“Nói rõ ràng một chút.”
Người đầu tiên phát hiện Thả Huệ không có ở nhà là Đổng Ngọc Thư.
Sau khi đi tập thể dục buổi sáng về, bà đặt bữa sáng lên bàn rồi đi chợ mua thức ăn. Sữa đậu nành và tiểu long bao để trên bàn cả buổi sáng nhưng không ai động đến. Ban đầu bà còn tưởng con gái vẫn đang ngủ nhưng khi đi đến trước phòng ngủ thì mới thấy cửa đang hé mở, giường gối vẫn còn gọn gàng ngăn nắp, không có ai ngủ trên đó cả.
Đổng Ngọc Thư kiểm tra tủ quần áo mới phát hiện ra Thả Huệ đã mang đi phần lớn quần áo, chiếc va li cô hay dùng để đi công tác cũng biến mất, gọi điện cho Thả Huệ thì máy cô lúc nào cũng báo bận.
Nghĩ đến những lời của Thả Huệ hôm qua, cùng với vẻ mặt đau khổ, mệt mỏi của cô, một dự cảm tồi tệ dâng lên trong lòng Đổng Ngọc Thư. Bà nắm chặt điện thoại, đi đi lại lại trong phòng khách mấy vòng liền, không biết liên lạc với ai trong một buổi sáng cuối tuần như thế này.
Đổng Ngọc Thư ngồi xuống ghế sofa, bấm đi bấm lại các dãy số vô nghĩa, không biết nên gọi cho ai. Trong đầu bà không ngừng vang lên một giọng nói, bà chỉ còn lại duy nhất một đứa con gái này thôi.
Bà sốt ruột vò đầu bứt tai, dùng sức mạnh đến nỗi da đầu bắt đầu thấy hơi đau nhức. Sau đó Cát Huy đến, ông hỏi: “Có khi nào con bé ra ngoài cùng Tiểu Vương không?”
Đổng Ngọc Thư nghe đến cái tên này là thấy giận dữ vô cùng, bà hét lên một tiếng: “Đừng nhắc đến cái tên Vương Bỉnh Văn đó nữa! Thả Huệ sẽ không đi cùng cậu ta đâu!”
Cát Huy vuốt ve an ủi bà: “Rồi rồi, em đừng kích động, người già dễ bị cao huyết áp. Sao hôm nay lại mắng Vương Bỉnh Văn rồi?”
“Cái đồ khốn kiếp đó, muốn lừa con gái em đi làm mẹ kế cho con cậu ta. Cái ý nghĩ thất đức như vậy mà nhà họ cũng nghĩ ra được! Sau này em không muốn nghe thấy cái tên đó nữa.”
Đổng Ngọc Thư nói với vẻ mặt bi thương, bà ôm mặt nức nở khóc: “Em có lỗi với con bé, nó ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy, từ sau mười tuổi chưa từng có một ngày sống yên ổn nào nhưng em chưa từng nghe nó oán trách một câu nào, lúc nào cũng nói mẹ quá đáng thương, mẹ quá vất vả.”
Đổng Ngọc Thư lau nước mắt: “Thật ra người đáng thương nhất chính là con gái em. Ở bên cạnh em, nó phải dè chừng sắc mặt của em, phải để ý đến cảm xúc của em, lại còn phải cố gắng học hành. Anh không biết đâu, lúc nhỏ con bé cũng rất hoạt bát, sau này mới dần dần ít nói đi. Tất cả đều là lỗi của em, tất cả đều do em.”
Cát Huy thở dài: “Anh thấy mà, Thả Huệ là một đứa trẻ tốt. Mỗi lần đến bệnh viện thăm anh, lần nào con bé cũng mang cho anh trái cây bánh ngọt, dặn dò anh đừng để ý đến tính khí của em, bảo anh phải cố gắng nhẫn nhịn.”
Đổng Ngọc Thư khóc càng dữ dội hơn, bà liên tục gật đầu: “Con bé là như vậy đó, lúc nào cũng như vậy. Vì muốn chăm sóc cho em mà còn nghỉ cả công việc ở Hồng Kông, không làm luật sư đối tác nữa. Thế mà em đã đối xử với con gái em như thế nào? Con bé đã khiến em nở mày nở mặt như vậy vẫn chưa đủ, chuyện kết hôn cũng phải nghe theo sự sắp xếp của em, chỉ để cho người khác phải ghen tị với em.”
