai năm Thẩm Tông Lương ở Giang Thành thì phải thực hiện công tác bảo mật cho tốt.

Cô gật đầu nói: “Em sẽ rất chú ý, cảm ơn trưởng phòng.”

“Ừ, đi đi.” Quan Bằng chỉ vào máy tính nói: “Trong hệ thống anh cũng đã bấm huỷ rồi đó.”

Thả Huệ đi từ thang máy ra, hành lang tầng này quá yên tĩnh, tiếng giày cao gót dẫm lên nghe lộp cộp. Cô bước đi nhẹ nhàng, chậm rãi dừng bước trước cửa phòng họp. Từ bên trong có một giọng nam trầm ổn truyền ra, Thả Huệ cứ đứng mãi ở hành lang, không dám đi vào.

Đây là một cuộc họp nhỏ mà tổng bộ triệu tập, trong phòng họp chỉ có một mình Thẩm Tông Lương, đến lượt bộ phận Giang Thành phát biểu, anh đang giới thiệu về hai dự án hợp tác ba bên mới ký kết bằng một giọng nói trong trẻo.

Thời tiết oi bức, Thẩm Tông Lương mặc một bộ đồ áo sơ mi trắng quần đen tiêu chuẩn, trên ngực cài huy hiệu, vạt áo được nhét vào cạp quần tây một cách chỉnh tề, ngón cái và ngón trỏ giữ một góc tài liệu, cả người toát lên dáng vẻ nho nhã, ưu tú.

Thả Huệ đứng ngẩn người nghe rất lâu.

Đợi đến khi anh phát biểu xong thì tắt mic, anh kẹp một điếu thuốc đi ra ngoài mà cô vẫn chưa nhận ra. Cho đến khi bàn tay kẹp điếu thuốc của Thẩm Tông Lương gõ nhẹ lên trán cô: “Sao lại lên đây?”

Lúc này Thả Huệ mới hoàn hồn, cô lắc lắc đầu: “Ồ, em muốn tìm anh để ký tên.”

Cô đột nhiên nhớ lại lời dặn của trưởng phòng Quan, lại sửa lời: “Không, là chủ tịch mới đúng. Em tìm chủ tịch để ký tên.”

Nghe cô nói năng lộn xộn thì Thẩm Tông Lương nhướng mày bật cười: “Em lại nghĩ ra trò gì mới à?”

“Không phải. Ở tập đoàn cần phải chú ý hơn, gọi nhầm mãi sẽ quen miệng, bị người khác phát hiện mất.” Thả Huệ đi hai bước, dừng lại trước mặt anh nói.

Thẩm Tông Lương nghiêng đầu, chụm tay châm thuốc rồi rít một hơi. Anh nheo mắt: “Ký cái gì, đưa đây anh xem.”

Thả Huệ đưa tay quạt quạt làn khói, cô vừa ho vừa nói: “Cứ họp hành là anh lại hút thuốc, thói quen kỳ cục.”

Thẩm Tông Lương nhìn bộ dạng đáng yêu của cô thì bật cười, nhưng vẫn cố tình trêu chọc: “Được rồi, đây là ở tập đoàn. Tan làm thì anh mới thuộc quyền quản lý của em.”

“Hừm.” Thả Huệ lùi lại hai bước: “Vậy anh mau ký tên đi, ký xong em đi.”

Thẩm Tông Lương cầm lấy tờ giấy lắc lắc: “Anh không cần xem rõ sao? Biết đâu là cái gì vi phạm quy định thì chẳng phải là xong đời anh rồi sao?”

Thả Huệ tức đến mức muốn cào anh một cái, hai tay cô nắm chặt, cô nhón chân lên nhưng vẫn không dám. Thẩm Tông Lương nhìn cô từ trên cao xuống, giọng điệu vô cùng hứng thú: “Ây, sao có thể chứ?”

Thả Huệ lập tức phá lên cười: “Không được bắt chước cách nói chuyện của em!”

Cô làm nũng rất thành thạo, giọng nói lại trong trẻo mềm mại.

Yết hầu của Thẩm Tông Lương lăn xuống, anh sờ soạng trên người: “Bút đâu? Ký tên mà không mang bút.”

