“Tất cả những chuyện này là thật sao?”
Trong sân chỉ có chút ánh sáng, Thẩm Tông Lương vừa uống không ít rượu, anh thật sự không thể đứng quá lâu. Anh tìm một chiếc ghế đá ngồi xuống rồi xin lỗi: “Phận làm vãn bối nhưng lại thất lễ, con xin phép ngồi trước.”
Thật lòng mà nói, tối nay không phải là thời điểm tốt để nói chuyện nhưng Đổng Ngọc Thư đã đợi anh ở đây, lại còn là chuyện liên quan đến Tiểu Huệ của anh, cho dù Thẩm Tông Lương có không thoải mái đến thế nào đi nữa thì anh cũng phải giữ cho được phong độ và lễ nghĩa vốn có.
Đổng Ngọc Thư cười: “Cậu muốn ngồi thì chúng tôi làm sao dám cản? Xin cậu đừng nói những lời như vậy. Ở đây tôi có một tấm thiệp mời, chủ tịch Thẩm đã từng giúp đỡ con gái tôi, bây giờ lại là lãnh đạo của con bé, ngày con bé kết hôn, tất nhiên là phải mời cậu đến dự rồi.”
“Kết hôn?” Thẩm Tông Lương nghi ngờ mình nghe nhầm, sắc mặt anh hơi cứng lại: “Tiểu Huệ muốn kết hôn với ai?”
Đổng Ngọc Thư vịn vào bàn rồi ngồi xuống: “Kết hôn với học trò của tôi, hai đứa chúng nó xứng đôi vừa lứa về mọi mặt.”
Thẩm Tông Lương nhận lấy tấm thiệp đỏ, hai cái tên Chung Thả Huệ và Vương Bỉnh Văn được viết cạnh nhau khiến mắt anh thấy nhức nhối. Dù có nghi ngờ tính xác thực của chuyện này, nhưng khi tấm thiệp hồng này được bày ra trước mắt thì trong lòng anh vẫn không khỏi khó chịu.
Anh ném nó sang một bên, giọng nói vẫn đều đều: “Dì có chắc là Tiểu Huệ sẽ bằng lòng kết hôn không? Thời bây giờ khác xưa nhiều rồi, không phải mọi chuyện đều phải nghe theo lời cha mẹ.”
Những lời tuôn ra từ miệng Đổng Ngọc Thư nghe vô cùng châm chọc: “Con gái tôi xưa giờ vốn rất ngoan ngoãn, sau này không biết bị ai xúi giục mà lại bất mãn với tôi đủ điều. Nhưng làm mẹ thì biết làm sao được? Chỉ có thể vì con bé mà suy tính thôi.”
Nghe vậy, Thẩm Tông Lương chỉ cười, hoàn toàn không để bụng lời bà nói.
“Dì ơi, tốt nhất là dì nên tìm hiểu cho rõ ràng về cái người tên Vương Bỉnh Văn này. Ngoài ra, Tiểu Huệ là một người trưởng thành, có suy nghĩ chín chắn, cô ấy học rộng hiểu sâu, cũng đã từng gặp đủ mọi loại người, có thể phân biệt được cái gì tốt, cái gì xấu. Tiểu Huệ ở bên cạnh con, sống cuộc sống không thiếu thứ gì, tầm nhìn đã sớm không còn tầm thường nữa.”
Đổng Ngọc Thư nghe ra lời cảnh cáo của anh, trong lòng giật mình. Chẳng trách con gái bà lại mê mẩn người đàn ông này đến mức đó.
Quả thực, từ cách ăn nói cho đến cử chỉ mà Thẩm Tông Lương thể hiện ra, đây không phải là phong thái mà một người thường có thể sánh được. Dù lúc này anh đã không còn tỉnh táo nhưng sự giáo dưỡng lâu năm của dòng dõi danh gia vọng tộc vẫn tỏa ra từ người anh. Ngay cả tốc độ nói chuyện cũng không nhanh không chậm, như một làn gió nhẹ tháng Tư, nghe rất dễ chịu.