“Em gây khó dễ cho con bé vì mẹ của Thẩm Tông Lương coi thường em nên em cũng không muốn để con trai bà ta sống yên ổn, vậy nên cứ nhất quyết không cho hai đứa nó ở bên nhau. Lão Cát, em sai rồi, em thật sự đã sai rồi.”
Nói rồi, bà lại đột ngột nắm lấy cổ áo Cát Huy: “Anh nói xem con bé có nghĩ quẩn không? Hôm qua Thả Huệ nói muốn trả mạng cho em, em cần mạng của con gái em để làm gì! Con bé mà có mệnh hệ gì thì em cũng không sống nổi nữa.”
Cát Huy nhìn bà cứ khóc lóc thì lòng cũng thấy khó chịu, ông nói: “Thả Huệ là một đứa trẻ thông minh, con bé sẽ không ngốc nghếch như vậy đâu, em đừng tự dọa mình, chúng ta từ từ nghĩ cách. Anh có một người bạn cũ, em trai cô ấy làm việc ở Hoa Giang đã nhiều năm rồi, để anh gọi điện hỏi thử nhé?”
Đổng Ngọc Thư không ngừng gật đầu: “Được được, anh mau hỏi đi.”
Người mà Cát Huy tìm là Quan Bằng.
Lúc đó anh ta đang cầm khăn mặt và nước, đứng bên hành lang công viên, chờ Thẩm Tông Lương và mọi người đi dạo xong. Hôm nay có lịch trình đi kiểm tra xưởng sản xuất của Công Nghiệp Hoa Giang.
Hôm qua chủ tịch say như vậy nên Quan Bằng thầm đoán lịch trình sáng thứ Bảy chắc chắn sẽ bị hủy bỏ. Vậy mà không ngờ sáng sớm nay anh ta vẫn nhận được điện thoại của Thẩm Tông Lương, dặn anh ta phải đến đón đúng giờ.
Thẩm Tông Lương nhận lấy chiếc khăn từ tay anh ta lau mồ hôi. Khi Quan Bằng đưa nước cho Thẩm Tông Lương thì điện thoại reo lên, anh ta chỉ vào màn hình nói: “Chủ tịch, tôi đi nghe điện thoại.”
“Đi đi.” Thẩm Tông Lương hất cằm, anh vặn nắp chai nước rồi ngửa đầu uống một ngụm.
Thẩm Tông Lương đứng cách đó không xa, nghe được Quan Bằng ngạc nhiên hỏi: “Anh nói Chung Thả Huệ hả? Tập đoàn không cử cô ấy đi công tác nhưng đã duyệt đơn xin nghỉ phép năm của cô ấy rồi, chắc là đi du lịch rồi đó. Anh bảo mẹ cô ấy đừng lo lắng, cô ấy lớn vậy rồi mà, không lẽ lại đi lạc? Ổi trời, em còn phải làm việc đây, cúp máy nhé.”
Thẩm Tông Lương nghe thấy hai chữ đi lạc là lông mày lập tức nhíu lại, những giọt mồ hôi đọng trên trán anh rơi xuống mặt đất khô cằn rồi lan ra thành một vệt nước, giống như sự bất an đang dâng lên trong lòng anh lúc này.
Có phải tối qua cô đã cãi nhau với mẹ, giận quá mất bình tĩnh nên cô đã bỏ nhà đi rồi? Nhưng một mình cô thì có thể đi đâu được, sao cô không đến thẳng chỗ anh?
Đợi Quan Bằng lại bước đến bên cạnh anh, cười nói xin lỗi: “Xong rồi, Chủ tịch, bây giờ chúng ta xuất phát nhé?”
Thẩm Tông Lương biết lúc này ánh mắt mình rất rối loạn, chắc hẳn rất giống một con thuyền đang quay cuồng trong bão tố, không tìm thấy phương hướng trong đêm tối. Vì vậy anh không nhìn Quan Bằng để tránh lộ sơ hở.