“Em có mang.” Thả Huệ đưa qua nhưng Thẩm Tông Lương đã tự nói tự làm, đi vào phòng tiếp khách đối diện. Anh quay lưng về phía cô, giơ tờ đơn xin nghỉ lên: “Đến đây lấy.”

Biết rõ không có ai nhưng Thả Huệ vẫn ngó nghiêng một lúc lâu mới rón rén bước vào. Cô vừa chạm vào tay nắm cửa lạnh lẽo thì cửa đã được mở ra từ bên trong, hai bàn tay sau cánh cửa ôm cô vào lòng, rồi “Tạch” một tiếng, cửa bị khoá lại.

Thả Huệ giãy giụa trên ngực anh: “Anh điên rồi à, bên ngoài đang họp mà. Chủ tịch Tịch còn phải phát biểu nữa, anh mau ra ngoài đi.”

“Không ra ngoài được nữa rồi, ai bảo em lên đây ngay lúc này?” Thẩm Tông Lương một tay bế cô lên, đặt cô lên chiếc bàn trà trống trải: “Đêm qua em ngủ đến nửa đêm, một khắc cũng không nỡ chia cho anh, em bây giờ biết cách lạnh nhạt anh lắm rồi.”

Thả Huệ còn chưa kịp mở miệng biện giải thì nụ hôn của anh đã trút xuống như mưa, dừng lại ở đầu lưỡi cô, ở sau vành tai đỏ bừng của cô, ở đường cong xinh đẹp trên cằm cô. Cô giống như một người đi đường không kịp che ô, bị cơn mưa rào này tưới cho ướt đẫm.

Cô khẽ liếm khuôn cằm vừa mới được cạo râu của anh, cắn vào những sợi râu mới nhú. Hơi thở nóng rực của Thẩm Tông Lương phả vào mặt cô, anh khẽ rên một tiếng trầm thấp.

Dù sao đây cũng là ở cơ quan nên Thả Huệ không dám buông thả, cô nức nở ngậm lấy ngón tay anh, nếm được mùi thuốc lá đậm đà không giống với mùi khi ngửi nhưng đều khiến cô say mê.

Khi quay trở lại bộ phận Pháp chế, Thả Huệ lề mề trong phòng vệ sinh hai mươi phút, rút giấy hết tờ này đến tờ khác. Trên giấy có một mùi tanh nhàn nhạt, không phân biệt được là của cô hay của Thẩm Tông Lương.

Cô vào Hoa Giang đã lâu, nhưng chưa từng nghĩ sẽ có một ngày lại hôn chủ tịch của bọn họ trong phòng tiếp khách trang nghiêm, tĩnh mịch. Nhìn một Thẩm Tông Lương vốn luôn nghiêm chỉnh, chính trực, lại vì cô mà nhíu mày, khẽ hé môi phát ra một tiếng rên trầm thấp.

Thả Huệ chỉnh đốn lại trang phục xong thì bước ra ngoài, trên má vẫn còn vương lại một chút ửng hồng khác thường, khiến cô không dám ngẩng đầu đối diện với ai.

Thả Huệ chạy về văn phòng, còn chưa kịp điều chỉnh lại hơi thỏ thì điện thoại trên bàn đã rung lên. Cô khẽ “Dạ” một tiếng, như sợ ai đó nghe thấy.

Thẩm Tông Lương kẹp điện thoại vào tai bằng vai, tay anh đang niêm phong một túi hồ sơ, anh cười: “Quay lại giờ việc bình thường rồi, em không cần phải căng thẳng như vậy.”

Hoá ra cái kẻ đầu sỏ kia cũng biết đây là giờ làm việc à?

Thả Huệ đổi tay nghe máy: “Anh còn muốn làm gì nữa?”

“Đơn xin nghỉ phép của em vẫn còn ở chỗ anh.” Thẩm Tông Lương nhả ra một làn khói, anh kẹp điếu thuốc đưa ra xa một chút, cầm tập tài liệu đó lên rồi nói: “Còn một tập tài liệu nữa, em mang về cho mẹ em, chắc chắn bà ấy rất muốn xem.”

“Tài liệu gì vậy ạ?” Hai chân Thả Huệ vẫn còn mềm nhũn, nhất thời cô chưa phản ứng kịp: “Sao anh lại có đồ của mẹ em, là mẹ em nhờ anh tìm sao? Anh đã gặp bà ấy rồi à?”