Đổng Ngọc Thư tự giễu nói: “Vậy theo ý của cậu là, tầm nhìn của tôi không bằng con gái mình, cậu thì tốt còn Vương Bỉnh Văn thì chẳng ra gì, đúng không?”
Thẩm Tông Lương không trả lời câu hỏi sắc bén đó.
Thời gian quá gấp, anh chỉ có thể nói những điều cốt yếu: “Dì suy tính cho con gái mình, điểm này con hiểu, cũng rất đồng cảm. Sau này nếu con có con gái thì cũng sẽ cân nhắc mọi việc như dì. Con biết dì đã chịu rất nhiều ấm ức ở nhà họ Chung, nên muốn thông qua con gái để sửa chữa cuộc đời của mình, định hình cô ấy theo ý dì muốn nhưng con xin phép nói thẳng, cách làm này e là hơi cực đoan, tư tưởng cũng có phần lệch lạc. Kết quả chỉ có thể là Tiểu Huệ không chấp nhận, mà dì cũng chẳng vui vẻ gì.”
Đổng Ngọc Thư ngạc nhiên vì bị anh nói trúng tim đen như vậy.
Nhưng nghĩ lại, anh có thể đứng vững không ngã trong cục diện hỗn loạn như vậy thì tầm nhìn và thủ đoạn hẳn là đều thuộc hàng đỉnh cao.
Một chút mâu thuẫn gia đình thôi mà, anh đương nhiên có thể nhìn thấu.
Bà thừa nhận: “Đúng vậy, tôi ở nhà họ Chung đã nhận đủ biết bao nhiêu là ánh mắt khinh bỉ nên đương nhiên tôi không muốn con gái mình cũng phải sống những ngày tháng như vậy. Nếu không phải vì gả cho ba nó, không phải vì ba nó nhu nhược bất tài thì sao tôi lại rơi vào hoàn cảnh này? Từ trước đến nay, mỗi lần tôi và mẹ chồng không hòa thuận, ông ấy đều chẳng dám lên tiếng, cậu có biết tôi đã phải nhẫn nhịn bao lâu không?”
Thẩm Tông Lương đặt một tay lên đầu gối, khẽ cười: “Nhưng con lại thấy, tuy chồng dì nhu nhược bất tài, nhưng để có thể cưới được dì, lần đầu tiên trong đời ông ấy đã cãi lại cha mẹ. Thậm chí về sau đến lúc qua đời vì bệnh, ông ấy vẫn luôn che chở cho dì, đúng không?”
Đổng Ngọc Thư không nói nữa, khoé miệng bà chùng xuống, bà ngẩng đầu lênnhìn vầng trăng nơi chân trời, nhớ lại những ngày tân hôn ngọt ngào trong đời, trên mặt cuối cùng cũng xuất hiện vài phần ý cười. Bà khẽ hé miệng định nói thêm gì đó, nhưng dường như lại thấy mọi lời nói ra lúc này đều trở nên thừa thãi.
Thẩm Tông Lương dường như đã thấm mệt, anh cầm tấm thiệp mời lên, nở một cười đầy mỉa mai: “Con đã nhờ Tiểu Huệ đưa cho dì một tập tài liệu, chọn con rể vẫn nên chọn cho kỹ lưỡng, giao phó nhầm người thì không tốt đâu.”
Đổng Ngọc Thư dường như đã hiểu ra: “Ý của cậu là…Vương Bỉnh Văn, cậu ấy…”
Thấy thời gian anh nấn ná lại đây đã lâu, không thể để các chú chờ anh thêm được nữa.
Thẩm Tông Lương đứng dậy: “Đương nhiên, vẫn có con ở đây thì cả đời này Tiểu Huệ sẽ bình an vô sự, dì không cần lo lắng. Con vẫn còn vài vị khách phải tiếp đãi, xin phép đi trước.”
Anh loạng choạng bước lên lầu hai, cố gắng chống đỡ để nói cho hết vài câu vừa rồi khiến cho đầu anh còn đau hơn lúc đến.