Anh nhắm mắt lại rồi uống thêm một ngụm nước, bình tĩnh nói: “Trưởng phòng Quan, tôi phải ra sân bay đón một vị khách lớn gấp, buổi kiểm tra này dời lại sau đi.”
“Dạ, lúc nào cũng được ạ.” Quan Bằng tự ý quan tâm anh: “Hôm qua ngài đã uống không ít, hôm nay lại tiếp khách, nhất định phải chú ý sức khỏe ạ.”
Thẩm Tông Lương mỉm cười thản nhiên: “Được, vất vả cho cậu rồi, cậu về đi.”
Nhìn Quan Bằng lên xe rời đi rồi thì Thẩm Tông Lương mới cầm điện thoại lên, biết rõ là vô ích nhưng anh vẫn gọi điện cho Thả Huệ trước, tắt máy đúng như dự đoán.
Anh bình tĩnh lại, lục tìm trong danh bạ một lúc rồi bấm một số điện thoại.
Sau khi kết nối, Thẩm Tông Lương hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra, anh dặn dò đầu dây bên kia: “Giúp tôi tra thông tin của một người, xem hôm nay cô ấy có đặt vé máy bay hay vé tàu cao tốc đi đâu không?”
Quá trình chờ đợi hồi âm dai dẳng như dầu đang bị đun trên lửa, từng giây từng phút đều dài đằng đẵng. Suy nghĩ của anh rối như một mớ bòng bong không thể gỡ.
Tiểu Huệ không phải là người bốc đồng, nếu không hoàn toàn tan nát cõi lòng thì cô ấy sẽ không hành động bộc phát như vậy. Cũng là do anh không tốt, tối qua lẽ ra không nên để cô ấy rời đi như thế, dù thế nào cũng phải giữ cô ấy lại mới đúng.
Trên trời dần dần tích tụ mây đen đè nặng lên đỉnh đầu anh.
Thẩm Tông Lương biết anh nên về trước nhưng đôi chân cứ như bị xích sắt khóa chặt, không nhúc nhích nổi. Anh lùi lại hai bước ngã ngồi bên luống hoa, tay anh nắm chặt điện thoại, anh ủ rũ cúi đầu như một tội nhân đang chờ phán quyết.
Không lâu sau bên kia gọi điện lại: “Chủ tịch Thẩm, Chung Thả Huệ đã mua vé máy bay đi Tây Tạng, nửa tiếng trước đã lên máy bay, sẽ đáp ở Lhasa sau ba tiếng rưỡi nữa.”
Thẩm Tông Lương nói: “Cảm ơn, hôm nay có lẽ còn phải làm phiền anh nhiều, anh cứ theo dõi cô ấy giúp tôi.”
“Không thành vấn đề.” Bên kia cung kính nói: “Có thông tin gì mới tôi sẽ lập tức liên lạc với ngài.”
Tiểu Huệ đi Tây Tạng làm gì?
Trước đó cô cũng không có kế hoạch đi xa. Ngược lại, chính cô còn từng nói, cho dù nghỉ phép năm nhưng cô cũng không dám đi lung tung, nếu lại bị gọi về như năm ngoái thì đúng là lãng phí tiền bạc.
Lúc này anh mới đứng dậy, suy nghĩ kỹ về đủ mọi khả năng có thể xảy ra, nhưng đầu óc vẫn mờ mịt, không có manh mối.
Bất kể cô ấy đi làm gì, tâm trạng Tiểu Huệ sa sút như vậy, anh vẫn phải đi xem một chút.
Thẩm Tông Lương về đến nhà, lấy ví và giấy tờ mang theo, tùy tiện lấy thêm hai bộ quần áo. Anh ném một chiếc túi du lịch bằng vải vào xe, vừa ngồi vào thì điện thoại của Trang Tân Hoa đã gọi tới.
Giọng điệu của anh ta cũng không hề nhẹ nhõm hơn chút nào: “Chú út, mẹ của Thả Huệ gọi điện nói cô ấy mất tích, có phải cô ấy đang ở chỗ chú không?”
“Không, cô ấy đi Tây Tạng rồi, bây giờ tôi đang đi tìm cô ấy.” Thẩm Tông Lương nhân lúc này, châm một điếu thuốc, tay anh đặt trên cửa sổ xe, anh rít từng hơi thuốc chậm rãi và nặng nề giống như nhịp tim đang rối loạn của anh.