Thẩm Tông Lương nhếch mép, nở một nụ cười đầy chắc chắn: “Em cứ cầm về đi, bà ấy sẽ sớm đến gặp anh thôi.”

Trước khi tan làm, Thả Huệ kiểm tra lại những việc đã xử lý trong tuần để xem có sót việc gì không. Ngoài ra, cô cũng triệu tập các đồng nghiệp trong bộ phận lại để mở một cuộc họp ngắn.

Tuần tới cô sẽ nghỉ phép năm, công việc cần bàn giao phải được sắp xếp trước, nhưng đến cuối buổi, Thả Huệ vẫn nói: “Tuy nói hiện tại không phải là giai đoạn cao điểm nhưng nếu gặp phải việc không giải quyết được thì mọi người cứ gọi điện cho tôi, tôi về đến khách sạn sẽ xem máy tính. Được rồi, tan họp.”

Tan làm, Thả Huệ cũng không vội ra về, cô ngồi một mình trong văn phòng sắp xếp tài liệu, bỏ hết những tài liệu đã hết hạn vào máy hủy giấy.

Gần sáu giờ rưỡi, có người gõ vào cánh cửa văn phòng đang mở. Tay Thả Huệ vẫn đang dán nhãn phân loại nên không để ý người đến là ai, cô chỉ nhẹ nhàng nói: “Vào đi.”

Nhưng ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đến là Thẩm Tông Lương thì cô vội vàng đứng dậy: “Chủ tịch.”

“Ừ.” Anh đặt hai thứ lên bàn cô: “Tiểu Chung, đơn xin nghỉ của em đã ký xong rồi.”

Thả Huệ lo bên ngoài còn có người nên khách sáo đáp: “Ngài còn đích thân mang xuống đây giúp tôi, cảm ơn Chủ tịch.”

Anh cười, vẻ mặt lạnh lùng được thay bằng sự dịu dàng: “Được rồi, người ta đi hết rồi, không cần diễn nữa đâu.”

Nghe vậy, Thả Huệ mới bĩu môi ngồi xuống, vẫn tiếp tục làm việc của mình. Cô liếc nhìn tập hồ sơ: “Đây là cái gì vậy? Em xem được không?”

Thẩm Tông Lương nói: “Xem thì được nhưng anh khuyên em không nên xem, quá bẩn.”

Bẩn đến mức khiến anh có chút sợ hãi, nếu Thả Huệ thật sự để ý Vương Bỉnh Văn rồi kết hôn với anh ta thì không biết cô sẽ rơi vào địa ngục như thế nào.

Thả Huệ vốn luôn nghe lời, cô cũng rất luôn tin tưởng Thẩm Tông Lương nên khi anh khuyên xem cô không xem thì cô cũng chẳng muốn xem nữa, cô hỏi: “Tuần sau anh đi đâu?”

“Anh dẫn Phạm Chí Vũ và mấy người nữa đi Bắc Côn khảo sát khu công nghiệp, em ở nhà nghỉ ngơi cho tốt.”

Cô gật đầu, nhanh chóng ngẩng mặt lên hỏi: “Vậy tối anh có về không? Chắc không ở lại đó ngủ đâu nhỉ.”

Anh đứng ở cửa, một tay anh đút trong túi áo vest, dáng người cao ráo và tuấn tú: “Sao vậy?”

Thả Huệ thẳng thắn bộc lộ tình cảm của mình: “Không có gì, em sợ em sẽ nhớ anh.”

Trời còn chưa tối, trong văn phòng chưa kịp bật đèn, trong ánh sáng mờ ảo, Thẩm Tông Lương nghe thấy giọng nói dịu dàng và quyến rũ của cô, anh đột nhiên thấy căng thẳng, tim như bị ai đó bóp một cái, vừa chua chát vừa tê tái, suýt nữa anh đã không đứng vững.

Khi anh lên tiếng lần nữa, giọng anh nghe khàn khàn trầm ấm: “Sẽ về, chờ điện thoại của anh.”

Lúc này Thả Huệ mới vui lên, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: “Dạ, em biết rồi.”

Thẩm Tông Lương thấy Quan Bằng đi tới thì khẽ hắng giọng.