Khi anh quay về bàn rượu, chú Lý cười mắng: “Đi đâu mà lâu vậy hả? Chú còn tưởng con ngã lăn ra ở đâu đó rồi, đang định đi tìm con đây.”
Thẩm Tông Lương nâng ly rượu trước mặt mình lên rồi uống cạn một hơi.
Anh giơ đáy ly cho chú Lý xem: “Xin lỗi chú, con gặp người quen nên đứng lại nói với người ta hai câu.”
Ngồi lại đến giờ này, ai cũng đều đã có chút mệt mỏi, uống xong rượu trong ly thì giải tán. Thẩm Tông Lương tiễn từng người lên xe: “Hôm nay con tiếp đãi không chu đáo, các chú đừng trách con.”
“Vậy mà còn không chu đáo à.” chú Lý cười nói: “Tông Lương này, con còn khoẻ hơn anh trai của con nhiều, Nguyên Lương ấy à, chỉ ba ly là gục rồi.”
Thẩm Tông Lương say khướt, cố vịn vào cửa xe để đứng vững: “Anh ấy cũng có tuổi rồi mà chú, sức khỏe cũng không tốt lắm, chú đi chậm thôi nhé.”
“Rồi rồi rồi, con ở lại đi.” chú Lý vẫy tay lên xe.
Đợi họ đi hết, Quan Bằng lập tức tiến lên đỡ anh: “Chủ tịch, không sao chứ ạ?”
Thẩm Tông Lương lắc lắc đầu để có thể tìm lại chút tỉnh táo, anh dặn dò Quan Bằng: “Dặn Phạm Chí Vũ, sắp tới phải theo dõi sát sao tiến độ dự án giải tỏa này, có thể sẽ được phê duyệt nhanh đó. Dám làm hỏng việc thì cho cậu ta cút luôn đi.”
Quan Bằng giật mình, chủ tịch Thẩm ngày thường luôn nói chuyện hoà nhã lắm mà, sao hôm nay lại nóng nảy thế này? Là do rượu hay vì nguyên nhân nào khác?
Anh ta liên tục đáp lời: “Tôi biết rồi, chắc chắn sẽ không làm lỡ việc đâu, để tôi đưa ngài về.”
Sau khi Thả Huệ tức giận đi ra thì cô cũng không muốn về nhà nữa. Cô lái xe lang thang trên đường một lúc, tìm một quán ăn rồi dừng lại, tùy tiện ăn chút gì đó lót dạ. Ăn xong cô lại lái xe đến đường Ích Nam, muốn xem Thẩm Tông Lương đã về chưa.
Đứng đợi trên đường một lúc, cô thấy xe của tập đoàn chạy tới thì sợ hãi vội vã lái xe đi. Khi cô quay lại lần nữa thì Quan Bằng đã không còn ở đó. Trên hai tầng lầu chỉ còn lại vài ngọn đèn sáng, hắt lên bóng liễu nghiêng trong gió nhẹ.
Thả Huệ xuống xe, quen đường quen lối mở cửa nhà anh, nhưng tầng một không có ai.
Cô lại lên phòng ngủ tầng hai.
Quan Bằng làm việc cẩn thận, chăm sóc chủ tịch Thẩm rất chu đáo, thậm chí còn đặt một ly nước trên tủ đầu giường.
Thẩm Tông Lương nằm ngay ngắn trên giường, vẻ mặt anh tiều tụy, trông như đã uống rất nhiều rượu. Thả Huệ đi vào phòng tắm vắt một chiếc khăn, tỉ mỉ lau mặt lau tay cho anh.
Lau xong, Thả Huệ lại đi nấu một chén canh giải rượu rồi cẩn thận bưng lên lầu. Cô đặt chén lên đầu giường rồi lập tức đưa tay lên miệng thổi phù phù: “Nóng quá nóng quá.”
Ánh đèn ngủ rất dịu, người đang ngủ khịt mũi một tiếng: “Em không biết lót đĩa bên dưới cho đỡ nóng à?”