Nhưng ở đầu dây bên kia, có người phản ứng còn kịch liệt hơn anh, giọng Phùng Ấu Viên ré lên như một đám gà vịt ồn ào, cô hét lên: “Cái gì! Anh nói cái gì! Thả Huệ đi đâu chứ?”
Trang Tân Hoa sợ đến mức không cầm nổi điện thoại: “Sao vậy! Em làm anh giật cả mình!”
“Mẹ nó, anh đừng có nói nhảm nữa! Nói cho em biết, Thả Huệ đi đâu rồi?” Ấu Viên lại cao giọng lặp lại.
Thẩm Tông Lương cố gắng kìm nén sự bực bội trong lòng nhưng nỗi sợ hãi trong tim không thể nào dập tắt được, nó giống như một quả bóng căng đầy hơi, càng cố gắng ấn xuống, nó càng bật lên với sức mạnh gấp trăm lần.
Anh hút điếu thuốc trên tay, càng hút càng gấp, khói tỏa ra ngày càng dày đặc.
Không lâu sau, Ấu Viên giật lấy điện thoại nói: “Chú ơi, nếu Thả Huệ đi Tây Tạng thì chú phải nhanh chóng đi tìm cô ấy.”
Thẩm Tông Lương căng thẳng mím môi, anh hỏi bằng giọng khàn khàn: “Có ý gì? Nói rõ ràng một chút.”
Ấu Viên ở đầu dây bên kia cố gắng nói rõ ràng hết mức có thể: “Nói tóm lại là…hai năm Thả Huệ sống ở Oxford…sống không tốt. Khi tôi đi thăm cô ấy thì cô ấy đã bị chẩn đoán mắc bệnh trầm cảm. Tôi muốn đưa cô ấy đi khám bác sĩ nhưng cô ấy luôn nói mình không bệnh, cũng không chịu uống thuốc. Một ngày nọ, cô ấy đứng trên ban công rất lâu, nếu tôi không về kịp thì có lẽ cô ấy đã nhảy xuống rồi.”
Điếu thuốc đã cháy đến tận cùng, Thẩm Tông Lương kẹp thuốc giữa những ngón tay run rẩy. Mặt trong ngón tay bị bỏng, in ra một vết hình bán nguyệt. Cuối cùng, điếu thuốc tàn lụi trong tuyệt vọng, rơi khỏi tay anh.
Nhưng anh hoàn toàn không cảm nhận được gì, trái tim đau đến mức tê dại.
Người mà Phùng Ấu Viên nói đến là Tiểu Huệ sao? Hình như cô ấy đã nhầm lẫn Tiểu Huệ với ai đó rồi phải không?”
Rốt cuộc là sơ suất ở đâu, sao lại xảy ra sự cố lớn đến vậy? Sao chuyện này lại xảy ra với Tiểu Huệ của anh?
Thẩm Tông Lương nhíu mày, một cơn đau nhói và sắc bén xuyên thẳng qua lồng ngực anh. Anh nghe thấy giọng mình, căng như một sợi dây bị kéo quá mức, có thể đứt bất cứ lúc nào: “Sau đó thì sao?”
Ấu Viên nói: “Rồi cô ấy cười nói rằng hôm nay tạm thời chưa chết được, đợi hôm nào có đủ can đảm đến Na Khúc rồi tính tiếp. Chú phải đi nhanh lên, phải tìm bằng được cô ấy!”
Thẩm Tông Lương vứt điện thoại xuống, anh đột nhiên đấm mạnh một cái vào vô lăng, ngực anh phập phồng dữ dội, hốc mắt anh đã sớm đỏ ngầu.
Cầu trời phù hộ.
Phù hộ cho Tiểu Huệ không xảy ra chuyện gì.
Phù hộ cho anh còn có cơ hội nghe cô nói, nhìn cô cười, nhìn cô khóc.
Nếu không thì đừng nói đến việc bảo toàn cả nhà họ Thẩm, giữa thời cuộc biến động phải tính toán mưu mô đến sức cùng lực kiệt thế này, ngay cả việc có còn đủ sức để sống tiếp hay không cũng chưa chắc.