Quan Bằng nhìn vào bên trong thì thấy Thả Huệ đã cung kính đứng dậy, anh ta không nhận ra có gì bất thường, chỉ nhỏ giọng nói: “Chủ tịch, các lãnh đạo đã đến rồi, chúng ta đi thôi?”

Thẩm Tông Lương nhàn nhạt ừ một tiếng: “Đi thôi.”

Tối đó, Thả Huệ cũng không về nhà, Đổng Ngọc Thư gửi cho cô một địa chỉ, bảo cô đến đó ăn cơm, nói là bác Cát cũng ở đó. Cô cho rằng đây là buổi cơm để gặp gỡ họ hàng bên nhà Cát Huy nên cũng không để ý.

Đến khi bước vào phòng bao cô mới biết, người ngồi ở ghế chủ tọa là ba mẹ của Vương Bỉnh Văn, cô muốn đi nhưng Đổng Ngọc Thư đã giữ cô lại nói: “Chỉ là ăn cơm thôi mà, ba mẹ cậu ấy rất thích con, đừng làm mọi người mất hứng.”

Thả Huệ miễn cưỡng nở nụ cười chào hỏi, lúc ngồi xuống cô mới nói: “Mẹ ơi, sao mẹ lại làm thế này? Con đã nói cả trăm lần rồi, con không thích anh ấy, vậy mà mẹ còn bày vẽ ra mấy trò này.”

Đổng Ngọc Thư rót cho cô một ly trà: “Có chuyện gì thì ăn cơm xong rồi nói, ngay cả chút lễ phép này con cũng không hiểu sao?”

Cô cầm ly trà lên uống một ngụm, vì không muốn làm mẹ khó xử nên cô lại phải giả vờ. May mắn là ba mẹ Vương Bỉnh Văn cũng là người thông minh, nhận ra cô gái có chút e dè, ngại ngùng nên chỉ nói chuyện phiếm đôi câu.

Mẹ Vương thấy sắc mặt cô tái nhợt, bèn hỏi: “Thả Huệ, có mệt không con, công việc bận lắm à?”

Cô mỉm cười: “Dạ dạo này cũng không bận lắm. Bận thì đã không có thời gian ngồi đây ăn cơm cùng mọi người rồi ạ.”

Ba Vương nói tiếp lời: “Nếu mệt quá thì con cứ nghỉ việc đi, nhà cũng không phải là không nuôi nổi hai đứa, cần gì phải gắng sức như vậy?”

Thả Huệ được dạy dỗ tốt nên cô chỉ coi như mình bị điếc một tai, vờ như không nghe thấy.

Vẫn là Cát Huy lên tiếng: “Cái này thì tôi thấy không được lắm, con gái cũng nên có sự nghiệp của riêng mình, thời đại bây giờ khác ngày xưa lắm.”

Nói xong, Thả Huệ biết ơn nhìn bác Cát.

Giữa chừng, Đổng Ngọc Thư đi ra ngoài một chuyến, cô cũng đứng dậy đi theo. Hai người đứng nói chuyện sau tảng đá lớn trong sân, Thả Huệ chỉ vào phòng bao: “Mẹ nghe thấy chưa? Còn chưa gả vào nhà họ mà họ đã bắt đầu can thiệp vào công việc của con rồi,mẹ vẫn còn thấy anh ta tốt sao?”

Đổng Ngọc Thư nói: “Mẹ cũng chưa gặp ba của Bỉnh Văn lần nào, chẳng phải là đang tìm hiểu sao?”

“Con thấy không cần tìm hiểu nữa đâu.” Thả Huệ cầm điện thoại của mình định bỏ đi: “Sau này chuyện như vậy, mẹ đừng gọi con nữa, con sẽ không đến đâu.”

“Bây giờ giọng điệu con cứng rắn quá nhỉ, dám nói chuyện với mẹ như vậy. Cái gã họ Thẩm kia đến một cái là con biến thành một bộ dáng khác ngay.”

Thả Huệ nghe mẹ nói vậy thì dừng bước: “Mẹ chưa bao giờ quan tâm chuyện ở cơ quan con, là ai nói cho mẹ biết? Là Vương Bỉnh Văn à?”

“Chuyện lớn như vậy mà con dám giấu mẹ, giờ con còn dám hỏi lại à?”