Thả Huệ nhìn sang, không biết anh đã mở mắt từ lúc nào.
Cô đỡ anh dậy: “Anh tỉnh rồi thì uống cái này đi, bằng không ngày mai sẽ đau đầu lắm đó.”
Thẩm Tông Lương nhàn nhạt liếc cô: “Không vội, nóng thế này thì cứ để đó đã.”
Thả Huệ “Ồ” một tiếng.
Không biết vì sao, cô cảm thấy giọng điệu của anh có gì đó là lạ, ánh mắt nhìn cô cũng không mấy thân thiện, cô cảnh giác hỏi: “Chưa đàm phán xong dự án sao? Trông anh có vẻ không vui.”
Thẩm Tông Lương chỉ vào cặp tài liệu trên ghế sofa: “Em lấy đồ trong túi ra đi.”
Thả Huệ không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ ngoan ngoãn làm theo. Cô đem tất cả tài liệu đến trước mặt anh, trơ mắt nhìn anh rút ra một tấm thiệp mời từ bên trong, cô còn ngây ngô hỏi: “Của ai vậy ạ?”
Thẩm Tông Lương nở một nụ cười trống rỗng và cô đơn: “Của em.”
“Của em?” Thả Huệ ngạc nhiên chỉ vào mình.
“Lại đây, nói cho anh biết.”
Mặt mày Thẩm Tông Lương u ám, anh dùng đầu ngón tay nghiền nát bụi vàng dính trên thiệp mời, giọng điệu lạnh lẽo: “Em nhất định phải kết hôn sao?”
Anh đang nói mê sảng cái gì vậy!
Thả Huệ không tin nổi phải mở thiệp ra xem…tên trên thiệp đúng là tên của cô. Nhìn là biết đây là nét chữ của mẹ cô, không thể chối cãi được.
Trong khoảnh khắc đó, tiếng ve râm ran, tiếng gió đêm lướt qua ngọn cây khe khẽ và tiếng máy tạo độ ẩm trong phòng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một khoảng trống mông lung trong đầu cô.
Thả Huệ tức đến run người, ngực cô phập phồng dữ dội mấy cái: “Mẹ em đúng là phát điên rồi.”
“Cũng không hẳn là vậy.” Thẩm Tông Lương vén chăn đứng dậy: “Có bệnh thì vái tứ phương, có thể là dì ấy hết cách rồi nên mới làm bừa, để ngăn cản em gả cho anh.”
Thả Huệ nắm chặt tấm thiệp mời trong tay, đi theo anh vào phòng tắm: “Đây không phải là ý của em, làm sao em có thể vừa muốn kết hôn, vừa còn với anh…”
“Sao anh không biết chứ? Vừa nãy là anh đùa với em thôi.” Thẩm Tông Lương rút bàn chải đánh răng ra, nhìn vào bản thân trong gương rồi bắt đầu chậm rãi đánh răng.
Cô ủy khuất bĩu môi, ủ rũ cúi đầu: “Xin lỗi, em thay mặt mẹ em xin lỗi anh, tính tình bà ấy hơi cố chấp.”
Đợi đánh răng xong, Thẩm Tông Lương mới nói: “Em có làm sai gì đâu? Mẹ em thì đúng là có hơi mù quáng một chút, bà ấy quá tin học trò của mình, hiểu biết về nhà họ Thẩm lại quá nông cạn.”
Thả Huệ thở dài: “Bà ấy cảm thấy mình đã từng quá khốn khổ nên không muốn để em khổ nữa.”
“Không sao đâu.” Thẩm Tông Lương đi tới xoa đầu cô: “Anh sẽ khiến cho mẹ em hiểu, em đừng gấp.”
Sao mà không gấp cho được? Cô sốt ruột chết đi được đây, không biết mẹ cô còn có thể làm ra những chuyện điên rồ gì nữa.
Thả Huệ giậm chân: “Sao em có thể không gấp được chứ? Cứ như thế này mãi thì sao được?”