Một cơn gió nổi lên, lướt qua con đường ngô đồng dài dằng dặc thổi tới, lướt qua mặt Thẩm Tông Lương, mang theo cảm giác nóng rát âm ỉ. Anh từ từ mở mắt ra rồi cầm điện thoại lên, anh lắng nghe tiếng thở ngày càng nặng nề của mình, gọi một cuộc điện thoại.
Khi điện thoại được kết nối, Thẩm Tông Lương hạ giọng nói: “Chú Mã, con là Tông Lương. Thật xin lỗi, cuối tuần mà còn làm phiền chú.”
Mã Thụy Hoa đang họp, ông phải ra ngoài để nghe cuộc điện thoại này: “Chú cháu mình với nhau cả, con đừng khách sáo, có chuyện gì vậy?”
Thẩm Tông Lương trình bày ngắn gọn tình hình, anh khẩn khoản nói: “Tốt nhất là bố trí vài người theo dõi ở sân bay và khu vực hồ, như vậy con mới yên tâm. Nhưng cũng đừng để người của chú làm cô ấy sợ, được không ạ?”
Mã Thụy Hoa gật đầu: “Được, cứ sắp xếp như con yêu cầu đi.”
“Làm phiền chú rồi.” Thẩm Tông Lương miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm: “Ngày khác con sẽ đích thân đến nhà cảm ơn chú.”
Mã Thụy Hoa vẫy tay cười nói: “Chuyện nhỏ thôi mà. Con ở Giang Thành xử lý mớ bòng bong kia cũng không dễ dàng gì. Nhưng lão nhị này, cô bé này là gì của con vậy?”
Thẩm Tông Lương đáp lời: “Là cô gái con muốn cưới nhưng chưa cưới được, đang giận dỗi ạ.”
“Ồ, cuối cùng con cũng chịu kết hôn rồi à? Được lắm, không biết sau này chú có được uống rượu mừng của con không nữa?” Mã Thụy Hoa đùa nói.
Thẩm Tông Lương thực sự không có tâm trạng này nhưng miệng vẫn ứng phó: “Tất nhiên là có rồi ạ, ba con không còn, chú phải đến ngồi bàn chính đó ạ.”
“Ừ ừ ừ, vậy nhé.” Mã Thụy Hoa vội vàng chào tạm biệt anh: “Nếu con cũng đến, có thời gian thì ghé nhà chú chơi nhé.”
Thẩm Tông Lương nói: “Chắc chắn rồi ạ.”
Trên đường ra sân bay, Thẩm Tông Lương nhận được ảnh Trang Tân Hoa gửi, là thư Thả Huệ viết cho bác sĩ tâm lý của cô, ảnh hẳn là do Phùng Ấu Viên lưu giữ.
Anh bận lái xe nên không có thời gian đọc kỹ, chỉ liếc qua một cách vội vàng, nhưng từng chữ từng chữ đều như nhuốm máu.
Đến khi lên máy bay, Thẩm Tông Lương tháo kính ra, anh mệt mỏi ngả mình vào ghế sofa bọc da của chiếc máy tư nhân. Anh xoa xoa ấn đường rồi nói với nhân viên phục vụ đang đứng cạnh: “Làm ơn rót cho tôi một ly rượu.”
Cả buổi sáng hôm nay, anh đã gọi quá nhiều cuộc điện thoại, nói quá nhiều lời cảm ơn, vất vả huy động hết cả những nguồn lực tám trăm năm không dùng đến. Nhưng ngay cả khi đã ngồi lên máy bay, lòng Thẩm Tông Lương vẫn chưa thể nào bình tĩnh lại được.
Chưa thấy cô bình an thì làm sao anh có thể yên lòng được, nhưng lúc này anh không thể để cho đầu óc của mình rồi loạn được. Nước không có tác dụng nhiều nhưng một chút cồn thì có thể giúp cho tinh thần ổn định hơn.
Anh nhắm mắt lại, dựa vào ghế sofa một lúc.
Cho đến khi vang lên một tiếng va chạm trong trẻo, nữ tiếp viên quay lại nói: “Ông Diêu, tôi đã rót Brandy rồi ạ. Chuyến bay này rất dài, bữa trưa ngài muốn dùng gì ạ?”