Cơn giận Đổng Ngọc Thư dồn nén bao lâu nay cuối cùng cũng được trút ra, giọng bà hơi run rẩy: “Thẩm Tông Lương lớn hơn con mười tuổi, gia thế, kinh nghiệm sống và nhận thức không cùng một đẳng cấp với con, rốt cuộc con thích cậu ta ở điểm nào? Mẹ chẳng thể hiểu nổi, con cũng không phải là người ham giàu sang phú quý, rốt cuộc là con thích cậu ta ở điểm nào?”

Ham giàu sang.

Nghe những lời này tuôn ra từ miệng mẹ mình thì lại mang theo một vẻ mỉa mai khác hẳn. Có vẻ như việc cô yêu Thẩm Tông Lương trong mắt mọi người đều là một sự tiếp cận và quyến rũ có mục đích rõ ràng.

Thả Huệ tức giận đến run cả tay, cô bật cười: “Đúng vậy, con thích anh ấy, thích đến mức không biết dùng từ ngữ gì để diễn tả, cũng đã thích bao nhiêu năm nay rồi. Mẹ đừng giới thiệu người khác cho con nữa, con không đồng ý đâu.”

Nói xong, cô quay người bỏ đi.

Đổng Ngọc Thư vừa định gọi cô nhưng lại nhìn thấy mấy bóng người đang nói chuyện ở cửa sổ tầng trên. Vương Bỉnh Văn nói vì hôm nay Thẩm Tông Lương có khách ở đây nên không ai được lên hai tầng trên. Nhưng Thả Huệ đã rời đi trước, không kịp để người này nhìn thấy hai nhà họ đang ăn cơm.

Bà nhanh chóng quay người vào phòng lấy đồ, nói lời xin lỗi với người nhà họ Vương rồi đổi sang một chỗ khác để đợi anh.

Thẩm Tông Lương rời khỏi bàn tiệc, anh không quen uống rượu trắng nên cứ uống vào là đau đầu. Nhưng biết làm sao được khi các bác các chú đều thích loại rượu này, rượu cũng được mua theo sở thích của họ. 

Dù thân phận có cao đến đâu, danh tiếng có lẫy lừng đến đâu thì anh cũng phải nhập gia tùy tục. Muốn lấy được thành tích trên địa bàn của người ta thì không tránh khỏi phải lấy lòng mấy vị này.

Trên bàn rượu, anh còn có thể cố gắng giữ tinh thần nói cười, vừa ra ngoài anh đã vịn lấy lan can bên cạnh, suýt ngã.

Quan Bằng biết anh uống say, muốn đỡ anh nhưng lại bị Thẩm Tông Lương từ chối: “Chăm sóc bên này giúp tôi, tôi quay lại ngay.”

Thẩm Tông Lương đi vòng qua, vừa mở mắt ra anh đã nhìn thấy một người phụ nữ đoan trang, khoảng năm mươi tuổi, tóc được búi tròn sau đầu, trên tai đeo một đôi bông tai ngọc bích.

Nhìn ra người nọ ăn diện kỹ càng, lại còn xuất hiện ở đây, có lẽ là có hẹn quan trọng ở đây.

Đổng Ngọc Thư gọi anh rồi lên tiếng tự giới thiệu: “Chủ tịch Thẩm, chào ngài. Tôi là mẹ của Chung Thả Huệ.”

Thẩm Tông Lương tỉnh táo lại một chút: “Chào dì.”

Suy đi nghĩ lại, chỉ có khả năng này.

Huống chi hai mẹ con họ còn có vài phần giống nhau.

Trên gương mặt Tiểu Huệ, cũng có thể mơ hồ nhìn thấy vài phần phong thái thời trẻ của mẹ cô. Chẳng trách năm đó Chung Thanh Nguyên bất chấp sự phản đối của gia đình, cũng muốn cưới một người phụ nữ không quyền không thế như vậy. Để rồi về sau, khi ông Chung lâm bệnh nặng, bên nhà vợ không có một ai có thể dang tay giúp đỡ.

Cuộc hôn nhân này đã từng là một giai thoại ở Bắc Kinh năm xưa, sau này lại trở thành một câu chuyện cười tầm thường.


Comments

Gửi bình luận