Nói xong, cô xách túi vội vàng lao xuống lầu như bay, chỉ mong có thể nhanh về đến nhà để đối chất với mẹ. Thẩm Tông Lương có gọi thế nào cũng không kịp giữ cô lại, mà anh lại vừa uống rượu nên không lái xe được. Anh chỉ có thể canh thời gian rồi gọi điện cho cô, hỏi xem cô đã về đến nhà chưa.
Thả Huệ vừa vào thang máy: “Đến rồi, anh mau đi nghỉ đi, đừng để bản thân quá mệt.”
“Về nhà là tốt rồi, em đừng cãi nhau với mẹ, có chuyện gì thì nói cho rõ ràng.”
“Em biết rồi.”
Nhưng lần này, Thả Huệ không nghe lời Thẩm Tông Lương.
Thậm chí trước khi lên lầu, cô ngồi trong xe xem xong tập tài liệu về Vương Bỉnh Văn, cô hoàn toàn không thể tin được con người đang được phơi bày trước mắt cô lại là Vương Bỉnh Văn ngoan hiền trong mắt mẹ cô.
Cô thật sự rất tức giận, không chỉ vì mẹ đã tự ý quyết định bấy lâu nay.
Vì vậy, khi vừa vào cửa, cô đã ném tấm thiệp mời ra trước mặt Đổng Ngọc Thư: “Cái này là mẹ viết sao?”
Đổng Ngọc Thư nói: “Ừ, mẹ chỉ tập viết thôi, đưa cho lãnh đạo của con tham khảo, không được sao?”
Thả Huệ hít sâu hai hơi: “Mẹ. Con có một thứ này, mẹ đọc xong rồi mình nói chuyện được không?”
“Đưa đây.”
Nhân lúc Đổng Ngọc Thư đang xem bản lý lịch được cho là xuất sắc của học sinh mình thì Thả Huệ tự rót cho mình một ly nước.
Trên đường vội vàng chạy về đây, cô đã sớm khát khô cả cổ. Nghĩ cuộc đối thoại sắp tới của hai mẹ con, chắc chắn cô sẽ phải nói rất nhiều, thậm chí còn có thể sẽ phải nổi giận nên cô rất cần ly nước này.
Không lâu sau, Đổng Ngọc Thư đã lên tiếng gọi cô: “Con gái, tất cả những chuyện này là thật sao? Tất cả những chuyện này là thật sao?”
Trên mặt Thả Huệ đầy vẻ khinh thường: “Mẹ cho rằng anh ta là người trong sạch sao? Anh ta đi Mỹ sớm như vậy, đã từng có vô số bạn gái, có không ít người còn phá thai vì anh ta kia kìa. Thậm chí còn có một nữ sinh khóa dưới sinh cho anh ta một đứa con, nhà họ không dám nhận nên gửi tạm cho họ hàng nuôi. Tại sao anh ta lại vội vàng muốn kết hôn như vậy? Chẳng phải là đợi kết hôn xong thì có thể đón đứa bé kia về, để có thể danh chính ngôn thuận nuôi nấng trong nhà họ sao?”
Nói đến đây, Thả Huệ dừng lại nhìn vào đôi mắt mở to của Đổng Ngọc Thư: “Mẹ cũng không suy nghĩ xem, với điều kiện tốt như vậy mà anh ta không tìm được ai sao! Tại sao lại cứ bám lấy con? Chẳng phải vì thấy con dễ nói chuyện, chuyện gì cũng không để tâm, trong nhà cũng không có ai chống lưng, còn mẹ thì đã bị anh ta làm cho mê mẩn. Nếu con thật sự gả qua đó theo ý mẹ thì chẳng phải so với cuộc sống hiện tại sẽ khốn khổ hơn nhiều sao?”
Một lúc lâu sau, Đổng Ngọc Thư mới nản lòng vứt tập tài liệu xuống, bà chỉ vào con gái mình: “Con không cần nói những lời này để châm chọc mẹ, cho dù cậu ta không tốt thì chẳng lẽ nhà họ Thẩm bên đó tốt lắm sao?”