Ông Diêu. Tiếp viên đã nhận nhầm anh với con trai của cậu anh rồi.
Cũng chỉ có Diêu Thiên Lân mới kéo theo một đám những mỹ nữ, ngồi trên chiếc máy bay tư nhân của ba mình để đi lung tung tìm vui khắp nơi.
Thẩm Tông Lương lười giải thích, anh cầm ly lên uống một ngụm: “Đi đi, có việc tôi sẽ gọi.”
Anh mở điện thoại, bức ảnh đã tải xong lập tức hiện ra trước mắt.
Chỉ mới đọc một hai câu mà tay cầm thuốc lá của Thẩm Tông Lương đã run lên hai lần, anh ép mình phải đọc tiếp.
[Dear Daisy.
Nhận được thư của chị trước sinh nhật, em rất vui, cảm ơn chị đã nhớ đến em.
Hơn nửa tháng vừa qua, em ở nội địa tham gia một dự án mua bán sáp nhập. Gần đây em vẫn không ổn, giấc ngủ vẫn nông như cũ, cứ liên tục tỉnh giấc, lúc nào cũng mơ. Khi mở cửa sổ ra nhìn thấy biển đêm, em vẫn cảm nhận được sự thôi thúc muốn bước vào làn sóng đen kịt ấy.
Có lẽ thứ gọi là nỗi nhớ, một khi đã vương vấn mùi hương của nó thì không thể thoát ra được. Dù cho em có chạy nhanh đến đâu, cố gắng bỏ nó thật xa phía sau, nhưng chỉ cần dừng lại một chút là nó sẽ lập tức đuổi kịp em.
Chị nói đúng, em không nên trốn tránh, cũng không cần phải xóa bỏ, phủ nhận hay tiêu diệt nó. Vì vậy em đã thuận theo nó, và không ngoài dự đoán, em đã mơ thấy người em yêu.
Anh ấy vẫn tươi tắn, vững vàng theo năm tháng.
Trong mơ, gió thổi rất lớn, thổi tung rèm che nắng bên cửa sổ của anh ấy, em đứng trong bóng nắng màu gỉ sắt, lặng lẽ nhìn anh ấy.
Chị xem, em yêu anh ấy đến vậy, em nhớ anh ấy đến vậy, em si mê sự dịu dàng của anh ấy đến vậy, vì anh ấy mà mắc bệnh nặng như vậy, thế mà ngay cả trong mơ, em vẫn không dám tiến lên.
Mỗi ngày em đều thấy rất lạnh.
Em không biết trận bão tuyết kéo dài trong cơ thể này đến khi nào mới kết thúc.
Đời người dài ngắn khó đoán, nếu không thể vượt qua được thì cũng xin chị đừng cảm thấy tiếc nuối. Năm sau nếu chị có thời gian đến thăm em, hãy mang cho em một đóa nhài vừa mới nở và cũng nhờ chị giúp em chuyển những lời này lại cho cô Phùng.
Còn lại thì không cần nói nhiều, em đã dặn đi dặn lại cô ấy rất nhiều lần, cô ấy sẽ hiểu.
Ngoài ra, nếu chị có thể gặp anh ấy ở Hong Kong thì xin hãy nói với anh ấy rằng em đã quên anh ấy rồi, trước khi đi cũng không còn nhớ anh ấy nữa. Khi đi lòng em rất thanh thản, em không hề hận thế giới này, cũng xin anh ấy hãy quên em đi.
Em rất vui vì đã quen biết chị, Daisy.
Việc không chữa khỏi được cho em không phải là lỗi của chị. Chị đừng tự trách bản thân là y thuật kém cỏi, tất cả là do em không chịu tỉnh lại.
Chúc chị dồi dào sức khỏe, mở cửa sổ có thể đón gió mát, sống lâu ít gặp ưu phiền.
Thả Huệ.
Lời nhắn đầu hạ.]
Lúc đọc thư, Thẩm Tông Lương phải dừng lại mấy lần, anh hút hết điếu này đến điếu khác nhưng không đọc tiếp được.
Hình như nhiệt độ máy lạnh trong khoang máy bay quá thấp rồi phải không?