Thả Huệ nặng nề đặt cái ly xuống: “Nhà họ Thẩm thì sao hả mẹ? Mẹ đã từng đến đó hay ai trong nhà mình từng đến chưa? Sao mẹ biết là không tốt? Con biết, năm đó mẹ anh ấy đã khiến mẹ mất mặt, nhưng dù mẹ có giận đến đâu, ghi thù đến bây giờ thì cũng đủ rồi mà? Có cần phải trút giận lên Thẩm Tông Lương không? Anh ấy có lỗi gì đâu mẹ?”
“Con…”
“Bình thường mẹ bắt nạt con thì thôi đi, bây giờ còn đem cái này đến trước mặt anh ấy để bắt nạt anh ấy!” Thả Huệ càng nói càng tức, cô cầm tấm thiệp mời vô cớ kia lên, dùng sức xé thành mấy mảnh rồi ném hết lên bàn trà.
Đổng Ngọc Thư chưa bao giờ thấy cô hung dữ như vậy.
Dường như việc khiến Thẩm Tông Lương phải chịu ấm ức khiến cô không thể nào chịu nổi, là phạm vào điều tối kỵ của cô. Cô thà bỏ đi sự dịu dàng thường ngày của mình để bảo vệ anh, chứ không thể để anh chịu sự ấm ức như vậy.
Đổng Ngọc Thư cười gằn mấy tiếng: “Xem đi, tôi đúng là sinh được một đứa con gái tốt quá mà. Vất vả nuôi con khôn lớn, vậy mà chỉ vì một người đàn ông…”
Những lời như thế này Thả Huệ đã nghe quá nhiều rồi. Trước đây, cô luôn nghĩ đến sự khổ cực và vất vả của mẹ, nên lần nào cô cũng nuốt trọn mọi ấm ức vào trong. Thậm chí chuyện đi học Oxford năm đó, dù cho có đau khổ và giày vò đến đâu, cô cũng vẫn thuận theo ý mẹ nhưng lần này cô thật sự không muốn nhịn nữa, cũng thật sự không nhịn được nữa.
Thả Huệ ngắt lời bà: “Sinh con ra và nuôi dưỡng con là lựa chọn chung của ba mẹ. Con không có chút quyền lựa chọn nào, đây không phải quyết định của con. Ông ấy bỏ cuộc giữa chừng, mẹ hận ông ấy, hận xã hội đã đối xử bất công với mẹ. Giờ thì ông ấy chết rồi, còn con thì chưa, mẹ lại trút hết oán hận cả đời lên người con, nhất định bắt con phải sống theo ý mẹ, như thể là làm như vậy thì mẹ sẽ có thể nhận lại chút bù đắp nào đó phải không mẹ? Nhưng con nợ mẹ bao nhiêu? Phải trả đến bao giờ mới đủ? Hay là phải dùng mạng con trả lại cho mẹ mới đủ phải không?”
Khi nói những lời này, trông cô có vẻ rất bình tĩnh nhưng trong lòng thì đã tiêu điều như cánh đồng tuyết trơ trọi giữa mùa đông lạnh giá.
Nếu Đổng Ngọc Thư nói có, có lẽ Thả Huệ thật sự sẽ tự sát ngay trước mặt bà.
Cô bỗng nhiên hiểu ra, cô và mẹ đều đang đối mặt với sự tuyệt vọng, hai người họ vĩnh viễn không thể chia lìa nhưng ai cũng không làm gì được ai.
“Từ nhỏ đến lớn, mẹ bắt con phải cố gắng học giỏi, phải giỏi hơn cả đám con trai như Trang Tân Hoa, như vậy mẹ mới không cần phải nuôi dạy con theo khuôn mẫu của một người phụ nữ. Đến hôm nay, mẹ lại đem những kỳ vọng xã hội dành cho phụ nữ áp đặt lên con, ép con phải gả cho người mẹ vừa ý, rồi đi đến cái gọi là bến đỗ sao? Nghe nó nực cười lắm mẹ à.”
Đổng Ngọc Thư không nói thêm lời nào.
Bà chỉ cảm thấy những lời con gái mình vừa nói thực ra rất có lý lẽ, với trình độ của bà thì tuyệt đối không thể nói ra được như vậy. Lúc này bà mới hiểu những lời Thẩm Tông Lương nói là đúng, nền giáo dục mà Thả Huệ được tiếp nhận, tri thức và tầm nhìn hình thành từ sự bồi dưỡng đó đều đã đạt đến trình độ rất cao, không cần bà phải lo lắng.
Bà ngước mắt nhìn Thả Huệ, cô đã không còn nét ngây ngô non nớt của một thiếu nữ nữa mà đã trở thành một cô gái trầm tĩnh và dịu dàng, Đổng Ngọc Thư nói: “Nói đi, nói hết ra đi, nói xem con ghét mẹ đến mức nào.”
Thả Huệ cười lạnh một tiếng: “Bao nhiêu năm nay, từ lúc đi học đến lúc đi làm, mẹ ngày đêm nhìn con bận rộn nhưng đã bao giờ mẹ nói một câu “Không cần làm quá sức” hay “Mệt rồi thì nghỉ ngơi đi” chưa? Mẹ có nói không?”
Đổng Ngọc Thư á khẩu, bà thực sự rất muốn nói nhưng áp lực không ngừng gia tăng trong thời gian dài đã khiến bà quên mất cách làm một người mẹ hiền từ là như thế nào.
Thả Huệ cũng mệt rồi, cô không nhìn rõ đồng hồ trên tường đang chỉ mấy giờ, cô chỉ nói: “Bác Cát là người rất tốt, mẹ cứ yên tâm mà kết hôn với bác ấy, con sẽ không có bất kỳ ý kiến gì. Con biết mẹ là sợ con không đồng ý nên mới cứ trì hoãn, bác ấy đã cầu hôn mẹ rồi còn gì? Con tuyệt đối sẽ không can thiệp hay ngăn cản hạnh phúc của mẹ. Sau này con sẽ cố gắng ít về nhà hơn, chúng ta cũng không hợp để ở cùng nhau.”
Đổng Ngọc Thư gật đầu, ánh mắt trống rỗng dừng ở ngoài cửa sổ: “Con đi đi, lúc con ở Hong Kong, mẹ sống một mình còn tốt hơn, con về là gà bay chó sủa.”
Cuối cùng, Thả Huệ cũng không nói gì nữa, cô bắt đầu cảm thấy chóng mặt bồn chồn, tay run rẩy dữ dội, dạ dày bắt đầu khó chịu, những triệu chứng này nhắc nhở cô, đã đến lúc phải uống thuốc chống trầm cảm rồi.
Cô quay người trở về phòng, khóa cửa lại rồi lấy ra vài lọ thuốc từ trong ngăn kéo. Uống thuốc suốt hai năm, Thả Huệ đã thuộc lòng số lượng viên thuốc cần uống, cô đổ thuốc ra lòng bàn tay, ngửa đầu nuốt xuống.
Đêm tối u ám và lạnh lẽo, đèn đường không biết đã tắt từ lúc nào, khung cảnh xung quanh chỉ còn hai màu đen trắng. Mọi thứ trước mắt đều mờ ảo, phủ một lớp sương trắng xóa.
Thả Huệ nằm sấp trên giường bất động rất lâu nhưng mãi vẫn không thấy buồn ngủ chút nào. Ngược lại, cô còn bị axit dạ dày kích thích đến mức phải nôn hai lần. Khi vặn vòi nước, đầu ngón tay cô khẽ run, thân thể vẫn nóng nhưng tay chân lại lạnh buốt.
Cô dứt khoát không ngủ nữa, mở tủ thu dọn đồ đạc.
Sáng hôm sau, Thả Huệ kéo vali ra khỏi nhà, không ai biết cô đã đi đâu.


Gửi bình luận