Sao anh lại thấy lạnh đến mức tim anh cứ thắt lại từng đợt, không có nơi nào trong cơ thể anh là không run rẩy. Ngay cả một cái ly thuỷ tinh anh cũng không có sức cầm vững, Thẩm Tông Lương nhìn nó rơi từ tay anh xuống bàn rồi lăn xuống đất.
Khoảng thời gian đó, cô thực sự không thể sống tiếp nổi nữa, hoàn toàn không còn chút ý chí sinh tồn nào, nên mới gửi đi một email như vậy vào đêm trước sinh nhật của mình.
Mọi chuyện sao lại có thể ra nông nỗi này?
Lúc cô ấy rời đi cô đã bình tĩnh như vậy kia mà, khi nói chuyện với anh, khi chúc phúc cho anh, cô đều kín kẽ không để lộ sơ hở, những bậc thang anh đưa ra cô cũng không chịu bước xuống. Vậy mà chỉ vừa quay lưng một cái đã trở nên yếu ớt đến mức này sao?
Bao nhiêu năm anh dày công vun đắp, vậy mà anh lại không đoán được tâm tư người mà anh yêu nhất.
Anh biết Tiểu Huệ có tâm tư tinh tế, lại vô cùng nhạy cảm, vậy mà anh còn để cô ở Anh suốt chừng ấy thời gian. Anh cho rằng sắp xếp người chăm sóc cho cô như vậy là đủ, cứ nghĩ như vậy đã là đối tốt với cô rồi. Nhưng đêm ở Oxford lại dài đến vậy, lại còn tối như vậy, sao anh chưa từng nghĩ tới rằng cô còn quá trẻ, dù có ở trong một căn nhà lộng lẫy đến đâu, ở lâu rồi cũng sẽ nảy sinh vấn đề.
Trong mắt Thẩm Tông Lương tràn đầy kinh sợ, ngay cả động tác châm thuốc cũng run rẩy vô cùng, lửa đã bén rồi nhưng anh lại không có cách nào châm được thuốc.
Anh làm được cái gì? Anh chẳng làm được gì cả, suốt ngày chỉ biết so đo công danh lợi lộc.
Ngay cả dũng khí gọi điện thoại cho cô ấy anh cũng không có, như thể anh sợ rằng một khi nghe thấy giọng nói của cô thì anh sẽ không giữ được sự lý trí và bình tĩnh vốn có của mình nữa.
Nhưng anh không hiểu rằng, trên đời này, mọi việc không thể chỉ sống bằng lý lẽ được, mà còn phải nghe theo con tim.
Có quá nhiều thứ cảm xúc tiêu cực lẩn quẩn không dứt, như hoang mang, mất mát và u uất, một khi chúng cùng lúc tác động lên con người thì còn đáng sợ hơn cả lý trí rất nhiều, đủ để dồn ép người ta đến phát điên.
Khó khăn lắm mới châm được thuốc, Thẩm Tông Lương đưa lên môi rít một hơi thật sâu, mãi một lúc sau mới có thể thở ra lại.
Thẩm Tông Lương nhìn đi nhìn lại hai dòng chữ đó:
[Mỗi ngày em đều thấy rất lạnh.
Em không biết trận bão tuyết kéo dài trong cơ thể này đến khi nào mới kết thúc.]
[Chị xem, em yêu anh ấy đến vậy, em nhớ anh ấy đến vậy, em si mê sự dịu dàng của anh ấy đến vậy, vì anh ấy mà mắc bệnh nặng như vậy, thế mà ngay cả trong mơ, em vẫn không dám tiến lên.]
Làn khói trắng mỏng manh lượn lờ nhàn nhạt trên những ngón tay Thẩm Tông Lương. Trên gương mặt anh không còn chút cảm xúc nào, chỉ còn lại đau đớn và tê dại.
Anh không ngừng tự hỏi chính mình: “Mày có nghe thấy không Thẩm Tông Lương? Cô ấy nói cô ấy lạnh, ngày nào cũng thấy lạnh.”
“Nhưng khi cô ấy lạnh như vậy, khi cô ấy đau khổ như vậy, mày đã làm gì?”
Anh nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt nóng hổi trào ra.


Gửi bình luận